Chương 217: Tô Lạp


Lôi Na và Na Già muốn làm chính là tận lực đơn giản hóa chú ngữ, do năng lực của hai người hoàn toàn giống nhau nên việc hình thành cấm chú tốc độ không thể nghi ngờ là cực kỳ nhanh. Hơn nữa, phạm vi bao trùm của cấm chú chỉ là một người – Mã Lệ Na, mà đặc biệt là chiêu dịch chuyển tức thời của nàng. Đạt được điều này, Khắc Lôi Na năng lực đã trở thành tử cấp sơ giai đại ma đạo sư. Ma pháp phối hợp xảo diệu ở chỗ tâm ý tương đồng, nhất là nàng và ma thú khế ước của chính mình phối hợp lại càng ăn ý.
Nhất thời bên trong trường đấu cuồng phong bùng phát, vô số sương tuyết nhảy múa đầy trời, dưới tác dụng của cơn lốc, thủy nguyên tố ngưng kết thành tuyết phiến giống như những lưỡi dao sắc bén, cơ hồ tràn ngập khắp các ngõ ngách của sàn đấu.
Đối mặt một màn này, Mã Lệ Na cũng không có gì kinh hoảng, chỉ là nét mỉm cười trên mặt tiêu mất thay vào đó là sắc thái tỉnh táo.
Dưới tử sắc ma pháp lực, thủy tinh cầu màu vàng trên ma pháp trượng trong tay nàng phát ra quang mang chói mắt, theo hoạt động nhẹ nhàng của cánh tay, ngay giữa không trung vẽ lên đồ án hình ngôi sao vàng sáu cánh. Ngôi sao sáu cánh màu vàng tựa như có tính mạng, nhẹ nhàng đi tới dưới chân Mã Lệ Na, nàng thân thể cũng nhẹ nhàng bay lên, kim quang mãnh liệt bao phủ thân thể nàng. Những cơn lốc băng tuyết từ từ thành hình nhưng không cách nào công phá được kim quang.
- Thần thuyết, yếu hữu quang (thần nói, tất nhiên phải có ánh sáng).
Chỉ năm chữ đơn giản nhưng lại khiến kim quang xung quanh cơ thể nàng đại phóng, một người, một cái hư ảnh màu vàng đột nhiên xuất hiện sau lưng Mã Lệ Na, hư ảnh đó mặc dù không rõ ràng, nhưng có thể thấy hai tay trước ngực một quang cầu màu vàng từ khi nào đã hình thành. Một vòng tròn hào quang thật lớn xuất hiện tại sau lưng hư ảnh, làm cho thân thể mềm mại của Mã Lệ Na càng phát ra khí chất thần thánh.
Khách qúy trên đài, ngoại trừ Tô Lạp, mọi người đều đứng cả lên, Mã Tây Mạc hoảng sợ nói:
- Cái này, cái này là cái gì?
Tô Lạp lạnh nhạt nói:
- Chính là Thần hàng thuật, quang minh hệ ma pháp phụ trợ cường đại nhất.
- Thần hàng thuật?
Mã Tây Mạc giật mình mở to hai mắt, quang minh hệ thần hàng thuật tựa như tinh thần hệ đại dự ngôn thuật giống nhau, chính là đặc thù ma pháp, cũng không phải mỗi người khi đạt cảnh giới đại ma đạo sư đều làm được. Chỉ có thể cùng với quang nguyên tố, chính mình trở thành một phần tử của nó mới có thể sử dụng:
- Như thế nào có thể?. Nàng ta chỉ là tử cấp tam giai ah.
Tô Lạp thanh âm vẫn lạnh băng như trước:
- Không có gì là không có khả năng, Mã Lệ Na bản thân chính là quang minh linh thể.
Cơn lốc băng tuyết lúc này đã cường đại đến cực hạn, ngoại trừ phạm vi được kim quang bao phủ bên trong, toàn bộ không gian trên sàn đấu đều bị song hệ cấm chú này bao phủ, ba vị đại ma đạo sư không ngừng tăng cường pháp lực tạo thành kết giới để ngăn chặn nguy hiểm.
Mã Lệ Na trên mặt toát ra một nụ cười nhàn nhạt:
- Thần nóit: Tịnh hoá. Nguồn: http://truyenyy.com
Tất cả quang mang màu vàng nhất thời biến thành màu nhũ trắng, trong phút chốc phóng thích, chỉ là trong nháy mắt, nó cũng đã trấn áp toàn bộ cơn lốc băng tuyết trên sàn đấu.
Băng tuyết gặp phải quang mang nhũ trắng biến thành phong nguyên tố, ngay cả kết giới của ba vị đại ma đạo sư cũng biến mất. Quang minh cấm chú: Thần chi tịnh hoá, tịnh hóa tất cả ma pháp.
Dưới sự hỗ trợ của thần hàng thuật, đồng dạng cấm chú thần chi tịnh hoá cũng khiến cho cấm chú liên hợp của Khắc Lôi Na và Na Già hoàn toàn biến mất.
Bạch quang tiêu tán, Mã Lệ Na trở xuống mặt đất. Hư ảnh thật lớn sau lưng cũng biến mất.
Khắc Lôi Na đã biến lại bản thể của mình, không biết lúc nào đã khoác lên một bộ ma pháp bào thủy hệ màu lam, dưới sự hỗ trợ của Na Già mới không bị ngã sấp xuống sàn.
- Ta thua!
Khắc Lôi Na có chút thất thần nhìn Mã Lệ Na, mặc dù nàng đã dự đoán trước kết quả, nhưng như trước không nghĩ tới Mã Lệ Na cường đại như vậy. Ngay cả chính mình và ma thú kế ước cũng không làm gì được.
Mã Lệ Na mỉm cười, ôn hòa nói:
- Khắc Lôi Na muội muội, ngươi cùng với Na Già phối hợp có thể nói là hoàn mỹ. Ngay cả ta cũng không tìm ra chỗ hở. Nếu thực lực của người cường đại một chút, ta muốn chiến thắng ngươi cũng rất khó. Nếu ngươi muốn, ta có thể giới thiệu ngươi với Tây Lập Tư sư phụ, người nhất định rất muốn có một đệ tử như ngươi.
Khắc Lôi Na kinh hãi nhìn Mã Lệ Na:
- Tỷ tỷ, điều này thật chứ?
Nàng đương nhiên biết, Tây Lập Tư sư phụ mà Mã Lệ Na nhắc đến chính là một trong bảy vị tháp chủ Pháp Lam. Cũng chính là người đứng đầu Pháp Lam Thủy tháp. Trên đại lục chính là thuỷ hệ thánh ma đạo sư cường đại nhất.
Nghe Mã Lệ Na nói xong, Khắc Lôi Na thỏa mãn dưới sự hỗ trợ của Na Già tiến xuống dưới đài.
Diệp Âm Trúc đón Khắc Lôi Na đi tới. Nhìn thấy hắn, Khắc Lôi Na nhớ tới khi mình trên đài cùng Na Già gần như xích lõa, không nhịn được có chút ngượng ngùng, cúi đầu:
- Ta thua.
Diệp Âm Trúc vỗ vỗ bả vai nàng:
- Nếu ta và ngươi thực lực giống nhau, tuyệt đối không thể nào so sánh được với ngươi.
Khắc Lôi Na ngước đầu lên, ánh mắt nhu hòa nhìn hắn:
- Chúc ngươi thành…
Diệp Âm Trúc không nói gì thêm, trực tiếp tiến lên sàn đấu ma pháp.
Ánh mắt của mọi người đều trở nên chăm chú. Lúc này đây, ngay cả Tô Lạp cũng không ngoại lệ, mặc dù trong lòng nàng đã không còn hi vọng, nhưng lần này chứng kiến thí sinh số một thượng đài, nàng chính là cũng không nhịn được ánh mắt hoàn toàn hướng về sàn đấu.
Mã Tây Mạc thì thào nói:
- Đại dự ngôn thuật cường đại đối đầu Thần hàng thuật, đến tột cùng người nào mạnh hơn?
Lãng Cách đại ma đạo sư cao giọng nói:
- Ma pháp quyết đấu, trận đấu cuối cùng, bắt đầu…
- Chờ một chút.
Diệp Âm Trúc đột nhiên nói.
Lãng Cách nghĩ hắn cũng giống thí sinh số bốn và số năm, lạnh nhạt nói:
- Văn vũ so tài, hết thảy dựa vào năng lực, không nên nhiều lời.
Diệp Âm Trúc lạnh nhạt nói:
- Ta chỉ là không hy vọng đối mặt với một trận đấu không công bằng.
Lãng Cách sững sờ nói:
- Các thí sinh khác cũng tiến hành dưới sự khảo hạch của Mã Lệ Na tiểu thư, có gì không công bằng chứ?
Diệp Âm Trúc nói:
- Đúng vậy, bởi vì bọn họ đều dưới sự khảo hạch của Mã Lệ Na mới không công bằng. Trải qua hai tràng khảo thí vừa rồi, Mã Lệ Na tiểu thư pháp lực chắc chắn bị tiêu hao. Với năng lực của Mã Lệ Na tiểu thư, chỉ cần nửa canh giờ, có thể hồi phục hoàn toàn, ta có thể chờ nữa canh giờ.
Vừa nói xong, Diệp Âm Trúc khoanh chân ngồi trên mặt đất, không nói gì nữa.
Nghe xong Diệp Âm Trúc nói, toàn trường đều ngạc nhiên, không ai cho rằng Diệp Âm Trúc thật sự đòi công bằng, mà chính là muốn cho Mã Lệ Na chú ý, trong nhất thời dân chúng bên ngoài thầm mắng. Nhưng lúc này Diệp Âm Trúc đều không nghe thấy, chỉ là nhắm mắt dưỡng thần, ngồi trên đài đợi.
Lúc mới bắt đầu, Mã Lệ Na cũng tưởng Diệp Âm Trúc cùng hai thí sinh kia giống nhau, nhưng nhìn cảnh Diệp Âm Trúc khoanh hai chân nhắm mắt an toạ, nhất thời sắc mặt thay đổi. Bởi vì nàng nhận thấy, thí sinh số một cùng với không gian xung quanh hết thảy dung hợp làm một.
Chỉ có cao thủ thật sự mới có thể phát hiện ra biến hoá này, Mã Lệ Na trong lòng thầm giật mình, xem ra, chính mình đã có đối thủ thật sự ah. Hắn chỉ là người chưa tới ba mươi tuổi sao? Đây có phải là cảnh giới mà sư phụ nói – Thiên nhân hợp nhất? Cho dù là bảy vị tháp chủ Pháp Lam cũng không có một người nào đạt tới cảnh giới thần kỳ này.
Nghĩ tới đây, Mã Lệ Na nhanh chóng ngăn cản Lãng Cách đang định chất vấn Diệp Âm Trúc, cùng Diệp Âm Trúc ngồi đối diện, bắt đầu minh tưởng, khôi phục năng lượng của chính mình. Nàng không thể thua, vì danh dự của Pháp Lam.
Nhìn một màn này Tô Lạp có chút nhíu mày nói:
- Mã Lệ Na gặp đối thủ rồi.
- Phượng Hoàng, ngươi nói sao?
Tô Lạp nói:
- Nếu không phải gặp được đối thủ thật sự, nàng ta cũng không cần chuẩn bị cẩn thận như vậy. Ta có thể dám chắc, nàng cảm thấy sự uy hiếp của thí sinh số một. Ta và Mã Lệ Na ở chung không ít năm, mặc dù ta dưới sự bồi dưỡng của sư phụ không phải là ma pháp, nhưng ta đối với Mã Lệ Na lại phi thường quen thuộc.
Nghe câu nói này của Tô Lạp, Mã Tây Mạc cảm thấy kinh hãi không hiểu, có thể chống lại Quang minh thánh nữ đến từ Pháp Lam, người thanh niên ma pháp sư này tương lai rất tươi sáng ah. Hắn đã hạ quyết tâm, bất luận phải làm như thế nào, cũng giữ người trẻ tuổi này lại.
Nửa canh giờ thời gian cũng không dài, khi thời gian vừa hết, Diệp Âm Trúc và Mã Lệ Na cơ hồ đồng thời mở hai mắt.
Chậm rãi đứng lên, Mã Lệ Na trực tiếp xuất ra ma pháp trượng của mình:
- Pháp trượng này tên là Thần chi tài quyết.
Diệp Âm Trúc gật đầu, ý bảo mình đã biết.
Mã Lệ Na có chút kinh ngạc nhìn hắn:
- Ngươi không sử dụng ma pháp trượng sao?
Pháp trượng chính là linh hồn của ma pháp sư, cho dù tại Pháp Lam cũng không ngoại lệ.
Diệp Âm Trúc lắc đầu, pháp trượng của hắn chính là cổ cầm, lúc này hoàn toàn không nghĩ tới bại lộ thân phận của mình:
- Đến lúc cần, ta sẽ sử dụng.
Mã Lệ Na nhíu nhíu mày, dưới mắt nàng, thí sinh số một này thật ngông cuồng. Cho dù ngươi có mạnh thì ta dù sao cũng là người đến từ Pháp Lam.
Khuôn mặt đẹp đẽ nụ cười thu liễm, Mã Lệ Na trong tay quang mang chợt lóe, thu hồi Tài quyết pháp trượng. Dưới sự tôn nghiêm của Pháp Lam, nàng tuyệt đối không muốn chiếm tiện nghi với đối thủ.
Theo một tiếng hô bắt đầu của Lãng Cách, Mã Lệ Na hướng Diệp Âm Trúc nói:
- Cẩn thận.
Quang mang chợt lóe, giống như khi đối phó với thí sinh số ba, một đạo Quang minh hệ thanh cấp ma pháp trực tiếp bắn đến trước ngực Diệp Âm Trúc.
Đứng tại đó, Diệp Âm Trúc không có chút di động, mắt thấy thanh quang tiến tới trước mặt mình thì tiện tay vung lên, không có ma pháp trượng lóng lánh, nhưng lại trực tiếp xóa tan công kích của Mã Lệ Na, động tác rất đơn giản như một cái phất tay bình thường.
Mã Lệ Na trong lòng thất kinh - Tử cấp. Từ một cái phất tay đơn giản của Diệp Âm Trúc nàng đã nhận ra người trước mặt mình cũng là một tử cấp đại ma đạo sư, hơn nữa ma pháp cấp bậc so với mình còn cao hơn. Nếu không hắn chắc chắn không thể nào dễ dàng hoá giải ma pháp tấn công của mình.
Mã Lệ Na thân hình chợt lóe, thân hình đã biến mất - dịch chuyển tức thời chính là ma pháp cao cấp của Không gian hệ ma pháp sư.
Diệp Âm Trúc vẫn đứng tại chỗ, bình tĩnh nói: " Vô dụng thôi, ngươi sử dụng dịch chuyển tức thời, trong nháy mắt có thể thay đổi vị trí, nhưng linh hồn của ngươi không cách nào thoát được sử cảm ứng của một Tinh thần hệ ma pháp sư." Vừa nói Diệp Âm Trúc vừa vung tay trái lên, hướng bên trái thân thể mình chưởng nhẹ, một cỗ nồng nặc ma pháp nguyên tố phát ra, đem ma pháp Mã Lệ Na phát động Quang minh và Không gian hai đạo ma pháp đồng thời hóa giải.
Mã Lệ Na trong lòng cả kinh:
- Ngươi là tinh thần hệ sao?
Diệp Âm Trúc gật gật đầu.
Dịch chuyển tức thời một lần nữa, bất quá Mã Lệ Na cũng chỉ là gia tăng khoảng cách của mình và Diệp Âm Trúc.
Diệp Âm Trúc giương mặt nhìn về phía nàng:
- Mã Lệ Na tiểu thư, ta biết ngươi về lĩnh vực khống chế ma pháp kỷ xảo vô cùng cao minh, nếu chúng ta cứ chiến đấu như vậy, có lẽ hao phí rất nhiều thời gian. Ta xem không bằng như thế này, ngươi nếu không triệu hồi ma thú, cực mạnh công kích của ngươi có phải là Thần hàng thuật?
Mã Lệ Na chậm rãi gật đầu.
Diệp Âm Trúc nói:
- Ngươi xem!
Hai tay giao nhau trước ngực, một tia nhàn nhạt linh hồn ba động hỗn hợp màu nhũ trắng trong nháy mắt phát ra.
Mặc dù chỉ là một đạo quang mang, một tia linh hồn khí tức, nhưng lại khiến cho Quang minh thánh nữ trước mặt sắc mặt đại biến.
Đó là hơi thở của Ma thú? Không, chính xác là hơi thở của Thần thú, ma thú khế ước của hắn cũng là một thần thú Bạch cảnh.
Cảm giác kinh hãi xâm chiếm nội tâm Mã Lệ Na, nàng không thể nào tưởng tượng được, tại trận đấu ma pháp này lại gặp một người, một người trẻ tuổi cường đại thần bí.
Kỳ thật, Diệp Âm Trúc phóng thích hơi thở cũng không phải hơi thở của đồng bạn Tử của bản thân, bởi vì Tử còn chưa đạt tới Bạch cảnh. Hắn sử dụng chính là một tia linh hồn hơi thở của Thần thánh cự long Nặc Khắc Hi, mê hoặc Mã Lệ Na mà thôi.
Hít một hơi dài, Mã Lệ Na cố gắng làm cho mình tỉnh táo một chút:
- Ngươi muốn nói cho ta biết tới cùng là điều gì?
Diệp Âm Trúc nói:
- Không có gì, ta chỉ là muốn chứng minh cho ngươi biết, ma thú khế ước của ta và ngươi cũng giống nhau. Nếu như vậy, ta nghĩ, chúng ta không cần gọi ma thú về. Ta không muốn phá hủy nơi này.
Mã Lệ Na chậm rãi gật đầu, năng lực của người này không thể nào đoán được. Nếu hai người cùng dốc toàn lực thi đấu, sợ rằng kết giới của ba vị đại ma đạo sư cũng không có khả năng ngăn cản uy lực của ma pháp. Dân chúng chung quang sẽ gặp tai ương không đáng có.
Diệp Âm Trúc tiếp tục nói:
- Cho nên, ta nghĩ, muốn cùng ngươi đưa ra một biện pháp giải quyết. Nếu cực mạnh ma pháp của Mã Lệ Na tiểu thư là Thần hàng thuật. Vậy ta muốn mời Mã Lệ Na tiểu thư thi triển Thần hàng thuật dưới tình huống nghe ta hát một bài. Khi bài hát chấm dứt, cũng là lúc chúng ta quyết định thắng thua.
Mã Lệ Na có chút thở phào nhẹ nhõm. Nàng hiểu được. Diệp Âm Trúc hát một bài là hắn đang thi triển tinh thần ma pháp công kích mình. Nhưng nàng đối với Thần hàng thuật rất là tự tin. Dưới tác dụng của Thần hàng thuật, Linh hồn và tinh thần lực của nàng hoàn toàn đạt tới trình độ ngưng tụ cao nhất. Nàng tự tin có thể ngăng cản tất cả tinh thần hệ ma pháp.
- Ngươi là người tốt, có thể nghĩ ra biện pháp quyết định kết quả trận đấu hòa bình như vậy. Trước đây chưa từng thấy ah.
Mã Lệ Na tưởng Diệp Âm Trúc cũng giống mình lo sợ người vô tội gặp nguy hiểm. Nhưng nàng đâu biết, trong đầu người thanh niên trước mặt còn có dụng ý khác.
Mặc dù hai người trong lúc công kích thử rất ngắn ngủi, Nhưng Mã Lệ Na lại phi thường cẩn thận, trước mắt thí sinh số một gây cho nàng một áp lực rất lớn. Từ khi rời Pháp Lam, đây là lần đầu tiên nàng cảm thấy bị một người khác uy hiếp ah.
Diệp Âm Trúc ánh mắt trong lúc vô ý quét về phí đài khách qúy, ánh mắt Tô Lạp đang hướng xuống sàn đấu. Hai người ánh mắt nhìn lướt qua, mặc dù chỉ va chạm trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng tâm trạng Tô Lạp lại khẩn trương. Ánh mắt kia, ánh mắt kia, tại sao lại giống nhau như thế?
Kim quang sáng khởi, thần khí tài quyết một lần nữa xuất hiện trong tay Mã Lệ Na, bản thân ma pháp thực lực của nàng đã rất mạnh, nhưng muốn thi triển Thần hàng thuật cũng không phải dễ dàng như vậy, phải mượn sự trợ giúp của thần khí này mới có thể đạt tới hoàn mỹ.
Diệp Âm Trúc vung tay trái lên, che dấu bên trong ống tay áo của ma pháp bào, tay hắn chỉ phát ra một dạo quang ti màu tím, trong không trung chậm rãi xẹt qua, tử quang phiêu phù ở giữa không trung, ngương kết thành một đường thẳng tắp. Tinh thần ba động cực kỳ mãnh liệt tựa hồ giờ phút này chợt bộc phát, vầng sáng màu tím nhàn nhạt bay vòng quanh thân Diệp Âm Trúc làm rung động xung quanh.
Đối diện chính là Mã Lệ Na bị chấn động, thất thanh nói:
- Nguyên tố ngưng đọng.
Nguyên tố ngưng đọng mỗi ma pháp sư đều có thể làm được, nhưng ngưng kết nguyên tố thành một hàng đường thẳng tắp trước mặt thì không phải là ma pháp sư bình thường có thể làm được. Nếu không có ma pháp lực khổng lồ làm trụ cột, đồng thời cũng phải có khả năng khống chế cường hãn mới nắm giữ được.
Diệp Âm Trúc cũng không thấy Mã Lệ Na giật mình, lạnh nhạt nói:
- Tiểu thư cẩn thận, ta bắt đầu đây.
Mã Lệ Na không dám chậm trễ, giơ tài quyết trong tay lên, ngâm xướng:
- Thần thuyết, yếu hữu quang.
Chung quanh thân thể kim quang bạo phóng, một hư ảnh to lớn như trước xuất hiện sau lưng, hai tay trước ngực, một đoàn quang cầu màu vàng hình thành. Một hư ảnh to lớn xuất hiện sau lưng, hơi thở thần thánh phát ra, hào quang thật lớn bao phủ lấy thân thể của nàng vào bên trong.
Cùng đối mặt với cơn lốc băng tuyết của Khắc Lôi Na so sánh, lúc này Thần hàng thuật càng thêm sáng ngời. Xung quanh Mã Lệ Na tử quang đã hình thành, không ngừng thông qua tài quyết pháp trượng chuyển hoá thành Thần hàng thuật ma pháp lực, mang thân thể chính mình bao phủ bên trong, ma pháp lực – tinh thần lực lấy linh hồn nàng làm trung tâm hình thành bảo vệ tốt nhất.
Diệp Âm Trúc hai tay đồng thời vung lên, hai ống tay áo hạ xuống trên dãy quang mang màu tím trước mặt, dưới sự che dấu của hai ống tay áo, ai cũng không thể nhìn ra tay hắn đang làm gì.
Cúi đầu xuống, ánh mắt của Diệp Âm Trúc hoàn toàn tập trung lên hàng ánh sáng màu tím trước mặt, ngón cái và ngón trỏ của tay trái như bắt được năng lượng, nhẹ nhàng rung lên, năng lượng không khí xung quanh nhất thời xuất hiện ba động kì dị, chỉ dùng ánh mắt không thể nào thấy được, dãy ánh sáng trong không khí dưới tác dụng của tinh thần hệ ma pháp lực khổng lồ, ngưng tụ thành hình giống như một cây cầm bình thường.
Tay phải phát ra năng lượng, ông minh một tiếng cầm chợt phát ra. Quang mang màu tím bên người Diệp Âm Trúc trong nháy mắt như một đống lửa đang thiêu cháy.
Trong phút chốc bộc phát, Ngọn lửa màu tím làm cho toàn trường tràn ngập tiếng kinh hô.
Nếu nói lúc Diệp Âm Trúc yêu cầu sử dụng phương pháp này cùng Mã Lệ Na quyết định thắng bại, đa số mọi người đầu nghi ngờ, nhưng trong lúc này, thấy được ngọn lửa màu tím sáng ngời, thậm chí có chút thâm thúy, bọn họ mới hiểu được, Diệp Âm Trúc cũng không phải là tự cao tự đại.
Tay trái thủ án, tay phải đàn, đàn chỉ có 1 dây, nhưng đối với Cầm Đế mà nói, không tạo thành chướng ngại gì cả.
Sau khi tiếng đàn vang lên, phảng phất mang theo vô tận bi thương, tiếng đàn dưới tử cấp ma pháp lực tác dụng truyền đi xa, không chỉ làm rung động tâm tư Mã Lệ Na, cũng làm cho tâm tư mỗi người trong trường đấu rung động.
Theo sự bộc phát của ngọn lửa màu tím, cầm khúc xâm nhập vào lòng người, từ từ ngưng tụ thành một vòng tròng màu tím, phiêu phù cách ba thước trên đỉnh đầu Diệp Âm Trúc, cùng Thần hàng thuật sau lưng Mã Lệ Na hoàn toàn tương ứng, khí thế chẳng những không kém gì Quang minh thánh nữ đến từ Pháp Lam, thậm chí còn có cảm giác siêu việt hơn.
Mã Lệ Na trong lòng cảm thấy rất kỳ quái, nàng kinh hãi phát hiện. Mỗi lần tiếng đàn của Diệp Âm Trúc phát lên đều khiến cho tâm tình của nàng kịch liệt run rẩy, ma pháp lực và tinh thần lực ngưng tụ bên ngoài tựa hồ không thề ngăn cản được, tiếng đàn vẫn xâm nhập, khiến linh hồn nàng run rẩy.
Đây là lực lượng như thế nào? Như thế nào ma pháp? Tinh thần hệ ma pháp tại sao lại khiến cho linh hồn run rẩy?
Mang theo vô số nghi vấn, Mã Lệ Na đã có chút hối hận, nhưng việc đã đến mức này, nàng chỉ có thể bình ổn linh hồn lạc ấn của mình, tận lực bảo vệ, không cho nó chịu sự tác động của tiếng đàn.
Tiếng đàn cao ngang trời, tựa như là bầu trời, ngay lúc Mã Lệ Na trong lòng thoáng kinh hoảng, quang hoàn màu tím trên đỉnh đầu Diệp Âm Trúc bay tới, vốn ở trên đầu Diệp Âm Trúc giờ đã đến trên đầu Mã Lệ Na, ánh sáng tím chiếu rọi, bao phủ nàng và cả Thần hàng thuật vào bên trong.
Tiếng ca trầm thấp ngay giờ phút này vang lên, cùng với tiếng đàn bi thương, tiếng ca tràn ngập áp lực lên tâm tình.
Lần này ta quyết định thật sự rời đi,
Sự chia ly này không hiểu vẫn bi ai.
Ta muốn chàng quên sầu bi, tư lự,
Để thoát ra được mãi mãi tự do.
Vậy mà khi ta lơ đãng rời đi,
Làm cho ta không đổi mãi mãi bi ai.
Bởi vì không cách nào quay trở lại,
Bởi thế nên ta vẫn mãi không về.
Tiếng đàn chợt run lên dữ dội, mãnh liệt ông minh vang lên, nương theo tiếng ca trầm thấp. Ngay lúc này, Diệp Âm Trúc song chưởng mở ra, ngọn lửa màu tím chung quanh thân thể hắn cũng mạnh mẽ lên, hình thành một dòng suối màu tím, giống như cắn nuốt thiên địa, liên tục thay đổi.
Được linh hồn khiên dẫn và công kích, chỉ có vậy thì tiếng ca và tiếng đàn mới hòa nhập được với nhau.
Bất luận Mã Lệ Na đóng kín lục quan (sáu giác quan) của mình hay ngưng tụ toàn bộ năng lượng trấn thủ linh hồn, nàng vẫn có thể nghe thấy tiếng ca buồn bã như trước, mỗi câu, mỗi lời đều như vang lên trong sâu thẳm linh hồn nàng. Linh hồn nàng đã gần tới mức không thể khống chế nổi nữa.
Ủng khởi lạc lạc dư huy nhâm nhĩ thải trích.
Lưu trụ sát na vĩnh viễn vi nhĩ khai.
Dịch nghĩa (tớ cực kỳ kém thơ văn, mong anh em chỉ bảo thêm):
Giữ lại ánh hoàng hôn mặc cho nàng ngắt.
Giữ lại giây phút này vĩnh viễn cho nàng.
Kịch tính trong tiếng đàn và tiếng hát trong nháy mắt đạt tới đỉnh điểm của cao trào. Thần hàng thuật sau lưng Mã Lệ Na trong nháy mắt vỡ nát. Linh hồn nàng đã thất thủ, nước mắt tuôn ra, khóc nấc lên không thành tiếng, kim quang và tử quang quanh thân thể dường như cùng biến mất, chỉ còn lại tử sắc quang hoàn của Diệp Âm Trúc lơ lửng trên đầu.
Tiếng đàn đột nhiên biến thành nhẹ nhàng, so với sự mạnh mẽ lúc trước như chim nhỏ trên cây vừa tỉnh dậy lúc bình minh.
Thân hình Diệp Âm Trúc đứng đó chậm rãi chuyển hướng về phía quý tân thai (chỗ ngồi của khách quý), hai tay hạ xuống. Tiếng đàn vẫn còn dư âm nhưng tiếng ca của hắn lại vang lên đúng vào lúc ánh mắt hắn hướng về phía quý tân thai. Tiếng ca trở nên rất thong thả, mỗi chữ đều cực kỳ rõ ràng, ngoại trừ những người trên bình thai, không ai có thể cảm nhận được kích thích của ma pháp nhưng mọi người đều gần như đã bị sự bi thương của tiếng đàn và tiếng ca làm cho rơi lệ.
Na thứ thị nhĩ bất kinh ý đích ly khai
Thành vi ngã giá hứa cửu bất biến đích bi ai。
Vu thị đạm mạc liễu phồn hoa chích vi nhĩ khai hoài,
Yếu bồi nhĩ viễn ly tịch mịch tự do tự tại。
Dịch nghĩa: (Sao mà ngại dịch thế ko biết. Đúng là kém thơ ca nên ngại nhất dịch thơ ca):
Nàng vô tình lúc trước quay lưng đi,
Khiến ta buồn bã mãi không thôi。
Cuộc sống không có nàng thật vô nghĩa,
Muốn cùng nàng xa rời nỗi cô đơn, tự do tự tại。
Tất cả mọi người chìm đắm trong lời ca khúc nhạc. Trong giờ phút này, cả đất trời dường như chỉ còn có hai người bọn họ.
Nước mắt không cách nào khống chế nổi, cứ chảy xuống từ đôi mắt màu tím lạnh lẽo của khách quý trên đài. Mà tương tự như vậy, lệ quang cũng đang xuất hiện không thể nào khống chế nổi trong mắt của người đang đàn hát kia.
- Là chàng là chàng chắc chắn là chàng.
Thâm tâm Tô Lạp điên cuồng gào lên. Mặc dù chàng không xuất ra cổ cầm mà chỉ dùng năng lượng ngưng kết thành cầm huyền (dây đàn) để thay thế, nhưng trên thế giới này còn ai có thể đàn nổi khúc nhạc động lòng người như vậy ? Ngoại trừ chàng, còn ai có thể hát lời ca như vậy ?
Âm Trúc, chàng có thể theo ta đi xa thật xa khỏi nỗi tịch mịch, vĩnh viễn tự do tự tại được không? Ta rất mong muốn, ta thực sự mong muốn như vậy. Chỉ có điều ta không thể, ta thực sự không thể! Xin lỗi Âm Trúc.
Diệp Âm Trúc bị nước mắt ướt nhòe khiến người yêu trước mặt trở nên mờ ảo. Tô Lạp, nghe được tiếng ta ca không? Ta tới đây.
Tô Lạp - đứng ở trên đài dành cho khách quý, lắc mạnh đầu để văng đi những giọt nước mắt. Một lần nữa ngồi lại vị trí của mình, đôi mắt nàng lại trở nên lạnh lẽo như băng. Ánh mắt màu tím chẳng những không yếu đi mà ngược lại còn trở nên mạnh mẽ hơn.
Lúc này, những người khác đều đang chìm đắm trong tinh thần thế giới mà Diệp Âm Trúc dẫn dắt tới. Chỉ Diệp Âm Trúc mới có thể cảm nhận được rõ ràng biến hóa trên người Tô Lạp, nước mắt lại chảy xuôi xuống má, thấm ướt cả khăn che mặt.
Nàng nhận ra ta rồi, nàng nhất định đã nhận ra ta. Nhưng, tại sao nàng lại khôi phục vẻ lạnh lùng như trước?
Trái tim đau đớn khiến Diệp Âm Trúc không thể nào thở nổi. Cho dù đối mặt với địch mạnh mẽ tới mức nào, hắn cũng không hề có cảm giác gần như tuyệt vọng như lúc này. Hắn muốn gọi nhưng hết lần này tới lần khác đều nói không ra câu, ngực như bị một ngọn núi lớn đè lên. Nỗi thống khổ mãnh liệt khiến hắn nắm chặt hai tay, móng tay đâm vào lòng bàn tay cũng không hề có cảm giác, chỉ có máu tươi lặng lẽ chảy xuôi xuống theo những ngón tay.
Đúng lúc đó thì một tiếng hú dài vang lên:
- Ca ngợi Pháp Lam, ta đã thua.
Thanh âm tràn đầy sự kinh ngạc đã kéo Diệp Âm Trúc từ trong cực độ bi thương trở về. Đột nhiên trong đầu hắn linh quang chợt lóe, nỗi đau đớn trong lòng cũng biến mất trong nháy mắt.
Pháp Lam. Đúng, nguyên nhân chính là vì Pháp Lam! Tô Lạp không chịu nhận mình chính là vì gã sư phụ hèn hạ của nàng đã cướp đi của nàng một hồn một phách sao ? Nàng sợ liên lụy chính mình, sợ mình sẽ bị Pháp Lam trả thù.
Nghĩ thông điều này, ánh mắt tuyệt vọng của Diệp Âm Trúc biến thành kiên định. Tô Lạp, nàng đã xem thường quyết tâm của ta rồi. Bất kể đối mặt với những khó khăn tới mức nào, lúc này đây, ta cũng sẽ không cho nàng rời khỏi ta. Ta sẽ dùng tính mạng của chính mình, linh hồn mình, thậm chí là hết thảy, hết thảy để bảo vệ an nguy của nàng.
Thu giấu tâm tình lại, Diệp Âm Trúc quay người đối mặt với Quang minh thánh nữ Mã Lệ Na.
Trước đó, Mã Lệ Na đã xuất hiện biến hóa rất lớn, nụ cười và ánh mắt vốn ôn hòa và tràn ngập tự tin đã biến mất, đang thất thần đứng đó. Phía trước ma pháp bào khiết bạch (trắng tinh) của nàng đã bị nước mắt làm cho ướt sũng. Nàng dường như người mất hồn, ngơ ngác đứng đó, thậm chí cả Tài quyết pháp trượng trong tay cũng đã mất đi hào quang.
- Có thể nói cho ta biết bài ca này tên là gì không?
Thanh âm của Mã Lệ Na có chút khàn khàn.
Diệp Âm Trúc gật đâu nói:
- Tên là "Quy khứ" (Trở về).
Mã Lệ Na thì thào:
- "Quy khứ", "Quy khứ", quả nhiên là tên rất hay. Có cảm xúc mà phát ra ca khúc, vang vọng tới tận nơi sâu nhất trong linh hồn. Ngươi đã đạt tới ý nghĩa thực của tinh thần hệ ma pháp. Cho dù là chủ nhân Hồn tháp Mạch Khắc Mễ Lan sư phụ cũng không thể làm tốt hơn ngươi được. Người cũng không thể có cảm nhiễm lực (sức lây truyền, lan truyền) như của ngươi. Ta nghĩ, cho dù không có dựa vào pháp lực thì bài ca này của ngươi cũng có thể cảm nhiễm rất nhiều người.
Diệp Âm Trúc cười khổ một tiếng:
- Đáng tiếc, nó lại không thể nào cảm động người mà ta thực sự muốn tác động đến.
Tâm tình Mã Lệ Na dường như đã khôi phục vài phần, nháy mắt vài cái. Trên hàng mi dài vẫn còn đọng lại một giọt nước mắt, giống như lê hoa đái vũ (hoa lê gặp mưa), dáng vẻ động lòng người.
- Nếu không phải tình yêu chân thành nhất, làm sao có thể hát nổi bài ca như vậy?
Diệp Âm Trúc nói:
- Đa tạ đã khích lệ, tỉ thí của chúng ta có thể xem như kết thúc rồi chứ?
Mã Lệ Na nhẹ nhàng gật đầu
- Dùng phương thức gì, sợ rằng ta cũng không thể nào chiến thắng nổi ngươi. Sự vinh diệu của Pháp Lam đã vì ta mà ảm đạm. Nhưng một ngày nào đó ta nghĩ rằng có thể khiêu chiến được ngươi, ta nhất định sẽ trở lại tìm ngươi. Ta có thể nhìn mặt thật của ngươi, biết tên của ngươi không?
Lúc này, căn cứ vào thực lực mạnh yếu và khoảng cách khác nhau tới sàn đấu, những khán giả cũng dần dần tỉnh lại từ trong tiếng ca thê mỹ (thê lương, mỹ lệ). Chỉ có điều trong lòng mỗi người đều rất nặng nề, sức cảm nhiễm của tiếng ca cứ đọng lại mãi không rời. Cường giả tỉnh lại đầu tiên vừa lúc nghe được lời Mã Lệ Na nhận thua.
Mã Tây Mạc đại đế ngơ ngác nhìn Diệp Âm Trúc. Hắn đã chiến thắng Quang minh thánh nữ đến từ Pháp Lam, hơn nữa chỉ dùng tinh thần ma pháp. Đây rốt cuộc là loại cường giả như thế nào? Hắn có thực sự là người không? Không biết tại sao, lúc này trong lòng lão lại sinh ra một chút tâm tình khủng hoảng, chính chỉ vì thân ảnh của người thanh niên đó.
Diệp Âm Trúc nhìn Mã Lệ Na lắc đầu:
- Xin lỗi, bây giờ thì chưa được.
Mã Lệ Na thất vọng nhìn hắn:
- Tại sao?
Diệp Âm Trúc nói:
- Bởi vì ta còn muốn tham gia vũ kỹ đại bỉ (đại hội thi võ). Nếu ngươi nguyện ý chờ, khi vũ kỹ đại bỉ chấm dứt, ngươi sẽ được thấy hình dáng của ta, cũng sẽ biết tên của ta.
Mã Lệ Na thoáng thở phào nhẹ nhõm, nói:
- Được rồi, ta sẽ đợi một chút vậy. Lãng Cách đại sư, ma pháp quyết tái (trận chung kết cuộc thi ma pháp) có thể kết thúc.
Nói xong, nàng đi thẳng xuống dưới đài, bóng lưng vốn rất thần thánh lúc này lại có thêm vẻ cô đơn.
Lan Địch Nhĩ, Sâm Cách, Lãng Cách, ánh mắt ba vị đại ma đạo sư đều tập trung trên người Diệp Âm Trúc. Ma pháp phòng ngự kết giới mà họ bố trí trước khi thi đấu đã biến mất. Dưới khúc ca của Diệp Âm Trúc, bọn họ đều mê man, mất khả năng điều khiển chính mình, bất kể ai cũng đều ướt đầm vạt áo trước ngực.
Lãng Cách mãi đến khi Diệp Âm Trúc đi xuống đài mới lấy lại sức, cất cao giọng nói:
- Ma pháp đại bỉ quyết tái (trận chung kết hội thi ma pháp) đã kết thúc. Kết quả sẽ được tuyên bố sau khi vũ kỹ đại bỉ chấm dứt. Sau khi nghỉ ngơi nửa canh giờ, vũ kỹ đại bỉ sẽ được diễn ra tại sân thi đấu vũ kỹ
Trong vô số thanh âm bàn tán, Diệp Âm Trúc biến mất, không ai thấy hắn rời đi như thế nào. Trong lúc nhất thời, dân chúng Lam Địch Á Tư bàn tán nhiều nhất về việc thí sinh trong trận đấu chung kết ma pháp này rốt cuộc có thân phận gì.
Có lẽ, bình thường dân chúng cũng không thể biết rõ được tình huống cụ thể trên sàn thi đấu ma pháp, nhưng khi Diệp Âm Trúc vừa mới bắt đầu đánh đàn đã phóng ra hào quang màu tím thì mọi người đều biết, vì thải hồng (cầu vồng) cấp bậc đã sớm xâm nhập vào lòng người từ lâu.
Trên quý tân thai (chỗ ngồi dành cho khách quý - hàng ghế VIP), Mã Tây Mạc ngồi trở lại vị trí. Lão chỉ cảm thấy hôm nay đã bị kích thích mạnh, sau nửa ngày mới khôi phục được tâm tình. Nhưng tiếng đàn ca của Diệp Âm Trúc như vẫn phảng phất bên tai, rất lâu không tiêu tan.
Trong lúc vô ý quay đầu nhìn con gái mình, lão kinh ngạc phát hiện, đôi mắt Tô Lạp hơi hồng, liền vô thức nói:
- Phượng Hoàng, ca khúc vừa rồi rất động lòng người. Ta không ngờ nổi âm nhạc lại có sức cảm nhiễm lớn đến như vậy. Ngay cả ngươi cũng bị cảm động. Có lẽ, bây giờ ngươi nên cân nhắc đề nghị của ta một chút đi.
Tô Lạp liếc nhìn Mã Tây Mạc, nói:
- Ta nói rồi, ta sẽ không xem xét gì cả. Nếu ngươi muốn, ta có thể lấy danh nghĩa gả cho người này. Nhưng sau khi thành hôn, ta sẽ không gặp lại hắn.
Mã Tây Mạc không hề biết, trái tim của người con gái lạnh như băng này đã đập nhanh hơn gấp ba lần so với bình thương. Bởi vì nàng ảo tưởng rằng dù không thể ở cùng Diệp Âm Trúc nhưng nếu chính thức được gả cho hắn thì cuộc đời đã không còn gì đáng thất vọng nữa. Nhưng nội tâm nàng đang giằng xé, nếu thực sự tới lúc đó, hắn (chàng) sẽ thế nào đây?
Sau nửa canh giờ, ánh mắt của đám dân chúng đã chuyển sang sân đấu vũ kỹ. Mặc dù họ vẫn chưa khôi phục sau cú sốc ở trận chung kết ma pháp nhưng cũng không muốn bỏ qua vòng chung kết hoành tráng ba năm một lần này.
Cả năm tuyển thủ vào chung kết đều giống nhau, mang mũ che mặt, chỉ khác một chút là ma pháp bào đã chuyển thành trang phục võ sĩ.
Trên sân thi đấu của các võ sĩ cũng có một bình thai (sàn đấu, sân khấu). Chỉ có điều, lần này bình thai không phải để thi đấu. Bởi vì có thể tiến vào vòng chung kết thì tất cả đều là kỵ sĩ cường đại, bọn họ đều có tọa kỵ của chính mình. Bởi vậy nên diện tích cả nửa giáo trường bên này đều là phạm vi thi đấu vũ kỹ.
Khắc Lôi Tư Ba đi tới trên đài, thanh âm được đấu khí phóng ra rất xa:
- Hội thi văn võ, vòng chung kết vũ kỹ sắp bắt đầu. Xin mời Vũ nhạc thai chủ.
Đám dân chúng đều nghe thấy, lúc này được vào vòng chung kết vũ kỹ có ba võ sĩ đã đạt tới tử cấp. Vũ nhạc thai chủ rốt cuộc sẽ là ai? Khắc Lỗ Tư nguyên soái chăng?
Một thân ảnh màu đen nhẹ nhàng hạ xuống từ phía quý tân thai, song chưởng giang rộng ra hai bên như một con chim lớn hạ xuống, đôi mắt màu tím lạnh băng như không có tiêu điểm, vừa giống như đang nhìn gì, vừa như không nhìn gì cả. Trong nháy mắt, một giọt lệ đã được che giấu.

Cầm Đế - Chương #217


Báo Lỗi Truyện
Chương 217/336