Chương 202: Tại ta không thể thỏa mãn được hắn


Trong quân đội tôn sùng nhất chính là người mạnh, mà Diệp Âm Trúc đúng là một người như vậy, một cường giả siêu cấp đã từng kinh qua lục đạo chi quyết. Nếu do hắn đái lĩnh đại quân Cầm Thành, kết quả huấn luyện tuyệt đối sẽ không kém hơn so với mình. Hắn nếu đưa nhiệm vụ này cho mình, vậy hắn chuẩn bị làm cái gì ? trong mơ hồ, Áo Lợi Duy Lạo cảm giác được Diệp Âm Trúc muốn đi làm cái gì kinh thiên động địa đây.
Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:
" Áo Lợi Duy Lạp đại ca yên tâm đi, ta sẽ không làm gì cả, chỉ là kiến thiết Cầm thành có An Nhã tỉ tỉ cùng Vị Minh thái thượng trưởng lão bọn họ vậy là đủ rồi. Ta chuẩn bị tới chỗ của Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái, hướng Mễ Lan chi thuẫn học tập, học tập."
Áo Lợi Duy Lạp trong lòng cả kinh,
" người cùng ông nội ta tới nơi nào đây?"
sau khi kinh ngạc, ngay sau đó trong mắt hắn sắc mặt vui mừng hiện lên. Nếu Diệp Âm Trúc đái lĩnh cường giả Cầm Thành đi đến phương bắc quân đoàn, phụ trợ phương bắc quân đoàn tác chiến thú nhân tộc vậy mình mang quân Cầm thành tính được cái gì?
Phương bắc quân đoàn thực lực không có thể so sánh được với Phương đông quân đoàn, số lượng cũng chỉ là đại quân thú nhân, nếu Diệp Âm Trúc cùng cường giả Cầm Thành tới bên kia, vậy có lẽ phương bắc chiến sự có thể chấm dứt được rồi.
Ánh mắt Tử dán trên người Diệp Âm Trúc,
" Âm Trúc, ngươi thật sự tưởng tốt lắm sao? Bây giờ thời cơ không hoàn toàn chín muồi, tam đại bộ lạc dù sao thống trị cực bắc hoang nguyên cũng đã nhiều năm, sợ rằng, uy hiếp của chúng ta vị tất có thể,
Diệp Âm trúc trầm giọng nói:
"
Tử, ta đáp ứng ngươi, yên tâm đi, ta có chủ ý, lần này chúng ta đối phó với thú nhân tộc là thử. Chỉ có các ngươi xuất hiện trên chiến trường là thật, chúng ta hiểu được tứ đại thần thú trong truyền thuyết của thú nhân tộc, thú nhân tộc có thể có bao nhiêu uy hiếp, sau đó chế định phương pháp tác chiến tốt nhất. Huống hồ trải qua lần chiến tranh cùng Phật La vương quốc , thú nhân tộc cũng đã biết các ngươi tồn tại. Nếu ta là thú nhân tam đại tộc trưởng, nhất định sẽ giấu diếm sự xuất hiện của các ngươi, bọn họ muốn giấu diếm, chúng ta không cho bọn họ toại nguyện, chỉ cần các nguơi xuất hiện tại chiến trường đầu tiên sẽ cho mọi người thú nhân tộc lưu lại một mầm mống. Cực bắc hoang nguyên có mấy ngàn vạn thú nhân, mặc dù quân đội chính thức không nhiều lắm, nhưng thú nhân trời sinh chính là chiến ý, muốn dùng vũ lực thu phục cơ hồ là không có khả năng. Nếu không, loài người cũng sẽ không tuỳ ý để thú nhân tộc tại phương bắc hoành hành. Chúng ta phải từ sách lược xuất phát, lợi dụng các ảnh hưởng của các ngươi.
Tử nhìn Diệp Âm Trúc, trong mắt loé lên những quang mang phức tạp. Để cho Tử tinh huyết mạch một lần nữa trở lại lãnh đạo thú nhân, đối với hắn là giấc mộng cả đời. Chỉ là, hắn chưa bao giờ nghĩ tới việc này lại tới nhanh như vậy. Hắn không nói cảm kích gì thêm, huynh đệ không cần nói những từ này. Huống chi, Diệp Âm trúc mục đích căn bản bây giờ là không thể để cho Áo Lợi Duy Lạp hoàn toàn biết, dù sao, hắn xem như ngoại nhân.
Áo Lợi Duy Lạp nói:
" Âm trúc, ta đáp ứng ngươi."
Hắn thật sự nghĩ không ra so với cường giả Cầm Thành đi trước phương bắc quân đoàn trợ chiến là sự việc rất tốt. Chiến sĩ Cầm thành chính thức mặc dù số lượng không nhiều lắm, nhưng từ lần đối đầu trong quân sự với Phật La vương quốc, hắn rõ ràng biết rõ siêu cấp cường giả gần trăm người, nhất là tử thần long lang kị binh cùng bỉ mông cự thú quân đoàn.
Diệp Âm Trúc nói:
" chúng ta cẩn thận thương lượng một chút về công tác chuẩn bị đi. Cầm Thành tám vạn quân giao cho huynh. Mai, Lan, trúc, cúc đoàn trưởng tứ đại quân đoàn, do bốn vị tông chủ đảm đương. Viễn trình quân đoàn quân đoàn trưởng là Bội Cổ. Người này mặc dù có chút ham sống sợ chết nhưng nói về cung tiến thực lực, tại Cầm Thành hắn tuyệt đối là số một. Về phần kị binh quân đoàn, ta để cho Hồng Nhạn cùng huynh đi, vì ta cam đoan tổn thất giảm đến thấp nhất, tử thần long lang kị binh quân đoàn đề cấp cho huynh, hẳn là cũng đủ cho huynh phòng ngự trước quân địch rồi. Còn có bảy mươi sáu vị thanh cấp Đông Long ma pháp sư, cũng tuỳ quân xuất phát, bọn họ đều không có kinh nghiệm chiến đấu chính thức trên chiến trường, đại ca, như thế nào huấn luyện cùng phát huy đuợc lực chiến đấu của bọn họ, tất cả đểu giao tất cả cho huynh đó."
" Ngươi để Hồng Nhạn cùng ma pháp sư đi cùng ta, vậy ngươi làm sao bây giờ?"
Áo Lợi Duy Lạp có chút kinh ngạc nhìn Diệp âm Trúc.
Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:
" Cầm thành chiến đấu theo nhóm là không ngừng, huống chi, các người phương bắc quân đoàn cũng không cần sự ủng hộ bằng cách gia tăng thêm quân số mà chính là cần chất lượng, không phải sao? Có ta, Tử, Minh, Cách lạp tây Tư là đủ rồi. Tinh linh tộc không thích hợp tại chiến trường giết chóc, lần này sẽ không phiền toái Đức Lỗ Y môn nữa. chúng ta có giác ưng kị sĩ tổng cộng có một ngàn người, hơn nữa mặt khác hai ngàn giác ưng trưởng thành, sau mấy tháng hẳn là có thể tạo thành một chi gồm ba ngàn người giác ưng kị sĩ đội ngũ, ta cho người một ngàn, phụ trách trinh sát quân địch, ta mang đi một ngàn. Như vậy là đủ rồi, bất quá Áo Lợi Duy Lạo đại ca, tất cả đều là Cầm Thành bảo bối đại ca nhất định phải bảo vệ họ thật tốt à.
Nghe Diệp Âm Trúc nói còn cấp cho mình một ngàn giác ưng kị sĩ, Áo Lợi Duy Lạo thật sự phát bệnh mà, tám vạn người tham chiến, cả Mễ Lan đông tuyết tất cả trở thành một khối sắt, cho dù là trực tiếp cùng Phật La quyết chiết hắn cũng tự tin, dù sao đối phương không có ma pháp sư cùng không trung bộ đội.
" Vậy thời gian hành dộng là khi nào? Khi nào bắt đầu?"
Áo Lợi Duy Lạp hỏi.
Diệp Âm Trúc nói:
"
Vừa mới kinh qua đại chiến, tất cả mọi người phải tu chỉnh, tân quân cũng cần phải huấn luyện, như vậy đi, ba tháng sau, huynh có thể đái lĩnh đại quân xuất phát rồi. Mà ta cũng sẽ tuỳ thời sau ba tháng đi trứơc đến phương bắc quân đoàn. Huynh tạm thời không nên nói cho Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái trước. Bởi vì ta cũng không nói trước đuợc cụ thể lúc nào sẽ tới bên kia.
Áo Lợi Duy Lạp gật đầu nói:
" Được, tạm quyết định như thế đi. Ta từ ngày mai bắt đầu, huấn luyện cầm thành chiến sĩ."
"Âm trúc, tên xú tiểu tử này trở về vài ngày rồi, cũng không nói cho ta biết."
một người, thanh âm từ bên ngoài vang lên, thanh âm truyền đến người bên ngoài cũng đã đi đến. Tiến tới tổng cộng là ba người, đã thấy bọn họ, Diệp Âm Trúc ánh mắt duệ trí đã biết thành nhu tình, đón nhận, quỳ xuống trên mặt đất.
" Gia gia, ba ba, mụ mụ." Ba người đang tới chính là những người chí thân của hắn.
Từ lúc trở lại Cầm Thành đến bây giờ, Diệp Âm Trúc vẫn đều cố gắng tìm hiểu hết, hiểu rõ Cầm Thành sự vụ trong thời gian vừa qua, mà Câm Thành trong núi non địa thế rộng lớn, Đông Long vũ kĩ bốn tông bị phân tán các nơi, đãi lĩnh thành lập các quân đoàn tiến hành tu kiến Cầm Thành. Ngạo trúc quân đoàn tại phương bắc, khoảng cách với bên này không gần, Diệp Âm Trúc trở về bắt đầu sự vụ, thật sự quên không đưa tin cho cha mẹ, Diệp Ly bọn họ trở về chính là được tin tức của An Nhã.
"Đừng lên đi, ngươi là Nhiếp chính vương, sau này không lên hành đại lễ như vậy."
Diệp Ly nâng cháu mình dậy, ngoài miệng trách cứ nhưng ánh mắt hắn lại hoàn toàn bán đứng chính mình, cái cảm giác mừng rỡ phát ra từ nội tâm che giấu không được.
" trước mặt gia gia, con vĩnh viễn là đứa nhỏ à."
Nhìn gia gia cùng cha mẹ, Diệp Âm Trúc nhãn thần có chút hồng a, hắn dù sao cũng chỉ có hai mươi tuổi, chính là thiếu niên, Từ trước khi rời Bích Không Hải, hắn vẫn chưa từng có thời gian cùng cha mẹ, gia gia trọng tụ, đột nhiên nhìn thấy thân nhân, cho dù hắn đứng đầu Cầm Thành tâm tình cũng có chút không thể nào không chế.
An Nhã lặng lẽ ra hiệu cho Vị Minh thái thượng trưởng lão, cùng Áo Lợi Duy Lạp, Tử đồng thời lặng yên lui ra ngoài, nơi này chỉ còn gia đình Diệp Âm Trúc.
" Gia gia, ba, mụ các người mau ngồi xuống."
Diệp Âm Trúc đỡ một bên Diệp Ly tới trước ngồi xuống.
Diệp Trọng nhìn con trai mình, trên mặt ngoài trừ nụ cười lộ ra bên ngoài cũng không có bất cứ biểu hiện gì khác, cho dù là người nào đó mà có nhi tử xuất sắc như hắn sợ rằng cũng chỉ biểu hiện như thế mà thôi. Mà Mai Anh lại có vẻ mặt hoàn toàn khác, đi tới bên cạnh Diệp Âm Trúc nhẹ nhàng vuốt ve mặt hắn,
" hài tử à, con thật khổ nhiều lắm."
Diệp trọng mỉm cười nói:
" Khóc cái gì, nam tử hán đại trượng phu, không trải qua rèn luyện, như thế nào có thể thành tựu không hổ là nhi tử của ta! "
Diệp Ly không có tức giận nói:
" Âm Trúc như vậy thì việc là có quan hệ với người thì liên quan gì sao. Vũ kĩ của hắn là ta dạy à."
Diệp Trọng e ngại nhất chính là cha mình, bất đắc dĩ nhún vai cũng không dám biện bác trong lòng nghĩ thầm, nếu không ta cùng mẹ hắn sinh ra hắn, cha như thế nào dạy hắn đây a?
" Gia gia, nãi nãi đi đâu rồi à? người như thế nào không có cùng mọi người đi với nhau? Vốn con muốn gặp các người à."
Diệp Ly nói:
" Nãi nãi ngươi đi tới phía tây bố luân nạp sơn mạch tuần tra chú tạo tường thành, trong chốc lát bà ấy cũng sẽ biết thôi. Âm Trúc tiểu tử ngươi sự việc ta đều đã nghe rồi. tốt lắm, không cho Diệp gia chúng ta mất thể diện."
Vừa nói, hắn vỗ cánh tay Diệp Âm Trúc.
" Ân, thật là, phỏng chừng gia gia bây giơ cũng không phải là đốt thủ của người a. kể chuyện ở chiến trường lại cho ta đi."
Đối với người thân của mình, Diệp Âm Trúc tự nhiên không có gì dấu diếm, từ khi mình rời Cầm Thành đi, trong chiến sự Phật La kể lại một lần, bởi vì có mẫu thân bên người, tất cả những việc nguy hiểm hắn đều có ý miêu tả nhanh hơn một chút.
- Âm Trúc người cũng không còn nhỏ rồi, phải thành thân rồi, Vị Minh Trưởng lão đến tìm ta rồi, nói về hôn sự của ngươi cùng nữ hoàng bệ hạ. Thật đáng đánh à, việc liên quan đến nối dõi tông đường là đại sự không thể không quan tâm à! Gia gia ngươi tiếc nuối nhất trong cuộc đời này chính là không có khả năng sinh được mấy đứa nhỏ à. Lúc trước cùng nãi nãi ngươi chỉ có ba ba ngươi là con trai. Tới phiên ba ba ngươi lại quá yêu thương lão bà của mình không muốn để cho nàng ta đa sinh. Dĩ về phần Diệp gia chúng ta nhất mach đơn truyền. Ngươi không thể như vậy nữa, ta cùng Vị Minh thái thượng trưởng lão thương lượng tốt lắm, ngươi cùng nữ hoàng bệ hạ sanh cho ta nam hài thứ nhất, mang họ Lí là quốc họ của đông long đế quốc chúng ta. Sau này nếu tái sinh đứa nhỏ thứ hai sẽ mang họ Diệp, sanh nhiều đứa nhỏ đều là Diệp gia chúng ta hết. Chiến tranh kết thúc cũng phải cho chúng ta hưởng thụ thú vui bồng bế con cháu chứ.
" A?"
Diệp Âm Trúc xấu hổ nhìn Diệp Ly,
"gia gia, bây giờ nói chuyện này có phải sớm quá không."
Diệp Ly trừng mắt:
- Sớm cái gì mà sớm. Ngươi đã gần 20 tuổi rồi, khi nào mới cho ta bế chắt đây? Ngươi bây giờ đừng có lờ ta đi, đừng tưởng ngươi đã là tử cấp cường giả, dám không nghe lời ta, ta sẽ xách tai ngươi.
Nói xong, thậm chí lão cũng không nhịn nổi phải mỉm cười. Có một đứa cháu xuất sắc như vậy, làm sao lão có thể động thủ được cơ chứ?
- Diệp gia gia.
Một thanh âm nhỏ nhẹ vang lên, Hải Dương từ bên ngoài vào. Nhìn thấy nàng, lại liên tưởng tới những gì Diệp Ly vừa nói, sắc mặt Diệp Âm Trúc không khỏi hồng lên, trong lòng thầm nghĩ: không biết nàng có nghe được gia gia nói gì không. Nếu nghe thấy thì quả thật là xấu hổ chết.
- Nữ hoàng bệ hạ.
Thấy Hải Dương, thân phận như Diệp Ly mà cũng phải mau chóng đứng dậy thi lễ. Là người duy nhất thừa kết huyết mạch Đông Long hoàng thất, địa vị của Hải Dương trong Đông Long đế quốc là không thể thay thế, cho dù là Diệp Âm Trúc cũng không thể bì nổi.
- Xin mời gia gia ngồi. Cũng không phải người ngoài mà. Con nghe An Nhã tỷ tỷ nói người và bá phụ, bá mẫu tới liền đặc biệt tới biếu một ít hoa quả của Tinh Linh tộc.
Vừa nói, Hải Dương vừa đặt một cái khay lớn trên bàn, bên trong có rất nhiều hoa quả tươi ngon.
Mai Anh mỉm cười nói:
- Nữ hoàng bệ hạ không cần khách khí như vậy..
Ngắm nhìn Hải Dương từ trên xuống dưới, bà càng nhìn càng hài lòng. Mặc dù chưa được nhìn dung mạo chính thức nhưng chỉ nhìn vào da tay của nàng cũng có thể thấy được vị nữ hoàng bệ hạ này tuyệt đối là mỹ nữ hiếm có. Con mình có người vợ như vậy quả thật là không tồi.
Hải Dương đỏ mặt, liếc nhìn Diệp Âm Trúc một cái:
- Bá mẫu, ở đây không có người ngòai, người cứ gọi tên ta trực tiếp là được.
Diệp Ly cười ha hả, nói:
- Tốt rồi, sớm muộn gì cũng là người một nhà mà. Âm Trúc, ngươi lọt vào mắt xanh của nữ hoàng bệ hạ, thực sự là quá may mắn đó.
- Không, gia gia. Có thể trở thành thê tử của Âm Trúc là vận khí của con mới đúng.
Hải Dương vội vàng nói, vừa nói vừa cố ý đi tới bên người Diệp Âm Trúc, nhưng vẫn lùi lại một chút để thể hiện sự tôn kính đối với Diệp Âm Trúc.
Hai cha con Diệp Ly liếc nhau, thần sắc trên mặt có chút cổ quái.
Bên tai Diệp Âm Trúc truyền đến âm thanh do cha hắn truyền âm:
- Giỏi thật. Xú tiểu tử này quả có bản lĩnh tán gái. Quay lại đây ba ba hỏi một chút, ngươi làm thế nào mà nữ hoàng bệ hạ chịu cam tâm phục tùng như thế?
Nam nhân ai cũng muốn giữ thể diện, nhất là những người có chút thân phận. Mặc dù Diệp Âm Trúc cũng không coi trọng điểm này lắm nhưng sự ôn thuận của Hải Dương đã khiến hắn rất cảm động, vô thức nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng. Nếu Tô Lạp cũng ở bên cạnh mình, cùng lúc ôm hai nàng thì quả thật là hạnh phúc!
Diệp Ly mỉm cười, nói:
- Hải Dương, vừa rồi gia gia nói, ngươi ở bên ngoài có nghe thấy không vậy?
- A?
Hải Dương mặt mũi đỏ hồng cười ngượng, vội cúi đầu xuống, ầm ừ mấy tiếng, ngượng ngùng nép vào bên người Diệp Âm Trúc.
Diệp Ly cười hắc hắc, nói:
- Vậy ngươi đồng ý sinh cho DIệp gia chúng ta mấy đứa? Ít nhát cũng phải hai đứa con trai. Nếu không, Diệp gia chúng ta không có người nối dõi tông đường đâu.
Hải Dương trong lòng cười khổ. Vị gia gia này của Diệp Âm Trúc quả thực là thẳng thắn. Chuyện như vậy mà cũng dám bắt mình trả lời. Nhưng nàng cũng hiểu được, quan niệm truyền thống của những lão tông chủ của Đông Long bát tông này rất mạnh, lời của lão gia tử này không thể xem nhẹ được.
- Âm Trúc muốn bao nhiêu thì sẽ có bấy nhiêu.
Giọng Hải Dương rất nhỏ, nhưng ở đây chẳng ai không phải là cao thủ nên nghe nàng nói, trên mặt mọi người đều không nhịn được nét cười, chỉ có Diệp Âm Trúc xấu hổ đỏ mặt.
- Gia gia, kỳ thật người không cần phải lo. Cho dù con sinh không đủ thì vẫn còn người khác mà.
Hải Dương lại bổ sung một câu.
- Người khác? Người khác nào?
Diệp Ly hơi sửng sốt.
Diệp Trọng sắc mặt hơi đổi, nhìn Diệp Âm Trúc nói:
- Xú tiểu tử, ngươi còn nữ nhân nào khác nữa sau?
Ngay từ nhỏ Diệp Trọng đã được Diệp Ly dạy dỗ nên quan niệm về truyền thống không hề thua kém chút nào so với cha mình, nhất là hắn cả đời chỉ một mối tình, nghe thấy lời Hải Dương, mặt liền biến sắc.
- À…
Diệp Âm Trúc nhìn cha có chút căng thẳng, trong lòng âm thầm cười khổ. Nhưng hắn cũng không dấu diếm, thành thật nói:
- Vâng ạ, đúng là con còn thích một nữ nhân khác nữa.
- Diệp Âm Trúc!
Diệp Trọng giận dữ quát to, tay phải giơ cao, nhưng vẫn không thể nào hạ xuống. Một phần là do bị Mai Anh nắm lấy, một phần vì nghĩ con mình bây giờ là Nhiếp Chánh Vương của Đông Long đế quốc, nên vẫn phải giữ thể diện cho hắn, chỉ còn biết giận dữ nói:
-Nếu ngươi dám làm gì lầm lỗi với nữ hoàng bệ hạ, đừng trách ta không nhận ngươi làm con.
Hải Dương thấy Diệp Trọng nổi cơn phẫn nộ trong lòng cũng phát hoảng, nàng cũng không nghĩ đến mình chỉ vô ý nói vài câu đã mang đến phiền toái lớn cho Diệp Âm Trúc. Trong lòng quýnh quáng, vội vàng quỳ xuống đất:
- Bá phụ, là ta nói bậy, người đừng trách Âm Trúc.
Hải Dương vừa quỳ xuống nhất thời làm cho toàn gia Diệp Âm Trúc nhảy dựng. Diệp Trọng né sang một bên không dám nhận lễ của nàng, Mai Anh vội vã ngồi xuống ôm lấy Hải Dương:
- Nữ hoàng bệ hạ, ngài mau đứng lên, như thế này thì còn ra thể thống gì.
Hải Dương không luyện vũ kỹ, bị Mai Anh kéo nhẹ đã đứng lên, nàng ân hận quay đầu nhìn Diệp Âm Trúc:
- Âm Trúc, ta….
Diệp Âm Trúc vội nắm lấy tay nàng, ôn nhu nói:
- Ta nào có trách nàng. Là ta không tốt, là ta không một lòng với nàng. Ba ba nói không sai
Diệp Trọng lạnh lùng nói:
- Biết sai thì sửa. Tránh không để xảy ra chuyện lớn, ta mặc kệ nữ tử đó là ai, ngươi phải chấm dứt mối quan hệ đó ngay.
Diệp Âm Trúc vẫn vô cùng bình tĩnh:
- Ba ba, xin lỗi, những chuyện khác con sẽ tuân theo ý người, nhưng duy nhất chuyện này là không được. Xin lỗi nàng, Hải Dương ta biết mình không chung thuỷ nhưng ta đối với Tô Lạp cũng là thật lòng. Nếu không cùng sống với Tô Lạp, cả đời này ta sẽ không bao giờ có được hạnh phúc.
- Nghiệt chủng, ngươi muốn ta tức chết hay sao?
Diệp Trọng giận dữ, bất chấp thân phận của Diệp Âm Trúc, thân hình chợt động đã vọt thẳng đến trước mặt của Diệp Âm Trúc, vung tay tát mạnh vào mặt hắn.
Phụ thân ra tay, Diệp Âm Trúc nào dám tránh, chỉ biết giương mắt nhìn cái tát nặng nề giáng xuống. Hắn không hề động đậy dù chỉ là 1 ngón tay nhưng trong mắt toát lên sự kiên định
- Dừng tay.
Diệp Ly gầm lên làm cả phòng nghị sự rúng động. Bàn tay của Diệp Trọng cũng ngừng lại giữa không trung.
- Oai phong quá nhỉ!
Diệp Ly trùng mắt nhìn nhi tử của mình.
Diệp Trọng cười khổ nhìn phụ thân mình:
- Ba ba, người cũng bao che cho hắn ư? Người cũng biết thân phận của nữ hoàng bệ hạ, nếu Diệp Âm Trúc hắn….., chúng ta sao có thể nói công đạo với mọi người? Hắn là Nhiếp chính vương, thế cũng đủ để cho các tông khác ghen ghét cùng cực rồi.
Diệp Ly gật đầu, hướng mắt nhìn Diệp Âm Trúc nói:
- Ba ba của ngươi nói cũng đúng. Ngươi biết thân phận của Hải Dương thế nào rồi. Nếu ngươi không 1 lòng với nữ hoàng bệ hạ, cho dù ngươi có nhiều công lao với đế quốc, tông chủ của các tông cũng khó mà bỏ qua cho ngươi. Âm Trúc về mặt tình cảm, gia gia vốn không nên nhiều lời, nhưng ta hy vọng ngươi cũng nên quyết đoán 1 chút. Thành tựu của ngươi bây giờ có thể nói từ khi Đông Long diệt quốc đến nay chưa ai có thể sánh bằng. Ta không hy vọng ngươi vì tư tình nhi nữ mà vất bỏ tiền đồ của mình. Có được nữ hoàng bệ hạ, chẳng lẻ còn không đủ sao?
- Gia gia, đó không phải là vấn đề.
Diệp Âm Trúc than nhẹ 1 tiếng
- Chuyện này con cũng không biết giải thích thế nào với mọi người. Về nội bộ của Đông Long có thắc mắc gì cứ tìm đến con mà nói chuyện. Mọi việc đều có thể thương lượng, nhưng chuyện này tuyệt đối không được.
Mai Anh từ đầu đến cuối cũng không hề trách nhi tử của mình, mặc dù trong lòng nàng vẫn tán đồng việc chung thuỷ. Nhưng với tình cảm của người mẹ hiền có một đứa con xuất sắc như vậy, nàng cảm thấy, con mình có 2 người vợ cũng không có gì quá đáng. Nàng không nhịn được cất tiếng hỏi:
- Âm Trúc, rốt cuộc thì cô nương của nhà nào khiến ngươi động tâm như vậy?
Diệp Âm Trúc không chút giấu diếm, đáp:
- Nàng là công chúa của Lam Địch Á Tư đế quốc, tên là Tô Lạp. Mọi người cũng đã gặp qua nàng khi Lục đạo chi quyết kết thúc. Nàng là nữ giả nam trang. Ba ba, mụ mụ, gia gia, con không biết làm cách nào để chứng tỏ tình cảm của mình và Tô Lạp để cho mọi người hiểu. Con chỉ có thể nói, con thà không làm Cầm Thành lĩnh chủ chứ tuyệt không thể mất Tô Lạp.
- Ngươi…..
Tính nóng nảy của Diệp Trọng lại bùng phát, ngay cả Diệp Ly cũng không nghĩ cháu mình lại kiên quyết đến thế. Từ lúc nhỏ đến giờ cũng chưa hề cứng đầu bướng bĩnh đến vậy.
Diệp Ly phất tay, cản không cho Diệp Trọng nói hết
- Âm Trúc, ngươi đã lớn, chuyện này ngươi tự quyết định đi, nhưng ngươi hẵn cũng đã rõ hậu quả tiếp theo. Lúc này qua trăm ngàn gian khổ Cầm Thành mới dung hợp thành một thể, tất cả đều đang phát triển rất tốt. Ngươi không thể vì bản thân mình mà gây ra bất ổn cho nội bộ Cầm Thành, ngươi rõ chưa?
Diệp Âm Trúc buồn bã gật đầu:
- Gia gia, con đã hiểu. Nhưng mà con cũng không thể bỏ rơi Tô Lạp, đó là người thân của con. Cầm Thành cũng do con một tay thành lập, dĩ nhiên càng mong nó phát triển. Con có thể không làm Nhiếp chính vương của Đông Long bát tông, nhưng không thể thiếu Tô Lạp. Nàng đã chịu quá nhiều khổ sở
- Diệp gia gia, bá phụ, bá mẫu, các người đừng làm khó Âm Trúc nữa. Chuyện này để ta xử lý. Nếu trong nội bộ Đông Long có gì bất mãn, ta nghĩ, ta cũng dễ dàng giải quyết. Âm Trúc, phiền huynh mời tông chủ của bát tông và các vị trưởng lão lại đây, chúng ta sẽ giải quyết ổn thoả mọi việc, tránh mọi việc không tốt phát sinh về sau.
Hải Dương nhìn Diệp Âm Trúc trong mắt đã lộ vẻ xin lỗi.
- Hải Dương, nàng…..
Diệp Âm Trúc nhìn nàng kinh ngạc.
Hải Dương mỉm cười, giây phút này, khí chất ưu nhã của nàng bổng có chút biến hoá, tựa hồ tăng thêm vài phần cao quý, cũng có thêm chút uy nghiêm của bậc bề trên. Người kế thừa huyết mạch của Đông Long hoàng tộc dù sao cũng không phải tầm thường.
- Cứ tin ta, ta có khả năng xử lý tốt chuyện này. Trở thành thê tử của chàng là niềm hạnh phúc lớn nhất trong cuộc đời Hải Dương. Thê tử không phải chính là trợ thủ đắc lực nhất của trượng phu hay sao ? Nếu ngay cả chuyện này ta cũng không giúp chàng xử lý được thì làm sao có thể thành vợ hiền của chàng đây. Chuyện này là chuyện riêng của nhà chúng ta, không ai có thể can thiệp vào được cả.
Nhìn Hải Dương , Diệp Âm Trúc cảm kích nàng tận đáy lòng, một người con gái, chẳng những muốn chia sẻ sự yêu thương của trượng phu với người khác, còn giúp trượng phu thuyết phục mọi người, điều này chứng tỏ tình yêu của Hải Dương với hắn sâu đậm đến mức có thể vượt qua hết thảy mọi định kiến.
Sau nửa canh giờ, các tông chủ của Đông Long Bất Tông, chỉ trừ Tần Thương, kể cả bà nội của Diệp Âm Trúc hay các vị Thái thượng trưởng lão đều được mời tới phủ lãnh chúa nghị sự.
Vị Minh Thái thượng trưởng lão nhìn Diệp Âm Trúc, cười mãn nguyện, nói:
- Âm Trúc, ta mới vừa đi, ngươi đã gọi lại có chuyện gì chăng ? Hay có bố trí quân sự nào khác? Ngươi cứ yên tâm, ta đã phân phó xong hết, 4 tông vũ kỹ nhất định chịu sự thống soái của Áo Lợi Duy Lạp tướng quân, chung sức luyện binh, để cho lực lượng của đế quốc chúng ta ngày càng lớn mạnh hơn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Không đợi Diệp Âm Trúc lên tiếng, Hải Dương đã chủ động nói trước:
- Vị Minh trưởng lão, lần này không phải Âm Trúc mời các vị tới mà là ta. Ta muốn mọi người tới đây, hy vọng các vị có thể giúp ta xử lý chút chuyện gia đình.
- A ?
Vị Minh kinh ngạc nhìn Hải Dương. Từ khi Diệp Âm Trúc trở thành Nhiếp chính vương, Hải Dương rất hiếm khi ra mặt, ngay cả khi Âm Trúc không ở Cầm Thành, nàng cũng vẫn chỉ ở cùng với đám mỹ nữ Lam tinh linh, cùng nhau tu luyện Thần âm ma pháp, đối với chính sự Cầm Thành tuyệt đối không hề tham dự. Nhưng không thể phủ nhận, Hải Dương chính là hậu duệ duy nhất của Đông Long hoàng tộc, có thể nói nàng cũng là lãnh tụ tinh thần của đế quốc. Lời này nàng vừa nói ra, lập tức khiến cho mọi người trong sảnh đều phải chú ý .
Hải Dương nói:
- Ta đã thương lượng qua với Âm Trúc, chúng ta quyết định tại đây dưới sự chứng kiến của các vị trưởng lão, tuyên bố đính hôn.
Nghe Hải Dương nói vậy, không một ai cảm thấy ngạc nhiên. Từ biểu lộ tình cảm của Hải Dương đối với Diệp Âm Trúc cũng như việc hắn là Nhiếp chính vương, tầng lớp cao cấp của Đông Long bát tông đều đã biết rất rõ quan hệ đông thời cũng rõ ràng tình cảm của hai người bọn họ. Xét từ bất kì góc độ nào, Diệp Âm Trúc cũng là nhân tuyển thích hợp nhất cho Hải Dương, huyết mạch thuần chính Đông Long, thực lực cường đại. Trên mọi phương diện không thể tìm ra một thanh niên nào xuất chúng hơn hắn.
Vị Minh mỉm cười nói:
- Đây là đại hảo sự rồi! Nữ hoàng bệ hạ, chúng ta phải chuẩn bị chu đáo nghi lễ đính hôn của ngài với Nhiếp chính vương. Mà theo ta thấy, hai người cũng không cần phải đính hôn, cứ làm lễ kết hôn luôn cũng được. Như vậy Đông Long đế quốc hoàng thất cũng nhanh chóng có người thừa kế.
Nghe Vị Minh nói vậy, mọi người ở đây ngoại trừ nhà Diệp Ly đều nở nụ cười, tỏ vẻ ủng hộ tuyệt đối.
Hải Dương thẹn đỏ mặt, cười nói:
- Ta với Âm Trúc hãy còn trẻ, bây giờ kết hôn e là hơi sớm. Huống chi bây giờ huynh ấy còn nhiều việc phải làm, ra sức cho Đông Long cùng Cầm Thành. Trước mắt là thời điểm Cầm Thành đang cần nhân lực vật lực để kiến thiết, không nên quá phô trương lãng phí. Hôm nay ta ở đây chính thức thông báo đến các vị, coi như ba người chúng ta đã hoàn thành lễ đính hôn. Còn về phần lúc nào đính hôn, cứ chờ Cầm Thành xây dựng thêm một thời gian nữa rồi hãy quyết định.
Vị Minh tưởng mình nghe lầm:
- Nữ hoàng bệ hạ. Ngài cao hứng quá nên nói nhầm chăng? Chuyện hôn nhân là chuyện của ngài và Nhiếp chính vương, nói là ba người, chẳng lẽ là …
Vừa nói, lão vừa đưa mắt nhìn bụng Hải Dương, miễn cưỡng nuốt ngay mấy chữ "sinh con rồi cưới" trở lại vào họng.
Hải Dương càng thêm xấu hổ:
- Không, không phải như vậy, ta nói ba người là vì ta còn có một muội muội nữa, cũng muốn cùng ta trở thành thê tử của Âm Trúc.
- Cái gì? Nữ hoàng bệ hạ, ngài không nói giỡn chứ?
Vị Minh chấn động, sắc mặt nhất thời trầm xuống. Các tông chủ Đông Long xung quanh cũng đều giật mình, đưa mắt nhìn thẳng lên chỗ cao nhất nơi mà Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương đang ngồi. Diệp Ly cùng Diệp Trọng lo lắng quả thật chính xác, đám quý tộc Đông Long tư tưởng hết sức bảo thủ, trong mắt bọn họ huyết mạch hoàng tộc của Hải Dương là chí cao vô thượng. Lúc này nghe thấy nói Diệp Âm Trúc cưới nàng đồng thời thêm một người nữa, trong ý nghĩ của bọn họ chính là hạ thấp phẩm giá của Đông Long hoàng quyền.
Vị Minh sắc mặt âm trầm, nhìn Diệp Âm Trúc:
- Nhiếp chính vương đại nhân, ta xin ngài giải thích rõ ràng.
Diệp Âm Trúc bình thản nói:
- Ta yêu Hải Dương, nhưng cũng yêu một người con gái khác nữa.
Vị Minh lửa giận bốc cao trong mắt:
- Phải chăng đây là lời giải thích của ngài?
Diệp Âm Trúc gật đầu, vừa định nói thêm điều gì thì bị ánh mắt Hải Dương ngăn lại.
- Vị Minh Thái thượng trưởng lão, xin các vị đừng tức giận, nghe ta giải thích trước đã.
Hải Dương từ bên cạnh Diệp Âm Trúc đứng lên, chậm rãi bước tới trước mặt Vị Minh trưởng lão.
Vị Minh không đợi Hải Dương lên tiếng, vội vã nói:
- Nữ hoàng bệ hạ, chuyện gì cũng được, nhưng riêng chuyện này chúng ta không dám đáp ứng ngài. Ngài không thể dung túng Nhiếp chính vương vậy được. Có lần thứ nhất, nói không chừng sẽ có lần thứ hai, thứ ba. Đây là sự xúc phạm tôn nghiêm hoàng tộc.
Hải Dương lắc đầu, nói:
- Không , Thái thượng trưởng lão, chuyện này ta nghĩ các vị hiểu lầm rồi. Các vị không thể trách móc Âm Trúc được. Các vị căn bản cũng không cần lo lắng việc sau này huynh ấy cũng sẽ có vợ ba vợ tư, thậm chí là nhiều hơn nữa. Bởi vì cho dù là người con gái này, cũng là do ta yêu cầu huynh ấy mới phải đáp ứng cưới nàng ta làm vơ.
Vị Minh sửng sốt một lát:
- Nữ hoàng bệ hạ, ngài không thể vì Nhiếp chính vương phóng túng mà không để ý đến hạnh phúc bản thân như vậy.
Hải Dương mỉm cười lắc đầu nói:
- Sao có thể vậy được? Ở đây ngoài ta ra có ai hiểu rõ tình cảm của Âm Trúc đối với ta sâu đậm thế nào. Nếu các vị muốn làm rõ chuyện này thì ta cũng không tiện giấu giếm. Kỳ thật…
Nói đến đây, nàng ngừng lời một chút, ngượng ngùng xoay người về phía Diệp Âm Trúc, thanh âm nhỏ đi vài phần.
- Kỳ thật, ta để cho Âm Trúc lấy thêm một vợ nữa chính là vì hạnh phúc tương lai của chúng ta. Tại vì, tại vì chuyện ấy của Âm Trúc quá mạnh mẽ, ta một mình…
Nói đến đây, mặt Hải Dương đỏ lên, ở đây đều là người từng trải , có ai không hiểu ý tứ của nàng.
Người bị chấn động mạnh mẽ nhất không phải là Vị Minh Thái thượng trưởng lão hay quý tộc Đông Long, mà chính là bản thân Diệp Âm Trúc. Hắn chăm chú nhìn Hải Dương ngượng ngùng đỏ mặt cười trước mắt. Mắt hắn mờ dần như có hơi nước che phủ, hắn như thế nào cũng không thể nghĩ ra được, vì chuyện của mình với Tô Lạp, Hải Dương cũng không màng để ý đến chuyện xấu hổ của phụ nữ, thậm chí còn bỏ qua tôn nghiêm của một vị nữ hoàng.
- Hải Dương…
Diệp Âm Trúc thốt lên một tiếng , tình cảm trong lòng trào dâng không kiềm chế được, thân hình lóe lên giống như dịch chuyển tức thời, xuất hiện trước mặt Hải Dương, ôm nàng thật chặt trong vòng tay.
Yên lặng, cả phủ lãnh chúa chìm trong một mảnh yên tĩnh. Mọi người đưa mắt nhìn nhau, ai nấy trên mặt đều lộ rõ vẻ xấu hổ.
Hải Dương đã mang cả bí mật khuê phòng nói ra, bọn họ còn có lý do gì ngăn cản Diệp Âm Trúc? Các vị tông chủ chậm rãi đứng dậy, đồng thời hành lễ với Diệp Âm Trúc cùng Hải Dương,
- Chúc mừng Nữ hoàng bệ hạ, chức mừng Nhiếp chính vương đại nhân.
Vị Minh bắt đắc dĩ liếc mắt với Hải Dương một cái rồi quay sáng Diệp Âm Trúc nói:
- Nhiếp chính vương đại nhân, ngài nhất định phải đối xử thật tốt với Nữ hoàng bệ hạ. Vì ngài, Nữ hoàng bệ hạ đã nỗ lực rất nhiều rồi…
Nói xong, lão quay người đi ra ngoài, các vị trưởng lão cùng tông chủ khác đều đi theo, chỉ còn lại có gia đình Diệp Âm Trúc cùng bà nội hắn ở lại.
Nép trong ngực Diệp Âm Trúc ấm áp, Hải Dương dần dần cảm thấy bớt ngượng, nhưng lúc này nàng cũng không dám đối mặt với mọi người, nhẹ nhàng nhéo vào bàn tay Diệp Âm Trúc một cái rồi chạy nhanh vào hậu đường.
Nhìn bóng lưng Hải Dương rời đi, Diệp Âm Trúc thầm thề với lòng, sau này bất luận phát sinh chuyện gì, hắn sẽ làm tất cả cho cô gái đã vì mình mà hy sinh mọi thứ này. Tình yêu hắn dành cho Tô Lạp tuy nhiều nhưng cảm tình dành cho Hải Dương tồn tại một cảm giác đặc biệt mà Tô Lạp không thể nào thay thế được.
- Hảo tiểu tử, bản lãnh thật không vừa, làm cho Nữ hoàng bệ hạ nhất mực chung tình với người như vậy, ngay cả sự trong trắng của mình cũng không màng tới nữa.
Tai Diệp Âm Trúc đau nhói, phát hiện ra đã bị mẹ hắn xách tai. Bất quá lúc này Mai Anh mặc dù mắng hắn nhưng khuôn mặt vui vẻ tràn đầy niềm vui.
Diệp Âm Trúc buồn bã nói :
- Con cũng không nghĩ Hải Dương lại nói như vậy, là con có lỗi với nàng.
- Được rồi, chuyện này cho qua đi. Bất quá ngoại trừ cô gái kia, ngươi không được làm chuyện gì có lỗi với Nữ hoàng bệ hạ nữa. Nếu không, cho dù là Nữ hoàng bệ hạ đồng ý, nhất định cũng sẽ vấp phải sự cản trở kịch liệt từ các vị Tông chủ cùng trưởng lão. Cho dù thực lực của ngươi vượt xa đám lão già Đông Long này, nhưng đừng quên Đông Long chính là căn cơ của ngươi.
Diệp Ly nhìn cháu mình, ngoài miệng mặc dù giáo huấn nhưng vẻ hớn hở trên mặt hiện rõ, ai cũng thấy được.
Lan Như Tuyết đi đến bên người cháu nội, tươi cười nói:
- Được rồi, cháu ngoan, ngươi cũng đừng suy nghĩ nhiều. Lúc nào cũng thấy áy náy cũng không phải là chuyện tốt. Kỳ thật, ngươi nghĩ rằng các Tông chủ cùng trưởng lão thật sự chỉ vì một câu nói của Nữ hoàng bệ hạ mà chấp nhận cho ngươi lấy hai vợ hay sao? Đó chỉ là một cách xuống thang êm ái thôi.
- A?
Diệp Âm Trúc kinh ngạc nhìn Lan Như Tuyết, không rõ tại sao bà nội mình lại nói như vậy.
Lan Như Tuyết mỉm cười nói tiếp:
- Đừng quên, bà chính là một trong ba vị Thái thượng trưởng lão của Đông Long. Ngay cả ông nội con cũng không rõ tình thế Đông Long bây giờ. Trong hàng đệ tử Đông Long, tiền đồ cùng tham vọng của ngươi đã vượt xa khỏi các vị Tông chủ cùng trưởng lão. Cống hiến của ngươi cho Đông Long làm cho địa vị của ngươi lên đến mức không ai có thể so sánh được. Khuynh thành chi chiến, lục đạo chi quyết, mạo hiểm xâm nhập Phật la, hợp tác cùng Mễ Lan đề quốc, mang theo mấy trăm vạn đồng bào trở lại cùng bao nhiêu tài phú như vậy. Tất cả công lao này chẳng lẽ chỉ có một cái hư danh Nhiếp chính vương là có thể tưởng thưởng xứng đáng cho ngươi hay sao ?

Cầm Đế - Chương #202


Báo Lỗi Truyện
Chương 202/336