Chương 18: Cầm hoán minh thuyết


Diệp Âm Trúc nói : " Một lần trị liệu không đủ . Ta cần phải đả thông kinh mạch nàng ấy nhiều lần nữa bằng tử trúc châm thì phần kinh mạch bị thương tổn mới có thể phục hồi lại được . Sau đó , cơ thể Hải Dương sẽ dần dần bài trừ dư độc từ bên trong ra . Ta nghĩ phải qua mười lần thí châm thì mới phát sinh biến hóa rõ ràng . Còn về sự phục hồi đạt đến mức nào , ta cũng không dám chắc , nhưng ít ra dung mạo của nàng ấy cũng phục hồi lại được bảy phần " .
Nhìn dáng điệu mệt mỏi của Diệp Âm Trúc , Hương Loan đột nhiên phát hiện : thần âm hệ có một nam đệ tử như hắn quả thật vô cùng vinh dự , hơn nữa nhìn hắn còn rất đáng yêu . Ánh mắt hắn trong sáng như hài tử , khiến Hương Loan càng thểm sinh hảo cảm trong long với hắn . " Ta thay mặt Hải Dương cảm ơn ngươi . Bất luận có thành công hay không , chúng ta đều cảm kích ngươi đã toàn lực trợ giúp " .
Diệp Âm Trúc mỉm cười , lúc này , cảm giác mệt mỏi tăng lên mãnh liệt , khiến hắn chỉ muốn đi ngủ ngay tức khắc : " Không cần cảm ơn đâu . Ta không muốn thấy Hải Dương học tả vì chuyện vết thương mà đau khổ suốt đời . Hương Loan học tả , ngươi cứ yên tâm , ta nhất định có khả năng trị liệu cho nàng . Giờ ngươi hãy chú ý tới Hải Dương nhé , chất lỏng màu đen đang chảy ra chính là độc tố trong cơ thể nàng , lần này thanh trừ sẽ khiến nàng cảm giác thoải mái một chút . Giờ ta phải đi đây " .
" Ngươi có cần nghỉ ngơi một chút rồi mới đi không ? " . Hương Loan vội hỏi .
Diệp Âm Trúc lắc đầu , hắn cắn lưỡi , lấy cơn đau để giúp mình tính táo một chút rồi bước đi đến phía cửa . Nhìn thân ảnh của Diệp Âm Trúc rời đ , Hương Loan nở một nụ cười tán thưởng : " Diệp Âm Trúc , ngươi quả là một nam tử kiên cường " .
" Âm Trúc , ngươi sao vậy ? " . Tô Lạp ở bên ngoài vội đỡ lấy Diệp Âm Trúc , giật mình hỏi hắn .
" Không có gì , chỉ là có chút mệt mỏi thôi . Chúng ta về đi " .
Tô Lạp tha nhẹ một tiếng , nói : " Ngươi đấy ! Ta thật không biết rốt cuộc ngươi là loại quái vật gì . Coi như ta phục ngươi rồi " . Vừa nói , hắn vừa khoát cánh tay của Diệp Âm Trúc lên vai , nhằm hướng khu hỗn hợp túc xá mà đi . Trong ánh mắt của hắn toát lên những tia yêu thương vô hạn , chỉ vì trong bóng đêm mông lung , lại thểm tinh thần Diệp Âm Trúc tiêu hao quá nhiều nên cũng không nhận ra . Gió đêm mát mẻ , làm cho người ta có cảm giác thoải mái , dễ chịu . Tâm tình Diệp Âm Trúc lúc này so với ngọn gió còn muốn khinh khoái ( nhẹ hơn ) . Trước khi trị liệu cho Hải Dương , hắn chưa từng dồn toàn bộ sức lực , tinh thần để quyết tâm làm một việc gì . Việc ngày hôm nay đã khiến hắn hiểu ra rất nhiều điều , hơn nữa cái cảm giác bản thân làm được một việc tốt thật thống khoái . Nụ cười tự nhiên xuất hiện trên khóe miệng , cảm thụ làn gió thu mát mẻ , hắn phát hiện bản thân ngày càng gắn bó với Mễ lan học viện .
Trong khi đó , tại thần âm hệ túc xá : " A !Ta sao lại như vậy " . Hải Dương đã tỉnh lại . Bên ngoài vẫn là màn đêm sâu thẳm , Hương Loan đnag ngồi bên cạnh , dung khăn lau chùi thân thể nàng .
" Cảm thấy thoải mái hơn chưa ? " . Hương Loan ân cần hỏi thăm .
Hải Dương sửng sốt một chút , lúc này mới nhớ lại những chuyện vừa phát sinh , có chút thống khổ hỏi : " Hắn đi rồi à ? " .
Hương Loan gật đầu . Hải Dương than nhẹ một chút , ánh mắt trở về trạng thái lạnh như băng : " Ta đã biết cả đời này vốn không có cơ hội phục hồi lại dung mạo , đáng lẽ không nên phiền toái tới hắn . Hắn quả là một con người rất tốt " .
Hương Loan mỉm cười : " Ta còn tưởng ngươi muốn nói không nên để hắn đi khi đã nhìn thấy cơ thể của ngươi cơ " .
Hải Dương đỏ mặt , vội phản bác : " Tỷ sao lại nói như vậy ? Chẳng lẽ tỷ không nhìn ra hắn không giống với người thường sao ? Phàm là nam đệ tử , người nào chứng kiến vết sẹo trên mặt ta đều kính nhi viễn chi . Chỉ có mình hắn là không khinh thường ta , cho ta cảm giác thoải mái " .
Hương Loan cười nói : " Xem ra Diệp Âm Trúc đã thật sự làm trái tim ngươi rung động rồi " .
Hải Dương sắc mặt hơi đổi , lắc đầu nói : " Tỷ tỷ , ngươi đừng có nói lung tung . Âm Trúc đúng là một người tốt , nhưng giữa chúng ta không có chuyện ấy . Ngươi biết cả đời này ta không nghĩ đến chuyện nam nữ rồi mà " .
Hương Loan hỏi lại : " Tại sao lại không ? Chẳng lẽ ngươi đã quên lời thề của ngươi khi còn bé sao ? Khi đó ngươi nói , nếu có nam nhân nào trị được vết thương trên mặt ngươi thì bất luận hắn là ai , gia cảnh thế nào , bao nhiêu tuổi , ngươi cũng sẽ nguyện ý lấy hắn để báo đáp . Hiện tại đã có một người vừa anh tuấn , vừa tài cao ở trươc mặt , ngay cả ta cũng có chút hâm mộ ngươi đấy " .
" Tỷ tỷ , ngươi … " . Đột nhiên Hải Dương như ý thức được cái gì , nhìn Hương Loan bằng ánh mắt khác thường , run run giọng hỏi : " Tỷ nói … tỷ nói hắn thành công rồi à ? " .
Hương Loan lấy một cái gương đồng đưa cho Hải Dương , mỉm cười nói : " Ngươi tự xem đi " .
Run rẩy tiếp nhận cái gương , Hải Dương phải thật vất vả mới có thể ổn định lại tâm trạng của mình , lúc ấy mới dàm nhìn hình ảnh của chính mình trong gương . Nàng thấy vết sẹo trên mặt vẫn chưa biến mất , tâm trạng không khỏi có chút thất vọng nhưng đã nhanh chóng tan biến bởi Hải Dương đã phát hiện sự biến đổi trên gương mặt mình . Vốn vết sẹo màu đỏ thẫm nay đã trở thành màu phấn hồng , nhìn đã bớt ghê hơn , hơn nữa vùng da thịt bị tổn thương dường như đã có cảm giác trở lại .
" Cảm giác ? Ta đã có cảm giác trở lại sao ? " . Hải Dương kinh hãi nhìn gương mặt của mình trong gương , giơ tay vuốt ve khuôn mặt của chính mình . Nàng bị thương từ khi còn bé , nửa gương mặt đã hoàn toàn không có cảm giác từ rất lâu rồi . Mười bảy năm ! Đây là những cảm giác đầu tiên trên khuôn mặt của nàng sau mười bảy năm , dù là rất nhỏ nhưng đã tạo mầm mống hy vọng mãnh liệt trong lòng nàng .
Hương Loan nói : " Đừng hỏi ta là hắn đã làm như thế nào , ta cũng không biết nữa . Lúc ấy động tác của hắn rất nhanh . Ta chỉ nhìn ra là sau khi xong việc hắn rất mệt ,đến dứng còn không xong nữa . Hắn nói vết thương trên mặt ngươi còn phải trị nhiệu thểm nhiều lần nữa , ước chừng khoảng mười lần thì dung mạo ngươi sẽ khôi phục được bảy , tám phần . Ngươi nói xem ngươi có định thực hiện lời hứa từ nhỏ với hắn không ? " .
Hải Dương trầm lặng không nói , đếm nay đối với nàng mà nói nhất định sẽ là một đêm thức trắng .
Sáng hôm sau , khi những tia mặt trời đầu tiên của buổi sớm mai rọi vào cửa sổ của ký túc xá thì cũng là lúc Diệp Âm Trúc tỉnh dậy . Tối hôm quan hắn đã rất mệt mỏi , vậy mà bây giờ toàn thân cảm thấy cực kì sung sức . Nắm chặt tay , hắn không nhịn được lầm nhẩm trong miệng : " Năng lượng đã phục hồi hoàn toàn rồi . Tốt lắm . Mà đây cũng không phải là lần đầu tiên " .
" Âm Trúc , mau dậy rửa mặt rồi đi ăn cơm thôi " . Tô Lạp đã chuẩn bị bữa sáng xong xuôi , có lẽ do hôm qua kiếm được một công việc cực tốt nên bữa sáng hôm nay nhìn thịnh soạn hơn hẳn .
" Tô Lạp , hôm nay hình như có thịt gà hay sao mà thơm quá vậy ? " . Diệp Âm Trúc ngửi hương thơm từ bữa sáng đã không nhịn được bước đến , nhưng nhìn lại Tô lạp đang trừng mắt nhìn , hắn chỉ còn cách đi rửa mặt . Trong lòng hắn cho ràng Tô Lạp đúng là quản gia tốt nhất , ít nhất cũng đã khiến hắn bất đắc dĩ đi rửa mặt .
" Có gà hay không thì ngươi cũng mau đi rửa mặt đi " . Tô Lạp tức giận hừ một tiếng . Nhìn sắc mặt tái nhợt của hắn có thể đoán là hắn không nghỉ ngơi đêm qua .
Diệp Âm Trúc kinh ngạc hỏi : Nhìn ngươi kìa . Chẳng lẽ ngươi dậy từ nửa đêm ư ? Nếu vậy thì ngươi cũng khỏe quá a ! " .
Tô Lạp thản nhiên trả lời : "
Ngươi cho rằng ai cũng lười biếng giống ngươi , ngủ đến giữa trưa mới dậy . Mau tới ăn sáng đi " .
Ngồi xuống bàn ăn , Diệp Âm Trúc đột nhiên nhớ tới mấy hôm trước mình đã vô ý nói với hắn rằng hồi bé mình rất thích ăn thịt gà … Chẳng lẽ Tô Lạp hắn …
Từ Mễ lan học viện đi đến thực đường quả thực là rất phiên toái . Khoảng cách giữa hai ít nhất phải hai mươi dặm , gấp chục lần so với khoảng cách đến Mễ lan thành . Hơn nữa còn phải đến thật sớm để mua thực phẩm , không nhanh sẽ hết , mà mỗi ngày chỉ có bốn con gà được cung cấp cho cả học viện , quả thực là vô cùng hiếm hoi . Diệp Âm Trúc đột nhiên hiểu được sự tình , khóe mắt tựa hồ có chút ươn ướt : " Tô Lạp , ngươi cũng ăn thịt gà đi ! " .
"
Ta từ nhỏ không thích ăn thịt gà , chỉ có ngươi thích mà thôi . Thịt gà có gì ngon cơ chứ . Ta ăn đủ no rồi " . Tô Lạp rất nhanh thu dọn bát đũa của mình , cũng không nhìn đĩa thịt một lần , đứng lên đem bát ra rửa .
Diệp Âm Trúc cũng chỉ ăn một phần đĩa thịt , còn lại ba phần hắn gói lại thành một gói sạch sẽ rồi bỏ vào không gian giới chỉ để dành cho Tô Lạp . Đúng lúc đó , ở ngoài có một âm thanh lạnh như băng đột nhiên vang lên "
Diệp Âm Trúc có ở đây không ? " .
Tô Lạp đang ở ngoài quát tháo : "
Là ngươi ? Ngươi tìm Âm Trúc định làm gì ? " .
"
Tìm hắn tự nhiên có việc . Diệp Âm Trúc , ngươi ra đây cho ta " . Thanh âm có chút quen thuộc . Diệp Âm Trúc từ bên trong túc xá đi ra ngoài , chỉ thấy một cô gái mặc hắc sắc ma pháp bào đang chống tay đứng trước cửa ký túc xá , thần thái rất kiêu ngạo . Đó chẳng phải là chủ tướng của ám ma hệ tham gia thi đấu hay sao ?
"
Nguyệt Minh ? ". Diệp Âm Trúc có chút kinh ngạc nhìn sắc mặt bất thiện của mỹ nữ ám ma hệ . " Ngươi tìm ta có việc gì ? " .
Nguyệt Minh hừ lạnh một tiếng : "
Ngươi theo ta ra đây nói chuyện " . Nói xong xoay người đi đến khu rừng gần đấy .
"
Âm Trúc , không nên đi " . Tô Lạp vội nắm tay áo ngăn cản Diệp Âm Trúc . " Nguyệt Minh , trận đấu vừa qua ngươi đã thua , giờ chẳng lẽ muốn tìm Âm Trúc để trả thù hay sao ? Cẩn thận không ta lại dạy cho ngươi một bài học nữa đấy " .
Nguyệt Minh nhìn Tô Lạp với ánh mắt khinh thường , hừ lạnh một tiếng mới nói : "
Diệp Âm Trúc , không phải ngươi rất lợi hại sao ? Chẳng lẽ ngươi lại sợ ta , phải cần đến người khác bảo vệ " . Nàng không phủ nhận ý định tìm đến Diệp Âm Trúc trả thù , giọng nói lạnh như băng tràn ngập sự khiêu khích .
Diệp Âm Trúc nhíu mày, nhẹ nhàng giựt áo khỏi tay Tô Lạp , nói : "
Không có việc gì xảy ra đâu . Ta đi một lát rồi sẽ trở về luôn " . Nói xong đã đi nhanh về phía Nguyệt Minh . Nguyệt Minh mặc dù tràn đầy địch ý đến tìm hắn nhưng hắn đã phát hiện nhịp thở của Nguyệt Minh không ổn định, tựa hồ trong long đang tràn ngập sự bất an .
Tô Lạp thấp giọng nói : "
Vậy ngươi cũng phải cẩn thận . Nếu nàng đánh lén ngươi , ngươi cứ lớn tiếng tri hô . Ta sẽ đến giúp ngươi ngay " .
Diệp Âm Trúc mỉm cười nhìn Tô Lạp : "
Tô Lạp , sau này ta sẽ bảo vệ ngươi , quyết không để kẻ nào làm ngươi thương tổn " .
Tô Lạp sững sờ , hắn không ngờ Diệp Âm Trúc lại nói với mình những lời như vậy : "
Ngươi nói ngươi sẽ bảo vệ ta ? " .
Diệp Âm Trúc gật đầu : "
Đây là lời hứa của ta . Ngươi là người thứ hai ta hứa sẽ bảo vệ " .
Nghe hắn nói như vậy , sắc mặt Tô Lạp không ngừng biến đổi , có chút khó coi . Người thứ hai ư ? Vậy người thứ nhất là ai ? Hải Dương ? Hương Loan ? An Nhã ? Tất cả đều là mỹ nữ . Đương nhiên hắn không thể biết , người thứ nhất nhận lời hứa bảo vệ của Diệp Âm Trúc chính là người bạn đã ở cùng hắn suốt mười năm .
Diệp Âm Trúc đi theo Nguyệt Minh tiến vào khu rừng . Làn gió thu mơn man thổi , cuốn đi những chiếc lá lìa cành , nhẹ nhàng đặt chúng dưới mặt đất . Khung cảnh mang vài phần thể lương , ảm đạm .
Nguyệt Minh đi tới khu vực trung ương của khu rừng mới dừng lại , nàng xoay người , nhìn Diệp Âm trúc với cặp mắt đầy đầy phẫn nộ : " Diệp Âm Trúc , ngươi rốt cuộc đã làm gì Minh Tuyết ? " . Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Diệp Âm Trúc sửng sốt : "
Ngươi nói tới ma thú của ngươi sao ? Ta tuyệt đối không làm gì nó " .
Nguyệt Minh nước mắt lưng tròng : "
Ngươi nói dối . Nếu ngươi không làm gì nó , tại sao kể từ sau trận đấu nó vẫn hôn mê , bất luận ta làm gì nó cũng không tỉnh lại " .
Diệp Âm Trúc nhíu mày đáp : "
Việc này ta không biết . Ngày đó tại trận đấu , khi ta dùng cầm ca chống đỡ lại đợt công kích của nó , ta tựa hồ đã cảm nhận được tâm tình của nó . Nó rất bi thương , phảng phất có sự giãy dụa muốn thoát ly khế ước cùng ngươi . Cho nên ta bây giờ phải nói với ngươi rằng : ngươi nên đối xử với nó tốt hơn , quan tâm tới nó . Ma thú là một người bạn giúp ngươi chứ không phải là công cụ của ngươi " .
Nghe Diệp Âm Trúc nói xong , Nguyệt Minh sửng sốt một chút , tâm tình của nàng cũng trở nên hòa hoãn vài phần : "
Nhưng mà Minh Tuyết chưa bao giờ ngủ say đến vậy . Nó chính là lễ vật ông nội tặng ta khi ta mười hai tuổi . Đã bốn năm nay , ta và Minh Tuyết đều cùng ăn cùng ngủ , mặc dù nó không biết nói chuyện nhưng ta luôn coi nó làm bạn , có nó bên cạnh ta tu luyện ám ma pháp cũng không cảm thấy cô độc . Nó làm sao có thể bi thương chứ ? Nó thậm chí còn không có trí tuệ , không có tâm tình " .
Diệp Âm Trúc lắc đầu , nghiêm mặt nói : "
Ngươi nghĩ vậy là sai rồi . Tại đại lục , mỗi vật đều có tâm tình , cho dù chúng có trí tuệ thấp đến đâu thì cũng có tình cảm . Không nói đến Minh Tuyết của ngươi , cho dù là ta mỗi lần đích cầm thì tâm tình cũng không giống nhau . Ngươi phải thật sự dụng tâm cùng chúng trao đổi thì mới có thể nhận biết tâm tình của chúng . Chính ta đã nghe Ny Na hệ chủ nói , Minh Tuyết của ngươi là vong linh hệ ma thú , sau này trưởng thành có thể đạt đến cửu cấp . Sau này nó sẽ là ma thú có trí tuệ cực cao , làm thế nào mà không có cảm giác đối với ngoại giới đây ? Chỉ là ngươi đối với nó còn chưa hiểu rõ mà thôi . Ngày đó ta tấu cầm khúc có tên là " u hồn thiếu nữ " , có lẽ làm cho nó xúc động cho nên mới có thể cảm nhận sự bi thương trong long nó " .
Nghe Diệp Âm Trúc nói , Nguyệt Minh không khỏi chìm vào trạng thái suy tư , đột nhiên , nàng kêu lên một tiếng thất thanh như vừa nghĩ ra điều gì : "
A ! Chẳng lẽ Minh Tuyết bi thương vì không có cha mẹ ? " .
Diệp Âm Trúc hỏi lại : "
Không có cha mẹ ? " .
Khuôn mặt tái nhợt của Nguyệt Minh chợt ửng đỏ lên , nói : "
Thu phục ma thú có vài phương pháp . Cách bình thường nhất là đánh bại ma thú rồi trực tiếp thu phục , nhưng sau này sẽ khiến ma thú khó phát triển hơn . Cách thứ hai là tiểu thâu , bắt trộm ma thú còn non . Khi chưa bước vào thất cấp , trí tuệ của ma thú vẫn chưa phát triển phát triển đầy đủ , vì vậy ma thú cha mẹ đều cẩn thận bảo vệ chúng . Khi chúng tiến vào thất cấp rồi thì lại rất khó thu phục . Ông nội ta đã phí rất nhiều tâm lực dẫn dụ cha mẹ của Minh Tuyết đi để cho ta có thể dễ dàng bắt nó thiết lập khế ước " .
"
Các ngươi sao có thể làm như vậy ? Cách đó có khác gì cường đạo đi cướp bóc ? " . Diệp Âm Trúc căm tức nhìn Nguyệt Minh . " Ngươi không nghĩ thử xem nếu ngươi đang ở bên cha mẹ mình mà bị bắt đi thì sẽ có cảm giác như thế nào ? Cha mẹ ngươi chẳng lẽ không thương tâm sao ? Chẳng trách Minh Tuyết tâm hồn bị tổn thương , nó đang nhớ về cha mẹ nó ở phương xa . Nó muốn thoát hỏi khế ước giữa ngươi và nó . Nguyên lai cách ngươi có ma thú là như vậy , thật là hèn hạ " .
"
Ngươi mắng ta ? " . Nguyệt Minh ngơ ngác nhìn Diệp Âm Trúc . Từ nhỏ đến lớn chưa hề có ai to tiếng với nàng , bây giờ lại bi Diệp Âm Trúc mắng xối xả khiến nàng nhất thời như ngây dại .
"
Mắng ngươi thì làm sao ? Chẳng lẽ ta mắng ngươi là hèn hạ không đúng ư ? " . Đúng ra mà nói , DIệp Âm Trúc hoàn toàn không muốn mắng chửi người khác . Nhưng nghĩ đến bộ dáng đáng thương của Minh Tuyết , trong lòng hắn không khỏi tràn ngập sự tức giận .
"
Ta , ta nên làm gì bây giờ ? Ta thật sự rất thích Minh Tuyết , thậm chí còn coi nó như muội muội . Ta không thể không có nó bên cạnh " . Nguyệt Minh òa khóc , sự lạnh lùng như băng của ám hệ ma pháp sư không còn nữa , thay vào đó là sự lo lắng khôn nguôi .
Diệp Âm Trúc thản nhiên nói : "
Ta cũng không biết phải khuyên ngươi nên làm gì bây giờ . Nếu ngươi thật sự thích nó , hãy thả nó ra , để nó có thể trở về với cha mẹ nó , tiếp tục cuộc sống vui vẻ trước đây . Lời ta đã hết , giờ ta đi đây " . Nói xong , Diệp Âm Trúc quay đầu đi thẳng về phía ký túc xá .
"
Chờ một chút " . Nguyệt Minh vội chạy theo , kéo ống tay áo của Diệp Âm Trúc lại . " Ngươi có thể giúp cho Tuyết Minh tỉnh lại được không ? Nếu nó thật sự muốn trở về bên cha mẹ nó , ta sẽ để cho nó đi " .
Nói ra những lời này , dường như nàng đã phải dùng toàn bộ sức lực , trong mắt tràn ngập tia bi thương . Qua thái độ kiên quyết này của nàng , Diệp Âm Trúc có thể thấy nội tâm nàng đích thực rất thiện lương . Nhìn bộ dạng lo lắng của Nguyệt Minh , Diệp Âm Trúc cũng mềm long vài phần : "
Ta thật sự không biết cách nào có thể làm Minh Tuyết thức tỉnh . Ta được biết ông nội ngươi là hội trưởng công hội ma pháp sư của Mễ lan đế quốc , chẳng lẽ ông ngươi cũng không có cách nào hay sao ? " .
Nguyệt Minh gật đầu đáp : "
Ông nội ta thử rồi nhưng không thành công . Ngay cả ông cũng không rõ tại sao Minh Tuyết lâm vào trạng thái ngủ say như vậy , nếu không ta đã chẳng đến tìm ngươi . Ông nội ta bảo rằng đó là một trận đấu hết sức công bình nên ông sẽ khong giúp ta , để cho ta phải tự mình đến nhờ ngươi giúp " .
Mặc dù chưa gặp qua ông nội của Nguyệt Minh nhưng Diệp Âm Trúc đã sinh vài phần kính ý , bất quá khi nhớ lại hành động chỉ để giúp cô cháu gái vui vẻ mà làm ly tán gia đình Minh Tuyết , hảo cảm tự nhiên biến mất . "
Như vậy đi , ngươi có cách nào giúp Minh Tuyết nghe được thanh âm của thế giới bên ngoài không ? " .
"
Có thể . Khi ta kiến tạo một thông đạo , nó sẽ liên kết được với thế giới bên ngoài " .
Diệp Âm Trúc nói : "
Vậy ngươi làm đi . Ta sẽ dùng tiếng đàn thử xem có thể lay tỉnh nó dậy hay không . Nếu không được , ta cũng hết cách . Nhưng mà nếu nó tỉnh lại thì ngươi nhớ kĩ những gì ngươi vừa nói đấy , phải cho Minh Tuyết về nhà " .
Âm Trúc khoanh chân ngồi xuống , từ trong không gian giới chỉ lấy ra hải nguyệt thanh cổ cầm , gật đầu ra hiệu với Nguyệt Minh . Mặc dù không dám chắc chắn nhưng Âm Trúc mơ hồ có cảm giác tiếng đàn của mình có liên hệ đặc thù với Minh Tuyết .
Nguyệt Minh hữu thủ tại không trung hư họa , quang mang ma pháp màu vàng trong nháy mắt phóng thích , tạo ra một kết giới lục vong tinh màu lam . " Xuất hiện đi , hỡi đồng minh của ta , MInh Tuyết " .
Ma pháp ba động , nhưng Minh Tuyết hoàn toàn không xuất hiên trước mặt nàng . Diệp Âm Trúc bắt đầu động thủ , bát chỉ phiêu động trên những dây đàn , âm thanh êm dịu phát ra . Nhạc khúc nhẹ nhàng bắt đầu, như đưa người nghe vào một không gian mờ ảo , tràn ngập hoa lá cùng tiếng chim hót rộn ràng , tạo cảm giác yên bình , thư thái . Diệp Âm Trúc khống chế âm thanh , hướng tới kết giới lục vong tinh kia truyền đến . Đây là " tiêu tương thủy vân " khúc ; trong bát đại tuyệt kĩ của cầm khúc , " tiêu tương " thuộc về duyệt tình tư , thông qua tinh thần lực mà sinh ra cộng minh , sử dụng tình cảm để lay động đối thủ , tràn ngập nỗi niềm thương cảm . Diệp Âm Trúc kết hợp giữa tình cảm bản thân và hoàn cảnh của vong linh ma thú Minh Tuyết để tấu lên khúc này . Tốc độ gảy đàn không nhanh mà hết sức chậm rãi , tuy thế lại tạo cho con người ta thiên biến vạn hóa các loại cảm giác . Cho dù cầm khúc không phải lấy mục tiêu là Nguyệt Minh nhưng khi nghe một khúc " tiêu tương thủy vân " , Nguyệt Minh cũng phải nhủ thầm trong lòng rằng Âm Trúc thắng trận đầu lúc trước không phải là do vận khí , cầm khúc của hắn phong phú đến vậy , đem ma pháp truyền vào xem ra còn mạnh hơn cả tinh thần hệ ma pháp . Mà lúc này hắn chỉ mới đạt đến " xích cấp " , khi đạt cấp cao hơn thì không biết uy lực sẽ còn kinh khủng đến mức nào !
Diệp Âm Trúc toàn thân đã dung hợp vào trong cầm khúc , cầm huyền cùng tâm huyền đồng thời chiến đấu . Nguyệt Minh lo lắng chờ đợi , bên trong vòng lục vong tinh vẫn không có động tĩnh gì . Mở một thông đạo tuy rất nhanh nhưng để duy trì nó cần tiêu hao ma pháp lực , nếu ma pháp lực tiêu hao hết trước khi Minh Tuyết tỉnh lại thì không biết phải làm sao …
" Tiêu tương thủy vân " khúc chấm dứt cũng là lúc ma pháp lực của Nguyệt Minh tiêu hao gần hết , chỉ còn có thể duy trì thểm một khắc . Nàng không cam lòng nhìn kết giới lục vong tinh biến mất trong khi Minh Tuyết còn chưa xuất hiện ,
"
Không được sao ? ". Nguyệt Minh nhìn Diệp Âm Trúc , ánh mắt tràn ngập sự thất vọng .
Diệp Âm Trúc lắc đầu , mỉm cười nói : "
Đừng lo lắng . Mặc dù ta không làm Minh Tuyết thức tỉnh nhưng ta đã biết chuyện gì xảy ra . Ngươi nên vì Minh Tuyết mà cao hứng mới đúng " .
Nguyệt Minh sững sờ hỏi : "
Cao hứng ? Minh Tuyết rốt cuộc làm sao vậy ? " .
Diệp Âm Trúc nói : "
Có lẽ ngày ấy ta tấu cầm khúc " thiếu nữ u hồn " đã kích thích Minh Tuyết , khiến cơ thể nó tiến hóa , hiện đang trong thời gian thành hình . Cho nên mới phải nghỉ ngơi , tập trung toàn bộ năng lực cho việc tiến hóa " .
Nguyệt Minh trong lòng chấn động , nàng nhớ lại hôm đó khi cầm khúc chấm dứt , thân thể Minh Tuyết tựa hồ lớn hơn một chút , nghe Diệp Âm Trúc giải thích , tâm tình nàng thoải mái được rất nhiều . "
Nếu thật sự như thế thì tốt quá . Tiếng đàn của ngươi thật sự có thể giúp ma thú tiến hóa ư ? Ông nội đã từng nói Minh Tuyết cần ít nhất một năm nữa mới có thể tiến hóa lên ngũ cấp " .
Diệp Âm Trúc cười khổ trả lời : "
Ta cũng không biết tại sao lại như vậy , có lẽ do trùng hợp thôi . Mọi chuyện ổn rồi , giờ ta đi đây " .
"
Diệp Âm Trúc " . Nguyệt Minh gọi hắn lại , vẻ mặt có chút nhăn nhó .
"
Làm sao vậy ? " .
Nguyệt Minh thở dài một tiếng : "
Chuyện hôm nay có thể không nói với ai được không ? Nhất là những lời ngươi nói với ta ấy . Ta sẽ đáp ứng với ngươi , sau này Minh Tuyết tỉnh lại , khi ta tốt nghiệp học viện sẽ đưa nó về với cha mẹ . Nhưng chuyện này chỉ mình ngươi biết thôi đấy , ông nội ta mà biết nhất định sẽ không đồng ý " .
Diệp Âm Trúc nở nụ cười , hướng tới Nguyệt Minh gật đầu đồng ý : "
Ta sẽ không nói cho người khác biết chuyện hôm nay . Minh Tuyết nếu biết ngươi đồng ý thả nó về nhà hẳn sẽ phi thương cao hứng " .
Nguyệt Minh như được tăng thểm dũng khí so với ngày thường , mạnh dạn đề nghị : "
Diệp Âm Trúc , đến lúc đó ngươi có thể cùng ta đi tiễn Minh Tuyết không ? Ta cho đến bây giờ vẫn chưa được đi đâu xa trên đại lục … " . Nàng trong lòng có chút sợ hãi , chỉ là không dám trực tiếp nói ra .
Diệp Âm Trúc đã hiểu rõ hơn về Nguyệt Minh , mặc dù nàng tu luyện ám ma pháp nhưng bản chất thật sự của nàng là một cô gái thiện lương , từ nhỏ đến lớn chỉ chuyên chú tu luyện ma pháp nên mới có thành tựu như bây giờ . Về điểm này nàng rất giống Diệp Âm Trúc .
Lúc nãy giáo huấn nàng đã đủ nên trong con mắt của Diệp Âm Trúc , nàng giờ đây chỉ là một nữ tử bình thường ." Hảo , đây là một chuyện tốt , ta nhất định sẽ giúp ngươi " . Diệp Âm Trúc khong chút do dự đáp ứng .
Khi Diệp Âm Trúc trở về ký túc xá , hắn phát hiên trong phòng có ba vị khách nhân . Thật là kỳ lạ khi một nơi như thế này lại có những ba vị khách nhân một lúc , trong khi Tô Lạp lại chả thấy bóng dáng đâu .
"
Âm Trúc , ngươi vừa đi đâu về thế ? " . Ny Na có chút không kiên nhẫn hỏi , Hải Dương cùng Hương Loan đứng sau nàng , ánh mắt lúc này đều tập trung vào người Diệp Âm trúc.
"
Ny Na nãi nãi , người mới tới a . Vừa rồi ta cùng một vị đồng học hàn huyên vài câu . Người tới có chuyện gì thế ? " . Diệp Âm Trúc bước lên vài bước , ánh mắt tò mò đảo qua hai nữ nhân đứng sau Ny Na .
Ny Na hừ một tiếng , nói : "
Thu thập đồ đạc rồi theo ta đi . Ta mới an bài cho ngươi một chỗ ở mới tốt lắm " .
"
A ? Ny Na nãi nãi , không cần đâu , ta ở chỗ này cũng tốt lắm rồi " . Diệp Âm Trúc vội từ chối , nơi này tuy không lớn nhưng hắn cùng Tô Lạp sống rất vui vẻ , nhất là Tô Lạp chiếu cố hắn như vậy , gây cho hắn cảm giác phi thường thỏa mãn .
Ny Na không chút tức giận , nói : "
Bớt nói nhảm đi , mau đi thu dọn đồ đạc nhanh lên . Ngươi là thần âm hệ đệ tử , tại học viện phải tuân theo sự chỉ đạo của ta " .
Nhìn Ny Na dùng chức danh ra lệnh , Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ . Hương Loan lúc này đang ở sau lưng Ny Na cười trộm , Hải Dương thì vẫn vẻ mặt lạnh như băng nhưng ánh mắt nhìn hắn rất nhu hòa , ôn nhuận .
Diệp Âm Trúc hỏi dò : "
Ny Na nãi nãi , ở ký túc xá kia ta ở cùng ai ? " .
Ny Na trong mắt hiện lên tiếu quang , cười mắng : "
Ngươi đúng là hỗn tiểu tử , vấn đề này mà còn phải hỏi . Thần âm hệ mình ngươi là nam , chẳng lẽ ngươi muốn cùng phòng với nữ tử đồng môn ? Định chiếm tiện nghi với con gái nhà người ta phải không ? " .
"
Ách … , ngài biết ta không phải có ý này mà . Ta muốn nói , nếu bên kia chỉ có mình ta ở thì có thể cho Tô Lạp qua luôn bên kia với ta được không ? Chúng ta rất thân với nhau , hơn nữa mình ta ở một phòng cũng cảm thấy cô độc " .
Ny Na hơi giận nói : "
không được , tiểu tử kia là thích khách hệ đệ tử , sao có thể ở ký túc xá thần âm hệ chúng ta . Ngươi mau thu dọn đồ đạc đi , ta không muốn lãng phí thời gian ở chỗ này " .
Diệp Âm Trúc nhíu mày . lắc đầu trả lời : "
Nếu vậy thì thôi , Ny Na nãi nãi , ta không dọn đi đâu " .
"
Cái gì ? " . Ny Na hai mắt híp lại , Hương Loan biết đây là lúc nàng đang tức giận cực kì , vội nói giúp Âm Trúc : " Diệp Âm Trúc , Ny Na hệ chủ chuẩn bị cho ngươi một tòa biệt thự giống như của Hải Dương đó . Ngươi còn không mau thu dọc đồ đạc và cám ơn hệ chủ đi " . Vừa nói , nàng vừa nháy mắt ra hiệu với Diệp Âm Trúc .
Diệp Âm Trúc dường như không lĩnh ngộ được ý tứ của Hương Loan , vẫn lắc đầu nói : "
Không . Tô Lạp đối với ta là người bạn cực tốt , ta không muốn tách xa hắn " .
Không như Hải Dương và Hương Loan dự liệu rằng Ny Na sẽ bộc phát cơn giận , nàng lại đọt nhiên trở lại trạng thái ôn hòa , có chút bất đắc dĩ nói : "
Theo ý ngươi vậy , dù sao bên kia hãy còn rộng . Bất quá ta hy vọng không phải nghe thấy chuyện gì có liên quan đến tư tình nam nữ . Nếu có chuyện như vậy , ngươi và hắn sẽ phải cuốn gói rời đi ngay lập tức " . Nói xong nàng đi luôn , không thèm quay đầu lại .
Hương Loan tròn xoe mắt nhìn , thấp giọng kinh hô : "
Trời ạ ! Hệ chủ đổi tính từ bao giờ thế ? Sao người đối với ngươi lại dịu dàng vậy ? " .
Hải Duong nhìn Diệp Âm Trúc , nói : "
Ngày hôm qua cám ơn ngươi " . Thanh âm nàng
có chút ấp úng , nếu chú ý sẽ thấy ánh mắt nàng nhìn Diệp Âm Trúc rất khác lạ .
"
Hải Dương học tả , lúc đầu nếu không nhờ ngươi thì ta cũng không có biện pháp để vào học viện a ! Mọi người đều là bạn học , giúp đỡ nhau là việc nên làm mà " . Đón nhận ánh mắt khác thường của Hải Dương , Diệp Âm trúc có vẻ bẽn lẽn .
Hương Loan đứng một bên nhìn hai người nói chuyện , hì hì cười , dung nahn động lòng người toát ra vài phần tinh nghịch : "
Hải Dương hôm nay lại chịu hạ mình cảm ơn người khác a . Còn chin lần trị liệu nữa , đến lúc đó phải phiền ngươi rồi . Được rồi , chúng ta giúp ngươi thu dọn đồ đạc " . Vừa nói , ánh mắt nàng vừa đảo qua chung quanh , trong mắt toát ra vài phần bí hiểm ." Ngươi ở nơi này thật khổ , qua thần âm hệ túc xá của chúng ta bên kia sẽ thoải mái hơn " .
Lúc này , chung quanh túc xá của Diệp Âm Trúc đã có rất nhiều ánh mắt dò xét , đệ nhất mỹ nữ của thần âm hệ ở đây mà lại , uy danh của nàng thật sự quá lớn a ! Ngay cả thuần hậu như Diệp Âm Trúc khi ở cạnh nàng tim cũng đập thình thịch thì nói gì tới người bình thường . Hương Loan mỗi lần mỉm cười , mỗi một động tác đơn giản đối với bọn họ mà nói như là thần nữ hạ phàm , vô cùng có sức hấp dẫn .
Diệp Âm Trúc nhìn quanh bốn phía : " Không biết Tô Lạp chạy đâu rồi . Hai vị học tả , các ngươi cứ về trước đi , ta đợi Tô Lạp về rồi sẽ đi sau " .
Hương Loan vừa muốn mở miệng thì âm thanh của Tô Lạp đã vang lên từ trong phòng : "
Ta ở đây " .
Như một bóng ma , Tô Lạp chậm rãi đi ra , trong mắt tràn ngập những tia phức tạp . Diệp Âm Trúc cùng hai nữ tử không biết hắn đi ra bằng cách nào . Tay áo hắn đã che đi ngọn chủy thủ màu đen ở trong hữu thủ đang run lẩy bẩy . Đương nhiên Diệp Âm Trúc khi đi cùng Nguyệt Minh đã không phát hiện Tô Lạp vẫn theo sau bảo vệ hắn , ngay cả lúc hắn nói chuyện với Ny Na hệ chủ thì Tô Lạp cũng đều nghe hết không sót một chữ .
" Tô Lạp , ngươi về đúng lúc lắm . Ny Na hệ chủ đã cho chúng ta một căn túc xá mới ở thần âm hệ . Sau này ngươi đi học có lẽ sẽ xa hơn một chút nhưng chắc không thành vấn đề với ngươi nhỉ " .
Tô Lạp nhẹ nhàng gật đầu , ánh mắt nhìn Diệp Âm Trúc đầy yêu thương trìu mến . "
Chúng ta nhanh thu dọn đồ đạc thôi " .
Ny Na an bài cho Diệp Âm Trúc một túc xá rất gần túc xá của Hải Dương , cũng là một căn biệt thự màu trắng , phòng ngủ tuy chỉ có một nhưng rất rộng lớn , lại có thểm phòng khách , phòng bếp , xí sở , mỗi nơi so với trước kia đều tốt hơn không biết bao nhiêu lần .
Diệp Âm Trúc rất thích cảnh vật xung quanh nơi đây . Nơi này cách thần âm hệ túc xá không xa, chung quanh được cây cối cao lớn bao phủ , chẳng những không khí trong lành mà còn phi thường an tĩnh . Thỉnh thoảng lại được nghe nhạc khúc từ khu túc xá truyền đến , khiến lòng người càng trở nên thanh thản , thảnh thơi .
Được vài ngày , cuộc sống cảu Diệp Âm Trúc và Tô Lạp đã vận hành theo quy luật . Mỗi sáng , hai người ăn xong điểm tâm rồi Tô Lạp sẽ tới học viện của thích khách hệ tu luyện , Diệp Âm Trúc ở lại luyện cầm ma pháp . Giữa trưa , Tô Lạp trở về nấu bữa trưa , hai người ăn xong thì đến phiêu lan hiên làm việc . Tô Lạp làm phục vụ còn Diệp Âm Trúc diễn tấu suốt buổi chiều . Đến khi phiêu lan hiên đóng cửa thì hai người cùng trở về . Sau bữa tối lại là thời gian tu luyện , chủ yếu là ngồi tại giường minh tường , chấm dứt một ngày mệt mỏi . Diệp Âm Trúc tại bích không hải cũng sống như vậy , mỗi ngày đều bình lặng qua đi theo quy luật . Cuộc sống này là mới là thói quen sống của hắn . Chỉ là hắn phát hiện , từ ngày đến nơi đây , Tô Lạp có sự biến đổi , mặc dù vẫn chăm chỉ như trước nhưng thỉnh thoảng lại tự ngồi một chỗ suy nghĩ đến xuất thần , nếu hỏi thì lại lắc đầu không nói .
Thời gian vụt trôi , nhoắng cái đã qua sáu ngày . Đêm đến , khi Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp trở về từ phiêu lan hiên thì đã thấy Hương Loan cùng Hải Dương đứng chờ trước cửa .
" Âm Trúc , các ngươi đi đâu vậy ? Sao giờ này mới về ? " . Hương Loan có chút bất mãn nói , hiển nhiên là các nàng đã đợi ở đây rất lâu . Mặc dù trời đã khuya nhưng vẫn không cách nào che dấu được vẻ đẹp của nàng , cái liếc mắt , nụ cười mỉm của nàng khiến cho Diệp Âm Trúc tim đập thình thịch .
Diệp Âm Trúc mỉm cười đáp : "
Không có gì , ta cùng Tô Lạp ra ngoài một chút " . Tô Lạp đã từng nói qua , việc hai người ra ngoài làm thểm tốt nhất là không nên nói cho ai biết .
Cửa mở , nhị nữ dược mời vào nội sảnh của biệt thự . Hương Loan không kịp ngồi đã nói luôn : "
Ngày mai sẽ tiếp tục quyết đấu tranh tài , ngươi chuẩn bị thế nào rồi ? " .
Diệp Âm Trúc cả kinh , lúc này mới nhớ tới thời gian nghỉ ngơi sau vòng một đã hết , gãi đầu nói : "
Cũng chưa kịp chuẩn bị gì cả . Học tả , đối thủ ngày mai của chúng ta là ai ? " .

Cầm Đế - Chương #18


Báo Lỗi Truyện
Chương 18/336