Chương 171: Cầm Thành, chiến tranh đích vị trí sổ


Tài vụ đại thần Thác Nhĩ Đa nói: " Xin bệ hạ yên tâm, thần sẽ chú ý đến việc này. Trước một ít lương thực từ Ba Áp đế quốc đã đang trên đường vận chuyển đến Phật La rồi. Đợi sau khi đến Phật La đế quốc sẽ cùng Phật La đế quốc chuẩn bị vật tư đồng thời đưa đến Chiến Thần yếu tắc, có số vật thực này, cũng đủ cho Thú nhân tộc tam đại bộ lạc chi trì vượt qua lần đông quý này".
Mạc Lạp Đế gật gật đầu, nói : " Chuyện này phi thường trọng yếu, hãy thông tri Phật La quốc chú ý đến việc hộ tống lương thực". Tuy Mễ Lan đế quốc không có khả năng biết sự tồn tại của số lương thực này. Nhưng chúng ta lại phải cẩn thận hơn, càng có tuyệt đối ưu thế thì càng không nên khinh suất.
Thác Nhĩ Đa trong tâm khâm phục, nói : " Bệ hạ anh minh"
Lúc này, một âm thanh đột ngột vang lên, đế quốc ngoại vụ đại thần Tư Thản Khoa Duy Kỳ khom người nói : " Bệ hạ, thần có một lời không biết có thể nói ?"
Vị đế quốc ngoại vụ đại thần năm nay đã thất thập tam tuế (bảy mươi ba tuổi roài). Lúc Mạc Lạp Đế có thể ngồi trên vương vị có thể nói có quan hệ đến sự ủng hộ của vị đại thần này. Trong bộ máy chính trị của Lam Địch Á Tư đế quốc, địa vị của vị ngoại vụ đại thần Tư Thản Khoa Ky không thể xem nhẹ, cơ trí của hắn ngay cả Mạc Lạp Đế cũng cực kỳ tôn kính.
" Tư Thản Khoa Kỳ, người còn lo lắng điều gì ?" Mạc Lạp Đế tuy nhíu mày nhưng sắc mặt vẫn vui vẻ hỏi.
Tư Thản Khoa Kỳ chậm rãi gật đầu nói : " Bệ hạ, tuy tình thế chúng ta trước mắt cực tốt, nhưng lão thần hy vọng bệ hạ có thể nhìn xa một chút, trên Long Khi Nỗ Tư đại lục, từ ngàn năm nay, Pháp Lam vẫn là trung tâm của đại lục. Không có quốc gia nào có đủ lực lượng cùng Pháp Lam đối kháng. Mặc dù lần này Pháp Lam phong bế mười năm, như là… Cho dù chúng ta trong vòng năm hoàn toàn đem Mễ Lan đế quốc hủy diệt, thậm chí là thống nhất toàn đại lục. Nhưng sau khi Pháp Lam giải trừ phong bế thì chúng làm sao có thể hướng Pháp Lam giải thích đây ? Cho dù làm bệ hạ mất hứng, lão thần cũng phải nói. Nếu chúng ta hao hết tâm lực thống nhất đại lục, lại bị Pháp Lam trách phạt. Đến lúc đó, chẳng những không cần nói đến nỗ lực của chúng ta không còn, mà sợ rằng…"
Mạc Lạp Đế không chút phẫn nộ, đạm nhiên cười, nói : " Ta minh bạch tâm trạng lo lắng của ngươi, không sai, Pháp Lam tuyệt nhiên không muốn Long Khi Nỗ Tư đại lục được thống nhất bởi một quốc gia. Nhưng là, có người lại hy vọng chứng kiến tình huống như vậy xuất hiện. Nếu không có được sự đảm bảo, ngươi cho rằng ta sẽ đem tương lai của đế quốc đi mạo hiểm sao? Mạc Lạp Đế ta kế thừa vương vị hơn hai mươi năm, lệ tinh đồ trì ( sự cố gắng cũng đã có kết quả ). Rốt cục thời khắc chờ đợi đã tới, một chút rũi ro cũng không có điều đó quả thật không có khả năng. Việc ta có thể làm là tranh thủ cho Lam Địch Á Tư những lợi ích lớn nhất từ những điều kiện tiên quyết nhằm làm giảm thấp nhất những rũi ro có thể gặp.
Tư Thản Khoa Duy Kỳ than nhẹ một tiếng : " nếu bệ hạ nói như thế, thần nghĩ mình chỉ có khả năng toàn lực ủng hộ. Chư vị đồng liêu ở đây cũng đều chờ mong giây phút Lam Địch Á Tư đứng ngạo nghễ trên đỉnh của Long Khi Nỗ Tư đại lục.
Mễ Lan đế quốc, Đông Phong thành.
Đây là một tòa thành thị trung bình cách đông cương Mễ Lan khoảng ba trăm sáu mươi dặm, là nơi giao thông yếu đạo, là nơi phải đi qua khi từ phương đông tiến vào Mễ Lan nội địa.
Diệp Âm Trúc mang theo hai người Áo Lợi Duy Lạp và Tô Lạp lúc này đang đứng cách cửa tây của Đông Phong thành năm dặm lẳng lặng đứng nhìn tòa thành này. Bởi vì vài ngày trước Ny Na thông qua ma pháp truyền tin thông báo bộ đội bổ sung đang ở nơi này. Áo Lợi Duy Lạp vừa mới hướng bên trong thành phát ra tín hiệu.
Diệp Âm Trúc sở dĩ không có đem quân đội hỗn biên ( biên chế hỗn loạn ) của Cầm Thành đến ngoại thành Đông Phong mà chỉ có ba người tới đây, nguyên nhân chủ yếu chính là không hy vọng người khác biết được chính thức thực lực hỗn biên binh chủng số lượng đông đảo ở Cầm thành mà mình đang nắm giữ. Có thể nói mỗi một chủng tộc đều là vũ khí bí mật của Diệp Âm Trúc. Cho dù lúc này cùng Mễ Lan đế quốc là minh hữu, Diệp Âm Trúc cũng không hy vọng bị bại lộ quá sớm. Càng huống chi trước khi tới nơi này Tô Lạp cũng từng nhắc nhở qua Diệp Âm Trúc, trong Mễ Lan đế quốc vị tất đã không có gian tế của Phật La. Một khi gian tế biết được hỗn biên quân đoàn của Cầm thành đến đây, đối với lúc muốn thực hiên phương án tác chiến sẽ sinh ra ảnh hưởng rất lớn.
Có lẽ vì đông phương chiến sự khẩn cấp, nên bốn cửa của Đông Phong thành luôn đóng chặt, trên thành quân đội không ngừng tuần tra, không khí khẩn trương tại ngoài thành cũng có thể cảm giác rõ ràng.
Diệp Âm Trúc lẳng lặng đứng quan sát phía trước. Quãng thời gian này đối với hắn chính là thời gian nghỉ ngơi tốt nhất, mấy ngày này trên đường đi hắn không ngừng tích luỹ kinh nghiệm từ trong các cuộc chiến tranh đang sảy ra, cùng với những biến hoá của thân thể khi thực lực đề thăng đem tất cả dung hội quán thông. Cả người toát ra khí chất càng thêm ưu nhã, bởi vì từ khi đạt tới cảnh giới tử vi cầm tâm xuất hiện huyết sát chi khí cũng vì biến hoá này mà đạm bạc bớt vài phần. Một thân áo bào trắng lại khiến hắn thêm một phần ưu nhã.
Nếu nói nơi nào trên người Diệp Âm Trúc biến hóa nhiều nhất, thì phải là nhãn quang của hắn, ngay cả Diệp Âm Trúc chính mình cũng không rõ tại sao. Song nhãn của hắn vì thực lực tăng lên cùng với kinh nghiệm ngày càng nhiều đã làm nó càng thêm thâm thúy, trong đoạn thời gian này dĩ nhiên cũng một lần nữa khôi phục sự trong sáng, mặc dù đối với lúc mới rời khỏi Bích Không hải thì bất đồng, nhưng nếu là người nào chưa từng thấy qua hắn nhất định sẽ cho rằng hắn là một thanh niên bình thường.
" Tới " Áo Lợi Duy Lạp thấp giọng nói.
Quả nhiên, tây môn Đông Phong thành mở ra, một đạo thân ảnh tựa thiểm điện cực tốc phi ra, nhắm hướng bọn họ mà đến, người này vừa mới ra khỏi cửa thành, lập tức cổng thành liền đóng lại. Cái loại cảm giác từ khẩn trương đến sợ hãi này làm Diệp Âm Trúc không khỏi nhíu mày, nơi này thuộc về địa hạt của phương nam quân đoàn, từ một màn đơn giản trước mắt hắn liền minh bạch chiến đấu lực của nhánh phương nam quân đoàn này không còn gì để nói. Một quân đoàn mà không có chiến đấu lực, thì còn trông cậy được gì vào họ nữa đây ?
Thân ảnh kia rất nhanh đã tới trước mặt Diệp Âm Trúc ba người. Vẻ mặt có chút già nua cùng với bộ dáng vô hại khó có thể làm người ta liên tưởng đến vừa rồi thân ảnh nhanh tựa thiểm điện kia lại chính là hắn. Đúng là kim bào kia từng mang đến cho Diệp Âm Trúc không ít phiền phức, suýt nữa làm hắn thua ở lục đạo chi quyết.
" Ngài hảo, Cầm thành lĩnh chủ tôn kính ?" Kim Sắc diện mạo mỉm cười, hướng Diệp Âm Trúc có chút hành lễ.
Diệp Âm Trúc vội vàng hoàn lễ, vị Kim Sắc này thực lực thậm chí còn trên Mã Nhĩ Đế Ni nguyên soái. Mặc dù hắn tự nhận là người hầu của Ny Na, nhưng Diệp Âm Trúc cũng không dám chậm trễ, " Kim Sắc tiền bối, ngài hảo, mục đích của chúng ta đến đây hẳn là ngài đã biết"
Kim Sắc vuốt cằm, nói: " Lĩnh chủ đại nhân xin yên tâm, công chúa điện hạ đã phân phó thật tốt, mười vạn hậu cần quân đội bổ sung đã chuẩn bị thỏa đáng cấp cho ngài, chẳng biết khi nào ngài xuất phát ? Ta sẽ tận lực cung ngài tiến hành phối hợp, bất quá ta phải nhắc nhở ngài một chút. Bởi vì thời gian khẩn cấp, lại dưới tình huống phương đông quân đoàn của đế quốc bị địch quân tiến công vây khốn, cho nên bộ phận bộ đội hậu cần bổ sung này phải lấy từ quân đội. Mà từ quân dự bị cùng với trong bình dân mà chọn lựa ra, cho nên khó tránh có chút kém cõi. Hơn nữa, ta cũng vô pháp bảo chứng tốc độ di chuyển của bọn họ, hy vong không liên lụy lĩnh chủ đại nhân.
Diệp Âm Trúc cũng không hề bất mãn. Tình huống của phương đông quân đoàn hắn mặc dù không hoàn toàn hiểu rõ, nhưng thông qua tin tức ở khắp nơi cũng đã biết được không ít. Dưới tình huống quân tinh nhuệ của Phật La đông gấp hai mà còn có thể xuất ra bộ đội bổ sung như vậy đã là không dễ dàng rồi. Chỉ sợ đây chỉ là một chi tạp nham bộ đội mà thôi.
Đạm nhiên cười, Diệp Âm Trúc nói: " Không vấn đề, Kim Sắc tiền bối, những người ngài mang đến chỉ cần có thể đi được, có thể vận chuyển vật phẩm như vậy là đủ rồi. Bây giờ chi quân đội bổ sung này đang ở trong Đông Phong thành sao ?"
Kim Sắc mắt thoáng một tia nhàn nhạt ưu tư "
Đúng vậy, quân đội bổ sung đang ở nơi này. Nhóm bổ sung vật tư đầu tiên ta cũng giúp lĩnh chủ đại nhân chuẩn bị tốt rồi. Bất quá, đông tuyến bây giờ tình thế ngày càng kém, tiên phong của đại quân Phật La vương quốc đã gần tới nơi này, khoảng cách chỉ còn không tới một trăm dặm. Tùy thời đều có thể hướng Đông Phong thành phát động công kích, mặc dù quân đội sau khi bổ sung có mười vạn người. Nhưng quân đội chính thức trọng trấn ở Đông Phong thành cũng không vượt quá một vạn người. Dẫn chủ đại nhân, ngài để quân đội ở địa phương nào. Có thể trước tiên giúp Đông Phong thành giải quyết tình huống nhiên mi chi cấp ( lửa cháy tới chân mày : nghĩ là vậy ko biết đúng ko ) trước mắt không, ta sẽ đái lĩnh bộ đội bổ sung phía sau cùng ngài xuất phát.
Diệp Âm Trúc lắc đầu nói: " Không, Kim Sắc tiền bối. Ngài hẳn đã rõ đạo lý binh quý ở chỗ thần tốc, bây giờ ta nghĩ vì chuyện khác mà trì hoãn việc quân. Ny Na nãi nãi hẳn là đã nói qua với ngài, đối với chi bộ đội bổ sung này, quyền chỉ huy cũng giao cho ta, có phải hay không ?
Kim Sắc thấy Diệp Âm Trúc tựa hồ cũng không có ý cứu viện Đông Phong thành, thần sắc không khỏi có vài phần không hài lòng. Nhưng hắn vẫn gật đầu khẳng định " Đúng vậy, công chúa điện hạ đã phân phó qua, kể cả ta cùng chi bộ đội bổ sung này toàn quyền giao cho ngài phân phó".
Diệp Âm Trúc vuốt cằm, nói: "
Đã như vậy, ta giao ngài ba mệnh lệnh! Điều đầu tiên, bây giờ cần bảo trì hậu cần bổ sung vật tư cho sung túc, ta tùy thời sẽ dùng đến. Điều thứ hai, khi ta đem đến Đông Phong thành một ít vật tư, phiền Kim Sắc tiền bối trước tiên đem tất cả về Cầm thành. Hai mệnh lệnh đó cần có bao nhiều người để hoàn thành tùy ngài quyết định. Ta nhắc nhở ngài một chút, số vật tư ta để cho chi quân đội bổ sung mang về Cầm thành không phải ít.
Kim Sắc hiển nhiên là người thông minh, hắn lập tức hiểu rõ một chút ý tứ của Diệp Âm Trúc, liền biến sắc nói : " Lĩnh chủ đại nhân, bây giờ là lúc nào rồi. Ngài chẳng lẽ còn muốn mưu lợi cho Cầm thành sao ? Mong ngài không nên quên, bây giờ Cầm thành và Mễ Lan là cùng nhau hợp tác, chẳng lẽ lúc đầu ngài một chi bộ đội bổ sung này của chúng ta, chính là để giúp ngài vận chuyển vật tư đến Cầm thành sao ?
Diệp Âm Trúc không chút kiêng kỵ, nói: "
Không sai, đúng là như vậy, Kim Sắc tiền bối, hiện tại ta khó có thể giải thích nhiều cho ngài, ta chỉ có thể nói với ngài, ta sở dĩ làm như thế, quả thực đối với Mễ Lan cũng có lợi ích. Người nên làm bây giờ là chấp hành mệnh lệnh của ta, như thế là đủ.
Kim Sắc trong mắt toát ra một tia do dự, chốc lát sau đó, cuối cùng cũng gật đầu, cắn răng nói: " Vâng, lĩnh chủ đại nhân, hy vọng sau hết thảy những gì ngài làm còn có thể đối diện với lương tâm của mình".
Diệp Âm Trúc tựa hồ như không nghe những lời hắn nói, đạm nhiên nói: " mệnh lệnh thứ ba, phiền Kim Sắc tiền bối chỉ huy bộ đội hậu cần bổ sung toàn lực hỗ trợ phòng thủ nơi này. Tuyệt đối không được để Đông Phong thành bị phá".
Kim Sắc cười lạnh một tiếng " Chẳng lẽ lĩnh chủ đại nhân cho rằng bằng vào bấy nhiêu binh mã của chúng ta, là có thể ngăn trở đại quân của Phật La chăng ?
Diệp Âm Trúc cũng không muốn Kim Sắc hiểu lầm đối với mình. Nhưng bây giờ, hắn quả thực không cách nào hướng Kim Sắc giải thích, than nhẹ một tiếng, nói: "
Kim Sắc tiền bối, mong ngài cứ dựa theo lời ta mà làm. Về phần kết quả ra sao, bây giờ ta có nói gì cũng vô dụng, không bằng để sự thật chứng minh. Ta sẽ dùng sự thật chứng minh cho ngài thấy Cầm thành chúng ta đến Phật La tột cùng là muốn làm gì".
Kim Sắc nghi hoặc nhìn Diệp Âm Trúc một cái. Đối với người trẻ tuổi trước mặt hắn vẫn còn rất bội phục. Chỉ mới hai mươi mấy tuổi đầu cứ nhiên bằng vào lục đạo chi quyết siêu cấp gần như nghịch thiên, chiến đấu mạnh mẽ làm đại lục đệ nhất cường quốc phải thỏa hiệp, việc này không chỉ thể hiện thực lực đồng thời cũng là các tín niệm dũng khí, trí tuệ, kiên định các loại điều kiện dung hợp cùng một chỗ mới có khả năng xuất hiện kỳ tích.
Kim Sắc cuối cùng vẫn thỏa hiệp, ngay cả hắn cũng không minh bạch tột cùng là tại sao Ny Na công chúa lại nhiều lần ra lệnh nên tin tưởng Diệp Âm Trúc nhiều một chút.
- Được rồi! Lĩnh chủ đại nhân, hy vọng ngài đừng làm công chúa điện hạ thất vọng.
Diệp Âm Trúc cũng không nói thêm gì, đối với hắn cùng Mễ Lan đế quốc mà nói, thời gian đều là cực kỳ cấp bách, " Kim Sắc tiền bối, xin người lập tức sai người vận chuyển vật tư đủ dùng cho ba ngàn người, cùng với mười vạn lợi tiễn.
Tiễn là để Tinh Linh tộc giác ưng kỵ sĩ này sử dụng, tinh linh tộc mặc dù sử dụng loại tiễn đặc chất của tộc mình, nhưng lần này hành động đại quy mô như thế, tinh linh tộc tự mình cung cấp tự nhiên là không đủ dùng, lợi tiễn quân dụng bình thường bọn họ cũng có thể sử dụng, đây là chuyên môn của xạ tiễn Tinh Linh tộc, phải lưu lại để đến thời khắc mấu chốt mới sử dụng đến.
Kim Sắc hướng Diệp Âm Trúc gật đầu, nếu đã quyết định hắn sẽ không do dự nữa. Lập tức trở lại Đông Phong thành phân phối vật tư. Mà Diệp Âm Trúc cũng không nhàn rỗi. Tại địa phương cách năm dặm ngoài thành tìm một khoảng đất bằng phẳng, dựa vào tử trúc đấu khí của mình mạnh mẽ khắc cái ma pháp trận quen thuộc kia.
Mọi việc đã được nhanh chóng tiến hành, Đông Phong thành bởi vì đã nhất trí trở thành hậu phương của Diệp Âm Trúc, đem tất cả hậu cần hướng Cầm Thành cung cấp. Đối với Diệp Âm Trúc mà nói thì đây chính là một trạm trung chuyển tốt nhất, mà hắn không có trực tiếp thiết kế một trạm trung truyển ngay bên trong Đông Phong Thành để tránh phiến toái. Dù sao thì bây giờ có thể là để trung chuyển vật tư nhưng về sau ai biết Mễ Lan đế quốc sẽ không dùng nơi này để chuyển quân đội đây. Mặc dù lúc trước Diệp Âm Trúc cũng không hướng Kim Sắc giải thích nhưng đối với con người này thực lực đã đạt tới tử cấp lục giai cao thủ mà nói thì hắn hoàn toàn tin tưởng bất luận là xuất phát từ thực lực bản thân của con người này hay là quan hệ với Ny Na.
Rất nhanh, bằng vào tử cấp cường độ ma pháp lực cùng với năng lực khống chế tinh thần cường đại, Diệp Âm Trúc dễ dàng hoàn thành cái ma pháp trận quen thuộc này, nương theo ma pháp nguyên tố mênh mông, trên mặt đất tử sắc phù hào vô thanh vô tức nhập vào mặt đất. Trừ phi là Diệp Âm Trúc hoặc là người đã cho hắn tử sắc thủy tinh cầu này là Ngân long vương Hoắc Hoa Đức. Bằng không người khác sẽ vô pháp cảm nhận được khí tức của cái ma pháp trận này. Cái không gian ma pháp này có chỗ rất tốt, hắn không cần thông qua môi giới khắc họa, mà là hoàn toàn định vị trong không gian.
Hai giờ sau, khu rừng ngoại thành Đông Phong một lần nữa trở lại an tĩnh. Trừ dấu vết của một ít ma thu còn lưu lại. Ngoài ra không còn sự ba động của bất kỳ một khí tức cường đại nào nữa.
Đứng ở ngoại thành Đông Phong, nhìn thuộc hạ niên kỉ bất đồng, trạng thái tinh thần có chút suy kiệt chính là binh sĩ dự bị của Mễ Lan. Kim Sắc mục quang có chút phức tạp " ba ngàn quân, hắn chỉ có ba ngàn người, lần này hắn không thể một lần nữa sáng tạo nên kỳ tích được rồi. Công chúa điện hạ chẳng lẽ ngài đem tương lai đế quốc đặt ở người trẻ tuổi này sao ?"
Diệp Âm Trúc tự nhiên không biết lúc này Kim Sắc đang suy nghĩ điều gì. Nhưng cùng Kim Sắc gặp gỡ lần này đối với hắn giúp đỡ rất lớn. Không chỉ có phương diện bổ sung vật tư, đồng thời hắn cũng từ Kim Sắc mà có được tư liệu về tiền tuyến.
Lúc này Diệp Âm Trúc cùng Áo Lợi Duy Lạp đều ngồi trên lưng đầu thủy hệ cự long của Áo Lợi Duy Lạp. Hiện tại, trong đại quân của Cầm thành đã thiếu một đội biên chế. Ba trăm mãnh cầm Đức Lỗ Y sau khi thân ảnh ly khai khu rừng ngoại thành Đông Phong liền biến mất không thấy.
" Âm Trúc, căn cứ vào tin tức của Kim Sắc. Chi bộ đội tiên phong của Phật La ước chừng khoảng hai vạn binh tinh nhuệ. Trong đó đại bộ phận là khinh kỵ binh, xem thực lực tổng hợp của chúng ta hẳn là có thể " làm cỏ " bọn họ. Chúng ta có nên hay không… ?"
Diệp Âm Trúc lắc đầu, " Không, chúng ta không thể đụng tới chi bộ đội tiên phong này của Phật La vương quốc.
Áo Lợi Duy Lạp nghi hoặc nói : "
Tại sao ? Chẳng lẽ lần này mục đích của ngươi không phải là tìm kiếm cơ hội tặng cho Phật La vương quốc một kích sao ? Hai vạn quân này đối với chúng ta mà nói chỉ là miếng thịt béo mà thôi, mặc dù số lượng đối phương gấp mấy lần bên ta nhưng nói về thực lực chánh thức thì chúng ta chỉ cần đơn giản là Bỉ Mông cự thú cũng đủ làm bọn họ khiếp đảm".
Diệp Âm Trúc nói: "
ngươi nói không sai, ta có thể nắm chắc "làm cỏ" hai vạn quân này, cho dù bọn họ được xem là quân tinh nhuệ của Phật La vương quốc. Nhưng Áo Lợi Duy Lạp đại ca, ngươi có nghĩ qua, nếu chúng ta " làm cỏ" hai vạn quân tiên phong tinh nhuệ này của Phật La vương quốc sau đó sẽ có hậu quả như thế nào không ? Chúng ta không có khả năng đem chi quân đội này toàn bộ giết hết được. Bởi vậy một khi chúng ta chủ động xuất kích. Đầu tiên hậu quả sẽ là làm ta bại lộ thực lực cùng phương vị. Đồng thời sẽ hấp dẫn sự chú ý của chủ lực Phật La vương quốc. Hai vạn tiên phong Phật La muốn trùng nhập vào Đông Phong thành cũng không phải là việc dễ dàng. Huống hồ, mười vạn bộ đội hậu cần bổ sung mặc dù thực lực không mạnh nhưng số lượng chiếm cứ tuyệt đối ưu thế. Hơn nữa một vạn quân đội, tạm thời cố thủ tuyệt không có vấn đề. Chỉ khi nào sự chú ý của chủ lực Phật La bị hấp dẫn tới đây. Thì Đông Phong đối mặt địch quân sẽ không đơn giản là hai vạn quân này đâu. Ưu thế lớn nhất của chúng ta là cơ động. Một khi Đông Phong thành vì nguyên nhân này mà bị phá, thì kế hoạch đề ra không cách nào thực hiện được.
Áo Lợi Duy Lạp suy nghĩ một chút, nói: " Ngươi nói rất có lý, vậy chúng ta bây giờ nên làm thế nào ?"
Diệp Âm Trúc nói: " chúng ta vừa rồi có được hai mươi ngàn xe lương thực bổ sung, Tu Di thần giới vẫn còn hạn chế, ta đành phải lưu lại một bộ phận vật phẩm để di dời đến nơi khác. Mục tiêu của chúng ta lần này không phải là cùng Phật La lấy cứng chọi cứng, mà chủ yếu là đâm một mũi dao nhọn vào nội bộ Phật La. Để cho hậu phương của Phật La gặp một chút phiền toái, đại ca, người không phải đã từng chỉ ta, đây chiến thuật " vây Ngụy cứu Triệu" sao. Mặc dù không phải là vây, nhưng ta nắm chắc có thể làm cho Phật La phải từ bỏ để tự cứu lấy phiền phức của mình.
Áo Lợi Duy Lạp nhãn tình sáng ngời, "
Tao nhiễu chiến? Ta đã hiểu rồi". Hắn là người thông minh. Lập tức liền hiểu Diệp Âm Trúc thực sự muốn làm gì. Xem ra, mặc dù Diệp Âm Trúc chỉ mang đến ba ngàn hỗn biên quân đội Cầm thành, nhưng chánh thức thực lực đủ để so sánh cùng mấy vạn quân chính quy. Nhưng lại càng linh hoạt hơn, như vậy chỉ cần một đội ngũ tiến vào hậu phương địch nhân thì chuyện gì xảy ra cũng có thể tưởng tượng được.
"
Nói vậy, ngươi phái ác điểu Đức Lô Y đi là để thám thính tin tức đúng không"
Diệp Âm Trúc nói: "
Chúng ta không muốn kinh động đến Phật La khi tiềm nhập vào nội bộ, thì phải nắm được vị trí của đối thủ, mãnh cầm Đức Lỗ Y mặc dù chiến đấu lực không xuất sắc lắm. Nhưng lại một thám tử thích hợp nhất, chúng ta bây giờ loại trừ ra những địa điểm trên tiền tuyến do Kim Sắc tiền bối cung cấp. Còn lại thì đợi tin tức do người của mình mang đến.
Nói tới đây, hai người nhìn nhau, cũng không khỏi toát ra một tia mỉm cười nhàn nhạt.
Hai ngày sau, tất cả ác điểu Đức Lỗ Y đều trở về hỗn biên quân đoàn của Cầm thành. Địa đồ trên tay Áo Lợi Duy Lạp, đã đánh dấu rất nhiều dấu hiệu. Tin tức mà ác điểu Đức Lỗ Y mang về cực kỳ chuẩn xác, Đức Lỗ Y tộc trưởng Ân Lý sau khi tổng kết cơ hồ tất cả gần ngàn vị trí quân đội của Phật La liền hướng Diệp Âm Trúc hồi báo.
Lúc này, Cầm thành hỗn biên quân đoàn đã vượt qua quân tiên phong của Phật La, mà đại quân Phật La vương quốc theo bọn hắn ước tính không ngoài một trăm dặm. Trong lúc đó khoảng cách giữa Mễ Lan biên cảnh cùng Phật La vương quốc ước chừng bốn mươi dặm, tùy thời trong thời gian ngắn cũng có thể tiến vào cảnh nội Phật La, mà trận tuyến của Phật La vương quốc tượng như hình cánh cung đang giương tạo thành một đại võng toàn diện tiến vào Mễ Lan cảnh nội. Mễ Lan phương đông quân đoàn bị vây khiến lâm vào thế phòng thủ, tựa hồ đang đợ thời khắc bại vong.
Nhìn tin tức cuối cùng trên tay do ác điểu Đức Lỗ Y mang về. Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói: " Tô Lạp, ngươi bảo Cách Lạp Tây Tư lại đây một chút".
Tô Lạp ứng thanh đi, một hồi sau đã đem Chiến Tranh cự thú từ chỗ nghỉ ngơi tới, Chiến Tranh cự thú thực lực cường hãn nhưng lúc này dáng vẻ tượng như thiếu tinh lực, thậm chí ngay cả cái đầu trọc sáng bóng cũng ảm đạm nhiều so với trước. Đi tới trước Diệp Âm Trúc, đặt mông ngồi xuống, không chút nào che dấu vẻ bất mãn của mình, chỉ hừ một tiếng không nói lời nào.
Diệp Âm Trúc mỉm cười, nói: " Như thế nào, ngươi có ý kiến gì ?"
Cách Lạp Tây Tư tức giận, nói : " Không dám, ta có thể ý kiến được gì, ngày cả linh hồn chi hỏa cũng đã hiến tế. Cho dù ta có ý kiến thì có tác dụng sao ? Thẳng thắn mà nói, nếu nguyên nhân không phải vì linh hồn chi hỏa thì ta đã sớm trở về băng quyển rồi".
Diệp Âm Trúc a a cười nói:" ta có thể giải thích tại sao ngươi bất mãn. Cách Lạp Tây Tư, ta cũng không hy vọng sau này ngươi vì nguyên nhân linh hồn chi hỏa mà ở cùng một chỗ với chúng ta, mà là hy vọng mọi người chúng ta có thể đồng tâm hiệp lực. Lâu ngày không cho người ăn uống gì là ta không đúng, ta hướng ngươi xin lỗi".
Cách Lạp Tây Tư sắc mặt thoáng vui vẻ một chút. " Cầm đế đại nhân người bảo ta làm gì cũng được, nhưng ngay cả cơm cũng không cho ta ăn no, còn có thể trông cậy ta được việc gì ? Thể lực của ta từ sau khi rời khỏi băng quyển ít nhất giảm hai phần ba, đã rât lâu không có tiêu hao lớn như vậy, ngươi nhìn bụng ta thì biết, năng lượng bản thân tiêu hao lớn như vậy không có đủ thực vật bổ sung làm sao có thể chịu nổi a!"
Diệp Âm Trúc nhìn thân hình to lớn của Cách Lạp Tây Tư, nói: " Được rồi, ngươi cũng đừng ấm ức nữa. Như vậy đi, ta cam đoan với ngươi. Bắt đầu từ bây giờ, mỗi ngày ta đều cho ngươi ăn no, hơn nữa là ăn no đến nổi không thể nào no hơn được nữa. Như vậy người còn ý kiến gì nữa không ?"
Nghe Diệp Âm Trúc nói, Cách Lạp Tây Tư nhãn tình liền sáng lên, bộ dạng suy đồi lúc đầu không còn thấy đâu nữa. " Là thực sao Cầm đế đại nhân ? Chỉ cần ngươi cho ta ăn no, ngoài việc đó ra việc gì ta cũng có thể làm tốt. Ta cũng biết phàm ăn là khuyết điểm. Nhưng đây lại là đặc điểm của Chiến Tranh cự thú chúng ta, ta cùng tên Minh kia không giống nhau, thân thể hắn có một lượng lớn thành phần là nham thạch. Nhiều lúc chỉ cần một tảng đá với vật chất đặc thù là đủ năng lượng rồi, nhưng Chiến Tranh cự thú chúng ta không giống vậy. Nhất thiết phải ăn đại lượng vật thực mới được. Năng lượng trong cơ thể ta hiện tại duy trì được tối đa ba đến bốn phần bộ dáng, ngươi không tìm ta, ta cũng sẽ tìm người đây. Nếu tiếp tục không cho ta ăn no nữa, ít nhất cũng là no một nữa, ta chỉ sợ không nhịn được sẽ xuống tay với mọi người bên cạnh. Mùi vị của tay gấu là món ta rất thích".
Diệp Âm Trúc trừng mắt nhìn Cách Lạp Tây Tư một cái, " Chẳng lẽ ngươi đã quên ta đã nói gì sao ? Được rồi, ngươi đừng có quấy nhiễu ta nữa. Sau khi trời tối. Ngươi hãy cùng ta đi một chuyến, ta sẽ dẫn ngươi đi ăn cơm. Cam đoan sẽ cho ngươi ăn no, có muốn không ăn cũng không được.
Cách Lạp Tây Tư sờ sờ xuống bụng, cực kỳ hưng phấn nói: "
Cần gì chờ đến tối, Cầm đế đại nhân chúng ta bây giờ lập tức đi liền đi.
Diệp Âm Trúc lắc lắc đầu, nói : " Không nhất thiết phải đợi tới tối mới được".
Mà đêm yên lặng phủ xuống, Diệp Âm Trúc đem Cầm thành hỗn biên quân đoàn giao cho Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Hồng Nhạn tạm thời chỉ huy, sau khi mật nghị một chút. Lúc này mới âm thầm mang theo Chiến Tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư, Sơn Lĩnh cự nhân Minh cùng với Tử lặng lẽ rời khỏi quân đoàn, hướng phương hướng của mình mà đi.
Tam đại thần thú tốc độ cực nhanh, bọn họ mặc dù đều không thể phi hành, nhưng bằng vào lực lượng siêu cường, nhảy từng bước trên mặt đứng với tốc độ nhanh như thiểm điện. Diệp Âm Trúc dễ dàng hơn nhiều, dựa vào Hồng Linh huyễn hóa thành song dực triển khai ra sau lưng, chỉ cần dùng một ít đấu khí của chính mình chuyển qua cho Hồng Linh là có thể bảo trì bình ổn tốc độ phi hành, nhẹ nhàng lướt trên đầu tam đại thần thú. Nương bóng đêm. Một người ba thú di chuyển theo một phương dần dần đi xa.
Trong tam đại thần thú lúc này tốc độ nhanh nhất phải nói đến Cách Lạp Tây Tư, hắn cũng không có xảo ngôn. Ban ngày chưa ăn no, thể lực của hắn quả thực tiêu hao không nhỏ. Nhưng vừa nghĩ đến một lúc nữa sẽ được ăn, tốc độ của hắn liền tăng lên, vượt lên phía trước mặt của Tử và Minh.
Chỉ một lát công phu, mười dặm đường xẹt qua dưới chân một người ba thú, Cách Lạp Tây Tư ngẩng đầu hướng Diệp Âm Trúc trên không trung hỏi: " Cầm đế đại nhân, ngươi không phải nói sẽ dẫn ta đi ăn cơm sao ? Đã đi lâu như vậy, như thế nào lại không thấy vật thực để ăn ?"
Diệp Âm Trúc hướng Cách Lạp Tây Tư ra dấu im lặng. " Nói nhỏ thôi, sắp tới địa phương ngươi có thể ăn cơm rồi".
Xa xa, đã thấy một phiến hỏa đăng nối liền, chiều dài ánh sáng của hỏa đăng kéo dài chừng mười dặm, mắt nhìn không thấy điểm cuối,
Lúc này trời mới vừa tối, mặc dù còn cách bên kia một khoảng nhưng thanh âm hỗn tạp của giác mã cùng người vẫn truyền tới. Nương theo khói bếp bay lên, tựa bộ dáng như là lúc đang nấu cơm.
Diệp Âm Trúc bảo tam đại thần thú đình chỉ cước bộ, chính mình cũng thu liễm song dực do Hồng Linh biến hóa ra hạ xuống mặt đất
.
" Hẳn là nơi này rồi, hảo đại trận hình". Diệp Âm Trúc trên mặt toát ra một tia mỉm cười, âm thầm tán thán tin tức của ác điểu Đức Lỗ Y mang đến quả thực chuẩn xác, vị trí này cùng với tin tức mang đến tựu không có chút sai lệch.
Chiến Tranh cự thú Cách Lạp Tây Tư có chút tò mò hỏi : " Cầm đế đại nhân, đây là nơi nào ?"
Diệp Âm Trúc thấp giọng nói : " đây là chúng ta đã tiến vào Phật La vương quốc cảnh nội, các ngươi xem, phiến đại doanh này được bao bọc trong hai tòa núi cao gần hai trăm thướt, trên hai tòa núi dày đặc các tháp canh, đủ để quan sát mọi phương địch nhân. Quân đội thủ hộ vượt quá năm vạn người. Nếu nơi này không phải là hậu cần quân đội tiếp tế thì các người nghĩ tại sao Phật La vương quốc lại trọng thị như thế ?"
Cách Lạp Tây Tư lắc lắc đầu nói : " Ta mặc kệ nơi này là địa phương nào. Cầm đế đại nhân, ta chỉ biết bây giờ ta đã không nhin được, ngươi sẽ không phải để cho ta ăn thịt người chứ, hắc hắc "
Diệp Âm Trúc nói : " Đương nhiên không phải"
Tử trong mắt hiện lên một đạo tử mang. " Vừa rồi ngươi nói hậu cần tiếp tế quân đội. Chẳng lẽ đây là hậu cần tiếp tế tuyến của Phật La vương quốc ?"
Diệp Âm Trúc gật gật đầu, nói : " Đúng vậy, nơi này chính là nơi trữ lương thực lớn nhất của năm mươi vạn đại quân Phật La đang xâm nhập Mễ Lan, các người xem, công sự phòng ngự nơi này tuyệt không phải ngày một, ngày hai là có thể hoàn thành, nếu ta đoán không lầm nơi này hẳn là một cái trạm tiếp tế trung chuyển của Phật La vương quốc làm để sử dung khi tiến công Mễ Lan đế quốc, cùng với Đông Phong thành của chúng ta cũng giống nhau, chỉ là Phật La không có thành thị mà thôi. Chỉ là kiến thiết một cái doanh trại này, không phải vì Phật La không có khả năng kiến thiết một cái tiếp tế trạm tại thành thị. Mà là bọn họ xem thường Mễ Lan đế quốc phương đông quân đoàn, dám chắc bọn họ cho rằng Mễ Lan đế quốc phương đông quân đoàn không có đủ thực lực để gây tổn hại cho họ, cho nên mới thành lập trạm trung chuyển này tại giữa biên giới hai nước, như vậy cũng có thể tiến hành tiếp tế nhanh hơn, duy trì tiếp tế cho năm mươi vạn đại quân, đó là một số lượng lớn như thế nào a ? Cách Lạp Tây Tư, ngươi nói bấy nhiêu lương thực có đủ cho ngươi ăn không chứ ?"
" Đủ rồi, đủ rồi". Cách Lạp Tây Tư hưng phấn hô to một tiếng. Hắn song nhãn tựa như lưỡng đạo hoàng sắc tinh hạch phóng quang sáng rực. nước miếng trên miệng suýt nữa chảy ra, nhấc chân định lao tới.
" Ngươi làm gì vậy ?" Diệp Âm Trúc giữ chặt bả vai của Cách Lạp Tây Tư.
Cách Lạp Tây Tư, nói: " Cầm Đế đại nhân, ngươi không phải nói để cho ta ăn tất cả lương thực của bọn họ sao ? Chúng ta còn chờ gì nữa, trực tiếp tiến vào là được".
Diệp Âm Trúc lắc đầu, mỉm cười nói : " ngươi không phải đã nói không còn bao nhiêu thể lực sao ? Đã như thế, ta như thế nào có thể để cho ngươi hao phí thể lực được. Ngươi ngay lập tức là có thể ăn cơm ngay, còn không làm cho ngươi tiêu hao một chút thể lực nào. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Cách Lạp Tây Tư kinh ngạc, nói : "
Còn có chuyện tốt như thế sao ?"
Diệp Âm Trúc lật tay hiện ra một khỏa sinh mạng trữ tồn phấn hồng sắc bảo thạch. Lại đây, các người cùng tới đây đi. Ta bây giờ sẽ mang các ngươi đi"
.
Tử gật gật đầu, tam đại thần thú hóa thành tam đạo quang mang, dung nhập vào trong bảo thạch.
Sau khi tam đại thần thú biến mất trong sinh mang trữ tồn bảo thạch. Nơi này chỉ còn lại một mình Diệp Âm Trúc. Hắn ngước đầu nhìn sắc trời phía trước. Khóe miệng lộ ra một tia lãnh tiếu. Song chưởng đồng thời sáng lên, nhờ tử trúc đấu khí của hắn áp chế xuống nên lưỡng đạo quang mang chói mắt này mới không khuếch tán. Trong chốc lát thân ảnh của Diệp Âm Trúc đã biến mắt tại chỗ. Chỉ để lại một hắc sắc huyệt động khó có người chú ý tới. Từ thời khắc này, Cầm thành chính thức hướng Phật La vương quốc triển khai hành động quân sự.
Quả đúng như Diệp Âm Trúc phán đoán, phiến doanh trại này đúng là trung tâm hậu cần tiếp tế của đại quân Phật La vương quốc, ngoại trừ Lam Địch Á Tư đế quốc nếu nói nước nào khát vọng Mễ Lan bị diệt nhất, nhất đị là nước đã phản bội minh ước Phật La vương quốc, trong các nước trong đại lục, cùng Mễ Lan biên thùy tiếp giáp nhiều nhất chính là Phật La, người Phật La cũng biết nếu sau trận chiến này mà phía Lam Địch Á Tư không giành được thắng lợi cuối cùng, thì Mễ Lan đế quốc nhất định sẽ không buông tha cho bọn họ.
Bởi vậy vì lần chiến tranh này Phật La vương quốc đã dốc hết tất cả. Tập trung tất cả năm mươi vạn quân tinh nhuệ hướng đông tuyến phát động thế công mãnh liệt. Đồng thời cũng tập trung đại lượng vật tư tích trữ trong cả nước. Ngoại trừ đáp ứng Lam Địch Á Tư cung ứng vật tư cho thú nhân tộc, Phật La vương quốc còn thành lập một hậu cần quân đoàn chuyên việc tiếp tế, do hai mươi vạn chiến sĩ vận chuyển lương thảo cung cấp không gián đoạn để duy trì cho năm mươi vạn đại quân ở tiền tuyến.
Vận chuyển đại quy mô vật tư hiển nhiên là rất phức tạp, do để thuận lợi cho việc vận chuyển vật tư ra tiền tuyến, nên trước khi chiến tranh bắt đầu thì trung tâm tiếp tế hậu cần này đã thành lập rồi. Phía sau không ngừng cung cấp vật tư đến nơi này rồi từ nơi này vận chuyển ra tiền tuyến.
Lúc này ngoại trừ mười vạn hậu cần binh sĩ đang vận chuyển vật tư ra tiền tuyến. Còn lại mười vạn binh lính hậu cần tiếp tế đều tập trung tại phiến trung tâm hậu cần tiếp tế này.
Trong lúc chiến tranh, hậu cần tiếp tế là việc trọng yếu nhất. Điểm này Phật La thống soái hiển nhiên phi thường hiểu rõ. Cho nên tại hạch tâm hậu cần tiếp tế này, doanh trại này là mô phỏng Lâm Thì yếu tắc (đây là nói về một yếu tắc đó mà, giống như lôi thần chi chuy yếu tắc) mà kiến thành. Hai bên là hai tòa khâu lăng cao gần hai trăm thước trở thành tấm bình phong thiên nhiên, tại phía trước cùng phía sau là dùng hỗn hợp thổ thạch và mộc sách mà kiến tạo nên tường thành. Thường xuyên có năm vạn quân chính quy đóng ở nơi này. Dựa vào địa hình hiểm trợ ma phòng thủ. Đừng nói Mễ Lan đế quốc không dễ dàng công kích tới nơi này, cho dù thực sự có tới, sợ rằng cả Mễ Lan phương đông quân đoàn cũng không có khả năng trong thời gian ngắn mà có thể đột phá được quân phòng thủ ở nơi này. Đối với Phật La thống soái mà nói, nơi này không thể nghi ngờ đúng là thành đồng vách sắt.
Bởi vì hậu phương vững chắc, nên Phật La thống soái mới không băn khoăn hướng Mễ Lan đế quốc phát động chiến tranh toàn diện.

Cầm Đế - Chương #171


Báo Lỗi Truyện
Chương 171/336