Chương 122: Bảy thánh ma đạo sư


Đại môn của Quang Minh tháp ước chừng cao năm mét, nhìn qua như là ngọc thạch điêu khắc mà thành, bên trên có khắc rất nhiều đồ án sống động, nổi bật nhất chính là một đồ hoạ hình một thiếu nữ thuần khiết giơ cao quang minh hoả diễm. Lúc này, cự đại tháp môn chậm rãi mở ra, một đạo cường liệt kim sắc quang mang xuất hiện, điều vượt ngoài dự liệu của mọi người chính là, xuất hiện từ trong quang minh tháp đại môn đi ra lại chỉ có một người, là một tuyệt sắc thiếu nữ.
Quang minh tháp môn mở rộng, nhưng điều không tương xứng với tháp môn to lớn chính là từ bên trong đi ra lại là một thiếu nữ tuyệt sắc. Da thịt nàng ta trắng nõn phảng phất có thể phản xạ lại ánh mặt trời, mái tóc vàng buông dài xuống lưng, ánh mắt nàng rất thuần khiết, đôi mắt to xanh thẳm tựa hồ có thể hút hồn người.
Hương Loan hạ ý thức nhìn về Diệp Âm Trúc ở phía sau, ánh mắt của cô gái đi ra từ Quang Minh tháp này thật giống với ánh mắt Diệp Âm Trúc lúc ban sơ khi lần đầu mình gặp a! Diệp Âm Trúc hiện tại mặc dù nhãn châu đen nhánh vẫn trong sáng như trước, nhưng so với lần đầu bước chân vào Mễ Lan Ma Vũ học viện, đã có thêm vài phần thâm thuý.
-Tham kiến thánh nữ.
Bảy tên tử cấp cửu giai thánh kỵ sĩ đồng thời hướng tới tuyệt sắc thiếu nữ kia cúi người hành lễ.
Thiếu nữ mỉm cười gật đầu, nụ cười của nàng rất ấm áp, làm cho người ta có cảm giác gió xuân vừa thổi qua.
Bốn kỵ sĩ phía trước Diệp Âm Trúc tự động tách ra hai bên, tạo thành một thông đạo hướng về phía Quang Minh tháp, không bị cản trở bởi đám kỵ sĩ, khiến cho bọn hắn càng nhìn thấy rõ ràng hình dáng của cô gái kia.
-Các vị sứ giả, mời theo ta nhập tháp.
Quang Minh thánh nữ mỉm cười nói. Kỳ dị chính là, phương hướng của sứ giả bảy nước rõ ràng là không giống nhau, nhưng lúc này mỗi người đều có thể cảm giác được vị Quang Minh thánh nữ đang nhìn mình mà nói chuyện.
Hương Loan là người đầu tiên hướng Quang Minh tháp đi đến, Nguyệt Huy, Diệp Âm Trúc và Ly Sát theo ở phía sau, khi bọn họ đi hết thông đạo do phi mã kỵ sĩ tạo thành, liền bắt gặp các sử giả quốc gia khác đồng thời tiến vào Quang Minh tháp.
Diệp Âm Trúc liếc mắt một cái thấy được ngày đó bản thân mình tại Pháp Lam nhai đạo đã gặp qua thiếu nữ tóc xanh thẩm cùng thiếu niên Ai Địch hắc long hóa thân. Đi cùng bọn họ còn có hai người một nam một nữ. Nam nhân là một gã chiến sĩ, tướng mạo anh tuấn thậm chí còn trên Ai Địch,chỉ là giữa hai chân mày âm u còn hơn Hắc Long. Nữ tử kia hiển nhiên là hắc long tộc thành viên, vóc người cực kỳ kích thích, thân cao tương đương với Ly Sát, trên khuôn mặt diễm lệ mục quang lưu chuyển cũng đang hướng tới bốn người Mễ Lan đế quốc quan sát.
Nhóm người Diệp Âm Trúc cũng là hai nam hai nữ, nhưng thiếu niên nam nhân chỉ có một mình Diệp Âm Trúc, bởi vậy ánh mắt cô gái hắc long tộc kia cơ hồ chỉ tập trung vào khuôn mặt Diệp Âm Trúc. Đôi nhãn châu đen nhấp nháy, bất giác liếm môi.
Quang mang nhàn nhạt loé ra. Trong mắt Diệp Âm Trúc toát ra một tia năng lượng mạnh mẽ ba động, chỉ là thản nhiên nhìn lướt qua hắc long thiếu nữ,chủ yếu là quan sát thiếu nữ tóc xanh thẩm đi phía trước. Cảm giác quen thuộc vẫn tồn tại, thậm chí so với lần gặp trước càng tăng mãnh liệt. Nhưng hiện giờ không phải là thời gian để suy nghĩ,chỉ là đơn giản nhìn qua một lần, bọn họ đã đi tới trước Quang Minh tháp.
Sứ giả năm nước đều bước lên. Nhưng khiến cho Diệp Âm Trúc chú ý chỉ có Lam Địch Á Tư đế quốc cùng Hắc Long Thành bốn người cách đó không xa.Nhưng trong bốn nam nhân ở phía sau, có hai gã nam nhân cơ bắp làm hắn phải chú ý. Đó là một đôi huynh đệ song sinh tướng mạo giống nhau như đúc, đầu trọc giống nhau, cơ thể tráng kiện đều vượt trên hai thước, da tay phóng thích một tầng đặc thù kim chúc sáng bóng, ánh mặt trời chiếu trên người bọn họ tựa hồ đều xuất hiện phản chiếu. Không cần hỏi. Tất nhiên chính là hai kim chúc long. Vật lý công kích phòng ngự vượt trội trong thất long thành, kim long tộc.
Thất quốc thất long thành, tổng cộng hai mươi tám người đến trước Quang Minh tháp, mơ hồ chia làm hai phe, đều tập trung phân biệt tại một phía. Bên Mễ Thước Lan đế quốc nhân số rõ ràng nhiều hơn một chút, dù sao, phía Lam Địch Á Tư chỉ có ba quốc gia, Mễ Lan bên này có bốn.
Quang Minh thánh nữ mỉm cười, nói:
-Các vị sứ giả các ngươi hảo, hoan nghênh các ngươi tới Pháp Lam. Ta đại diện cho sư phụ cùng sáu vị tháp chủ tại đây tiếp dẫn mọi người nhập tháp. Ta tên gọi là Mã Lệ Na, mời các vị theo ta.
Vừa nói, nàng hướng tới hai mươi tám người trước mặt nhẹ gật đầu, xoay người theo hướng trong tháp tiến vào.
Cổng lớn của Quang Minh tháp quả thật rộng rãi. Nhưng cho dù như thế cũng không có khả năng dung nạp hai mươi tám người đồng thời tiến vào. Cơ hồ trước tiên, Hương Loan đã tiến lên một bước tiến vào bên trong, đồng thời hành động với nàng, chính là thiếu nữ tóc dài màu xanh thẩm Hắc Phượng Hoàng.
Nguyệt Huy trầm ổn lướt ngang một bước, thân thể đi tới phía bên phải Hương Loan. Trong mắt quang mang chợt loé, một tia uy áp mạnh mẽ nhất thời từ vị tử cấp lục giai đại ma đạo sư này phóng ra. Cùng lúc đó, tên thanh niên đứng cạnh Hắc Phượng Hoàng cũng cùng động tác đi tới bên cạnh người Hắc Phượng Hoàng, một tia uy áp băng lãnh giống như kim châm đâm thẳng tới hướng Nguyệt Huy.
Thất quốc thất long chiến còn chưa bắt đầu, chỉ là quá trình tiến vào tháp này, Mễ Lan cùng Lam Địch Á Tư hai đại đế quốc đã bắt đầu tranh đấu. Mà năm quốc gia kia cũng không tiến lên phía trước, giống như là đang xem một vở tuồng hay quan sát hai đại đế quốc ám chiến.
Nguyệt Huy kêu lên một tiếng đau đớn, nhưng vẫn đứng vững tại chỗ, mà tên thanh niên Lam Địch Á Tư đế quốc sắc mặt đại biến, rất nhanh lui về phía sau ba bước. Sau lưng nhờ hắc long Ai Địch đỡ lấy mới đứng vững được. Luận về thực lực, hắn còn kém Mễ Lan đế quốc đệ nhất pháp sư một chút.
Bất quá, Nguyệt Huy bên này mặc dù chiếm thượng phong. Nhưng Hương Loan không có may mắn đó. Chân phải nàng vừa muốn bước vào Quang Minh tháp đại môn.Đột nhiên, bên người truyền đến một cỗ áp lực,cấp bậc ma pháp của Hương Loan thật sự không cao.Thân thể vừa dao động, Hắc Phượng Hoàng từ bên người nàng đã đi vào bên trong Quang Minh tháp.
Ly Sát cử động. Thân thể gia tốc trong nháy mắt dịch chuyển, đã đứng bên cạnh Nguyệt Huy, bên phía Lam Địch Á Tư hai hắc long cũng đồng thời tiến lên, cùng thanh niên kia đứng chung một chỗ, rút kiếm phát tác đấu khí. Diệp Âm Trúc đứng cạnh Ly Sát, hai tay bát chỉ dựa theo một loại đặc thù tiết tấu quy luật, bốn ngón tay phải hướng lên, bích ti nhu nhuyễn, tuỳ thời chuẩn bị động thủ.
-Xin nhớ kỹ, nơi này là Pháp Lam.
Một giọng nữ nhân trong trẻo nhưng lạnh lùng vang lên, không hiểu lúc nào, ở giữa song phương sáu người đã có thêm một người. Chính là lúc trước Nguyệt Huy đã nói qua, đứng đầu Pháp Lam Thập Nhị Thánh Kỵ Sĩ, vị kia tên là Lãnh Cách Lỵ Á Ảo Ảnh Thánh Kỵ Sĩ.
Lãnh Cách Lỵ Á chỉ đơn giản đứng đó, nhưng gây cho Mễ Lan cùng Lam Địch Á Tư cảm giác như một ngọn núi cao sừng sững không thể vượt qua,đem khí tức của mỗi bên song phương chia làm hai, căn bản không thể tiếp tục va chạm.
Song phương một phân cũng không nhường đối nhãn nhìn nhau, cũng đồng thời lựa chọn là thu liễm khí tức, hai bên đối kháng là tất nhiên,nhưng tại Pháp Lam không người nào được manh động. Quang Minh tháp đại môn dù sao cũng rộng rãi, sáu người đi theo sau lưng Hắc Phượng Hoàng cùng Hương Loan tiến vào. Lãng Cách Lỵ Á thân ảnh cũng đồng thời biến mất.
Tiến vào Quang Minh tháp, Diệp Âm Trúc liếc thấy Hương Loan sắc mặt có chút tái nhợt,trong đôi mắt xinh đẹp tràn ngập phẩn nộ. Hắc Phượng Hoàng vẫn băng lãnh như trước,gương mặt trầm tĩnh càng khiến cho người ta một loại thần bí mỹ cảm.
Hương Loan tự cảm thấy thất bại, nàng luôn luôn cảm thấy dung nhan của mình đã là nhân gian cực hạn. Nhưng hôm nay quá trình bước vào Quang Minh tháp đơn giản như vậy, nàng không những thực lực còn xa mới bằng vị nữ tử đại biểu Lam Địch Á Tư đế quốc.Đồng thời, dung mạo cũng thua nửa phần. Sự đả kích này, lần đầu tiên Mễ Lan công chúa gặp phải. Đồng thời nàng trong lòng cũng tràn ngập hiếu kì, tuyệt sắc nữ tử thế này rốt cục từ đâu mà đến. Phải biết rằng, gián điệp của Mễ Lan đế quốc tại Lam Địch Á Tư đế quốc tuyệt đối không ít, nhất là đối với thành viên Lam Địch Á Tư hoàng tộc càng rõ như lòng bàn tay. Cô gái trước mắt này có thể đại biểu cho Lam Địch Á Tư mà đến, đủ để chứng minh thân phận tôn quý của nàng, nhưng trong tư liệu của Mễ Lan lại không có người như vậy tồn tại.
Tiến vào quang minh tháp, tại toà đại điện. Phía trước thờ phụng một tượng thần, thần tượng nhìn qua có chút quái dị, toàn thân phía trên kim sắc thần tượng bao phủ một tầng sương dày, không người nào chứng kiến được hình dạng đích thực của hắn. Đại điện này phi thường rộng rãi, tựa như một toà cung điện. Cảm giác diện tích bên trong, so với toà Quang Minh tháp bất đồng tỉ lệ. Nhưng có thể tiến vào nơi đây, mỗi người đều biết đây là một loại đặc thù ma pháp trận hiệu quả. Dù sao trình độ Pháp Lam này, có thể tạo một không gian ma pháp trận gia tăng vĩnh cửu ở đây, sợ rằng chỉ có Pháp Lam bảy vị thánh ma đạo sư mới có thể làm được.
Trong đại điện cũng không có bậc thang, Quang Minh thánh nữ Mã Lệ Na tiến vào trong tháp, trước tiên cung kính hướng đến quang minh thần tượng hành lễ, mới xoay người lại. Lúc này, ngũ quốc cùng long thành sứ giả cũng đã vào trong tháp. Theo sát Mễ Lan cùng Lam Địch Á Tư lưỡng quốc, chính là kim long thành sánh với ba vương quốc kia.
Mã Lệ Na mỉm cười, nói:
-Các vị, xin mời theo ta.
Vừa nói, cũng không thấy nàng niệm chú ngữ, hai tay tạo thành chữ thập trước ngực, một tầng tử quang nhàn nhạt hiện lên quanh thân thể nàng, ngay sau đó, kim quang chợt loé giữa song chưởng, trước tiên là một đạo kim sắc quang hồ xuất hiện, sau đó, quang hồ rất nhanh phát triển sang hai bên, một vòng sang màu vàng hiện ra theo hình cánh cửa, đây dĩ nhiên là một đạo hư vô môn hộ (cánh cổng vô hình).
Tử cấp. Hai mươi tám vị sứ giả từ các quốc gia và long thành trong lòng đồng thời kinh thán. Vị Quang Minh thánh nữ trước mặt nhìn qua chỉ khoảng mười sáu mười bảy tuổi, nhưng đã đạt đến trình độ tử cấp. Vô hình chung, địa vị Pháp Lam trong lòng các quốc gia lại tăng thêm vài phần.
Quang Minh thánh nữ Mã Lệ Na lại hướng tới mọi người gật đầu, đi trước vào kim sắc môn hộ, quang mang chợt loé, cả người chợt biến mất không còn thấy bóng dáng.
Sự phẫn nộ của Hương Loan DIệp Âm Trúc tự nhiên biết, làm đại biểu của Ngân Long thành và Mễ Lan đế quốc, hắn tự nhiên không thể để cho tình huống vừa rồi lại xuất hiện. Ngay khi Mã Lệ Na dẫn đầu bước vào trong môn hộ, Diệp Âm Trúc cổ tay run lên, một tia quang mang bích lục đã chắn ngang người Hắc Phượng Hoàng. đồng thời Hương Loan đột nhiên cảm giác dưới chân truyền đến một cỗ năng lượng, toàn thân nhẹ bỗng, phiêu phiêu bước vào quang môn(Cổng ánh sáng) Mã Lệ Na mở ra. Lúc này, Mễ Lan đế quốc chiếm thượng phong. Nhưng việc ngoài chủ ý của Diệp Âm Trúc chính là, Hắc Phượng Hoàng gặp phải cản trở, nhưng lại không động thủ hay phản kích, ánh mắt trầm tĩnh lạnh như băng của nàng chuyển hướng tới hắn, ánh mắt xuất ra một tia ba động không thể nhận ra.
-Bây giờ ta có thể tiến vào được chưa?
Thanh âm bình tĩnh của Hắc Phượng Hoàng vang lên bên tai DIệp Âm Trúc. Giọng nói của nàng rất dễ nghe, âm vực trầm thấp, thiếu nữ tuyệt mỹ như vậy lúc này không ngờ lại làm cho Diệp Âm Trúc có cảm giác vài phần tang thương.
Bích ti không ý thức thu hồi, Diệp Âm Trúc chắp tay thủ thế mời. Hắc Phượng Hoàng lúc này mới xoay người tiến vào trong quang môn. Ba người đi cùng nàng cũng có chút giật minh nhìn bóng lưng nàng biến mất, bọn họ cũng không để ý tới tại sao Hắc Phượng Hoàng lại nhường bước như thế.
Tiến vào quang môn, cảm giác được một loại khí tức ấm áp vây quanh, sau một khắc, lại xuất hiện ở một chỗ khác. Quang môn này chính là cầu thang đi thông tới đỉnh tháp.
Đồng dạng là một tòa đại sảnh, bảy nước bảy long thành, hai mươi tám vị sứ giả, bất luận là ai sau khi khi tới nơi đây, đều bị một cảnh trước mắt chấn động. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Đây đúng là một đại sảnh, nhưng chung quanh lại phảng phất một không gian vô tận, cả toà đại sảnh đều bao phủ bởi quang minh khí tức tràn ngập kim sắc. Làm kẻ khác giật mình nhất chính là, đại sảnh lấp lánh tinh quang, vô số tinh tú nhấp nháy phát sáng, ngay cả vị trí cũng không ngừng di động. Dưới màn tinh quang bao phủ bởi quang minh khí tức, mỗi người đều cảm giác được sự nhỏ bé của mình.
Quang minh thánh nữ Mã Lệ Na lúc này đã đứng lùi về một bên. Hai tay chắp trước thân mình, bộ dạng cung kính.
-Mười năm. Hoan nghênh các ngươi. Thất quốc thất long thành sứ giả.
Âm thanh già nua từ bốn phương tám hướng đồng thời vang lên. Nhưng cũng lại như là từ sâu trong nội tâm đột nhiên xuất hiện. Bảy đạo quang mang bất định, ngay giữa kim quang trước mắt mọi người từ từ hiện ra. Thất quốc thất long thành sứ giả thần sắc biến đổi kính cẩn đứng lên. Bọn họ biết, chủ nhân chân chính Pháp Lam đã tới.
Bảy đạo thân ảnh đồng thời xuất hiện trước mắt mọi người. Vượt ngoài ý liệu của chúng nhân. Lúc này xuất hiện trước mặt bọn họ cũng không phải bảy lão ma pháp sư như trong tưởng tượng, mà là bảy người tuổi trẻ. Bảy người này đều là nam nhân, bất đồng ở điểm, màu sắc ma pháp bào không giống nhau. Có người tướng mạo anh tuấn, có người thân hình cao lớn, cũng có người nhỏ gầy vô cùng. Bảy người bề ngoài hoàn toàn bất đồng, trên mình phát ra khí tức cũng kỳ dị. Nhưng bọn họ lại có cùng một đặc điểm, chính là tuổi còn trẻ. Nhìn bề ngoài phán đoán, bảy người trước mắt không ai vượt quá hai mươi tuổi.
Đứng ở giữa bảy người là một gã thanh niên anh tuấn mặc kim sắc ma pháp bào. Trên mặt nở nụ cười ấm áp, vóc người hắn cũng không cao lớn, nhưng lại phi thường cân đối. Toàn thân phóng thích quang nguyên tố vô cùng tinh khiết. Phảng phất thân mình hắn là do quang nguyên tố tạo thành.
Diệp Âm Trúc cẩn thận quan sát thanh niên này. Thực lực của hắn có lẽ không phải là mạnh nhất trong đám người của thất quốc thất long thành. Nhưng sự mẫn cảm đối với khí tức sau khi đạt tới cảnh giới thiên nhân hợp nhất, rất ít người có thể so sánh với hắn. Trên người gã thanh niên trước mặt tràn ngập quang minh khí tức, hắn cũng cảm giác được một loại khí tức ba động khác, cùng quang minh khí tức trên người gã dung hợp thành một loại nguyên tố khác.
- Các người đều là lần đầu tiên gặp mặt. Bất quá, từ các vị thanh niên long thành đi cùng mới có thể nhận ra quốc gia của mọi người. Ta tự giới thiệu một chút. Ta là Quang Minh tháp chủ nhân Áo Bố Lai Ân. Sáu vị cạnh ta, phân biệt Tư Long đứng đầu Ám tháp, Mạch Khắc Mễ Lan đứng đầu Hồn tháp, Tây Lập Tư đứng đầu Thuỷ tháp, Tang Đức Tư đứng đầu Hoả tháp, Đức Văn Khải Tây đứng đầu Phong tháp và Uy Nhĩ Khẳng Tư đứng đầu Thổ tháp. Chúng ta đại biểu Pháp Lam hoan nghênh các vị đã đến.
Thanh âm già nua như trước, nhưng chính từ trong miệng gã thanh niên anh tuấn mặc kim bào truyền ra. Thanh âm cùng bề ngoài của hắn đích thị là tương phản kịch liệt. Trong lòng mọi người trước đó nghi hoặc giờ mới chân chính khẳng định, bảy người tuổi trẻ xuất hiện trước mặt mình vậy mà chính là bảy vị ma pháp sư cường đại nhất Long Khi Nỗ Tư đại lục.
-Tham kiến bảy vị tháp chủ.
Hai mươi tám người cơ hồ đồng thời hành lễ. Mặc dù bảy người trước mặt cũng không toát ra lực lượng cường đại. Nhưng trước mặt các thánh ma đạo sư đã sống không biết bao nhiêu năm trong truyền thuyết ai dám thất lễ?
Diệp Âm Trúc một mặt theo mọi người hành lễ, một mặt len lén hướng tới Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân cùng Ám tháp chủ Tư Long nhìn lại. Vị đứng đầu Ám tháp tướng mạo đồng dạng anh tuấn, chỉ là nhìn qua thân thể hơi gầy, sắc mặt cũng không lạnh như băng như trong tưởng tượng, mà là một vẻ mặt rất bình tĩnh, hắn có một đôi mắt màu xám, giống như ao bùn, Diệp Âm Trúc vừa nhìn vào mắt hắn, cũng sinh ra một loại cảm giác không thể kiềm chế. Lập tức tập trung tinh thần lực cúi đầu, không dám nhìn lại lần nữa.
- Các vị không cần đa lễ, nơi này là Tinh Quang thai trong Quang Minh Tháp của ta. Các vị mời ngồi, cùng nhau thảo luận chiến cuộc của thất quốc thất long thành lần này.
Quang minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân ôn hoà cười nói. Âm thanh già nua của hắn thật sự có chút quái dị.
Khi hai chữ mời ngồi nói ra, nương theo từng đạo quang mang vặn vẹo xuất hiện, tại thất quốc thất long thành hai mươi tám người, mỗi người đều xuất hiện một cái ghế sau lưng. Cùng lúc đó tại phía bảy vị tháp chủ, cũng xuất hiện một cái bàn tròn thật lớn, vừa khéo chia ra, bảy vị tháp chủ sau lưng cũng đều có thêm một ghế, số lượng ít hơn ghế của hai mươi tám vị sứ giả nhưng lại lớn hơn, mỗi ghế đều phóng thích Pháp Lam Thất Tháp đồng dạng khí tức. Trước đó, Quang Minh thánh nữ Mã Lệ Na đã lẳng lặng đi tới cung kính đứng sau lưng quang minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân.
Thất quốc thất long thành sứ giả, cơ hồ không ai biết bàn ghế này từ đâu mà tới, nhưng bọn hắn có thể trở thành sứ giả của thất quốc thất long thành, đều là những nhân thủ tố chất cao nhất của các quốc gia, tại Pháp Lam cảnh tượng kỳ dị gì cũng đều có thể phát sinh.
Diệp Âm Trúc mặc dù mơ hồ đoán được Tinh Quang thai này hẳn là một đại hình ma pháp trận, nhưng kỳ thật nguyên lý triệu tập đồ vật nhưng không có một chút không gian ma pháp ba động thì thật sự không nghĩ ra.
Phân chia chủ khách ngồi xuống, Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân quan sát mọi người một vòng, cuối cùng ánh mắt rơi vào trên người công chúa Mễ Lan đế quốc Hương Loan cùng đại biểu Lam Địch Á Tư đế quốc Hắc Phượng Hoàng hai người.
- Thời gian quả thực qua mau, đã lại qua mười năm. Chúng ta cũng không muốn lãng phí thời gian của các vị. Sau khi các ngươi rời khỏi Quang Minh tháp của ta, bài vị chiến sẽ lập tức triển khai. Ta cùng sáu vị tháp chủ đã cẩn thận thương lượng qua, vì để cho bài vị chiến lần này được công bằng, chúng ta quyết định không sử dụng phương pháp rút thăm tỷ thí như trước kia, tiến hành thống nhất quyết chiến, đánh một trận định thắng bại. Về phần thời gian quyết chiến sẽ dài hơn, để xem thực lực tự thân thất quốc thất long thành các ngươi. Quy tắc cụ thể của trận đấu, đều tuyên bố tại bài vị chiến đích nơi sân cử hành. Thêm nữa, các vị sứ giả có thể lấy ra đổ chú (vật cá cược) các ngươi mang đến lần này.
Đổ chú, tự nhiên chính là thần khí, mỗi quốc gia, mỗi long thành đều xuất ra nhất kiện thần khí làm đổ chú cho lần cá cược chiến tranh này. Trên đường, Nguyệt Huy đã nói qua với Diệp Âm Trúc. Thất quốc thất long thành, tổng cộng lấy ra mười bốn kiện thần khí làm đổ chú, Pháp Lam cũng sẽ xuất ra nhất kiện thần khí làm phần thưởng. Cuối cùng bài danh đệ nhất quốc gia cùng long thành, phân biệt được thưởng hai kiện thần khí. Bài danh đệ nhị quốc gia cùng long thành cũng đều được hai kiện, chỉ là việc chọn lựa tự nhiên phải xếp sau. Bài danh đệ tam quốc gia cùng long thành được một kiện thần khí. Bốn cặp quốc gia và long thành còn lại chia nhau bốn bộ thần khí cuối cùng. Khi mười bốn kiện thần khí được phân phối, Pháp Lam sẽ xuất ra một kiện thần khí để thưởng cho bài danh đệ nhất đại biểu của quốc gia hoặc long thành cường giả
Đối với Mễ Lan cùng Lam Địch Á Tư chính mình sở hữu tối thiểu mười kiện thần khí mà nói, có thêm hai kiện thần khí cũng không có tác dụng quyết định gì nhiều, nhưng với năm quốc gia kia, thần khí có tác dụng lớn hơn nhiều. Thần khí là tượng trưng cho vinh dự và sức mạnh của quốc gia, đây cũng một trong những chỗ trực tiếp tốt nhất của thất quốc thất long thành bài vị chiến.
Ly Sát đi tới bên người Hương Loan, hai người liếc nhau, đồng thời tự mình xuất ra thần khí, cùng lúc sáu quốc gia kia cũng cơ hồ làm ra động tác tương tự. Trong phút chốc, nguyên bổn Tinh Quang thai sáng như ngọc đột nhiên dị quang phát ra chói lòa làm cho ảm đạm thất sắc. Chiếc bàn tròn lớn đã bị bảo quang bao phủ.
Bất đồng khí tức phún trào, có phong duệ, có trầm ổn, có thanh thoát, lại có cả quái dị. Nhưng những khí tức này lại không cái nào là không cường đại. Mười bốn kiện thần khí đồng thời xuất hiện làm rung động thất quốc thất long thành sứ giả, mỗi người huyết khí đều sôi trào
Ly Sát lấy ra chính là một khối lân phiến, là một khối nhũ bạch sắc lân phiến, nhìn qua cũng không có điểm gì đặc thù. Nhưng dù là khi Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân nhìn thấy nó, trong mắt cũng không khỏi nhịn được hiện lên một đạo dị quang.
Hương Loan lấy ra một vật nhìn qua càng thêm bình thường, đó là một cây sáo dài, thân sáo màu bích lục tựa hồ do bích ngọc điêu khắc mà thành, sở dĩ nói nó bình thường, bởi trong mười bốn kiện thần khí, chỉ duy nhất có nó không tản mát khí tức gì.
Ánh mắt bảy vị tháp chủ Pháp Lam thất tháp luớt qua mười bốn kiện thần khí, Áo Bố Lai Ân có chút than thở nói:
- Mười năm không gặp, không nghĩ tới các quốc gia cùng long thành lại có nhiều đồ tốt như vậy. Dựa theo quy củ bài vị chiến, chúng ta trước hết bình chọn thứ hạng thần khí đi. Trước hết mời các vị sứ giả giới thiệu thần khí các ngươi mang đến một chút, cũng để các vị sứ giả khác tâm phục khẩu phục thì do hạng nhất thất quốc thất long bài vị chiến lần trước Mễ Lan quốc và Ngân Long sứ giả bắt đầu.
Hương Loan gật đầu, hai tay cầm bích lục trường địch (sáo dài) trước mặt đứng lên.
- A Lý Nạp Tư chi địch, bản thân không có bất kì năng lực công kích hay phòng ngự nào. Đặc hữu kỹ năng triệu hoán. Căn cứ cường độ tinh thần lực của người sử dụng, có thể trong phạm vi nhất định gọi về một ma thú thực lực ngang cấp với người triệu hoán tiến hành duy trì chiến đấu trong một giờ. Thần khí mỗi ngày có thể sử dụng một lần. Triệu hoán hệ ma pháp sư kỹ năng đặc biệt. Thời gian cùng phạm vi triệu hoán căn cứ thực lực ma pháp sư sử dụng thay đổi. Nếu trong phạm vi triệu hoán không có ma thú thực lực tương đồng, sẽ triệu hoán ma thú mạnh nhất trong phạm vi đó trợ chiến.
Hương Loan giới thiệu cũng không có gì cầu kỳ, đơn giản mấy câu đã đem toàn bộ công hiệu của A Lý Nạp Tư chi địch nói ra. Mới nghe qua, thần khí này tựa hồ cũng không có hiệu quả gì mạnh mẽ. Nhưng cẩn thận suy xét, thất quốc thất long thành sứ giả lại chấn động. Thần khí này nếu rơi vào tay một gã ma pháp sư phổ thông, có lẽ không có tác dụng gì lớn, nhưng nếu rơi vào tay một gã siêu cấp cường giả, lập tức có thể gọi về một triệu hoán ma thú cùng đẳng cấp. Không chỉ là triệu hoán ma sư chuyên dụng, mà là triệu hoán ma sư yêu thích nhất a!
Toàn trường yên tĩnh. Ánh mắt mọi người đều tập trung tại trường địch trên tay Hương Loan.
Áo Bố Lai Ân đặc biệt mỉm cười. Nói:
- Từ biểu báo danh thất quốc thất long thành bài vị chiến lần này nhìn ra, vị này hẳn là Mễ Lan đế quốc Hương Loan công chúa sao. Hương Loan công chúa, thần khí này của ngươi ngay cả ta cũng có chút động tâm. Nếu không phải trên đại lục hơn nhiều năm đã không thấy thân ảnh thập cấp ma thú. Ta thật muốn dùng thần khí khác trao đổi với ngươi đây.
Lời của Quang Minh tháp chủ không nghi ngờ đã khẳng định sự cường đại của A Lý Nạp Tư chi địch. Ngoại trừ Lam Địch Á Tư đế quốc cùng Hắc Long thành sứ giả, ngũ quốc ngũ long thành đại biểu còn lại đều hạ ý thức cúi đầu. Mễ Lan đế quốc khẳng khái đem hảo thần khí như vậy làm đổ chú, có thể thấy được thế bắt buộc phải thắng của bài vị chiến lần này.
Hương Loan hướng tới Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân thi lễ rồi tự mình trở về chỗ ngồi. Ly Sát đứng lên. Nàng không giống Hương Loan cầm lấy thần khí mình mang đến. Chỉ là ánh mắt tập trung tại khối nhũ bạch sắc lân phiến.
-Long tộc có chung tổ tiên. Nghịch lân của thần thánh cự long vĩ đại Nặc Khắc Hi, sở hữu khí tức của Nặc Khắc Hi tổ tiên đại nhân. Có khả năng gọi về long thần ba lần. Triệu hoán tương đương một nửa sức mạnh của thần thánh cự long tham chiến. Mỗi lần hiệu quả nửa giờ. Sau ba lần sẽ hết tác dụng. Có thể tái sử dụng trong 100 năm. Đến nay còn chưa sử dụng lần nào.
Nói xong những lời này, Ly Sát trực tiếp trở về chỗ ngồi. Ánh mắt của nàng ngoại trừ sự băng lãnh, còn có thêm vài phần ngạo ý. Hạ ý thức nhìn sang Hắc Long thành hai sứ giả một nam một nữ nhìn lại. Sự cao ngạo của Ngân Long tộc biểu lộ ra không thể nghi ngờ.
Nếu Hương Loan đem A Lý Nạp Tư chi địch xuất hiện thất quốc thất long thành sứ giả còn có thể bình tĩnh yên lặng. Vậy mà. Ngay khi khối thần thánh cự long nghịch lân bị Ly Sát giới thiệu, toàn trường đã náo động. Đặc biệt là lục đại long thành đại biểu còn lại, mắt đã gần như lọt khỏi tròng.
Thần thánh cự long nghịch lân a! Thất long thành mặc dù chia làm hai phái, tranh đấu lẫn nhau, nhưng bọn hắn dù sao đều là long tộc hậu dụê. Thần thánh cự long có thể nói là tộc trưởng chính thức của long tộc. Không ai có thể coi thường khối nghịch lân có thể gọi về hiệu quả tương đương một nửa chiến lực của thần thánh cự long tham chiến. Cho dù là một nửa chiến lực của thần thánh cự long, cũng đã vượt xa thực lực của của thất long thành. Long thành nào sở hữu khối nghịch lân này, một khi phát sinh quyết chiến, có thể hoàn toàn áp chế long tộc đối thủ. Thần thánh cự long nghịch lân thật sự ý nghĩa trên thực chiến. Thử hỏi cự long nào có thể đối địch lại tổ tiên cự long thần chiến đấu đây?
Hắc long Ai Địch không tin được vào mắt mình. Trong lòng thầm nghĩ. Chẳng lẽ Ngân Long thành trưởng lão Hoắc Hội Đức đầu óc có vấn đề? Tại tử chi gian, hoàn toàn không ai biết Ngân Long thành còn có nhất kiện cường đại pháp khí như vậy. Không nói sử dụng, chỉ cần có nó tồn tại, cho dù Hắc Long thành cũng tuyệt không dám khinh phạm Ngân Long thành. Vậy mà lần này, Ngân Long thành lại bất ngờ đem nó đi làm đổ chú.
Mỗi quốc gia và long thành đại biểu đều đang xôn xao suy đoán mục đích của Ngân Long thành, không thể coi thường thực lực của Mễ Lan đế quốc cùng Ngân Long Thành. Nếu không tuyệt đối nắm chắc chiến thắng, Ngân Long như thế nào lại xuất ra bảo vật như vậy làm đổ chú đây?
Trong số mọi người ở đây, bất luận là Pháp Lam thất tháp tháp chủ, hay bản thân Ly Sát, đều cũng không hiểu tại sao Hoắc Hoa Đức lại xuất ra khối nghịch lân, chính thức hiểu được lại chỉ có Diệp Âm Trúc, bởi vì chỉ có hắn mới rõ ràng điều kiện sản sinh thần thánh cự long. Thần thánh cự long Nặc Khắc Hi linh hồn tiêu tán, xương cốt tan rã. Tân thần thánh cự long tiến hoá chính là Ngân Long thành đại trưởng lão Hoắc Hoa Đức. Nếu trước đây khối thần thánh cự long Nặc Khắc Hi nghịch lân là Ngân Long thành chí bảo, thì bây giờ nó đối với Ngân Long thành lại không còn ý nghĩa gì. Thử hỏi, Hoắc Hoa Đức đã trở thành một tân thần thánh cự long, cả thất long thành có ai có thể uy hiếp hắn đây? Lưu lại cái vật vô dụng này, không bằng đem tới thất quốc thất long thành bài vị chiến thị uy.
Áo Bố Lai Ân cùng sáu vị tháp chủ bên cạnh hắn trao đổi ánh mắt một chút. Bảy vị thánh ma đạo sư của Pháp Lam thất tháp trong mắt cũng đều toát ra một tia kinh ngạc nhàn nhạt. Áo Lai Ân thoáng suy tư một chút rồi mới tiếp tục nói:
-Mễ Lan đế quốc cùng Ngân Long Thành không hổ là quán quân thất quốc thất long bài vị chiến kỳ trước. Hai kiện thần khí mang đến lần này làm cho chúng ta kinh hãi không ít. Thỉnh mời Lam Địch Á Tư đế quốc tiếp tục.
Lúc này thiếu nữ tóc dài lam sắc từ chỗ ngồi chậm rãi bước lên, trước tiên hướng Áo Bố Lai Ân bảy người hành lễ rồi mới nói:
-Lam Địch Á Tứ đế quốc Hắc Phượng Hoàng ra mắt bảy vị tháp chủ, vật ta mang đến, là một sợi phượng hoàng vĩ." (Lông đuôi phượng hoàng) Vừa nói, nàng vừa cầm lấy sợi linh vũ thon dài trên bàn.
Linh vũ ước chừng dài sáu mễ, mặt trên vũ mao thuần màu đen, mà linh can ở trung ương lại màu đỏ sậm. Một tầng khí tức nóng rực mà âm lãnh toả ra, ngay cả tinh quang thai tràn đầy quang minh khí tức cũng vô pháp áp chế hoàn toàn. Ám sắc quang mang mạch trên thân linh vũ không ngừng lưu chuyển. Một tạp điểm cũng không có, loan khúc trên tay hắc phượng hoàng hoàn toàn thẳng tắp.
-Mọi người cũng biết, hoàng thất Lam Địch Á Tư chúng ta chính là hậu duệ của Hắc Phượng Hoàng, chính mình cũng có Hắc Phượng Hoàng huyết mạch. Mỗi một Hắc Phượng Hoàng khi bản thân từ niết bàn sống lại cũng đều sinh ra một cây vĩ linh. Niết bàn chuyển sinh đến lần thứ chín sẽ sản sinh ra cửu linh thần phượng. Vật này chính là vĩ linh của tổ tiên hắc phượng hoàng. Hắc phượng hoàng cùng thần thánh cự long đều là thập cấp ma thú. Bằng vào tổ tiên linh vũ này có thể tái sinh một lần. Thời gian tái sử dụng căn cứ vào tốc độ hấp thu hoả ám hai chủng loại nguyên tố mà định. Dựa theo mật độ ma pháp bình thường của đại lục, thời gian khoảng 100 năm. Đồng thời, bản thân hắc phượng linh này cũng là một kiện vũ khí cường đại, độ cứng rắn và năng lực xuyên thấu tương đương thần khí cấp bậc, lại có thêm hoả ám song hệ thương tổn.
Xếp hạng thần khí lần này có thể nói là càng lúc càng đặc sắc, đầu tiên là thần thánh cự long nghịch lân, sau lại có hắc phượng hoàng vĩ linh. Nhất thời, Mễ Lan cùng Lam Địch Á Tư hai đại đế quốc đã trở thành tiêu điểm của toàn trường.
Hắc long Ai Địch hấp tấp đi tới bên cạnh Hắc Phượng Hoàng, như là nóng lòng muốn thể hiện bản thân, cầm lấy một cái hộp gỗ lúc trước hắn đặt trên bàn. Phong duệ khí tức bao phủ toàn trường chính là từ cái hộp này truyền ra. Hắn mở nắp hộp, nhất thời một cỗ âm lãnh khí tức ập đến. Một cảm giác hắc ám cực kỳ phong duệ sung mãn trong phút chốc truyền khắp Tinh Quang thai.
-Thần chi thán tức…
Ám tháp tháp chủ Tư Long vốn đang ngồi trên ghế bất giác đứng lên, ánh mắt hoàn toàn tập trung tại cái hộp gỗ kia. Cho dù các quốc gia cùng long thành sứ giả không biết kiện thần khí danh giá thần chi thán tức này hiệu quả thế nào, cũng có thể từ việc Ám tháp tháp chủ giật mình hiểu được rất nhiều.
Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân sắc mặt trở nên có chút khó coi, bàn tay vỗ vỗ bên người Ám tháp tháp chủ Tư Long, ý bảo hắn ngồi về vị trí của mình.
Chứng kiến Quang, Ám hai vị tháp chủ thần sắc biến hoá, Diệp Âm Trúc cũng không khỏi hiếu kì nhìn về phía cái hộp Ai Địch vừa mở ra. Trong hộp chứa một thanh kiếm, mũi kiếm chia theo hình lưỡi rắn. Thân kiếm tịnh không lớn, mũi kiếm bích hoàn tất cả đều một màu đen.Trên chuôi kiếm khảm một bảo thạch màu đen. Là một viên hắc sắc bảo thạch phát quang. Trên chuôi kiếm hiện ra long lân hoa văn. Chỉ riêng mũi kiếm xà hình đã khiến Diệp Âm Trúc cảm giác thấy một nguy cơ mãnh liệt. Chỉ bằng khí tức là có thể làm hắn xuất hiện cảm giác sợ hãi, cho dù lôi thần chi chuỳ khi tách ra cũng không xuất hiện tình huống như thế.
Diệp Âm Trúc nhịp tim trong nháy mắt gia tốc, chẳng nhẽ thanh kiếm này là một kiện siêu cấp thần khí sao?
Ai Địch cũng không chú ý tới sắc mặt Quang Minh tháp chủ Áo Bố Lai Ân, ngạo nghễ nói:
-Không sai, đúng là thần chi thán tức (Tiếng thở dài của thần linh). Trong truyền thuyết là thần khí có thể giết thần, cũng là thích khách tín ngưỡng. Cũng giống như kỵ sĩ chi thương của Long Khi Nỗ Tư một dạng.
Đứng bên Ai Địch, Hắc Phượng Hoàng vốn định ngồi xuống thân thể lúc này trở nên bất động, ánh mắt trở nên nóng rực. Ngay khi nhìn thấy thần chi thán tức đột nhiên che mặt thở dài.
Tín ngưỡng của Thích khách, giết thần, hai giải thích đơn giản này đã khiến chúng nhân phải hít một ngụm lương khí.
Ai Địch còn chưa nói xong, hài lòng nghe tiếng cảm thán chung quanh, tiếp tục nói:
-Thần chi thán tức vô thần hết thẩy vật lý cùng ma pháp phòng ngự, là một trong các kiện thần khí gần đạt đến cấp bậc siêu thần khí. Bất cứ quang minh ma pháp nào cũng không thể giải trừ lời nguyền rủa của ma thần. Một khi đâm trúng địch nhân, trớ chú hiệu quả phát tác lập tức làm kẻ khác điên cuồng đến chết. Trong quá trình điên cuồng giết chóc vô hạn, sẽ sử dụng đến tia tánh mạng lực cuối cùng. Trong truyền thuyết, đây chính là vũ khí của tối cường đại nữ ma thần, thích khách thuỷ tổ Hi Nhĩ Tư.

Cầm Đế - Chương #122


Báo Lỗi Truyện
Chương 122/336