Chương 115: Nguyệt Minh trở về


Hiệu đính: Tepga
Nguyệt Huy trên mặt toát ra một tia cười khổ
- Nói như vậy, sỏa nha đầu này dĩ nhiên cũng cùng Minh Tuyết đi cực bắc hoang nguyên? Ta nên nghĩ sớm đến điều này mới phải. Sau khi kết thúc cuộc thi tân sinh lần trước, ta nghe nó nói qua cuộc chiến giữa nó và ngươi, là ngươi làm cho nó có cảm giác có lỗi đối với Minh Tuyết. Nếu các ngươi đi Cực Bắc Hoang Nguyên, tại sao ngươi quay trở lại mà Nguyệt Minh lại không thấy? Thanh niên, ngươi có biết một cửu cấp ma thú đối với một ma pháp sư mà nói, có ý nghĩa gì không?
Nguyệt Huy ánh mắt rất bình tĩnh, yên lặng nhưng tràn đầy quang mang khí lạnh âm u màu tím, ánh mắt đã chứng tỏ hắn trong lòng rất phẫn nộ. Không khí trong cơ thể sung mãn, tràn ngập hỗn hợp ma pháp nguyên tố đột nhiên mất đi một loại thuộc tính – hắc ám. Mà Nguyệt Huy chính là hắc ám đại ma đạo sư. Diệp Âm Trúc tin chắc rằng vị tử cấp lục giai ám ma đại ma đạo sư này, cho dù phát ra một cái thuấn phát ma pháp, cũng có thể mang đến cho hắn không ít phiền phức. Nhưng hắn là gia gia của Nguyệt Minh, cũng không phải địch nhân của mình, Diệp Âm Trúc tịnh không nghĩ sẽ cùng hắn động thủ. Nhưng không có nghĩa là Diệp Âm Trúc sợ hãi vị tử cấp này, Nguyệt Huy dù mạnh cũng không có khả năng so với sức mạnh của tử cấp bát giai tinh linh nữ vương An Kỳ, mà ngay cả đối mặt với An Kỳ thì Diệp Âm Trúc cũng dám lựa chọn chiến đấu, hắn như thế nào vì một trận chiến với đại ma đạo sư mà lùi bước?
- Tiền bối, ngài thật sự nghĩ rằng chúng ta đã làm sai phải không? Được rồi, một cửu cấp ma thú đối với ma pháp sư đích thị trợ giúp rất lớn. Nhưng là khế ước mạnh mẽ của một cửu cấp ma thú thật sự có khả năng thật lòng trợ giúp ma pháp sư sao? Cửu cấp ma thú là trí tuệ ma thú, chẳng lẽ ngài cho rằng Minh Tuyết đi theo Nguyệt Minh như vậy, đối với tương lai nguyệt minh mà nói, có phải là chuyện tốt hay không?
Nguyệt Huy chậm rãi tiến lên, áp lực ám hệ ma pháp vừa tăng lên vài phần, hắn hiển nhiên không có tiếp nhận lời nói của Diệp Âm Trúc, lạnh lùng nói:
- Ta bây giờ chỉ muốn biết cháu gái của ta ở địa phương nào. Cực Bắc Hoang Nguyên. Địa phương mà các ngươi có thể đến?
Diệp Âm Trúc trong lòng vừa động, kỳ ba tháng tu luyện của Nguyệt Minh hiện giờ cũng đã gần hết, quả thật là xa nhà cũng đã lâu, cũng sắp đến lúc nàng ta quay trở về.
- Nguyệt Huy tiền bối, chi bằng ta nói cho tiền bối nghe sự cố phát sinh khi ta đi Cực Băng Hoang Nguyên .
Lập tức nói tiếp, Diệp Âm Trúc không cần đợi sự chấp thuận của Nguyệt Huy, thuật lại chuyện mình đi cực bắc băng nguyên trước, cùng với việc đã gặp phụ mẫu minh tuyết phát sinh ra, một lần nói hết. Đương nhiên, hắn chỉ nói quá trình có liên quan U Minh Tuyết Phách. Không để cho Nguyệt Huy biết sự tình quá khứ.
- Ngươi nói vậy là đối với vợ chồng U Minh Tuyết Phách đã tha thứ cho Nguyệt Minh hả? Chịu để cho nàng ta ở lại băng sâm tu luyện?
Nguyệt Huy có chút khó tin nhìn Diệp Âm Trúc. Bởi vì Diệp Âm Trúc không có nói mấu chốt là hắn phải phát xuất uy lực tử vong để áp bức. Nguyệt Huy thật sự không thể tin một đôi vợ chồng cửu cấp ma thú mất đi nữ nhi lại dễ dàng thỏa hiệp như vậy.
Diệp Âm Trúc gật đầu nói:
- Đây là sự thật, Nguyệt Minh dùng chính hành động cảm động vợ chồng U Minh Tuyết Phách. Ta có thể cam đoan. Trong vòng ba ngày, Nguyệt Minh nhất định trở lại trước mặt ngài. Mặc dù ta không thể bảo chứng rằng nàng có cùng Minh Tuyết quay lại hay không, nhưng có một điểm có thể khẳng định, trải qua lúc này đây, thực lực Nguyệt Minh tuyệt đối được tăng lên.
Nguyệt Huy ánh mắt suy tư, lóe ra quang mang màu xám, đột nhiên tay phải hướng nhất chỉ trên mặt đất, Diệp Âm Trúc còn đang không rõ hắn làm cái gì thì đột nhiên, một cổ ma pháp ba động từ dưới chân phát ra, lạnh như băng mà khí tức hắc ám trong khoảnh khắc bao phủ toàn thân.
Nếu lúc này Diệp Âm Trúc còn đang trong trạng thái khỏe mạnh, Lúc Nguyệt Huy vừa mới phát động thì hắn nhất định có thể phản ứng lại. Bất quá hắn lúc này thật sự yếu đi, vốn không kịp phản ứng đã bị tầng tầng ám ma hệ ma pháp nguyên tố bao trùm. Trong lòng hắn giật mình, chuẩn bị ứng biến thì lại thấy Nguyệt Huy đã xoay người, hướng sườn núi đi xuống, đồng thời thanh âm lạnh như băng cũng truyền đến
- Ba ngày, ta cho ngươi thời gian ba ngày, nếu Nguyệt Minh bình an trở về, cho dù là mất đi Minh Tuyết, ta cũng sẽ không làm khó ngươi. Nhưng nếu ba ngày sau, cháu gái của ta vẫn không có tin tức gì, vậy cho dù ngươi là ngoại tộc Ngân Long, cho dù ngươi đại biểu cho Ngân Long thành cùng đế quốc hợp tác tham gia thất quốc thất long bài vị chiến, ngươi cũng sẽ suốt đời vấp phải sự truy sát của Mễ Lan ma pháp sư công hội. Đừng nghĩ sẽ chạy trốn, ta đã lưu trên ngươi ngươi một hắc ám lạc ấn, bất luận ngươi ở địa phương nào, lạc ấn này cũng có thể chỉ dẫn ta tìm thấy ngươi.
Một đoàn tràn ngập hắc ám khí tức như sương mù dâng lên, nương theo gió rồi biến mất, thân ảnh của Nguyệt Huy cũng tiêu thất, không thấy.
Diệp Âm Trúc đứng tại chổ, không chút động tĩnh, nếu Nguyệt Huy còn trên mặt đất nói, nhất định sẽ kinh ngạc, lúc này trong mắt Diệp Âm Trúc phát ra một tia quang mang hưng phấn.
Những lời mà Nguyệt Huy nói trước lúc đi, Diệp Âm Trúc hiểu, những đạo hắc ám khí tức từ dưới chân phát lên tự nhiên là thuộc hệ ám ma pháp, là hắc ám lạc ấn do một hắc ám ma pháp sư thi triển. Nhưng mà lạc ấn này làm cho hắn cực kỳ kinh hỉ, nguồn gốc kinh hỉ chính là xuất phát từ Thần Nguyên ma pháp bào . Ngay lúc những đoàn ám ma hệ ma pháp lạc ấn bao phủ thân thể hắn, Diệp Âm Trúc đột nhiên phát hiện một điểm, không có bất kỳ tia quang mang nào từ tầng hắc ám ma pháp đặc biệt bao phủ xuyên qua được Thần Nguyên ma pháp bào. Tất cả đều đã bị lọc ra những ma pháp nguyên tố trong không khí. Dĩ nhiên ma pháp lạc ấn do tử cấp lục giai thi triển cũng có thể bị lọc ra.
Diệp Âm Trúc đã minh bạch đặc tính của Thần Nguyên ma pháp bào, chính là miễn dịch sức công kích của thuộc tính ma pháp. Sức công kích thuộc tính ma pháp cũng là ma pháp nguyên tố, thông qua chú ngữ sinh ra biến hóa đặc thù mà xuất hiện. Nhưng mà bản thân thuộc tính ma pháp nguyên tố sau khi gặp Thần Nguyên ma pháp bào thì bị lọc ra, làm sao còn có thể phát sinh hiệu quả nào nữa? Hắc ám lạc ấn này, tựa hồ đối với mình không có hiệu quả. Nếu mình muốn chạy, sợ rằng Nguyệt Huy đại ma đạo sư này vì quá tin tưởng vào đạo lạc ấn này mà sẽ mất đi tung tích của mình.
Nghĩ đến đây, Diệp Âm Trúc trên mặt tóa ra một tia mỉm cười. hắn cũng không có vì Nguyệt Huy đã sử dụng ám ma hệ lạc ấn trên người mình mà tức giận, mất đi tin tức của cháu gái lâu như vậy, nếu là mình, sợ rằng không bình tĩnh được như Nguyệt Huy rồi. Tâm trạng của Nguyệt Huy hắn có thể hoàn toàn lý giải. Mọi vấn đề sẽ triệt để giải quyết hoàn toàn khi Nguyệt Minh quay lại. Khi giải quyết vấn đề này xong, hắn tự mình cũng có thể toàn tâm toàn ý tập trung vào cuộc chiến thất quốc thất long bài.
Trải qua sự kiện vừa rồi với Nguyệt Huy, Diệp Âm Trung trong lòng từ trạng thái lung tung, lộn xộn dần dần trở nên sáng tỏ hơn. Bất luận sau khi Pháp Lam phong bế, sẽ phát sinh bất cứ gì, lần này tại cuộc chiến thất quốc thất long bài chính mình cũng sẽ toàn lực ứng phó. Muốn dẫn đầu 500 tử thần không tổn hao gì trở về, phương pháp tốt nhất chính là đánh bại hết thảy các đối thủ. Về phần sau nãy sẽ phát sinh cái gì, cũng không phải mình có khả năng khống chế, chỉ có thể đi từng bước, tính từng bước, hy vọng các vị tông chủ Đông Long bát tông sẽ không manh động khi chưa có thời cơ.
Diệp Âm Trúc nghỉ ngơi suốt hai ngày, dưới sự trợ giúp của Thần Nguyên đã khôi phụ thân thể đến trạng thái tốt nhất. Khi thân thể hoàn toàn khôi phục là lúc hắn có một phát hiện kinh ngạc, bất luận là đấu khí hoặc là ma pháp, trong thời gian chưa đến 1 tháng tại đây, cũng đều có tốc độ tăng trưởng khác nhau, mặc dù không có đột phá giai cảnh, nhưng tăng trưởng so với chính mình bình thường tu luyện thì nhiều lắm. Sự tăng trưởng của đấu khí hiển rõ ở tổng thể dung lượng, và tăng trưởng của ma pháp biểu hiện ở tinh thần khống chế. Nhất là thần âm quang hoàn đã có thể khống chế hoàn toàn, cũng coi như là đã có tiến bộ.
---------------
Cực bắc hoang nguyên, băng sâm.
Nguyệt Minh từ trạng thái minh tưởng tỉnh lại, chung quanh lạnh như băng, nàng cũng đã thích ứng, chung quanh thân thể từ từ thu liễm quang mang màu xanh biếc, đại biểu cho sự tiến bộ trong thời gian này.
Trong tiếng cười, thân thể hư vô của Minh Tuyết đầu nhập vào ngực của Nguyệt Minh, mặc dù đã được 10 tuổi, bộ dáng Minh Tuyết bây giờ nhìn qua tựa như một tiểu cô nương vui vẻ, nhãn thần biến thành linh động, phát xuất vẻ hưng phấn, thân mật khi ở cùng một chổ với Nguyệt Minh, tựa như một đôi tỷ muội.
- Minh Tuyết, ta đã đi một thời gian rồi nhỉ, ước định lúc đầu cùng Âm Trúc cũng sắp tới rồi, chỉ là không biết hắn lúc nào mới đến tìm ta.
Đây là lần đầu tiên Nguyệt Minh rời nhà lâu như vậy, dù sao nàng cũng chỉ là một cô gái mười bảy tuổi, nổi mong nhớ nhà dưới ánh trăng đã hiện lên.
Nghe được Nguyệt Minh nói, gương mặt đang vui sướng, tươi cười của Minh Tuyết nhất thời trầm xuống, nàng bây giờ còn chưa có thể nói được, chỉ có thể dùng hành động biểu đạt ý muốn của mình, nhất thời phát ra một thanh âm không đồng ý.
Nguyệt Minh ôn nhu nói
- Tuyết nhi, chúng ta không phải đã nghĩ đến biện pháp lưỡng toàn kỳ mỹ rồi sao? Ngươi trở thành ma thú của ta, nhưng vẫn ở bên cha mẹ, chỉ cần khi nào tỷ tỷ tưởng nhớ đến ngươi, có thể triệu gọi ngươi về, chúng ta chính là vẫn còn có thể ở cùng với nhau.
Minh Tuyết thần sắc lúc này mới thư hoãn được vài phần, nhưng lại bám dán trước thân Nguyệt Minh không tha, may là bản thể của nàng là hư vô u hồn, cũng không có tý trọng lượng nào.
Chính tại đây, thần sắc Nguyệt Minh đột nhiên vừa động, phía trước nàng cùng Minh Tuyết không xa, một vết tròn màu tía dựng lên, xoay quanh, nguyên tố kỳ dị dao động, quang mang chợt lóe, trước mặt các nàng đã xuất hiện một người.
Vừa nghĩ đến hắn, hắn đã đến. Trên mặt Nguyệt Minh không khỏi toát ra vẻ tươi cười, xuất hiện trước mặt Diệp Âm Trúc, trong mắt một tia quang mang rất nhỏ lóe ra. Hắn trước đây cao lớn, anh tuấn, nhưng tại sao khí tức có thêm vài phần sát khí, ánh mắt có phần thâm thúy, ba tháng không gặp, hắn phảng phất trưởng thành không ít.
- Âm Trúc
Nguyệt Minh ôm Minh Tuyết vui vẻ chào đón.
Thấy Nguyệt Minh, Diệp Âm Trúc cũng không khỏi kìm chế được nét mừng rỡ, lúc này Nguyệt Minh mặc dù khí chất lạnh lùng hơn vài phần, nhưng có lẽ bởi vì tu vi tăng trưởng, làn da mặt tăng thêm vẻ óng ánh như ngọc bích, đôi mắt lóe ra tinh quang thiểm thước.
- Ta tới đón ngươi, không đón ngươi trở về, gia gia của ngươi sẽ tìm ta liều mạng.
Diệm Âm Trúc mỉm cười đi tới trước mặt Nguyệt Minh.
Nguyệt Minh gật đầu than nhẹ một tiếng
- Cũng cần phải trở về thôi, lần này ta lén đi, ông nội dám chắc sẽ rất lo lắng. Bất quá phải đợi Minh thúc thúc cùng a di trở về, nói với bọn họ một tiếng rồi chúng ta mới đi.
Trong khi đang nói chuyện, hai bóng hư ảnh bỗng hiện ra, trong băng quật đã xuất hiện hai thân ảnh hư vô, nơi này chính là chỗ ở của vợ chồng Minh Huy. Từ khi con gái trở về, họ không giống như trước mà cẩn thận hơn, họ thiết lập một phong ấn trong lối vào u minh tuyết phách, một khi có khí tức của người nào đó tại đây, bọn họ cũng sẽ biết trước và quay về đây. Diệp Âm Trúc mặc dù vừa mới qua truyền tống trận mà đến, nhưng vợ chồng Minh Huy ở ngay cách đó không xa, nên cũng lập tức quay trở lại trong băng quật…
- Hai vị tiền bối vẫn khỏe!
Diệp Âm Trúc khách khí nói
- Không dám, xin ra bắt Cầm Đế đại nhân!
Vợ chồng Minh Huy có chút sợ hãi, hướng Diệp Âm Trúc hành lễ. Lần trước sự việc Diệp Âm Trúc cùng Tử tiến vào trong băng quyển bọn họ rất rõ, mặc dù bọn họ còn không biết nguyên nhân chủ yếu của Diệp Âm Trúc là từ bỏ cuộc chiến với cự thú Cách Lạp Tây Tư, nhưng có thể tiến vào băng quyển, hơn nữa an toàn trở về cũng đủ để chứng minh thực lực siêu cường. Nhất là lúc đầu vào băng quyển đã từng ba động một đạo năng lượng vô cùng khổng lồ, đã phát xuất hỗn hợp siêu thần khí khô mộc long ngâm và thất cấm chú, khí tức tựa hồ làm cho tất cả ma thú của băng sâm đều khủng hoảng, cho dù thời gian duy trì không lâu.
Diệp Âm Trúc xoay người chuyển thân hướng về Minh Huy, lưng quay về phía Nguyệt Minh, ánh mắt ra hiệu với hai vị U Minh Tuyết Phách, hắn cũng không muốn cho Nguyệt Minh biết quá nhiều việc của mình…
Vợ chồng Minh Huy hiểu ý, hạ ý thức gật đầu nói sang chuyện khác
- Ngài đến đón Nguyệt Minh cô nương trở về sao. Trong khoảng thời gian này, Nguyệt Minh tại nơi này tu luyện tốc độ đề thăng cực nhanh, ta cùng mẹ Tuyết Nhi đã suy nghĩ rất kỹ rồi. Chỉ có nhanh chóng tăng trưởng công lực mới có thể đảm bảo cho nàng có đủ lực lượng để tự bảo vệ mình. Chúng ta bây giờ tại Băng Sâm này có bát đại ma thú, trong bất cứ lúc nào cũng đều có thể tiếp nhận khiêu chiến, sợ nhất là không có cách nào quan tâm đến con của mình. Cho nên, chúng ta quyết định để cho Tuyết Nhi cùng Nguyệt Minh tiểu thư khôi phục quan hệ khế ước, chỉ bất quá để cho Tuyết Nhi ở lại chỗ này như trước. Nguyệt Minh tiểu thư phải đi. Khi tưởng nhớ nó, có thể triệu hồi về bên người. Hai người như vậy thành cặp tỷ muội có thể trợ giúp lẫn nhau, đồng thời cũng có thể cho Tuyệt Nhi ở lại trong băng quật bầu bạn với chúng ta.
Cách này quả thật rất tốt, thật là một biện pháp lưỡng toàn kỳ mỹ. Diệp Âm Trúc nhãn hàm thâm ý liếc mắt nhìn Minh Huy một cái, biết vợ chồng Minh Huy sở dĩ quyết định như vậy hoàn toàn lúc đầu là do mình rời đi nói cho hắn biết Nguyệt Minh chính là cháu gái của hội trưởng ma pháp sư công hội của Mễ Lan đế quốc, địa vị hiển hách, lại là hắc ám hệ ma đạo sư. Bất luận đối với vợ chồng bọn họ hay đối với tương lai của Minh Tuyết đều cũng là một sự bảo đảm.
- Vậy thật là tốt quá, ta chúc mừng các người. Gia gia Nguyệt Minh đang chờ nàng trở về, ta không thể lưu lại lâu được, chúng ta bây giờ phải đi rồi.
Minh Huy gật đầu đồng ý, Minh Tuyết đang bám chặt trong lòng Nguyệt Minh lại càng không muốn chia tay, Nguyệt Minh đành thấp giọng an ủi nàng…
Diệp Âm Trúc đột nhiên nhớ tới cái gì liền hỏi
- Minh Huy tiền bối, ta muốn hỏi ngài tại băng sâm hoặc là cả cực bắc hoang nguyên này, có một loại ma thú nào tốc độ cùng sức mạnh tự nhiên bằng với cao cấp ma thú không, hơn nữa lại có số lượng đông đảo, công kích theo số đông không.
Minh Huy sửng sốt một chút, nếu nói tốc độ cùng nại lực có lẽ có không ít ma thú, nhưng số lượng đông đảo thì lại phiền toái. Cao cấp ma thú, ít nhất cũng là cấp 7, đã thuộc về chủng loại trí tuệ ma thú. Tại đây mà nói về chủng loại nhất tộc quần đoàn thì ít khi có số lượng đông đảo. Có thể có năm, ba con thành bầy đoàn đã rất không dễ dàng rồi. Bởi vì trí tuệ ma thú đều rất cao ngạo, cho dù là cùng tộc, bọn chúng cũng không muốn tụ tập cùng một chổ, hơn nữa mỗi một lần phát sinh chiến tranh trong cao cấp ma thú, chỉ có thực lực mạnh nhất mới có thể sinh tồn. Cho nên nhất tộc thành bầy mà còn có số lượng đông đảo có thể nói là không nhiều. Bởi vì một khi xuất hiện bầy đoàn cao cấp ma thú lập tức sẽ bị các cao cấp ma thú khác liên hợp vây công, cái này là nguyên tắc của ma thú, ai cũng không muốn xuất hiện một thế lực cường đại có thể thống nhất ma thú thế giới.
Vợ chồng Minh Huy suy nghĩ, thầm tự hỏi, một lát sau lắc đầu đáp:
- Cầm đế đại nhân, tại ma thú thế giới chúng ta, sợ rằng không có nhất tộc cao cấp ma thú. Trung cấp ma thú thì có không ít
Diệp Âm Trúc nhíu mày
- Trung cấp ma thú thì ta cũng biết, nhưng không phải mục tiêu của ta. Thật sự là không có hay sao, các người suy nghĩ kỹ lại xem?
Minh Nguyệt trong mắt đột nhiên sáng ngời
- Hình như có một loại ma thú có thể phù hợp với yêu cầu của Cầm Đế đại nhân, hơn nữa ngay ở trong băng sâm của chúng ta.
Minh Huy kinh ngạc nhìn thê tử, đột nhiên chợt nói
- Ngươi nói là long lang ở phía đông bắc phải không?
Diệp Âm Trúc nghi hoặc nói
- Long lang? Cũng là một loại ma thú sao? Như thế nào mà trước kia ta chưa từng nghe nói qua
Minh Huy nói
- Có lẽ cũng chỉ có long lang mới phù hợp với yêu cầu của ngài. Chỉ bất quá loại ma thú long lang này đích thị là một loại ma thú chủng tộc bị kỳ thị. Chúng nó mặc dù sống bầy quần nhưng rất khó đi khỏi phạm vi băng sâm…
Nghe xong, Minh Huy nói, Diệp Âm Trúc không khỏi cảm thấy hứng thú
- Minh Huy tiền bối, ngài nói kỹ một chút về long lang được không?
Minh Huy nói:
- Long lang là một loại vừa có đặc tính của hai loại ma thú là long (rồng) và lang (sói). Không ai biết chủng tộc này từ đâu mà đến, nhưng ngay từ lúc bắt đầu sinh ra, bọn họ đã bị ma thú thế giới cô lập, không có ma thú nào nguyện ý cùng bọn họ giao tập, là bởi vì trên người chúng có khí huyết long tộc. Long tộc không thừa nhận chính mình cũng là một loại ma thú, bọn họ cường ngạo nhất định khinh bỉ coi thường tất cả các chủng tộc ma thú khác. Tại đại lục có không ít á long chủng tộc, được nhân loại gọi là tuần long. Tuần Long này ít hay nhiều cũng kế thừa lực lượng của long tộc, chỉ bất quá Tuần Long rất ít khi đạt đến cao cấp ma thú. Long lang là một trong những số ít đó. Cũng là một loại long tộc tầm thường, nhưng trong tên của chúng, long chỉ là hậu tố. Chúng nó không hy vọng mượn sự cao quý của long tộc để gia tăng địa vị của mình, mà trái lại, chúng nó khi đạt đến cao cấp ma thú, chính mình không thừa nhận là long tộc mà tự cho mình là lang (sói). Do vậy, chúng từng bị long tộc coi là kẻ phản bội, từng đối với chúng phát hành chiến tranh hủy diệt. Nhưng long lang mặc dù số lượng không nhiều lắm, nhưng chúng lại cực kỳ đoàn kết, do long tộc truy sát, rốt cuộc bọn chúng chạy đến băng sâm này. Cũng là một mình long tộc cũng không dám càn rỡ tiến vào địa phương này. Lúc ấy long tộc thất đại long thành long vương đồng phát thệ rằng, chỉ cần long lang có can đảm dám rời khỏi băng sâm, lập tức sẽ bị toàn bộ long tộc công kích. Từ đó về sau, long lang sinh sống ở trong băng sâm luôn, bởi vì bọn họ đều là cao cấp ma thú, lại cực kỳ đoàn kết nên rất nhanh chiếm được khu vực đông bắc của băng sâm, và long lang vương cũng trở thành một trong băng sâm bát đại ma thú.
Diệp Âm Trúc nói
- Nếu nói như thế này, long lang không phải thành một chủng loại ma thú mà có nguyên tắc bầy đàn sao?
Minh Huy gật đầu nói
- Đúng vậy, bởi vì tính đoàn kết của long lang cực cao, lại tiến vào băng sâm, trong băng sâm có đế chế ma thú. Nhưng cuộc chiến sau đó cũng không kéo dài quá lâu. Thứ nhất là vì nguyên tắc ma thú tại băng sâm hiệu dụng cũng không lớn, dù sao có thể sinh tồn tại chổ này cũng đều là cao cấp ma thú. Đại đa số ma thú cao cấp có trí tuệt đều có tâm tính tuyết lãnh. Ai dám chủ động công kích một quần tộc? Đương nhiên, nguyên nhân trọng yếu nhất chính là sức mạnh cường đại của long lang và sự thỏa hiệp của chúng. Trong suy nghĩ của chính long lang, chúng nghĩ là chúng có tính lang nhiều hơn là long. Mặc dù long lang rất cường hãn, nhưng lại tuyệt không kiêu ngạo, chỉ có cốt cách cao quý. Bọn chúng đích thị là ma thú đoàn kết tốt nhất, khi có một long lang bị thương, bọn chúng sẽ chiến đấu đến cùng, tuyệt không bỏ rơi đồng bọn. Đồng thời khi chiếm cứ một phương trong bát phương tại băng sâm, long lang vương lập tức tuyên bố với tất cả ma thú, long lang tôn nghiêm phát thệ từ nay trở đi, long lang nhất tộc vĩnh viễn không xâm phạm bất kỳ thế lực nào trong phạm vi băng sâm. Từ đó có thể thấy bọn chúng thật nhẫn nại. Đây cũng là một đặc điểm vĩ đại. Nhiều năm trôi qua, băng sâm bát đại ma thú ngay cả bài danh đệ nhất cũng đều có thay đổi nhưng thủy chung cũng cùng đông bắc phương long lang lãnh địa duy trì sự bình yên. Chỉ cần không tiến vào phạm vi lãnh thổ của chúng, cũng ít khi nhìn thấy tung tích của chúng. Chỉ khi nào xâm nhập lãnh địa của chúng, thật ra cũng giống như xâm nhập băng quyển, không ai có thể sống sót quay về.
Diệp Âm Trúc thì thào tự nhủ
- Long lang, hảo long lang. Minh Huy tiền bối, cám ơn ngài cho ta biết điều này. Chỉ là không biết long lang có số lượng bao nhiêu đây?
Minh Huy lắc đầu nói
- Ta cũng không biết bởi vì long lang trong mình có long tộc huyết mạch, tuổi thọ hẳn rất dài lâu, lúc đầu bọn họ chạy trốn tới băng sâm, khi đó chỉ có 200 long lang, đa số đều bị thương. Trải qua ít nhất hơn một ngàn năm phát triển kéo dài, cho dù bọn chúng năng lực cùng long tộc không giống nhau, nhưng là cũng có thể vượt qua con số ngoài ba trăm. Về phần tình huống cụ thể của long lang nhất tộc, không ai có thể biết được.
Danh tự Long lang này, Diệp Âm Trúc trong lòng nhớ kỹ, hắn gần đầu nói:
- Có cơ hội ta cũng muốn thưởng thức một chút oai lực của long lang. Long lang này đều là cao cấp ma thú chứ?
Minh Huy nói
- Ta cũng không rõ ràng lắm. Bình thường long lang hẳn là thất cấp ma thú, Long lang vương dám chắc là cửu cấp ma thú, nếu không cũng không có khả năng trở thành băng sâm bát đại ma thú rồi. Long lang vương xếp hạng 2 trong bát đại ma thú, ngàn năm thời gian qua, cũng không có thanh đổi. Nguồn: http://truyenyy.com
Diệp Âm Trúc gật đầu nói
-Ta hiểu rồi. Nguyệt Minh, chúng ta có thể đi chưa
Bởi vì sự có mặt của Nguyệt Minh, hắn cũng không dám có quá nhiều câu hỏi. Hết thảy cũng phải đợi cuộc chiến thất quốc thất long trở về mới có thể xem xét.
Nguyệt Minh nhìn thoáng qua Minh Tuyết, hướng Diệp Âm Trúc khẽ gật đầu.
Trở lại Mễ Lan, Diệp Âm Trúc cũng không có đưa Nguyệt Minh về mà để cho nàng tự trực tiếp về nhà, còn mình thì quay về quân doanh. Theo như lời Tây Đa Phu, trải qua trận đánh tại cực bắc băng nguyên, mỗi người đều phải tĩnh tâm tu luyện, trong khoản thời gian này nhanh chóng thu hoạch những gì đã tiếp thu được, chỉ có như vậy, mới có thể có thêm hiểu biết & kinh nghiệm để đạt được những thuận lợi lớn hơn. Diệp Âm Trúc chính mình cũng không ngoại lệ. Khí chất ưu nhã của hắn do tiêm nhiễm sát khí đã có biến hóa không nhỏ, nhất là sau khi sử dụng diệt thần nỏ, trong lòng đã thường dâng lên một cổ sát khí lạnh như băng, đây là loại tình trạng mà hắn tuyệt không muốn gặp phải.
Thời gian một ngày trôi qua, khoảng cách đến cuộc chiến thất quốc thất long bài càng ngày càng gần. Mặt ngoài đại lục mặc dù bình tĩnh, yên lặng giống như trước nhưng đã ngầm phát sinh cục diện biến hóa.
Đầu tiên phát sinh biến hóa lớn nhất là ở tại cực bắc băng nguyên, tam đại bộ lạc thú nhân vào mùa thu, bất ngờ không hề có ý định phát động cuộc chiến, tam đại bộ lạc có vẻ cực kỳ tĩnh lặng, tam đại pháo đài đóng chặt cửa thành, đừng nói loài người, ngay cả thú nhân cũng bị cấm xuất nhập.
Mặc dù nỗi uy hiếp từ cực bắc hoang nguyên không nhỏ nhưng ba đế quốc cầm đầu phương bắc của Mễ Lan đế quốc cũng không dám khinh tâm, quân đội không hề giảm bớt. Cùng lúc đó Mễ Lan, A Tư Khoa Lợi, Phật La và Ba Lặc Mặc, bốn nước bắt đầu điều khiển quân đội, lặng lẽ hướng phương nam đi tới, tại các trọng trấn tại nam phương đều đóng quân phòng bị. ý định phòng bị của phương nam thật là rõ ràng…
Ngược lại, bốn nước của phương nam không hề động tĩnh, bất luận tiểu quốc nhỏ nhất A Tạp Địch Á hay cường quốc mạnh nhất Lam Địch Á Tư cũng không có động tĩnh gì. Ít nhất thám tử của bốn nước Mễ Lan cũng không có thu được tin tức gì. Nhưng càng như thế này, Mễ Lan tứ quốc càng khẩn trương, ngầm chuẩn bị thật tốt, đợi thời cơ phát động chiến tranh.
Dưới ảnh hưởng của sự lo lắng, cuộc chiến thất quốc thất long bài lần này trở lên quan trọng vô cùng, cuộc chiến là biểu hiện, chứng minh thực lực chiến đấu của thất đại long thành cùng thất đại quốc gia do Pháp Lam chủ trì. Bất luận ai đạt được thắng lợi cuối cũng, sĩ khí sẽ lập tức đại gia tăng. Trong một cuộc chiến tranh mà nói, khí thế đối với đối thủ chiếm ưu thế rất nhiều. Cho nên lần này hai đạo quân doanh nam bắc cũng đều rất hăng hái…
Diệp Âm Trúc cùng 500 tử thần nghỉ ngơi 10 ngày. Sau đó tiếp tục tham gia một đợt huấn luyện, Diệp Âm Trúc cũng không tưởng tượng huấn luyện đích thị khổ cực như vậy, huấn luyện làm cho 200 tân binh hòa nhập, và phối hợp ăn ý với 300 tử thần. Mấy năm nay chiến sĩ cùng ma pháp sư trải qua cực bắc hoang nguyên chiến đấu, đã phát triển rất nhiều. Có lẽ bởi vì bị 300 tử thần tiêm nhiễu nên bọn họ đại đa số sắc mặc cũng trở nên trầm mặc ít nói, lại lạnh như băng, khiến cho bọn chúng lại càng thêm trầm ổn.
Thời gian xuất phát rốt cuộc cũng đã tới, mặc dù Mễ Lan đế quốc tiếp giáp cùng Pháp Lam, nhưng Mễ Lan đế quốc tại phương bắc, từ Mễ Lan đến thành Pháp Lam hành quân bình thường cũng mất mười ngày thời gian.
Trước quân doanh, 500 tử thần chỉnh tề đứng đợi Diệp Âm Trúc, Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Hồng Nhạn, ba gã thống soái binh sĩ. Ngay cả năm mươi ma pháp sư, thân thể cũng nghiêm thẳng. Có lẻ bởi vì tinh thần tử sĩ của họ. Những chiến sĩ này cũng không ngoại lệ, thích màu đen. Ma pháp sư bản thân cũng mặc ma pháp bào màu đen. Cùng chiến sĩ giống nhau mặc vào trang phục màu đen. Bởi vì bọn họ cũng biết, chỉ có trang phục mới có thể làm cho hành động của mình càng trở nên linh động.
Không hung hãn bởi vì bọn họ cũng không phải quân sĩ bình thường, ánh mắt của 500 tử thần chiến sĩ tĩnh lặng, lạnh như băng, tựa hồ chuyện gì xảy ra cũng đều không liên quan đến họ.
Diệp Âm Trúc đứng ở vị trí trung tâm, lúc này đây tất cả binh sĩ đều khôi phục vẻ bình thường. Cầm ma pháp thật thần kỳ. Bằng Bồi nguyên tĩnh tâm khúc cùng với chính mình không ngừng tu luyện, hậu quả của cuộc chiến tại cực bắc hoang nguyên đã toàn bộ tan biết. Hiện tại, hắn tựa như chưa bao giờ trải qua một trường giết chóc nào cả. Đôi mắt một lần nữa trở nên sáng tỏ. Khí chất ưu nhã, không một tia sát khí. Ai cũng nhìn không ra thanh niên anh tuấn này có thể thống lĩnh 500 người xuất chiến với thú nhân tại cực bắc hoang nguyên. Hơn nữa lại bình an trở về. Nhưng nếu thân thiết với hắn, cẩn thận quan sát tình huống là có thể phát hiện ra, sâu trong ánh mắt của Diệp Âm Trúc có nhiều tia rạng rỡ, tâm tình trong nội tâm được che giấu.
Năm trăm tử thần tụ tập ở chỗ này bởi vì Tây Đa Phu tới, lần này không chỉ có đệ nhất cao thủ Mễ Lan đế quốc tự mình đến đây, đồng thời cũng mang theo rất nhiều đồ vật.
Tây Đa Phu đứng ở bên cạnh Diệp Âm Trúc, vẻ mặt hắn rất khó nhìn ra hắn đối với 500 tử thần có hài lòng hay không. Thanh âm của hắn vẫn là bình tĩnh, lặnh như băng:
- Thời gian tới rồi, các ngươi cũng biết phía trước là Pháp Lam sẽ phải làm gì. Bắt đầu từ bây giờ, toàn bộ các ngươi phải tuân thủ mệnh lệnh của Diệp Âm Trúc, ngoại trừ hắn, cho dù là ta cũng không có quyền ra lệnh cho các ngươi. Diệp Âm Trúc là tướng thống lĩnh cao nhất. Hắn sẽ thống lĩnh các ngươi đi tới Pháp Lam. Ta cũng tin tưởng hắn sẽ đem toàn bộ các ngươi trở về. Tốt lắm, bây giờ các ngươi chuẩn bị tiếp nhận trang bị.
Năm trăm tử thần không có động tĩnh, mỗi người ngay cả nhúc nhích cũng không có, sau khi nghe Tây Đa Phu ra lệnh, ngoại trừ Áo Lợi Duy Hạp trong mắt phát xuất ba quang ra ngoài, còn lại ngay cả 200 chiến sĩ mới gia nhập cũng không có bất kỳ ý tứ gì. Bọn họ trong lòng biết Diệp Âm Trúc trình độ đối với Tây Đa Phu còn có thể cao thâm hơn, dù sao đây cũng là trận chiến sinh tử đầu tiên Diệp Âm Trúc thống lĩnh bọn họ, cũng là cuộc chiến Diệp Âm Trúc cố gắng đưa bọn họ trở lại Mễ Lan đế quốc. Nguy hiểm của cuộc chiến Thất quốc thất long bài bọn họ hiểu rõ, đó là cuộc chiến cửu tử nhất sanh, nếu gã có thực lực cường đại, lại thống suất bọn họ, cơ hội còn sống sẽ nhiều hơn.
Tây Đa Phu lạnh lùng nói
- Các ngươi như thế nào vẫn không đi lĩnh thủ trang bị?
Diệp Hồng Nhạn tiến lên một bước, xoay người đối mặt Tây Đa Phu
- Nguyên soái đại nhân, nếu như ngài đã ra lệnh ta sau này chỉ nghe lệnh từ Diệp đội trưởng, vậy bắt đầu từ bây giờ chúng ta cũng chỉ nghe lệnh y
Tây Đa Phu hài lòng, gật đầu nói
- Nói tốt lắm, Âm Trúc!
Diệp Âm Trúc vuốt cằm nói
- Tốt, Diệp huynh, ngươi và mọi ngươi đi lãnh thủ trang bị đi
- Vâng
Diệp Hồng Nhạn đáp, trên mặt không có bất kỳ biến hóa nào, đi nhanh.
Áo Lợi Duy Lạp không có đi lãnh thủ trang bị, hắn tự thân trang bị kể cả tinh lam chiến khải ở bên trong đều là cực phẩm, cũng là cuộc chiến cực bắc hoang nguyên trang bị của hắn không có hư hao gì. Lúc này trong lòng hắn có một cảm giác kỳ lạ nổi lên, Tây Đa Phu nguyên soái làm vậy là có ý tứ gì? Hắn huấn luyện 300 tử thần chiến sĩ cường hãn như thế, bất luận là chiến đấu hay phương diện gì, cho dù quân đội của đế quốc không thể nào so sánh được, thậm chí ngay cả tốt chất của long kỵ binh cũng không bằng, nhưng lúc này lại giao lại cho Diệp Âm Trúc, một người còn chưa tốt nghiệp học viện Mễ Lan.
Tây Đa Phu hướng Diệp Âm Trúc cùng Áo Lợi Duy Hạp nói
- Các ngươi lần nay đi là đại diện cho vinh dự của Mễ Lan đế quốc, căn cứ vào mệnh lệnh của bệ hạ, ta sẽ không cùng các ngươi đi, mà là do hội trưởng ma pháp sư công hội Nguyệt Huy cùng với một vị hoàng thất đồng hành với các ngươi. Âm Trúc, ngày mai xuất phát, ta sẽ đưa Hải Dương tới. Nhớ kỹ , ngươi đã hứa với ta bất kể đối với địch nhân như thế nào cũng đều bảo vệ sự an toàn của Hải Dương. Sáng mai, tại cửa tây thành Mễ Lan, bệ hạ sẽ đích thân tống tiễn các ngươi lên đường.
- Vâng, thưa gia gia.
Tây Đa Phu rời khỏi, trước khi đi hắn hướng Diệp Âm Trúc, tay ra dấu hiệu cho bọn họ hiểu. Năm trăm tử thần trật tự lĩnh lấy những trang bị thuộc về họ. Vì cuộc chiến thất quốc thất long bài vị, lúc này đây, Tây Nhĩ Duy Áo có thể nói đã xuất toàn bộ vốn liếng. Toàn bộ 450 binh sĩ trong 500 người cũng đều có đặc thù khải giáp, vũ khí cũng đều được trang bị. Mà 50 ma pháp sư, mỗi người cũng được cấp cho một kiện ma pháp, chuyên môn hỏa hệ ma pháp sư được cấp ma pháp bào cùng pháp trượng.
Khải giáp của chiến sĩ đích thị do tinh cương hỗn hợp bí ngân mà tạo thành, chẳng những phòng ngự cực mạnh mà còn có tác dụng kháng lại ma pháp, loại trang khải giáp này, mỗi bộ cũng đều có giá trị cả ngàn kim tệ, so với trang bị của long kỵ binh còn tốt hơn. Trọng kiếm cùng trường mâu cũng là hỗn hợp kim cương tinh chất mà tạo thành, mặc dù trang bị này cũng ải nhân đại sư còn có chênh lệch không ít, nhưng mà tại thế giới nhân loại mà nói, trang bị này đã là giá trị liên thành. Về phần ma pháp sư có ma pháp bào cùng ma pháp trường, đều có tác dụng gia tăng 10% ma pháp, trên ma pháp bào của hỏa thuộc tính, còn có ma pháp thạch cực quý, giá trị tương đương tổng giá trị trong 3 năm của 1 quốc gia.
Mặc dù cuộc chiến Thất quốc thất long bài không cho phép sử dụng ma thú khế ước, cùng tọa kỵ, nhưng vì thuận tiện cho việc di chuyển, Tây Nhĩ Duy Áo từ hậu phương điều động tới cho 500 tử thần 500 vật cưỡi, khiến cho bọn chúng có một chút phong thái của long kỵ binh. Cho dù trang bị trong quân đội của đế quốc cũng tuyệt đối không thể so sánh giá trị với 500 người này.
Áo Lợi Duy Lạp cùng Diệp Hồng Nhạn xem ra đối với trang bị của 500 nhân mã này mà nói đích thị tuyệt đối hoàn mỹ, nhưng trong mắt Diệp Âm Trúc lại không có chút ý nghĩa nào. Dù sao, sau khi thấy qua kỹ thuật chế tạo cấp đại sư, những vũ khí bình thường này, làm sao hắn để vào mắt. Nhìn 500 binh sĩ thân mặc khải giáp này, trong lòng hắn thật ra đang nghĩ, nếu đưa bọn họ kim cương tinh khải giáp do đại sư chế tạo thì sẽ tạo ra cảnh tượng gì?
Cuộc chiến Thất quốc thất long bài đã bắt đầu, nhìn về phương nam xa xa, tâm Diệp Âm Trúc đã hướng về pháp lam, pháp lam đích thị là đại lục cực kỳ thần bí, địa phương có sự phát triển mạnh của ma pháp sư
Vi tử giả mặc ai, vọng sanh giả kiên cường…

Cầm Đế - Chương #115


Báo Lỗi Truyện
Chương 115/336