Chương 72: Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm (Thượng)


Tuyết Cực mỉm cười nói: "Ta cũng là nghe Minh đệ nói mới biết, ngươi hóa ra là truyền nhân của Quỷ Trù tiền bối, thật sự là xấu hổ a! Trước kia lại để cho ngươi chẻ củi ở Thanh Phong Trai."
Niệm Băng thầm nghĩ, tuổi của ngươi so với sư phó ta cũng không nhỏ hơn, vậy mà lại gọi sư phó ta là tiền bối, thật sự tức cười, "Tuyết tiên sinh không cần khách khí, là tự ta không bộc lộ thân phận, sao lại liên quan tới người? Nơi này không có cái gì để ngồi, thật sự không có ý tứ."
Tuyết Cực than nhẹ một tiếng, nói: "Ta luôn luôn khoe khoang là có khả năng nhìn người, lần này lại sai lầm như vậy, nên đến đây là vì sơ suất trước kia của Thanh Phong Trai với ngươi, cùng với tiểu nữ hồ đồ hướng ngươi tạ lỗi. Tiểu nữ thật hồ đồ, vậy mà lại để ngươi giả làm bạn trai của nó, nói đúng ra, nhân tài như ngươi, tiểu nữ làm sao dám sánh đôi?"
Niệm Băng đối với Tuyết Cực cũng có chút hảo cảm, "Không dám, Tuyết tiên sinh quá khách khí rồi, chỉ cần Tuyết Tĩnh tiểu thư không trách Niệm Băng đã giấu diếm, Niệm Băng đã thỏa mãn rồi."
Tuyết Cưc mỉm cười nói: "Các ngươi đều là người trẻ tuổi, sau này đừng ngại giao lưu một chút, tại phương diện trù nghệ, tới Minh đệ cũng tự nhận không bằng, ta chỉ có một đứa con Tĩnh nhi, sau này Thanh Phong Trai còn muốn nó kế thừa, nếu nó có thể học tập từ ngươi một chút tri thức ở phương diện trù nghệ, ta sau này cũng có thể yên tâm đem Thanh Phong Trai giao cho nó rồi. Long Trí, ngươi có con gái, chẳng lẽ ta lại không có? Con gái ta tướng mạo so với con gái của ngươi không kém, đáng tiếc, tính tình con gái ta thật sự quá kém, mà Niệm Băng chẳng những trù nghệ cao siêu, còn có ma pháp không kém, nhân phẩm tựa hồ cũng không tệ lắm."
"Ba ba." Tuyết Tĩnh khuôn mặt hồng lên, nhìn phụ thân của mình, lại nhìn Niệm Băng, ngượng ngùng cúi đầu, lúc này nàng không có chút bộ dáng phong nữ.
Tuyết Cực trách mắng: "Còn không mau hướng Niệm Băng xin lỗi, ngươi a, thật sự là quá hồ đồ."
Tuyết Tĩnh nhìn về phía Niệm Băng, do dự môt hồi, lời xin lỗi vẫn không thốt lên được, Niệm Băng nói: "Không cần xin lỗi, Tuyết Tĩnh tiểu thư cũng không làm sai điều gì, chỉ hy vọng tính tình tiểu thư tốt nhất nên sửa lại, nữ hài tử nên ôn nhu một chút thì tốt hơn." Vừa nói, hắn vừa nhìn Long Linh ở bên cạnh. Tại Băng Tuyết Thành, trong tam đại mỹ nữ, để lại cho Niệm Băng ấn tượng sâu sắc nhất, không thể nghi ngờ là Trí Nữ Lạc Nhu, còn khiến Niệm Băng có hảo cảm nhất lại là Long Linh ôn nhu động lòng người. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Tuyết Tĩnh trừng mắt nhìn Niệm Băng một cái, lại nhìn mặt phụ thân, nhưng cũng không dám nói gì, Tuyết Cực trong lòng thầm than, tính cách nóng nảy, con gái mình quả thật không cách nào so sánh với Long Nhi a! Bèn lấy cẩm hạp trong tay Tuyết Tĩnh, hướng Niệm Băng nói "Một chút lễ vật nhỏ, không thể hiện được kính ý, mong ngươi nhận lấy, mặc dù ta biết ngươi không có khả năng trở về Thanh Phong Trai, nhưng vẫn hy vọng ngươi có thể trở thành bằng hữu của Thanh Phong Trai." Vừa nói Tuyết Cực vưà đưa cẩm hạp tới trước mặt Niệm Băng.
Niệm Băng không tiếp nhận, nói: "Tuyết tiên sinh sao lại khách khí như vậy? Lễ vật ta không thể thu, Thanh Phong Trai cũng không làm sai điều gì, ta và Minh sư phó vốn có quan hệ sâu xa, tự nhiên là bằng hữu của Thanh Phong Trai."
Tuyết Cực mỉm cười nói: "Bảo kiếm tặng hiệp sĩ, cái này chính là Tuyết gia tổ truyền chi vật, đại ca ta kế thừa tước vị phụ thân, đồ vật này do ta kế thừa, đối với ta mà nói, nó cũng không có tác dụng quá lớn, nhưng đối ngươi mà nói, nó sẽ tác dụng nhiều hơn ta. Ngươi hãy nhận lấy, coi như là một chút tâm ý của ta."
Niệm Băng lắc đầu nói: "Nghe người nói vậy, ta lại càng không thể nhận. Vật này nếu là gia truyền chi bảo của Tuyết tiên sinh, theo lý mà nói phải do Tuyết Tĩnh tiểu thư kế thừa mới phải."
Tuyết Cực mỉm cười nói: "Nếu ngươi đã đáp ứng làm bằng hữu của Thanh Phong Trai, vậy không nên gọi Tuyết tiên sinh nữa, nếu ngươi không ngại, cứ gọi ta một tiếng bá phụ đi. Ta cũng không miễn cưỡng ngươi, bất quá, ngươi chẳng lẽ không muốn nhìn một chút xem nó là cái gì? Cẩm hạp này mặc dù bên ngoài làm bằng vải bố, nhưng bên trong phải dùng chì đúc thành, mới có thể khiến cho khí tức của vật phẩm bên trong không lộ ra ngoài."
Long Trí trong lòng thầm than bất hảo, theo lời Tuyết Cực mà nói, trong cẩm hạp này hẳn là một kiện bảo vật mới đúng, trước đây, bản thân xuất thủ quá chậm, không nghĩ tới Tuyết Cực trọng thị Niệm Băng như thế, tới bảo vật gia truyền cũng đều đưa ra, còn chính mình lại thu từ Niệm Băng không ít quyển trục, xem ra, chờ bọn hắn đi rồi, bản thân cũng phải có hành động mới phải.
Quả nhiên, Niệm Băng tuy tâm chí thành thục, nhưng lòng hiếu kỳ của thanh niên cũng không ít, hạ ý thức nhìn về phía cẩm hạp trong tay Tuyết Cực, Tuyết Cực mỉm cười, đem cẩm hạp hoàn toàn khai mở, trong nháy mắt khi hạp tử vừa mở ra, cả phòng nhất thời tràn ngập thanh sắc quang mang, tới khí lưu trong phòng xuất động cũng mãnh liệt hơn, đó là phong đích khí tức, phong nguyên tố khí tức, phong nguyên tố trong phòng nhanh chóng tụ tảm quanh cẩm hạp, làm thanh quang càng cường thịnh. Phong, tựa hồ nhẹ nhàng rên rỉ, âm thanh vù vù lại tuyệt vời như thế.
Long Chí toàn thân chấn động, là phong hệ ma đạo sư, hắn sao lại không nhận biết? Thanh âm của hắn có chút run rẩy "Đây, đây là Phong Ngâm Thạch, trong truyền thuyết, Phong Thần rên rỉ thống khổ, đem cường đại pháp lực bản thân ngưng kết thành Phong Ngâm Thạch a! Cũng chỉ có Phong Ngâm Thạch mới có thể tản mát ra phong nguyên tố khí tức mãnh liệt như vật, Tuyết đại ca, ngươi đúng là giỏi giấu diếm ta a!"
Tuyết Cực mỉm cười, "Huynh đệ a, nếu chỉ là một khối Phong Ngâm Thạch, ta sao lại không tặng ngươi? Ngươi biết, vi huynh luôn luôn hào phóng, vật ngoại thân, ta đương nhiên không tiếc. Ta và Tĩnh Tĩnh thân thể đều là hỏa thuộc tính, lấy hỏa làm chủ. Cho nên chúng ta không dùng được nó, nhưng, ta sở dĩ không tặng cho ngươi, cũng không cho ngươi xem qua, bởi vì nó cũng không phải một khối Phong Ngâm Thạch. Nó chỉ là một cây đao, một cây đao có thể khiến cho tốc độ sử dụng đạt tới cực chí. Đao tên Ngạo Thiên, còn còn có một danh hiệu, gọi là, Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm."
Rốt cục, cẩm hạp cũng đã hoàn toàn mở ra, có lẽ bởi vì bị phong bế lâu năm, phong nguyên tố điên cuồng xuất động, cả Đồ Thư Quán đã chuyển thành màu xanh, đó là một thanh đao, dài một xích bảy thốn, lưỡi rộng ba thốn, hình dáng phi thường kỳ lạ, không có hình dạng như thanh đao bình thường, lưỡi đao hiện ra hoàn mỹ, đó là một chuôi đao, lưỡi đao cực mỏng, cho dù là chỗ dày nhất cũng không tới một phần bảy thốn, lưỡi đao có hoa văn chỉnh tề hình xoắn ốc kéo dài tới mũi đao. Chuôi đao này có một đặc điểm lớn nhất là không có đao ngạc, lưỡi đao trực tiếp kéo dài xuống phía dưới thành chuôi đao. Chuôi đao đồng dạng quái dị, phía trên có bốn chỗ lõm vào, hiển nhiên là chỗ để ngón tay, phía trên chỗ lõm của ngón trỏ và ngón giữa có một chỗ gập vào. Vị trí cuối của chuôi đao có một viên lục sắc bảo thạch nhô ra phía ngoài. Bộ phận nhô ra hình tròn, cả chuôi đao đều tản ra thanh sắc quang mang mãnh liệt, theo thời gian trôi qua, thanh sắc quang mang không ngừng thu liễm.
Thân đao rực rỡ, tuyệt với như vậy, Niệm Băng thì thào nói: "Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm – Ngạo Thiên Đao, quả nhiên là hảo đao a!"
Tuyết Cực tựa hồ đã nghĩ tới sự kinh ngạc của hắn, mỉm cười giải thích: "Phong Ngâm Thạch quả thật là chỗ trân quý của đao này, đồng dạng, đao thân cũng là cực phẩm, do Phong Thanh Kim chế tạo thành, vì vậy mới có thể kết hợp cùng Phong Ngâm Thạch, hình thành chuôi Ngạo Thiên Đao này. Ngạo Thiên Đao có linh hồn, mặc dù ngươi không phải là Phong hệ ma pháp sư, nhưng chỉ cần dùng sức bổ ra, có thể dẫn động phong nguyên tố ẩn hàm trong thân đao hình thành phong nhận bình thường, mặc dù đối với cao cấp võ sĩ cũng không tạo thành uy hiếp, nhưng võ sĩ bình thường cũng rất khó ngăn cản. Ngươi là ma pháp sư, chỉ cần có một chút thời gian ngăn cản là đủ cho ngươi ngâm xướng chú ngữ rồi. Đương nhiên, đó chỉ là tác dụng phụ của Ngạo Thiên Đao. Chủ yếu nó có thể đem đao công thần kỳ của ngươi phát huy tốc độ nhanh hơn. Nếu ngươi có nó, chế tạo lại Cửu Thanh Thần Long Băng Vân Ẩn, ít nhất có thể giảm một nửa thời gian. Danh đao tặng danh trù, nếu trong tay ngươi không có Chánh Dương Đao của sư phó, chuôi Ngạo Thiên Đao này vô cùng thích hợp với ngươi. Ta dám nói, trên phẩm chất, Ngạo Thiên tuyệt không dưới Chánh Dương, thậm chí còn hơn."
Long Trí tới bên cạnh Tuyết Cực nhìn lục sắc bảo thạch, thở dài một tiếng nói: "Đáng tiếc a đáng tiếc, khỏa Phong Ngâm Thạch đã cùng kim chúc thân đao hoàn toàn dung hợp, khí tứu tương thông, trừ phi cùng linh hồn của đao dung hợp làm một, nếu không không cách nào phát huy đặc tính của Phong Ngâm Thạch. Nếu ta có thể đem Phong Ngâm Thạch chế tác thành pháp trượng, nói không chừng trong hai mươi năm đồng dạng có thể trở thành thần hang sư a! Đại ca, may mắn ngươi không có đem nó biểu diễn ở trước mặt ta, nếu không, ta sợ rằng sẽ nghĩ biện pháp móc Phong Ngâm Thạch ra chế tác thành pháp trượng."
Tuyết Cực mỉm cười, nói: "Ngươi hả, đừng nói Phong Thanh Kim bản thân kiên cố, ngươi có dùng ma pháp hơn thập cấp cũng vô pháp lấy ra, cho dù ngươi lấy ra được, sợ rằng cũng không tìm được nguyên liệu phối hợp để chế tạo pháp trượng . Phong Thanh Kim tuy tốt, nhưng bản thân phong duệ chi khí quá thịnh, chỉ thích hợp trở thành binh khí."
Long Trí cười khổ nói: "Nếu quả thật đem Phong Ngân Thạch chế tạo thành Pháp trượng, hẳn sẽ là thấn khí cấp. Thôi thôi, xem ra ta không có cơ duyên như vậy! Đáng tiếc Niệm Băng không phải Phong hệ ma pháp sư, nếu không trù sư đối với đao tính quen thuộc, tất nhiên sẽ phát huy uy lực Phong Ngâm Thạch. Dùng chuôi đao này phát huy tác dụng ma pháp trượng. Thẳng thắn mà nói, chuôi đao này cấp cho Niệm Băng, cũng có chút ủy khuất…….."
Tuyết Cực mỉm cười nói: "Không có gì ủy khuất cả, Niệm Băng ma pháp lực mặc dù không thuộc về phong hệ, nhưng hắn đối với ma pháp nguyên tố tất nhiên rất quen thuộc, dù sao cũng có thể phát huy một chút uy lực a. Huống chi ta đưa chuôi đao này cho hắn, chỉ là muốn hắn dùng làm thái đao, không phải làm ma pháp trượng như vậy! Niệm Băng, ngươi không thử dùng sao?"
Nếu nói Ngạo Thiên đao đối với Niệm Băng không có một tia hấp dẫn, đó là không có khả năng, đao này độ trân quý tuyệt đối không trên Chánh Dương Đao đã khảm Hỏa Diễm Thần Chi Thạch, so với Thần Lộ cũng không kém, nhưng chỉ phẩm chất của đao đã đủ để khiến Niệm Băng động tâm. Đi tới bên cạnh Tuyết Cực, cho tay vào hạp, còn chưa có tiếp xúc tới đao, phong nguyên tố mãnh liệt đã gây cho hắn một cảm giác tươi mát, cầm chuôi đao vốn lõm vào, cùng tay hoàn toàn tương hợp, đao từ cẩm hạ thoát ly, Niệm Băng đột nhiên cảm giác được, tay của mình tựa hồ bị một luồng gió nhàn nhạt bao quanh, cổ tay khẽ vung lên, thân đao nhất thời huyễn hóa thành một tàn ảnh như thật. Thật nhanh, luồng gió nhàn nhạt khi cổ tay hắn rung động cũng dung hơp mới tay hắn trở thành một thể, vốn ba mươi sáu đao biến thánh bốn mươi chin đao, quả thật Tuyết Cực nói đúng, đao này hoàn toàn có thể khiến tốc độ của mình nhanh hơn. Cho tới nay, Niệm Băng vẫn tưởng bản thân huy đao đã đạt tới tốc độ cực hạn, nhưng nếu cầm chuôi Ngạo Thiên đao này, cực hạn tất bị phá chỉ cần phối hợp tốt, tốc độ tăng lên gấp đôi cũng có thể.
Trong cơ thể có Băng Hỏa Đồng Nguyên lực tựa hồ bị khí tức phong nguyên tố ảnh hưởng xoay tròn nhanh hơn một trút, nhưng cũng không có xuất hiện bài xích, dù sao, bất luận là băng hay hỏa, đối với phong cũng không có điểm nào tương khắc.
Có Ngạo Thiên đao, cho dù là nhãn lực Tuyết Cực cũng không thể thấy rõ số lượng đao ảnh, hài lòng nói: "Không sai, nó quả thật thích hợp với ngươi. Làm một trù sư thực lực siêu quần, sao lại không thể có hảo đao cùng phối hợp? Ngươi là một gã ma pháp trù sư, chuôi ngạo thiên đao này thích hợp với ngươi nhất. Hy vọng Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm có thể trong tay ngươi ngâm xướng càng thêm khoan khoái."
Niệm Băng gật đầu nói: "Hảo đao, quả nhiên là hảo đao, nhưng mà, ta không thể nhận." Vừa nói, hắn vừa đem Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm một lần nữa trả lại hạp tử bằng chì.
Tuyết Cực nhíu mày nói: "Ngươi không cảm thấy nó rất thích hợp với ngươi sao? Sao lại không nhận?"
Niệm Băng trả lời: "Bá phụ, tâm ý của người Niệm băng xin nhận, nhưng chuôi đao này thật sự quá trân quý, hơn nữa lại là gia truyền tri bảo của bá phụ, giá trị của nó khó có thể tính được. Ta thật sự không thể nhận."
Tuyết Cực nở nụi cười: "Đối mặt với bảo vật mà không tham, hảo, quả nhiên không hổ là truyền nhân của Quỷ Trù. Tốt lắm, chuôi đao này ta không tặng ngươi nữa, nếu lưu lại cũng vô dụng, ta bán cho ngươi thì sao?"
"Bán?" Nghe thấy từ này, Niệm băng không nhịn được động tâm, hắn quả thật phi thường thích chuôi đao bảo bối có thể tăng tốc độ tay của mình, hỏi dò: "Người sẽ bán bao nhiêu tiền?" Hắn đương nhiên hiểu được bảo vật cấp bậc này, căn bản không có giá.
Tuyết Cực mỉm cười nói: "Vậy còn xem bán cho ai nữa. Như vậy đi, mười vạn tử kim tệ,hơn nữa ngươi tự mình tới Thanh Phong Trai của chúng ta làm đầu bếp chính một tháng, ta sẽ đem chuôi Tự Do Chi Phong Đích Khinh Ngâm bán cho ngươi."
"Mười vạn tử kim tệ?" Tuyết Tĩnh, Niệm Băng, Long Linh và Long Cực không khỏi đồng thời kinh hô.
Long Cực cười khổ nói: "Cho dù ta đem cả Ma Pháp Sư công hội bán đi, sợ rằng cũng không có nhiều tiền như vậy." Phải biết rằng tử tinh tệ bình thường ít người dùng, thường lưu thông là kim tệ, mười vạn tử tinh tệ chính là trăm vạn tử kim tệ a.
Tuyết Cực mỉm cười nói: "Thế nào? Ngươi thấy đắt sao? Đương nhiên, nếu Niệm Băng chịu làm ở Thanh Phong Trai năm năm, cũng sẽ thu được chuôi đao này."

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #72


Báo Lỗi Truyện
Chương 72/461