Chương 439: Dung thiên quy đội


Tra Cực hơi tức giận nhìn Niệm Băng:
- Ta là người sắp vào quan tài rồi, ngươi còn khích ta, chẳng lẽ ngươi nghĩ ta chết không đủ nhanh?
Mặc dù bộ dạng của Niệm Băng khiến lão rất tức giận, nhưng lão cảm giác được, đệ tử duy nhất này không suy nghĩ như những gì biểu hiện ra.
Niệm Băng cười khẽ, ôm vai Tra Cực nói:
- Được rồi, Sư phụ, chúng ta bây giờ đã gặp lại, người lúc này muốn chết cũng không được, có đồ đệ của ngài ở đây, sao để ngài chết chứ?
Tra Cực sững sờ, trong lòng vui vẻ, nhưng lại nhíu mày:
- Ý của ngươi là gì? Còn muốn làm ta tức sao? Ta bây giờ ra sao ta hiểu rõ nhất. Sư mẫu của ngươi đã cẩn thận kiểm tra thân thể cho ta, mặc dù Nàng không nói gì, nhưng ta thấy, phán đoán của Nàng giống phán đoán của ta. Trình độ Ma pháp của Sư mẫu ngươi, ngươi biết rõ đấy, nàng đã thừa nhận như vậy, chẳng lẽ ta còn cứu được sao? Xú tiểu tử nhà ngươi, còn trêu chọc ta, ta sẽ, ta sẽ...
Niệm Băng cầm lấy tay Tra Cực, trong mắt hiện lên vẻ thân tình:
- Sư phụ, người vì Trù Nghệ mà dâng tặng cả cuộc sống của mình, bây giờ tuổi đã cao, cũng đã đến lúc nghỉ ngơi. Ông trời sẽ không cướp đi tính mạng của ngài, cho dù ông trời thật sự muốn ngài chết, thì cũng phải bước qua xác con. Sư Mẫu không thể chữa trị, cũng không có nghĩa là con cũng không thể. Mặc dù chúng ta đều là Ma Pháp sư, nhưng năng lực lại hoàn toàn khác nhau. Sư phụ, người yên tâm, chỉ cần con còn một hơi thở, nhất định sẽ làm ngài như nắng hạn gặp mưa xuân. Đợi đến Băng Nguyệt hồ, trước khi xuất phát, con sẽ giúp ngài giải quyết vấn đề này.
Tra Cực ngơ ngẩn nhìn Niệm Băng, lắng nghe giọng nói kiên định của Niệm Băng. Lão lúc này mới hiểu được, tại sao Niệm Băng lại luôn mỉm cười, thì ra là có biện pháp chữa trị cho mình, trong lòng dấy lên cảm giác ấm áp, nhìn đệ tử của mình mà không nói ra lời.
Niệm Băng quay đầu nhìn thoáng về phía sau cách đó không xa, Băng Khiết đang nói chuyện gì đó với cha mẹ mình, nhỏ giọng nói với Tra Cực
- Sư phụ, ngươi có nghĩ đến việc sinh cho con một Tiểu sư đệ không? Hắc hắc.
Tra Cực sửng sốt, vẻ mặt già nua đỏ lên, tức giận nói:
- Xú tiểu tử nhà ngươi đang nói gì thế, càng lúc càng không đứng đắn
Niệm Băng nhỏ giọng nói:
- Sư phụ, ngài đừng ngại, con nói là thật mà
Tra Cực lén nhìn Băng Khiết ở phía sau, cũng nhỏ giọng nói:
- Tiểu tử nhà ngươi, thật sự nói ra tâm lý trong lòng Sư phụ. Đời ta có một đệ tử như ngươi đã rất hài lòng. Ta chỉ có một điều nuối tiếc, là không có người nối dõi, không sợ ngươi cười chê, đến bây giờ Sư phụ của ngươi vẫn còn là Xử Nam (hehe). Mặc dù thân thể ta không được khỏe, nhưng buổi sáng ngẫu nhiên vẫn có thể thành nhất trụ kình thiên. Nhưng tình trạng cơ thể ta như thế này, còn có thể sao?
Niệm Băng cười nhẹ nói:
- Không có gì là không thể, Sư phụ, ngài chờ xem bản lãnh của đệ tử của ngài đi. Ngài dưỡng dục con tám năm, dạy con tám năm. Bây giờ là lúc để con báo đáp ngài. Một đêm, chỉ đêm nay, ngày mai con sẽ khiến cho ngài như cây khô gặp mùa xuân, tái triển hùng phong. Đồ đệ của người khá tốt đó chứ?
Cũng may mà Tra Cực tuổi đã cao, trên mặt có nhiều nếp nhăn nên mới không nhìn thấy màu đỏ. Lão bây giờ thực sự chỉ muốn tìm một lỗ nào đó mà chui vào, đáng tiếc đây lại là không trung. Tuy nhiên, điều mà Niệm Băng nói lại hoàn toàn là những suy nghĩ trong lòng lão. Lãorất hy vọng có thể chính thức cùng người mình yêu ở cùng một chỗ. Lúc trước, lúc mới gặp và yêu Băng Khiết, lão rất tôn kính nàng, mặc dù đã từng có cơ hội, nhưng lão vẫn luôn lấy lễ đối với nàng. Bởi vậy đến giờ lão và Băng Khiết vẫn còn là Đồng Thân (Còn trinh FPRIVATE "TYPE=PICT;ALT=" ), đây cũng là nguyên nhân mà lúc trước Băng Tuyết Nữ Thần chọn Băng Khiết làm truyền nhân. Lúc này, lão không dám quá tin tưởng lời nói của Niệm Băng, nhưng trong lòng lại mong sao tất cả đều là sự thật. Trong mắt sáng lên, nhìn về phía đệ tử của mình với ánh mắt đầy cảm kích.
Niệm Băng cầm chặt tay Sư phụ, nụ cười trên mặt đã không còn, nhỏ giọng nói:
- Sư phụ, chỉ cần ngài có thể hạnh phúc, đệ tử đã thấy thỏa mãn rồi. Ngài yên tâm, Ma pháp chia ra rất nhiều loại, huống hồ, bây giờ con có không chỉ đơn giản là Ma pháp. Con đã nghĩ được biện pháp rất tốt, nắm chắc thành công chín phần, ít nhất cũng có thể giúp ngài sống thêm mười năm
Tra Cực nhìn Niệm Băng thật sâu, đột nhiên nói:
- Xú tiểu tử, ngươi giúp ta như vậy có ảnh hưởng xấu gì đối với mình không? Nếu có thì bỏ qua đi, Sư phụ đã già rồi, nhưng ngươi vẫn còn trẻ
Thấy vẻ quan tâm trong mắt Tra Cực, Niệm Băng mỉm cười lắc đầu nói:
- Sư phụ, ngài yên tâm, việc này con không có gì hại cả. Có lẽ ngài không biết, con đã từ cõi chết trở về một lần, nhưng vẫn còn sống đến nay. Ngài yên tâm, con dám chắc, chờ con giúp ngài khôi phục thân thể xong, trên con đường chúng ta phải đi, con cam đoan với người, chỉ cần con còn sống, nhất định sẽ đảm bảo an toàn cho Sư Mẫu
Ánh mắt Tra Cực trở nên ấm áp:
- Mười năm, mười năm đã quá đủ rồi. Có thể hưởng thụ mười năm, đối với ta mà nói, đã là sự ban ơn lớn nhất của ông trời, Niệm Băng, ta...
Niệm Băng không cho Tra Cực nói thêm:
- Sư phụ, thực ra ngài còn một tâm nguyện, tâm nguyện này là điều mà người muốn hoàn thành nhất, nhưng đệ tử vẫn không thể nào giúp ngài hoàn thành
Tra Cực gật gật đầu nói:
- Ngươi nói chính là Trù Thần đại tái phải không? Không quan trọng, ta rất tự tin vào ngươi, đồ đệ mà ta dạy, sao lại kém được chứ? Ngươi sẽ nhận được cái đó. Tuy nhiên, ta nghe nói mới có một Trù Thần có thực lực rất mạnh, ngươi phải tiếp tục cố gắng
Mắt Niệm Băng sáng rực lên:
- Sư phụ, tâm nguyện của người không chỉ để con đạt được giải nhất cuộc thi Trù Thần đại tái, mà đồng thời còn muốn tìm kiếm đỉnh cao chính thức của Trù Nghệ, người yên tâm, đợi chuyện này chấm dứt, con nhất định giúp ngài hoàn thành ước nguyện
Khi ánh mặt trời chói lọi từ từ biến mất về phía Tây, mọi người rốt cuộc đến được Băng Nguyệt hồ, ánh hào quang còn sót lại khiến cho trên bầu trời đỏ bừng, ánh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước trông thật động lòng người. Nguồn: http://truyenyy.com
Mắt Băng Linh lộ ra vẻ mông lung, rực rỡ:
- Thật là đẹp, Niệm Băng, tất cả những điều này là ngươi làm sao?
Niệm Băng mỉm cười nói:
- Đây không phải công lao của con, đây là thành quả từ nỗ lực của Tích Lỗ đại ca và các cao thủ Ma pháp Băng Thần Tháp. Trải qua việc khai khẩn không ngừng nghỉ, lấy Băng Nguyệt hồ làm trung tâm, hiện nay chúng ta đã có một diện tích canh tác không nhỏ, có đủ lương thực cho quân đội. Đợi đến khi vùng đất canh tác được mở rộng, thì có thể tiến hành khai phá Di Thất Đại Lục trên quy mô lớn. Con nghĩ, vùng đất huy hoàng này, sẽ không thiếu các loại khoáng sản mà chúng ta cần. Có lẽ là mười năm, thậm chí một trăm năm, chỉ cần chúng ta giải quyết vấn đề Thần Nhân, thì Đại lục này nhất định sẽ phồn vinh trở lại, con tin vào điều này
Nhìn thấy sự tự tin trong mắt con mình, Dung Thiên cười cười:
- Niệm Băng, con biết không? Trước khi gặp mẹ con, ta có rất nhiều khát vọng lớn lao vĩ đại, ta muốn trở thành Ma Pháp sư ưu tú nhất, muốn dẫn quân thống nhất Đại lục. Mặc dù ta không làm được gì, nhưng ta cũng không hối hận, vì ta đã có được điều quý giá nhất, chính là người mà ta yêu thương. Điều này đã là quá đủ đối với ta, mà bây giờ, kỳ vọng của ta được con thực hiện, cha không có trách nhiệm gì, nhưng ta vĩnh viễn kiêu hãnh vì con. Ta tin rằng, chúng ta nhất định sẽ ngăn cản sự xâm lược của đám Thần Nhân, nhất định sẽ khiến Di Thất Đại Lục trở nên huy hoàng.
Băng Khiết đi đến bên cạnh Niệm Băng và Tra Cực, nhỏ giọng hỏi Tra Cực:
- Vừa rồi hai thầy trò các ngươi lén lút nói gì với nhau?
Nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp tuyệt và thân thể mềm mại hoàn mỹ của Băng Khiết, nhớ đến lời Niệm Băng nói, Tra Cực vốn tuyệt vọng không khỏi cảm thấy trái tim rực lửa.
Niệm Băng mỉm cười nói:
- Sư Mẫu, đợi đến sáng mai, con nhất định khiến cho ngài kinh ngạc và vui mừng. Bây giờ mọi người đã đến đông đủ, trước hết con an bài cho mọi người , sau đó con muốn nói chuyện với Sư phụ
Nói xong hắn an bài chỗ ở cho cha mẹ và vợ chồng Tra Cực, sau đó lập tức đi tìm Lạc Nhu và Mộc Tinh, để cho hai nàng cho quân đội bắt đầu hành động.
Không gian Ma Pháp trận đã được Niệm Băng dựng lên từ ba ngày trước, bây giờ chỉ còn thiếu đưa Ma pháp lực vào mà thôi, hắn bảo Mộc Tinh và Lạc Nhu sang bên đó hội họp với Long Vương, sáng mai hắn sẽ đi. Mộc Tinh và Lạc Nhu đi về phía Ma Pháp trận mà Niệm Băng dựng lên, còn Niệm Băng thì đi về phía căn nhà đá của Dung Thân Vương. Quân đội của Hoa Dung Đế quốc đã đến đây, thân phận của Dung Thân Vương không phải Mộc Tinh và Lạc Nhu có thể so sánh được. Đối với gia gia của mình, Niệm Băng chỉ có thể mời mới được. Huống hồ, cha mình đã trở lại, phải nói giúp bọn họ có thời gian nói chuyện với nhau. Vừa rồi, lúc Dung Thiên nói cảm thấy kiêu hãnh vì con mình, trong mắt hắn hiện lên vẻ tiếc nuối, Niệm Băng hiểu được đây là cái gì. Mặc dù lúc ấy hắn không nói gì, nhưng tình cha con, hắn sao lại không giúp cha hoàn thành tâm nguyện lớn nhất này chứ?
Gõ nhẹ cửa vài cái, trong phòng truyền ra giọng nói của Dung Thân Vương:
- Ai đó?
- Gia gia, là con, Niệm Băng
Niệm Băng cung kính nói, giọng nói của gia gia rất bình tĩnh, nhưng vẫn hùng hậu như xưa.
- Vào đi
Niệm Băng đẩy cửa đi vào, vừa vào cửa hắn thấy trong phòng ngồi đầy Tộc nhân của Dung gia. Trong đó có cả hai người em của Dung Thân Vương, kể cả Dung Việt là bác của mình, cùng với ca ca Dung Băng. Hầu hết bọn họ đều đã biết chuyện của Niệm Băng, nhưng gặp mặt thấy khuôn mặt hắn rất giống Dung Băng, nên đều cảm thấy kinh ngạc, chỉ có hai cha con Dung Việt, Dung Băng là nở nụ cười ấm áp với Niệm Băng.
- Gia gia
Niệm Băng đi lên trên, hành lễ với gia gia của mình. Rồi hành lễ với hai vị Thúc tổ của mình.
Dung Thân Vương gật gật đầu nói:
- Đến lúc xuất phát rồi.
Niệm Băng vuốt cằm nói:
- Đúng thế, thời gian đã đến, chúng ta nên đến bên kia chuẩn bị
Dung Thân Vương nói:
- Phía ta đã chuẩn bị xong, đến bên kia sẽ bố trí. Lúc này, tinh anh của Dung gia chúng ta ở hết cả đây, tổng cộng có 1123 Ma Pháp sư hỏa hệ, cùng với hai đoàn Kỵ sĩ tinh nhuệ, còn binh lính bình thường, ta chỉ chọn bộ phận tinh nhuệ nhất, còn lại sẽ lưu lại bên kia tiếp tục khai khẩn, trồng trọt
Niệm Băng hiểu được ý của Dung Thân Vương, chiến đấu ở cấp này, cho dù là binh lính tinh nhuệ có lẽ cũng chỉ làm bia đỡ đạn mà thôi, huống hồ là binh lính bình thường.
Dung Thân Vương nói tiếp:
- Người của ta bên này đã chuẩn bị xong hết, đến bên kia, nếu cần phải bố trí thế nào, ngươi trực tiếp cho người đến thông báo cho ta là được. Ngươi yên tâm, lúc này, chúng ta đối mặt với kẻ thù chung, nên Băng Nguyệt, Lãng Mộc, Áo Lan ba nước chỉ là đồng minh, không phải kẻ thù
Lời Dung Thân Vương vừa nói, như là viên thuốc trấn an Niệm Băng, khiến cho sự băn khoăn cuối cùng trong lòng hắn biến mất, cười nói:
- Được ạ, bây giờ sẽ xuất phát, không gian Ma Pháp trận con đã chuẩn bị xong
Dung Thân Vương nhìn cháu của mình, nói:
- Ma Pháp trận của ngươi có thể chống đỡ được nhiều ngươi như vậy đi qua không? Ta sợ rằng quá lớn
Niệm Băng cười cười, ánh mắt hắn mặc dù bình tĩnh, nhưng lại toát ra vẻ đầy tự tin:
- Gia gia, người yên tâm, không gian Ma Pháp trận hai hướng này có thể tự động hấp thu Ma pháp nguyên tố trong không khí, bất kể có bao nhiêu người đi qua, đều không có vấn đề gì. Hơn nữa, con còn bố trí Ma Pháp trận bảo vệ trong đó, cho dù là người có thân thể yếu nhất, cũng không bị ảnh hưởng gì lúc truyền tống
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đang ngồi đây đều chấn động, Niệm Băng nói mặc dù rất đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng mọi người ngồi đây đều là Ma Pháp sư xuất sắc nhất của Ngưỡng Quang Đại lục, bọn họ sao lại không biết được khó khăn trong đó chứ? Chỉ riêng Ma Pháp trận trong nháy mắt Truyền tống một khoảng cách rất dài đã thất truyền từ lâu, hơn nữa, Niệm Băng còn có thể bố trí thêm một Ma Pháp trận khác trong đó để tăng tính ổn định, lại còn có năng lực tự động hấp thu Ma pháp nguyên tố trong không gian, mấy thứ hợp lại, thì không một Ma Pháp sư nào ngồi đây có thể làm được, cho dù là Dung Thân Vương cũng không thể làm. Ma Pháp trận quan trọng với Ma Pháp sư thế nào, bọn họ tự nhiên hiểu rõ, giờ phút này, bọn họ lại phải thay đổi cách nghĩ về thực lực của Niệm Băng một lần nữa.
Cảm thấy ánh mắt kinh ngạc của mọi người, Niệm Băng dấy lên cảm giác tự hào,
- Gia gia, còn có một việc con muốn báo cho ngài
giọng nói của hắn rất bình tĩnh nhưng khiến người ta chú ý, nên hắn vừa nói lại khiến cho các cao thủ của Dung gia chú ý.
Dung Thân Vương kinh ngạc nhìn Niệm Băng, nói:
- Còn có một việc, là việc gì?
Niệm Băng do dự một chút, nhưng ánh mắt hắn rất nhanh lấy lại bình tĩnh:
- Cha con đã trở lại, cùng đi với mẹ của con, bọn họ hiện giờ đang ở Băng Nguyệt hồ.
Nếu nói thủ pháp về Ma Pháp trận của hắn khiến các cao thủ của Dung gia đang ngồi đây kinh ngạc, thì những lời này khiến cho tất cả cao thủ Dung gia như vỡ ra, nhất thời, tiếng tranh cãi phẫn nộ tràn ngập trong thạch phòng. Bọn họ mặc dù công nhận thân phận của Niệm Băng, nhưng Dung Thiên thì khác, lúc trước khi Dung Thiên ly khai thì đã mang danh phản đồ. Hơn nữa, lão còn mang theo Hỏa diễm thần thạch là vật gia truyền của Dung gia, mỗi một người trong Dung gia đều không thể nào quên. Lúc này, những cao thủ Dung gia vốn vẫn nghĩ Dung Thiên đã chết lại đột nhiên nghe thấy Dung Thiên đã trở lại, sao lại không kinh hãi chứ?
Niệm Băng bình tĩnh nhìn một vòng xung quanh những cao thủ Dung gia, hắn không nói thêm gì cả. Đối với những người này, trong lòng hắn phần lớn là khinh miệt, hắn có dũng khí nói ra những lời này, thì sẽ không sợ gì hết. Cho dù tất cả mọi người của Dung gia muốn chống lại cha hắn, hắn cũng tự tin vượt qua được. Hắn tuyệt đối sẽ không để cha bị tổn thương, huống hồ, bây giờ Dung gia lại do Dung Thân Vương làm chủ. Cảm nhận được tình cảm của cha đối với mình, hắn hiểu rằng, Dung Thân Vương cũng là một người cha, nên không thể nào nhẫn tâm với con của mình được. Hắn cũng biết, lúc Dung Thân Vương gặp mình, thì đã không còn hận cha mình nữa. Cho nên, ánh mắt của hắn lúc này đang dừng lại trên người gia gia, người chủ chính thức của Dung gia, chỉ có mình Dung Thân Vương mà thôi.
Hai người em bên cạnh Dung Thân Vương vừa muốn mở miệng, lại bị lão giơ tay ra ngăn lại, ánh mắt rực sáng quét quanh bốn phía khiến cho những cao thủ Dung gia đang tranh cãi im lại ngay. Uy nghiêm của Dung Thân Vương, khiến cho không có bất cứ kẻ nào dám cãi lời, huống hồ đám tiểu bối này. Dung Thân Vương nhìn Niệm Băng với ánh mắt tình cảm, nói:
- Hắn đã trở lại? không, là bọn hắn đã trở lại
Niệm Băng gật đầu kiên định nói:
- Đúng, bọn họ đã trở lại, gia gia, con muốn một câu trả lời từ ngài
Dung Thân Vương đương nhiên biết điều mà Niệm Băng muốn, Niệm Băng nhìn thấy người gia gia khẽ run lên một chút, mặc dù chỉ là một chi tiết rất nhỏ, nhưng khiến cho Niệm Băng càng kiên định với ý nghĩ của mình.
- Trở về, con cháu Dung gia sao có thể lưu lạc ở bên ngoài chứ. Chuyển lời ta đến Dung Thiên, bảo hắn xuất phát cùng với Đại quân của Dung gia. Dung Việt!
- Dạ!
Dung Việt vội vàng đi lên, trong mắt lão tràn đầy kích động, còn rõ hơn cả Dung Thân Vương. Tình cảm của Niệm Băng và Dung Băng rất tốt, thì tình cảm của lão và em trai mình sao lại kém chứ? Bọn họ chính là hai anh em song sinh mà. Anh em sinh đôi có mối liên hệ tâm linh với nhau rất mật thiết, lúc Niệm Băng nói còn có việc muốn bẩm báo với Dung Thân Vương, thực ra lão đã đoán được một ít. Bây giờ lão đã không thể đợi được để gặp người em trai của mình.
Dung Thân Vương hít một hơi thật sâu, nói:
- Dung Thiên năm đó rời nhà mà đi, còn mang theo Hỏa diễm Thần thạch, tội vốn không thể tha, nhưng tình hình bây giờ rất cấp bách, trong Dung gia không thể loạn nữa. Cho nên, đặc biệt cho phép Dung Thiên trở về Dung gia, lập công chuộc tội
- Đại ca, không thể
Nhị đệ của Dung Thân Vương ở bên cạnh cướp lời nói:
- Đại ca, tội của Dung Thiên không thể bỏ qua, làm sao có thể để hắn trở lại gia tộc được chứ? Hơn nữa, hắn còn cầm Hỏa diễm Thần thạch của Gia tộc đi, theo gia quy, hắn nên…
- Nên gì? Hỏa diễm Thần thạch ở đây
mắt Niệm Băng lóe lên, Hỏa diễm chi thần từ trong ánh hào quang bay ra, xuyên vào mặt sàn nhà, một luồng khí nóng rực từ trong thanh đao truyền ra, mật độ Hỏa nguyên tố trong phòng trở nên nồng nặc, cho dù cao thủ Dung gua đang ngồi đây đã thấy vô số trân bảo, nhưng ánh mắt bọn họ đều dừng lại trên Hỏa diễm Thần thạch, trong mắt đều toát ra vẻ tham lam, thèm muốn.
Ánh mắt Niệm Băng nhìn chằm chằm vào Nhị gia gia của mình, lạnh lùng nói:
- Hỏa diễm Thần thạch vẫn luôn trong tay ta. Lúc trước không phải cha ta lấy đi, mà là do ta trộm đi, các ngươi có việc gì có thể tìm đến ta, ta sẽ tiếp hết, muốn dùng gia quy xử lý ta cũng được. Nhưng ta từng nghe gia gia nói qua, nếu đối với người có cống hiến đặc biệt với Gia tộc, thì sẽ không bị Gia quy xử phạt. Ta nghĩ, về điểm này các ngươi đều biết, đương nhiên, trong Gia quy cũng có ghi, người có công mặc dù không bị xử phạt nếu phạm sai lầm, nhưng trong tộc nếu có người không phục có thể khiêu chiến hắn, nếu thắng, có thể định tội hắn. Ta nói đúng chứ, ta chấp nhận bất cứ lời khiêu chiến nào, của bất cứ ai, bất cứ lúc nào
Cảm nhận được khí phách từ trên người Niệm Băng truyền ra, đám con cháu trực hệ của hai người em Dung Thân Vương đứng bật lên, nhìn trừng trừng vào hắn. Nhị đệ của Dung Thân Vương khinh thường nói:
- Ngươi lấy? Lúc đó ngươi bao nhiêu tuổi? Ngươi nói ngươi có công với Gia tộc? Sao ta lại không biết? Chẳng lẽ ngươi nghĩ một mình ngươi khiêu chiến được cả Dung gia sao?
Dung Việt ở một bên nói:
- Nhị thúc, lời này của ngài không đúng, cho dù muốn khiêu chiến, cho dù muốn khiêu chiến, cũng không có ta trong đó. Niệm Băng có thể nói là con của ta, nếu hắn phạm sai lầm, ta tình nguyện gánh thay hắn
Niệm Băng cảm kích nhìn vị Đại bá có khuôn mặt rất giống cha mình, mỉm cười nói:
- Đại bá, cảm ơn ngài, tuy nhiên, con nghĩ là không cần. Công lao của con với Gia tộc, tự trong Tộc sẽ biết. Cho nên muốn khiêu chiến với con, con chấp nhận bất cứ lời khiên chiến của bất cứ ai, nhưng con chỉ sợ các ngươi không dám khiêu chiến với con mà thôi
Lúc này, hắn biết mình không nên khơi mào mâu thuẫn trong Gia tộc, mà phải đặt việc đối phó đám Thần Nhân làm trọng. Nhưng sự phẫn uất trong lòng nhiều năm, không thể nào đè xuống được. Hắn không chỉ ra mặt vì cha, mà còn ra mặt vì mình. Lúc trước gia gia đối xử lạnh lùng với cha mình như vậy, có không quan hệ không nhỏ với những người này, nếu không phải vì áp lực của người trong Tộc, gia gia sẽ không lạnh lùng với cha như thế.
Dung Thân Vương phẫn nộ quát:
- Ngồi hết xuống cho ta, trong mắt các ngươi có còn Tộc trưởng ta không?
Đối mặt với uy nghiêm của Hỏa diễm Sư vương, tất cả mọi người trong Dung gia đều ngồi xuống, Dung Thân Vương lạnh lùng nhìn bọn họ, nói:
- Lời của Niệm Băng mặc dù nhận thay cho cha, nhưng cha có lỗi, con phải trả điều này không phải là điều không thể. Hắn tình nguyện chịu tội thay cha, ta đồng ý. Niệm Băng có công lớn đối với Tộc ta. Công tội có thể bù trừ, ta cho phép hắn có được Hỏa diễm Thần thạch. Theo Gia quy của Tộc, các ngươi có quyền khiên chiến hắn. Tuy nhiên, ta cảnh báo trước với các ngươi một câu, cao thủ mạnh nhất của Dung gia không phải là ta, mà là Niệm Băng đang đứng trước mặt các ngươi kìa. Dung Việt, đi gọi Dung Thiên đến đây
- Vâng, cha
Nhìn vẻ mặt của Nhị Thúc và Tam thúc, Dung Việt trong lòng rất vui, xoay người bước đi.
Mọi người ở đây rõ ràng không thể tin chuyện này là thật, bọn họ không có ai có thể tin tên tiểu tử mới 20 tuổi đầu lại là cao thủ mạnh nhất của Dung gia. Nhưng bọn họ lại không thể nào nghi ngờ lời nói của Dung Thân Vương. Bởi vì, từ trước đến nay và vĩnh viễn Dung Thân Vương sẽ không nói dối, trước kia không có, sau này cũng tuyệt đối không có, bọn họ đều do dự.
- Đại ca, Niệm Băng có lẽ có thực lực cực mạnh, nhưng ta sao lại không biết công lao mà ngài nói là gì
Dung Thân Vương nhìn thoáng qua hai người em của mình với ánh mắt bất mãn, lạnh lùng nói:
- Đây là bí mật lớn nhất của Gia tộc, các ngươi không cần biết. Lời nói của ta, chẳng lẽ các ngươi còn nghi ngờ?
- Không, chúng ta đương nhiên không hoài nghi lời đại ca. Nhưng hắn là cháu ruột của ngài, với những người khác, khó có thể….
Ánh mắt Dung Thân Vương trở nên lạnh lùng, vừa định phát tác thì cánh cửa của căn nhà đã lại mở ra, cũng không phải Dung Việt mang Dung Thiên trở về, hắn mới vừa đi ra ngoài mà thôi, sao có về nhanh thế được chứ? Ngoài cửa đến là bảy người. Bảy lão già, mỗi người bọn họ đều mặc quần áo bình thường, nhưng bọn họ vừa đến khiến cho tất cả người ở đây đều đứng lên.
Huyết Sư thất lão, không chỉ là bảy vị Trưởng lão quyền quyết định cao nhất của Huyết Sư giáo, đồng thời bọn họ còn là bảy vị Trưởng lão có bối phận cao nhất của Dung gia. Bình thường, bọn họ ở trong Nội viện an tĩnh nhất của Dung gia dưỡng lão, với thực lực của bọn họ đủ để khiến cho tất cả những người Dung gia tôn kính. Huống chi, trong bọn họ, không chỉ có cha của Dung Thân Vương, đồng thời còn có cha của hai người em của hắn.
Nhị Lão tức giận nhìn thoáng qua con trai của mình, nói:
- Dung Diễm vốn là Tộc trưởng của Tộc ta, lời hắn nói chính là mệnh lệnh với bất cứ ai trong Tộc, các ngươi muốn phản sao. Ngươi không tin hắn, thì sẽ không tin cả ta. Chúng ta đến đây, chỉ nói một câu, Niệm Băng đã lập công lao cho Tộc ta, đừng nói các ngươi, mà ngay cả Tiền bối của Dung gia cũng không thể so sánh nổi. Đừng nói chuộc tội thay cho cha hắn, với hắn công lao của hắn, cho dù bây giờ để cho hắn làm Tộc Trưởng cũng không phải không có khả năng. Ai có ý kiến, đúng là khinh nhờn với tiền bối Gia tộc. Được, hai người các ngươi chuẩn bị nhanh đi.
Hai người em của Dung Thân Vương đều là con của vị Nhị Trưởng lão này, nếu hỏi hai người bọn hắn cả đời này sợ ai nhất, thì sẽ không phải là Dung Thân Vương suốt đời ở trên bọn họ, mà chính là người cha tính tình nóng nảy này. Nhất thời, mọi người đều cảm thấy nghi hoặc lên tới đỉnh điểm, nhưng bọn hắn lại không dám nối một từ nào.
Tay phải Niệm Băng vung lên, thu hồi lại Hỏa diễm Thần thạch vào trong cơ thể mình, lạnh nhạt nói:
- Các vị đang ngồi ở đây có lẽ rất khó tâm phục, tuy nhiên, nói chuyện phải dựa vào thực lực, chúng ta sắp phải đối mặt với một đám người mạnh nhất trên Thế giới, đến lúc đó, ta sẽ cho các ngươi thấy thế nào là cường giả chính thức. Ta biết, trong các ngươi có rất nhiều người thù địch cha con ta, đây là điều không thể tránh khỏi. Tuy nhiên, ta bây giờ đã trưởng thành, những việc phát sinh khi ta còn nhỏ, không thể nào xuất hiện lại
Đại Trưởng lão đi đến bên cạnh Niệm Băng, trong mắt toát ra ánh sáng hiền lành, những việc từng phát sinh trên người Niệm Băng, hắn hiểu rõ, nhìn cháu của mình, hắn thở nhẹ một tiếng, nói:
- Được rồi, Niệm Băng, không cần nói nhiều như vậy. Ngươi còn có rất nhiều chuyện phải làm, đi trước đi, quân đội Hoa Dung Đế quốc lập tức xuất phát. Cha ngươi ở đây, ngươi có thể an tâm, có gia gia ở đây rồi
Niệm Băng mỉm cười, cung kính hành lễ với bảy vị Trưởng lão và gia gia của mình rồi đi ra ngoài. Nếu nói về địa vị ở Huyết Sư giáo, thì chỉ có bảy vị Trưởng lão hành lễ với hắn, nhưng ở đây, bảy vị Trưởng lão lại là tiền bối của hắn. Ra khỏi nhà đá, Niệm Băng biết có bảy vị Trưởng lão và gia gia của mình ở đây, cha sẽ không có gì phải khó xử. Hắn bây giờ có rất nhiều việc phải làm, thật sự không thể lưu lại đây thêm nữa. Thân hình lóe lên mấy lần, dùng tốc độ nhanh nhất đi vào Ma Pháp trận mà mình dựng lên để Ma Pháp trận phát huy tác dụng.
Lúc Niệm Băng trở lại phòng của mình thì đã là đêm tối. Băng Nguyệt hồ vì quân đội của bốn Đại đế quốc rời đi nên yên tĩnh hơn rất nhiều, không khí ẩm ướt theo gió lan đi khắp nơi. Trong mắt Niệm Băng hiện lên vẻ mệt mỏi, giúp nhiều người như thế xuyên qua không gian, mặc dù Ma Pháp trận có thể hấp thu Tiên thiên khí trong không khí, nhưng một lần hơn 20 vạn người đi vào cũng có chút ít khó khăn. Cho nên, hắn không thể không dùng Tinh thần lực của mình hỗ trợ, lúc này, Tinh thần lực tiêu hao khiến hắn hơi mệt mỏi. Nhưng hắn còn việc phải làm, chưa thể nào nghỉ ngơi được.
Nếu không phải Sư phụ đột nhiên xuất hiện, bây giờ Niệm Băng đã giống như binh lính của tứ Đại đế quốc, xuất hiện trước mặt đám di dân ở Di Thất Đại Lục. Nhưng thân thể Sư phụ không ổn như vậy, hắn nếu không giúp Tra Cực giải quyết vấn đề, chỉ sợ cũng không thể an tâm đối đầu với đám Thần Nhân. Cho nên, hắn quyết định ở lại, ở lại cùng hắn chỉ có mình Băng Khiết. Phượng Nữ, Lam Thần và Long Linh đều đã đi đến tiền tuyết, còn cha, đã thành công về đến Dung gia. Dù Niệm Băng không gặp lại cha, nhưng hắn tin rằng, cha mình bây giờ nhất định đang rất cao hứng. Dù sao, tâm nguyện lớn nhất của hắn đã được giải quyết. Mà mẹ mình mặc dù tạm thời cách xa cha, nhưng quá khứ bà đã là người dẫn dắt cao thủ Băng Thần Tháp, tất cả tinh nhuệ của bốn Đại đế quốc.
- Sư phụ
Niệm Băng đẩy cửa bước vào, nhỏ giọng gọi.
Mặc dù đã là ban đêm, nhưng Tra Cực vẫn chưa ngủ, không phải là lão không muốn ngủ, mà là không thể ngủ được. Nghĩ đến đệ tử xuất sắc của mình, cùng với lời nói của Niệm Băng đã nói, trái tim lão như có lửa thiêu đốt. Băng Khiết mới rời đi một lát, Tra Cực sợ nàng vất vả nên bảo nàng đi nghỉ. Dù sao, ngày mai Băng Khiết phải cùng với Niệm Băng đi đến tiền tuyến.
- Quay lại rồi sao, mệt lắm phải không, trước tiên nghỉ ngơi một lát đi
Tra Cực mỉm cười vỗ vỗ vào chiếc ghế bên cạnh mình.
Niệm Băng đi đến ngồi xuống bên cạnh Tra Cực, ở trước mặt Sư phụ mình, hắn không cần phải thể hiện sự kiên cường, mỉm cười nhìn Tra Cực:
- Sư phụ, hoàn cảnh ở đây cũng tuyệt, từ nay về sau nếu ngài và Sư Mẫu muốn ẩn cư, thì ở đây là một lựa chọn rất được, chứ Băng Nguyệt thành bên kia hơi lạnh một chút

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #439


Báo Lỗi Truyện
Chương 439/461