Chương 427: Miểu Sát Chủ Thần


- Tạp Tiệp Áo Tây Tư và Tộc nhân ra mắt hai vị Chủ Thần
Chủ Thần, bọn họ là Chủ Thần? Niệm Băng chấn động trong lòng. Hắn biết đây là Tạp Tiệp Áo Tây Tư cố ý nhắc nhở mình.
Sắc mặt Tà Nguyệt cũng trở nên khó coi. Trong Thần Chi đại lục, danh hiệu Chủ Thần dùng để chỉ cường giả trên cấp 14. Long Thần từng nói cho Niệm Băng, phần lớn Chủ Thần đều bị vây trong ngủ say, hơn nữa có tổng cộng tám vị Chủ Thần. Trong đó có vài vị được bổ sung sau trận đại chiến vạn năm về trước. Nhưng, mấy tên Chủ Thần này ít nhất cũng có hơn vạn tuổi. Với thân thể của con người mà sống trên vạn năm, thì thực lực của bọn họ sẽ rất mạnh. Có lẽ, cũng chỉ có đồng cấp với bọn họ trên Thần Chi đại lục mới có thể biết được.
Âm thanh dịu dàng lại vang lên, dường như hắn không vội vàng ngăn cản U U hoàn thành chú ngữ, ánh mắt dập dìu, dùng âm thanh dịu dàng nói:
- Bảy vị Long Vương không cần khách khí
Tạp Tiệp Áo Tây Tư cung kính nói:
- Rất xin lỗi Chủ Thần Đại nhân. Chúng ta vô dụng, không thể ngăn cản đám nhân loại trước mặt
- không vấn đề gì, các ngươi đã cố hết sức. Những cường giả này quả thật nằm ngoài dự kiến của chúng ta. Xem ra, Ngưỡng Quang Đại lục phát triển quá nhanh, có lẽ không bao lâu nữa sẽ trở thành Di Thất Đại Lục
Vừa nói, ánh mắt hắn xuất hiện tia sát khí:
- Ta giới thiệu một chút, ta là một trong tám vị Chủ Thần của Thần Chi đại lục – Tang Thần Cốc Long. Còn vị này là Suy Thần Hạ Vũ. Với thực lực của các ngươi, vốn đã không nên lưu lại trên Đại lục này. Chỉ cần các ngươi đồng ý, ta có thể dẫn các ngươi đến Thần Chi đại lục, trở thành một thành viên trong Chúng thần, trở thành Thần kiêu ngạo, tốt hơn rất nhiều so với làm một người bình thường ở đây.
Niệm Băng tính toán ngàn vạn lần cũng không ngờ được rằng Chủ Thần cũng tự mình ra tay. Nhưng chuyện đã phát sinh đến nước này, hắn không thể dừng lại được nữa. Chỉ có thể hy vọng Chú ngữ của U U nhanh chóng chấm dứt một chút. Mặc dù những người ở đây kém hơn đám Chủ Thần với thực lực cường đại, nhưng chỉ cần kéo dài đến khi U U hoàn thành chú ngữ là đủ rồi.
Khinh thường hừ lạnh một tiếng, Niệm Băng đầy châm chọc nói:
- Thần Chi đại lục? Một thành viên trong Chúng Thần, đến cái nơi như địa ngục của các ngươi sao? Tang Thần Đại nhân, chỉ sợ các ngươi mang đến vận rủi cho chúng ta thôi
Tang Thần Cốc Long sững sờ một chút, vẻ mặt hơi đổi, nói:
- Nói như vậy, ngươi từng đến Thần Chi đại lục?
Vừa nói, ánh mắt hắn hơi nghi hoặc dừng ở trên người Ải Nhân Tích Lỗ. Sóng mắt lưu chuyển của hắn đột nhiên như là thực chất, Tích Lỗ kêu lên một tiếng đau đờn, thân thể run lên, lui về phía sau vài bước trên lưng Áo Tư Tạp.
Ánh mắt của Niệm Băng hơi đổi lại. Ở trong tất cả mọi người ở đây, Tích Lỗ mặc dù không phải là người mạnh nhất, nhưng tuyệt đối đứng trong hàng ngũ ba người mạnh nhất. Mà Tang Thần chỉ dùng một ánh mắt đã khiến hắn lui lại phía sau, thực lực quá mạnh, không hổ danh Chủ Thần.
- Ta đi qua hay chưa, thì phải do Tang Thần Đại nhân tự mình phán đoán. Không ngờ rằng, lần này lại kinh động được hai vị Chủ Thần, thật là vinh dự cho chúng ta
Tang Thần Cốc Long phủi bụi trên đầu mình, cúi đầu nhìn thoáng qua áo giáp màu đỏ trên người, mỉm cười nói:
- Xem ra chúng ta đến đây là hoàn toàn chính xác. Các ngươi còn khó chơi hơn trong tưởng tượng chúng ta nhiều. Bây giờ, là lúc các ngươi nên có quyết định. Cho các ngươi hai lựa chọn. Một là chấm dứt phong ấn, cùng chúng ta trở về Thần Chi đại lục, hai là chết
Hắn cố ý kéo dài chữ Chết, vẻ mặt trùng xuống:
- Tất cả đều phải chết
Tích Lỗ nổi giậm gầm lên một tiếng:
- Chết? Các ngươi dạy ta chữ Chết viết thế nào đi, Đồ Thần trảm
Chiến phủ khổng lồ vung lên, hắn nhảy lên lưng Áo Tư Tạp, thanh chiến phủ bám theo một đạo ánh sáng kinh người, chém về phía Tang Thần Cốc Long.
Niệm Băng đã từng thấy cảnh Tích Lỗ phát huy toàn lực. Lúc này thấy hắn đột nhiên phát động, thì liền phát ra Tinh thần lực mới khôi phục được một chút, Thiên nhãn lĩnh vực ngay lập tức bao phủ thân thể Tích Lỗ, tăng thực lực của hắn lên một chút.
- Diệt tuyệt Linh hồn chi viêm, nghe mệnh lệnh của ta
Âm thanh của U U lại vang lên, lại một lần nữa biến hóa. Ánh hào quang màu đen từ phía sau lớp sương mù bay lên trời, thẳng lên tận không trung, hợp lại với cánh cửa đỏ như máu. Cánh cửa lại mở ra vài phần, ở những đường vân màu đỏ sậm của tam giác màu vàng nhất thời có thêm một vầng sáng màu đen.
Tang Thần Cốc Long và Suy Thần Hạ Vũ như là không có chút gì vội vàng, dường như là không nghe thấy âm thanh của U U. Tang Thần Cốc Long nhìn thấy công kích của Tích Lỗ, nâng tay phải của mình lên, nhẹ nhàng đánh ra một chưởng, đón nhận công kích của Tích Lỗ.
Phủ quang trong nháy mắt thu lại, dòng khí lưu màu đỏ nhìn như chẳng có chút uy thế gì, nhưng mà trong đó lại có một ít ánh kim quang, kim quang mặc dù rất nhỏ nhưng rất chói mắt.
"Ầm" Tiếng ca chạm mạnh vang lên không trung, Tích Lỗ bị đánh bay lên không mấy trăm trượng. Mặc dù hắn vẫn dùng sức giữ chặt được Chiến Phủ, nhưng hổ khẩu cũng bị nứt ra, hào quang trên Diệt Thần phủ phai nhạt đi rất nhiều, máu tuôn ra. Lúc thân thể hắn lên tới điểm cao nhất thì hắn dường như đã mất đi ý thức, thân hình quanh cuồng từ trên trời rơi xuống.
Thiên nhãn lĩnh vực của Niệm Băng đã biến mất khi bọn họ va chạm, bị lực phản chấn điên cuồng phá vỡ. Phượng Nữ bay lên không, đỡ lấy Tích Lỗ đang rơi xuống. Vị Ải nhân cường đại lúc này đã lâm vào hôn mê sâu.
Yên tĩnh, quá yên tĩnh, chỉ tiện tay một chiêu đã đánh cho Tích Lỗ dù dùng toàn lực cũng bị hôn mê, đây là lực lượng thế nào?
Tang Thần Cốc Long khẽ nói:
- Xem ra ta quá coi thường tên Ải nhân này. Chịu một kích của ta mà chỉ bị thương chứ không chết. Ân, xem ra thực lực của hắn cũng không đơn giản là cấp 13. Bây giờ, các ngươi thay đổi quyết định vẫn còn kịp. Cấp 13 mặc dù cường đại, nhưng chênh lệch giữa cấp 13 và cấp 14 không phải có thể dùng ý chí là có thể vượt qua được đâu
Niệm Băng không nhìn Tích Lỗ, mà chăm chú nhìn Tang Thần Cốc Long trước mặt, hai mắt tạo thành một khe hở:
- Cảnh giới Hoàng Cực Huyệt cuối cùng, quả nhiên không hổ là mạnh đến tột cùng
Người khác không nhìn ra, nhưng hắn có Thiên Nhãn Huyệt sao lại không thấy chứ? Khi hắn thấy Kim quang trong đôi mắt đó, đã biết Tích Lỗ rất khó chống lại được Tang Thần Cốc Long. Cảnh giới Hoàng Cực Huyệt cuối cùng mới đúng là cường hãn. Chỉ mạnh hơn một điểm, nhưng lại là chênh lệch về đẳng cấp, Tích Lỗ căn bản không có một chút cơ hội.
Chủ Thần cấp 14, Chủ Thần có được Hoàng Cực Huyệt chung cực, Chủ Thần sống vạn năm, là người mà bọn mình có thể đối phó sao? Không có đáp án, không ai có thể có câu trả lời cho Niệm Băng.
Sóng mắt của Tang Thần Cốc Long chuyển động, cười nói:
- Đã biết rồi, ta nghĩ lựa chọn đầu tiên là sự lựa chọn chính xác nhất cho các ngươi
Giọng nói của hắn mặc dù rất dịu dàng, nhưng trong đó lại có đầy sự kiêu ngạo. Hắn quả thật rất kiêu ngạo vào bản thân.
Niệm Băng bất đắc dĩ nói:
- Được rồi, xem ra chúng ta không có lựa chọn nào khác. Động thủ
Hai chữ cuối cùng hắn hét lên thật to, dọa cho Tang Thần Cốc Long và Suy Thần Hạ Vũ nhảy dựng lên.
Đối mặt với nguy cơ trước mắt này, Tà Nguyệt không còn tư tưởng ích kỷ nữa. Hắn lao lên trước tiên, mà Niệm Băng lại một lần nữa phát ra Thiên nhãn lĩnh vực với màu đen hoàn toàn. Hai tiếng Phượng kêu vang lên, hai Phượng hoàng một lam, một đỏ bay lên. Chia làm hai hướng tấn công, mi tâm của Niệm Băng cũng đã phát sáng, một vầng hào quang màu vàng mang theo áp lực cực lớn trùm tới hai gã Chủ Thần. Thời khắc mấu chốt, hắn không hề tiết kiệm thực lực của mình nữa, muốn ngăn cản hai vị Chủ Thần trước mặt thì phải toàn lực ra tay.
Tiếng ngâm xướng to rõ, rành mạch vang lên, bông băng sen khổng lồ đang dừng lại liền bay lên không, vẽ thành một đường vòng cung trong không trung, rơi về phía hai vị Chủ Thần. Giờ phút này, ngoại trừ bản thân Tà Nguyệt, thì bên phía Niệm Băng, tất cả những ai có thể ra tay đều đã ra tay.
Thánh Sư vừa muốn lao ra đã bị Tạp Tiệp Áo Tây Tư kéo lại. Tạp Tiệp Áo Tây Tư dùng giọng nói rất nghiêm túc nói:
- Với thực lực của Chủ Thần còn cần chúng ta hỗ trợ sao? Đó chính là sự vũ nhục lớn nhất với hai vị Chủ Thần Đại nhân
Thánh Sư sững sờ một chút, nhưng hắn lập tức hiểu ra. Bảy vị Long Vương cũng không có ý định trợ giúp hai vị Chủ Thần. Dường như bọn họ đến đây không phải là hỗ trợ đám Thần Nhân vậy.
- Ngươi nói rất đúng, bảo sao Long Thần lại cố ý chọn ngươi thành người thừa kế của hắn
Giọng nói của Tang Thần Cốc Long vang lên, thân thể của hắn và Suy Thần Hạ Vũ gần như đồng thời biến mất khi hợp kích của mọi người đánh tới.
Trong nháy mắt sau khi Ma pháp thất bại, Niệm Băng như hiểu ra cái gì đó, hét lên một tiếng rất to:
- Mẹ, cẩn thận, là Địa Linh Huyệt Chung cực
Đúng thế, hai gã Chủ Thần này không chỉ có Hoàng Cực Huyệt Chung cực, mà cũng có Địa Linh Huyệt Chung cực đại biểu cho tốc độ cực nhanh. Chỉ có thể thông qua Thiên Nhãn Huyệt mới có thể thấy được hành tung của bọn họ. Khi công kích vừa đánh vào khoảng không, Niệm Băng liền thông qua Thiên Nhãn Huyệt phán đoán được hướng công kích của hai tên Chủ Thần.
Băng Linh và đám Ma Pháp sư Băng Thần Tháp liên tục ngâm xướng, hai bóng người chỉ lóe lên đã đi đến trước mặt bọn họ. Kim quang xuất hiện trên tay Tang Thần Cốc Long, mục tiêu của hắn chính là mẹ của Niệm Băng.
Bông Băng sen khổng lồ đột nhiên biến mất trong không trung, mà khi nó xuất hiện lại, đúng là lúc Tang Thần Cốc Long công kích. Tốc độ cực hạn chính là Thuấn di, mà Ma pháp cấp 14 do Băng Linh khống chế hoàn hảo, cũng đạt đến tốc độ cực hạn.
Tang Thần Cốc Long và Suy Thần Hạ Vũ lựa chọn Băng Linh tự nhiên có lý của bọn họ. Bởi vì bọn họ cảm giác được, ở trong hoàn cảnh trước mắt này. Trăm tên Ma Pháp sư do Băng Linh cầm đầu, có thể tăng thực lực của bọn họ lên rất nhiều. Cho nên, trước hết phải hủy diệt mối uy hiếp lớn nhất đối với bọn họ. Đến cảnh giới Chủ Thần, thủ đoạn công kích của bọn họ rất đơn giản. Đều là đánh ra một chưởng, chỉ có điều Tang Thần Cốc Long đánh ra tay phải; còn Suy Thần Hạ Vũ đánh ra tay trái. Tay hai người cùng lúc đánh ra, vừa lúc đón nhận bông Băng sen do trăm tên Ma Pháp sư toàn lực phát động.
- Mẹ…
Niệm Băng lập tức Thuấn di đến chiến trường. Nhưng Ma pháp nguyên tố ở trung tâm vụ va chạm đã bị bóp méo, nên vị trí xuất hiện của hắn lệch khỏi vị trí nên xuất hiện. Khi đó vụ va chạm kịch liệt đã xảy ra.
Vầng sáng tiêu tán về bốn phía. Trong nháy mắt Băng cốc biến mất, cả Băng cốc hoàn toàn biến mất. Lúc trước đám Thần Nhân không làm được, nhưng lại biến mất do sự đánh nhau sống chết giữa hai gã Chủ Thần và đám Ma Pháp sư do Băng Linh cầm đầu. Vụ nổ đó vì diễn ra giữa không trung nên tạo ra một vùng chân không, mới khiến cho Miêu Miêu và các sủng vật của nàng đang đánh nhau với đám Thần Nhân may mắn thoát khỏi. Nhưng những dòng sông băng, những ngọn núi băng đã hoàn toàn biến mất. Mặt đất trở nên bằng phẳng, dường như nơi đây vốn là một băng nguyên bằng phẳng vậy.
Thân hình Tang Thần Cốc Long và Suy Thần Hạ Vũ chỉ hơi chấn động một chút đã khôi phục bình tĩnh. Nhưng trăm tên Ma Pháp sư Băng hệ lại đồng thời phun máu. Băng Linh cầm đầu vẻ mặt trở nên xám trắng, bạch quang lóe lên trong ngực. nếu không phải nàng mở ra Tây Kinh huyệt hấp thu rất nhiều Tiên thiên băng hệ, lại ở trong hoàn cảnh thuận lợi thế này thì công kích của hai gã Chủ Thần có được Hoàng Cực Huyệt Chung cực đủ khiến cho trăm tên Ma Pháp sư do nàng cầm đầu biến mất như Băng cốc. mặc dù ngăn cản được công kích, nhưng nàng cũng bị thương nặng, trước mắt trở nên tăm tối, Bạo Phong Huyệt không thể nào duy trì được nữa, thân hình rơi xuống bên dưới.
Niệm Băng kịp thời ôm lấy mẹ đang thở yếu ớt lại. Một cảm giác phẫn nộ trước đó chưa từng có dâng lên trong lòng, hắn không hề giữ lại Sinh mệnh khí đưa vào người mẹ, hai mắt hắn trở nên đỏ như máu, hét lên một tiếng:
- Áo Tư Tạp
Một thân ảnh màu xám xuất hiện bên cạnh Niệm Băng. Một hắc sau, Niệm Băng đã cẩn thận đặt mẹ lên lưng Áo Tư Tạp.
Tang Thần Cốc Long và Suy Thần Hạ Vũ không thèm để ý đến tâm trạng của Niệm Băng. Thấy Băng Linh không còn sức chiến đấu, bọn họ không thèm để ý đến đám Ma Pháp sư yếu ớt như đám kiến hôi của Băng Thần Tháp. Hai người liền tách ra. Một người đánh về phía U U, một người thì bay thẳng đến Niệm Băng. Chỉ tiếp xúc trong chốc lát, bọn họ đã nhận ra Niệm Băng là thủ lĩnh đám người, giết chết hắn là phải rồi.
- Vĩnh Sĩ bất tức Chi Viêm, nghe lệnh của ta
ngọn lửa màu tím theo tiếng ngâm xướng của U U bay lên không trung. Đây là ngọn lửa màu thứ tư. Cánh cửa màu đỏ sậm trên không trung đã mở được một nửa, câu chú ngữ này U U ngâm rất nhanh, bởi vì nàng nằm trong làn sương mù mà Tà Nguyệt phát ra, nên không ai có thể thấy được hình dạng của nàng lúc này.
Niệm Băng đứng thẳng trong không trung, lạnh lùng nhìn Tang Thần Cốc Long đi đến trước mặt:
- Ngươi làm mẹ ta bị thương
Tang Thần Cốc Long mỉm cười nhìn Niệm Băng:
- Thì sao?
Ánh mắt đỏ rực của Niệm Băng toát ra hào quang nghê người:
- Khi còn bé, có người đã cướp đi tình thương người mẹ của ta. Cách đây không lâu ta mới gặp được mẹ ta. Khi đó ta đã thầm thề, không ai có thể cướp đi mẹ của ta một lần nữa. Cho dù là Thần chân chính cũng không được
Tang Thần Cốc Long nhìn thấy ánh sáng nhàn nhạt lóe ra từ Mi tâm của Niệm Băng:
- Chỉ bằng Thiên Nhãn Huyệt của ngươi? Có lẽ, qua vài trăm năm nữa ngươi cũng có thể thành cao thủ cấp bậc như ta, tuy nhiên, người chết bây giờ lại là ngươi
Niệm Băng cười cười, nụ cười trở nên dữ tợn:
- Thật không, ta sẽ đánh cuộc thử xem
- Đánh cuộc?
Tang Thần Cốc Long hơi kinh ngạc nhìn Niệm Băng. Sau khi đi vào vùng Đại lục này, Ngưỡng Quang Đại lục khiến cho trái tim hắn ngủ yên nhiều năm lại nhảy lên. Hắn tin rằng Suy Thần Hạ Vũ ở bên kia sẽ không để cho quá trình mở phong ấn tiếp tục. Cho nên hắn cũng không vội vàng giết Niệm Băng.
Niệm Băng gật gật đầu nói:
- Cũng được, đúng là đánh cuộc, cuộc tính mạng của ta, cũng cuộc tính mạng của ngươi
Hai mắt đỏ như máu đột nhiên trở lại bình thường. Sau một khắc, hào quang ở Mi tâm của hắn đột nhiên lại sáng rực. Kim quang mở rộng ra vô tận, cả Niệm Băng và Tang Thần Cốc Long cùng nghe thấy âm thanh vỡ tan, ngay sau đó, thân hình Niệm Băng run lên.
- Tứ giới Chi viêm phủ xuống thân ta
Giọng nói của U U lại nhanh hơn. Lúc này đây, trên cánh cửa khổng lồ màu đỏ sậm trên không trung, ngọn lửa bốn màu vừa bay lên không đồng thời phủ xuống. Sương mù mà Tà Nguyệt phát ra lập tức tiêu tan, lộ ra U U đang ở trong không trung.
U U thay đổi, xung quanh thân thể nàng là ngọn lửa bốn màu. Nàng giống như Hỏa Diễm Nữ vương (Ngọn lửa nữ vương). Hai tay hợp lại để trước ngực, còn quang cầu màu đỏ như máu tràn ngập giữa hai tay nàng.
Thực lực của Suy Thần Hạ Vũ rất khủng bố. Bất kể là Lam Thần, Phượng Nữ hóa thân thành Phượng Hoàng, hay là Vua Hắc Ám Tà Nguyệt. Lúc này đều rõ ràng cảm giác được chênh lệch quá lớn giữa cấp 13 và cấp 14. khi Suy Thần Hạ Vũ lại xuất hiện, thì Hấp Huyết quỷ vương, Cương Thi Vương và đám Vong Linh thuật sĩ bị Đấu khí giống như Thần lực của hắn ép thành mảnh nhỏ. Phượng Nữ và Lam Thần chưa tiếp cận được hắn đã bị chấn lui. Huyết Sắc Thôn phệ của Tà Nguyệt biến thành một điểm sáng đỏ, hắn toàn lực phát động Vong Linh Ma pháp nhưng lại bị Đấu khí mạnh mẽ ngăn cản hoàn toàn.
Thân hình Suy Thần Hạ Vũ chỉ hơi rung lên đã đi đến trước mặt U U. Một quyền đánh vào khoảng không, hướng về phía U U đang bao phủ trong ngọn lửa bốn màu. Lúc này, Tà Nguyệt, Lam Thần, Phượng Nữ đã không thể ngăn cản. công kích mà đám Ma Pháp sư của Băng Thần Tháp phát động bị hóa thành phấn mạt trước Đấu khí cường đại của Chủ Thần. Chiêu quyền mang theo hào quang màu vàng ẩn hiện một đạo thân ảnh màu vàng, nhìn như muốn chạy vào phạm vi của Phong ấn chi bình Mặc Áo Đặc Tư. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Vẻ mặt U U không thay đổi, ngẩng đầu nhìn cánh cửa trên không trung. Nàng lúc này đã hoàn toàn mất đi quyền khống chế bản thân mình, chỉ có thể tiếp tục niệm Chú ngữ. Mà quyền ảnh màu vàng chết chóc đã đến nơi.
"Phốc" Quyền ảnh màu vàng biến mất. U U vẫn đang ngâm xướng, cột sáng của Phong ấn chi bình không bị ảnh hưởng chút nào. Nhưng bên ngoài cột sáng đã có thêm một thân ảnh, ngăn chặn quyền ảnh màu vàng.
- Ti Na
Tà Nguyệt điên cuồng kêu lên. Thân hình lóe lên, đỡ lấy thân hình đó, chính là Hấp Huyết quỷ nữ vương vẫn không hề xuất hiện. Dựa vào thuật ẩn thân, nàng luôn bảo vệ U U, để ngăn cản người muốn phá hỏng chú ngữ.
- Tại sao, tại sao lại ngốc như thế?
ánh mắt của Tà Nguyệt lúc này đã hơi ươn ướt.
Ti Na cười khổ:
- Đó là đứa con duy nhất của chúng ta. Tà Nguyệt, ngươi biết không? Ta yêu ngươi không phải vì thực lực và quyền lực của ngươi. Ta yêu ngươi vì hoàn thành ước nguyện của ngươi, mạng của ta đáng là gì?
Trong nụ cười tự giễu, Tà Nguyệt nhìn thấy thân thể vợ mình hóa thành một màng bụi phấn bay đi. Hắn ngây dại, thân thể hắn run lên, khí tức Tà ác mênh mông. Trái tim hắn đang đau đớn, đến tận lúc này, hắn mới biến trái tim lạnh như băng cũng đau đớn.
"Ầm Ấm" Hai quyền của Suy Thần Hạ Vũ đánh bay Phượng Nữ và Lam Thần. Bị trúng thêm một đòn Hoàng Cực Huyệt, hai nàng biến thành hình người ở giữa không trung. Các nàng dù sao cũng không phải Phượng hoàng chân chính, máu chảy từ miệng xuống. Thân bị trọng thương, lúc này các nàng chỉ có thể dựa vào khả năng của Gia tộc mà duy trì không ngã. Các nàng có bài học từ Tích Lỗ, nên cố gắng không trực tiếp đỡ đòn của Suy Thần Hạ Vũ, mới có thể kiên trì đến bây giờ. Nhưng bây giờ U U gặp nguy hiểm, các nàng không thể không toàn lực tấn công. Nhưng kết quả là vẫn không thể ngăn cản, Thần Nhân cấp 14 thật sự quá cường đại.
- Ngũ Giai Chi viêm nghênh đón kẻ thù của ta
Thân hính Suy Thần Hạ Vũ lóe lên, vòng qua Tà Nguyệt, lại đánh một quyền về phía U U. không phải là hắn sợ U U, mà là không muốn tốn thời gian. Tà Nguyệt lúc này vẫn duy trì hình dạng ôm vợ. Cả người hoàn toàn chết lặng, căn bản không chú ý đến Suy Thần Hạ Vũ, chỉ là đang thì thầm tự nhủ:
- Đáng giá sao? Tất cả những điều này đáng giá sao?
Suy Thần Hạ Vũ sắp đắc thủ, thì đúng lúc này, quang cầu đỏ như máu trong tay U U lại đột nhiên cháy lên, đó là ngọn lửa màu đỏ trong suốt. Đồng thời thiêu đốt với ngọn lửa bốn màu quanh người. Ngũ giới Chi viêm ( Ngọn lửa năm màu), đúng thế, đó là Ngũ giới Chi viêm.
Quyền ảnh màu vàng vừa tiến vào Phong ấn chi bình liền lập tức biến mất cùng với Ngũ giới Chi viêm. Suy Thần Hạ Vũ hơi sửng sốt, vừa muốn tiếp tục công kích, thì Ngũ giới Chi viêm bay lên không, hướng về phía cánh cửa đỏ như máu ở phía chân trời. Lúc này, mở phong ấn đã đến bước cuối cùng. Mà trong nháy mắt khi Ngũ giới Chi viêm bay lên không, thì Suy Thần Hạ Vũ lại bị đánh bay ra ngoài.
Bên kia, Tang Thần Cốc Long đang lâm vào khủng hoảng. Khi hào quang màu vàng trên trán Niệm Băng bao phủ toàn thân thì một cảm giác sợ run sợ xuất hiện trong lòng Tang Thần Cốc Long. Ý thức có điểm không ổn, hắn không chờ đợi nữa, lập tức tấn công Niệm Băng. Hoàng Cực Huyệt Chung cực như tia chớp đánh về phía Niệm Băng.
Tuy nhiên, đón nhận đòn tấn công của Tang Thần Cốc Long lại là một tia chớp màu vàng.
Tiếng nổ kịch liệt vang lên, Niệm Băng vẫn lơ lửng trên không. Nhưng thân hình hắn không hề run rẩy, mà Tang Thần Cốc Long lại bị đánh lui lại phía sau mười trượng. Ánh mắt Niệm Băng không biết biến thành màu vàng từ khi nào:
- Ta muốn thử cảm giác giết Thần
Hào quang màu vàng trong nháy mắt phun ra từ giữa trán hắn. Cho dù Địa Linh Huyệt Chung cực của Tang Thần Cốc Long cũng không thể né tránh. Tay phải lại phóng ra, nhưng hắn lại hoảng sợ phát hiện, Hoàng Cực Huyệt vốn không bao giờ gặp bất lợi giờ lại bị từng đạo kim quang nhàn nhạt xuyên qua. Ngay sau đó, thân hình hắn dừng lại, ngơ ngác nhìn Niệm Băng, trong mắt tràn ngập vẻ mặt không thể tin nổi.
Ngọn lửa màu vàng không ngừng từ thất khiếu của Niệm Băng phun ra, đôi mắt màu vàng của hắn trở nên rất dữ tợn.
"Bịch" Đầu Tang Thần Cốc Long nổ tung, não bắn tung tóe ra ngoài. Thân thể hắn mất đi năng lượng bảo vệ, bị một băng tuyết đóng băng, ngay sau đó bị xé thành mảnh nhỏ.
Thân hình lóe lên, Niệm Băng đã đến trước mặt U U. Vừa lúc nghênh đón Suy Thần Hạ Vũ vừa quay lại. Tinh thần Suy Thần Hạ Vũ đang tập trung hoàn toàn vào việc phá hỏng nghi thức. Nên cũng không ngờ được Niệm Băng có thể kịp thời chạy đến đây, nghi hoặc nhìn người ngăn cản mình, nhìn Niệm Băng toàn thân tản mát ra hào quang màu vàng khiến mình sợ hãi:
- Cốc Long đâu?
- Chết rồi
Giọng nói của Niệm Băng như truyền đến từ địa ngục xa xăm.
Lúc này, Ngũ giới Chi viêm đã bay đến trời cao, in trên cánh cửa đỏ như máu. Cánh cửa rốt cuộc đã mở, mà U U cũng đã bắt đầu ngâm câu Chú ngữ cuối cùng.
- Thiên địa trở về hỗn độn, dưới Cấm Giới Nha Hoàng Phác Viêm trận, trong sự huy hoàng, mở ra đi phong ấn Mặc Áo Đặc Tư
Cùng với lúc U U bắt đầu ngâm câu chú ngữ cuối cùng, một đạo Kim quang lại bay ra từ Mi Tâm của Niệm Băng, hướng về phía Suy Thần Hạ Vũ. Hắn mặc dù không nói gì, nhưng trong mắt tràn ngập sát khí. Suy Thần Hạ Vũ thấy Mi tâm của Niệm Băng bắn ra Kim quang, đột nhiên hiểu ra một điều, điên cuồng hét lên, một cỗ Kim quang phát ra từ cánh tay trái của hắn. Máu và Kim quang hỗn hợp, hắn tự cắt nát cánh tay có Hoàng Cực Huyệt, năng lượng màu vàng khổng lồ dung hợp với Bạch quang phát ra từ đầu hắn nghênh đón đạo Kim quang đó. Mà Suy Thần Hạ Vũ không hề dừng lại, bay ngược về phía sau. Trong nháy mắt đã biến mất trong mắt mọi người.
Kim quang biến mất không để lại một tiếng động gì. Cánh tay của Suy Thần Hạ Vũ cũng đã biến mất. Niệm Băng lặng lẽ lơ lửng trên không trung không hề nhúc nhích. Màn hào quang màu vàng trên Mi Tâm không ngừng lóe ra. Mỗi một lần lóe ra, liền dừng lại trong chốc lát. Sát khí trong mắt dần dần ẩn đi. Trước khi hắn hôn mê một giây, hắn không đủ sức quay người nhìn U U đang niệm câu chú ngữ cuối cùng.
Thân hình khổng lồ của Áo Tư Tạp dùng tốc độ nhanh nhất xuất hiện bên dưới Niệm Băng. Đúng lúc này, Niệm Băng ngã xuống, nhẹ nhàng ngã xuống. Dựa vào người mẹ, lặng lẽ ngủ thiếp đi. Áo Tư Tạp toàn thân vẫn bao phủ trong màn hào quang màu vàng, tâm ý tương thông với hắn, có thể cảm giác được khí tức kỳ dị trên người Niệm Băng. Cỗ khí tức đó dường như không phải năng lượng thực chất, cũng không phải là Tinh thần lực. Mà là một cỗ năng lượng hỗn hợp kỳ dị. Niệm Băng bao phủ trong ánh hào quang mặc dù hôn mê, nhưng hơi thở hắn rất đều đặn, không có bất cứ dấu hiệu bị thương nào.
Cuộc chiến bên dưới đã đến hồi kết thúc. Trong Hồ Thí Lĩnh Vực của con Hồ Ly, sủng vật của Miêu Miêu bộc phát ra lực chiến đấu kinh người. Trong cuộc chiến, bất kể là sủng vật của Miêu Miêu hay là sáu gã Thần Nhân, vết thương trên người không ngừng tăng lên. Tuy nhiên, thân thể mấy con sủng vật này quá khổng lồ, hơn nữa lực phòng ngự rất kinh người. Mà đám Thần Nhân mặc dù bộc phát Khiếu huyệt, nhưng cũng bị luồng khí thối ảnh hưởng, lực chiến đấu giảm đi. Mỗi khi bọn hắn muốn tập trung giết chết một hai Ma Thú, thì sẽ bị đám Ma Thú điên cuồng công kích. Trong vòng một khắc ngắn ngủn, đám sủng vật công kích càng lúc càng mạnh, mà bọn họ chống đỡ càng lúc càng khó khăn khi năng lượng khổng lồ có được từ Bạo huyệt giảm dần. Bản thân bọn họ còn trông cậy vào việc bảy vị Long Vương và Chủ Thần đến cứu, nhưng tất cả không thèm để ý đến bọn họ, để mặc bọn họ bị Ma Thú vây công.
Rốt cuộc, sáu tên Thần Nhân cũng thở dài được một hơi, cái khí thối cuối cùng cũng biến mất. Đám Ma Thú trước mặt đều biến thành hình dáng ban đầu. Tất cả đều yếu đi rất nhiều, chỉ có thể dừng không công kích nữa. Mà lúc này, đám Thần Nhân lợi dụng thời cơ để mà hít thở. Mặc dù bộc phát khiến bọn họ gặp tổn thất rất lớn, nhưng chỉ cần Chủ Thần Đại nhân thành công thì tất cả đều không quan trọng. Nhưng khi bọn hắn ngẩng đầu nhìn lên không trung, thì thấy Niệm Băng đột nhiên bộc phát làm cho bọn hắn không thể nào tin được. Chỉ trong nháy mắt, đã làm hai gã Chủ Thần một chết một bỏ chạy.
Sáu gã Thần Nhân sững sờ một lát. Ngay sau đó, bọn họ có cùng một lựa chọn, dùng toàn bộ năng lượng còn thừa bay lên trời. Muốn chạy khỏi cái nơi quỷ quái này càng xa càng tốt. Ngay cả Chủ Thần cũng bỏ chạy, ở lại đây còn có kết quả tốt được sao?
Miêu Miêu là một cô bé thuần khiết, nếu thay đổi là lúc khác, nàng rất khó làm ra việc đuổi tận giết tuyệt. Nhưng hôm nay thì khác. Sáu gã Thần Nhân bị Ma Thú vây công nàng đã thấy bọn chúng ở lãnh địa của Bạch Nhân Tộc. Tay mỗi người trong bọn hắn đều đã dính máu của Gia tộc. Khiến cho một cô gái lương thiện phẫn nộ thì vô cùng đáng sợ.
Đám Thần thú do Quan Quan cầm đầu đều mất đi hầu hết lực công kích vì tiêu hao quá độ. Sự suy yếu của bọn chúng không hề kém đám Thần Nhân. Nhưng đúng lúc khi sáu tên Thần Nhân muốn bay lên, thì đồng thời cảm giác đầu óc chua xót, Đấu khí đứt đoạn. Rơi trở lại mặt đất, ngân quang phong tỏa không trung. Miêu Miêu đã không phải là Miêu Miêu của ngày xưa. Lúc này nàng kế thừa Tinh thần lực của cha mẹ, Tinh Thần Ma Pháp của Gia tộc có hiệu quả phong tỏa tuyệt đối với đám Thần Nhân đang suy yếu.
Đám Ma Thú từ từ tách ra hai bên, mặt đất run lên. Một bóng người khổng lồ xuất hiện trước mặt đám Thần Nhân. Bọn họ giật mình nhìn thấy đó là một bóng người toàn màu vàng. Thân thể khổng lồ mang theo Uy áp vô thượng. Mỗi khi tiến thêm một bước, khiến cho bọn hắn cảm nhận áp lực mênh mông. Bọn họ có thể khẳng định, đó là một con ồng. Nhưng hình dáng khác bảy vị Long Vương. Con Rồng này cánh mặc dù rất dài và rộng, nhưng thân hình rất khổng lồ. Cho dù bảy vị Long Vương cũng không thể so sánh với nó. Trên thân thể màu vàng có một tầng Lân giáp rát dày. Trên lưng nó, mọc ra một cây tiêm thứ dài gần nửa trượng, Long vĩ rất dài kéo ở phía sau. Toàn thân tản ra vầng sáng vàng nhàn nhạt. Trên lưng con Cự Long này đang ngồi một cô gái, thân hình nàng ở trong vầng sáng màu vàng nhìn rất thuần khiết. Nhưng lúc này trong đôi mắt to tròn của nàng lại tràn ngập sát khí.
Con Cự Long này tạo cho đám Thần Nhân cảm giác rất quen. Bọn họ lúc trước đối mặt với con Kim Bối Địa Long Vương này thì nó còn chưa tiến hóa đến mức này. Lúc này, không riêng gì thể tích, mà khí tức xung quanh thân thể hắn còn bá đạo hơn trước nhiều.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #427


Báo Lỗi Truyện
Chương 427/461