Chương 426: Hậu thuẫn kiên cố của Niệm Băng


Trong màn khí thể màu vàng, ngoại trừ Hồ ly đang chạy trốn ra thì chín con thú triệu về trong nháy mắt đều dừng lại một chút. Ngay sau đó ở bên trên, xuất hiện biến hóa đầu tiên là Quan Quan vừa mới bị đánh bay lại, từ màu tím chuyển sang màu phấn hồng. Nó bị bao phủ trong luồng khí thối nên lại xuất hiện biến hóa một lần nữa. Chỉ có điều, bão táp lúc này càng thêm mãnh liệt. Thân thể Quan Quan vốn đã rất lớn lại tăng lên mấy phần trong nháy mắt, càng thêm béo mập. Ngay su đó, dưới tác dụng của luồng khí, đôi mắt của Quan Quan biến thành màu đen sâu đậm, điên cuồng gào lên một tiếng, dựng đứng đôi tai lớn lên. Xung quanh thân thể hiện ra một vòng khí lưu màu đen, thân thể khổng lồ, thú tính lại trào dâng, còn khủng bố hơn cả lần trước.
Miêu Miêu giật mình nói:
- Oa, không phải chứ, Thú huyết phi đằng? Tên kia thật đúng là mạnh, có thể tăng thực lực của tất cả Ma Thú trong phạm vi của Lĩnh vực tăng lên hai cấp độ
Tất cả Ma Thú đều có biến hóa như nhau, ngoại trừ Bích Mục Thương Câu ra, thì ánh mắt chúng nó đều biến thành màu đen, thân thể đều to lên. Cùng lúc Quan Quan phát động công kích, chúng nó đều dùng ra kỹ năng công kích mạnh nhất của mình, lao về phía đám Thần Nhân. Lúc này, đám Thần Nhân hận muốn giết chết con Hồ Ly bỉ ổi, nhưng bọn họ không có tâm sức đâu mà đi tìm Hồ Ly. Hồ Ly lúc này đang trốn trong một góc mà thở hổn hển, vừa rồi phóng khí thật là thoải mái nhưng cũng tiêu hao rất nhiều. Bộ lông màu đỏ kim trên người nó đã nhạt đi rất nhiều, đang dùng đôi mắt tục tĩu nhìn đám Ma Thú đang tiến vào trạng thái cuồng bạo. Hồ Thí Lĩnh vực của nó có uy lực rất lớn, chỉ cần bao trùm ra, thì sẽ di động theo sự di động của Ma Thú trong phạm vi bao phủ. Ở trong Lĩnh vực này, tất cả Ma Thú đều tiến vào cảnh giới điên cuồng siêu cấp. Đúng như lời Miêu Miêu nói là tăng lên hai cấp, mặc dù không duy trì được lâu, nhưng Ma Thú đột nhiên tăng lên hai cấp bậc thì rất là đáng sợ. Đồng thời, con người ở trong Lĩnh vực, sẽ bị xú khí ảnh hưởng, thực lực giảm mất hai phần, đây chính là một trong những kỹ năng hỗ trợ mạnh nhất của Hồ Ly. Mặc dù duy trì Lĩnh vực trong thời gian có hạn, nhưng Bạo huyệt của đám Thần Nhân cũng chỉ có một thời gian nhất định.
Niệm Băng trên không trung vừa không ngừng phóng ra Ma pháp hỗ trợ cho Tích Lỗ và Áo Tư Tạp, vừa quan sát động tác của con Hồ Ly. Lĩnh vực phụ trợ siêu cấp của nó khiến hắn giật mình. Giờ phút này, hắn mới hiểu được, trong đông đảo Ma Thú mà Miêu Miêu gọi về, Vương giả chính thức lại chỉ có con Hồ Ly nhìn rất sỗ sàng này. Đám Ma Thú gọi về rất điên cuồng, khiến cho sáu tên Thần Nhân dùng cách Bạo Huyệt không thể xông tới, chỉ có thể cố gắng duy trì trạng thái của mình. Niệm Băng hiểu, Miêu Miêu rất có khả năng tự mình báo thù cho cha mẹ và Tộc nhân của mình. Cho dù là hắn, muốn khiêu chiến với Miêu Miêu có nhiều Sủng vật như thế này, thì muốn thắng lợi có lẽ phải sử dụng biện pháp hèn hạ mới đạt được.
Thời gian từng giây từng giây một đang trôi qua, câu chú ngữ thứ tư của U U hoàn thành, thì hình lục giác màu đỏ dưới chân nàng đã phát ra hồng quang mãnh liệt. Rốt cuộc nàng đã bắt đầu ngâm nga câu chú ngữ thứ năm. Đám Thần Nhân mặc dù rất sốt ruột, nhưng tình hình trước mắt thế này, bọn hắn cũng chẳng có biện pháp gì. Niệm Băng, Tích Lỗ, Áo Tư Tạp và đám Sủng vật của Áo Tư Tạp quấn lấy chín tên Thần Nhân, mà Thánh Sư mặc dù xông vào Vong linh Đại quân như hổ nhập đàn cừu. Nhưng nếu ngay lập tức muốn xông ra cũng rất là khó khăn. Huống chi, ở bên cạnh U U, còn có Tà Nguyệt có thực lực trên cả Thánh Sư.
Tà Nguyệt lúc này đang rất kinh ngạc, hắn không ngờ rằng đám người Niệm Băng lại cường đại đến trình độ này. Ma pháp tiễn thần kỳ bá đạo, cùng với thực lực bản thân bọn họ, Tà Nguyệt biết, hai bên giờ đang giao tranh, bên phía nào cũng không phải thuộc hạ của hắn có thể đối phó. Hắn bây giờ có vẻ hả hê một chút, có lao động miễn phí là Niệm Băng, thì khả năng thành công của mình nhiều hơn nhiều.
Giọng ngâm xướng của U U đột nhiên trở nên cao vút, tốc độ ngâm cũng nhanh hơn, mà từng chữ cũng không còn biến hóa hóa khó lường nữa. Mỗi một chữ đều trở nên rõ ràng, nàng mở hai tay mình, quang cầu màu đỏ đã lớn như lòng bàn tay đang lơ lửng trước ngực. Kim quang của bảy đơn vị Phong ấn chi bình đã biến thành màu hồng đen, hào quang ở phía chân trời đang trở nên thật thể hơn rất nhiều.
Bảy cái bình đang không ngừng rung động, phát ra những tiếng - Ong, Ong. Đám ký hiệu màu vàng đang không ngừng chuyển động, Chú ngữ đã tiến vào giai đoạn đó, mà vẻ thánh khiết trên khuôn mặt U U càng trở nên nồng đậm.
Đúng lúc này thì, tiếng rồng ngâm từ phương xa vang lên, tiếng Rồng gâm cộng hưởng càng thêm vang vọng. Ngay sau đó, liên tiếp sáu tiếng Rồng ngâm cũng vang lên, bảy tiếng Rồng ngâm trong không trung đan vào nhau tạo thành một giai điệu tuyệt vời. Hào quang bảy màu nương theo tiếng Rồng Ngâm từ phía xa sáng lên. Bảy bóng người khổng lồ đang bay đến Băng cốc với tốc độ mà mắt thường khó có thể nhìn thấy. Khí tức Long Vương uy nghiêm khiến cho không khí trong Băng cốc càng trở thêm ngưng trọng.
Hắc Ám Long Vương Tạp Tiệp Áo Tây Tư toàn thân bao trong màn kim quang nhàn nhạt dẫn theo sáu vị Long Vương khác rốt cuộc đã đến. Tình thế đang có lợi cho phía Niệm Băng, Tà Nguyệt lại trở nên khó bề phân biệt. Vẻ mặt Tà Nguyệt hơi biến đổi, hắn biết bây giờ mình chỉ có thể dựa vào bản thân và mấy tên thủ hạ mà thôi. Thực lực của bảy vị Long Vương hắn rất rõ ràng, nhưng vì chuyện lần trước hai bên đã kết thù oán sâu đậm, hắn có thể đủ thời gian để ngăn cản sao? Mặt Tà Nguyệt trở nên lạnh lùng, hắn nâng tay phải lên, đám người Cương Thi Vương, Hấp Huyết quỷ và Vong Linh thuật sĩ đang bảo vệ bên cạnh hắn đều di chuyển lên.
Bảy vị Long Vương rốt cuộc đã đến, tinh thần Niệm Băng cũng rung lên. Cũng giống như tình huống của đám Thần Nhân; Ma pháp lực, Tinh thần lực của hắn đã suy yếu không ít. Cho dù phối hợp với Tích Lỗ và Áo Tư Tạp cũng chỉ có thể đánh ngang tay với ba tên cao thủ cấp 13 mà thôi. Thực lực của bảy vị Long Vương hắn biết. Tạp Tiệp Áo Tây Tư khẳng định đã đạt đến trình độ cấp 13, mà sáu vị Long Vương còn lại cũng là cấp 12. Hơn nữa thân thể Long Tộc trời sinh đã rất mạnh, phối hợp rất ăn ý, cùng với Ma pháp Long ngữ thần bí khó lường, tổng hợp thực lực của bọn họ không kém gì mười tên Thần Nhân trước mặt. Nếu những vị Long Vương này muốn phá hỏng việc mở phong ấn lần này, vậy thì bây giờ người có thể ngăn cản bọn họ chỉ là Tà Nguyệt và Vong Linh Đại quân của hắn mà thôi.
Tốc độ bay của Rồng tất nhiên rất khủng bố, trong chốc lát đã đi vào bên trong Băng cốc. Uy áp mãnh liệt mà bảy vị Long Vương mang đến nhất thời khiến cho đám Thần Nhân phấn chấn tinh thần, phát động phản kích điên cuồng. Thậm chí còn kêu gọi các vị Long Vương nhanh chóng giải quyết U U ở trước mặt.
Niệm Băng tay trái hàn băng, tay phải quả cầu lửa, dưới tác dụng của tiếng thở dài của Băng Tuyết Nữ Thần và tiếng rít gào của HỎa Chi Thần, hai cấm chú cấp 11 đang không ngừng hỗ trợ Tích Lỗ phát động công kích, bọn họ muốn làm chính là kéo dài thời gian. Vì vậy, đến bây giờ Tích Lỗ cũng không phát động đòn tấn công mạnh nhất nữa.
Nhìn thấy bảy vị Long Vương đã đến, Niệm Băng bình tĩnh nói:
- Các ngươi thật sự muốn làm thế sao?
Tạp Tiệp Áo Tây Tư nhíu mày nhìn Niệm Băng, nói:
- Vậy còn ngươi, thật sự ngươi đã chọn vậy sao?
Niệm Băng không hề do dự nói:
- Đúng, ta đã lựa chọn, hơn nữa ta tin rằng lựa chọn của mình là chính xác. Các ngươi có sứ mạng của mình, nếu muốn ra tay, vậy ra tay đi. Bây giờ, chúng ta đều chiến đấu vì chính mình
Bảy đạo hào quang chợt thu lại, bảy vị Long Vương trên không trung hóa thành hình người. Trên mặt Tạp Tiệp Áo Tây Tư xuất hiện nụ cười hiếm thấy:
- Tốt, ngươi đã lựa chọn như vậy, vậy để chúng ta vì lý tưởng của mình mà chiến đấu đi
Vừa nói, hắn phất phất tay phải của mình, ngay sau đó. Ngay sau đó, bảy vị Long Vương không để ý đến cuộc chiến của Niệm Băng, Áo Tư Tạp, Tích Lỗ với ba gã Thần Nhân, dẫn theo đồng bào của mình xông xuống dưới.
Một mình Thánh Sư có lẽ không đủ để phá vỡ Vong Linh Đại quân, nhưng thêm một vị Quang Minh Long Vương cùng quang minh hệ với Thánh Sư cùng với sáu vị Long Vương khác. Nên Vong Linh Đại quân nhất thời trở nên mỏng manh như tờ giấy. Bảy vị Long Vương vừa mới hạ xuống Băng cốc thì đã biến thành bản thể của mình, rồi bắt đầu càn quét.
Cương Thi có độc, hơn nữa công kích và phòng ngự đều không tồi. Nhưng các vị Long Vương không thèm để ý đến điều đo, trực tiếp công kích mấy tên Cương Thi. Bọn họ không thèm để ý một lần, tiện tay đã biến đám Cương Thi thành mảnh nhỏ. Còn kịch độc trên người Cương Thi, thì với năng lực của chúng nó sao có thể phá vỡ được Long Lân dày và Long khí của các vị Long Vương chứ? Kết quả không hề có gì khác lạ, bị cơn thủy triều mãnh liệt công kích, Vong Linh Đại quân ở bên ngoài nhanh chóng giảm bớt như băng tan. Mục tiêu công kích của bảy vị Long Vương chính là U U và Tà Nguyệt ở chính giữa. Cho nên bọn người Niệm Băng trên không trung và đám Ma Thú dưới mặt đất bọn họ không hề để ý.
Nhất thời, phía Tà Nguyệt trở nên khó khăn, Vong Linh Đại quân bình thường không thể làm chậm bước tiến của bảy vị Long Vương một chút nào. Mà đúng lúc này, U U cũng đã ngâm xong câu chú ngữ thứ năm. Trong phút chốc, trong bảy hào quang mà Phong ấn chi bình Mặc Áo Đặc Tư phát ra đều mất đi màu đen. Mà thay thế nó chính là ngọn lửa màu đỏ mênh mông. Đúng vậy, đó chính là ngọn lửa, nhưng ngọn lửa không hề nóng, mà tràn ngập sự tà ác. Hai tay U U lại đặt trước ngực một lần nữa, hóa thành một thủ ấn kỳ dị. Mà khối quang cầu đỏ như máu kia đang lặng lẽ lơ lửng trên hai tay nàng. Như quang cầu màu đỏ như máu này chính là nguồn gốc của tất cả ngọn lửa màu đỏ. Băng ĐỘng dưới chân không ngừng phun ra khí Âm Tà, không ngừng bị U U hấp thu. Mỗi khi hấp thu được một ít, hào quang màu đỏ xung quanh người nàng lại mạnh lên. Theo vầng sáng đỏ càng lúc càng mạnh, đôi mắt màu đen của nàng không hề thâm thúy nữa, mà chỉ có sự trống rỗng vô cùng.
Miệng nàng lại mở ra, nàng ngâm từng chữ một:
- Dùng máu và ma lực làm chìa khóa mở cánh cửa
Tốc độ Ngâm xướng của nàng một lần nữa trở nên chậm lại, mỗi khi niệm được một chữ, người nàng lại run lên, mà Phong ấn chi bình Mặc Áo Đặc Tư cũng run lên. Nàng hiện giờ nhìn có vẻ đã cố hết sức, cả người lùng lay muốn gã trong ngọn lửa màu đỏ như máu đó. Như là lúc nào cũng có thể bị hủy diệt vậy.
Biến hóa của U U, Tà Nguyệt thấy, bảy vị Long Vương tự nhiên cũng thấy. Bảy vị Long Vương đồng thời phát ra tiếng Rồng ngâm, bảy người đồng thời phun ra Long tức, nhất thời lại mở ra một mảnh đất trống trải. Hỏa Long Vương Gia Lạp Mạn Địch Tư và Băng Long Vương Tát Tát Lý Tư đồng thời bayt lên, mang theo Khí tức Băng hỏa lao về phía U U đang ở trên không trung.
Từ lúc Tru Thần Tiễn phóng ra lần đầu tiên, đến lúc bảy vị Long Vương đến được gần U U tổng cộng mới có một khắc đồng hồ mà thôi. Trong vòng một khắc này, phát sinh rất nhiều, nhưng lúc này mới là thời khắc quan trọng nhất.
Thân hình Tà Nguyệt bay lên, hai mắt hắn đã biến thành màu đỏ như máu. Âm thanh mà đám Vong Linh thuật sĩ thuộc hạ hắn đang ngâm những thứ mà con người nghe không hiểu, luồng khí Âm Tà tràn ngập xung quanh, quanh quản quanh khí lưu màu đen. Khiến cho đám Lĩnh vực mất đi bóng dáng của U U và Tà Nguyệt. Hắc vụ nồng đậm đột nhiên xuất hiện, khi tiếp xúc với Long Khí thì vang lên tiếng kêu.
Cương Thi Vương và Hấp Huyết quỷ cùng xông lên, đón nhận hai vị Long Vương. Chúng nó thể hiện khả năng chiến đấu khác hẳn đám Cương thi và Hấp Huyết quỷ bình thường. Nhất là Cương Thi Vương với thân thể màu xanh biếc cao hơn trượng tự mình đỡ công kích của hai vị Long Vương. Mà Hấp Huyết quỷ Vương thì không ngừng tản ra một cỗ khí tức tanh máu, với tốc độ nhanh như tia chớp quấn quanh hai vị Long Vương. Hợp sức giữa Vong Linh thuật sĩ, Cương Thi Vương và Hấp Huyết quỷ vương khiến cho Gia Lạp Mạn Địch Tư và Tát Tát Lý Tư nhất thời bị rơi vào thế yếu, không thể tiến thêm một bước.
Trước người Tà Nguyệt xuất hiện một đầu lâu xanh biếc. Miệng hắn đang lẩm nhẩm, làn sương mù từ người hắn thoát ra bị nhiễm thành màu đen xanh. Bao phủ trong ánh hào quang xanh đen này, tốc độ của Hấp Huyết quỷ và Cương Thi trở nên nhanh hơn. Hấp Huyết quỷ Vương thậm chí còn có thể Thuấn di trong khoảng cách gần. Tát Tát Lý Tư và Gia Lạp Mạn Địch Tư vì thân hình khổng lồ nên bị đánh trúng mấy lần. Khiến hai người phẫn nộ gầm lên, từng ngụm Long Tức không ngừng được phun ra, đẩy lui kẻ địch xung quanh.
Vị trí hiện tại của Tà Nguyệt đúng là đang đứng trước người U U. Hắn lạnh lùng quan sát mọi việc xảy ra trước mặt. không hề kinh hoàng, mục đích của hắn và Niệm Băng giống hệt nhau, đó là kéo dài thời gian.
Lúc này, Vong Linh Đại quân bị năm vị Long Vương còn lại quét sạch không còn chiến đấu nữa. Nhưng khi năm vị Long Vương vừa định bay lên trời thì, một cỗ khí lưu màu xám đột nhiên xuất hiện. Ngay sau đó, thân thể năm vị Long Vương đều chân động, thân hình vừa định bay lên liền đột nhiên hạ xuống. Bọn họ kinh ngạc phát hiện, mình đã mất đi khả năng bay.
Địch Mạn Đặc Đế nhíu mày nói:
- Cấm chú nguyền rủa, là Minh Vu
Trong miệng hắn bắt đầu phát ra những âm thanh kỳ quái. Mà bốn vị Long Vương khác dưới sự chỉ huy của Tạp Tiệp Áo Tây trong nháy mắt liền bao quanh Địch Mạn Đặc Đế. Ma pháp Long ngữ của Long Tộc cuối cùng cũng xuất hiện.
QUả thật, khi Cấm chú nguyền rủa phát ra, Tà Nguyệt chỉ có thể khiến cho mấy vị Long Vương tạm thời mất đi năng lực phi hành. Năm vị Long Vương cũng không vội vã công kích. Lúc này Thánh Sư cũng đã xông đến hỗ trợ, dựa vào Đấu khí mà bay lên không, giúp Gia Lạp Mạn Địch Tư và Tát Tát Lý Tư giải tỏa một phần áp lực. Bị tác dụng của Đấu khí thần thánh của hắn nên lực công kích của Cương Thi Vương và Hấp Huyết quỷ vương giảm xuống rất nhiều.
Đúng lúc này, trên bầu trời xảy ra biến hóa. Câu chú ngữ thứ sáu đã hoàn thành, ngọn lửa đỏ như máu theo thông đạo mà Phong ấn chi bình Mặc Đặc Áo Tư hình thành bay thẳng vào không trung. Ký hiệu màu vàng trên bình bắn ra vầng kim quang mãnh liệt. Đám ký hiệu bay ra khỏi bình, dung nhập vào trong cột sáng màu đỏ giữa không trung. Bầu trời như bị ngọn lửa đỏ như máu nhiễm vào, khiến cho cả bầu trời đỏ như máu. Ngay cả ở phía bầu trời không có mây vì bị một kích toàn lực của tám gã Thần Nhân công kích, cũng đã biến thành màu đỏ. Một cánh cửa khổng lồ đỏ như máu xuất hiện trên bầu trời. Cánh cửa này rất đơn giản, không có hoa văn, xung quanh là một đường viền màu vàng. Cánh cửa hoàn toàn là một màu đỏ, thoạt nhìn như chỉ là ảo ảnh, nhưng dưới bầu trời màu đỏ lại mang đến áp lực rất nặng nề, xung quanh đều là khí âm tà nồng nặc. Bảy vị Long Vương và đám Thần Nhân xuất hiện sát khí, bọn họ biết, tuyệt đối không thể để U U ngâm chú ngữ nữa. Nếu không, chỉ sợ phong ấn của Mặc Áo Đặc Tư thật sự sẽ mở ra.
Tà Nguyệt thấy sự khác thường trên bầu trời, mừng rỡ trong lòng. Hắn biết, thời khắc hắn chờ mong đã sắp đến. CHú ngữ thượng cổ vô tình tìm được là hoàn toàn chính xác. Một phen khổ sở của hắn đã không uổng phí. Cả người U U mặc dù bị bao phủ trong màn sương mù xanh đen, nhưng giọng nói của nàng vẫn rất rõ ràng. Ở giờ khắc này, Tà Nguyệt đột nhiên cảm thấy mình thực sự có lỗi với con gái mình. Dù sao, tình cảm mười mấy năm nay vẫn tồn tại. Cho dù là người trong Hắc ám, thì huyết mạch cha con vẫn luôn tồn tại. Tà Nguyệt đột nhiên xúc động, nhưng dù sao hắn vẫn là Tà Chủ, chúa tể Tà ác, đè cảm xúc lại, Ma pháp hắc ám hỗ trợ càng mạnh hơn.
Bốn vị Long Vương bảo vệ cho Địch Mạn Đặc Đế đồng thời phun ra một ngụm Long Tức mạnh mẽ, nhằm về phía Tà Nguyệt. Bọn họ đều biết, chỉ có thể giải quyết được Tà Nguyệt mới có thể ngăn cản chú ngữ của U U. Tà Nguyệt cười âm hiểm, thân hình lóe lên, đã lui vào phía sau đám sương mù. Khiến cho Long tức của đám người Tạp Tiệp Áo Tây Tư đánh vào khoảng không, chỉ khiến cho đám sương mù xanh đen khẽ ba động một chút mà thôi. Sau đợt công kích của bọn họ qua đi, Tà Nguyệt lại xuất hiện, quanh người hắn đã có thêm một hạt châu đỏ như máu.
Tạp Tiệp Áo Tây Tư nhíu mày nói:
- Huyết sắc Thôn phệ - Hắc Ám Ma khí
Tà Nguyệt liếc nhìn Tạp Tiệp Áo Tây Tư, như muốn nói "Ngươi cũng biết đến sự tồn tại của Hắc Ám Ma Khí ư?"
Viên châu đỏ như máu chuyển động thật nhanh, một vòng Ma Khí đỏ như máu tản mát ra dung nhập vào trong làn sương mù xanh đen. Nhất thời, tất cả Cương Thi Vương, Hấp Huyết quỷ vương, Vong Linh thuật sĩ như ăn được xuân dược, trở nên điên cuồng, làm cho Gia Lạp Mạn Địch Tư, Tát Tát Lý Tư và Thánh Sư trong nháy mắt gặp phải công kích cuồng bạo. Khiến cho bọn họ cũng không thể chịu đựng nổi, phải lui về phía sau tránh mũi nhọn công kích của đám Vong Linh.
Mấy tên cường giả chính thức của Vong Linh Đại quân cũng không truy kích, mà bảo vệ Tà Nguyệt đang bao phủ trong đám sương mù, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn bảy vị Long Vương.
- Tịnh Hóa tội ác Chi viêm, nghe lời kêu gọi của ta
Câu chú ngữ thứ bảy của U U đang hoàn thành, một ngọn lửa màu vàng kim từ trong sương mù bốc lên, bắn vào trong cánh cửa đỏ như máu ở trong không trung do Phong ấn chi bình Mặc Đặc Áo Tư.
Cánh cửa khẽ run lên, mở ra một khe hở nhỏ, hào quang màu vàng chui ra từ trong cánh cửa, làm cho không khí như dừng lại một chút mới khôi phục lại bình thường. Một ký hiệu màu vàng hình tam giác xuất hiện trên cánh cửa.
Ma pháp Long ngữ của Địch Mạn Đặc Đế cũng đã hoàn thành, một quầng sáng màu vàng xuất hiện trên đỉnh đầu. Quầng sáng có đường kính một trượng, hơi thở thần thánh lập tức xua đi sự tà ác xung quanh, nhắm thẳng về phía Tà Nguyệt. Nhưng, các vị Long Vương đều biết, Tà Nguyệt có Hắc Ám Ma Khí là Huyết Sắc Thôn phệ thì Long ngữ phá tà chú không thể nào giết chết được hắn. Cho nên, cùng lúc khi quầng sáng màu vàng xuất hiện thì bảy vị Long Vương cũng xông tới.
Đúng lúc này, một âm thanh trong trẻo êm tai vang lên trong không khí lạnh lùng. Âm thanh đó rất động lòng người, âm điệu rất nhanh. Long Ngữ phá tà chú của Địch Mạn Đặc Đế vừa mới phát ra thì nó mới được bắt đầu ngâm lên, mà khi Phá Tà chú mới vượt nửa khoảng cách không gian đến Tà Nguyệt thì chú ngữ đã trở nên kết thật. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Băng tuyết trong không khí trong nháy mắt hoàn toàn ngưng kết lại, khí tức băng hệ khổng lồ như là bị âm thanh đó thu tất cả Băng nguyên tố trong không khí lại. Một đóa hoa sen màu lam khổng lồ xuất hiện trước người Tà Nguyệt. Long ngữ phá tà chú của Địch Mạn Đặc Đế trở nên nhỏ bé trước mặt đóa hoa sen băng này, trong nháy mắt đã bị đóa hoa sen màu lam có đường kính hơn mười trượng cắn nuốt.
Bông hoa sen xinh đẹp thuần khiết mang theo hơi thở lạnh như băng, năng lượng lạnh vô cùng, khiến cho tất cả mọi thứ xung quanh đông kết lại. Cho dù nó không nhằm vào Tà Nguyệt, nhưng vị Tà Chủ Đại nhân này ở gần đóa băng sen này nhất vẫn cảm giác một cỗ Hàn Khí cuồn cuộn gần như không thể chống đỡ.
Đây là Ma pháp gì? Tà Nguyệt sững sờ. Ở một nơi lạnh giá như thế này thi triển ra Băng hệ Ma pháp siêu cấp như vậy, uy lực của nó chỉ có thể dùng hai chữ khủng bố để hình dung. Ngay cả Phá Tà Chú cấp 12 của Địch Mạn Đặc Đế trước mặt nó cũng chỉ là một trò hề.
Trên trăm bóng người xuất hiện ở một nơi khác trong Băng cốc. Bọn họ lẳng lặng dừng lại ở bên trên Băng cốc, như là những bức băng điêu vậy. Màn hào quang nhàn nhạt tản ra một luồng khí lạnh như băng, bọn họ thuộc về đây, thuộc về nơi lạnh giá này.
Kẻ cầm đầu là một người mặc một chiếc áo Tế Tự trắng muốt, trên ngực áo nàng có thuê một bông Băng sen màu nam, giống hệt với bông Băng sen trước người Tà Nguyệt.
Âm thanh bình tĩnh mà nhu hòa từ miệng nàng xuất hiện:
- Các vị Long Vương, ta không muốn là kẻ thù của các ngươi. Nhưng mong các ngươi đừng ngăn cản nghi thức trước mắt, vì nhân loại của Ngưỡng Quang Đại lục, xin lỗi
Vẻ mặt nàng rất lạnh lùng, nàng mặc dù nói chuyện với bảy vị Long Vương, nhưng ánh mắt hiền lành lại nhìn sang cuộc chiến giữa Niệm Băng và đám Thần Nhân.
Tạp Tiệp Áo Tây Tư nhíu mày nói:
- Băng Tuyết Nữ Thần Tế Tự
Nàng mỉm cười lắc đầu nói:
- Là ta, nhưng ta cũng không phải Băng Tuyết Nữ Thần Tế Tự mà các ngươi biết
Người đến chính là Sư Mẫu của Niệm Băng cùng với Băng Linh – Băng Tuyết Nữ Thần Tế Tự đời mới nhất và hơn trăm Ma Pháp sư giỏi nhất của Băng Thần Tháp. Thực lực của các nàng có lẽ không phải mạnh nhất, nhưng một trăm tên Ma Pháp sư Băng hệ phát động Ma pháp ở nơi lạnh vô cùng thế này thì tuyệt đối là một điều rất đáng sợ. Ở nơi đây, Ma pháp của các nàng sẽ tăng lên rất nhiều, là điều mà ở các nơi khác trên Ngưỡng Quang Đại lục không thể so sánh được. Một trăm tên Ma Pháp sư hợp sức phát động Lam Tinh Linh Chi Hồn đúng là đóa Băng sen kia, đã đạt đến cấp 14.
Niệm Băng hiển nhiên thấy được mẹ xuất hiện ở đây. Hắn lúc này mới biết được mẹ của mình cũng là một Ma Pháp sư cường đại đến thế. Ma pháp mà một trăm tên Ma Pháp sư Băng hệ thi triển ở hoàn cảnh này rất là đáng sợ. Nhưng nếu không có Băng Linh đã đạt đến cấp 13 làm điểm dẫn thì bọn họ cũng khó có thể hoàn thành được một Ma pháp siêu cấp cấp 14. Phải biết rằng, cấp 14 là có cùng thực lực với Chủ Thần của Thần Chi đại lục.
- Mẹ
Niệm Băng la lên hóa giải nghi hoặc trong lòng các vị Long Vương. Mà đúng lúc này, hai bóng người một lam, một đỏ đột nhiên xuất hiện. Bòng người màu đỏ rất nhanh, mà bóng người màu lam lại như một vầng sáng, hai người kết hợp với Tích Lỗ, Áo Tư Tạp và Niệm Băng công kích ba tên Thần Nhân. Làm cho ba tên đang liều mạng chống cự này không có cơ hội Bạo huyệt đã biến thành tro bụi.
Đánh lén, đúng, chính là đánh lén. Hai người đánh lén này Niệm Băng rất quen thuộc, các nàng phân biệt có đôi cánh màu đỏ và màu lam. Sau khi đánh ra một kích toàn lực, Niệm Băng nhìn thấy vẻ u oán trong mắt các nàng.
- Vì cái gì lại bỏ qua chúng ta? Chẳng lẽ chúng ta không thể giúp huynh sao?
- Thần Thần, Phượng Nữ các nàng đã đến
Người xuất hiện trước mặt Niệm Băng đúng là Lam Thần và Phượng Nữ đã đạt đến cấp 13 ở Phượng Hoàng sơn.
Phượng Nữ tức giận nói:
- không chỉ có chúng ta đến, Linh Nhi cũng đến đây, mẹ cũng ở đây. Huynh chờ đi, sau khi chuyện này chấm dứt, xem chúng ta sẽ trường phạt huynh thế nào, có can đảm thì bỏ rơi chúng ta đi, hừ hừ
Niệm Băng cười khổ nói:
- Ta sao có thể bỏ được các nàng, ta sợ các nàng gặp nguy hiểm mà thôi
Lam Thần và chị mình đứng ở chung một chiến tuyến:
- Tốt, ngươi không cần giải thích, đợi chuyện này chấm dứt, mẹ nhất định sẽ làm chủ cho chúng ta
Thân hình chớp động, Niệm Băng dẫn Lam Thần, Phượng Nữ, Tích Lỗ cưỡi lên lưng Áo Tư Tạp đi đến trước mặt Tà Nguyệt. Nhìn thấy vẻ mặt bảy vị Long Vương, Niệm Băng nhún vai:
- Các vị đại ca, xin lỗi. Xem ra, các ngươi không thể phá hỏng nghi thức mở phong ấn được rồi
Tạp Tiệp Áo Tây Tư không khỏi cười khổ. Hắn không hề để ý đến con mình, như là không biết Áo Tư Tạp vậy. Trước mặt là vợ chồng Niệm Băng, Tích Lỗ, cùng với Tà Nguyệt và rất nhiều cường giả Vong Linh, mà còn có Băng Linh cùng với đám Băng Tuyết Pháp Sư. Thì ít nhất cũng có sáu gã cường giả cấp 13. Đừng nói bọn họ không thể phá hỏng việc này. Mà cho dù Niệm Băng muốn đối phó mình, có lẽ mình cũng có kết quả thất bại.
Hiện trường rơi vào im lặng, bảy vị Long Vương như đang suy nghĩ điều gì đó, đến khi âm thanh của U U lại biến hóa, mới khiến bọn họ bừng tỉnh.
- Phần Tẫn Vạn Vật Chi Viêm, nghe lời hiệu triệu của ta
Ngọn lửa đen sẫm bay lên không, hóa thành một thanh Trường mâu sắc bén đâm thẳng vào cánh cửa đỏ như máu trên không trung. Cánh cửa lại mở ra vài phân, vầng hào quang màu vàng lại càng mạnh hơn, xung quanh ký hiệu hình tam giác màu vàng trên cánh cửa xuất hiện vài đường vân màu đỏ sậm.
Tạp Tiệp Áo Tây Tư hơi chán nản nói:
- Xem ra chúng ta không thể nào ngăn cản được. Tuy nhiên, các ngươi đừng có cho rằng như vậy là đủ để trái ý của Thần
Vừa nói, hắn đã biến thành hình người, nhìn Niệm Băng một cái.
Niệm Băng ngẩn người, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an. Trong nháy mắt này, một âm thanh như từ bốn phương tám hướng đồng thời vang lên:
- Xem ra, cuối cùng vẫn cần chúng ta giải quyết. không ngờ rằng, Đại lục này lại có nhiều cường giả đến thế
Hai bóng người từ phương xa xuất hiện, khi Tinh thần lực của Niệm Băng vừa mới phát hiện ra sự tồn tại của bọn họ, thì bọn họ còn cách Băng cốc gần ngàn trược. Mà khi chữ cuối cùng được vang lên thì bọn họ đã đi đến trước mặt mình.
Đó là hai người, một người mặc áo giáp màu đen, người kia mặc áo giáp màu đỏ. Áo giáp do quáng thạch trong suốt tạo thành. Hai người nhìn rất bình thường, người đàn ông bên trái người cao vừa phải, tóc ngắn màu xám thoạt nhìn rất tinh thần. Đáng tiếc lại có cái mũi rất lớn, làm mất đi sự cân bằng của khuôn mặt, khiến cho hắn không thể được cho là anh tuấn. Duy nhất có một điểm kỳ dị có thể thấy là ánh mắt của gã. Một gã đàn ông, nhưng lại có một đôi mắt hoa đào, trong mắt có nước, dùng ánh mắt hấp dẫn nhìn Niệm Băng. Khiến cho Niệm Băng cảm thấy rợn người. Mà gã bên cạnh hắn nhìn qua càng bình thường hơn, không có đặc điểm gì, trong mắt lóe ra vẻ lạnh lùng. Khí tức trên người hai người cũng không quá cường đại, bọn họ xuất hiện cũng không mang đến áp lực gì lớn. Nhưng mà lời bảy vị Long Vương nói, lại khiến trái tim Niệm Băng đập rộn lên

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #426


Báo Lỗi Truyện
Chương 426/461