Chương 413: Kích động – Cha mẹ trở về.


Ở xa xa, bốn đạo thân ảnh như tia chớp hướng đến chỗ bọn họ, Băng tuyết nữ thần tế tự toàn thân đều rung động, nàng thế nào cũng nghĩ không ra, bản thân mình lại đối mặt với tình cảnh như vậy. Không giống với Băng tuyết nữ thần tế tự, khi Niệm Băng nghe được thanh âm kích động nọ từ trên trời vọng xuống, thân thể hắn kịch liệt run rẩy, sau một khắc, hắn đã rời khỏi Áo Tư Tạp, đem năng lượng tối hậu toàn thân hoàn toàn ngưng kết lại một chỗ, dưới sự thôi động của gió, dùng tốc độ cực nhanh hướng tới đón bốn đạo thân ảnh kia. Đã mười năm, mặc dù đã mười năm, nhưng thanh âm kia vẫn như trước đây quen thuộc như thế, thân thiết như thế, từng giọt máu huyết trong thân thể Niệm Băng đều sôi trào, hắn đã chờ đợi thời khắc này đã lâu lắm rồi.
Khoảng cách với bốn đạo thân ảnh còn mấy trượng, Niệm Băng đã quỳ rạp xuống đất, bởi vì tốc độ vọt tới trước quá nhanh, thân thể vẫn trượt về phía trước một trượng mới ngừng lại được, quần áo lúc trước cùng Băng tuyết nữ thần tế tự chiến đấu không tổn hại, lúc này lại bị rách đi, nhưng lúc này Niệm Băng đã không quan tâm đến bất cứ chuyện gì khác, ánh mắt hoàn toàn tập trung bốn người trước mặt.
Bốn người cơ hồ cùng đi tới, ngoài cùng bên trái là Lam Thần một thân ma pháp bào màu lam, từ sau khi vương tộc chi vũ thức tỉnh lại, nàng đã không cần dùng ma pháp để bay nữa, đôi cánh lớn màu lam kia khiến cho nàng có thể tự do tùy ý tại không trung. Người bên cạnh là một ải nhân chiến sĩ Tích Lỗ một thân khôi giáp màu đen, khí lưu màu đen nhàn nhạt vòng quanh thân thể hắn, khí tức mặc dù thu liễm, nhưng vẫn có thể cảm nhận được khí tức mạnh mẽ bên trong. Mà hai người ở giữa, đều mặc áo vải bình thường, nhưng cho dù là áo vải cũng không thể che dấu được vẻ phong hoa của bọn họ. Người bên trái, thân hình cao lớn, mái tóc dài màu vàng để xõa trên vai, khuôn mặt anh tuấn cương nghị như đao tạc, dưới chân là một ngọn hỏa diễm đang thiêu đốt, thúc dục thân hình hắn đi tới. Khuôn mặt của Niệm Băng cùng hắn có bảy phần tương tự nhau, chỉ là người này nhìn qua có vẻ thành thục hơn, năm tháng tang thương đã để lại trên mặt hắn không ít dấu vết, mặc dù hắn thiếu đi anh khí so với Niệm Băng, nhưng lại có vài phần thành thục hơn nhiều. Bên cạnh hắn, là một nữ tử, mái tóc màu lam dài đến tận hông nhìn qua chừng hai bảy, hai tám tuổi, trong hai mắt màu lam tràn ngập vẻ kích động, nước mắt không ngừng chảy dọc xuống trên khuôn mặt nàng, bởi vì kích động thân thể của nàng có chút run rẩy.
"Cha, mẹ." hai chữ đơn giản, thanh âm nghẹn ngào của Niệm Băng phá vỡ sự yên tĩnh trong không khí, tất cả đều như ngừng lại. Lam Thần cùng Tích Lỗ đứng ở một bên, mắt nhìn đôi trung niên nam nữ nọ đi tới trước người Niệm Băng. Bọn họ, đúng là Dung Thiên cùng Băng Linh là cha mẹ của Niệm Băng. Mười năm, một nhà ba người rốt cục tại trước Băng thần tháp lại gặp mặt lần nữa, tất cả tựa hồ đều đã thay đổi, nhưng sự thân tình của bọn hắn cho tới bây giờ vẫn chưa hề thay đổi.
Trước khi Niệm Băng cùng Băng tuyết nữ thần tế tự khai chiến. Bởi vì sợ Băng Tuyết Nữ Thần tế tự sau khi chiến đấu bội ước, nên Lam Thần cùng Tích Lỗ lặng lẽ từ ngõ khác lẻn vào bên trong Băng thần tháp. Băng thần tháp mặc dù nghiêm mật, nhưng Lam Thần đối với các bố trí trong tháp đã quá quen thuộc, dưới sự trợ giúp của Ám ma thử, bọn họ thông qua địa đạo tiến vào Băng thần tháp. Dưới sự dẫn lối của Lam Thần đã tìm được nơi phong ấn Dung Thiên cùng Băng Linh. Với thực lực của Tích Lỗ cùng Lam Thần, đã giải trừ được phong ấn, đem cha mẹ Niệm Băng cứu ra. Cũng may Niệm Băng cùng Băng tuyết nữ thần tế tự sắp đang muốn liều mạng thì đã kịp chạy tới hiện trường.
Băng Linh mỗi bước tiến về phía trước đều như rất khó khăn, mắt nhìn Niệm Băng đang rơi lệ trước mặt, lòng của nàng kịch liệt run rẩy, Niệm Băng hai đầu gối quỳ xuống đất, lết về phía trước vài bước, trong mắt không có gì ngoài mẹ của mình cả:
- Mẹ. Con là Niệm Băng, con là Niệm Băng!
Băng Linh cũng không thể nhẫn nại sự kích động trong lòng nữa, hô lên một tiếng "Con" rồi ôm chặt hắn vào lòng. Mẫu tử hai người cùng khóc lớn, nhiều năm biệt ly. Tình cảm vẫn áp chế trong nội tâm trong khoảnh khắc bộc phát, trong lòng bọn họ đều đang run rẩy. Tình thân nồng đậm đang tràn đầy từng bộ phận trên thân thể của bọn họ. Niệm Băng rốt cục đã gặp lại cha mẹ của mình, tâm nguyện nhiều năm nay đã được đền bù, bi thương trong lòng cùng với áp lực tình cảm nhiều năm cho tới nay trong khoảnh khắc bạo phát. Dung Thiên tiến lên, hai môi của hắn cũng đang run run, không có kiềm chế nước mắt của mình, tất cả nước mắt đều là tràn ngập sự vui sướng, mở đôi tay rộng lớn có lực, đem thê tử cùng con mà mình yêu mến ôm chặt vào lòng, đoàn tụ, một nhà ba người rốt cục đã đoàn tụ.
Băng tuyết nữ thần tế tự lúc này đã hạ xuống, nhìn một nhà Băng Linh đoàn tụ, trong mắt nàng không ngừng lóe ra quang mang phức tạp, nàng đứng ở nơi đó không có cử động, quang mang trên người lóe ra cũng từ từ mờ đi. Tích Lỗ vẫn để ý tới Băng tuyết nữ thần tế tự, Diệt thần phủ trong tay lóe ra từng đạo tia chớp màu đen, chỉ cần Băng tuyết nữ thần tế tự một khi muốn động thủ với nhà Niệm Băng, hắn sẽ không chút do dự phát động công kích cực mạnh của mình. Băng tuyết nữ thần tế tự ánh mắt rơi vào Lam Thần, nhìn đôi cánh màu lam sau lưng nàng toát ra sự kinh ngạc nhè nhẹ, sau khi kinh ngạc một chút, ánh mắt của nàng trở nên nhu hòa đi rất nhiều:
- Là ngươi thả bọn họ ra?
Lam Thần thu hai cánh lại, quỳ rạp xuống đất, cúi đầu nói:
- Sư phụ, là con. Niệm Băng bọn họ đã khổ nhiều, sư phụ, xin lỗi, con đã xúc phạm đến ý nguyện của người. Nhưng con không hối hận.
Băng tuyết nữ thần tế tự cũng không trách cứ Lam Thần, than nhẹ một tiếng nói:
- Ngươi đã trưởng thành. Có lẽ, đây là kết cục tốt nhất. Ngươi đứng lên đi, ta không phải là sư phụ của ngươi nữa.
Lam Thần toàn thân chấn động, thất thanh nói:
- Sư phụ, người…
Băng tuyết nữ thần tế tự thản nhiên nói:
-Ta cũng không phải là giận mà nói, ta vốn không phải là sư phụ của ngươi. Có lẽ, đây mới là kết cục tốt nhất. Bây giờ, bọn họ cũng đã có năng lực tự bảo vệ chính mình, lại có con xuất sắc như thế, bất luận sau này phát sinh cái gì, ta nghĩ một nhà bọn họ cũng có thể đối mặt. Kết thúc, hết thảy dĩ nhiên là kết thúc.
Lúc này, đột nhiên thấy bốn người Lam Thần xuất hiện các đệ tử trong Băng Thần tháp lén lút xông tới, tạo thành hình bán nguyệt vây quanh trước mọi người. Chỉ cần Băng tuyết nữ thần tế tự ra lệnh một tiếng, bọn họ lập tức sẽ không chút do dự động thủ.
- Ngốc tử, con đã trưởng thành.
Băng Linh đỡ Niệm Băng đang quỳ dưới đất đứng lên, thấy thân hình hắn so với Dung Thiên còn cao hơn vài phần, nhìn trên gương mặt còn vương vết máu, Băng Linh trong mắt tràn đầy sự thân tình. Con, con của mình đã lớn thành người. Trở nên anh tuấn như là phụ thân của hắn, cũng có thực lực cường đại như thế. Đủ rồi, như vậy là đủ rồi, còn có gì làm cho mình thỏa mãn hơn điều này?
Niệm Băng lau nước mắt trên mặt mình, nhìn mẹ dường như cũng không vì năm tháng mà thay đổi nhiều, tim của hắn vẫn run rẩy không ngừng:
- Mẹ, mẹ ơi…
Đã bao nhiêu năm, hắn đã muốn kêu một tiếng mẹ như vậy. Bây giờ mẹ đã đứng ở trước mặt mình lại có cảm giác như tất cả đều như là một giấc mộng, tâm tình của hắn lúc này đã không thể dùng hai chữ hưng phấn để hình dung.
- Đúng vậy! Con của chúng ta đã trưởng thành, nó đã là một nam tử hán chân chính.
Dung Thiên lau nước mắt trên mặt, vẻ mặt kiêu hãnh nhìn con mình. Mặc dù cuộc chiến vẫn chưa chấm dứt, nhưng khung cảnh trước mắt đã nói lên tất cả. Mười năm, sau mười năm, con của mình đã dùng thực lực của bản thân đến nơi đây để cứu vợ chồng mình. Nó đã trưởng thành, sự tôi luyện trong thế gian đã khiến cho hắn trở thành cường giả của đại lục, còn có gì làm cho hắn kiêu hãnh hơn khi có một người con như vậy?
- Băng Thanh, ngươi lại đây.
Băng tuyết nữ thần tế tự đột nhiên đề cao thanh âm làm thức tỉnh một nhà ba người, bọn họ không khỏi cùng hướng tới chủ nhân chí cao vô thượng của Băng thần tháp. Băng Thanh từ trong hàng đệ tử của Băng thần tháp đi ra, dưới tác dụng của Bạo Phong tuyết dùng tốc độ nhanh nhất đi tới trước mặt Băng tuyết nữ thần tế tự quỳ xuống. Băng tuyết nữ thần tế tự lạnh nhạt nói:
- Không nghĩ tới. Kết quả cuối cùng lại như thế này. Tất cả đều khác so với ta tưởng tượng. Băng Thanh, đem quyển trục kia ra cho ta. Xem ra, nội dung trong quyển trục, phải do tự ta tuyên bố.
Lúc này, trước Băng thần tháp trở nên yên tĩnh, khi Băng Thanh đem quyển trục dâng lên, Băng tuyết nữ thần tế tự trong tay kim quang chợt lóe, quyển trục đã biến thành bụi phấn tung bay tứ tán. Ánh mắt của nàng bình tĩnh nhìn về phía một nhà Băng Linh, trên mặt toát ra một tia buồn bã:
- Tại sao muốn ngăn cản, chẳng lẻ, ta ngay cả quyền lợi lựa chọn vận mệnh của mình cũng không được sao? Ta nhận ủy thác của người khác đã sống hơn nửa đời, ngay cả lựa chọn cuối cùng của ta, ngươi tại sao phải phá hỏng chứ?
Băng Linh nhìn Băng tuyết nữ thần tế tự, vốn bởi vì thấy lại Niệm Băng mà kích động từ từ bình phục lại, thở dài một tiếng, có chút khổ sở nói:
- Sư tỷ, người hà tất phải khổ sở như vậy? Cuộc sống của con người đâu chỉ có sự thống khổ. Vì bản thân, người càng phải sống cho tốt, vì bản thân mà sống, cũng vì bản thân mà bảo trọng thân thể.
Đứng ở bên cạnh Băng Linh, Niệm Băng không khỏi ngẩn ra, tại sao mẹ mình lại gọi Băng tuyết nữ thần tế tự là sư tỷ? Mẹ mới vừa xuất hiện dường như đã kêu một tiếng. Nhưng mình lại tưởng rằng nghe lầm, nhưng lúc này, mẹ lại chứng minh mình không có nghe lầm. Nhưng Băng tuyết nữ thần tế tự không phải là sư phụ của mẹ sao? Bối phận sao lại rối loạn như vậy.
Băng tuyết nữ thần tế tự trong mắt như càng xa xăm:
- Vì bản thân mà sống? Ta còn có thể vì mình mà sống sao? Ngươi nói thật dễ dàng! Chẳng lẽ ta còn có thể làm lại sao? Ta đã sớm vì cừu hận của cha mà sống, mà ta sau đó, lại vì sư phụ mà sống. Ta bây giờ đã không thể lưu lại tính mạng của sư phụ, có lẽ, ta thật sự có quyền lựa chọn đoạn cuối con đường của mình. Nhưng ta còn có thể sao?"
Băng Linh có chút kích động thốt lên:
- Có thể, đương nhiên là có thể. Sư tỷ, chỉ cần người cố gắng, ta tin tưởng, người sẽ tìm lại bản thân, cũng sẽ tìm lại được những gì của người. Tất cả cũng chưa chấm dứt, còn xa mới chấm dứt. Vì cuộc sống của người, người phải đi tìm! Sư tỷ, người trong lòng mang nặng quá nhiều, cũng nên thay đổi đi. Hãy quên tất cả đi, một lần nữa ra đi. Ta muốn nhìn lại vẻ tươi cười của người như chúng ta thời trẻ, ta muốn nhìn thấy lại vị tỷ tỷ tốt trước kia. Không nên tự hành hạ bản thân nữa, người đã quá khổ rồi. Đáp ứng ta, hãy sống cho tốt? Tất cả đều không cần suy nghĩ nhiều nữa, tất cả đều đã trở thành quá khứ, chúng ta phải nhìn về phía trước, vĩnh viễn phải nhìn về phía trước.
Băng tuyết nữ thần tế tự hít sâu một hơi, bộ ngực đầy đặn phập phồng, trong nháy mắt, nàng phảng phất đã thở ra một hơi dài:
- Đúng vậy! Có lẽ, ta thật sự phải nhìn về phía trước. Chỉ có vứt bỏ hết tất cả chướng ngại, ta mới có thể đi làm việc mà mình muốn làm. Băng Thanh, tất cả các đệ tử của Băng thần tháp nghe lệnh.
Lam Thần vẫn quỳ như trước, Băng Linh cũng quỳ xuống, các nàng cho tới bây giờ vẫn xem mình là đệ tử của Băng Thần tháp, các đệ tử khác cũng đều quỳ rạp xuống đất, tại hiện trường bảo trì tư thế đứng thẳng, chỉ có bốn người phụ tử Niệm Băng, Băng tuyết nữ thần tế tự cùng Tích Lỗ mà thôi.
Băng tuyết nữ thần tế tự thanh âm trở nên phi thường bình tĩnh nói:
- Bắt đầu từ hôm nay, ta thoát ly khỏi Băng thần tháp, từ nay về sau, cùng Băng thần tháp không còn bất kỳ quan hệ nào.
Lời này vừa nói ra, nhất thời khiến cho tất cả ồ lên, các đệ tử của Băng thần tháp ánh mắt đều tập trung trên người Băng tuyết nữ thần tế tự, ánh mắt của bọn họ tràn ngập sự kinh ngạc, chỉ có Băng Linh khóe miệng có vẻ mỉm cười nhè nhẹ. Niệm Băng giật mình nhìn Băng tuyết nữ thần tế tự, hắn cũng không rõ tất cả đang xảy ra chuyện gì. Băng tuyết nữ thần tế tự uy nghiêm trong mắt bắn ra bốn phía, uy áp nhiều năm khiến cho các đệ tử cúi đầu, ai cũng không dám nói ra bất cứ sự nghi hoặc nào, Băng tuyết nữ thần tế tự thản nhiên nói:
- Sau khi ta rời đi, chức Băng tuyết nữ thần tế tự của Băng thần tháp, do Băng Linh kế thừa. Bắt đầu từ hôm nay, các ngươi đều phải tuân thủ mệnh lệnh của nàng. Làm tháp chủ của bổn tháp, nàng có quyền thay đổi bất cứ tháp quy gì, các ngươi không cần hoài nghi thực lực của nàng, Băng thần tháp chúng ta cũng không phải chỉ có một Thần hàng sư như ta, thực lực của Băng Linh cũng không dưới ta, Băng thần tháp vĩnh viễn vẫn là Băng thần tháp trước kia. Ta phải đi, có lẽ, tâấ cả thật sự đều biến thành hư ảo. Thần Thần, Ký Trứ, sau này nếu chúng ta có cơ hội gặp mặt, ngươi cứ gọi ta một tiếng Thanh sư tỷ là được.
Nói xong tất cả, Băng tuyết nữ thần tế tự có vẻ thoải mái hơn rất nhiều, mặc dù trên mặt vẫn không có sự tồn tại của nụ cười, nhưng ánh mắt của nàng đã trở nên phi thường bình thản, nhìn về phía chân trời xa xôi, nàng tựa hồ đang suy tư cái gì đó. Các đệ tử Băng thần tháp vẫn quỳ xuống như trước, biến cố đột nhiên quả thật làm bọn hắn rất khó tiếp nhận, các đệ tử lớn tuổi đồng lứa của Băng thần tháp đương nhiên cũng biết đến sự tồn tại của Băng Linh, bọn họ vạn vạn lần cũng không nghĩ đến, Băng tuyết nữ thần tế tự lại đột nhiên đem vị trí tháp chủ truyền cho nàng. Mỗi người trong lòng đều mang theo sự nghi hoặc, nhưng bọn hắn quả thật cũng không dám kháng lại ý nguyện của Băng tuyết nữ thần tế tự.
- Các ngươi đều đã nghe rõ ràng lời ta nói?
Thanh âm từ miệng Băng tuyết nữ thần tế tự lan xa ra ngoài.
Băng Thanh là người đầu tiên đáp lại:
- Vâng, tế tự đại nhân. Nhưng bất luận ngài quyết định như thế nào, ngài vĩnh viễn vẫn là tế tự đại nhân của chúng ta.
Nói xong nàng cung kính hướng tới Băng tuyết nữ thần tế tự dập đầu ba cái. Ở đây trong mọi người, trừ Băng Linh ra, chỉ có nàng là rõ ràng nhất Băng tuyết nữ thần tế tự vì Băng thần tháp đã hy sinh bao nhiêu năm tháng. Đến lúc này, nàng tuyệt đối sẽ không ngăn cản Băng tuyết nữ thần tế tự rời đi, bởi vì nàng biết, chỉ có chân chính rời khỏi nơi này, Băng tuyết nữ thần tế tự mới có có cuộc sống vui vẻ của riêng mình. Các đệ tử của Băng thần tháp đều làm động tác giống như Băng Thanh. Băng tuyết nữ thần tế tự ánh mắt hướng về phía Băng Linh, Băng Linh đứng lên từng bước đi tới trước mặt nàng, mỉm cười nói:
- Sư tỷ, cuối cùng thì người đã nghĩ thông suốt. Đi đi, hãy đi làm những gì mà mình muốn làm, ta nghĩ, tỷ muội chúng ta nhất định còn có thể gặp lại nhau, nhưng ta hy vọng có thể thấy một người hoàn toàn khác. Chuyện của Băng thần tháp người cứ yên tâm, ta sẽ cố hết sức. Cũng nên tới lượt ta nhận lấy một phần trách nhiệm.
Băng tuyết nữ thần tế tự trên mặt lộ ra vẻ tươi cười nhè nhẹ, nắm tay Băng Linh nói:
- Ta đại biểu cho sư phụ, tha thứ cho ngươi.
Băng Linh toàn thân run lên:
- Sư tỷ…
Băng tuyết nữ thần tế tự mỉm cười nói:
- Ngươi biết không? Thật ra, cho đến ngày sư phụ mất, người cũng không chân chính trách ngươi. Người thật sự rất thương yêu ngươi. Trong lòng của người, vị trí của ngươi thủy chung so với ta còn nặng hơn nhiều. Mặc dù ta đã nhận tất cả những gì vốn thuộc về ngươi, nhưng ta cũng không có gì vui vẻ, Hiện tại, đã đến lúc phải thay đổi tất cả. Sau khi ta đi, Băng thần tháp kể cả ngươi đều có thể thay đổi, không cần lo lắng gì, sư phụ ở dưới có biết, cũng sẽ ủng hộ ngươi. Những bi kịch đã từng phát sinh trên người của chúng ta, không nên để xuất hiện ở trên người của các đệ tử, ta nghĩ, ngươi nhất định cũng nghĩ giống như ta.
Băng Linh gật đầu nói:
- Sư tỷ, người quyết định lúc nào đi?
Băng tuyết nữ thần tế tự nói:
- Không cần chọn lựa ngày nào, ta đi ngay bây giờ, ta đã không là người của Băng thần tháp, ngươi mới là Băng tuyết nữ thần tế tự mới, ta nghĩ Băng thần tháp ở trong tay ngươi. Nhất định sẽ càng thêm phát dương quang đại, phải không?
Buông tay, phong tuyết nhàn nhạt ngưng tụ dưới chân Băng tuyết nữ thần tế tự, thân thể mềm mại động lòng người của nàng chậm rãi bay lên khỏi mặt đất. Dưới vầng quang mang màu lam nhàn nhạt bao vây mà bay lên trời, nàng muốn rời đi, rời khỏi nơi mà cơ hồ đã đợi cả đời này.
- Chờ một chút.
Niệm Băng vội vàng hô lên. Vừa nói, hắn vừa bước tới bên cạnh mẹ . Nguồn: http://truyenyy.com
Băng tuyết nữ thần tế tự bình tĩnh nhìn hắn nói:
- Hôm nay đánh một trận, cứ tính là ta thua đi, có đánh nữa, cuối cùng thắng lợi cũng sẽ là ngươi, chỉ là tổn thương khác nhau mà thôi. Cha mẹ đã ở bên cạnh ngươi, ngươi còn muốn gì nữa?
Niệm Băng hít một hơi nói:
- Tế tự đại nhân, ta nghĩ ta vẫn xưng hô như vậy với ngài được. Mặc dù ta không biết ngài cùng mẹ của ta quan hệ trong đó rốt cuộc là thế nào. Nhưng ta lần này đến Băng thần tháp, cứu cha mẹ đúng là chuyện trọng yếu nhất, đồng thời, ta còn muốn hỏi ngài một chuyện, hy vọng ngài có thể trả lời ta, có được không?
Băng tuyết nữ thần tế tự hơi ngẩn ra nói:
- Ngươi muốn hỏi cái gì? Cứ hỏi đi.
Niệm Băng nói:
- Ta nghe nói quý tháp có một vị đệ tử, tên là Băng Khiết, có phải không? Xin hỏi nàng bây giờ ở nơi nào?
Băng Khiết này hắn đã hỏi qua Lam Thần, nhưng Lam Thần cũng mờ mịt mà nói với hắn Băng thần tháp không có người như vậy. Băng tuyết nữ thần tế tự cùng mẹ của Niệm Băng, Băng Linh ở bên cạnh hắn đồng thời ngẩn ra một chút, hai người sau khi liếc nhìn nhau, Băng tuyết nữ thần tế tự ngẩng đầu nhìn trời, than nhẹ một tiếng nói:
- Trước kia, Băng thần tháp quả thật có một người tên là Băng Khiết. Bất quá hiện tại Băng Khiết đã chết rồi.
Tiếng nói vừa dứt, nàng cũng không dừng lại nữa, thân thể chợt gia tốc, hướng về phía xa mà đi. Niệm Băng có chút ngơ ngẩn nhìn thân ảnh màu lam kia từ từ biến thành một điểm ánh sáng màu lam, trong lòng không khỏi có chút buồn bã, "Đã chết rồi, thì ra thật sự có người như vậy. Nàng lại đã chết rồi, có lẽ, đây cũng là cách quay về tốt nhất. Sư phụ, ta chúc phúc cho các người, hy vọng các người có thể gặp nhau ở dưới đó".
Niệm Băng trong miệng nói ra cái tên Băng Khiết này, là Đà trù thần Tử Tu nói cho hắn. Năm đó, hắn cùng Đà trù thần tỷ thí trù nghệ, lấy được tin tức của cừu nhân sư phụ mình. Cuối cùng Đà trù thần sau khi thua trận đã nói cho hắn cái tên này, cũng nói cho hắn biết Băng Khiết là đệ tử của Băng thần tháp. Lúc ấy Niệm Băng rất kỳ quái, bởi vì sư phụ mình thua dưới hỏa hệ ma pháp, nhưng người này tại sao lại là đệ tử của Băng thần tháp? Nàng là người mà sư phụ cả đời yêu nhất, đồng thời, cũng đã hại nửa đời của sư phụ. Đi tới Băng thần tháp, hắn chủ yếu là vì cứu cha mẹ, đồng thời, cũng muốn thấy qua người này, cũng không phải vì báo thù, bởi vì hắn rất rõ ràng, sư phụ của mình cũng không hy vọng mình vì người mà báo thù, cùng Tra Cực sống với nhau tám năm, Niệm Băng hiểu rất rõ, mặc dù Tra Cực có chút thống hận người phụ nữ kia, nhưng lại càng yêu thương hơn, người phụ nữ gọi là Băng Khiết kia người vẫn chưa từng quên.
- Băng, sao con lại biết Băng Khiết ?
Băng Linh có chút tò mò hỏi.
Niệm Băng trả lời:
- Con nghe một vị tiền bối nói. Mẹ, Băng Khiết này thật đã chết rồi sao?
Băng Linh thở dài một tiếng, nói:
- Băng Khiết trước kia xác thực là đã chết. Ta biết con hiện trong lòng nhất định có rất nhiều nghi hoặc muốn hỏi ta, chúng ta về Băng thần tháp trước đã rồi hãy nói. Băng Thanh sư tỷ, mời người dẫn đệ tử của bổn tháp về lại vị trí.
Băng Thanh cung kính đáp:
- Vâng, tế tự đại nhân.
Vừa nói, nàng đứng lên, liên tiếp đưa ra mệnh lệnh, các đệ tử của Băng thần tháp đang có chút thất thần lúc này mới nhất nhất lui trở về Băng thần tháp.
Băng Linh kéo tay Niệm Băng, tay kia kéo trượng phu, cùng Lam Thần, Tích Lỗ tiến vào bên trong Băng thần tháp. Vừa tiến vào Băng thần tháp, Niệm Băng mới phát hiện, nơi này quả nhiên là một nơi thần kỳ, bên trong tháp trang sức đều là làm từ thủy tinh cùng băng mà thành, dưới ánh sáng bên ngoài cửa sổ chiết xạ, xuất ra ánh sáng màu lục lam rất đẹp, phảng phất như bản thân bị vây trong một tòa cung điện làm bằng thủy tinh.
- Hài tử, ngôi Băng thần tháp này, là do sư phụ của mẹ năm đó bằng vào pháp lực cường đại của người, từ cực Bắc mang hàn băng ngàn năm về mà tạo thành. Hao phí một lượng lớn nhân lực vật lực. Tại sự tu luyện của bổn tháp, đối với băng hệ ma pháp sư mà nói, có hiệu quả rất lớn. Con xem, trên mỗi một khối băng, đều có dấu vết sư phụ của mẹ lưu lại
Niệm Băng nhìn thoáng qua Lam Thần bên cạnh, sự nghi hoặc trong lòng hắn càng ngày càng mạnh, sư phụ của mẹ không phải là Băng tuyết nữ thần tế tự sao? Nhưng tại sao mẹ lúc trước lại gọi Băng tuyết nữ thần tế tự là sư tỷ? Tóm lại là chuyện gì đã xảy ra.
Mọi người đi tới đỉnh của Băng thần tháp tháp, phòng của Băng tuyết nữ thần tế tự ở đây. Bên trong phòng, tất cả đều được dọn dẹp phi thường sạch sẽ. Ở giữa, là một cái giường băng hình tròn đường kính chừng một trượng. Băng vụ nhè nhẹ từ giường tỏa ra nhè nhẹ, mang đến trong phòng vài phần lạnh lẻo.
Băng Linh mỉm cười nói:
- Cái giường này, là vật mà sư phụ tự hào nhất, nó mặc dù không phải thần khí. Nhưng do một khối băng ngọc điêu khắc mà thành, phi thường khó kiếm, chính là tinh hoa của băng. Băng Vân, ta nhớ ngươi cũng đã từng ở trên giường này tu luyện qua.
Lam Thần gật đầu đáp:
- Đúng vậy, vật này của Băng thần tháp chúng ta, chỉ có Tháp chủ và đệ tử thân truyền của Tháp chủ mới có thể tu luyện trên đó, nếu như không phải bởi vì có cái giường băng ngọc này, ma pháp của ta cũng không có khả năng tăng lên nhanh như vậy".
Băng Linh kéo tay của trượng phu và con, đi tới trước giường băng ngọc, đưa tay sờ sờ lên giường, cảm thụ khí lạnh vô cùng. Trong mắt toát ra sự hồi ức
- Đúng vậy! Ở tại giường này. chúng ta đều đã được nhận rất nhiều thứ. Băng Vân, có một số việc ngay cả ngươi cũng không biết. Chân chính hiểu rõ nội tình, chỉ có mấy người chúng ta mà thôi. Hiện tại, bí mật này cũng cần phải nói ra. Có lẽ, ta ở vị trí Tháp chủ này cũng sẽ không lâu lắm. Tương lai, ngươi sẽ là người thừa kế của ta. Ồ, được rồi. Lần này ta còn chưa cảm ơn ngươi đã giúp Niệm Băng tới cứu ta, thật không nghĩ tới, một đời chúng ta lại được một đệ tử nhỏ nhất giúp cho hiểu được thông suốt. Cảm ơn ngươi, tiểu sư muội.
Lam Thần sắc mặt đỏ lên, cúi đầu nói:
- Sư tỷ, ta, ta nghĩ ta không thể ở lại Băng thần tháp, hơn nữa, ta sau này cũng không thể làm Băng tuyết nữ thần tế tự.
Băng Linh có chút kinh ngạc nhìn nàng nói:
- Băng Vân, tại sao? Ta thường xuyên nghe sư tỷ nói, ngươi so với chúng ta năm đó càng xuất sắc hơn. Sau này có ngươi là người kế thừa Băng thần tháp, đúng là thích hợp nhất. Ngươi tại sao không muốn làm Tháp chủ?
Lam Thần liếc nhìn trộm Niệm Băng một cái, Niệm Băng cũng đang nhìn nàng, nghe được câu hỏi của mẹ, chen ngang nói:
- Mẹ, sợ rằng Băng Vân sau này không thể làm sư muội của mẹ. Nàng cũng phải gọi một tiếng mẹ mới đúng. Nàng, nàng đã là thê tử của con.
Vốn lúc trước Lam Thần cùng Tích Lỗ cứu vợ chồng Băng Linh, Dung Thiên rất vội vàng, nàng cùng Tích Lỗ lo cho trận chiến của Niệm Băng bên ngoài, cho nên chưa kịp giải thích. Băng Linh tự nhiên là biết nàng, nghe nàng vừa nói con mình tới, vội vàng theo ra ngoài, cũng chưa kịp suy nghĩ nhiều. Lúc này nghe được Niệm Băng có chút xấu hổ nói, Băng Linh cùng Dung Thiên không khỏi liếc nhìn nhau. Lam Thần trong lòng có chút bất an, nàng sợ Băng Linh cùng Dung Thiên không bằng lòng, cúi đầu mân mê vạt áo của mình, trong lúc nhất thời không biết nên làm thế nào cho phải, may là Niệm Băng đã nắm lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, mới mang lại cho nàng vài phần tin tưởng.
Dung Thiên cười lớn:
- Tiểu tử giỏi, quả nhiên không hổ là con ta. Không nghĩ tới, điểm ấy con cũng có thể học của ta. Cũng giống như cha của con, lại được một vị băng mỹ nhân yêu. Tốt, thật sự là quá tốt. Ta thường nghe mẹ con nói, Băng Vân mới là đệ tử đẹp nhất có tư chất tốt nhất trong hàng đệ tử các nàng, tiểu tử ngươi ánh mắt thật không tệ!
Niệm Băng vừa nhìn phụ thân cười, tảng đá lớn trong lòng rốt cục cũng rơi xuống đất:
- Đúng vậy! Cái này cũng không cần cha dạy.
Băng Linh tức giận nói:
- Chuyện gì nữa đây? Con đó! Mới bao tuổi, đã đem Vân nhi của chúng ta câu dẫn đi rồi.
Niệm Băng có chút ủy khuất nói:
- Mẹ, con đã hai mươi mốt tuổi, tuổi của con có thê tử tựa hồ không có gì quá đáng mà.
Băng Linh ngẩn ra một chút, trong lòng của bà, vẫn xem đứa con vẫn chỉ là một đứa nhỏ. Đúng vậy, đã mười năm trôi qua, con mình đã trưởng thành, cũng nên thành gia lập thất rồi. Thời gian trôi qua thật mau, đã hơn mười năm, mình vẫn chưa làm trọn chức trách của một người mẹ, mặc dù tất cả cũng không phải do nàng nguyện ý, nhưng nhìn khuôn mặt anh tuấn của Niệm Băng, Băng Linh hai mắt lại đỏ lên, đưa tay ôm lấy thân thể cao lớn của con, nức nở nói:
- Hài tử, mấy năm nay đã khổ cho con rồi.
Niệm Băng mắt cũng đỏ lên, nghĩ đến cuộc sống bao nhiêu năm nay không có cha mẹ trong lòng không khỏi chua xót. Gặp lại cha mẹ, trong lòng của hắn cũng trở nên hết sức đầy đủ, sự bi thương trong lòng vừa muốn dâng lên, lại nghe Dung Thiên nói:
- Được rồi, được rồi. Hôm nay cả nhà chúng ta đoàn viên, mọi người đừng khóc nữa. Chúng ta phải nói nhiều lời tốt đẹp một chút chứ! Linh nhi, chẳng lẻ nàng không muốn nghe con chúng ta mấy năm nay như thế nào sao?
Băng Linh cùng Niệm Băng được Dung Thiên nói như vậy sự bi thương trong lòng nhất thời giảm đi vài phần, Niệm Băng thấp giọng nói:
- Mẹ, Băng Vân làm vợ con không thành vấn đề gì chứ. Nàng vốn tên là Lam Thần, mẹ gọi nàng là Thần Thần là được rồi. Nhưng thật ra, trước khi tới nơi này, nàng cũng đã thoát ly khỏi Băng thần tháp. Cũng như lúc đầu cha và mẹ vậy. Mẹ nhất định phải đồng ý chuyện của chúng con!
Băng Linh một bên kéo tay Lam Thần, một bên kéo Niệm Băng, cảm thán nói:
- Đương nhiên, con có thể lấy Thần Thần, là phúc khí của con. Nó rất là xuất sắc! Ta sao lại cự tuyệt được chứ? Thần Thần, con cũng không cần lo lắng, cho dù con làm Băng Thần tháp Tháp chủ, cũng có thể lập gia đình, quy củ của Băng thần tháp nhất định phải sửa lại. Nếu không, sau này không biết sẽ lại có bao nhiêu bi kịch phát sinh. Ta tuyệt không hy vọng những chuyện đã phát sinh trên người của ta cùng với Dung Thiên lại diễn ra lần nữa.
Lam Thần mặt cười sớm đã đỏ bừng, nàng cũng không có da mặt dày như Niệm Băng, nhưng nghe Băng Linh nói vậy cũng không nhịn được ngẩng đầu, trong mắt lệ quang lóe ra. Dù sao, được cha mẹ của Niệm Băng chấp nhận, bản thân mình mới thật sự xem như là thê tử của Niệm Băng. Nghĩ tới đây, nàng cơ hồ mới hạ ý thức nhẹ giọng nói:
- Cám ơn mẹ.
Nghe một tiếng mẹ, Băng Linh trong lòng ấm áp:
- Đứa nhỏ ngoan, mau nói cho mẹ nghe, các con thành thân lúc nào.
Niệm Băng nói:
- Mẹ, chúng con còn chưa chính thức thành thân, bất quá, Thần Thần khẳng định sẽ là thê tử của con. Nhưng thật ra, các nghi thức thành thân này cũng không để làm gì, chúng con công nhận, cha mẹ công nhận là được rồi phải không?"
Băng Linh tức giận nói:
- Con nghĩ thật hay đó, cứ như vậy mà đã muốn dẫn con người ta về nhà. Gia thế Thần thần ta biết, cha mẹ của nàng đều là nhân vật có mặt mũi, chúng ta sao lại làm ủy khuất nhà người ta được? Đợi chuyện ở đây xong, có thời gian, mẹ và cha con sẽ tự mình đến Áo Lan đế quốc cầu hôn. Nhất định phải đường đường chính chính dẫn con gái của người ta về, chúng ta cũng chỉ có một con trai là con thôi!.
Mặc dù từ trước đến nay bà vẫn ở bên cạnh trượng phu, nhưng nhiều năm tịch mịch, cũng làm cho nội tâm Băng Linh phi thường khát vọng sự náo nhiệt, càng huống chi, đó là hôn lễ của con mình.
Niệm Băng thấp giọng lẩm bẩm nói:
- Cha mẹ tự mình đi cầu hôn cũng mệt mỏi, tổng cộng phải ba lần mới được.
Băng Linh thính lực tốt, trợn mắt:
- Con nói cái gì? Cái gì ba lần?
Niệm Băng le lưỡi, bất quá đối với cha mẹ hắn cũng không dám giấu diếm, vội vàng đem chuyện của mình với tam nữ đại khái nói qua, làm cho Băng Linh cùng Dung Thiên nghe được Niệm Băng nói mình đã có ba vị thê tử, lại đều xuất sắc như vậy, hai người không khỏi ngẩn ra hồi lâu, rồi mới tỉnh lại.
Dung Thiên thở dài khen:
- Tốt, thật là con tốt của ta, thật là có bản lĩnh! Một lần cưới ba người. Xem ra, nhà chúng ta đã có người kế nghiệp.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #413


Báo Lỗi Truyện
Chương 413/461