Chương 4: Quỷ Trù Tra Cực (Thượng )


Tra Cực cười khổ : " Một người giống như ta, một lão nhân gân hai tay bị đoạn, có thể làm gì ngươi đây ? ".
Niệm Băng nhìn Tra Cực, vẻ sợ hãi trong mắt giảm bớt vài phần, hỏi dò : " Gia gia, người, tay người tại sao bị như vậy ? ".
Tra Cực kéo Niệm Băng ngồi xuống, buồn bã thở dài : " Nghe gia gia kể cho ngươi nghe một cố sự. Cố sự phát sinh ở chính trên mình ta. Nghe xong, ngươi sẽ hiểu được tại sao khi ta thấy ngươi sử dụng ma pháp thì lại hưng phấn như vậy ". Nói đến đây, hắn nhìn ra màn u thâm hắc ám ngoài cửa, thần sắc trong mắt đã dần trở nên mông lung.
" Ngưỡng Quang đại lục này của chúng ta, sau khi trải qua gần ba trăm năm chiến tranh, ước chừng vào bảy mươi năm trước, cả đại lục bước vào giai đoạn bình ổn, ngũ đại đế quốc dần dần hình thành, chia nhỏ đại lục, ngoại trừ một số địa phương đặc thù, tất cả thổ địa đều bị ngũ đại đế quốc đưa vào bản đồ của mình. Ba trăm năm chiến tranh kết thúc, mọi người phải sinh hoạt làm ăn, sau hơn mười năm, vẫn phát triển các loại công nông nghiệp, ngũ đại đế quốc mặc dù vẫn còn tranh chấp, nhưng cũng tính là tường an vô sự ". Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Niệm Băng gật đầu, hỏi : " Người nói ngũ đại đế quốc, chính là Áo Lan đế quốc ở phía đông, Kỳ Lỗ đế quốc ở đông nam, Hoa Dung đế quốc ở tây nam, Lãng Mộc đế quốc ở tây bắc cùng Băng Nguyệt đế quốc ở phương bắc sao ? ".
Tra Cực gật đầu, trả lời : " Đúng vậy, chính là ngũ đại đế quốc này. Ta sinh ra tại Kỳ Lỗ đế quốc ở đông nam, khi còn bé, nhà rất nghèo khó, ngay cả cơm ăn cũng không đủ, ta nhớ kỹ, ta từng hỏi qua mẫu thân, người nghèo bao giờ mới được ăn no, mẫu thân liền ôm ta khóc, cho tới bây giờ vẫn còn nhớ rõ ràng. Khi đó, chí nguyện lớn nhất của ta, chính là có thể mỗi ngày được ăn mỹ vị giai hào, có thể làm ra thứ thức ăn ngon nhất cho mẫu thân ăn. Sau này, cũng vẫn không ngừng cố gắng theo đuổi mục tiêu này, đáng tiếc, khi ta còn chưa có năng lực phụng dưỡng họ, phụ mẫu ta đã qua đời sau một trận ôn dịch. Có lẽ trời cao còn thương xót ta, vào năm ta mười ba tuổi, ta gặp sư phụ, lúc ấy, bởi vì trong nhà chẳng còn ai, cho nên dù niên kỷ còn nhỏ ta đã trở thành học đồ trong một phạn quán ( ND : phạn quán – quán cơm ), đó cũng là do ta nguyện ý, sư phụ ta chính là đại trù của phạn quán đó. Để có thể học được trù nghệ như mong ước, ta phi thường chăm chỉ, lấy lòng tất cả mọi người trong phạn quán. Phạn quán của chúng ta có tên là Kỳ Hương, là một trong những phạn điếm nổi danh nhất Kỳ Lỗ đế quốc. Sư phụ thấy ta chăm chỉ, bắt đầu truyền thụ cho ta một chút trù nghệ đơn giản, ta cũng không tính là thông minh, nhưng, ta lại rất cần lao, lấy cần cù để bù lại, không ngừng cố gắng, ba năm sau, ta rốt cục từ tạp dịch thăng lên vị trí phối thái ( ND : phối thái – nấu bếp ). Có một ngày, sư phụ gọi ta vào phòng, người nói với ta, muốn học giỏi trù nghệ, chăm chỉ còn chưa đủ, còn cần có ngộ tính, dụng tâm cảm nhận món ăn tự mình nấu ra không phải là việc đơn giản, mà là một môn học vấn cao thâm. Người dạy cho ta tám chữ, muốn ta thực hiện, đó chính là thập niên luyện trù, thập niên ngộ trù. Tám chữ này, cho tới tận hôm nay ta vẫn còn nhớ kỹ. Trải qua cố gắng và lĩnh ngộ không ngừng, vào năm ta hai mươi ba tuổi, trù nghệ rốt cục đã đại thành, nhưng sư phụ lại lâm bệnh qua đời chính vào năm đó, ta thủy chung đều nhớ kỹ tám chữ sư phụ dặn dò, vì vậy, ta bỏ qua cơ hội kế thừa vị trí của sư phụ ở Kỳ Hương phạn điếm, từ bỏ hết thảy chức vụ, mang theo thái đao, mang theo chút bạc dành dụm được, bước đi trên con đường của chính mình, ta phải đi Ngưỡng Quang đại lục, đi học tập trù nghệ ở từng quốc gia, từng địa phương ".
Nói đến đây, Tra Cực trong mắt quang mang đại phóng, tựa hồ lại nhớ tới ngày đó huy hoàng. Hắn thở than : " Mười năm, lại một lần mười năm, mười năm chính thức giúp ta lĩnh ngộ trù nghệ đến tận cùng, tại mười năm này, ta cơ hồ đi tới tất cả phạn điếm nổi tiếng, cùng với đại trù của các phạn điếm luận bàn, rồi lại trải qua lĩnh ngộ của chính mình, rốt cục chuyển thành đặc kỹ của chính mình, sau đó, bởi vì trù nghệ của ta đã đạt tới cảnh giới Quỷ Phủ Thần Công, cho nên người người tống ta ngoại hiệu Quỷ Trù. Liên tục năm lần Trù Thần Đại Tái, là cả năm lần ta đều có chiến tích huy hoàng, món ăn ra làm ra, cũng trở thành một hình tượng, hoàng cung của ngũ đại đế quốc đều chiêu lãm ta, hy vọng ta có thể đến nhậm chức ngự trù tổng quản, nhưng là, ta lại thủy chung hiểu được trù nghệ của mình còn chưa đủ tinh trạm, cho nên, ta một mực tiếp tục thăm dò, hy vọng có thể làm cho kỹ nghệ của mình đạt đến lĩnh vực cao hơn. Qua thăm dò không ngừng mà tiến bộ, đó là một loại cảm giác tuyệt vời, nhất là khi ta mỗi lần làm ra một món ăn tuyệt thế thì, mọi thứ thành tựu khác đều vô pháp so sánh được. Ta đem cả cuộc đời cống hiến cho trù nghệ, cho đến năm bốn mươi bảy tuổi năm, trước sau đều không có thành hôn ".
Nói đến đây, Tra Cực dừng lại, nhìn Niệm Băng đang chăm chú nghe mình kể chuyện, mỉm cười, nói : " Nghĩ không ra, tao lão đầu ( ND : tao lão đầu – lão già bại hoại ) ta cũng còn có một mặt huy hoàng ".
Niệm Băng ngây ra một chút, mặc dù Tra Cực nói rất bình thản, nhưng với cảm quan nhạy cảm, hắn vẫn có thể phát giác, trong giọng nói của vị Tra gia gia này toát ra một tia bi ai nồng đậm, " Gia gia, vậy sau đó đến đâu ? Sau đó như thế nào ? ".
Tra Cực cười khổ nói : " Sau này, thẳng thắn mà nói, ta thật sự không muốn nhớ lại hết thảy những chuyện phát sinh năm đó, nhưng là, giờ đây vẫn không thể quên được. Năm ta bốn mươi bảy tuổi là bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời ta, cũng là năm ta từ trên mây rơi xuống. Có lẽ là bởi dù sống hơn bốn mươi năm trời mà vẫn chưa từng kinh qua chuyện tình cảm, năm đó, ta điên cuồng thích một nữ nhân, nàng xinh đẹp, lại hoạt bát sáng sủa, mỗi một cử chỉ, nụ cười, đều khiến lòng ta rung động. Khi đó, nàng mới chỉ hai mươi bốn tuổi, về niên kỷ thì ta so với nàng còn lớn gấp đôi, nhưng là cũng không thể ngăn trở việc ta thích nàng. Nàng cũng là một trù sư, nhưng nàng là một trù sư hoàn toàn bất đồng so với ta, chỉ làm chút điểm tâm tinh xảo, lúc ấy đảm nhiệm vị trí điểm sư trong một phạn điếm, phạn điếm này cũng là nơi ta lưu lại lâu nhất. Ta trải qua thời gian dài tự hỏi, đã quyết định hướng nàng biểu đạt tình cảm của ta, mặc dù không có hy vọng xa vời là nàng sẽ tiếp nhận, nhưng rồi ta cũng đã đem ý nghĩ nội tâm của mình nói ra ".
Niệm Băng hỏi : " Vậy nàng có tiếp nhận ? ".
Tra Cực lắc đầu, đáp : " Nàng không nói tiếp nhận, cũng không nói không tiếp nhận. Nghe ta biểu lộ cảm tình xong, nàng đưa ra một điều kiện. Muốn đấu trù nghệ với ta, nếu ta thắng, nàng sẽ trở thành thê tử của ta, nếu ta thua, sẽ phải rời khỏi trù nghệ giới, tất cả danh dự của ta đều phải quy hết cho nàng ".
Niệm Băng nhíu mày, khuôn mặt anh tuấn toát ra một tia quái dị, " Gia gia, ta nghĩ, hẳn là người đã bị nàng lợi dụng. Nàng biết rõ người là trù sư tối cường mà còn dám đưa ra yêu cầu như vậy, khẳng định là có gì đó nắm chắc. Huống chi, nàng đưa ra yêu cầu như vậy, rõ ràng là lòng dạ không có ý tốt, như thế nào lại thật tình gả cho người đây ? ".
Tra Cực nở nụ cười, " Hài tử thông minh. Đúng vậy, ta quả thực bị nàng lợi dụng, chỉ là, khi đó cảm tình của ta đã lấn át ý chí, căn bản không có nghĩ lại, đáp ứng ngay lập tức. Dù sao, nhiều năm ở cấp bậc cao nhất trong trù nghệ giới, khiến ta sớm đã có thứ ngạo khí khó diễn đạt thành lời. Khi đó, ta đã thật lâu không có cùng người tỷ thí về trù nghệ, bởi vì căn bản không hề có người đến khiêu chiến ta. Cho dù ở Trù Thần Đại Tái, ta cũng chỉ bình phẩm mà thôi. Nếu nàng muốn đấu với ta về thứ ta am hiểu nhất, ta tự nhiên không có lý do gì để không đáp ứng. Vì vậy, dẫn đến trận đấu khiến ta đến bây giờ cũng vô pháp quên được ".
Dừng một chút, Tra Cực tiếp tục nói : "Ta vì muốn làm cho nàng tâm phục khẩu phục, đã quyết định làm ra sáu món ăn ta ưng ý nhất, chúng ta mời tới mười tám trù sư nổi tiếng nhất trong trù nghệ giới để bình phán. Trù nghệ của ta đã đạt tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh, sáu món ăn phức tạp trong tay ta, chỉ cần một giờ đã hoàn thành, nhiều năm lĩnh ngộ về trù đạo giúp ta làm ra những món ăn mà ta cực kỳ hài lòng, chúng cơ hồ cũng có sinh mệnh. Nhưng kỳ quái chính là, khi đó nàng đối mặt với một đống tài liệu lại không có động. Khi sáu món ăn của ta hoàn thành, lúc nhìn về phía nàng, nàng hướng về ta nói : " Ngươi làm nhiều như vậy, còn ta chỉ cần làm một món ăn tinh phẩm, như vậy là đủ rồi ". Vừa nói, nàng vừa động, không có động tác hoa lệ, không có đao công thuần thục, nàng đơn giản chỉ cầm lấy một miếng thịt nhỏ, nhanh chóng ném lên không trung, ngâm xướng theo một ngữ điệu kỳ lạ, một đạo lam sắc hỏa diễm phóng lên cao, trùm lấy miếng thịt, ánh đao màu trắng tại không trung chợt lóe rồi tắt. Miếng thịt rơi xuống mâm thì đã được cắt làm mười ba đoạn, mười ba đoạn có màu vàng, đến lúc đó, ta mới biết được, nàng vốn là một gã pháp sư, một hỏa hệ ma pháp sư có thực lực cường đại. Mặc dù như thế, ta còn là tưởng rằng chính mình thắng, dù sao nàng chỉ làm được một món ăn, mà ta lại có tới sáu, xét từ hương sắc bề ngoài mà xét, nàng là ở thế hạ phong. Nhưng rất nhanh sau đó, ta biết mình sai rồi, khi chính miệng ta nhấm nháp miếng thịt vàng ươm đó, một thứ cảm giác mà trước đây chưa từng có tràn ngập trong vị giác, trước đó miếng thịt cũng chưa có được gia công gì, trong quá trình chế tác cũng không có thêm gia vị gì, nhưng nàng lại đem hương khí trong miếng thịt phóng thích hoàn toàn, mười ba khúc thịt, mặc dù không có vị chua ngọt đắng cay chúng ta quen thuộc, nhưng ở mỗi khúc thịt lại cũng chia làm mười ba bộ phận, mười ba chủng loại vị đạo mức độ bất đồng, hương khí là do mười ba chủng loại vị đạo này hợp cùng một chỗ, lại có mỹ vị hơn hẳn những thứ được gia vị công phu. Khi ta nhấm nháp một miếng thì ta biết, mình đã thua, hơn nữa lại thua rất thảm. Mặc dù xét ở vị đạo thì sáu món ăn của ta sẽ không so được với miếng thịt của nàng, nhưng là trù nghệ của ta trước nàng, đã rơi xuống hạ thừa. Chẳng những là ở tốc độ, nặng yếu chính là ở sự sáng tạo ".

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #4


Báo Lỗi Truyện
Chương 4/461