Chương 396: Lĩnh vực giao thác chi huyễn tượng


Cười cười, trong mắt Niệm Băng hiện lên một tia thần quang nhàn nhạt, nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Trát Mộc Luân, hắn cũng động, chân phải dậm mạnh trên mặt đất, thân thể nhẹ nhàng lui về phía sau, đồng thời cũng truyền âm với Tích Lỗ, nói:
- Đại ca, thực lực của tên kia rất mạnh. Hơn nữa nơi đây quá gần Đô Thiên Thành, không cần lãng phí quá nhiều thời gian, Chúng ta liên thủ xử lý hắn.
Trong lòng Niệm Băng chưa bao giờ có tinh thần Kỵ sĩ. Với thực lực của Trát Mộc Luân, nếu chỉ mình Tích Lỗ muốn giết chết hắn, như vậy bản thân Tích Lỗ cũng phải trả một cái giá không nhỏ. Mà có thêm mình nữa thì muốn giết chết đối phương hiển nhiên dễ dàng hơn nhiều. Tích Lỗ tự nhiên hiểu được ý của Niệm Băng, trong lòng ấm áp. Hai vai nhoáng lên, thân thể chợt xảy ra biến hóa. Một đạo hào quang màu vàng bắn nhanh ra, bắn thẳng về phía Niệm Băng, mà hắn không hề tránh né, đón nhận liên tiếp chín đạo Đấu khí mà Trát Mộc Luân phát ra. Nhìn thấy thân thể Tích Lỗ bị chín đạo Đấu khí xé ra thành nhiều mảnh, Trát Mộc Luân không khỏi mừng rỡ. Mặc dù trong lòng cũng hơi nghi hoặc tại sao vị Võ sĩ cường đại này lại đột nhiên không chịu nổi một kích, nhưng có thể diệt được tên cường địch này rồi đối phó với Niệm Băng dễ dàng hơn nhiều. Ngay khi Trát Mộc Luân chuẩn bị tiếp tục công kích thì một đạo Hắc Quang ngang trời xuất hiện. Đấu khí khổng lồ ngưng tụ thành một lưỡi đao sắc bén, lao thẳng về phía đỉnh đầu Trát Mộc Luân. Trát Mộc Luân không dám chậm trễ, thanh quang ở hai tay lóe lên, hai thanh trường đao đồng thời xuất hiện trong tay, chém lên trên, hét lớn lên một tiếng:
- Khai
"Oanh" năng lượng do hai cao thủ cấp 13 va chạm bùng nổ rất đáng sợ. Tích Lỗ vừa xuất hiện trở lại đã khôi phục hình thái Ải nhân, thân thể liên tiếp bị đẩy lên không trung, bay về phía xa xa. Lấy thân thể Trát Mộc Luân làm trung tâm, trong phạm vi năm mươi trượng, mặt đất bị chìm xuống dưới một trượng, bị Đấu khí quét qua, ngay cả bụi đất cũng bị thổi bay ra bốn phía.
Trát Mộc Luân phun ra một ngụm máu tươi, trong lòng ngoại trừ phẫn nộ thì cảm giác sợ hãi cũng tăng lên rất nhiều. Bởi vì Tích Lỗ lợi dụng giả thân mà Niệm Băng chế tạo cho hắn khiến Trát Mộc Luân mất chú ý, rồi dựa vào Diệt Thần Phủ từ trên đánh xuống, khiến cho Trát Mộc Luân bị thiệt. Với cao thủ cùng cấp bậc như bọn họ, thắng bại thường được định đoạt chỉ trong một phần nghìn giây. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Trường đao trong tay Trát Mộc Luân hiển nhiên không phải vật bình thường. Hai thanh đao giống nhau như đúc dài bốn thước, thân đao hẹp dài. Phong nguyên tố rất nồng nặc, đáng tiếc, lúc này trên hai thanh đao đã xuất hiện vết nứt, hiển nhiên vừa bị Diệt Thần Phủ chém vỡ. Hai thanh đao này luôn luôn là bảo bối của Trát Mộc Luân, lúc này bị Tích Lỗ chém nứt ra, không khỏi quặn đau trong lòng.
Tích Lỗ dừng ở bên ngoài năm mươi trượng, lạnh lùng nhìn Trát Mộc Luân. Đấu khí xung quanh thân thể không ngừng ba động giống như ngọn lửa Địa ngục. Mái tóc ngắn của hắn dựng đứng lên, dáng người mặc dù thấp, nhưng cơ thể đang bành trướng lên rất nhiều. Ải Thần khải giáp không hề sáng bóng, hoàn toàn dung hợp với khí tức của hắn.
- Ải Nhân?
Giọng nói của Trát Mộc Luân trở nên nghiêm trọng rất nhiều:
- Ải nhân tộc các ngươi còn dám chạy ra khỏi Thần Chi đại lục? Hừ, chúng ta nhất định sẽ hủy diệt toàn Tộc các ngươi. Lúc này, ngay cả Tạp Áo Đại nhân cũng không giúp được các ngươi
Nghe thấy hai chữ Diệt tộc, Tích Lỗ lập tức phẫn nộ, hét lên một tiếng, nhảy lên cao, hai tay cầm Diệt Thần Phủ, chém về phía Trát Mộc Luân. Trên mặt Trát Mộc Luân hiện ra một nụ cười quỷ dị. Là một gã Thần Nhân Thần Cấp, có thể sống đến ngày hôm nay, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện. Chọc giận một Ải nhân cương trực đối với hắn không phải việc gì khó cả. Thân thể lóe lên, lập tức trở nên vô hình giống như một cỗ khói xanh. Tích Lỗ vốn đã tập trung vào thân thể hắn, nhưng vào lúc này đột nhiên mất đi tác dụng. Một chiêu toàn lực đánh thẳng vào mặt đất, mà luồng khói xanh trong nháy mắt đã thoát khỏi phạm vi công kích của hắn.
Âm thanh hưng phấn của Trát Mộc Luân vang lên sau lưng Tích Lỗ:
- Diệu Phong Thập Tự Trảm.
Khi Vũ giả đạt đến cấp 12, mặc dù năng lượng trở thành yếu tố mấu chốt quyết định thắng bại, nhưng kỹ xảo cũng là một điểm để thể hiện sự chênh lệch giữa các cao thủ đồng cấp. Cho nên, khi chiến đấu, rất ít Vũ giả nào sẽ thi triển toàn lực, đều lưu lại một đường lui cho mình. Nhưng Tích Lỗ lúc này đã bị Trát Mộc Luân chọc giận, nên một chiêu toàn lực của hắn đã không thể thay đổi vọt tới trước. Lúc này hắn mặc dù hiểu được rằng mình đã mắc mưu, nhưng thanh Chiến phủ trong tay đã bổ ra lại không thể thu hồi, chỉ có thể ngưng tụ toàn bộ Đấu khí truyền về sau lưng, chuẩn bị chịu một đòn của Trát Mộc Luân. Nếu trong đây chỉ có Tích Lỗ và Trát Mộc Luân đánh nhau, thì đợt công kích này Tích Lỗ tất nhiên sẽ bị thua thiệt nhiều. Thực lực của Trát Mộc Luân không kém gì hắn, nên cho dù có Ải Thần khải giáp bảo vệ, Tích Lỗ cũng không thể hoàn toàn đỡ được toàn bộ lực công kích của đối phương. Đáng tiếc, Tích Lỗ không phải chiến đấu một mành, hắn mặc dù không hề tính toán, nhưng ở cách đó không xa, lại còn có Niệm Băng bình tĩnh hơn bất cứ kẻ nào. Một đạo hào quang màu bạc hầu như đồng thời xuất hiện ở phía sau Tích Lỗ khi chiêu Thập tự trảm màu Lam kia được phát ra. Thân thể đang lao tới trước của Tích Lỗ trong nháy mắt biến mất. Trát Mộc Luân đang đắc ý đột nhiên hoảng hốt. Hắn tự nhiên sẽ không toàn lực tấn công Tích Lỗ, hầu như không hề do dự, hắn xoay người, mạnh mẽ bổ chiêu Thập Tự trảm về phía sau lưng mình.
"Oanh"
Đấu khí hai màu xanh và đen tràn ngập trong không trung. Mặt đất lúc này còn bị phá hủy nghiêm trọng hơn lúc trước, trong vòng trăm trượng không có một ngọn cỏ nào còn lưu lại. Cả Tích Lỗ và Trát Mộc Luân đồng thời phun ra một ngụm máu tươi. Hơn nửa người Trát Mộc Luân đều rơi vào trong bùn đất, mà Tích Lỗ rơi xuống mặt đất thì lảo đảo hơn mười bước, suýt nữa ngã ngồi xuống mặt đất.
Thì ra, khi Tích Lỗ nguy cấp, Niệm Băng đã mạnh mẽ dùng không gian Ảnh khôi lỗi đánh về phía thân thể hắn, đưa hắn cùng với công kích của mình trong nháy mắt di động đến sau lưng Trát Mộc Luân. Mặc dù trong quá trình di động cũng ảnh hưởng một phần đến tinh thần Niệm Băng. Nhưng Khiếu huyệt quái dị sau khi hai huyệt Thiên Nhãn và Hoàng Cực dung hợp lại, mặc dù làm hắn không thể sử dụng Tinh thần lực công kích nhưng lại rất là chắc chắn. Đại não chỉ cảm giác hơi choáng một chút đã khôi phục được bình thường.
Tích Lỗ bị ép di động, mà Trát Mộc Luân lại lâm thời đổi hướng công kích, nên công kích của cả hai người đều đã yếu đi vài phần, không ai chiếm được tiện nghi cả, sau khi rơi xuống mặt đất, nghỉ ngơi một lát, đều đang ngưng tụ lại Đấu khí. Hai mắt phẫn nộ của Tích Lỗ đã trở nên đỏ bừng, hắn đang nghĩ đến công kích từ trước đến nay chưa từng thực hiện. Mà Trát Mộc Luân thì đang suy nghĩ tìm biện pháp chạy trốn ngay lập tức.
Nếu lúc mới bắt đầu Niệm Băng chưa muốn giết người. Nhưng mà lúc này Trát Mộc Luân đã thấy chân tướng của Tích Lỗ, lại vũ nhục đến Ải Nhân Tộc hắn rất kính trọng, khiến cho sát ý trong lòng Niệm Băng đã dâng lên đến cực điểm. Bảy thanh Thần đao đồng thời xuất hiện xung quanh thân thể hắn, bảy Ảnh Khôi lỗi vây lấy hắn vào trung tâm.
Niệm Băng không hề dùng Ma pháp tấn công Trát Mộc Luân. Bởi vì hắn hiểu rõ, lực công kích của mình tuyệt đối khó có thể làm Trát Mộc Luân đã đạt đến cấp 13 bị thương. Trừ phi mình khôi phục được Tinh thần lực công kích. Nếu không, với Ma pháp mà muốn làm tổn thương đối phương thì phải dùng toàn lực sử dụng Thần Hàng thuật cấp 12 cũng chưa chắc đã được. Hơn nữa ảnh hưởng của Thần Hàng thuật lại quá lớn, ở đây lại rất gần Đô thiên Thành nên không thể sử dụng. Hơn nữa, hắn cũng không sợ Trát Mộc Luân tấn công mình. Có Tích Lỗ ở bên cạnh, trừ phia là cao thủ siêu cấp cấp bậc Chủ Thần, thì căn bản không ai có thể đánh bại được Tích Lỗ rồi công kích đến mình. Vì vậy hắn đã có sự lựa đặc biệt.
Niệm Băng hạ giọng ngâm xướng chú ngữ. Trong quá trình ngâm xướng chú ngữ, Thiên Nhãn Huyệt trên Mi Tâm Niệm Băng đột nhiên mất đi ánh sáng bảy màu, biến thành một vầng quang hoa mờ tối, màn hào quang màu xám hiện ra, trong phút chốc đã bao trùm cả trời đất.
Tất cả xung quanh đã biến thành màu xám, đó là khí tức màu xám, trời biến thành bụi, đất cũng biến thành bụi, trong trời đất đã hoàn toàn biến thành màu xám không ngừng uốn éo.
Trát Mộc Luân đột nhiên phát hiện, tất cả mọi thứ trước mặt đã không hề chân thật nữa. Trong Đại não có thêm một thân ảnh, thân ảnh của Niệm Băng. Hắn đã sống sót mấy ngàn năm không hiểu chuyện gì đã xảy ra? Không, hắn cho đến bây giờ chưa thấy Ma pháp nào như vậy, cũng chưa bao giờ có cảm giác như vậy, Nhưng cảm giác đó rất rõ ràng, tất cả mọi thứ trong cơ thể hầu như đều xảy ra biến hóa. Hắn đột nhiên phát hiện, thân thể mình càng lúc càng trì trệ, cúi đầu nhìn thì thấy mình đã biến thành một tảng đá.
Tên Ải nhân Tích Lỗ trước mặt, thân thể tăng lên mấy lần, hầu như chỉ trong nháy mắt đã biến thành một người khổng lồ cao mười trượng. Hắn cảm thấy rất khủng hoảng, dùng hết toàn lực thúc dục Đấu khí trong cơ thể để người bay lên, xoay người bay về hướng ngược lại. Nhưng, hắn lại giật mình phát hiện, thân thể hắn bị biến thành tảng đá đã không hề nghe lời hắn, vẫn đứng im tại chỗ.
Mặt đất theo những bước chân của Tích Lỗ chấn động kịch liệt. Thế giới màu xám đã trở nên rất mông lung. Chiến phủ khổng lồ như Khai thiên tích địa từ trên cao chém xuống. Quang tuyết màu xám không ngừng vặn vẹo trong không trung, không biết muốn rơi xuống đâu cả.
- Không
Trát Mộc Luân phẫn nộ hét lên. Nhưng hắn lại không nghe được tiếng hét của mình. Hắn đang run rẩy, đang sợ hãi. Chưa bao giờ hắn cảm nhận cái chết cận kề đến thế này.
Giọng nói bình thản của Niệm Băng vang lên ở sâu trong Linh hồn hắn:
- Ngươi là một tảng đá,ngươi không làm một cái gì hết.
Trát Mộc Luân còn muốn làm ra phản kháng cuối cùng. Hắn muốn dùng Song đao để ngăn cản Chiến phủ đang bổ đến đầu mình. Nhưng, hắn chỉ có thể cảm giác được mình là một tảng đá. Tiếp theo, thân thể của hắn trở nên nhẹ nhàng, bay ra phía xa.
Cảm giác của Tích Lỗ hoàn toàn khác với Trát Mộc Luân. Hắn vừa hồi sức lại một chút đã lập tức phát động công kích với đối phương. Tất cả xung quanh không hề có biến hóa chút nào, bầu trời mặc dù hơi âm u, nhưng vẫn rất chân thật. Khi hắn bay lên không trung, ngưng tụ toàn bộ lực lượng phát động công kích về phía Trát Mộc Luân, thì hắn lại kinh ngạc phát hiện đối thủ của mình đang ngơ ngác đứng ở đó, dùng sức chạy về phía mình. Tích Lỗ mặc dù không biết vì sao, nhưng một phủ đã tích đủ năng lượng vẫn bổ xuống.
Trát Mộc Luân nâng song đao lên, nhưng ngăn cản rất vô lực. Trong tiếng nổ thật lớn vang lên, Song đao đã mất đi hầu hết Đấu khí duy trì bị Tích Lỗ chém thành bốn phần. Phòng ngự của Trát Mộc Luân cũng bị lực trùng kích mạnh mẽ phá vỡ, Đấu khí hộ thân bị phá, bị đánh ra xa. Nếu không phải Đấu khí của hắn rất mạnh mẽ, chỉ sợ đã bị một búa này chém thành hai nửa. Nhưng mặc dù như vậy, hắn cũng đã bị thương rất nặng. Làn da bị Đấu khí của Tích Lỗ khiến xuất hiện đầy vết thương, máu tươi không ngừng tuôn ra, nhìn thì thấy đã không còn sức chiến đấu nữa.
Không gian màu xám biến mất, bảy thanh Thần đao đồng thời nhập vào thân thể Niệm Băng. Niệm Băng nhìn thoáng qua có vẻ rất mệt mỏi, nhưng rất hưng phấn. Trong ba người ở hiện trường, chỉ có hắn biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì. Giao thác chi huyễn tưởng, có thể nói là một Ma pháp, cũng có thể nói là không. Bởi vì, đó cũng không phải do Ma pháp nguyên tố nào đó phát ra, mà là có được từ Tinh thần lực của Niệm Băng. Khi Niệm Băng tỉnh lại ở Sinh mệnh chi hồ trên Thần Chi đại lục, Tạp Áo vì khiến hắn trở nên mạnh mẽ hơn, có lực tự bảo vệ, nên đã lấy hắn làm cơ sở, nghiên cứu ra nhiều loại năng lực mà chỉ có Niệm Băng có thể sử dụng để dạy cho hắn.
Giao thác chi huyễn tưởng có cơ sở là năng lượng của bản thân. Chỉ sau khi hoàn toàn nắm giữ bảy loại Ma pháp nguyên tố, lấy bảy Ma pháp nguyên tố làm trụ cột mới có thể sử dụng.
Trong nháy mắt vừa rồi, Niệm Băng đã hút hết Ma pháp lực bảy hệ trong phạm vi trăm trượng. Lấy Tinh thần lực của mình làm trụ cột, thông qua Ngâm xướng phát động Ma pháp đặc thù mà ngay cả hắn cũng cần dùng đến Chú ngữ. Niệm Băng không biết Ma pháp này có cấp bậc gì, nhưng Tạp Áo từng nói cho hắn nghe, uy lực của Ma pháp này sẽ tăng lên theo Tinh thần lực của người sử dụng.
Cái gọi là Giao thác chi huyễn tưởng, chính là lấy Tinh thần lực tấn công vào bên trong Tinh thần lực của đối thủ. Khiến cho trong lòng đối phương sinh ra các loại ảo ảnh phức tạp, làm suy yếu năng lực khống chế của đối phương. Khi Niệm Băng học Ma pháp này, Tạp Áo từng nói cho hắn nghe, Ma pháp này có ba nhược điểm lớn. Đầu tiên, nó không phải là dùng Tinh thần lực để trực tiếp công kích, mà là làm rốt loạn. Nói như vậy, tức là không thể khiến đối thủ thực sự bị tổn thương, chỉ có thể khiến tinh thần đối thủ bị hỗn loạn trong một thời gian mà thôi.
Chỗ tốt khi làm như vậy, chính là đối với người sử dụng mà nói không cần phải sợ nguy hiểm bị Ma pháp cắn trả. Cho dù thất bại, Tinh thần lực của bản thân cũng sẽ không xuất hiện vấn đề quá lớn. Nhược điểm lớn thứ hai, chính là nếu Tinh thần lực của đối phương hơn người sử dụng, hoặc tâm chí kiên định, thì Ma pháp sau khi thất bại, chắc chắn gặp phải công kích cuồng bạo của đối phương. Mà người sử dụng vì tiêu hao một phần Tinh thần lực, nên chắc chắn bị ở thế yếu.
Nhược điểm cuối cùng, cũng là một cái quan trọng nhất. Chính là khi người sử dụng Giao thác chi huyễn tưởng, bởi vì Tinh thần lực tập trung cao độ, nên khi sử dụng nó, người sử dụng không thể phát ra một công kích khác, thân thể cũng không thể nào di động được.
Cho nên, khi sử dụng Ma pháp cần phải cân nhắc, đây chính là một Ma pháp phụ trợ, không thể dùng để công kích trực diện.
Nhược điểm mặc dù có ba cái, nhưng ưu điểm càng rõ ràng hơn. Một khi đối thủ lâm vào trong Ma pháp này, thì lực chiến đấu của hắn sẽ bị giảm đi rất nhiều. Năng lực của hắn mặc dù còn tồn tại, nhưng khả năng khống chế lại bị ảo tưởng mãnh liệt ảnh hưởng. Trong khi cao thủ giao chiến, ảo tưởng này tuyệt đối chết người.
Khi Niệm Băng học được Ma pháp này, hắn hiểu rằng cùng với việc nói đây là một Ma pháp, thì không bằng nói nó là một Lĩnh vực càng đúng hơn. Một Lĩnh vực phụ trợ đặc biệt được hình thành bởi Chú ngữ và Tinh thần lực.
Nếu chỉ có một mình hắn, tự nhiên sẽ không dễ dàng sử dụng. Nhưng lúc này bên cạnh hắn còn có một Tích Lỗ có thực lực không kém gì Trát Mộc Luân.
Tích Lỗ quay người lại, kinh ngạc nhìn về phía Niệm Băng lúc này đang dần thu lại màn hào quang màu xám ở Mi tâm. Trong lòng không biết tại sao sinh ra một cảm giác khủng hoảng. Giao thác chi huyễn tượng của Niệm Băng hoàn toàn có thể nhắm vào một đối phương, cũng có thể bao phủ một diện tích lớn. Hắn tự nhiên sẽ không làm Tích Lỗ bị ảnh hưởng, nhưng sự khác thường của không gian xung quanh, vẫn khiến Tích Lỗ cảm thấy sợ hãi thực sự.
Tích Lỗ nhìn Niệm Băng thật sâu. Lại nhìn Trát Mộc Luân đang ngã trên mặt đất cách đó không xa, thân thể đang không ngừng đổ máu. Một cao thủ cấp 13 đó. Vốn rất mạnh mẽ, đột nhiên không chịu nổi một đòn, đây đều là do Niệm Băng không biết dùng phương pháp nào làm ra. Trong lòng hắn, thực lực của Niệm Băng càng lúc càng thần bí, càng lúc càng đáng sợ.
Niệm Băng đi đến bên cạnh Tích Lỗ, vỗ vỗ vai hắn, mỉm cười nói:
- Xem ra, Chúng ta hao tổn không ít khí lực. đại ca, huynh không có việc gì chứ?
Tích Lỗ lắc lắc đầu nói:
- Không sao, kinh mạch chỉ chấn thương chút ít mà thôi. Với thân thể của ta, không bao lâu nữa sẽ khôi phục. Vừa rồi đòn cuối cùng của ta, đã có thể chém chết hắn. Nhưng trong đầu lại đột nhiên xuất hiện một ảo giác, nên mới vô ý thức mềm tay, mới lưu lại cái mạng của hắn, là do ngươi làm?
Niệm Băng gật gật đầu nói:
- Đây là một loại năng lực ta mới học được. Bây giờ còn chưa thể để hắn chết. Ta còn có vài lời muốn hỏi hắn.
Vừa nói, hắn điểm nhẹ chân lên mặt đất, người đã nhẹ nhàng đến bên cạnh Trát Mộc Luân. Hào quang thánh khiết màu trắng xuất hiện trong bàn tay Niệm Băng, hào quang lóe lên, bao phủ lấy thân thể Trát Mộc Luân, khiến vết thương trên người hắn ngừng đổ máu.
Được Quang hệ Trị liệu thuật giúp đỡ, Trát Mộc Luân nhất thời cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều. Nhìn thấy nụ cười của Niệm Băng, hắn theo bản năng cố trườn về sau một chút:
- Ngươi, ngươi muốn làm gì?
Hắn vẫn chưa khôi phục được hoàn toàn, trong mắt hắn, Niệm Băng giống như một con Ma quỷ dữ tợn hung ác vậy.
Niệm Băng mỉm cười,tia sáng kỳ dị lóe lên trong mắt:
- Ta không nghĩ làm gì, chỉ muốn hỏi ngươi mấy chuyện. Nếu ngươi muốn sống, thì thành thật trả lời ta. Nếu không, ngươi nên biết hậu quả.
Trát Mộc Luân liên tục gật gật đầu, hoảng sợ nói:
- Ngươi hỏi đi, ta biết nhất định sẽ nói cho ngươi
Là một tên Thần Nhân ích kỷ, một Thần Nhân đã sống mấy ngàn năm, trong lòng bọn họ, Tử vong là đáng sợ nhất.
Niệm Băng dường như đã sớm đoán ra kết quả như vậy, giọng nói trở nên hòa nhã một chút. Ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt Trát Mộc Luân hỏi:
- Đám Thần Nhân cùng ngươi tiến vào Ngưỡng Quang Đại lục giờ ở đâu? Bọn họ đang làm gì?
Trát Mộc Luân lắc lắc đầu nói:
- Ta cũng không biết. Khi Chúng ta mới đến Ngưỡng Quang Đại lục thì quả thật là muốn tìm kiếm Mặc Áo Đặc Tư Phong ấn chi bình . Tổng cộng có hơn mười người đến đây, nhưng sau này Chúng ta mới phát hiện, Đại lục này đúng là Thiên Đường. Những thứ mà Chúng ta ngay cả tưởng cũng không dám tưởng, thì ở đây lại là thứ rất bình thường. Bởi vì lần này Chúng ta đến đều là Thần Cấp cao thủ, nên mọi người không ai hạn chế nhau. Cho nên sau khi thương lượng, liền quyết định chia ra tìm kiếm hạ lạc của Phong ấn chi bình Mặc Áo Đặc Tư ở xung quanh. Cho nên, ta cũng không biết bọn họ ở đâu, lại càng không biết bọn họ bây giờ đang làm cái gì
Niệm Băng cười lạnh, nói:
- Cái gì mà sau khi thương lượng rồi chia nhau ra tìm kiếm. Các ngươi rõ ràng là tham muốn Ngưỡng Quang Đại lục đầy tốt đẹp này, đến đây hưởng thụ mới đúng. Sau đó, khi ngươi đến được Lãng Mộc Đế quốc, với thực lực đã đạt đến cấp 13 của ngươi, trở thành Sư phụ của Công chúa Mộc Tinh. Như vậy, vừa có thể dựa vào thế lực của Mộc Tinh tìm kiếm hạ lạc của Phong ấn chi bình Mặc Áo Đặc Tư. Mà vừa có được sự ủng hộ của Hoàng thất, ngươi muốn gì cũng có thể làm, muốn gì chỉ cần mở miệng là đạt được. Ta nói có đúng không. Tuy nhiên, ta rất kỳ quái vì sao ngươi lại lựa chọn Lãng Mộc Đế quốc? Băng Nguyệt Đế quốc mới là nơi gần Thần Chi đại lục nhất mới đúng
Trát Mộc Luân hơi xấu hổ nói:
- Chúng ta đến được Đại lục này là thông qua không gian Truyền tống Ma pháp. Lúc vừa đến nơi, thì chính là biên giới giữa ba nước. Sau này mọi người phân ly, có mấy người đi thực hiện nhiệm vụ đặc biệt mà Chủ Thần phân phó. Những người còn thừa Chúng ta thì phân chia đến các nơi. Cho nên vị Công chúa Mộc Tinh kia, bản thân nàng chính là nguyên liệu rất tốt, có Tiên thiên Lĩnh vực hệ Tự nhiên, là Tiên Thiên Linh Mộc Chi thể. Nếu có được tấm thân xử nữ của nàng, sẽ có ích rất lớn đối với việc tu luyện của ta. Tuy nhiên, cũng bởi vì nàng có Lĩnh vực đó, nên nếu nàng không tự nguyện, ta giết nàng dễ dàng, nhưng muốn có được thân thể của nàng là điều không có khả năng. Nàng đáp ứng ta, chỉ cần ta và đồng bọn của ta giúp Lãng Mộc Đế quốc diệt Hoa Dung Đế quốc kia, thì sẽ trao thân thể cho ta, cho nên, cho nên ta mới…
Niệm Băng gật gật đầu, đứng lên rồi nói:
- Ta hiểu được, một vị Thần vĩ đại. Mộc Tinh cũng thật sự là… vì quốc gia của mình, ngay cả trinh tiết cũng có thể lấy ra giao dịch. Ta thật sự bội phục nàng. Tuy nhiên, thực lực của ngươi đáng để nàng làm như vậy. Nói vậy, lần này ngươi cùng nàng đến Hoa Dung Đế quốc, chính là chỗ dựa lớn nhất của nàng. Với thực lực của ngươi, nếu như cố ý, thì cho dù hủy diệt cả thành thị cũng không phải không có khả năng. Đáng tiếc, ngươi mắc mưu. Hoa Dung Đế quốc mặc dù tìm ra ngươi có cấp bậc như vậy. Nhưng nhóm Ma Pháp sư của Dung gia nếu dưới sự chỉ huy của Dung Thân Vương đã đạt đến Thần Hàng sư cấp 12, thì chuyện tiêu diệt một người như ngươi vẫn là có thể. Nếu ta đoán không sai, ngươi thực ra cũng chưa thực sự đạt đến cấp 13. Hơn nữa, ngươi vì đồng thời tu luyện cả Phong hệ Đấu khí và Phong hệ Ma pháp, nên không thể nào mở ra Khiếu huyệt. Vì vậy, thực lực của ngươi còn không đủ. Chỉ dựa vào thực lực mà chưa mở ra Khiếu huyệt để trở thành Thần, quả thực cũng không dễ dàng gì.
Niệm Băng vốn muốn xem Khiếu huyệt của Thần rốt cuộc ứng dụng như thế nào. Nhưng trong lúc chiến đấu không thấy đối phương thi triển, không khỏi cảm thấy kỳ quái. Vừa rồi hắn đã dùng Thiên Nhãn Huyệt của mình cẩn thận thăm dò thân thể Trát Mộc Luân một lần, nên mới cho ra kết luận như thế.
Trát Mộc Luân tự nhiên không biết được năng lực của Thiên Nhãn Huyệt của Niệm Băng. Nghe hắn nói chính xác được tình huống của mình, trong lòng càng thêm sợ hãi, vội vàng nói:
- Những điều ta biết đều đã nói với ngươi, bây giờ ngươi có thể thả ta đi rồi chứ.
Niệm Băng cười hắc hắc nói:
- Ta có nói sẽ thả ngươi sao? Thả ngươi, để ngươi thông báo với đồng bọn ngươi là có Ải Nhân đi đến Đại lục này sao?
- Không, không, không, ta tuyệt đối sẽ không nói
Trát Mộc Luân đã nghĩ ra một cái gì đó.
Niệm Băng lạnh lùng nói:
- Biện pháp tốt nhất để ngươi vĩnh viễn câm miệng chính là thủ tiêu tư cách tồn tại của ngươi
Kim quang trong mắt Trát Mộc Luân lóe lên, thân thể liên tục di chuyển về phía sau:
- Ngươi, người vừa rồi đã đồng ý không giết ta, ngươi không thể đối với ta như vậy. Chỉ cần ngươi tha mạng cho ta, ta tình nguyện trở thành thủ hạ của ngươi
Niệm Băng mỉm cười, xoay người nhìn về phía Tích Lỗ:
- Trát Mộc Luân huynh, ngươi cho rằng ta sẽ tin tưởng một tên Thần Nhân ti tiện sao. Đối với ngươi mà nói, kết quả chỉ có một. Cẩn thận nghĩ lại lời ta vừa nói. Ta lúc nào nói là sẽ bỏ qua cho ngươi? Trưởng lão đại ca, còn lại giao cho ngươi, ta nghĩ, ngươi sớm muốn ra tay rồi
- Cẩn thận
Tích Lỗ đột nhiên hoảng sợ kêu lên.
Thân thể Niệm Băng cùng lúc khi Tích Lỗ vừa mở miệng đã Thuấn di rời khỏi vị trí vừa đứng. Thực ra, với linh giác của Thiên Nhãn Huyệt, hắn sao cần Tích Lỗ phải nhắc nhở chứ?
Một đạo ngân quang chợt lóe lên ở nơi hắn vừa đứng, trong nháy mắt đã bay về phía chân trời.
Thân ảnh màu đen của Tích Lỗ hầu như cùng lúc ngân quang lóe lên đã đi đến trước người Trát Mộc Luân, Chiến phủ rất lớn không hề do dự chém xuống.
- A.
Một tiếng kêu thảm thiết vang lên, ngực Trát Mộc Luân bị Đấu khí màu đen chém bay, máu tươi bắn ra bốn phia.
Niệm Băng và Tích Lỗ cũng không trực tiếp đi vào Đô Thiên Thành. Trong quá trình giết chết Trát Mộc Luân vừa rồi đã sinh ra động tĩnh quá lớn, với khả năng đề phòng của Hoa Dung Đế quốc nhất định phái người đến xem xét. Cho nên hai người đi một vòng lớn, từ cửa phía Bắc tiến vào thành.
Niệm Băng nhìn thấy Tích Lỗ đã dùng Trường Sinh đao khôi phục bộ dạng cao lớn, bật cười nói:
- Đại ca, trên đường trở về ngươi rất hưng phấn. Giết một tên Thần Nhân với huynh quan trọng đến thế sao?
Tích Lỗ cười ha ha nói:
- Thích thật. Ngươi cũng không biết rằng, Ải nhân tộc Chúng ta mặc dù bởi vì lời nói của Tạp Áo Đại nhân nên có thể sống sót trên Thần Chi đại lục, nhưng chỉ có thể ở bên trong Thánh Sơn mà thôi. Rốt cuộc ta đã có thể giết Thần Nhân giống như Tổ tiên, ngươi nói ta sao không hưng phần cơ chứ? Thần Cấp cao thủ như vậy trên Thần Chi đại lục cũng không có nhiều, cứ giết chết một tên, thực lực cả bọn chúng sẽ giảm đi một chút.
Nghe xong những lời này của Tích Lỗ, Niệm Băng trong lòng vừa động. Đúng, nhược điểm lớn nhất của Thần Chi đại lục là ở số lượng. Số lượng của bọn họ dù sao cũng quá ít, so sánh với nhân loại trên triệu vạn người của Ngưỡng Quang Đại lục thì có vẻ quá ít ỏi. Nếu thực sự phải đối phó với Thần Chi đại lục, vậy mình cũng có biện pháp. Đương nhiên, biện pháp này chỉ có thể ứng phó đám Thần Nhân dưới cấp Chủ Thần. Đến cấp bậc Chủ Thần, cũng không thể dùng số lượng mà có tác dụng được. Đô Thiên Thành quả thật rất lớn, sau khi vào thành, Niệm Băng và Tích Lỗ không thể tiếp tục sử dụng năng lực, nên chỉ đi đến cửa hàng bán Vật phẩm Ma pháp, hai người đi mất hơn một canh giờ. Nhìn thấy gian hàng Vật phẩm Ma pháp trước mặt, Tích Lỗ không khỏi nói:
- Ta sao lại thấy trở về còn mệt hơn đánh một trận vừa rồi nhỉ? Huynh đệ, ta sống nhiều năm như vậy, nhưng nói về tốc độ đi đường, chỉ sợ một trăm năm trời cũng không bằng một ngày hôm nay
Niệm Băng cười nói:
- Không có cách nào đâu. Huynh muốn dung nhập với xã hội mới thì cần có một quá trình thích ứng, về sau sẽ có một thói quen rất tốt. Huynh không biết là, chỉ có ở trong hoàn cảnh thế này, mới có cuộc sống thoải mái sao?
Tích Lỗ hơi khoa trương nói:
- Đúng. Ta bắt đầu yêu thích Đại lục này rồi
Niệm Băng cười hắc hắc nói:
- Ta thấy, huynh thích mỹ thực ở đây thì có
Mặt Tích Lỗ đỏ lên, nói:
- Đó có là gì, dù sao đều là tình yêu mà. Đi thôi, chúng ta đi vào
Vừa nói chuyện, bọn họ đã đi đến trước cửa hàng bán vật phẩm Ma pháp. Lúc này, trước cửa hàng chăng biển tạm dừng bán hàng. Niệm Băng không hề xem qua, cùng với Tích Lỗ sóng vai đi vào trong. Tên phục vụ lúc nãy vội vàng đi đến nghênh đón, cùng đi với hắn còn có một người ra dáng Chưởng quầy. Thông qua cảm nhận về khí tức, Niệm Băng phán đoán được người này có thực lực Vũ Đấu gia.
Đối mặt với thuộc hạ, trên người Niệm Băng tản mát ra khí tức uy nghiêm, lạnh nhạt nói:
- Bọn họ đã đến chưa?
Nhân viên phục vụ gật gật đầu nói:
- Bọn họ đều đã tới, mời ngài đi theo ta
Nói xong, cùng với chưởng quầy hành lễ với hai người Niệm Băng, rồi mang theo hắn và Tích Lỗ đi về phía sau. Từ bên ngoài nhìn thì thấy cửa hàng này không lớn, nhưng phía sau rất mở. Niệm Băng có thể cảm giác được, ở trong cái sân rộng rãi này có ít nhất 20 Ám tiêu (trạm gác ngầm), trong lòng không khỏi âm thầm khen ngợi. Nhân viên phục vụ và trưởng quầy đưa bọn họ đến trước cửa một căn phòng lớn, Chưởng quầy nhỏ giọng nói:
- Giáo Chủ, các vị Trưởng lão ở bên trong
Niệm Băng gật gật đầu nói:
- Tốt lắm, các ngươi đi xuống đi
Nói xong, đưa tay đẩy cửa bước vào.
Đây là một gian phòng khác rộng khoảng năm mươi mét vuông, trong phòng khác được bố trí rất thanh lịch. Niệm Băng tiến vào trong, tất cả mọi người trong phòng khác đứng hết cả lên.
Niệm Băng chấn động cả người, kinh ngạc kêu lên:
- Gia gia.
Trong phòng, ngoại trừ Huyết Sư Thất lão mà Niệm Băng triệu đến còn có thêm một người, chính là Dung Thân Vương thống lĩnh binh mã của cả Hoa Dung Đế quốc, cũng chính là Giáo Chủ Huyết Sư giáo đời trước, Ma Sư Dung Diễm.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #396


Báo Lỗi Truyện
Chương 396/461