Chương 334: Phụ mẫu đích tình huống (Thượng)


Dùng cái muỗm (miền Bắc gọi là cái thìa đó mấy huynh!!!) nghiền nát thứ quả quỷ dị kia, rồi cho vào trong nồi canh. Chết thì cùng chết, đã sao?!!! Trong lòng mình hắn đã chiếm một vị trí nào đây!! Cuối cùng lại cùng hắn đồng tử!!
Sinh ra rồi cũng phải chết đi, Băng Vân ngược lại trong lòng được cởi mở, chậm rãi khuấy đều cái muỗm trong nồi, ánh mắt toát ra một tia thê lương.
Một lúc sau Niệm Băng đã quay trở về, bởi vì trong lòng hưng phấn, hắn cũng không phát giác được Băng Vân có cái gì đó không ổn, tiếp lấy cái muỗm, ma pháp quang mang lại lóe lên, tiếp tục quá trình phanh nhẫm(cắt gọt chế biến).
Băng Vân đứng dựa ở một bên vách tường, ánh mắt động lòng người thủy chung rơi vào Niệm Băng. Nhìn thấy động tác như nước chảy mây trôi của hắn, trong tâm nàng toát ra tia trìu mến, nàng phát hiện tư thái chuyên chú của Niệm Băng thật anh tuấn. Ánh mắt có chút mê ly, nàng không còn muốn cừu hận gì nữa, cũng không nguyện ý suy nghĩ bất kì vấn đề khác.
Lúc này, giờ phút này, trong mắt nàng chỉ có Niệm Băng thân hình cao lớn, phong tư trác tuyệt..
Thời gian bất tri bất giác qua rất nhanh, Niệm Băng hoàn thành động tác cuối cùng, cười nói:
" Tốt lắm rồi, công phu rút cục cáo thành, bốn món một nồi canh, cũng được đó chứ!! Hahah Nào, Băng Vân, chúng ta có thể động thủ."
Niệm Băng xoay người lại nhìn thì Băng Vân vẫn còn đứng ngẩn ngơ ở đó, hắn kinh ngạc phát hiện, đóa băng tuyết cao ngạo như mai lan giữa đông này dĩ nhiên đang mỉm cười nhìn mình, khuôn mặt mỹ miều với nụ cuời giống như gió xuân xua đi đông giá, không còn chút dấu vết của băng lãnh, thậm chí đôi mắt to động lòng người bên trong cũng không còn một chút vết tích cừu hận nào.
" Niệm Băng, hôm nay ta nghĩ chúng ta có thể vào bên trong ăn được không? Bên ngoài này có chút hơi lạnh"
Niệm Băng ngây người ra, từ ngày đó khi Băng Vân ăn xong món hùng chưởng nọ, sau này mỗi lần ăn cơm bọn họ đều ăn ở bên ngoài động, cơm nước xong xuôi Băng Vân mới trở lại nội động. Đây là lần đầu tiên nàng chủ động yêu cầu tự mình vào trong động ăn.,cũng là lần đầu tiên gọi tên của chính hắn, Băng Vân dáng điệu ôn nhu ngược lại khiến cho Niệm Băng có chút không kịp thích ứng, hỏi dò:
" Băng Vân, nàng không sao đó chứ?"
Băng Vân mỉm cười, nói :
" Ngươi mới rồi không phải nói ta cười lên là lúc đẹp nhất ư? Đi thôi, chúng ta hãy vào trong động ăn."
Nói xong, chủ động cầm lấy hai cái dĩa lớn hướng vào bên trong động mà đi.
Niệm Băng mặc dù có chút mạc danh kì diệu, nhưng Băng Vân có chuyển biến như thế này cũng là tốt chứ sao, trong lòng mừng thầm, nói không chừng, hôm nay có thể từ trong miệng nàng biết được chút tin tức? Cầm nốt chỗ thực vật còn thừa lại mang vào theo:
" Ăn ngon chứ "
Ngồi trên tấm da thú, Niệm Băng vừa ăn vừa hỏi Băng Vân. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
Hắn phát hiện, hôm nay Băng Vân tự hồ rất vui vẻ, dung nhan tuyệt mỹ vẫn thủy chung lộ vẽ thản nhiên mỉm cười. Bên người có một mỹ nữ như hoa như ngọc cùng ăn cơm, mà mỹ nữ lại còn vui cười với mình, loại cảm giác này thật phi thường tuyệt vời.
Băng Vân gật đầu, nói :
" Niệm Băng, ngươi biết không? Lần đầu tiên được ăn món thịt nướng do ngươi nấu, ta mới biết nguyên lai thực vật còn có thể có mỹ vị không ngờ tới như vậy. Ta vốn ăn rất ít, nhưng từ ngày được ngươi nấu cho ăn xong, sức ăn của ta nhưng lại gia tăng rất nhiều. Thực vật do ngươi chế biến so với những thứ trước kia ta nếm qua thực sự ngon hơn rất nhiều. Tự chính mình được ăn loại thức ăn như thế chẵng khác gì hưởng thụ lạc thú."
Niệm Băng mỉm cười nói:
" Có thể được Băng Vân tiểu thư tán thưởng quả là vinh hạnh cho ta, đây là lần đầu tiên ngươi khen ngợi đồ ăn của ta rất ngon, mặc dù tự bản thân ta cũng cho rằng điều đó là đương nhiên."
Băng Vân mỉm cười nói:
" Vừa mới khen ngươi được một câu thì ngươi đã bắt đầu tự đại, chẵng lẻ con người ngươi không có chút xíu khiêm tốn nào sao? Ngươi hãy ăn món này đi, ta cảm giác nó là ngon nhất đó." Vừa nói dĩ nhiên đã chủ động tự mình gắp lấy thức ăn cho vào chén của Niệm Băng.
Niệm Băng ngây người ra một chốc, buông chiếc đũa trong tay xuống, lấy tay sờ lên trán Băng Vân. Thân thể Băng Vân run lên, vội vàng ngã người về phía sau tránh né:
" Ngươi định làm gì?"
Niệm Băng nghi hoặc nói:
" Băng Vân, nàng hôm nay rất quái lạ a! Ta đang thử một chút xem có phải nàng bị sốt rồi không"
Băng Vân mặt cười đỏ lên:
" Ngươi mới phát sốt thì có, chẳng lẽ ngươi hi vọng ta giống như trước đây đối xử với ngươi sao?"
" Không, không…!!! Đương nhiên không phải..."
Niệm Băng cuống quít khoát tay, nói :
" Nàng như bây giờ mới chính thức giống một người đàn bà, Băng Vân, nàng thật sự rất đẹp. Ta biết nàng đối với ta vẫn còn hoài nghi, kì thật, ta cũng không giống như thứ người không thể chịu nổi như nàng nghĩ đâu. Có muốn nghe chút chuyện xưa cũ của ta không?"
Băng Vân gật gật đầu, đồng thời múc ra hai chén canh nóng, một chén đưa tới trước mắt Niệm Băng, một chén còn lại thì tự mình cầm trong tay:
" Ngươi kể đi."
Cảm thụ được sự ôn nhu của Băng Vân, lại liên tưởng đến việc cha mẹ chưa chết, Niệm Băng trong lòng dấy lên một mãnh ấm áp, lập tức, hắn đem hết ký sự cùng kinh nghiệm mà bản thân đã từng phải ngậm ngùi nếm trải nhất loạt hướng đến Băng Vân chậm rãi kể ra.
Lúc này hắn hoàn toàn đắm chìm trong trí nhớ của chính mình, khi hắn kể cũng vừa đưa chén canh nóng nhấm nháp, cũng không hề phát giác ánh mắt kỳ dị của Băng Vân. Thấy hắn ăn canh, Băng Vân tự mình cũng đưa chén canh nóng uống cạn.
" Cái gì? Ngươi đưa Yến Phong đăng ngôi hoàng đế cũng chỉ vì một người con gái sao?"
Băng Vân kinh ngạc nhìn Niệm Băng.
Niệm Băng mỉm cười, nói:
" Điều này có gì mà không thể? Linh nhi hết lòng yêu thương ta, một mực yên lặng chờ đợi ta, ta như thế nào lại có thể tái làm cho nàng bị thương tổn đây? Bây giờ đã không còn việc gì nữa rồi, chờ nàng lúc nào nói cho ta biết nơi cha mẹ ta hạ lạc, ta trước hết sẽ tìm Linh nhi, sau đó tìm biện pháp xâm nhập vào Băng Thần tháp của các người cứu cha mẹ. Có thể cùng người mình yêu thương ở một nơi hưởng thụ cuộc sống yên vui thanh bình là nguyện vọng ta hằng mong mõi.
Ngoài ra ta cũng còn một nguyện vọng lớn khác là hoàn thành di nguyện của sư phó, đoạt lấy chức quán quân Trù Thần Đại Tái. Ta nhất định phải hoàn thành di nguyện này!! Bây giờ ngẫm nghĩ lại, nếu ba ba, mụ mụ cùng người con gái ta yêu thương, mọi người, mỗi ngày đều được ăn thức ăn do chính tay ta tự nấu, đó quả thực là một khung cảnh ấm áp a!!!"
Nhìn trong mắt hắn mơ màng, Băng Vân chóp mũi không khỏi sụt xịt vì đau xót, nàng đột nhiên phát hiện tự mình hối hận, hối hận vì đã cho thứ quả quái ác kia vào nồi canh, nàng cảm giác thấm thía được rằng Niệm Băng vốn dĩ là một người chí tình chí nghĩa, hắn nổ lực cố gắng gồng chịu hết thảy mọi khó khăn tủi nhục cũng chỉ để đáp lại tình thân mà thôi. Người như vậy, tự mình còn có thể tìm cái lý do gì để tái hận hắn nữa đây? Nhưng, bây giờ nói cái gì cũng đều đã muộn rồi, cúi đầu, Băng Vân buồn bả nói:
" Xin lỗi ngươi, Niệm Băng, là ta đã nhìn lầm về ngươi, có phải ngươi rất muốn biết tình hình hiện tại của cha mẹ mình đúng không? Ta sẽ nói cho ngươi đây."
Niệm Băng mơ ước trong lòng rốt cuộc đã được toàn thành, bởi vì kích động mà thân thể có chút run rẩy:
" Nàng, nàng nói thật đấy chứ? Nàng thực nguyện ý nói cho ta biết sao?"
Băng Vân nhẹ nhàng gật đầu, nói:
" Đúng vậy, ta nguyện ý nói cho ngươi"
Đối với một người chuẩn bị chết mà nói, bí mật đã không còn có ý nghĩa gì nữa. Nàng sau khi ăn tử sắc quả kia, lúc này tiểu phúc đã bắt đầu sinh ra cảm giác thống khổ, nàng rất rõ ràng thể chất của chính mình, các độc tố bình thường căn bản không thể gây tác dụng, nhưng tử sắc quả nọ quả thật là thứ kịch độc rất chi là bá đạo . Nếu trước khi chết đi có thể hoàn thành cái tâm nguyện cuối cùng của Niệm Băng âu cũng là điều an ủi.
Hít sâu thêm chút khẩu khí, miễn cưỡng áp chế cơn đau trong cơ thể, thần sắc không hề có chút biến đổi gì, Băng Vân thấp giọng nói:
" Kỳ thật, sư phó ta vốn thị là một hiền giả chân chính, người mặc dù vì thực lực bản thân quá cao cường mà có chút cao ngạo, nhưng thiên tính lại phi thường thiện lương. Băng Linh sư tỷ, chính là mẫu thân của ngươi, cũng là đệ tử sư phó yêu thương nhất, sư phó cả đời băng thanh ngọc khiết. Người coi Băng Linh sư tỷ như là nữ nhi của mình, đem toàn bô tâm huyết bồi đắp cho sư tỷ với mong muốn sư tỷ sẽ trở thành người kế vị xứng đáng cho người.
Nhưng, sư phó vạn vạn lần không nghĩ tới, Băng Linh sư tỷ cư nhiên hội ngộ với một nam nhân mà phản bội người, cùng với nam nhân một lòng bỏ trốn, người nam nhân này chính là cha ngươi, Dung gia tộc nhân Dung Thiên."
Niệm Băng nổi giận nói:
" Cái gì mà phản bội. Băng Thần tháp các người không cho môn hạ đệ tử cùng ngoại nhân kết hôn theo đạo lý đã là một cái qui củ vốn không hợp thiên đạo, chẳng lẽ yêu cũng là có tội sao?"
Băng Vân thở dài một tiếng, nói:
" Ngươi không rõ rồi, sư phó từng đã nói, muốn trở thành một cường giả chân chính, thì phải có sự nổi lực và trả giá lớn. Mỗi một đệ tử trước khi gia nhập Băng Thần tháp, sư phó đều hỏi bọn họ có nguyện ý tự mình tuân theo luật lệ bổn tháp hay không, chỉ khi bọn họ thật tình đồng ý chấp hành quy củ thì mới chánh thức trở thành Băng Thần tháp đệ tử, tuyệt không hề miễn cưỡng. Nếu đã lựa chọn gia nhập Băng Thần tháp, như thế nào lại có thể phản bội đây? Vi phạm qui môn của Băng Thần tháp ách phải chịu sự trừng phạt. Sư phó ta không sai chẵng lẽ Băng Linh sư tỷ cũng không sai sao?"
Lúc này, tại giờ phút này, nàng đột nhiên có chút rõ ràng tại sao lúc đầu Băng Linh lựa chọn việc rời bỏ Băng Thần tháp. Tiểu phúc ngày càng đau đớn quằng quại, nhưng tâm Băng Vân lại càng thanh tĩnh, nàng đã khắc sâu tư vị yêu đương.
Niệm Băng hỏi tới:
" Hãy nói về trọng điểm đi, ta không muốn nghe nàng giải thích gì về sư phó của mình nữa, ta chỉ muốn biết cha mẹ ta, tình hình hiện tại như thế nào thôi."
Băng Vân gật đầu, nói:
" Băng Linh sư tỷ bị sư phó giam cầm ở phía sau Băng Thần tháp, sư phó vốn định phạt nặng tỷ ấy, nhưng nhiều năm tình cảm gắn bó như vậy lại có thể dễ dàng phá bỏ được sao, sư phó chẵng những không có trách phạt nặng sư tỷ, ngược lại còn đem những lĩnh ngộ ma pháp trong nhiều năm truyền lại, hy vọng sư tỷ có thể tĩnh ngộ sai lầm của mình.
Chính vì sư tỷ bị hãm quá sâu trong luyến ái mà thậm chí bỏ quên việc tu luyện của bản thân, mỗi ngày đều yên lặng nhớ kỹ hai cái tên, đó là tên của ngươi và cha ngươi. Việc này ta đều là chính tai nghe Lãnh Băng a di nói lại, bởi vì khi đó ta còn rất nhỏ. Sau này, cha ngươi dĩ nhiên mang ngươi tới đúng lúc sư phó chuẩn bị truyền y bát cho sư tỷ rồi làm loạn cả lên.
Mà sư tỷ vừa nhìn thấy ngươi thì tựa như quên đi tất thảy, chủ động buông bỏ việc kế thừa y bát sư phó, muốn cùng cha ngươi đồng thời thoát đi. Thẳng đến khi đó, sư phó đối với sư tỷ mới hoàn toàn thất vọng, trong lúc phẫn nộ đã xuất trọng thủ. Ngươi thật may mắn a!! Lợi dụng không gian ma pháp quyển trục chạy thoát, về sau người phụ trách đuổi giết ngươi là Băng Lỗ sư huynh quay trở về nói rằng ngươi đã nhảy xuống sông băng mà chết.
Từ đó trở đi, sư phó tâm tình trong một đoạn thời gian rất lâu trở nên phi thường quái dị, cứ động động một chút là nổi trận lôi đình, chờ khi ta lớn lên rồi mới hiểu được, sư phó là tại quá thương tâm a! Băn Linh sư tỷ phản bội đối với người là một đã kích rất lớn, nhưng sư tỷ cùng cha ngươi quả thật không chết, sư phó mặc dù cực kỳ căm hận bọn họ, nhưng cuối cùng không thể tự mình hướng đến nữ đồ đệ thương yêu mà hạ độc thủ.
Vì vây, chỉ dùng cường đại băng hệ ma pháp đưa bọn họ phong ấn tại Băng Thần tháp trong hàn băng ngục. Đó là một cái Băng lao, bị sư phó bỏ thêm phong ấn cường đại, mỗi ngày sẽ có một người chuyên mang cho họ ít thức ăn. Thoáng đó cũng đã mười năm trôi đi, ta từng len lén nhìn trộm bọn họ, Băng Linh sư tỷ cùng cha ngươi tựa hồ cũng không vì bị giam cầm mà phát sinh điều gì, bọn họ chỉ lẳng lặng tu luyện, chống đỡ lại hàn lưu trong Hàn Băng địa lao."
Nước măt bất tri bất giác tuôn ra theo khuôn mặt Niệm Băng chảy xuôi xuống:
" Đúng vậy! Bọn họ rốt cuộc cũng đã có thể ở cùng một chổ, mặc dù có bị quản chế nhưng cuối cùng đồng dạng cũng đã ở cùng nhau a!! Băng Vân, cảm ơn nàng đã nói cho ta biết chuyện này, vậy Hàn Băng địa lao là nằm ở địa phương nào? Ấy, Băng Vân nàng làm sao thế, như thế nào lại toát nhiều mồ hôi vậy?"
Niệm Băng cuối cùng đã phát hiện Băng Vân có chút không ổn, đồng thời, hắn cũng đột nhiên cảm thấy từ tiểu phúc truyền đến một trận đau đớn từ từ dâng lên, hắn bây giờ đã có được long thể, căn bản không phát sinh bệnh tật gì, đột nhiên đau đớn nhất thời mà đến khiến sắc mặt đại biến, chỉ vào Băng Vân nói:
" Ngươi,.. ngươi hạ độc sao?"
Băng Vân buồn bả nói:
" Đây cũng là nguyên nhân vì sao ta vừa rồi đối với ngươi thật tốt. Cho dù ta bây giờ có nói với ngươi là ta rất hối hân, sợ rằng ngươi cũng không tin nổi đâu. Hết thảy đều đã muộn. Ngươi yên tâm đi, sư phó vĩnh viễn cũng sẽ không giết cha mẹ ngươi, lần trước, lúc cùng ngươi nói ta đã lừa gạt ngươi, lúc ngươi rời khỏi đây ta đã đem tử sắc quả này cho vào nồi canh, thứ quả này ngươi mang về hẵn là độc dược, chúng ta hãy cùng chết với nhau đi."
Niệm Băng cố nén trừ đau đớn từ tiểu phúc, giọng căm hận nói:
" Cho dù ta ngày đó có xâm phạm ngươi thật, chính là, những ngày sau ta cũng đã không so đo mà tận tâm chiếu cố cho ngươi, ngươi chẵng lẽ còn không quên được cừu hận ư? Không!!! Ta sẽ không chết, ta còn muốn đi cứu ba ba, mụ mụ, ta tuyệt đối không thể chết."
Thất thải quang mang động khởi, Thiên Nhãn lĩnh vực đưa hắn cùng Băng Vân hoàn toàn bảo phủ vào bên trong, khu trừ tà ác cùng hết thảy áp bức bất công, hơi thở của quang nguyên tố sáng rực lên, nhủ bạch sắc quang mang bao phủ thân thể hai người. Niệm Băng bằng vào tinh thần lực cường đại trực tiếp tương dẫn quang nguyên tố hướng tiểu phúc của mình mà tìm kiếm.
Ngay lúc Niệm Băng thúc dục quang nguyên tố muốn tiêu diệt bài trừ chất độc ra khỏi cơ thể, thì Băng Vân đang trong suy nghĩ chuẩn bị tinh thần để chết, bỗng đột nhiên phát hiện, đau đớn xuất phát từ tiểu phúc của mình dĩ nhiên đã từ từ yếu bớt, một cổ nhiệt lưu lồng lộng chạy loạn mà lên, xâm nhập vào các kinh mạch, cảm giác nóng lực lâng lâng.
Toàn thân nói không nên lời, vô cùng thoải mái dễ chịu, da tay trắng nõn ánh lên một sắc triều hồng, ánh mắt của nàng trở nên có chút ngây dại. Khát vọng được giấu ở nơi sâu kín nhất trong nội tâm bị cổ nhiệt lưu dẫn động, Băng Vân đột nhiên cảm giác thật là nóng, nóng quá!!!! Tự mình đã bị ngọn lửa dục vọng thiêu đốt , thân thể phảng phất bị nhiệt lưu bao phủ, cảm giác kì dị không ngừng từ trong cơ thể dâng lên.
Niệm Băng thúc dục quang nguyên tố tiến vào tiểu phúc, dưới tác dụng của một lượng quang nguyên tố khổng lồ, cảm giác đau đớn rất nhanh biến mất, ngay khi hắn vừa thở phào nhẹ nhỏm thì cảm giác cũng đồng dạng với Băng Vân lại xuất hiện, nóng rực xâm nhập toàn kinh mạch, cảm giác thoải mái khiến cho hắn thở một hơi dài. Trong lòng thầm nghĩ nhân phẩm mình thật là tốt a! Cái thứ quả chết tiệt kia sợ rằng không phải là độc dược mà ngược lại chính là bổ dược ấy chứ!!
Ngay lúc này, ánh mắt hắn chuyển hướng tới Băng Vân thì giật mình phát hiện. Băng Vân mặt tươi cười nhuộm sắc đỏ hồng, môi anh đào hé mở, không ngừng thở ra từng ngụm nhiệt khí, sóng mắt ba động toát ra hơi nước lưu chuyển, ánh mắt mê ly, thân thể mềm mại không ngừng uốn éo trên mặt đất. Một tay đang tự mình vân vê xoa nắn căp nhủ phong mơn mởn cao vút ở trước ngực, mà tay kia đã nhấc ma pháp bào lên, xâm nhập vào chỗ sâu kín giữa đôi chân ngọc nhẹ nhàng vuốt ve.
Cặp đùi trắng noãn vừa thon dài lại mượt mà căng mịn của nàng nhìn thật mát con mắt. Niệm Băng chỉ cảm thấy đại não mình phảng phất như bị nổ mạnh, khí lưu nóng rực lúc trước nhanh chóng chuyển thành cực nhiệt, trong khoảng khắc ngắn ngủi lan khắp toàn thân, cho dù hắn sở hữu một tinh thần lực cực đại, thì giờ khắc này cặp mắt hau háu cũng vô pháp thoát khỏi thân thể mềm mại động lòng người kia.
Mãnh liệt kích thích khiến cho hắn quên đi hết thảy, thậm chí ma pháp lực trong chính cơ thể cũng không cảm thụ được nữa, kể cả Áo Tư Tạp thông qua tâm linh không ngừng thét gọi cũng tự nhiên bị loại bỏ.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #334


Báo Lỗi Truyện
Chương 334/461