Chương 316: Thiên Huyễn Băng Vân đích mâu thuẫn (Hạ)


Băng Vân trong lòng xuất hiện một chút bất đắc dĩ, nàng ẩn ẩn cảm giác được, cuộc sống yên bình của mình đã sắp kết thúc. Niệm Băng ơi Niệm Băng, ngươi có mỵ lực lớn như vậy sao? Cả tểu cô nương đáng yêu như Miêu Miêu cũng nguyện ý trả giá cho ngươi? Ngươi rốt cục là loại người gì? Là vì mục đích không từ mọi thủ đoạn? Hay là ….
Miêu Miêu thấy Băng Vân cũng không có phản ứng gì, nghĩ rằng nàng coi thường bản thân, vội vàng niệm chú ngữ, triệu hoán ra triệu hoán thú tối cường đại của mình. Quang mang chợt lóe, một con heo nhỏ màu hồng nhạt xuất hiện trước người Miêu Miêu, đúng là tiểu trư Quan Quan. Quan quan bây giờ, hình thể so với trước kia lớn hơn một chút, biến hóa rõ ràng nhất chính là đôi tai của nó. Đôi tai vốn đã rất lớn bây giờ buông xuống trên cái bụng mập mạp, Miêu Miêu chỉ chỉ vào Quan Quan, đôi tai lớn của Quan Quan cũng bắt đầu chuyển động, đem thân thể bản thân lơ lửng trên không, cảnh giác nhìn Băng vân ở trước mặt.
Nhìn thấy hình dáng béo mập của Quan Quan, Băng Vân bật cười nói: "Một chú heo con đáng yêu a! Miêu Miêu, đây là sủng vật của muội sao?"
Miêu Miêu cũng gật đầu nói: "Không sai, nó là tiểu trư Quan Quan của muội. Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng nên coi thường nó, sau khi tiến hóa lên nhị giai quan quan rất lợi hại đó."
Băng Vân mỉm cười nói: "Nguyên lai ngươi là một bạch nhân, lại còn là triệu hoán ma pháp sư hiếm thấy nữa, Miêu Miêu quả thật rất mạnh. Được rồi, tỷ tỷ quả thật không có địch ý, đem sủng vật của ngươi thu hồi lại đi."
Miêu Miêu ngây ra một lát, nói: "Vậy tỷ tỷ còn muốn đối phó với Niệm Băng ca ca không?"
Băng Vân nhíu mày nói: "Như vậy đi, tỷ tỷ đáp ứng ngươi, chỉ cần có ngươi, tỷ tỷ sẽ không đối phó với Niệm Băng ca ca, cứ làm như vậy đi."
Miêu Miêu hi hi cười, nói: "Tốt quá! Tốt quá! Miêu Miêu biết tỷ tỷ tốt nhất mà!" Vừa nói, nàng vừa vẫy vây tay với Quan Quan, bắt nó ôm vào trong ngực mình, vân vê thân hình mũm mĩm của nó, tựa hồ rất yêu thích. Quan Quan đáng thương, cái mông mập mạp giãy dụa, tựa hồ có chút bất mãn, nhưng lại không dám phản kháng chủ nhân của mình.
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên. "Xin hỏi, Băng Vân tiểu thư có ở đây không?"
Băng Vân biến sắc, lại khôi phục bộ dáng lạnh như băng lúc bình thường. "Là ai? Tìm ta có chuyện gì?"
"Tại hạ Băng Nguyệt đế quốc ngũ hoàng tử Yến Vân, muốn cầu kiến Băng Vân tiểu thư, chẳng hay tiểu thư bây giờ có rảnh không?" Lời của Băng Vân rất khách khí, người của Băng Thần tháp hắn không có dũng khí đắc tội.
Băng Vân mặc dù có phần không chịu được, nhưng Băng Thần tháp luôn quan hệ tốt với hoàng gia Băng Nguyệt đế quốc, bèn lạnh nhạt nói: "Mời vào." Vừa nói xong, nàng đã đem tấm sa mỏng đặt một bên đeo lại trên mặt.
Yến Vân đẩy cửa vào, vừa vào cửa, hắn cảm giác được rõ ràng một cỗ khí tức lạnh như băng tràn ngập trong không khí. Liếc mắt qua, hắn lập tức thấy được Băng Vân đang ngồi trên giường, mặc dù đã nhận được tin tức, biết Băng Vân là một tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng khi chính thức gặp mặt nàng, Yến Vân vẫn không khỏi ngây dại. Hắn đã từng có không ít nữ nhân nhưng chưa từng có một nữ nhân nào lại mang tới cho hắn rung động mãnh liệt như vậy. Khí chất vô cùng cao quý, khí tức băng lãnh dị thường, phảng phất như trước mặt hắn không phải một nữ nhân và là Băng Tuyết nữ thần hạ phàm. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Băng Vân hừ lạnh một tiếng, khiến Yến Vân bừng tỉnh, hắn bây giờ mới ý thức được bản thân đã thất thố, vội vàng bồi lễ nói: "Thật có lỗi, dung quang của tiểu thư tựa như ánh trăng tinh khiết, Yến vân vô ý khinh nhờn, xin Băng Vân tiểu thư tha thứ."
Băng Vân không cho vị ngũ hoàng tử này cơ hội ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Điện hạ có chuyện gì có thể nói thẳng."
Yến Vân mỉm cười nói: "Băng Vân tiểu thư đi tới Băng Nguyệt thành, ta sao có thể không tới bái kiến môt chút được? Tiểu thư ở nơi này thật sự có chút đơn sơ, nếu tiểu thư không ngại, ta ở thành đông có một biện việt coi như thanh tịnh, ngoại trừ người hầu không có ai khác ở đó. Tiểu thư có thể …" Hắn hôm nay thật vất vả mới có thể không hóa trang rời khỏi phủ đệ của mình, trong một tháng nay, nhưng lời đồn đại công kích hắn không biết có bao nhiêu, cho tới giờ còn chưa bình yên lại, kẻ dưới tay đại hoàng tử mỗi ngày đều reo giắc tin tức bất lợi chung quanh hắn, nhưng được Yến Thiên Nam cho phép, Yến Vân cũng không nóng nảy. Hôm nay rảnh rỗi rời khỏi phủ đệ, chỉ là để gặp vị Băng Vân tiểu thư có thể kế thừa vị trí Băng Tuyết Nữ Thần tế tự này.
Băng Vân lãnh đạm nói: "Không cần phải phiền toái như vậy, ta ở đây là được rồi. Ngũ hoàng tử nếu không có việc gì khác có thể đi rồi. Ta biết trong thành bây giờ bởi vì chuyện của các ngươi mà trở nên bất ổn, trước khi sư phụ của ta tới, ta sẽ không tham dự vào chuyện này." Băng Vân thông minh như vậy, sao lại khôngbiết mục đích Yến Vân tìm tới mình? Không đợi hắn mở miệng, nàng đã biểu lộ lập trường của mình.
Yến Vân mỉm cười nói: "Ta cũng không có ý gì khác, tên của ta và tiểu thư đều có chữ vân, nói ra thì, cũng có thể xem như có duyên, hôm nay đặc biệt tới gặp tiểu thư, chẳng hay ta có thể may mắn được mời Băng Vân tiểu thư dùng bữa không?"
"Cái gì đều có chữ vân, ta thấy, Băng Vân tỷ tỷ của ta là một áng mây tinh khiết không nhiễm bụi trần, còn ngươi đúng là một đám mây đen mới đúng." Miêu Miêu ở bên nhìn hình dáng Yến Vân trong lòng khó chịu, nhịn không được trào phúng hắn hai câu.
Yến Vân lúc này mới chú ý tới nữ hài tử khác trong phòng, Miêu Miêu mặc dù đã mười sáu tuổi, nhưng nàng vẫn còn như tiểu cô nương mười bốn tuổi, nhất là trong tay còn ôm tiểu trư Quan Quan, thoạt nhìn càng đáng yêu. Yến Vân lộ ra một nụ cười ôn hòa, nói: "Vị tiểu muội muội là?"
Miêu Miêu từ trên giường bước xuống, cố gắng ưỡn ngực nói: "Nhỏ ở đâu? Ta nhỏ ở đâu? Thật là không lễ phép, hơn nữa ta cũng không phải muội muội của ngươi. Ngươi không thấy là đang làm phiền Băng Vân tỷ tỷ của ta sao? Mau đi đi, đừng giống bu lại như ruồi vậy."
Yến Vân có chút xấu hổ nhìn sang Băng Vân. "Băng Vân tiểu thư, người xem."
Băng Vân không lưu cho Yến Vân một chút mặt mũi, lạnh nhạt nói: "Ý của Miêu Miêu cũng là ý của ta, ngũ hoàng tử, mời ngài đi đi."
Yến Vân trong mắt toát lên một đạo quang mang, trong lòng thầm nghĩ, kiêu ngạo cái gì, chờ ta thống nhất cả đại lục, một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi nằm dưới ta cầu xin tha thứ. Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt hắn lại bất động thanh sắc nói: "Đã như vậy, Yến Vân xin cáo lui. Hy vọng sau này còn có cơ hội gặp mặt Băng Vân tiểu thư." Nói xong những lời này, hắn mới chậm rãi rời khỏi phòng.
Miêu Miêu hừ một tiếng, nói: "Tỷ tỷ, người kia tựa hồ không có hảo ý, vừa rồi lúc người đuổi hắn đi, ta cảm giác rõ ràng tinh thần ba động của hắn có chút quái dị, khẳng định là có chủ ý hư hỏng gì đó." Tinh thần lực của Miêu Miêu mặc dù bây giờ cũng không tính là mạnh nhưng nàng dù sao cũng là bạch nhân, đối với tinh thần lực cực kỳ mẫn cảm, cho dù là Niệm Băng với tinh thần lực cường đại, trong tình huống không dùng Thiên Nhãn huyệt, cảm giác cũng không mãnh liệt bằng nàng.
Băng Vân mỉm cười nói: "Chỉ là một gã nhàm chán mà thôi, Miêu Miêu a! Xem ra Niệm Băng ca ca hôm nay giữa trưa sẽ trở về nấu cơm cho chúng ta, ngươi muốn ăn cái gì? Tỷ tỷ mang ngươi đi."
Miêu Miêu cười nói: "Hay quá! Hay quá! Miêu Miêu đã đói bụng rồi. Mấy ngày gần đây Niệm Băng ca ca không biết là làm gì mà không thấy đâu cả, đúng là rất kỳ quái."
Khi Miêu Miêu còn đang bất mãn, một tin tức bất ngờ rung động cả Băng Nguyệt thành.
Một trong tam đại nguyên soái của Băng Nguyệt đế quốc, Phệ Huyết Diệt Hồn Tuyết Phách đột nhiên tuyên bố phải gả nữ nhi Tuyết Ngọc của mình cho thất hoàng tử Yến Phong. Tin tức này nhất thời khiến cho Băng Nguyệt thành vốn đã rất hỗn loạn trở nên càng thêm khó bề phân biệt. Nhưng tin tức này cũng vô cùng chân thật, việc làm của Yến Phong trước phủ nguyên soái đã sớm truyền khắp đường lớn ngõ nhỏ, mặc dù có người trong lòng nghi ngờ, nhưng người tan gay cả đứa nhỏ đã có, cho dù Tuyết Phách nguyên soái không muốn thì sao? Dù sao cũng là nữ nhi duy nhất của mình a!
Tuyết Phách tại quân phương có địa vị cực cào, mặc dù nổi danh cùng hai vị nguyên soái khác, nhưng nếu bàn về uy vọng, so với hai vị nguyên soái kia cao hơn không ít, hắn trong nay nắm kỵ sĩ đoàn tối tinh nhuệ của Băng Nguyệt đế quốc, hơn nữa trong chiến đấu tác phong cực kỳ dũng mãnh, ai cũng không dám coi thường thế lực của hắn, quân phương vốn là một hệ thống độc lập, mà uy hiếp lực của Tuyết Phách lại rất mạnh, bất kể số lượng người trong quân phương của hắn là ít nhất. Đại hoàng tử trước tiên đi vào phủ nguyên soái của Tuyết Phách tở vẻ chúc mừng và ủng hộ. Quan viên khắp nơi cũng đều hạ lễ đi tới phủ Tuyết Phách. Rất nhanh, ngay cả ngũ hoàng tử Yến Vân vẫn trốn trong nhà cũng phái người tới hạ lễ.
Hôn nhân đại sự của hoàng tử luôn luôn do quốc vương làm chủ, Tuyết Phách tuyên bố với khách nhân, ngày mai sẽ đem theo thất hoàng tử Yến Phong tới bái kiến Quốc vương, cũng đưa hôn sự này lên thỉnh cầu quốc vương Yến Thiên Nam đồng ý.
Tuyết Phách là ai, ai cũng biết. Thái độ của hắn khiến tất cả những người vốn khinh thị Yến Phong, coi thường Yến Phong đều ngậm miệng lại. Đắc tội với một hoàng tử như Yến Phong không tính là gì, nhưng nếu đắc tội với Phệ Huyết Diệt Hồn thủ đoạn độc ác, chỉ sợ sẽ chẳng dễ chịu chút nào. Trong lúc nhất thời, danh tiếng Yến Phong vốn cực kém nhanh chóng cải biến rất nhiều, thậm chí đã có người nói tốt cho hắn. Một vị nguyên soái, bình thường cũng không tính là gì, vào triều cũng chỉ đứng ở một nơi phát biểu ý kiến, nhưng một khi cất mình đứng dậy, một địa vị của vị nguyên soái so với tể tướng còn cao hơn vài phân, nhất là nhân vật am hiểu chiến tranh như Tuyết Phách. Cho dù tương lai là ai ngồi trên ngôi vị hoàng đế cũng phải vỗ về vị đế quốc trọng thần này, cho dù là đại hoàng tử và ngũ hoàng tử tranh đoạt kịch liệt với nhau, sau này cũng không muốn đắc tội với Tuyết Phách. Quan hệ của bọn họ với Tuyết Phách mặc dù đều không tốt, nhưng bây giờ lại phá lệ mượn sức vị thất đệ này.
Yến Phong vẫn tiếp tục cuộc sống như trước, cũng không xuất hiện trong phủ nguyên soái, đối với sứ giả hai vị huynh trưởng phái tới chúc mừng, hắn không hề cự tuyệt một ai, chỉ là đối đãi với sứ giả này bằng thái độ ám chỉ mờ mịt, nhưng không đáp ứng cái gì. Trong mắt các sứ giả, hắn vẫn chỉ là một thất hoàng tử bình thường như trước, không có chút ý chí.
"Ầm – "Thân thể Niệm Băng bay ngược trở lại, quang mang hộ thể của Thiên Nhãn lĩnh vực vô cùng hư nhược, ánh mắt trở nên ảm đạm, nâng tay lên nói: "Được rồi, hôm nay đến đây thôi."
Đại trưởng lão mỉm cười nhìn Niệm Băng nói: "Ân, mấy ngày nay cường độ pháp lực của giáo chủ tiến bộ rất lớn, trên phương diện khống chế tinh thần lực cũng có bước tiến dài, ta thấy không bao lâu nữa bảy lão già chúng ta cũng không vây khốn được ngươi rồi." Một tháng nay, ngoại trừ lúc âm thầm triển khai hành động ra, Niệm Băng không chút nhàn rỗi, mỗi ngày hắn đều khắc khổ tu luyện, hắn đã là Huyết Sư giáo tân nhiệm giáo chủ, bảy vị trưởng lão không tiếp tục bảo lưu một chút nào, cùng bảy vị trưởng lão tiếp xúc, Niệm Băng mới biết mình ngây thơ cỡ nào, dưới sự chỉ điểm của bảy vị trưởng lão, hắn càng thêm thành thụchơn so với trước đây, kế hoạch Biến Thiên lần này so với lúc đầu đã chu tất hơn rất nhiều, mạng lưới tình báo triển khai khắp nơi, không riêng gì Băng Nguyệt thành, thế lực Huyết Sư giáo của cả Băng Nguyệt đế quốc đều vận động.
Đồng thời mấy ngày nay, năng lực Niệm Băng dưới sự ma luyện của bảy vị trưởng lão một mực phát triển, bí mật lớn nhất Huyết Sư giáo là các giáo chủ đều phải đạt tới cảnh giới Thần Sư hoặc Thần Hàng Sư. Cho nên mới có phương thức khảo nghiệm của thất đại trưởng lão như vậy. Mà Niệm Băng bằng tính chất đặc thù của ma pháp cùng tiểu long vương Áo Tư Tạp trong cơ thể và Ám Ảnh Khôi Lỗi quỷ dị trợ giúp lại thành công vượt qua bài kiểm tra gian nan đó. Nhưng bảy vị trưởng lão lại nói với hắn, làm giáo chủ phải có năng lực đứng đầu mọi người mà thực lực Niệm Băng bây giờ hiển nhiên còn kém một chút. Cho nên mấy ngày nay, Niệm Băng mỗi ngày đều phải trải qua thời gian một nén Long Thiên hương vượt qua sự hợp công của bảy vị trưởng lão. Trong khoảng thời gian này bảy vị trưởng lão yêu cầu hắn không được sử dụng Ảnh Khôi Lỗi mà Niệm Băng vì đề cao thực lực của mình cũng không nhờ sự trợ giúp của Áo Tư Tạp, mỗi làn ma luyện đều sử dụng thất hệ ma pháp và Thiên Tiên lĩnh vực của mình để chống đỡ.
Một cây Long Thiên hương cháy hết cũng chỉ có nửa canh giờ. Nửa canh giờ không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng mỗi ngày, nủa canh giờ này lại thành ác mộng của Niệm Băng. Bảy vị trưởng lão hoàn toàn phát huy năng lực liên thủ hắn đâu thể đối phó. May là bảy vị trưởng lão mỗi lần đều chỉ bức hắn mất năng lực phản kháng là dừng tay, cũng sẽ không thương tổn tới hắn, nếu không cho dù mười Niệm Băng cũng đã xong đời. Một tháng sau, ngoại trừ lần khảo nghiệm kia ra, Niệm Băng chưa từng kiên trì tới khi Long Thiên hương cháy hết. Nhưng hắn không tức giận, vẫn như trước không ngừng cố gắng.
Người ta nói người không chịu áp lực thì không tiến triển được, áp lực đồng dạng cũng là động lực, để ứng phó khảo nghiệm của bảy vị trưởng lão, Niệm Băng đem tuyệt đại bộ phận thời gian đều dùng trong việc tu luyện, dưới tác dụng của Thiên Tiên chi khí, thực lực của hắn đột nhiên tăng mạnh, mặc dù khoảng thời gian này không dài nhưng cảnh giới của hắn đã hoàn toàn ổn định. Không chỉ có thể dùng Băng Hỏa Đồng Nguyên xuất ra thập giai ma pháp, các hệ khác đều có thể dùng được, mà Băng Hỏa Đồng Nguyên thậm chí đã có thể sử dụng công kích cao nhất của Ma Đạo Sư cấm chú, nhưng hắn sợ đả thương bảy vị trưởng lão, thủy chung chưa từng thử qua, chỉ dựa vào dung hợp ma pháp cùng bảy vị trưởng lão đối kháng. Dưới áp lực cực lớn, Niệm Băng trên phương diện ma pháp ứng dụng xuất ra rất nhiều ý tưởng đặc biệt, khiến cho bảy vị trưởng lão đối với vị tân nhiệm giáo chủ tuổi còn trẻ này ngày càng hài lòng.
Băng Vân trong lòng xuất hiện một chút bất đắc dĩ, nàng ẩn ẩn cảm giác được, cuộc sống yên bình của mình đã sắp kết thúc. Niệm Băng ơi Niệm Băng, ngươi có mỵ lực lớn như vậy sao? Cả tểu cô nương đáng yêu như Miêu Miêu cũng nguyện ý trả giá cho ngươi? Ngươi rốt cục là loại người gì? Là vì mục đích không từ mọi thủ đoạn? Hay là ….
Miêu Miêu thấy Băng Vân cũng không có phản ứng gì, nghĩ rằng nàng coi thường bản thân, vội vàng niệm chú ngữ, triệu hoán ra triệu hoán thú tối cường đại của mình. Quang mang chợt lóe, một con heo nhỏ màu hồng nhạt xuất hiện trước người Miêu Miêu, đúng là tiểu trư Quan Quan. Quan quan bây giờ, hình thể so với trước kia lớn hơn một chút, biến hóa rõ ràng nhất chính là đôi tai của nó. Đôi tai vốn đã rất lớn bây giờ buông xuống trên cái bụng mập mạp, Miêu Miêu chỉ chỉ vào Quan Quan, đôi tai lớn của Quan Quan cũng bắt đầu chuyển động, đem thân thể bản thân lơ lửng trên không, cảnh giác nhìn Băng vân ở trước mặt.
Nhìn thấy hình dáng béo mập của Quan Quan, Băng Vân bật cười nói: "Một chú heo con đáng yêu a! Miêu Miêu, đây là sủng vật của muội sao?"
Miêu Miêu cũng gật đầu nói: "Không sai, nó là tiểu trư Quan Quan của muội. Tỷ tỷ, tỷ cũng đừng nên coi thường nó, sau khi tiến hóa lên nhị giai quan quan rất lợi hại đó."
Băng Vân mỉm cười nói: "Nguyên lai ngươi là một bạch nhân, lại còn là triệu hoán ma pháp sư hiếm thấy nữa, Miêu Miêu quả thật rất mạnh. Được rồi, tỷ tỷ quả thật không có địch ý, đem sủng vật của ngươi thu hồi lại đi."
Miêu Miêu ngây ra một lát, nói: "Vậy tỷ tỷ còn muốn đối phó với Niệm Băng ca ca không?"
Băng Vân nhíu mày nói: "Như vậy đi, tỷ tỷ đáp ứng ngươi, chỉ cần có ngươi, tỷ tỷ sẽ không đối phó với Niệm Băng ca ca, cứ làm như vậy đi."
Miêu Miêu hi hi cười, nói: "Tốt quá! Tốt quá! Miêu Miêu biết tỷ tỷ tốt nhất mà!" Vừa nói, nàng vừa vẫy vây tay với Quan Quan, bắt nó ôm vào trong ngực mình, vân vê thân hình mũm mĩm của nó, tựa hồ rất yêu thích. Quan Quan đáng thương, cái mông mập mạp giãy dụa, tựa hồ có chút bất mãn, nhưng lại không dám phản kháng chủ nhân của mình.
Tiếng đập cửa đột nhiên vang lên. "Xin hỏi, Băng Vân tiểu thư có ở đây không?"
Băng Vân biến sắc, lại khôi phục bộ dáng lạnh như băng lúc bình thường. "Là ai? Tìm ta có chuyện gì?"
"Tại hạ Băng Nguyệt đế quốc ngũ hoàng tử Yến Vân, muốn cầu kiến Băng Vân tiểu thư, chẳng hay tiểu thư bây giờ có rảnh không?" Lời của Băng Vân rất khách khí, người của Băng Thần tháp hắn không có dũng khí đắc tội.
Băng Vân mặc dù có phần không chịu được, nhưng Băng Thần tháp luôn quan hệ tốt với hoàng gia Băng Nguyệt đế quốc, bèn lạnh nhạt nói: "Mời vào." Vừa nói xong, nàng đã đem tấm sa mỏng đặt một bên đeo lại trên mặt.
Yến Vân đẩy cửa vào, vừa vào cửa, hắn cảm giác được rõ ràng một cỗ khí tức lạnh như băng tràn ngập trong không khí. Liếc mắt qua, hắn lập tức thấy được Băng Vân đang ngồi trên giường, mặc dù đã nhận được tin tức, biết Băng Vân là một tuyệt sắc mỹ nữ, nhưng khi chính thức gặp mặt nàng, Yến Vân vẫn không khỏi ngây dại. Hắn đã từng có không ít nữ nhân nhưng chưa từng có một nữ nhân nào lại mang tới cho hắn rung động mãnh liệt như vậy. Khí chất vô cùng cao quý, khí tức băng lãnh dị thường, phảng phất như trước mặt hắn không phải một nữ nhân và là Băng Tuyết nữ thần hạ phàm.
Băng Vân hừ lạnh một tiếng, khiến Yến Vân bừng tỉnh, hắn bây giờ mới ý thức được bản thân đã thất thố, vội vàng bồi lễ nói: "Thật có lỗi, dung quang của tiểu thư tựa như ánh trăng tinh khiết, Yến vân vô ý khinh nhờn, xin Băng Vân tiểu thư tha thứ."
Băng Vân không cho vị ngũ hoàng tử này cơ hội ngồi xuống, lạnh nhạt nói: "Điện hạ có chuyện gì có thể nói thẳng."
Yến Vân mỉm cười nói: "Băng Vân tiểu thư đi tới Băng Nguyệt thành, ta sao có thể không tới bái kiến môt chút được? Tiểu thư ở nơi này thật sự có chút đơn sơ, nếu tiểu thư không ngại, ta ở thành đông có một biện việt coi như thanh tịnh, ngoại trừ người hầu không có ai khác ở đó. Tiểu thư có thể …" Hắn hôm nay thật vất vả mới có thể không hóa trang rời khỏi phủ đệ của mình, trong một tháng nay, nhưng lời đồn đại công kích hắn không biết có bao nhiêu, cho tới giờ còn chưa bình yên lại, kẻ dưới tay đại hoàng tử mỗi ngày đều reo giắc tin tức bất lợi chung quanh hắn, nhưng được Yến Thiên Nam cho phép, Yến Vân cũng không nóng nảy. Hôm nay rảnh rỗi rời khỏi phủ đệ, chỉ là để gặp vị Băng Vân tiểu thư có thể kế thừa vị trí Băng Tuyết Nữ Thần tế tự này.
Băng Vân lãnh đạm nói: "Không cần phải phiền toái như vậy, ta ở đây là được rồi. Ngũ hoàng tử nếu không có việc gì khác có thể đi rồi. Ta biết trong thành bây giờ bởi vì chuyện của các ngươi mà trở nên bất ổn, trước khi sư phụ của ta tới, ta sẽ không tham dự vào chuyện này." Băng Vân thông minh như vậy, sao lại khôngbiết mục đích Yến Vân tìm tới mình? Không đợi hắn mở miệng, nàng đã biểu lộ lập trường của mình.
Yến Vân mỉm cười nói: "Ta cũng không có ý gì khác, tên của ta và tiểu thư đều có chữ vân, nói ra thì, cũng có thể xem như có duyên, hôm nay đặc biệt tới gặp tiểu thư, chẳng hay ta có thể may mắn được mời Băng Vân tiểu thư dùng bữa không?"
"Cái gì đều có chữ vân, ta thấy, Băng Vân tỷ tỷ của ta là một áng mây tinh khiết không nhiễm bụi trần, còn ngươi đúng là một đám mây đen mới đúng." Miêu Miêu ở bên nhìn hình dáng Yến Vân trong lòng khó chịu, nhịn không được trào phúng hắn hai câu.
Yến Vân lúc này mới chú ý tới nữ hài tử khác trong phòng, Miêu Miêu mặc dù đã mười sáu tuổi, nhưng nàng vẫn còn như tiểu cô nương mười bốn tuổi, nhất là trong tay còn ôm tiểu trư Quan Quan, thoạt nhìn càng đáng yêu. Yến Vân lộ ra một nụ cười ôn hòa, nói: "Vị tiểu muội muội là?"
Miêu Miêu từ trên giường bước xuống, cố gắng ưỡn ngực nói: "Nhỏ ở đâu? Ta nhỏ ở đâu? Thật là không lễ phép, hơn nữa ta cũng không phải muội muội của ngươi. Ngươi không thấy là đang làm phiền Băng Vân tỷ tỷ của ta sao? Mau đi đi, đừng giống bu lại như ruồi vậy."
Yến Vân có chút xấu hổ nhìn sang Băng Vân. "Băng Vân tiểu thư, người xem."
Băng Vân không lưu cho Yến Vân một chút mặt mũi, lạnh nhạt nói: "Ý của Miêu Miêu cũng là ý của ta, ngũ hoàng tử, mời ngài đi đi."
Yến Vân trong mắt toát lên một đạo quang mang, trong lòng thầm nghĩ, kiêu ngạo cái gì, chờ ta thống nhất cả đại lục, một ngày nào đó, ta sẽ khiến ngươi nằm dưới ta cầu xin tha thứ. Mặc dù trong lòng nghĩ vậy, nhưng ngoài mặt hắn lại bất động thanh sắc nói: "Đã như vậy, Yến Vân xin cáo lui. Hy vọng sau này còn có cơ hội gặp mặt Băng Vân tiểu thư." Nói xong những lời này, hắn mới chậm rãi rời khỏi phòng.
Miêu Miêu hừ một tiếng, nói: "Tỷ tỷ, người kia tựa hồ không có hảo ý, vừa rồi lúc người đuổi hắn đi, ta cảm giác rõ ràng tinh thần ba động của hắn có chút quái dị, khẳng định là có chủ ý hư hỏng gì đó." Tinh thần lực của Miêu Miêu mặc dù bây giờ cũng không tính là mạnh nhưng nàng dù sao cũng là bạch nhân, đối với tinh thần lực cực kỳ mẫn cảm, cho dù là Niệm Băng với tinh thần lực cường đại, trong tình huống không dùng Thiên Nhãn huyệt, cảm giác cũng không mãnh liệt bằng nàng.
Băng Vân mỉm cười nói: "Chỉ là một gã nhàm chán mà thôi, Miêu Miêu a! Xem ra Niệm Băng ca ca hôm nay giữa trưa sẽ trở về nấu cơm cho chúng ta, ngươi muốn ăn cái gì? Tỷ tỷ mang ngươi đi."
Miêu Miêu cười nói: "Hay quá! Hay quá! Miêu Miêu đã đói bụng rồi. Mấy ngày gần đây Niệm Băng ca ca không biết là làm gì mà không thấy đâu cả, đúng là rất kỳ quái."
Khi Miêu Miêu còn đang bất mãn, một tin tức bất ngờ rung động cả Băng Nguyệt thành.
Một trong tam đại nguyên soái của Băng Nguyệt đế quốc, Phệ Huyết Diệt Hồn Tuyết Phách đột nhiên tuyên bố phải gả nữ nhi Tuyết Ngọc của mình cho thất hoàng tử Yến Phong. Tin tức này nhất thời khiến cho Băng Nguyệt thành vốn đã rất hỗn loạn trở nên càng thêm khó bề phân biệt. Nhưng tin tức này cũng vô cùng chân thật, việc làm của Yến Phong trước phủ nguyên soái đã sớm truyền khắp đường lớn ngõ nhỏ, mặc dù có người trong lòng nghi ngờ, nhưng người tan gay cả đứa nhỏ đã có, cho dù Tuyết Phách nguyên soái không muốn thì sao? Dù sao cũng là nữ nhi duy nhất của mình a!
Tuyết Phách tại quân phương có địa vị cực cào, mặc dù nổi danh cùng hai vị nguyên soái khác, nhưng nếu bàn về uy vọng, so với hai vị nguyên soái kia cao hơn không ít, hắn trong nay nắm kỵ sĩ đoàn tối tinh nhuệ của Băng Nguyệt đế quốc, hơn nữa trong chiến đấu tác phong cực kỳ dũng mãnh, ai cũng không dám coi thường thế lực của hắn, quân phương vốn là một hệ thống độc lập, mà uy hiếp lực của Tuyết Phách lại rất mạnh, bất kể số lượng người trong quân phương của hắn là ít nhất. Đại hoàng tử trước tiên đi vào phủ nguyên soái của Tuyết Phách tở vẻ chúc mừng và ủng hộ. Quan viên khắp nơi cũng đều hạ lễ đi tới phủ Tuyết Phách. Rất nhanh, ngay cả ngũ hoàng tử Yến Vân vẫn trốn trong nhà cũng phái người tới hạ lễ.
Hôn nhân đại sự của hoàng tử luôn luôn do quốc vương làm chủ, Tuyết Phách tuyên bố với khách nhân, ngày mai sẽ đem theo thất hoàng tử Yến Phong tới bái kiến Quốc vương, cũng đưa hôn sự này lên thỉnh cầu quốc vương Yến Thiên Nam đồng ý.
Tuyết Phách là ai, ai cũng biết. Thái độ của hắn khiến tất cả những người vốn khinh thị Yến Phong, coi thường Yến Phong đều ngậm miệng lại. Đắc tội với một hoàng tử như Yến Phong không tính là gì, nhưng nếu đắc tội với Phệ Huyết Diệt Hồn thủ đoạn độc ác, chỉ sợ sẽ chẳng dễ chịu chút nào. Trong lúc nhất thời, danh tiếng Yến Phong vốn cực kém nhanh chóng cải biến rất nhiều, thậm chí đã có người nói tốt cho hắn. Một vị nguyên soái, bình thường cũng không tính là gì, vào triều cũng chỉ đứng ở một nơi phát biểu ý kiến, nhưng một khi cất mình đứng dậy, một địa vị của vị nguyên soái so với tể tướng còn cao hơn vài phân, nhất là nhân vật am hiểu chiến tranh như Tuyết Phách. Cho dù tương lai là ai ngồi trên ngôi vị hoàng đế cũng phải vỗ về vị đế quốc trọng thần này, cho dù là đại hoàng tử và ngũ hoàng tử tranh đoạt kịch liệt với nhau, sau này cũng không muốn đắc tội với Tuyết Phách. Quan hệ của bọn họ với Tuyết Phách mặc dù đều không tốt, nhưng bây giờ lại phá lệ mượn sức vị thất đệ này.
Yến Phong vẫn tiếp tục cuộc sống như trước, cũng không xuất hiện trong phủ nguyên soái, đối với sứ giả hai vị huynh trưởng phái tới chúc mừng, hắn không hề cự tuyệt một ai, chỉ là đối đãi với sứ giả này bằng thái độ ám chỉ mờ mịt, nhưng không đáp ứng cái gì. Trong mắt các sứ giả, hắn vẫn chỉ là một thất hoàng tử bình thường như trước, không có chút ý chí.
"Ầm – "Thân thể Niệm Băng bay ngược trở lại, quang mang hộ thể của Thiên Nhãn lĩnh vực vô cùng hư nhược, ánh mắt trở nên ảm đạm, nâng tay lên nói: "Được rồi, hôm nay đến đây thôi."
Đại trưởng lão mỉm cười nhìn Niệm Băng nói: "Ân, mấy ngày nay cường độ pháp lực của giáo chủ tiến bộ rất lớn, trên phương diện khống chế tinh thần lực cũng có bước tiến dài, ta thấy không bao lâu nữa bảy lão già chúng ta cũng không vây khốn được ngươi rồi." Một tháng nay, ngoại trừ lúc âm thầm triển khai hành động ra, Niệm Băng không chút nhàn rỗi, mỗi ngày hắn đều khắc khổ tu luyện, hắn đã là Huyết Sư giáo tân nhiệm giáo chủ, bảy vị trưởng lão không tiếp tục bảo lưu một chút nào, cùng bảy vị trưởng lão tiếp xúc, Niệm Băng mới biết mình ngây thơ cỡ nào, dưới sự chỉ điểm của bảy vị trưởng lão, hắn càng thêm thành thụchơn so với trước đây, kế hoạch Biến Thiên lần này so với lúc đầu đã chu tất hơn rất nhiều, mạng lưới tình báo triển khai khắp nơi, không riêng gì Băng Nguyệt thành, thế lực Huyết Sư giáo của cả Băng Nguyệt đế quốc đều vận động.
Đồng thời mấy ngày nay, năng lực Niệm Băng dưới sự ma luyện của bảy vị trưởng lão một mực phát triển, bí mật lớn nhất Huyết Sư giáo là các giáo chủ đều phải đạt tới cảnh giới Thần Sư hoặc Thần Hàng Sư. Cho nên mới có phương thức khảo nghiệm của thất đại trưởng lão như vậy. Mà Niệm Băng bằng tính chất đặc thù của ma pháp cùng tiểu long vương Áo Tư Tạp trong cơ thể và Ám Ảnh Khôi Lỗi quỷ dị trợ giúp lại thành công vượt qua bài kiểm tra gian nan đó. Nhưng bảy vị trưởng lão lại nói với hắn, làm giáo chủ phải có năng lực đứng đầu mọi người mà thực lực Niệm Băng bây giờ hiển nhiên còn kém một chút. Cho nên mấy ngày nay, Niệm Băng mỗi ngày đều phải trải qua thời gian một nén Long Thiên hương vượt qua sự hợp công của bảy vị trưởng lão. Trong khoảng thời gian này bảy vị trưởng lão yêu cầu hắn không được sử dụng Ảnh Khôi Lỗi mà Niệm Băng vì đề cao thực lực của mình cũng không nhờ sự trợ giúp của Áo Tư Tạp, mỗi làn ma luyện đều sử dụng thất hệ ma pháp và Thiên Tiên lĩnh vực của mình để chống đỡ.
Một cây Long Thiên hương cháy hết cũng chỉ có nửa canh giờ. Nửa canh giờ không quá dài cũng không quá ngắn, nhưng mỗi ngày, nủa canh giờ này lại thành ác mộng của Niệm Băng. Bảy vị trưởng lão hoàn toàn phát huy năng lực liên thủ hắn đâu thể đối phó. May là bảy vị trưởng lão mỗi lần đều chỉ bức hắn mất năng lực phản kháng là dừng tay, cũng sẽ không thương tổn tới hắn, nếu không cho dù mười Niệm Băng cũng đã xong đời. Một tháng sau, ngoại trừ lần khảo nghiệm kia ra, Niệm Băng chưa từng kiên trì tới khi Long Thiên hương cháy hết. Nhưng hắn không tức giận, vẫn như trước không ngừng cố gắng.
Người ta nói người không chịu áp lực thì không tiến triển được, áp lực đồng dạng cũng là động lực, để ứng phó khảo nghiệm của bảy vị trưởng lão, Niệm Băng đem tuyệt đại bộ phận thời gian đều dùng trong việc tu luyện, dưới tác dụng của Thiên Tiên chi khí, thực lực của hắn đột nhiên tăng mạnh, mặc dù khoảng thời gian này không dài nhưng cảnh giới của hắn đã hoàn toàn ổn định. Không chỉ có thể dùng Băng Hỏa Đồng Nguyên xuất ra thập giai ma pháp, các hệ khác đều có thể dùng được, mà Băng Hỏa Đồng Nguyên thậm chí đã có thể sử dụng công kích cao nhất của Ma Đạo Sư cấm chú, nhưng hắn sợ đả thương bảy vị trưởng lão, thủy chung chưa từng thử qua, chỉ dựa vào dung hợp ma pháp cùng bảy vị trưởng lão đối kháng. Dưới áp lực cực lớn, Niệm Băng trên phương diện ma pháp ứng dụng xuất ra rất nhiều ý tưởng đặc biệt, khiến cho bảy vị trưởng lão đối với vị tân nhiệm giáo chủ tuổi còn trẻ này ngày càng hài lòng.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #316


Báo Lỗi Truyện
Chương 316/461