Chương 314: Quốc vương đích kế hoa(hạ)


Trong vòng một tháng, tình hình chính trị cứ thế trôi qua. Thân thể Quốc vương Băng Nguyệt đế quốc càng ngày càng yếu, nhưng lão vẫn đang kiên trì, lão đang đợi một người nên bây giờ còn chưa nỡ chết.
Tại phủ Tuyết Phách nguyên soái.
" Không được, sao có thể thế này được? Niệm Băng, đây chắc là cách thương lượng tốt, nhưng việc này ta tuyệt đối không đồng ý." Tuyết Phong nói , hơi thở của hắn có vẻ có chút rối loạn khi nhìn thấy vẻ mặt tỏ ý cười của Niệm Băng và Tuyết Phách nguyên soái, còn Tuyết Ngọc ngồi bên cạnh cúi đầu, ngượng ngùng e lệ, che kín hết khuôn mặt thon dài trắng nõn của nàng.
Niệm Băng mỉm cười nói: " Có gì mà không được? Dù sao đây cũng chỉ là việc sớm hay muộn thôi mà."
Yến Phong xấu hổ liếc mắt nhìn Tuyết Ngọc, ngập ngừng nói: " Nhưng là …nhưng như thế là tổn hại đến danh dự của của Ngọc nhi ! Mặc dù là giả, nhưng là…là ta không muốn bị người đời nói xấu sau lưng."
Tuyết Phách nở nụ cười, mấy ngày nay mặc dù Yến Phong cùng Tuyết Ngọc thể hiện cho người ngoài biết, nhưng lão nhìn ra được, từ trước tới nay, con gái của mình chưa bao giờ có cuộc sống khoái hoạt như vậy.
Yến Phong vừa mới bắt đầu cặp kè cùng Tuyết Ngọc, vẫn có chỗ còn có chút không được tự nhiên, nay lại bị Niệm Băng đánh trúng tim đen, vốn hắn là một nam nhân bình thường, do Niệm Băng dẫn dắt mà đã dần dần khác xưa.
Nếu nói Tuyết Phách không lo lắng với cách đỗi đãi kia thì cũng không phải là không có khả năng . Nhưng mà Niệm băng lại cam đoan với hắn, nếu Yến Phong không thể đem lại hạnh phúc cho Tuyết Ngọc, thì hắn sẽ không miễn cưỡng bắt 2 người đó ở cùng nữa.
Tuyết Phách cũng từng dò hỏi con gái của mình, Tuyết Ngọc đã đem chuyện trước kia gặp Yến Phong kể hết cho cha nghe. Với thân phận tôn quý của Niệm Băng cùng hạnh phúc trước mắt của con gái, Tuyết Phách đành miễn cưỡng thỏa hiệp.
Thời gian kéo dài tới nay đã một tháng, những thay đổi trên người Yến Phong rõ ràng là không phải bình thường, hắn không hề giống như trước đây; hơn nữa, hắn đã tự tin hơn rất nhiều, tự tin 1 cách mãnh liệt. Yến Phong hiện ra trước mặt Tuyết Phách ngày càng khác hẳn.
Tuyết Phách kinh ngạc phát hiện ra rằng tài học, khí độ và về mọi mặt thì tố chất tổng hợp của Yến Phong so với hoàng tử Yến Vân cùng không kém hơn là mấy, hắn so với Yến Vân, nhìn qua còn có vẻ thâm trầm hơn.
Sau hắn mới hiểu được, mấy năm nay Yến Phong mặc dù mặt ngoài chán chường, nhưng hắn một mực âm thầm cố gắng, không ngừng tăng cường địa vị cho chính mình. Mặc dù biết đây là việc rất khó, nhưng hắn cũng không buông địa vị.
Lần này, Niệm Băng tìm hắn và cho hắn một cơ hội mạo hiểm, Yến Phong biết, có lẽ đây là cơ hội duy nhất của cả đời mình. Từ khi mẫu thân chết đi, hắn đã mệt mỏi với thế giới này, tính mạng cũng không quan trọng, có cơ hội này lẽ nào lại hắn lại không bắt lấy? Cho nên hắn một mực cố gắng thực hiện theo kế hoạch của Niệm Băng.
Mấy ngày nay, Tuyết Ngọc trở nên vui vẻ, nàng không biết cha mình và Niệm Băng có kế hoạch gì, chỉ biết là tính tình cha đột nhiên thay đổi, tựa hồ muốn xây dựng hình tượng Yến Phong mới tại Băng Nguyệt thành.
Còn Yến Phong đã không hề khép kín như trước, hắn đã cởi mở hơn, khiến cho chính nàng cũng cởi mở theo. Trong lòng nàng đột nhiên có hi vọng xa vời là mọi điều tốt đẹp sẽ trở thành sự thật, điều đó khiến nàng tràn ngập cảm giác hạnh phúc. Niệm Băng không phải là đầu bếp trong phủ nguyên soái, mà thân phận là khách khanh; đã 1 tháng nay cứ ban ngày là hắn rời phủ đi, cũng như lần trước đến, không ai biết hắn đang làm cái gì.
Tuyết Phách nói: " Được rồi, Thất điện hạ, ngươi không cần nghĩ nhiều như vậy, ta là cha cũng không phản đối, ngươi còn phản đối gì nữa? Chỉ có làm như vậy, mới có thể chính thức làm người ta thay đổi ấn tượng về ngươi tại thành Băng Nguyệt, mới có thể chứng minh ngươi là một nam tử hán. Ngươi chỉ phải nhớ cho kĩ , Ngọc nhi đã hi sinh vì ngươi đã nhiều rồi, chỉ cần Ngọc nhi có thể tìm được hạnh phúc, ta cũng không yêu cầu gì nhiều ".
Yến Phong thở dài, quay đầu lại thoáng nhìn Tuyết Ngọc, Tuyết Ngọc cũng đang ngẩng đầu nhìn hắn, trong ánh mắt của 2 người, tình cảm trào dâng. Tuyết Ngọc cũng biết, từ nay về sau, Yến Phong mới biết được cái gì gọi là ấm áp. Hắn không phải không có tình cảm với Tuyết Ngọc, nhưng vì áp lực của chính mình, hắn căn bản không dám hi vọng xa vời gì; mặc dù hắn là hoàng tử, nhưng thanh danh của hắn lại kém, thế nào mà lại có hi vọng xa vời lấy đi con gái độc nhất của nguyên soái?
Nhưng Niệm Băng xuất hiện, lại cho hắn một cơ hội, nên hắn và Tuyết Ngọc đều không cần che dấu tình cảm của mình.
Yến Phong đột nhiên xoay người bước vài bước đến trước mặt Tuyết Phách, không nói một tiếng, quỳ rạp xuống đất, Tuyết Phách hoảng sợ vội vàng đỡ:" Thất điện hạ, người làm gì vậy?"
Niệm Băng giữ chặt Tuyết Phách, mỉm cười nói:" Tuyết Nguyên soái, ngài để hắn quỳ đi."
Yến Phong cảm kích liếc mắt nhìn Niệm Băng, sắc mặt trở nên nghiêm túc lạ thường, chậm rãi giơ tay phải của mình lên : " Tuyết Nguyên soái, Yến Phong ta xin thề trước mặt ngài, chỉ cần ngày nào ta còn sống, bất luận sau này thân phận ta có thay đổi như thế nào, cả đời Yến Phong ta sẽ chỉ có duy nhất Ngọc nhi trên thế giới này, vĩnh viễn không hối hận. Nếu ta trái lời thề, ta nguyện chịu vạn độc mà chết" . Hắn nói chắc chắn từng chữ, không có một tia do dự. Đây là lời thề duy nhất trong cuộc đời của Yến Phong, và cũng là lời thề nặng nhất.
Tuyết Phách có chút ngẩn ngơ, một bên Tuyết Ngọc đã đứng dậy, lẳng lặng quỳ xuống bên cạnh Yến Phong, khiến ánh mắt Yến Phong càng trở nên nhu hòa hơn.
Tuyết Phách nhìn thấy ánh mắt kiên định của Yến Phong, mặc dù bây giờ hắn chỉ là một hoàng tử bình thường, nhưng lời thề của hắn trịnh trọng như thế, nếu hắn thật sự có thể trở thành quốc vương của Băng Nguyệt đế quốc, như vậy thì theo lời thề thì hắn chỉ có một thê tử thôi ư ? không phải là cảnh tượng hậu cung ba nghìn người đẹp !. Trong lịch sử, chưa có vị đế vương nào làm được như thế.
Tuyết Phách nhìn Yến Phong : "Tốt lắm, Niệm Băng cũng không nhìn nhầm ngươi. Ngươi quả nhiên có tài năng đáng giá tiềm ẩn. Yến Phong, từ bây giờ ta sẽ không coi ngươi là hoàng tử, ta nghe Ngọc Nhi có nói qua, ngươi từ nhỏ đã không biết thế nào là hôn nhân. Con rể cũng là con, từ nay về sau ngươi đúng là con ta. Lời thề của ngươi đã giúp ngươi có được hôn ước với Ngọc nhi, ta chúc phúc cho các ngươi."
Yến Phong mừng rỡ, vội vàng bái lạy, cung kính dập đầu 3 cái với Tuyết Phách , gọi nhỏ 1 tiếng : " Cha…"
Sáng sớm, mặc dù trời rất lạnh, nhưng cửa phủ Tuyết Phách nguyên soái không ít dân chúng kéo đến, đại bộ phận mọi người muốn nhìn một chút , xem thử vị Thất hoàng tử kia có phải thật sự muốn theo đuổi chi nữ của Nguyên soái hay không.
Đúng lúc này, tiếng móng ngựa vang lên, một con khoái mã phóng như tia chớp nhằm hướng phủ Tuyết Phách nguyên soái. Mọi người đều quay lại nhìn, đúng là Thất hoàng tử Yến Phong. Chỉ có điều hôm nay Yến phong đã khác xưa, hơn nữa lại thay đổi rất lớn.
Đã không có mang theo kiệu hoa, trên thân hắn lại không có gì, chỉ mặc một cái quần dài kị mã đến. Trên lưng là một cây trường đích kinh điều, trong chớp mắt đã phóng tới cửa phủ Nguyên soái, mọi người giật mình vây lại xem, lưng Yến Phong bị bụi gai cứa , lốm đốm những vết máu. Làn da của hắn bị khí lạnh làm cho nhiệt khí bốc lên nhè nhẹ.
Dân chúng bắt đầu bàn tán, sao lại thế này? Sao hôm nay Thất hoàng tử ăn mặc như thế này? Chẳng lẽ, đây là cây kinh xin tội trong truyền thuyết hay sao? Hắn làm gì? Chẳng lẽ hắn đồng tính luyến thật, bởi vì không thể cùng tiểu thư Tuyết Ngọc nên duyên mà đến đây xin tội hay sao?
Mọi suy đoán đều được đưa ra, trong lúc nhất thời, chung quanh có vẻ hỗn loạn một chút. Nhưng các bình dân đều tránh đường cho Yến Phong, để hắn cưỡi ngựa đi tới cửa phủ Nguyên soái. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Khi đến gần thì các bình dân mới nhìn rõ, Yến Phong , người luôn bị coi là đồng tính luyến ái kia lại cực kì kiện tráng, cơ thể nhìn giống như hoa cương tạc thành, tràn trề sinh lực, hơn nữa hơi thở hắn lạnh lùng , thần thái ổn định. Tại giờ khắc này, không ai còn nghĩ hắn bị đồng tính luyến ái nữa.
Yến Phong nhảy xuống, buộc ngựa lại , căn bản không để ý đến dân chúng vây quanh, hắn bước đến trước cửa phủ Nguyên soái, nói với 2 thị vệ: " Xin hãy thông báo với Tuyết Nguyên soái, Yến Phong đến xin nhận tội."
Nói đoạn, hắn quỳ xuống. Phải biết rằng thân phận hắn là hoàng tử, mặc dù là một hoàng tử không có quyền lực, nhưng hắn chỉ có thể quỳ đối với quốc vương Yến Thiên Nam, lúc này hắn đã quỳ xuống đất đã là đã làm lễ cao nhất
Hai gã thị về có vẻ khẩn trương, vội vàng phân ra một người vào trong phủ bẩm báo. Yến Phong đang quỳ, gió lạnh trên không ngừng tạo một tầng nhiệt khí trên người hắn, dấu vết bụi gai trên lưng có vẻ rõ ràng, nhưng trên mặt hắn lại lộ vẻ kiên nghị, tựa hồ giờ khắc này không ai có thể ngăn cản được hắn.
Trong chốc lát, cửa phủ Nguyên soái mở ra, Tuyết Phách vẻ mặt lạnh lùng đi ra, Niệm Băng mặc trường bào trắng, tóc dài trắng đi sau hắn.
Trong mắt Tuyết Phách chợt hiện hào quang, đứng ở bậc thang nhìn xuống Yến Phong đang quỳ phía dưới : " Ngươi còn tới đây làm gì? Thất hoàng tử điện hạ, phủ nhỏ của chúng ta không xứng với ngài, mời ngài trở về đi"
Yến Phong chậm rãi ngẩng đầu, tay phải rút bụi gai sau lưng ra, làm những sợi tơ máu dính theo, hay tay hắn cầm bụi gai chậm rãi đưa ra trước mặt : " Tuyết nguyên soái, Yến Phong ta là nam tử hán đại trượng phu, làm sai nhất định sẽ nhận. Hôm nay trước mặt các phụ lão của thành Băng Nguyệt, ta tới xin ngài trị tội. Ta không nên phát sinh tình cảm với tiểu thư Tuyết Ngọc sau lưng ngài, khiến cho nàng có mang. Tuyết Nguyên soái, bất luận ngài trừng phạt ta như thế nào, ta cũng xin chịu, cho dù ngài ngài muốn lấy mạng của ta thì Yến Phong ta cũng không từ. Nhưng tiểu thư Tuyết Ngọc đã là người của ta, trong bụng nàng đã mang cốt nhục của ta, xin ngài hãy phân xử chuyện này. Ngàn sai vạn sai cũng đều là lỗi của một mình Yến Phong ta, xin ngài trừng phạt ta đi."
Yến Phong nói nhất thời khiến cho dân chúng chung quanh bất ngờ lớn, mặc dù đã có không ít dự đoán, nhưng không ai nghĩ tới Thất hoàng tử luôn luôn bị coi là đồng tính mà lại xảy ra quan hệ cùng Tuyết Phách chi nữ, hơn nữa lại có thai? Thế này thì đâu phải đồng tính?
Thấy Yến Phong lẫm nhiên không sợ, lại có dũng khí thừa nhận sai lầm của mình, nhất thời ấn tượng của bình dân đối với hắn đã cải thiện hơn nhiều, thậm chí còn có chút đồng tình.
" Ngươi…" Tuyết Phách tức giận đến nỗi khuôn mặt có chút méo mó " Được.. được…được, Tuyết Phách ta đời trước không biết đã gây nên oan nghiệt gì, ta…" Hắn như muốn cào bụi gai kia, nhưng hai tay còn dừng lại giữa không trung, chần chừ chưa đưa xuống .
Yến Phong quỳ, nhưng thân người cố gắng thẳng tắp, không tỏ chút sợ hãi, ánh mắt nhìn thẳng Tuyết Phách : " Mời nguyên soái động thủ đi, chỉ cần ngài có thể tha thứ cho ta, gả Ngọc nhi tiểu thư cho ta, ta nguyện ý chấp nhận hết thảy."
Tuyết Phách tức giận đến run người : " Ngươi là hoàng tử, là người hoàng gia, ta là thần tử, ngươi nói xem ta làm thế nào mà trừng phạt ngươi được đây ? Oan nghiệt, thật sự là oan nghiệt mà … "
Niệm Băng sau lưng Tuyết Phách đi tới, thở dài một tiếng : "Tuyết nguyên soái, chuyện sai thì cũng đã xảy ra rồi, với lại thân phận của Thất hoàng tử cũng xứng đáng với tiểu thư nhà chúng ta, chẳng lẽ ngài muốn tiểu thư thống khổ cả đời sao? Ngài hãy rộng lượng tha thứ cho Thất hoàng tử đi. Thất hoàng tử mặc dù đã sai , nhưng đã dũng cảm thừa nhận sai lầm của mình, đích thực là một nam tử hán. Ngài hãy tha thứ cho hắn, ta tin tưởng rằng, tiểu thư Ngọc nhi đi theo Thất hoàng tử nhất định sẽ hạnh phúc, mọi người thấy có đúng không ?" Câu nói cuối cùng, hắn cố ý nói thật to.
Niệm Băng hô to một tiếng, lập tức khiến cho đám người xung quanh ồn ào : " Đúng vậy! Nguyên soái tha thứ cho bọn họ đi…."
Tuyết Phách đau khổ nhắm mắt lại, thật lâu sau mới thở dài một tiếng : " Thôi .. thôi…, ta còn có thể làm thế nào nữa đây? Ngươi theo ta vào đi." Nói xong xoay người nhắm hướng phủ nguyên soái bước đi.
Quần chúng xung quanh thấy thế nhất thời hoan hô, Niệm Băng tiến lên cầm bụi gai trên tay Yến Phong ném sang một bên, đỡ hắn lên. Hai người nhìn nhau cười, kế hoạch đã bắt đầu có tác dụng. Yến Phong hướng tới bình dân chung quanh hành lễ nói : " Đa tạ các vị bằng hữu đã trợ giúp, Yến Phong rất cảm tạ" .
Thấy hắn thân phận hoàng tử mà lại hành lễ với dân thường , nhất thời khiến cho mọi người có cảm giác thân hòa. Tiếng hoan hô càng to, Niệm Băng lúc này mới dẫn Yến Phong vào phủ Nguyên soái.
Trên cửa, Tuyết ngọc đã nước mắt đầm đìa, vọt lên, dùng áo choàng của mình khoác lên người Yến Phong : "A Phong, ngươi… ngươi có đau hay không?"
Yến Phong nhẹ nhàng ôm Tuyết Ngọc vào lòng : "Không sao, vết thương này đối với ta không là gì cả, đừng quên ta vốn là con nhà võ . Nàng đã giúp cho kế hoạch được thực hiện đến mức này, chút nỗ lực của ta nào có nghĩa lý gì . Nếu ta không thể lên làm quốc vương, dựa vào gì mà muốn nàng đi theo?. Ta không chỉ muốn chứng minh cho mọi người thấy, mà mục đích chính là muốn chứng minh cho nàng thấy, để nàng biết, ta là một nam nhân đích thực. Lời thề của ta hôm qua tuyệt không thay đổi."
Tuyết Ngọc vẫn ôm Yến Phong : "A Phong, ta tin ngươi, cho dù ngươi không phải quốc vương thì kiếp này ta cũng mong chỉ là người của ngươi thôi."
Niệm Băng bên cạnh ho khan một tiếng : "Hai vị, chúng ta phải đi vào để Yến Phong chữa trị một chút? Vết thương trên lưng hắn tuy không nặng, nhưng cũng vẫn đang chảy máu."
"A!" Tuyết Ngọc lúc này mới nhớ ra, vội vàng kéo Yến Phong đi vào phòng bên trong.
Tại lữ điếm.
Băng Vân nhìn Miêu Miêu ngủ, trong mắt toát lên vẻ ấm áp, tư thế nàng ngủ rất khó xem, tay ôm chăn, miệng chảy ra chút ít nước miếng, tựa hồ như mơ thấy được ăn món gì đó ngon. Nhìn hình dáng nàng ngây thơ, làm cho Băng Vân nhớ lại mình ngày còn nhỏ, "nếu ta có thể được như muội thì tốt biết mấy !"

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #314


Báo Lỗi Truyện
Chương 314/461