Chương 285 (Hạ): Băng Nguyệt đế quốc ngũ hoàng tử


Niệm Băng tức giận hừ một tiếng, nói: "Ngươi làm gì mà khoái chí vậy ? Ngươi chiếm được thân thể nàng nhưng lại không chiếm được lòng nàng thì có ích gì ? Muốn theo đuổi Tuyết Tĩnh thì ngươi còn phải cố gắng nhiều hơn. Ây dà, xem bộ dạng của nàng so với trước kia hình như tinh thần ngày càng suy sụp . Chẳng lẽ ta đã gây cho nàng tổn thương nghiêm trọng vậy sao? Lúc ấy ta đã quá tuyệt tình, thật sự là có lỗi với nàng ".
Gia Lạp Mạn Địch Tư vỗ vai Niệm Băng nói: "Tốt lắm, chúng ta đi thôi, đỡ phải lát nữa lại bị nàng đánh tiếp. Thật không nghĩ tới huynh đệ chúng ta vừa đến Băng Tuyết thành thì lại biến thành hai cái bao cát, không ngờ Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại ta đây cũng có ngày hôm nay".
Niệm Băng cười nói: "Không phải là do ngươi cam tâm tình nguyện sao? Chính ngươi nguyện ý làm bao cát mà, ai cản nổi chứ !" . Hai người vừa nói vừa đi ra ngoài, đúng lúc này, một giọng trầm thấp hùng hậu vang lên: "Niệm Băng".
Niệm Băng quay đầu lại, chỉ thấy một người mặc áo xanh, chính là Tuyết Cực từ bên trong đi ra. Lão vừa thấy Niệm Băng thì vẻ mặt mừng rỡ, thân hình loáng một cái đã đi tới bên cạnh : "Niệm Băng, ngươi đã trở lại, thật là tốt quá! Vừa rồi ta nghe hạ nhân nói Tuyết Tĩnh và ngươi đánh nhau, thật là không hay chút nào !"
Niệm Băng mỉm cười : "Tuyết thúc thúc, kỳ thật thì cũng không có gì, coi như là ta bồi thường cho nàng thôi".
Tuyết Cực than nhẹ một tiếng , nói : "Đưa con gái này của ta rất cố chấp, chuyện của các ngươi ta biết; cũng không thể trách ngươi, dù sao thì chuyện tình cảm cũng không thể miễn cưỡng được. Đi nào, vào trong nhà ta nghĩ ngơi một lát. Vất vả lắm ngươi mới trở lại, lần này nhất định phải lưu lại Thanh Phong Trai một thời gian đó".
Niệm Băng gật đầu: "Được, nhân tiện quấy rầy ngài." Hắn cũng không nghĩ tới sẽ ở lại nơi này, nhưng nghĩ lại thì có thể tạo cho Gia Lạp Mạn Địch Tư có cơ hội với Tuyết Tĩnh, trong lòng hắn vẫn có chút áy náy với nàng. Gia Lạp Mạn Địch Tư có thể nói là người mà hắn tín nhiệm nhất, mà gã vừa lúc lại thích Tuyết Tĩnh. Niệm Băng từ trong tâm rất muốn kết hợp cho bọn họ, một là thành toàn cho Gia Lạp Mạn Địch Tư, hai là cho Tuyết Tĩnh một chút công đạo. Gia Lạp Mạn Địch Tư có nói qua, nếu Tuyết Tĩnh nguyện ý ở cùng với hắn, chẳng những có thể trường sinh mà thực lực của nàng dưới sự trợ giúp của hắn cũng sẽ tăng lên nhiều. Bất luận thế nào thì đây cũng là một chuyện tốt, huống chi Gia Lạp Mạn Địch Tư xứng là một con rồng đáng giá để nữ nhân có thể phó thác cả đời.
Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư đi theo Tuyết Cực vào trong Thanh Phong Trai nội đường. Tuyết Cực ra lệnh cho hạ nhân pha trà, mời Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư ngồi xuống rồi nói: "Niệm Băng, ngươi bây giờ thật là danh tiếng như cồn ha!"
Niệm Băng ngẩn người : "Cái gì danh tiếng? Ta chẳng biết gì cả". Tuyết Cực có chút kinh ngạc :"Ngươi sao lại không biết? Ngươi khiến cho Băng Nguyệt đế quốc nở mày nở mặt. Mấy ngày nay lão gia hỏa Long Tri kia đều cười tít mắt, miệng chẳng bao giờ ngậm lại".
Niệm Băng trong lòng máy động, mới hiểu được Tuyết Cực nói chính là thành tích của mình tại Tân Duệ Ma Pháp Sư Đại Tái, hắn mỉm cười nói: "Tin tức truyền nhanh thật, nguyên lai là các người đã biết cả rồi, sư phó ta khỏe chứ?"
"Khỏe, đương nhiên là khỏe, không khỏe mà được sao?. Do Lạc Nhu bỏ nhà đi khiến cho Quốc Vương nổi giận, không chỉ Băng Tuyết thành chúng ta bị nạn mà cả Băng Nguyệt thành cũng liên quan, mọi chỗ trong thành đều phát động truy tìm nơi ở của bọn họ. Đang lúc này thì tin tức ngươi đoạt quán quân Tân Duệ Ma Pháp Sự Đại Tái truyền về, chúng ta ở Băng Nguyệt thành thật là nở mặt nở mũi . Đệ nhất và đệ nhị đều thuộc về chúng ta, chưa có một quốc gia nào có thành tích tốt như vậy trong lịch sử.Long nhan Quốc Vương đại thịnh, phong ba do Lạc Nhu mang đến lập tức trở nên bình lặng đi rất nhiều. Sư phó của ngươi bởi vì có quan hệ với ngươi nên được bệ hạ coi trọng, đã được khôi phục chức Ma Pháp Sư công hội ngân khoảng. Bây giờ lão có thể phong quang vô hạn (ánh sáng đẹp đẽ toả ra không giới hạn ) rồi. Ma Pháp Sư công hội dưới sự dẫn dắt của lão đã đoàn kết lại, trong thời gian ngắn tăng thêm hơn mười ma pháp sư. Hơn nữa thanh danh công hội bây giờ so với trước kia đã cường đại hơn rất nhiều. Mặc dù trong khoảng thời gian ngắn không thể so sánh với Băng Thần Tháp, nhưng cũng không giống như trước kia luôn bị người ta khinh miệt . Sư phó của ngươi mỗi lần nhắc tới ngươi thì vẻ mặt hớn hở, cứ như là chính lão chấm trúng được ngươi vậy."
Niệm Băng mỉm cười : "Việc ta làm dĩ nhiên là dành cho công hội, nhưng thật ra ta thắng cũng nhờ kỹ xảo thôi, theo thực lực mà nói thì ta vẫn còn kém Thiên Huyễn Băng Vân một chút. À, thời gian qua ngài vẫn khỏe chứ? Vừa rồi ta thấy Tuyết Tĩnh, tâm trạng của nàng ấy hình như không được ổn định. Aiii … đều là do ta cả."
Tuyết Cực than nhẹ, nói: "Khỏe hay không khỏe đều có thể nhìn từ hai phương diện. Nếu nhìn theo góc độ Thanh Phong Trai , lúc trước được ngươi trợ giúp, chúng ta một lần nữa vượt qua Đại Thành Hiên; sau đó ngươi lại giới thiệu Minh huynh đệ tiểu sư muội đến, càng khiến cho thực lực trù phòng lại tăng lên, Đại Thành Niên không còn khả năng tranh chấp nữa. Nhưng nếu nhìn theo góc độ của Tĩnh nhi thì không được tốt lắm. Từ lần trước trốn nhà theo ngươi trở về, nó đều ở ngoài hoa viên luyện công, ít khi ra ngoài. Nha đầu này tâm trạng rất nặng nề, ngay cả ta bây giờ cũng không hiểu được nó. Niệm Băng, ngươi yên tâm, ta không trách ngươi. Có lẽ nhiều ngày nữa, tâm hồn nó sẽ bình tĩnh trở lại. Bất quá tính khí nó như vậy, thật chẳng biết làm sao có thể xuất giá được đây ?" . Tuyết Cực lộ vẻ bất đắc dĩ, thở dài.
"Dĩ nhiên là có thể! Ta nguyện ý cùng Tuyết Tĩnh tiểu thư ở cùng một chỗ", đối mặt với nhạc phụ tương lai, Gia Lạp Mạn Địch Tư hấp tấp bày tỏ nỗi lòng.
Tuyết Cực nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư nói: "Ta thật không nghĩ tới ngươi và Niệm Băng quen biết. Thật là vô ý tứ, Tĩnh Nhi đối với ngươi không có cảm giác gì đâu, từ nay về sau ngươi đừng có quấy rầy nó nữa" . Hiển nhiên lão đã gặp Gia Lạp Mạn Địch Tư không chỉ một lần, hơn nữa ấn tượng của lão với tên rồng này cũng không được hay ho gì cho lắm.
Niệm Băng không đành lòng nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư xấu hổ, mỉm cười nói: "Tuyết thúc thúc, ta còn chưa kịp giới thiệu, đây là đại ca Hỏa Long của ta, thực lực của hắn hơn ta rất nhiều. Đại ca, đây là Tuyết Cực thúc thúc, chắc ngươi cũng nhận ra."
Gia Lạp Mạn Địch Tư vội vàng gật đầu : "Biết chứ, đương nhiên là biết. Trước kia ta theo đuổi Tuyết Tĩnh tiểu thư, cũng đã gặp mặt bá phụ vài lần." Hắn dõng dạc kêu bá phụ, nếu Tuyết Cực biết tuổi thực của hắn so với mình lớn hơn mấy ngàn lần, trong lòng không biết sẽ nghĩ như thế nào!
Niệm Băng âm thầm cười trộm, nhưng trên mặt lại ráng giữ vẻ bình tĩnh, nói: "Tuyết thúc thúc, kỳ thật đại ca ta là người tốt."
Tuyết Cực nhíu mày: "Hắn là đại ca của ngươi hả? Ngươi không biết vị đại ca này của ngươi lúc trước cứ quấn quýt lấy Tĩnh Nhi, chuyện này toàn bộ Thanh Phong Trai đều biết. Tĩnh Nhi gần đây tâm tình không được tốt cũng có liên quan đến hắn một phần."
Gia Lạp Mạn Địch Tư cúi đầu nói: "Kỳ thật không phải mỗi ngày quấn quýt, mà là … vài tháng thì phải. Tuyết bá phụ, ta thật tâm thích Tuyết Tĩnh, một ngày không thấy nàng, trong lòng ta nhớ nhung không nguôi".
Cũng không trách Tuyết Cực không có ấn tượng tốt với hắn được. Lúc trước Tuyết Cực không thể tìm ra được biến pháp nào ngăn cản tên gia hỏa này, cho dù là ma pháp phong ấn, phái người đến đánh, lão đều dùng qua; nhưng có điều mấy cái thứ đó làm sao cản được Gia Lạp Mạn Địch Tư? . Tuyết Tĩnh mỗi ngày nhìn cái khuôn mặt si mê của Gia Lạp Mạn Địch Tư, thật tình chỉ coi hắn như là ruồi bọ.
Niệm Băng biết muốn thay đổi thái độ của Tuyết Tĩnh và Tuyết Cực đối với Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng không dễ dàng, hắn ho khan một tiếng nói tránh đi: "Tuyết thúc thúc, vừa rồi chúng ta khi ăn cơm gặp một người tên là Yến Vân, hắn đúng là Băng Nguyệt đế quốc ngũ hoàng tử sao?"
Ánh mắt Tuyết Cực toát ra một tia kinh ngạc, tựa hồ như nghĩ rằng chuyện gì Niệm Băng cũng biết: "Đúng, hắn là Ngũ hoàng tử. Aiii… Con nha đầu Lạc Nhu kia, cả nhà đột nhiên rời đi tạo nên một trường phong ba. Trước khi kết hôn một năm mà vị hôn thê lại bỏ trốn, việc này đối với Ngũ hoàng tử là một đại sỉ nhục. Vì tra rõ chuyện này, hắn tự mình đến Băng Tuyết Thành, bởi vì thích chỗ này thanh đạm nên mỗi ngày hắn đều đến ăn cơm. Ta còn định cấp cho hắn một cái phòng, nhưng hắn cố ý muốn ở tại Yếu Trần đại sảnh. Ngũ hoàng tử này cũng là một người tốt. không ra vẻ hoàng tử mà bình dị thân cận với mọi người. Trong tất cả các hoàng tử, ta xem trọng hắn nhất."
Gia Lạp Mạn Địch Tư khóc: "Cũng đâu phải là con rể tốt đâu !" Mặc dù giọng hắn rất nhỏ, nhưng Tuyết Cực sao lại không nghe được? Nếu chỉ có một mình Gia Lạp Mạn Địch Tư ở chỗ này, lão nhất định đã phát tác, nhưng vì có Niệm Băng nên lão cố tình làm như không nghe thấy.
Niệm Băng trong lòng thầm nghĩ, cho dù là Ngũ hoàng tử vĩ đại cũng không có khả năng so sánh với Long Tộc đích Long vương, thật chẳng biết Gia Lạp Mạn Địch Tư làm cái khỉ gì khiến cho cha con Tuyết Cực chán ghét hắn đến vậy ?
"Tuyết thúc thúc, ta muốn trở về công hội một chút; rời đi một thời gian dài, giờ cũng nên về lại. Phiền ngài sắp xếp cho Long đại ca của ta một chỗ tại Thanh Phong trai, nơi này so với bên công hội thuận tiện hơn, ít nhất là ở phương diện ăn uống."
Tuyết Cực bật cười nói: "Cái này không thành vấn đề, ngươi lo lắng về chuyện ăn uống sao? Ngươi không phải chính là đầu bếp xuất sắc nhất sao? Được rồi, ta nghe nói ngươi ở Hoa Dung đế quốc từng tham gia Hoa Long Trù Nghệ Chiến tái, nhưng cuối cùng lại bỏ cuộc ở trận cuối, nên mất tư cách tham dự Trù Thần Đại Tái phải không?".
Niệm Băng gật đầu : "Trù nghệ giới thật sự là rất nhiều người tài, cho dù ta tham gia vòng cuối cũng chưa chắc đoại được giải quán quân. Ta gặp được một người có thể sử dụng Âm Dương Điều Hòa Thái Cực thủ, trù nghệ của hắn không hề thua kém ta. Ta lấy ma pháp nhập trù, còn hắn lấy đấu khí nhập trù, năng lực mạnh mẽ phi thường ".
Tuyết Cực mỉm cười : "Ta đã nghe nói qua, bất quá ngươi sẽ còn có cơ hội cùng hắn phân thắng bại.Ta muốn cho ngươi làm đại biểu Thanh Phong Trai tham gia Trù Thần Đại Tái, không biết ngươi có hứng thú không?"
Niệm Băng nhãn tình sáng lên nói: "Đương nhiên là có, sư phó của ta từng năm lần đoạt giải quán quân. Ta mặc dù không thể so với sư phó, nhưng cũng rất hy vọng có thể tham gia giải thi đấu cao nhất của trù nghệ. Gần đây ta đối với trù nghệ có 1 chút nghiên cứu mới, ta nghĩ sẽ không làm cho Thanh Phong Trai mất mặt đâu .Ta có thể đi được à?"
"Đương nhiên là có thể, đây là vinh hạnh của Thanh Phong Trai mà!. Có ngươi tham gia, lần này chúng ta nhất định có thể đạt thành tích tốt. Trù Thần Đại Tái yêu cầu rất nghiêm khác, theo quy định của hội ủy, ban giám khảo đều là năm bếp thần , thành viên hội ủy bao gồm hơn mươi vị trù sư nổi tiếng và các nhà mĩ thực ". Nguồn: http://truyenyy.com
Niệm Băng trong lòng cả kinh : "Ngài nói là cả Đại Thành Hiên và Thanh Phong Trai này đều không có tên trong danh sách?".
Tuyết Cực gật đầu : "Đương nhiên! Ngươi cho rằng ai cũng có thể tham gia Trù Thần Đại Tái sao? Trù Thần Đại Tái bây giờ so với lúc sư phụ ngươi thi đấu đã khác nhiều: tổ chức tốt hơn, trình tự rất hợp lý và nghiêm cẩn. Muốn đạt được 1 chỗ trên danh ngạch cũng rất khó khăn, chỉ có những nơi quy mô như chúng ta mới có thể xuất ra một đại biểu, Băng Nguyệt đế quốc cũng chỉ có 2 tên trong danh sách. Nghe nói Áo Lan đế quốc chỉ có một tên . Băng Nguyệt đế quốc trừ Thanh Phong Trai ra thì có Huyền Nguyệt khách sạn của thủ đô là được vinh dự này. Ba tháng sau sẽ cử hành giải đấu ở Lãng Mộc đế quốc, ta sẽ cùng với vài cao thủ ở Thanh Phong Trai đi cùng ngươi".
Niệm Băng đối với thi đấu trù nghệ hiểu rất rõ, Tra Cực từng kể cho hắn nghe về quy tắc. Lúc trước Tra Cực truyền thụ trù nghệ từng nói qua, làm một gã đỉnh cấp trù sư, nếu không đọat được Trù Thần Đại Tái quán quân thì vĩnh viễn không có khả năng đứng đầu thiên hạ. Trù Thần Đại Tái tụ tập tất cả danh trù trên toàn đại lục, đó là chỗ sang trọng nhất, thông qua thi đấu trù nghệ là điều rất quan trọng để cho trù nghệ của mình tiến bộ . Niệm Băng vì báo thù mà học trù nghệ, mà trù nghệ cũng chính là niềm yêu thích của hắn. Từ khi rời khỏi Đào Hoa lâm, hắn đã thề sau này nhất định phải kế thừa Tra Cực trở thành Ngưỡng Quang đại lục tối đỉnh cấp trù sư. Rốt cuộc cũng được tham gia Trù Thần Đại Tái, Niệm Băng trong lòng tràn ngập chờ mong.
Như Tuyết Cực đã nói, quy tắc của Trù Thần Đại Tái cực kỳ nghiêm khắc nhưng đồng thời cũng rất công bình. Muốn đoạt được chức quán quân thì trù sư phải biểu hiện năng lực cường đại ở mọi phương diện. Trù Thần Đại tái chia làm 5 trận là lương thái, nhiệt thái, thang, diện điểm, đặc châu trù nghệ. Mỗi trù sư tham thi đầu đều phải thi năm hạng mục này, thông qua bình phẩm và loại trừ để đi vào vòng đấu cuối cùng.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #285


Báo Lỗi Truyện
Chương 285/461