Chương 278 (thượng): Thức tỉnh linh hồn Niệm Băng.


Đây là một thế giới trong suốt, mọi thứ xung quanh đều biến thành huyền ảo. Áo Tư Tạp từng bước tiến vào, càng đi càng thấy không đúng. Hoàn cảnh bây giờ giống như lúc hắn rình coi lén thất long vương vậy. Mọi chuyện cá nhân của Áo Tư Tạp không còn là bí mật nữa mà nó hoàn toàn hiện lên trong cái không gian này.
Đúng lúc Áo Tư Tạp đang chìm trong cái cảm giác kỳ diệu này thì một thanh âm kinh ngạc chợt vang lên trong đầu hắn:
"Ngươi, ngươi là ai? Ngươi sao lại tới được nơi này?"
Áo Tư Tạp cả kinh nói:
"Ngươi có phải là tên nhân loại tên là Niệm Băng không? Ta tới nơi đây đương nhiên là vì dẫn ngươi ra ngoài rồi. Năng lượng nơi đây có thể nhìn xuyên cả ta, không phải do ngươi làm đấy chứ?"
"Dẫn ta ra? Ta đã chết lâu rồi, ngươi còn dẫn ta đi đâu?"
Không sai, người mà Áo Tư Tạp đang nói chuyện chính là Niệm Băng. Một đoàn linh hồn bạch sắc đang bay lởn vởn từ từ ngưng tụ lại thành thân hình Niệm Băng. Năng lượng bên ngoài của Niệm Băng lúc này y hệt như Áo Tư Tạp. Hai người đưa mắt nhìn nhau, trong thâm tâm trỗi lên một cảm giác kỳ lạ rất khó hình dung. Nhìn thấy bản thân mình đang đối diện, cả hai đều ngẩn người ngây ngốc.
Ngày đó khi Niệm Băng đỡ lấy đòn công kích cuối cùng của Tà Nguyệt thì thần trí của hắn lúc đó cũng chìm vào giấc ngủ say. Hắn chỉ cảm thấy mình như bay bổng, không có chút cảm giác đau đớn từ thân thể mà ngược lại như rất thoải mái. Mọi thứ xung quanh trở nên tối đen. Đâu đó như có một thanh âm đang kêu gọi hắn. Lúc này trong đầu Niệm Băng chỉ có một suy nghĩ đó là ta đã chết rồi. Cái này chính là cái chết. Tiếp theo đó, Niệm Băng mất đi năng lực cảm giác. Khi tỉnh lại thì Niệm Băng phát hiện mình ở trong cái không gian này. Một đời người sinh ra chỉ có một lần chết. Ai mà biết chết như thế nào. Niệm Băng chỉ biết mình tới một thế giới trong suốt. Cái thế giới này giống như hấp thụ toàn bộ ký ức của hắn. Không gian ở đây tựa như rất nhỏ nhưng cũng như rất lớn. Niệm Băng chỉ có thể khống chế linh hồn mình bay phiêu đãng bên trong. Trong cái không gian này không có thời gian, cảm giác cô đơn dần làm cho Niệm Băng bình tĩnh trở lại. Hắn nghĩ rất nhiều chuyện. Mọi thứ bây giờ đã không còn quan trọng, bản thân Niệm Băng đã chết, mọi thứ trên thế gian không còn liên quan gì tới hắn. Bởi vì Niệm Băng cho rằng mình đã chết nên hắnhoàn toàn mở rộng tâm thần trong cái không gian này để cảm nhận mọi vật. Linh hồn càng lúc càng khống chế thành thạo. Hiện tại hắn hoàn toàn dễ dàng đi tới bất kỳ nơi nào trong cái không gian trong suốt này.
"Đồ ngu, ngươi còn chưa có chết. Ngươi mà đã chết rồi thì sao có thể nói chuyện với ta chứ? Linh hồn của ngươi vẫn còn sống, vẫn còn chưa có tiêu tan." Áo Tư Tạp tức giận nói. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Niệm Băng ngẩn người nhìn Áo Tư Tạp giống hệt mình đang đứng trước mặt:
"Ý của ngươi là ta chưa chết? Vậy ngươi là ai? Là một bản thể khác của ta?"
Tâm tình vốn đang rất bình tĩnh chợt trở nên xao động. Trong thâm tâm Niệm băng còn có rất nhiều chuyện chờ hắn lảm. Hắn sao có thể buông xuôi tất cả được?
Áo Tư Tạp gật đầu nói:
"Ngươi đương nhiên là không chết. Bằng không thì ta cũng chết rồi. Còn nhớ lúc quan trọng ngươi đỡ lấy đạo hồng quang đó không? Ngươi bị đạo hồng quang đó đánh văng lên người ta. Sau đó nhục thể của ta bị tên cái gì mà Tà chủ đáng ghét kia hủy hoại"
Niệm Băng trong lòng thoáng động. Hắn nguyên bổn vốn là một người cực thông minh, mặc dù Áo Tư Tạp nói không rõ ràng nhưng Niệm Băng cũng mơ hồ đoán ra được mọi chuyện, vội nôn nóng hỏi:
"Ta thật không chết sao? Thật ra là xảy ra chuyện gì, ngươi có thể nói rõ hơn được không?"
Áo Tư Tạp cười hắc hắc một tiếng, khống chế linh hồn bay phiêu phù tới trước Niệm Băng. Mặc dù thân ảnh trước mặt hắn giống hắn hoàn toàn nhưng Áo Tư Tạp không kìm khỏi tò mò quan sát. Hắn phát hiện ra linh hồn của Niệm Băng sinh ra một cỗ năng lượng khiến hắn cảm thấy gần gũi. Cỗ năng lượng này rất nhu hòa, tựa như rất quên thuộc với hắn. Áo Tư Tạp đương nhiên không biết nguyên nhân. Đó là bởi vì khi Địch Mạn Đặc Đế sinh khó thì chính Niệm Băng đã dùng năng lượng của mình để giúp nàng thuận lợi sinh nở. Chính thất hệ ma pháp năng lượng của Niệm Băng đã thấm nhuần cơ thể hắn. Vì vậy khi Áo Tư Tạp lần đầu nhìn thấy Niệm Băng nhưng trong thâm tâm đã có cảm giác gần gũi.
"Nói một cách đơn giản là hình thái của ngươi lúc này chính là linh hồn của ngươi, còn hình thái của ta chính là linh hồn của ta. Ngươi là người, còn ta là rồng. Thân thể của ta vốn đã bị Tà Nguyệt hủy diệt, nhưng linh hồn của ta cùng long phách đã nhân cơ hội nhập vào cơ thể ngươi. Thân thể nhân loại của ngươi lúc này do hai người chúng ta cùng sở hữu. Ta sớm đã khôi phục lại toàn bộ thương thể cho ngươi, còn dùng năng lượng do long phách sinh ra giúp ngươi cải tạo thân thể. Vì vậy thân thể của ngươi lúc này bên ngoài mặc dù là nhân loại nhưng lại mang theo sự cứng rắn của rồng, tự thân có thể kháng ma pháp, năng lực chống lại vật lý công kích tăng ngang bằng với mức độ của rồng. Nói như vậy chắc ngươi hiểu chứ. Ta sở dĩ khống chế linh hồn tới nơi này chính là muốn hoán tỉnh linh hồn ngươi."
Sau đó, Áo Tư Tạp mang mọi chuyện xảy ra kể cho Niệm Băng nghe. Niệm Băng hỏi bao nhiêu vấn đề, hắn cũng đều trả lời hết.
"Không chết? Ta thật sự không chết? Ha ha...như vậy thì quá tốt rồi"
Hình thái linh hồn của Niệm Băng tại thiên nhãn huyệt không ngừng vung tay nhảy múa. Còn có sự việc nào may mắn hơn một người "đã chết" bỗng nhiên lại có được một cuộc sống mới chứ? Niệm Băng lúc này thật sự hưng phấn, hưng phấn vì có thể sống lại. Hơn nữa thân thể lúc này so với lúc trước còn tốt hơn nhiều. Mọi thứ lúc này thật quá tuyệt với với Niệm Băng.
"Này, ngươi không phải điên rùi chứ?"
Áo Tư Tạp bất mãn nhìn Niệm Băng.
Niệm Băng kích động ôm lấy Áo Tư Tạp. Bọn họ lúc này mặc dù đều là linh hồn chi thể nhưng linh hồn tiếp xúc với nhau mang lại cảm giác rất chân thật.
"Cảm ơn, cảm ơn ngươi, tiểu long. Ta không ngờ lại có thể sống lại. Ta đã từng nói qua, thất long vương cường đại như vậy thì sao có thể để cho ta chết chứ?"
Áo Tư Tạp cười khổ nói:
"Nói thẳng ra thì dù là ngươi hay ta , vận khí cũng đều quá may mắn. Nếu như lúc đó năng lượng của ta không tìm được thân thể tàn phá của ngươi, thân thể tàn phá của ngươi không kịp thời được năng lượng của ta khôi phục thì chỉ sợ hai chúng ta đều xong đời. Cha mẹ ta bọn họ mặc dù thực lực cường đại nhưng không phải cái gì cũng đều có thể làm. Ta luôn tiện có mấy vấn đề muốn hỏi ngươi, ngươi có thể trả lời ta hay không."
Tâm tình Niệm Băng lúc này cực tốt:
"Ngươi hỏi đi, chỉ cần ta biết nhất định sẽ trả lời ngươi."
Áo Tư Tạp cười hắc hắc nói:
"Khi xưa ngươi toàn lực giúp đỡ cha mẹ ta, không lẽ một chút tư tâm cũng không có sao? Đối diện với địch nhân mạnh hơn ngươi rất nhiều, ngươi lại dám từ bỏ sinh mệnh để bảo hộ cha mẹ ta cùng ta, cái này thật khó để ta hiểu được. Không lẽ nhân loại lại không trân quý lấy sinh mạng mình ? "
Niệm Băng mỉm cười nói:
"Thật ra vấn đề này sau khi ta tới đây cũng có nghĩ qua. Có thể nói khi ta quyết định bảo vệ các người thì trong thâm tâm ta có tám phần xúc động cùng hai phần may mắn. Lúc đó ta cho rằng thất long vương rất cường đại, chỉ cần kéo dài thêm một chút thì bọn họ nhất định sẽ ấp nở được ngươi. Dù sao lúc đó cũng là hợp lực của thất long vương mà! Nhưng phần nhiều là do ta xúc động. Có lẽ ngươi không biết từ khi ta phải xa phụ mẫu thì ta trở thành một người sống rất lý trí. Bởi vì ta biết nếu muốn báo thù cho phụ mẫu thì ta nhất định phải lạnh lùng và tỉnh táo với mọi việc. Bởi vì cừu nhân ta quá cường đại. Khi nhìn mẫu thân ngươi vì sinh hạ ra ngươi, mà ngay cả tính mạng của mình cũng từ bỏ, tình mẫu tử thâm sâu này đã làm ta cảm động. Ngày hôm đó mặc dù hành động của ta là vì huynh đệ nhưng sâu trong đó chính là lòng bác ái vô bờ của mẫu thân ngươi. Ta từ nhỏ đã phải rời xa mẫu thân nên ta biết rất rõ nỗi thống khổ nếu một hài tử mất mẫu thân là như thế nào. Ta sớm đã mất mẫu thân, nên ta không muốn ngươi vừa mới chào đời đã mất mẫu thân cùng phụ thân của ngươi. Khi đó tâm trạng của ta rất xúc động. Ta đột nhiên cảm thấy mình rất mạnh mẽ. Vì vậy ta đã đáp ứng thất long vương bảo vệ bọn họ, để bọn họ toàn lực ấp nở ngươi. Những việc sau đó thì ngươi đã biết. Nguyên ta cứ nghĩ lần đó mặc dù ta đã hết sức nhưng vẫn không thể ngăn bi kịch phát sinh, nhưng hiện tại xem ra vận khí của ta rất tốt thì phải."
Cả người Áo Tư Tạp run lên nhè nhẹ. Địch Mạn Đặc Đế chưa từng nói cho hắn nghe sự tình như vậy. Nay từ miệng của Niệm Băng hắn mới biết mẫu thân vì sinh ra mình đã chịu không biết bao nhiêu thống khổ. Cái cảm giác lúc này của hắn thật khó quên.
Niệm Băng mỉm cười nói:
"Ý của ngươi ta đã hiểu. Ngươi yên tâm, thân thể hiện tại thuộc về hai chúng ta. Chỉ cần cha mẹ ngươi có mặt thì ta sẽ đem thân thể gọi ngươi ra xử lý. Lúc đó ngươi có thể làm mọi thứ mình muốn làm, ta chỉ ở trong này giám sát ngươi thôi. Có thể nói cách khác là ngươi hoạt động bên ngoài, còn ta ở trong cơ thể tu luyện. Khi ta ở bên ngoài thì ngươi ở trong tu luyện, như vậy có tốt hơn không? Hai chúng ta không cần lo lắng về thời gian, cũng không cần lo bị người khác quấy nhiễu"
Mặc dù cùng tiểu long vương Áo Tư Tạp dùng chung thân thể có không ít khuyết điểm nhưng nếu so với việc phải cô độc trong cái không gian này thì vẫn còn tốt hơn nhiều.
Áo Tư Tạp gật đầu nói:
"Được, ta còn chưa nói yêu cầu thì ngươi đã đáp ứng rồi. Nếu ngươi đã mau lẹ như vậy thì ta cũng không giấu ngươi cái gì. Hai chúng ta đồng thời sở hữu một thân thể, có thể nói ký ức của chúng ta tương thông với nhau. Trừ phi dựa vào năng lượng linh hồn mang đặc thù ký ức phong tỏa ra thì ngoài ra chúng ra có thể hiểu về nhau rất nhanh. Đợi khi ngươi khống chế lại thân thể thì nhất định sẽ thấy trong ký ức có nhiều thứ quái dị. Ngươi nhất định không được nói ra ngoài. Bởi vì năng lượng của ta thập phần quái dị, có cả năng lực độc tâm thuật. Vì vậy ta có thể nhìn thấy nhiều cái mà không nên thấy. Những thứ tối cơ mật thì ta sẽ dụng linh hồn phong ấn lại. Còn những thứ khác thì rất có thể nó sẽ hữu dụng với ngươi."
Cái mà Áo Tư Tạp muốn phong ấn đương nhiên là Long thần Tâm quyết tối trân quý của long tộc. Cái này tuyệt không thể để cho người khác biết được. Sau khi tiến hóa thành niên thì Áo Tư Tạp cũng hiểu ra khá nhiều.
Niệm Băng kinh dị nhìn Áo Tư Tạp nói:
"Khi xưa lúc ta giúp ngươi sinh ra, ta đã biết ngươi có năng lượng rất quái dị. Hiện tại ngươi đã biết hết bản thân mình có năng lực gì chưa?"
Áo Tư Tạp cười khổ nói:
"Vẫn chưa. Năng lượng của ta mặc dù rất quái dị nhưng tới giờ ta cũng nhìn không ra nó mạnh mẽ ở chỗ nào. Nói thẳng cho ngươi biết là hiện tại ta chỉ có thể sử dụng năng lực công kích và phòng ngự cơ bản nhất của long tộc còn ngoài ra vô pháp sử dụng mô phỏng ma pháp cùng long ngữ ma pháp cường đại. Vì vậy, từ mặt nào đó mà nói thì ta không phải là một con rồng hợp cách. Bất quá cha và mẹ ta lại là hắc ám long vương cùng quang minh long vương. Ta tin thực lực của bản thân nhất định cũng không kém họ bao nhiêu. Đợi khi ta hiểu rõ được năng lượng của mình thì nhất định sẽ tạo ra một sự vui mừng cho bọn họ. Hiện tại ta chỉ có thể làm đó là chính là không ngừng tu luyện năng lượng này. Có thể khi đạt tới một trình độ nào đó thì nó sẽ hiển lộ năng lực ra . Ngươi yên tâm, mặc dù ta ở trong cơ thể ngươi tu luyện nhưng tuyệt không ảnh hưởng gì tới cơ thể của ngươi. Năng lượng của ngươi vốn là tập trung ở trước ngực. Vậy thì ngươi sẽ tu luyện ở đó, còn ta sẽ mang năng lượng tới vùng yếu nhất là tâm tạng. Tu luyện nơi ấy không chỉ không ảnh hưởng tới ngươi mà còn có tác dụng bảo hộ lấy tâm tạng của ngươi nữa. Hiện tại linh hồn chúng ta đã tương thông, sau này chúng ta có thể dùng linh hồn để liên hệ với nhau."
Niệm Băng gật đầu nói:
"Cảm ơn ngươi, Áo Tư Tạp. Sau này chùng ta sẽ là bằng hữu thân mật nhất. Thử hỏi có người nào giống như chúng ta lại có thể tồn tại hay không? Được rồi, ta muốn ta ngoài xem thử. Ngươi vừa nói là thiên nhãn huyệt sớm đã được mở rồi đúng không?"
Áo Tư Tạp gật đầu nói:
"Không sai, thiên nhãn huyệt đã được mở nhưng linh hồn của ta cũng mất đi mối liên hệ với năng lượng của thất long vương. Chỉ cần hô hoán tới năng lượng của bọn họ là chúng ta có thể được họ dẫn ra ngoài. Sau đó ngươi chỉ cần dùng linh hồn và ý thức, tinh thần dung hợp là có thể khống chế lại thân thể. Nên nhớ là ta ở ngay tại tâm tạng của ngươi."
Niệm Băng trong lòng chợt động bởi vì hắn đã cảm thấy một luồng năng lượng ba động rất quen thuộc chia ra là băng, hỏa, phong, thổ, không gian, quang minh, hắc ám bảy loại khí tức., lại nghĩ tới việc Áo Tư Tạp lúc trước gặp phải bảy ảnh khôi lỗi, linh quang trong đầu hắn lóe lên như hiểu ra chuyện gì.
" Tạp Tạp, ta đã biết vì sao ngươi có thể tiến vào đây rồi. Linh hồn người cùng long phách có thể sanh tồn trong cơ thể ta, nhất định sớm đã được thân thể ta thừa nhận. Vì vậy khi ngươi bị bảy ảnh khôi lỗi công kích thì trên người bọn chúng bị nhiễm khí tức của ngươi. Lúc đó bọn nó mới cảm nhận được ngươi không phải là địch nhân nên mới không còn công kích ngươi nữa. Không sai, nhất định là như vậy. Nếu như ta đoán không sai thì băng hỏa đồng nguyên ma pháp lực của ta đã tiếp xúc được với năng lượng của thất long vương. Ngươi mặc dù không thể cảm nhận được năng lượng của thất long vương nhưng ta thì lại có thể cảm nhận được. Tốt rồi, chúng ta cùng ra ngoài thôi. "
Dứt lời, Niệm Băng nắm lấy tay Tạp Tạp, thông qua linh hồn, hướng về lời kêu gọi năng lượng mà mình rất quen thuộc.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #278


Báo Lỗi Truyện
Chương 278/461