Chương 270 (Thượng): Lấy sinh mệnh mà ngăn chặn


Tà Nguyệt nói:
"Hắn hiện tại còn hữu dụng. Mặc dù thất long vương rất có khả năng gặp phải phiền phức gì đó nhưng chúng ta cũng không được khinh suất. Tên nhân loại này đã dùng chính sinh mạng của mình để bảo vệ thất long vương. Với cá tính của bọn họ thì chắc chắn thất long vương sẽ tuyệt đối bảo vệ lại tên nhân loại này. Hắn hiện tại chính là con cờ chủ yếu trong tay chúng ta."
Dứt lời, Tà Nguyệt đẩy Ti Na qua một bên từ từ bước tới gần Niệm Băng. Nhìn sắc da trắng bạch không chút huyết sắc, rồi nhìn mái tóc dài trắng phơ của Niệm Băng, Tà Nguyệt lạnh lùng cười:
" Nhân loại, ngươi có biết không? Từ khi ta đạt tới cảnh giới vu yêu thì ta chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bi một tên nhân loại cản trở. Đã lâu lắm rồi ta không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, không lẽ nhân loại bây giờ đều đã thay đổi hết rồi sao? Đều học theo cái gọi là hy sinh? Ngươi vốn phải chết rồi. Nhưng trên người ngươi tựa như mang theo cái gì đó bảo mệnh nên bây giờ ngươi mới có thể lưu lại chút hơi thở này. Yên tâm, trước khi ta đạt được mục đích thì tuyệt sẽ không để cho ngươi chết đâu. Đối với ngươi mà nói mất đi ma pháp lực cộng thêm cái thân thể như thế này thì so với chết còn khó chịu hơn. "
Cơ mặt Niệm Băng run lên, nói một cách hư nhược:
"Ngươi...ngươi cho rằng như vậy sao? Ta mặc dù gần chết nhưng vẫn còn nói được...đó là bởi vì ta muốn xem ngươi chết như thế nào...Ta nghĩ việc mà Thất long vương làm có lẽ đã xong rồi. Ta muốn xem bọn họ....sẽ giết ngươi như thế nào....lúc đó ta mới chết được...."
Ánh mắt Tà Nguyệt lóe lên tia sát khí:
"Ngươi muốn ép ta giết ngươi? Đừng có nằm mơ nữa, ta sẽ không giết ngươi đâu. Ti Na, dẫn theo hắn, chúng ta vào trong động. Nhớ kỹ, không được ra tay với hắn. Hắn hiện tại bất kỳ lúc nào cũng có thể chết đó."
Nói vài câu, Tà nguyệt quay người tiến vào trong động.
Niệm Băng cả người chấn động bị Ti Na đỡ dậy bước đi. Ti Na thật sự muốn bóp chết tên nhân loại này nhưng nàng thật không dám làm trái mệnh lệnh của Tà Nguyệt.
Niệm Băng nhắm mắt lại từ từ hô hấp. Hắn kinh ngạc phát hiện ra cơ năng thân thể đang từ từ khôi phục. Mặc dù tốc độ khôi phục rất chậm nhưng từng tia khí tức thanh lương không ngừng từ các nơi trên thân thể truyền tới khiến cho hắn cảm thấy rất thoải mái. Niệm Băng không biết vì sao lại như vậy nhưng cũng có thể đoán được điều này xem ra có liên quan tới việc Niệm Băng hấp thu tiên thiên chi khí. Niệm Băng không dám cử động, thậm chí không dám để lộ bất kỳ biến hóa nào trên thân thể mà chỉ dựa vào bản thân không ngừng ngưng tụ lực lượng. Niệm Băng không hề kỳ vọng mình còn có thể sống. Đúng như Tà Nguyệt đã nói, Niệm Băng mất đi sức mạnh so với chết còn thống khổ hơn. Hắn hiện tại chỉ muốn ngưng tụ chút năng lượng để hy vọng có thể vào thời khắc cuối cùng trợ giúp thất long vương. Đó là đem bốn cái bình Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình hủy đi.
Động huyệt rất sâu, Tà Nguyệt bước đi rất cẩn thận. Dù sao thì tại địa vực không hề có các loại nguyên tố duy trì. Cũng bởi vì cái hắn luyện là năng lượng tối tà ác nhất không hề giống các ma pháp khác. Vì vậy, để chắc chắn đạt được Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình, hắn nhất định phải cẩn thận sử dụng năng lượng bản thân.
Huyệt động sâu thẳm cuối cùng cũng tới nơi. Tà Nguyệt, Tát Phân, Ti Na cùng Niệm Băng lúc này đều nhìn thấy rõ bên trong. Thất long vương toàn thân hiện thất sắc quang mang không ngừng đưa năng lượng quán nhập vào trong một quả trứng rồng cực lớn. Trên long đản lúc này xuất hiện từng vết nứt, từng đoàn quang mang màu xám từ từ phát ra cho thấy quá trình ấp cũng sắp sửa thành công.
Nhìn thấy mọi việc, Tà Nguyệt ngây người một chút rồi sau đó bật cười. Hắn đương nhiên đoán ra những gì đang xảy ra là cái gì. Giọng cười tà ác vang vọng khắp hang động:
"Ha ha ha ha, không thể ngờ, ta cẩn thận đi tới đây như vậy mà lại gặp phải một tình cảnh như thế này. Quang minh long vương cùng Hắc ám long vương kết hợp quả nhiên sinh ra một tên quái vật. Xem ra ta tới vẫn còn chưa muộn, tới đúng vào thời điểm đặc sắc nhất. Chẳng trách các ngươi lại để cho một tên nhân loại trấn giữ bên ngoài. Thì ra bên trong này lại xảy ra sự việc thú vị như vậy."
Gia Lạp Mạn Địch Tư gầm lên:
"Hỗn đản, chúng ta sẽ không tha cho ngươi"
Tà Nguyệt lạnh lùng nói:
"Nếu như các ngươi có thực lực để không tha cho ta thì chỉ sợ đã sớm ra tay rồi. Oh, không, không phải các ngươi không có thực lực mà chỉ là bây giờ thực lực đó đang dùng để cứu lấy trứng rồng. Hỏa long vương, không nên nóng giận như vậy, Hãy cẩn thận khống chế năng lượng của ngươi. Bằng không không chỉ trứng rồng đi tong mà ngay cả huynh đệ các ngươi cũng gặp phải tai kiếp đó. Ta cũng không muốn nhiều lời với các ngươi. Các ngươi nên biết ta với việc giết rồng không có chút hứng thú. Giao Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình ra đây, ta sẽ tha cho các ngươi "
Tạp Ngạo Địch Lý Tư cười hắc hắc nói:
"Ngươi có lầm hay không vậy. Ngươi là thế lực tà ác. Ta hôm nay đúng là nghe thấy một câu chuyện buồn cười nhất trên thế gian. Không lẽ lời nói của vu yêu nhà ngươi đáng tin hay sao?"
Tà Nguyệt bình tĩnh nói:
"Dù cho ta không đáng tin thì sao? Hiện tại các ngươi còn đường lựa chọn sao? Ta đếm đến ba, nếu như các ngươi không giao ra Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình thì đừng trách ta sao không khách khí. Tình huống hiện tại của các ngươi căn bản không có khả năng đối chọi với ta"
Ti Na đặt Niệm Băng qua một bên. Mặc dù hiện tại hắn không còn giá trị lợi dụng nhưng Tà Nguyệt chưa nói thì nàng vẫn không dám ra tay giết Niệm Băng. Minh vu Tát Phân cũng sớm đã đem lực lượng tỏa ra bên ngoài khiến cho trong hang động chợt trở nên âm lãnh.
"Một"
Thanh âm của Tà Nguyệt như trớ chú từ địa ngục vang lên. Tim của Thất long vương trở nên căng thẳng. Bọn họ đều biết rõ mặc dù có thể ấp thành công long đản nhưng cũng không thể trong phút chốc mà thành công được.
Thất long vương đưa mắt nhìn nhau, mục quang trở nên bình tĩnh. Đối mặt với tử vong, thân là thành viên của một chủng tộc kiêu ngạo, bọn họ không hề có chút sợ hãi.
"Hai"
Thanh âm như từ địa ngục lần nữa vang lên. Cả hang động trở nên tĩnh lặng kỳ lạ. Đôi cánh huyết hồng sắc của hấp huyết quỷ nữ vương từ từ mở ra. Màu sắc vụ khí của minh vu Tát Phân càng thêm đậm đặc. Bọn họ ai nấy cũng đều đã chuẩn bị đầy đủ để ra tay.
Đúng lúc này, một thanh âm chói tai vang lên phá đi sự yên tĩnh:
"Krét, Krét"
Kể cả ba người Tà Nguyệt, tất cả ai nấy đều ngần người. Thanh âm này chính là từ quả trứng rồng cực lớn phát ra. Những vết nứt ngoài bề mặt trứng rồng càng lúc càng nhiều. Tiếng kêu quái dị này đừng nói là đám người Tà Nguyệt chưa từng nghe qua mà ngay cả đám người Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng là lần đầu nghe được.
"Krét, Krét"
Trái trứng lần nữa phát ra tiếng kêu. Ánh mắt Tà Nguyệt lóe lên, sát khí tỏa ra trong không gian càng lúc càng trở nên băng lãnh. Hắn biết lúc này không thể đợi được nữa. Một khi tiểu long vương nở ra, thất long vương tức thì khôi phục lực chiến đấu. Dù cho bọn họ vì ấp long đản mà yếu đi nhiều nhưng thực lực còn lại thì với ba người bọn hắn cũng không chống lại được.
Mắt thấy tiếng thứ ba sắp phát ra, Niệm Băng đang nằm trên mặt đất trở mình đi tới bên cạnh Hỏa long vương Gia Lạp Mạn Địch Tư. Thân hình không ngừng run rẩy nhưng trên tay hắn lúc này đang cầm một vật, chính là Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình.
"Không được lên tiếng, bằng không ta sẽ hủy cái bình này"
Niệm Băng mặc dù rất hư nhược nhưng thanh âm vẫn không ngừng đều đều vang lên.
Tà Nguyệt nhìn thấy Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình, ánh mắt tức thì trở nên cuồng nhiệt.
"Được, ta không giết bọn họ, mang cái bình giao cho ta, còn ba cái khác nữa"
Niệm Băng khẽ cười nói:
"Ta từ trước tới giờ chưa bao giờ nghĩ ngươi sẽ tha cho bọn họ. Nếu đã như vậy thì chúng ta gạch đá cùng tan đi."
Vừa nói, tay vừa tụ lấy một mũi băng trùy đánh mạnh lên cái bình. Mặc dù Niệm Băng vừa mới có lại cảm giác với băng hỏa năng lượng nhưng Niệm Băng rất tin tưởng là chừng đó cũng đã đủ để hủy diệt cái bình trong tay rồi
Tà Nguyệt không động đậy mà chỉ khinh thường nhìn Niệm Băng. Một thanh âm nhỏ vang lên, băng trùy tức thì hóa thành mảnh nhỏ. Cả người Niệm Băng run lên, một tầng hắc sắc khí tức thì trong Mặc áo Đạt Tư phong ấn chi bình tỏa ra. Dưới lực phản chấn, cái bình bay ra khỏi tay hắn. Tà Nguyệt phát tay, tức thì mang cái bình thu về trong người.
"Hừ, có việc này người không biết mà ngay cả thất long vương cũng không biết. Mười cái bình này đừng nói là ngươi chỉ dùng một cái băng trùy nhỏ nhoi kia mà ngay cả cấm chú cũng đừng hòng hủy diệt được nó. Trong phong ấn chi bình không chỉ có trớ chú di thất quốc độ mà còn có thần lực của đám gia hỏa thuộc Thần chi đại lục thêm vào, có thể dễ phá hủy như vậy sao"
Nghe Tà Nguyệt nói vậy, Niệm Băng hoàn toàn tuyệt vọng. Nguyên bổn còn nghĩ đạp đổ tất cả nào ngờ lại bị đối phương cướp mất một cái Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình. Quan trọng hơn nữa là hắn đã để lộ ra những cái bình khác đang nằm trên người của hắn. Đã sai lại càng sai. Lúc này Tà Nguyệt cũng không còn chú ý tới Thất long vương mà mục quang nhìn thẳng vào Niệm Băng. Ánh mắt màu lục sắc hóa thành màu lam sắc quỷ dị. Thanh âm của hắn chầm chậm vang lên:
"Đưa cho ta, mang ba cái bình còn lại giao cho ta"
Nếu như lúc này Niệm Băng còn giữ trạng thái tốt nhất, có thể sử dụng thiên nhãn huyệt của mình thì dù thực lực vẫn còn kém Tà Nguyệt rất xa nhưng cũng không đến nỗi bị ánh mắt hắn mê hoặc. Chỉ là cả người Niệm Băng lúc này đã sớm suy nhược tới cực điểm, sinh mạng lực chỉ còn chút le lói, ma pháp lực hầu như không còn thì lấy gì để chống lại một cường giả như vu yêu chứ?
Thất long vương cùng lúc hét lên muốn Niệm Băng tỉnh lại nhưng Niệm Băng lúc này chìm đắm trong ánh mắt lam sắc quỷ dị kia, cơ bản không còn nghe thấy âm thanh bên ngoài. Ba cái Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình từng cái từng cái được lấy ra, tự tay đưa cho Tà Nguyệt.
Tà Nguyệt nở nụ cười mãn nguyện. Lần này, hắn quả thật đắc ý. Ngàn năm chờ đợi cuối cùng cũng đã lấy được toàn bộ bảy cái Mặc Áo Đạt Tư phong ấn chi bình, hắn sao có thể không cười chứ? Có bảy cái bình này chính là hắn nắm trong tay quyền thống trị của cả đại lục. Ngàn năm mong đợi rốt cuộc cũng thành hiện thực. Khuôn mặt hắn không ngừng méo mó, tà ác khí tực càng lúc càng ba động.
Tà Nguyệt vung mạnh tay đẩy Niệm Băng té xuống đất. Dưới khống chế của tà quang, Tà Nguyệt tịnh không hề có ý giết Niệm Băng. Đúng như hắn nói, hắn phải để Niệm Băng sống sót. Đối với một phế nhân như Niệm Băng thì có thể nói sống còn đau khổ hơn chết. Đặc biệt sau khi Niệm Băng giao ra bốn cái bình thì sự thống khổ trong lòng càng mãnh liệt hơn.
Trong mắt Thất long vương đều lộ ra vẻ đau khổ. Không ai có thể ngờ sự việc lại diễn tiến hư thế này. Nhưng bọn họ có thể trách Niệm Băng sao? Không, bọn họ sao có thể trách một người vì bọn họ mà đã hy sinh cả tính mạng của mình? Huống chi hành động của Niệm Băng hoàn toàn là thân bất do kỷ.
Niệm Băng lúc này cũng đã tỉnh lại. Mọi việc khi nãy xảy ra hắn đều biết rất rõ nhưng không có cách nào ngăn trở nó. Mắt nhìn thấy những cái bình liên quan tới an nguy của cả đại lục rơi vào tay Tà Nguyệt, nỗi thống khổ vô bì dâng lên trong lòng hắn. Dù là không phải do Niệm Băng tự nguyện nhưng hắn đã phụ lòng thất long vương tin cậy. Nhìn Tà nguyệt, trong thân tâm Niệm Băng thật sự hối hận. Một bước đi sai thua hết cả bàn. Tay hắn vì dùng sức quá độ nên ngón tay đã phá nát cả bàn tay kia. Răng hắn cắn chặt đôi môi. Niệm Băng thật sự hận, nỗi phẫn nộ trong lòng dâng lên cực điểm. Năng lượng trong cơ thể vì giận dữ mà khôi phục được một chút. Nhưng, lúc này e rằng tất cả đều đã là quá muộn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tiếng cười của Tà Nguyệt vang lên mãi lúc sau mới ngừng lại. Cúi đầu nhìn bốn cái bình trong tay, ánh mắt hắn lộ ra nét ham mê.
"Krét, Krét"
Trứng rồng lại phát ra tiếng khiến Tà Nguyệt trong cơn vui mừng sực tỉnh. Ánh mắt của hắn lại trở nên lạnh lẽo, nhìn thất long vương đang không ngừng nỗ lực lạnh lùng nói:
" Mọi thứ nên kết thúc thôi, tất cả hãy bắt đầu từ trái trứng này đi "
Hồng sắc quang mang ngưng tụ trong tay hắn. Trong nháy mắt, Tà Nguyệt vung tay lên phát ra một đạo tử vong quang mang đánh về sinh mạng nhỏ bé đang được ấp nở.
Vào lúc này thì ai có thể cản trở hắn? Thất long vương muốn động nhưng năng lượng bọn họ hoàn toàn bị trái trứng dẫn dắt, chỉ có thể trơ mắt nhìn hồng quang phá không gian đánh về quả trứng rồng. Lúc thất long vương nhắm mắt chờ giây phút thảm khốc xuất hiện thì một tiếng kêu thảm thiết vang lên khiến bọn họ mở mắt ra.
Những việc mà thất long vương nhìn thấy khiến máu của bọn họ như sôi lên. Một thân hình cao lớn đang bay vụt tới, hồng sắc quang mang đánh thẳng vào ngực người này. Trước đó, người đột nhiên kêu lên chính là Niệm Băng.
Hồng sắc tà quang so với Niệm Băng tưởng tượng còn mạnh hơn rất nhiều. Quang mang tà ác lưu lại một vết thủng cực lớn trên ngực hắn. Cả thân hình to lớn của Niệm Băng bị hất tung lên rồi rơi thẳng về phía trứng rồng. Còn hồng sắc tà quang sau khi xuyên thẳng qua người hắn thì lại tiếp tục đánh thẳng về trứng rồng.
Thanh âm bể nát vang lên rất rõ ràng phảng phất như chính trái tim của Thất long vương đang vỡ ra. Trứng rồng đã vỡ rồi. Tà quang của vu yêu phát ra, trứng rồng sao có thể chống đỡ được chứ?

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #270


Báo Lỗi Truyện
Chương 270/461