Chương 267 (Hạ): Hấp huyết quỷ nữ vương


Tà Nguyệt dù sao với Ti Na cũng là phu thê, tình huống mà Ti Na đang gặp tức thì thu hút sự chú ý của hắn. Cả người hắn hoàn toàn bị hắc bào bao phủ từ từ bay lên. Mười mấy đạo u lục sắc quang mang phóng ra, trong chớp mắt đã tiến vào thiên nhãn lĩnh vực của Niệm Băng. Hành động của Tà Nguyệt tự nhiên thu hút sự chú ý của Niệm Băng. Nhưng khi mười mấy đạo lục quang này tiến vào lĩnh vực của mình thì Niệm Băng phát hiện lục quang này không hề thuộc về bất kỳ hệ ma pháp nào. Hắn chỉ có khả năng làm chậm công kích của nó chứ không thể làm suy yếu năng lượng đi được.
Đúng lúc này ám ảnh khôi lỗi tự động ra tay. Thanh đao đang chém vào tay Ti Na bay lên, trên mũi đao phảng phất xuất hiện một đám hỏa diễm hắc sắc. Tốc độ cực hạn khiến nó như biến thành một đạo huyễn ảnh, liên tiếp hơn mười lần lóe lên đón đỡ lấy toàn bộ mười mấy đạo lục quang. Mỗi đạo lục quang khi tiếp xúc với hắc sắc hỏa diễm đều bị thiêu cháy hết. Thiên nhãn lĩnh vực mặc dù cũng chịu một ảnh hưởng nhất định nhưng không lớn lắm.
Nhân cơ hội này, Ti Na phun ra một khẩu tiên huyết, dùng toàn lực đem huyết vụ phun ra ngoài ngăn lấy công kích của lục ảnh còn lại. Nàng ta phát lên một tiếng hú thê thảm, dưới sự bảo vệ của huyết khí liều mạng thoát ra khỏi vòng vây của thiên nhãn lĩnh vực, rồi sau một cái lóe người đã tới bên cạnh Tà Chủ. Không phải là nàng ta không nghĩ đến nhân cơ hội tới gần sát tử Niệm Băng nhưng trong thiên nhãn lĩnh vực thì cự ly càng gần Niệm Băng thì cường độ lĩnh vực càng mạnh. Vì mạng sống của mình, nàng ta không thể mạo hiểm.
Mọi thứ bỗng chốc trở nên yên tĩnh. Ti Na hư nhược quỵ xuống, cả người không ngừng thở gấp. Hắc ám năng lượng của nàng ta mất đi một phần lớn, không chỉ năng lượng bên ngoài mà ngay cả linh hồn chi lực tối trân quý nhất của nàng cũng bị một đao đó lấy đi khá nhiều. Nàng không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì nhưng thân là một hắc ám sinh vật, lúc này trong thâm tâm nàng thật sự cảm thấy rất khủng khiếp.
Khi Ti Na thối lui thì Niệm Băng tức thì thu hồi lại thiên nhãn lĩnh vực. Không chỉ có Ti Na không rõ vừa rồi phát sinh chuyện gì mà ngay cả bản thân Niệm Băng cũng không biết. Khi Ti Na phát ra huyết khí, thâm tâm của Niệm Băng bất giác trầm xuống. Thông qua quan sát của thiên nhãn lĩnh vực thì hắn có thể cảm nhận rõ ràng cỗ huyết khí này không phải hoàn toàn là hắc ám khí tức. Còn thất ảnh khôi lỗi của mình thì vẫn chưa hoàn toàn luyện thành, căn bản không thể phá vỡ nỗi sự phòng ngự mạnh đến như vậy. Ngay lúc hắn chuẩn bị có ứng biến thì đột nhiên ám ảnh khôi lỗi lại có thể đánh trọng thương Ti Na. Không chỉ như vậy, ám ảnh khôi lỗi còn giúp hắn ngăn lấy sự công kích của Tà Nguyệt. Niệm Băng có cảm giác nếu không phải Tà Nguyệt ra tay thì chỉ sợ một đao kia của ám ảnh khôi lỗi sẽ hấp thụ hết toàn bộ năng lượng của Hấp huyết quỷ nữ vương Ti Na. Hắn không biết vì sao lại có cảm giác này nhưng cảm giác này rất là rỏ ràng.
Thất ảnh khôi lỗi chỉnh tế sắp hàng trước người Niệm Băng. Lợi dụng lấy thời gian ngắn này, bọn chúng đều mau chóng hấp thu lấy tiên thiên chi khí trong không trung để bổ sung cho sự hao hụt. Đương nhiên trong số đó không có ám ảnh khôi lỗi. Thân thể của ám ảnh khôi lỗi lúc này như ngưng tụ thành thật hơn rất nhiều .Mặc dù vẫn còn nhìn thấy rõ hình thái năng lượng như trước nhưng năng lượng trong thân thể cùa nó lúc này như một đám hắc vụ không ngừng xoay chuyển. Rõ ràng là so với các ảnh khôi lỗi khác thì nó mạnh hơn rất nhiều. Nhìn thấy rõ mọi thứ trước mắt, Niệm Băng bất giác nghĩ tới tên gọi thanh đao trong tay Ám ảnh khôi lỗi, Phệ Ma đao, không lẽ thanh đao này có thể thôn phệ hết khí tức của ác ma?.
Bảy thanh thần đao mỗi thanh đều có một đặc điểm riêng . Tất cả đều sung mãn khí tức cường đại dị thường, mỗi thanh đều mang theo một đặc tính của mình. Cho tới lúc này, Niệm Băng cũng không nắm rõ năng lượng ẩn trong các thanh thần đao cường đại tới mức nào, nhưng khi ám ảnh khôi lỗi đột nhiên bạo phát khiến cho hắn như cảm giác được cái gì đó. Đương nhiên cái cảm giác này cũng thật sự không rõ ràng.
Thanh âm lạnh lẽo của Tà Nguyệt chợt vang lên: "Tát Phân, ngươi chắc cũng nhận ra thanh đao kia rồi chứ. Không thể ngờ là nó vẫn còn ở nhân gian chứ không đi theo chủ nhân của nó. Thật không thể ngờ được".
Thanh âm của tát Phân có phần run rẩy: "Không sai, chính là Vĩnh thế địa ngục đích trớ chú – Phệ Ma đao. Sao lại có thể như vậy được, Phệ Ma đao của Hắc vũ hoàng sao lại rơi vào tay của tiểu tử này. Hơn nữa thanh đao như đã có sự thay đổi, mạnh hơn so với lúc trước rất nhiều, lúc trước nó tựa như không hề có năng lực này. Tà chủ đại nhân, ta thật cũng không biết tại sao lại như vậy. Khi xưa lúc Hắc vũ hoàng cùng ta bị phong ấn thì ta cũng mất đi liên hệ với hắn. Ngài cũng biết mục tiêu của thần cấm chủ yếu chính là Hắc vũ hoàng. Một mình hắn phải chịu tới gần bảy thành uy lực của thần cấm thì sao có thể sống được. Chỉ là thanh đao của hắn......"
Tà Nguyệt phất tay ngăn cản Tát Phân nói tiếp rồi từ từ chậm rãi từng bước đi về hướng Niệm Băng. Vừa đi hắn vừa bình tĩnh nói: "Nhân loại, mặc dù thực lực của ngươi vượt xa dự đoán của ta , nhưng ngươi cũng nên biết khi ngươi giao chiến với Ti Na đã cho ta thấy rất nhiều thứ. Chí ít hiện tại ta có thể khẳng định ngươi không phải tới từ thần chi đại lục. Dù ngươi đã mở được thiên nhãn huyệt nhưng đó cũng chỉ là mở được thiên nhãn huyệt mà thôi. Không thể không thừa nhận ngươi chính là một thiên tài, tâm lý cùng tố chất của ngươi rất tốt. Đáng tiếc …thật là đáng tiếc, thực lực của ngươi không đủ để chống đỡ với bọn ta. Nếu như ngươi không có bảy thanh đao trong tay thì Tát Phân cũng có thể dễ dàng giết chết ngươi. Nhìn bộ dạng của ngươi thì bất quá chỉ là một ma pháp sư của nhân loại. Mặc dù ma pháp của ngươi rất quái dị, còn có tiên thiên lĩnh vực quái lạ kia nhưng kết quả cuối cùng của ngươi cũng chỉ có con đường chết. . Ta nghĩ ngươi nhất định có chút liên hệ gì đó với thất long vương. Nếu như ngươi là bằng hữu của bọn họ, đồng thời bọn họ đồng ý để ngươi thủ vệ ở đây, xem ra thất long vương chỉ sợ đang gặp phiền phức. không thể ngờ là hôm nay ta mạo hiểm dẫn người tới đây lại có được một cơ hội tốt như thế này. Nhân loại, ta rất hân thưởng ma pháp của ngươi. Ngươi sở hữu Phệ Ma đao của Hắc vũ hoàng. Nếu như ngươi quy thuận ta thì ta không chỉ có thể tha chết cho ngươi mà còn truyền thụ cho ngươi hắc ám ma pháp cường đại, khiến cho ngươi trở thành tối cường giả của nhân loại. Có thể lúc này ngươi đang muốn kéo dài thời gian, chỉ sợ là ngươi đã không còn cơ hội đó nữa rồi."
Nghe thấy lời của Tà Nguyệt, tâm lý của niệm Băng bất giác chán nản. Hắn biết không phải là do mình có ý gì khác mà vấn đề chủ yếu là thực lực của mình. Tên gia hỏa tự xưng là Tà Chủ trước mặt kia hiển nhiên chính là thủ lĩnh của đám hắc ám này, cũng chính là Vu Yêu mà Gia Lạp Mạn Địch Tư nói với mình. Bằng vào kinh nghiệm thì thông qua cuộc chiến giữa mình và Ti Na , hắn đã nhận thấy rất rõ ràng. Thực lực của mình rốt cuộc vẫn chưa đủ. Chỉ là Tà Nguyệt vẫn còn quá đề cao Niệm Băng, thực lực của Niệm Băng vẫn còn chưa đạt tới cảnh giới ma đạo sư. Nếu như không phải vừa rồi Phệ Ma đao đột nhiên bạo phát thì chỉ sợ bản thân Niệm Băng đã bị Ti Na đánh cho tan xương nát thịt rồi. Thần phục có thể đổi lấy sinh mạng, nhưng mình có thể làm như vậy không? Không, tuyệt đối không thể , cá tính cao ngạo trong chớp mắt tràn ngập tâm tình của Niệm Băng.
Quay đầu lại, Niệm Băng nhìn thật sâu vào động huyệt, trong lòng thầm cầu nguyện "Gia Lạp Mạn Địch Tư, hy vọng sự hy sinh của ta sẽ mang lại đủ thời gian cho các ngươi. Các ngươi phải cố gắng lên".
Lúc này Niệm Băng đột nhiên kinh ngạc phát hiện ra trong thâm tâm mình không hề có chút cừu hận, cái gì cũng không có. Đầu óc hắn lúc này tràn ngập sự cố chấp của thâm tâm, hắn không hề suy nghĩ gì cho mình. Hiện tại hắn chỉ muốn ngăn cản hành động của đám người Tà Nguyệt, cản trở địch nhân xâm hại tới thất long vương. Chấp niệm đó khiến cho sự kết hợp của tâm thần cùng ma pháp lực bản thân trở nên hoàn mỹ. Thiên nhãn so với trước nhìn rõ hơn rất nhiều, thất sắc quang diễm chầm chập nhiễu xung quanh sáng dần lên. Niệm Băng hoàn toàn như có thể nghe thấy rõ tiếng hoan hô của ma pháp nguyên tố trong không khí. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Niệm Băng lạnh lùng nhìn Tà Chủ trước mặt, lãnh đạm nói: "Ta từ trước tới giờ không nhận mình là người tốt, cũng càng không nhận mình là chánh nhân quân tử gì. Nhưng ta hiểu rõ một đạo lý "Khát bất ẩm đạo tuyền chi thủy, nhiệt bất tê ác mộc chi ấm". Ngươi muốn làm hại tới bằng hữu của ta ? Có thể, chỉ là trước mắt là phải bước qua xác của ta. Ngươi nói không sai, mấy người các ngươi ai cũng mạnh hơn ta rất nhiều, nhưng mạnh không phải là đại biểu cho tất cả".
Ti Na lúc này cũng đã khôi phục được một chút, từ từ đứng dậy. Khuôn mặt mỹ lệ đầy rạng rỡ của nàng ta lúc này đang trở nên trắng bạch: "Giỏi, giỏi cho một tên nhân loại cố chấp. Nếu như ta có thể uống được máu của ngươi thì chí ít cũng khôi phục được bảy phần. Tà chủ đại nhân, người mau giết hắn đi, đừng do dự gì nữa".
Không ai có thể hiểu rõ Tà Nguyệt hơn nàng. Vừa qua mấy lời nói của Tà Nguyệt hồi nãy, nàng ta biết Tà Nguyệt đã có ý tiếc thương nhân tài, bằng không thì vào thời khắc khẩn trương này hắn cũng không cần phải tốn nhiều lời với Niệm Băng làm gì. Phệ ma đao đã thôn phệ hơn nửa năng lực của Ti Na khiến nàng thật sự rất hận tên nam nhân đang đứng trước mặt kia.
Tà Nguyệt nhíu mày, u lục sắc quang mang trong ánh mắt như cường thịnh hơn mấy phần: "Nhân loại, không lẽ ngươi vẫn còn chưa giác ngộ sao? Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng".
Khuôn mặt niệm Băng lộ ra nụ cười chế nhạo: "Không cần phải dùng hai từ nhân loại xưng hô với ta. Ta họ Dung, tên của ta là Dung Niệm Băng. Hãy nhớ kỹ tên của ta, ta nghĩ mình sẽ để lại cho các ngươi một ấn tượng rất sâu sắc."
Tà Chủ lạnh nhạt cười một tiếng nói :"Nếu đã như vậy thì ta chỉ có thể đem ngươi đi hủy diệt thôi ".
Thân thể của hắn từ từ bay lên mà không hề dựa vào lực lượng nào, U lục sắc quang mang không ngừng vây nhiễu chung quanh . Niệm Băng đột nhiên thất kinh phát hiện ra trong chu vi xung quanh mọi thứ hoàn toàn biến thành màu u lục sắc. Ma pháp nguyên tố trong không khí dần bị cách ly ở bên ngoài khiến cho hắn không thể hấp thu lấy ma pháp nguyên tố bổ sung cho mình. Bằng ý thức của mình, Niệm Băng khống chế ám ảnh khôi lỗi ngăn trước người, đồng thời phóng xuất thiên nhãn lĩnh vực ra. Bạo phong vũ đã tới, Niệm Băng thật không biết mình có thể chi trì được bao lâu.
"Dung Niệm Băng, ngươi vẫn còn chưa hiểu sao? Đừng nói là ngươi chỉ có Phệ Ma đao, dù cho chính Hắc vũ hoàng sống lại cũng chưa chắc đã thắng được ta".
Một đoàn u lục sắc quang diễm như thiểm điện bắn tới người Niệm Băng. Trong hỏa diễm này không hề có khí tức tồn tại, càng không có hỏa nguyên tố. Nó tựa như là một hỏa diễm rất thuần tịnh nhưng trong nó lại không có chút khí tức thuần tịnh nào.
Thiên nhãn vụt sáng, Niệm Băng cuối cùng cũng hiểu rõ hỏa diễm này là cái gì. Đây chính là u lục sắc chân hỏa, là sự thiêu đốt của tà niệm. Ở trong hỏa diễm, Niệm Băng có thể cảm nhận được linh hồn khí tức. Đương nhiên đó không phải là linh hồn của Tà Chủ mà là một tử linh không biết đã chết bao lâu rồi. Chính lúc này u lục sắc hỏa diễm thoáng động nhẹ, hóa thành một ngọn tên lửa trong nháy mắt tiến vào thiên nhãn lĩnh vực. Tốc độ của hỏa tiễn thật quá nhanh, mặc dù do ảnh hưởng của thiên nhãn lĩnh vực có chậm đi một chút nhưng cũng chỉ trong chớp mắt đã tới trước mặt ám ảnh khôi lỗi.
Phệ Ma đao trong tay ám ảnh khôi lỗi quang mang chợt lóe lên, u lục sắc hỏa diễm tức thì tiêu thất còn năng lượng của ám ảnh khôi lỗi thì lại tăng thêm một chút. Tà Nguyệt buột miệng khen: "Tốt, không hổ là Phệ Ma đao. Xem ra ta đoán không sai, năng lượng của Phệ Ma đao không biết bị ngươi dùng phương pháp gì làm ba động nên mới có thể hấp thu hết khí tức của hắc ám và tà ác. Quả nhiên là một thanh hắc ám thần khí đỉnh cấp, bất quá có thần khí không chưa đủ mà còn phải coi thực lực của người sử dụng như thế nào".
Vừa nói trong thì trong tay hắn xuất hiện một cái hắc sắc linh đang (cái chuông gió), linh đang này có ba phiến chạm vào nhau phát ra một tiếng "đinh" khe khẽ. Thanh âm rất nhẹ nhưng khi Niệm Băng nghe thấy thì lại giống như bị một tiếng chuông lớn vang bên tai, bất giác lui về sau một bước xém chút nữa lảo đảo ngã xuống đất. Bảy ảnh khôi lổi đứng trước mặt cũng ảm đạm đi rất nhiều. Chỉ có quang mang của bảy thanh thần đao thì vẫn cường thịnh như cũ. Biến hóa này khiến cho thâm tâm Niệm Băng kinh hãi, hắn căn bản không biết đã xảy ra chuyện gì.
Tà Nguyệt mỉm cười nói: "Ta không nghĩ sẽ vì ngươi mà hao phí quá nhiều pháp lực, vì vậy mới dùng một hắc ám thần khí là Đoạt Phách Linh này để tiễn ngươi đi. Đoạt phách có bảy tiếng, nhất vi chấn chi gian ".
Dứt lời, linh đang trong tay hắn khẽ rung lên. Tức thì linh thanh so với hồi nãy mạnh hơn rất nhiều. Niệm Băng lúc này chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng, thiên nhãn huyệt tự động đóng lại, ma pháp lực trong cơ thể như bị cái gì đó trói buộc. Thiên nhãn lĩnh vực mất đi sự khống chế của Niệm Băng tự động biến mất. Khi hắn tỉnh táo lại thì phát hiện bên người chỉ còn bảy ảnh khôi lỗi. Chỉ là trừ ám ảnh khôi lỗi ra thì quang mang những ảnh khôi lỗi khác ảm đạm đi tới mức không còn thấy rõ. Niệm Băng bất giác cười khổ, Tà Chủ so với tưởng tượng của hắn đáng sợ hơn quá nhiều, đó chỉ mới là một tiếng kêu củalinh đang thôi.
Tà Nguyệt lạnh nhạt cười nói: "Xem ra ta vẫn còn đánh giá ngươi quá cao. Một cái chấn chi gian ngươi đã chịu không nổi. Hiện tại có lẽ ngươi cũng hiểu rõ, đỉnh cấp thần khí còn phải coi nằm trong tay người sử dụng là ai. Đây là tiếng thứ hai của Đoạt Phách Linh tuyệt chi âm. Nếu như ngươi có thể chịu nổi thì ta tạm thời tha cho ngươi một mạng". Dứt lời, Đoạt Phách Linh trong tay hắn một lần nữa đưa lên.
Niệm Băng ráng gượng đứng dậy, tả thủ phất lên thu hồi lại bảy thanh ma pháp đao, đồng thời tán đi năng lượng của bảy ảnh khôi lỗi. Năng lượng của toàn hệ ảnh khôi lỗi tức thì trở về người Niệm Băng khiến cho tinh thần của niệm Băng khôi phục lại chút ít, đồng thời khiến cho ma pháp lực của hắn tăng lên khá nhiều. Chỉ là Phệ Ma đao không hề cấp cho hắn một chút năng lượng gì, tựa hồ như tất cả khí tức tà ác mới khi nãy hấp thu đều bị đao thôn phệ hết.
"Chờ một chút" Niệm Băng đột nhiên lên tiếng, hắn mở rộng hai tay ra cho thấy mình không có ý phản kháng. "Một tiếng linh của ngươi đã phá tan tiên thiên lĩnh vực của ta, ta thừa nhận mình không phải là đối thủ của ngươi."
Tà Nguyệt có chút hứng thú nhìn Niệm Băng nói: "Nói như vậy thì ngươi sẽ thần phục ta?".
Sở dĩ hắn coi trọng Niệm Băng bởi vì thiên phú của Niệm Băng thì dù là Tát Phân hay Ti Na cũng không thể so sánh. Chỉ cần dạy dỗ thích hợp thì với thiên phú đó hoàn toàn có thể biến Niệm Băng trở thành một người như hắn. Tát Phân mặc dù rất cường đại nhưng hắn cũng chỉ là một Minh Vu, khác biệt lớn nhất giữa Minh Vu và Vu Yêu chính là Minh Vu không có thân thể. Không có thân thể đương nhiên là không sợ vật lý công kích nhưng không có thân thể thì tự nhiên cũng không có khiếu huyệt.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #267


Báo Lỗi Truyện
Chương 267/461