Chương 265 (Hạ): Nhiệt huyết ngã thế nhĩ môn nghênh chiến


Đem ma pháp khí tức cùng năng lực thiên nhãn thu hồi lại, toàn thân Niệm Băng cảm thấy mệt mỏi do tiêu hao sức lực quá lớn. Hắn không dám chậm trễ vội thu bốn cái Mặc Áo Đạt Ti Phong Ấn Chi Bình vào không gian giới, đoạn tuyệt ngoại hô hấp, hấp thu tiên thiên khí tức và ma pháp nguyên tố xung quanh. Hắn đã hứa nhận trọng trách phòng ngự thì phải chuẩn bị trạng thái tốt nhất. Mặc dù Niệm Băng chưa bao giờ gặp qua nhưng cũng có chút hiểu biết về sự cường đại của Minh Vu. Khi đó, dù là người như Hi Lạp Đức còn cảm thấy khủng bố bởi sự xuất hiện của Minh Vu. Hai tên gia hỏa cường đại này chỉ sợ bản thân mình rất khó đối phó, hiện tại chỉ hy vọng ma pháp trận mình bố trí có thể đạt hiệu quả tốt.
Trong lúc Niệm Băng mang tâm trạng bất an không ngừng khôi phục ma pháp lực thì tại một nơi cách sơn cốc không xa, trong một băng động do người mở ra không lâu, lại đang tràn ngập hắc ám tà ác khí tức. Minh Vu Tát Phân dưới sự giúp đỡ của chủ nhân Tà Nguyệt sớm đã khôi phục lại thực lực, hắc vụ lởn vởn ẩn chứa khí tức cường đại lúc ẩn lúc hiện
"Tà chủ, chúng ta có tiếp tục hành động hay không? Hiện tại thất long vương đều đã tề tụ, sợ rằng chúng ta khó mà chiếm tiện nghi. Với năng lực của ngài tối đa cũng chỉ có thể đồng thời đối phó được hai đến ba long vương. Trừ Hắc Ám long vương đang bảo hộ Quang Minh long vương ra thì còn ít nhất năm long vương phụ trách thủ hộ. Chỉ cần bọn họ kiên quyết phòng thủ không ra thì chúng ta khó mà hành động được."
Tà Nguyệt chắp tay đứng, khí lạnh xung quanh không hề gây chút ảnh hưởng nào tới hắn. Phán đoán của Tát Phân rất chính xác. Mặc dù trong thất long vương, Quang Minh long vương có uy hiếp lớn nhất tới hắn thì do sinh nở nên vô pháp ra tay, nhưng Long Ngữ ma pháp của các long vương khác cũng không phải là trò đùa. Đã chuẩn bị nhiều năm nay, hắn thật không muốn thất bại, nhưng nếu từ bỏ thì hắn không chút cam tâm.
Đi qua đi lại trong hang động, Tà Nguyệt không ngừng suy nghĩ. Rốt cuộc là động thủ hay từ bỏ? Hắn không cam tâm, hắn thật sự không cam tâm. Nếu như quả có thể lấy được toàn bộ Mặc Áo Đại Ti Phong Ấn Chi Bình thì có thể mở ra quốc độ thất lạc trong giấc mơ của hắn. Tới khi đó, lời thề năm xưa chắc chắn sẽ được khai mở. Nhưng thất long vương tại đại lục tuyệt đối là tối cường giả. Thất long vương tề tụ, dù có hai người không tham chiến cũng chỉ sợ...
"Tà chủ đại nhân, ngài hãy sớm ra quyết định đi. Ta vừa mới cảm nhận được sinh mệnh khí tức ba động, chỉ sợ con quang minh long kia sắp sanh rồi. Hiện tại chúng ta còn có thời gian ba ngày. Theo như phỏng đoán mà nói thì quang minh long cả sinh lẫn ấp trứng nhanh nhất cũng phải ba ngày mới hoàn thành".
Một hắc sắc thân ảnh từ trong nơi hắc ám từ từ bước ra, thân ảnh tới thẳng bên người Tà Nguyệt, ôn nhu dựa vào hắn. Đấy chính là Hấp Huyết quỷ vương Ti Na.
Tà Nguyệt ôm lấy cái eo mảnh khảnh của Ti Na, im lặng một chút rồi nói: "Hành động lần này không thể hủy bỏ. Lần trước chúng ta xuất hiện đã khiến cho thất long vương có sự cảnh giác, bỏ qua lần cơ hội này thì có thể sẽ không còn cơ hội nữa. Dù cho phải có hy sinh thì chúng ta vẫn phải hành động. Trước tiên ta nói trước, không có mệnh lệnh của ta, nếu ai tự tiện thoái lui thì đừng trách ta không khách khí. Được rồi, bây giờ tất cả chuẩn bị, ba canh giờ sau sẽ ra tay".
Nghe quyết định của Tà Nguyệt, Tát Phân cũng không dám nói gì thêm. Mặc dù hắn là Minh Vu nhưng hiện tại hắn chỉ là một thủ hạ cao cấp dưới tay Tà Nguyệt. Huống chi đúng như lời Tà Nguyệt nói, nếu như bỏ qua lần này thì chỉ sợ không còn cơ hội nữa.
Niệm Băng vừa minh tưởng vừa quan sát hành động của thất long vương. Trong chốc lát đã qua nửa canh giờ. Thần sắc Quang Minh long vương Địch Mạn Đặc Đế từ hòa hoãn dần trở nên khẩn trương, còn sáu long vương khác thì vẫn không có biểu hiện gì nhưng thần sắc lại rất ngưng trọng, hiển nhiên lúc này Địch Mạn Đặc Đế đã sắp sanh.
Ma pháp lực của Niệm Băng bởi vì ở bên cạnh thất long vương nên khôi phục rất nhanh. Ma pháp nguyên tố không ngừng ngưng tụ cộng thêm tiên thiên chi khí khiến cho sức lực tiêu hao quá độ do thi triển tiên thiên lĩnh vực lúc trước dần dần khôi phục. Không cần mất nhiều thời gian, hắn đã trở về trạng thái tốt nhất.
Đột nhiên thân thể của thất long vương đồng thời chấn động, một tầng quang mang nhàn nhạt từ người Quang Minh long vương Địch Mạn Đặc Đế từ từ bay ra. Xuất hiện đầu tiên lại là hắc sắc quang mang, tiếp sau đó hắc sắc quang mang dần biến thành bạch sắc. Tiếp đó biến thành hôi sắc (màu xám). Trong quang mang dường như đang bao bọc lấy một vật hình tròn.
Niệm Băng lần đầu tiên nhìn thấy long đản (thai rồng) bất giác trợn tròn mắt. Quả trứng này dài độ khoảng hai xích, khắp chu vi tỏa ra một lớp quang mang màu xám, khắp thân bóng loáng.
Niệm Băng thầm thở phào nhẹ nhõm. Hắn biết cửa thứ nhất đã qua, bây giờ chỉ hy vọng sau đó đừng xuất hiện chuyện gì là tốt nhất. Trứng đã được sinh ra, hắn không cần phải lưu trong động liền quay người đi ra thẳng ngoài cửa động. Hắn ngồi xuống minh tưởng đồng thời vừa chú ý mọi động tĩnh xung quanh. Vừa minh tưởng, Niệm Băng vừa cầu nguyện : "Tiểu long vương, ngươi mau sớm sinh ra đi. Bằng không ta coi như tiêu rồi".
Vào lúc này Niệm Băng cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm. Ma pháp lực dù khôi phục nhanh nhưng dù đã khôi phục thì cũng khó mà đối mặt với nguy cơ trước mắt.
Không biết bao lâu, khi ma pháp lực trong cơ thể đã khôi phục hoàn toàn, Niệm Băng từ mặt đất đứng dậy, lấy bảy thanh ma pháp từ trong không gian giới ra cắm trên mặt đất. Hắn nhắm mắt lại, đem tinh thần lực toàn bộ tập trung tại thiên nhãn huyệt chú ý hết mọi động tĩnh xung quanh.
Đột nhiên tinh thần lực cùa Niệm Băng chợt thoáng động. Hắn mở hai mắt ra, trong lòng thầm than một tiếng. Xem ra cái gì tới cũng phải tới, mặc dù trong lòng hắn hy vọng nguy hiểm có thể tránh xa, hy vọng có thể sống lâu một chút nhưng những gì phải đến thì vẫn phải đến, hắn tuyệt sẽ không lùi bước. Lúc này tâm tình trong lòng Niệm Băng ngược lại rất bình tĩnh, đứng yên một chỗ chờ đợi.
"Không, hỗn đản"
Tát Phân phẫn nộ gầm lên. Một cỗ năng lượng cực lớn không biết từ đâu xuất hiện đánh thẳng vào tinh thần lực của hắn. Mặc dù tinh thần lực của Minh Vu không hề yếu hơn Long thần nhưng cũng chịu không nổi cú đánh như thế này.
Mười mấy tên Minh ma sớm đã ngã gục xuống đất, mất đi năng lực hành động. Thủ hạ do Hấp huyết quỷ vương Ti Na dẫn đi quá nửa cũng gục trên mặt đất, tinh thần lực của bọn chúng quá yếu nên ảnh hưởng nghiêm trọng tới thân thể.
Trong đám người trên thì chỉ có Tà Nguyệt cùng Ti Na là hầu như không bị chút ảnh hưởng gì. Ánh mắt của Tà Nguyệt lóe lên một đạo u lam sắc quang mang, miệng thì phát ra từng tiếng rít gò khe khẽ. Một đạo lục sắc quang mang từ từ bay ra bao trùm lấy toàn bộ thủ hạ mà hắn dẫn tới vào bên trong, ngăn lại toàn bộ sự công kích tinh thần lực ở bên ngoài.
"Một ma pháp trận thật cao minh, Long vương từ khi nào mà cũng bố trí ma pháp trận như vậy? Cái này hiển nhiên là chuẩn bị dành cho bọn ta". Từng đạo u lam sắc quang mang từ từ bay lên, trong nháy mắt đã biến mất.
Niệm Băng nơi động khẩu chợt rùng mình, ý thức bỗng chút mơ hồ kinh hãi nói: "Thực ghê gớm, ngang nhiên một lúc phá mất bốn cái Vĩnh Hằng Đích Thụy Miên của ta. Cái tên gia hỏa này có còn là người không vậy? Bọn chúng sao lại có thể làm được như vậy?"
Niệm Băng rất có niềm tin với Vĩnh Hằng Đích Thụy Miên ma pháp trận, không thể ngờ ma pháp trận lại bị đối phương dễ dàng phá giải như vậy. Đương nhiên hắn cũng không biết Tà Nguyệt lúc này cũng đang rất tức giận, thủ hạ đắc lực của hắn không ngờ lại bị tiêu hao đi mất ba phần chiến đầu lực do những cái ma pháp trận này.
Sự xuất hiện của ma pháp trận Vĩnh Hằng Thụy Miên không hề làm mất đi niềm tin của Tà Nguyệt mà ngược lại còn làm hắn tự tin hơn trong hành động. Bởi vì hắn biết rõ một chủng tộc cao ngạo như long tộc mà lại sử dụng tới ma pháp trận rõ ràng là có nguyên nhân. Nguyên nhân gì thì hắn không biết nhưng chắc chắn là bất lợi với đám long vương.
Khí hậu ấm áp như mùa xuân trong sơn cốc dần trở nên lạnh, đây không phải chỉ là hàn khí mà nó còn mang theo khí tức âm lãnh. Niệm Băng cứ đứng đợi địch nhân tới, tại trước của động hắn đã sớm họa một cái Băng Hỏa Đồng Nguyên lục mang tinh. Lúc này hắn không khỏi nhớ đến cái áo giáp của mình, nếu như còn có những ma pháp quyển trục trên áo giáp đó thì nói không chừng còn chống đỡ được thêm một chút.
Trong hang đông không có chút động tĩnh. Hiển nhiên trong thời gian ngắn không thể nào thành công ngay được. Dưới mặt đất bắt đầu xuất hiện những chấn động nhẹ. Niệm Băng chợt thấy rùng mình, hắn biết địch nhân lúc này đã tới.
Đột nhiên trước mặt Niệm Băng khoảng mười mấy trượng, mặt đất bỗng nhiên xuất hiện vô số vết nứt. Từng bàn tay xương xẩu từ vết nứt giơ lên, âm thanh khanh khách mang theo một áp lực khủng bố. từng bộ khô lâu từ vết nứt chui ra, trong tay mỗi con đều cầm một thanh cốt đao. Động tác của bọn chúng rất chậm, tại đôi mắt lấp lánh lục sắc quang mang nhàn nhát. Âm thanh ma sát xương cốt khiến Niệm Băng muốn nổi da gà, đây là lần đầu tiên hắn thấy những thứ thế này.
Khô lâu số lượng càng lúc càng nhiều, tựa hồ như không có ý định dừng lại. Đám khô lâu như phát hiện ra sinh khí trên người Niệm Băng, từng tên từng tên chỉnh tề giơ cao cốt đao không ngừng tiến về hướng Niệm Băng.
Niệm Băng không động đậy, hắn tuyệt không hề nôn nóng. Áp lực mà khô lâu mang tới còn xa mới bằng thực lực của chúng. Đám khô lâu khi xuất hiện khiến cả sơn cốc tràn ngập khí tức tử vong, mỗi bước bọn chúng tiến tới, tim của Niệm Băng lại nhảy lên một lần.
Cuối cùng, áp lực tâm lý cũng khiến cho Niệm Băng không thể chịu đựng. Thiên nhãn huyệt mở ra quét qua đám khô lâu. Hắn nhận thấy bên trong đầu đám khô lâu này đều có một đoàn lục sắc hỏa diễm. Đoàn lục sắc hỏa diễm này hiển nhiên là nguồn suối lực lượng của toàn bộ đám khô lâu. Đám tử vong sinh vật này làm thế nào tới được đây ? Niệm Băng không biết nhưng khẳng định chúng không phải bằng hữu của mình.
"Phát ra đi, thánh quang quán xuyên thiên địa! Ngươi đại biểu cho quang minh vô tận chiếu khắp đại địa. Hãy huyễn hóa đi thánh quang khí tức, dưới diệu dụng của Băng Hỏa Đồng Nguyên, hãy phát ra quang mang thần thánh của ngươi. Thần thánh chi quang"
Quán xuyên thiên địa đích Thụ Quang bỗng nhiên sáng rực. Một đạo nhũ bạch sắc quang mang nhu hòa không ngừng ngưng tụ trước người Niệm Băng. Đám khô lâu đang tiến lên phía trước theo một tiết tấu . Bọn chúng tựa như đối với nhũ bạch sắc quang mang rất là e sợ, bước chân đang tiến chợt dừng lại. Bọn chúng giống như đang chờ đợi cái gì đó.
Đột nhiên, một thanh âm bén nhọn từ phương xa vang lên. Đám khô lâu như quên hết tất cả, thân hình đang ngây ngốc trở nên cực kỳ linh hoạt, từng tên từng tên liên tục lao về phía Niệm Băng, xương cốt bọn chúng đều tỏa ra một lớp lục sắc quang mang.
Hai mắt của Niệm Băng lúc này đã sớm biến thành nhũ bạch sắc quang mang. Thông qua thiên nhãn huyệt, hắn có thể thấy rõ ràng từng hành động của đám khô lâu. Quang mang bạch sắc nhu hòa đại phóng, thần thánh chi quang chiếu khắp mặt đất từ từ lan ra xa. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Thần thánh chi quang cũng chính là tịnh hóa chi quang dùng để đối phó với hắc ám sinh vật là hiệu quả nhất. Ánh bạch sắc nhu hòa chiếu qua, thân thể đám khô lâu như tuyết tan đi đều hóa thành từng luồng khí màu xám, dưới cơn gió nhẹ thổi qua liền biến mất. Từng lớp từng lớp khô lâu không ngừng ngã xuống. Ngay cả Niệm Băng cũng không thể ngờ ma pháp thần thánh chi quang lại có hiệu dụng đến như vậy.
Khi thần thánh chi quang chiếu tới những vùng đất nứt nẻ thì từ khe nứt đột nhiên tỏa ra từng làn khói xanh. Mặt đất nứt bỗng nhiên khép lại, không còn khô lâu nào từ trong đó chui ra. Bạch sắc quang mang từ từ biến mất, sơn cốc lại yên tĩnh trở lại. Nếu không phải khí tức âm lạnh càng trở nên nồng nặc thì e rằng Niệm Băng cũng nghĩ nãy giờ chưa có chuyện gì xảy ra.
"Ba ba ba"
Âm thanh vỗ tay đột ngột vang lên, từng đạo hắc ảnh giống như từ dưới đất chui lên từ từ, xuất hiện trước mặt Niệm Băng rồi từng bước từng bước tiến về phía hắn.
"Ta đã nói đám long vương sao có thể bố trí được ma pháp trận tinh diệu như thế, thì ra là có một tên nhân loại ở đây, hơn nữa còn là một quang minh ma pháp sư. Xem bộ dạng thì ngươi là do đám long vương mời tới giúp thì phải."
Niệm Băng biết chánh chủ đã tới, mi tâm phát ra một đạo bạch quang. Thông qua thiên nhãn huyệt, hắn có thể thấy rõ từng đạo thân ảnh ẩn bên trong hắc vụ. Ở ngay phía trước chính là một người toàn thân mặc hắc bào, người lên tiếng chính là hắn. Bên trái hắn là một nữ tử thân hình thon thà, nước da trắng ngần; tướng mạo tuyệt đẹp nhưng lại phát ra một khí tức yêu dị. Bên phải hắn là một đám khí màu xám. Nhìn tháy đám khí này, tâm tình Niệm Băng tức thì trầm xuống, cái thứ này Niệm Băng chưa hề thấy qua. Sau lưng ba người này có trên một trăm các loại quái vật được bao trùm bởi hắc ám khí tức. Bọn chúng sớm không thể xưng là người bởi vì đã không còn nhân hình cùng khí tức nhân loại, chỉ là Niệm Băng cũng không biết tên gọi của đám hắc ám sinh vật này.
Niệm Băng không nói tiếng nào, không ngừng ngưng tụ ma pháp nguyên tố trong không khí. Vừa mới sử dụng một ma pháp, hắn cần phải sớm khôi phục lại pháp lực của mình.
"Thì ra là tên tiểu tử ngươi" Tát Phân phẫn nộ gầm lên một tiếng, hắc vụ từ người hắn phóng ra.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #265


Báo Lỗi Truyện
Chương 265/461