Chương 222 : Phượng Nữ, Niệm Băng cùng trải lòng ( Thượng )


Nhìn thần sắc thất vọng của thiếu nữ, trong lòng Dung Băng lại nảy sinh ý thương hại hiếm thấy, cất cao giọng qua cửa sổ nói: "Vị cô nương này, chúng ta đã dùng cơm xong, nếu không ngại xin mời vào."
Thiếu nữ ngẩng đầu hướng về phía Dung Băng, lúc nàng thấy khuôn mặt anh tuấn của Dung Băng, toàn thân nhất thời chấn động mãnh liệt, đôi mắt đẹp trong phút chốc trở nên đỏ ngầu, môi khẽ động như muốn nói gì đó, rồi lại nói không nên lời, thấy vẻ mặt của nàng Dung Băng cũng lại càng hoảng sợ, mình rõ ràng không nhận ra nàng mà! Nàng sao lại nhìn mình như vậy, trong lòng không khỏi cảm thấy sợ hãi, vội vàng đánh mắt về phía phục vụ sinh bên ngoài rồi buông màn trúc.
Tiểu vương gia của Dung vương phủ đã lên tiếng, phục vụ sinh sao dám chậm trễ, vội vàng dẫn thiếu nữ tiến nhập Cực Tiên tửu điếm, một lát sau đã tới bàn của Dung Băng và Niệm Băng, màn trúc vén lên, Dung Băng chỉ cảm thấy thấy hoa mắt, thiếu nữ kia đã đi tới trước mình một thước, không đợi hắn minh bạch, thiếu nữ đã lao vào ngực hắn. Dung Băng kinh hãi thất sắc, mặc dù hắn đối với thiếu nữ cực mỹ này rất có hảo cảm, nhưng hắn luôn luôn biết kiềm chế, đột nhiên gặp phải tình huống này liền xoay người lao ra khỏi ghế, thiếu nữ kia lao tới rất mạnh, lại vồ hụt mất đi trọng tâm, Dung Băng chỉ thấy nàng chống một tay lên ghế, cả người lộn ngược lại, không đợi hắn phản ứng, thiếu nữ một lần nữa đứng trước mặt hắn, đôi mắt đẹp đã có phần tức giận.
"Niệm Băng, ngươi…" Thân thể mềm mại của thiếu nữ run nhè nhẹ, nàng chính là kẻ đang khổ tâm đi tìm Niệm Băng, Phượng Nữ, một đường tới đây, nàng cơ hồ không hề được nghỉ ngơi, đi tới Đô Thiên thành, thân thể của nàng rốt cục có phần không chịu được nữa, vừa lúc nhìn thấy phạn điếm này sinh ý rất tốt. Cho nên mới chuẩn bị vào ăn, liền xuất hiện một màn bên ngoài, đột nhiên nhìn thấy "Niệm Băng" từ cửa sổ ngó ra, nhất thời khiến Phượng Nữ vừa buồn vừa vui. Niệm Băng thật sự không chết, hắn thật sự không chết! Nóng lòng tiến nhập tửu điếm, nhưng không nghĩ tới mình muốn chui vào lòng "Niệm Băng" lại bị cự tuyệt.
Nghe Phượng Nữ gọi Niệm Băng hai chữ, Dung Băng lúc này mới phản ứng lại, biết nàng hiểu lầm, vừa định giải thích, màn trúc mở ra, Niệm Băng từ bên ngoài đi vào, vừa vào cửa, hắn liếc mắt liền thấy được Phượng Nữ, trong mắt nhất thời toát ra vẻ kinh hỉ, vội vàng tiến lên vài bước, mở hai tay hướng về phía Phượng Nữ ôm lấy. Phượng Nữ lúc này đang bực tức, mắt thấy một nam tử xa lạ chạy tới ôm mình, không chút nghĩ ngợi, đánh ra một chưởng. Niệm Băng trong lúc kinh hỉ đã quên mất mình đang cải biến dung mạo, với năng lực của hắn khi không dụng xuất ma pháp thì sao có thể đỡ được công kích của Phượng Nữ?
Phịch. Niệm Băng bị Phượng Nữ một chưởng đánh bay ra ngoài, lao qua màn trúc nặng nề rơi trên bàn gần vách. Chiếc bàn không chịu nổi, đã vỡ tan, may là khách nhân bàn này vừa mới tính tiền rời đi, mới không gặp họa. Mặc dù đang phẫn nộ, Phượng Nữ vẫn còn có lý trí, xuất chưởng mặc dù không nhẹ, nhưng vẫn còn đúng mực, Niệm Băng phun ra một ngụm tiên huyết, hắn bị một chưởng này của Phượng Nữ đánh choáng, nhưng sau khi được Gia Lạp Mạn Địch Tư cải tạo thân thể, cũng không gặp thương tổn quá nghiêm trọng, miễn cưỡng bò dậy giữa đống gỗ vụn.
Dung Băng nhìn đệ đệ bị đả thương, trong mắt lãnh quang đại phóng, nhoằng một cái, hỏa diễm bốc lên quanh thân, một bước tới che trước mặt đệ đệ.
Phượng Nữ nhìn vẻ xa lạ và phẫn nộ trong mắt Dung Băng: "Ngươi, Niệm Băng, ngươi không nhận ra ta sao?"
"Đừng hiểu lầm." Niệm Băng bước tới bên cạnh Dung Băng, một tay xoa ngực, nói: "Phượng Nữ, ta mới là Niệm Băng, hắn là ca ca ta."
Phượng Nữ ngẩn người, nghi hoặc nhìn Niệm Băng, hỏa diễm trên người Dung Băng đã biến mất, tự tiếu phi tiếu gõ đầu Niệm Băng nói: "Được! Lần này là phiên ta giả mạo ngươi."
Niệm Băng nhìn chúng phục vụ sinh vội vã đi tới, thấp giọng: "Nơi này không phải chỗ nói chuyện, về lữ điếm trước rồi hãy nói."
Lúc này Phượng Nữ cũng đã thanh tỉnh, nàng đã nhận ra thanh âm của Niệm Băng, cũng nhận ra vài điểm khác biệt nhỏ giữa Dung Băng và Niệm Băng, nhưng nghi hoặc trong lòng lại càng thêm mãnh liệt.
Dung Băng hướng về phía phục vụ sinh đang đi tới nói: "Nơi này không có việc gì, có gì hư hỏng cứ tính cho ta. Chúng ta đi."
Ba người rời khỏi Cực Tiên tửu điếm, dùng tốc độ nhanh nhất trở về lữ điếm, vừa vào phòng, Niệm Băng lập tức đưa tay vào ngực, ấn ấn vào hung châm trước ngực, quay lại bộ dáng ban đầu.
Nhìn hai Niệm Băng giống nhau như đúc trước mặt, Phượng Nữ hoàn toàn ngốc trệ, "Ngươi, các ngươi…"
Dung Băng mỉm cười nói: "Vị này cô nương nhất định là hiểu lầm rồi, ta cùng Niệm Băng là huynh đệ, phụ thân chúng ta là song bào thai, từ nhỏ hai người chúng ta đã rất giống nhau, cũng khó trách ngươi nhận lầm, bất quá, lần sau ngươi cần phải cẩn thận một chút, nghìn vạn lần không nên ôm nhầm tình lang. Niệm Băng, ta mệt, về trước đi nghỉ, ngươi cùng vị cô nương này nói chuyện vui vẻ." Nói xong, cười cười quái dị với Niệm Băng, rồi ly khai lữ điếm.
Dung Băng đi, Phượng Nữ nhìn Niệm Băng nói: "Đây là chuyện gì? Hai người các ngươi…"
Niệm Băng thở dài một tiếng, tiến lên nắm tay Phượng Nữ, đưa nàng tới bên giường ngồi xuống, nói: "Phượng Nữ, ngươi nghe ta giải thích. Vừa rồi, vị kia là ca ca của ta, giống như hắn nói, hai người chúng ta lớn lên rất giống nhau, mà hắn có địa vị rất cao ở Đô Thiên thành, để tránh phiền toái, ta mua một kiện ma pháp vật phẩm để cải biến dung mạo, nói đến thật sự là khéo, mấy ngày trước vị hôn thê của ca ca vừa mới nhận lầm ta, không nghĩ tới, lần này ngươi tới nhận lầm hắn."
Phượng Nữ mặt đỏ bừng, quan tâm nhìn Niệm Băng: "Ngực còn đau không? Lúc ấy ta …"
Niệm Băng nắm chặt tay Phượng Nữ, nói: "Không sao, ta da dày, thấy ngươi, thương thế nào cũng khỏi ngay. Phượng Nữ, ngươi cố ý tới tìm ta? Trưởng lão của tộc các ngươi biết không?"
Phượng Nữ vành mắt đỏ lên, nhớ tới lo lắng mấy ngày nay, không nhịn được lao vào lòng Niệm Băng, gắt gao ôm hắn, mặt rúc trong ngực hắn, khóc lớn. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Niệm Băng thấy Phượng Nữ khóc thì ngơ ngác, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì cho tốt, đành ôm lấy thân thể mềm mại của nàng, cảm thụ thân thể tràn ngập co dãn, trong lòng tràn ngập yêu thương.
Bờ ngực ấm áp của Niệm Băng khiến Phượng Nữ cảm thấy rất an tâm, ủy khuất trong lòng dần biến mất theo nước mắt, dần dần, tiếng khóc đã không còn, Phượng Nữ chậm rãi ngẩng đầu lên, Niệm Băng cũng đang cúi đầu nhìn nàng, thân thể hai người đồng thời chấn động, Niệm Băng không thể kiềm chế được cảm tình trong lòng, cúi đầu, thật sâu, thật sâu hôn lên đôi môi đỏ mọng mềm mại thơm tho đó.
Phượng Nữ đầu tiên là có ý tránh, nhưng nàng nhanh chóng lây nhiễm nhiệt tình của Niệm Băng. Hai tay vốn đang ôm hông hắn, giờ đưa vòng qua cổ, không cần ngôn ngữ trao đổi, trong cái hôn thật sâu này, tình cảm của bọn họ đã được thăng hoa, trong lòng hai người đều tràn ngập tình yêu.
Một lúc lâu, môi rời môi, Phượng Nữ thẹn thùng cúi đầu, nàng phát hiện, không biết lúc nào mình đã ngồi ở trên đùi Niệm Băng. Phía dưới mông tựa hồ có cái gì đó cưng cứng, mặt đỏ lên như quả táo, trong lòng Phượng Nữ không ngừng kịch liệt rung động, nàng muốn đứng lên, nhưng toàn thân lại chẳng có một tia khí lực nào.
Niệm Băng ôm chặt Phượng Nữ, lý trí giãy giụa trong tình dục, Phượng Nữ đối với hắn có hấp dẫn lực quá lớn, để đè nén ham muốn trong lòng, hắn hỏi: "Phượng Nữ, ngươi còn không có nói cho ta biết tại sao lại ly khai mấy vị trưởng lão trong tộc các ngươi. Chẳng lẽ bọn họ cũng tới nơi này sao?"
Phượng Nữ lắc đầu, thấp giọng đáp: "Ngươi trước buông ta ra, để ta đứng lên, nếu không nhân gia nói thế nào được?"
Niệm Băng cố nén sự không nỡ trong lòng, ôm lấy Phượng Nữ đặt ở bên cạnh, đã không còn tiếp xúc thân thể, xúc động quả nhiên đã giảm bớt đi rất nhiều.
Phượng Nữ thẹn thùng liếc nhìn Niệm Băng, nói: "Ta là cố ý chạy đến tìm ngươi, cũng có thể nói là trốn đi ra, ngày đó, Không trưởng lão nói ngươi đã chết, lúc ấy ta đã nghĩ đi tìm thi thể của ngươi, lại bị Hư trưởng lão đánh ngất mang về tộc, cũng đem ta giam trong phòng bị phong ấn, ngươi biết ta đã thương tâm cỡ nào không? Sau đó, không biết tại sao, ta lại phá được phong ấn, lúc ấy, ta đã không biết là mình nên cao hứng hay là nên khổ sở, lập tức bỏ chạy đến Áo Lan thành tìm thi thể của ngươi, khi đó ta nghĩ, sao cũng phải cho ngươi nhập thổ yên ổn, sau đó chịu tang ngươi. Nhưng ai biết, tìm mãi cũng không thấy thi thể ngươi ở nơi nào, ta ôm một tia may mắn, tiến nhập Áo Lan thành, ta nghĩ, ngươi nếu từng xuất hiện ở công tước phủ, có lẽ nơi đó sẽ có tin tức của ngươi."
Nghe đến đó, Niệm Băng nhịn không được chen lời: "Vậy ngươi có gặp can mụ (ND: mẹ nuôi) của ta không? Chính là Phượng Yên của tộc các ngươi đấy."
Phượng Nữ lắc đầu, đáp: "Không. Ta vừa đến cổng của công tước phủ thì gặp Tử Thanh Kiếm, hắn nói cho ta biết ngươi đã đến Đô Thiên thành, ta tính toán thời gian một chút, mới phát hiện nguyên lai ngươi chưa chết, Niệm Băng, ngươi biết khi đó ta đã mững rỡ thế nào không? Lúc ấy ta lập tức chạy tới Đô Thiên thành này, tự nhiên không tiến vào công tước phủ nọ, chuyện của Phượng Yên tiền bối ta cũng nghe nói qua, kỳ thật, đây căn bản không thể nói ai đúng ai sai, nàng lựa chọn tình yêu mà tộc nhân không cho phép, các trưởng lão không có mặt, ta sao lại phải làm khó nàng chứ, ngươi không cần lo lắng."
Niệm Băng biết Phượng Nữ hiểu lầm ý mình, cũng không giải thích, không nhịn được lại kéo ngọc thủ thon dài trắng nõn của Phượng Nữ, thấp giọng nói: "Vậy còn ngươi? Ngươi nguyện ý buông bỏ mọi chuyện trong tộc để ở cùng ta một nơi không? Phượng Nữ, lần trước gặp mặt ta đã muốn nói câu này với ngươi."
Phượng Nữ chấn động toàn thân, đột nhiên vội vàng che miệng Niệm Băng, nói: "Không, không cần nói. Niệm Băng, xin lỗi, ta, ta không thể."
Niệm Băng ngây ra một lúc, hỏi: "Tại sao? Phượng Nữ, chẳng lẽ ngươi…"
" Không, không phải, Niệm Băng, nếu trong lòng ta không có ngươi, vừa rồi sao có thể …, thế nhưng, tphượng tộc không thể không có ta! Có lẽ, trong mắt ngoại nhân, phượng tộc chúng ta một tồn tại phi thường cường đại, nhưng bọn họ nào biết nỗi khổ của phượng tộc chứ? Phượng tộc lấy trưởng lão làm lĩnh đạo, năm vị trưởng lão thống suất toàn tộc, năm vị trưởng lão cũng không phải vốn đã có, mà là từ Phượng Hoàng Niết Bàn Đại Điển, vốn là, năm đó phụ thân của Phượng Yên tiền bối là đại trưởng lão qua đời, Phượng Yên tiền bối trở thành hy vọng trong tộc, lúc đó, thời gian vẫn còn quá đủ, chỉ cần nàng có thể đạt tới đệ tam biến Phượng Huyễn Ma Thân trước đại điển thì cũng đủ ứng phó với biến hóa trong đại điển. Thế nhưng, nàng lại nghe theo tình cảm của chính mình mà ly khai phượng tộc. Phượng hoàng niết bàn đại điển chẳng những là kỳ ngộ của phượng tộc chúng ta, đồng thời, cũng là khảo nghiệm đối với phượng tộc, một khi điển lễ không thể hoàn thành, cả phượng tộc chúng ta đều chịu đả kích mang tính hủy diệt. Hai năm sau đại điển sẽ diễn ra. Niệm Băng, nếu ngươi trong lòng thật sự có ta, hãy chờ ta hai năm được không? Hai năm sau, chỉ cần ta có thể giúp phượng tộc vượt qua Phượng Hoàng Niết Bàn Đại Điển, nhất định sẽ cùng ngươi ở một nơi."
Niệm Băng mắt lóe sáng, giật tay Phượng Nữ đang cho miệng mình ra, nói: "Phượng Nữ, ở cùng một chỗ với ta cũng không ảnh hưởng đến phượng tộc, ta không yêu cầu ngươi cái gì, chỉ cần ngươi nguyện ý, tùy thời đều có thể phản hồi phượng tộc, Phượng Hoàng Niết Bàn Đại Điển hai năm sau ngươi vẫn có thể tham gia! Việc này cũng không thể ảnh hưởng tình cảm của chúng ta! Phượng Nữ, mặc dù ngươi không muốn ta nói, thế nhưng, ta vẫn muốn nói với ngươi, ta đối với ngươi, có lẽ là vừa thấy đã yêu rồi, từ lần đầu tiên gặp ngươi, từng điểm nhỏ của ngươi đã khắc sâu trong lòng ta. Khi đó với ta mà nói, ngươi rất thần bí. Sau này, khi ta đã biết rõ ngươi, hình ảnh của ngươi trong lòng ta càng ngày rõ rệt, thế nhưng, ta cũng không dám đối mặt với tình cảm của chính mình, bởi vì ta muốn báo thù, ta sợ liên lụy ngươi, đồng thời, ta cũng không dám hứa hẹn cảm tình với ngươi, giống như ngươi hiện tại. Nhưng là, ta hiện tại đã minh bạch lời sư phụ từng nói, lúc cảm tình đến, chẳng có thứ gì có thể ngăn cản. Vô luận sau này ra sao, sau này sẽ phát sinh cái gì, Phượng Nữ, ta đều nói với ngươi. Ta – yêu – ngươi." Ba chữ cuối hắn nói rất rõ ràng, từng chữ một, thanh âm vô cùng chân thật.
Thân thể mềm mại của Phượng Nữ run rẩy, nước mắt theo má chảy xuống, "Niệm Băng, ta, ta cũng yêu ngươi." Mấy chữ này nàng có chút khó khăn mới nói ra được, thế nhưng, lúc nói xong chữ cuối cùng, Phượng Nữ phảng phất như được giải thoát, lại quay lại lòng Niệm Băng, hạnh phúc bao trùm lên hai người bọn họ, bọn họ đều cảm nhận được nỗi sung sướng tràn ngập trong lòng.
"Niệm Băng, hai năm, ngươi nguyện ý chờ ta hai năm không?" Phượng Nữ nằm trong lòng Niệm Băng hỏi nhỏ.
Niệm Băng mỉm cười lắc đầu, nói: "Ta không muốn, thế nhưng, ta có thể đáp ứng ngươi, tuyệt không làm ảnh hưởng tới việc ngươi tham gia Phượng Hoàng Niết Bàn Điển Lễ, đến lúc đó, ta thậm chí có thể đi cùng ngươi."
Phượng Nữ mặt đột nhiên đỏ lên, cúi đầu nói: "Thế nhưng, Niệm Băng ngươi không biết, trước Phượng Hoàng Niết Bàn Điển Lễ, nếu kẻ hy vọng trở thành tân nhiệm trưởng lão lần đầu tham gia điển lễ, thì phải là đồng thân." Nói xong mấy chữ cuối cùng, thanh âm của nàng đã rất nhỏ, may mắn là Niệm Băng nhĩ lực không tồi, mới có thể nghe rõ.
Niệm Băng nở nụ cười, nâng khuôn mặt xinh đẹp của Phượng Nữ lên, khẽ hôn lên bờ môi nàng, "Nha đầu ngốc, ngươi xem ta là người thế nào, trước khi ta chính thức cưới ngươi, ta sẽ kiềm chế chính mình. Hiện tại ngươi không có lý do gì để cự tuyệt ở cùng chỗ với ta rồi. Hai người cùng một chỗ, cũng không nhất định sẽ phát sinh cái chuyện đó! Chúng ta chỉ dùng tâm trao đổi, chỉ cần có ngươi bên cạnh ta là đủ rồi."

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #222


Báo Lỗi Truyện
Chương 222/461