Chương 2: Băng Tuyết tế tự (Trung)


Niệm Băng chậm rãi đứng lên, tuổi còn nhỏ nhưng trong ánh mắt hắn lại toát lên vẻ băng lãnh, cừu hận trong lòng hắn thiêu đốt, "Tôn nghiêm của Băng Thần Tháp? Ba ba từng nói qua, Băng Thần Tháp bề ngoài quang vinh, chỉ bất quá là một đống rác rưởi. Muốn thu hồi Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch? Đừng có nằm mộng, ta cho dù chết cũng sẽ không cho các ngươi, đó là thứ lúc tối hậu mụ mụ cho ta, các ngươi đều chết đi." Không có dấu hiệu báo trước, song quyền đồng thời chém ra, tả hồng hữu lam, lưỡng đạo quang mang phân biệt dẫn theo khí tức bất đồng nhằm ba gã Băng Tuyết pháp sư trước mặt đánh tới. Đó là hỏa cầu và thủy cầu, hai ma pháp nhất cấp, không cần ngâm xướng chú ngữ có thể sử dụng ma pháp, băng hỏa đồng thời xuất hiện, hắn cũng không ngờ được thành tích của bản thân,
Băng Tuyết tế tự trong mắt quang mang chợt lóe, rất nhanh đã ngâm nga mấy chữ đơn giản, một thủy tường nhu hòa bằng không xuất hiện, thủy thỏa va chạm sinh ra một phiến hơi nước. Hắn trong lòng chợt động, thầm nghĩ bất hảo, khi muốn tiếp tục ra tay thì đã không còn kịp.
Thân thể bé nhỏ đã từ đỉnh núi nhảy xuống, thời khắc hắn nhảy ra khỏi vách núi đen, không có chút do dự. Một tiếng tõm vang lên, thân ảnh đã biến mất trong dòng sông chảy xiết, chỉ để lại những gợn sóng nhẹ nhàng. Thanh âm Niệm Băng vẫn như trước quanh quẩn bên tai ba gã Băng Tuyết pháp sư, bọn họ rốt cuộc hiểu được ý tứ chết cũng không giao Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch ra.
Băng Tuyết tế tự tiến lên vài bước, đi đến bên vách đá, than nhẹ một tiếng: "Một đứa nhỏ kiên cường a!"
"Băng Tuyết tế tự đại nhân, điều này sao lại có thể? Hắn bao nhiêu tuổi, làm sao lại có thể thuấn pháp hai loại ma pháp? Nhưng lại là ma pháp xung đột lẫn nhau." Băng Tuyết pháp sư bên trái kinh ngạc nhìn dòng nước chảy xiết phía dưới.
Băng Tuyết tế tự lạnh nhạt nói: "Cũng không phải pháp lực của hắn cao, mà bởi vì hắn chẳng những có Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch, lại còn dung hợp Hỏa Diễm Thần Chi Thạch. Hai khối cực phẩm bảo thạch này mặc dù hắn không vô pháp sử dụng năng lực chân chính của nó, nhưng kích phát ra ma pháp sơ cấp đơn giản cũng không đáng kinh ngạc. Bất quá, băng hỏa tương khắc, nhưng đồng thời sử dụng hai loại sơ cấp ma pháp lại tựa hồ không có xung đột lẫn nhau. Điều này làm ta thật sự không minh bạch. Xem ra đứa nhỏ này trên phương diện ma pháp có thiên phú cực cao."
Pháp sư bên phải giọng căm hận nói: "Đáng tiếc, chúng ta không có đủ ma lực đem dòng sông chảy xiết này đóng băng lại, nếu không nhất định có thể tìm được hai khối bảo thạch. Băng Tuyết tế tự đại nhân, nhiệm vụ của chúng ta làm sao bây giờ? Lúc trước, thà trực tiếp lục soát toàn thân hắn."
Băng Tuyết tế tự nhìn hắn, hàn ý trong mắt khiến cho tên pháp sư kia giật mình một cái, cũng không dám nói gì thêm nữa.
"Nhớ kỹ, tu luyện ma pháp trước hết phải tu tâm, không có một trái tim bình tĩnh, năng lực ma pháp của các ngươi thủy chung không thể đạt tới cảnh giới thượng thừa. Nhiệm vụ lần này vì thất bại mà chấm dứt, hết thảy trách nhiệm ta sẽ gánh chịu. Chúng ta trở về. Băng Tuyết Nữ Thần vĩ đại a! Ta thỉnh cầu sự phẫn nộ của ngài, đưa chúng ta tới bến bờ thất lạc." Không biết từ khi nào, trên tay hắn đã có thêm một cây ma pháp trượng dài chừng một thước, thân trượng hiện ra màu lam trong suốt, chẳng biết vì sao lại chế tạo, đầu trượng lấy thế Bát Trảo Trảo Ma, giống như chúng tinh phùng nguyệt lộ ra tám ngón tay linh tinh, nắm lấy một viên bảo thạch trong suốt.
Pháp trượng chậm rãi giơ lên, băng nguyên tố trong không trung từ từ trở nên cuồng bạo, bầu trời cũng theo đó mà tối sầm xuống, sự phẫn nộ của Băng Tuyết Nữ Thần là gì? Là Băng Tuyết Phong Bạo.
Băng Tuyết Phong Bạo, lục cấp đại pham vi băng hệ ma pháp, lực công kích bình thường, phạm vi cực lớn.
Tuyết bay đầy trời làm cho nhiệt độ không khí kịch liệt hạ xuống, đây là cảnh tượng Băng Tuyết pháp sư thích nhất, bầu trời hôn ám, phong tuyết tàn phá, Băng Tuyết tế tự pháp trượng chỉ phía trước. "Đi thôi."
Hai gã Băng Tuyết pháp sư lên tiếng, toàn thân tỏa ra quang mang nhàn nhạt màu lam, giống như một mảnh bông tuyết tung bay, theo gió tuyết phiêu đãng, theo hướng Băng Thần Tháp mà đi. Băng Tuyết Phong Bạo tối thích hợp cho Băng Tuyết pháp sư tiến hành phi hành khoảng cách ngắn, mặc dù không thể giống như Phong hệ ma pháp sư liên tục duy trì phi hành, nhưng trong thời gian ngắn tốc độ so với Phong hệ ma pháp còn nhanh hơn vài phần.
Đồng bạn đi rồi, Băng Tuyết tế tự ánh mắt băng lãnh nhìn lần cuối vào Thiên Thanh hà rộng lớn, khẽ thở dài: "Hết thảy đều do trời cao quyết định đi, Băng sư thúc, ta có thể làm cho ngươi, cũng chỉ có việc này mà thôi." Với trình độ ma pháp của hắn, vốn có thể trong lúc Niệm Băng đào thoát mạnh mẽ đem hắn đánh gục, nhưng thiện niệm trong lòng khiến cho hắn không làm như vậy, cấp cho đứa nhỏ đáng thương đã mất đi cha mẹ kia một tia sinh cơ cuối cùng.
Tra Cực từ trong Đào Hoa sâm lâm đi tới bờ sông Thanh Thiên, mắt nhìn qua lưới đánh cá trên nay, miệng lầm bầm bầm nói: "Cải thiện cải thiện cuộc sống đi, mỗi ngày đều ăn rau cỏ, cho dù có ngon tới đâu, thân thể luôn thiếu dinh dưỡng a. Đánh bắt vài con thanh ngư, tẩm bổ thân thể già nua này một chút."
Không khí tươi mát có hơi ẩm ướt, chóp mũi hô hấp, khiến cho hắn cảm thấy hết sức dễ chịu, Tra Cực năm nay đã năm mươi bảy tuổi cư trú ở chỗ này cũng đã mười năm, hết thảy chung quanh đều rất quen thuộc với hắn.
Hai tay run rẩy miễn cưỡng cầm lưới đánh cá lên, dùng tay quăng lưới ra ngoài, mặc dù chỉ xa bốn năm thước, nhưng với con sông Thiên Thanh ngư sản phong phú mà nói, chỉ cần hắn chịu khó kiên nhẫn chờ đợi, nhất định sẽ không phải tay không đi về. Đem lưới đánh cá cố định ở bên cạnh, lấy một cái ngư tuyến trong đó buộc ở cổ tay mình, Tra Cực ngồi dựa vào một gốc cây đại thụ bên cạnh, mùa hè nóng như lửa, ngồi hóng mát dưới bóng cây quả là lựa chọn đúng đắn.
Thân thể vừa mới ngồi xuống, ngư tuyến trên tay Tra Cực đột nhiên chấn động mãnh liệt, đôi mắt vốn đã nhắm lại của hắn mở ra, tinh quang chợt lóe lên, "Vận khí sẽ không tốt vậy chứ. Bình thường, phải mất một chút thời gian mới được. Phôi liễu, sao lại không phải cá, cái lưới đánh cá đáng thương của ta!" Khi hắn nhìn vào trên sông, lại nhìn thấy một khối mộc đầu, mộc đầu không lớn, dài ước chừng một thước, hình dáng gồ ghề, đang quấn quanh thân nó là một lưới đánh cá không thể tính là chắc chắn, không cần nhìn hắn cũng biết, sợ rằng lưới đánh cá này xem như bỏ đi. Nguồn: http://truyenyy.com
Tra Cực còn chưa kịp cảm thán vận khí bản thân đáng thương, đã phát hiện ra trên cây gỗ kia có một đôi tay mảnh khảnh, có người, trong sông có người. Không dám chậm trễ, hắn đem ngư tuyến nhanh chóng quấn quanh đùi mình, chạy nhanh ra xa bờ, bằng lực ở chân kéo cả người cả khối gỗ lên bờ.
"Không…" Niệm Băng mạnh mẽ ngồi dậy, thở hổn hển từng hơi một. Trong mắt lộ ra thần sắc kinh nghi bất định.
Tiếng chim kêu rõ ràng truyền vào trong tai, ánh sáng nhu hòa chiếu vào trên người hắn, mang tới vài phần ấm áp, dùng sức lắc lắc đầu, tâm thần hơi ổn định lại một chút, theo cảm giác ấm áp, hắn biết bản thân còn chưa chết, tim đập dần dần bỉnh ổn lại, quan sát bốn phía. Ngoại trừ cái giường chính mình đang ngồi, chung quanh tựa hồ không bài trí quá nhiều, trong phòng có không ít bụi đất, hiển nhiên là không thường xuyên quét dọn.
"Ngươi tỉnh rồi." Một thanh âm mệt mỏi vang lên.
Niệm Băng hạ ý thức co tròn thân thể lại, "Ngươi, ngươi là ai?"
"Ân nhân cứu mạng của ngươi." Tra Cực đi đến bên giường ngồi xuống, để cái bát trong tay xuống cái bàn ở bên cạnh, mỉm cười nhìn Niệm Băng, trong lòng thầm nghĩ, "Đứa nhỏ này thật anh tuấn."
Trong đầu hồi tưởng lại hết thảy sự kiện phát sinh trong mấy ngày, Niệm Băn toàn thân có chút chấn động, sờ sờ trong ngực mình, vật phẩm cứng rắn kia vẫn còn tồn tại, lúc này hắn mới nhẹ nhàng thở ra, dò hỏi: "Là ngài đã cứu ta?" Vừa nói, hắn vừa đánh giá lão nhân trước mắt, hắn nhìn qua hình dáng đã hơn sáu mươi tuổi, máu tóc màu đen đã hoa râm, nếp nhăn biểu hiện phong sương của năm tháng, trên mặt mang theo nụ cười hiền hòa, tướng mạo rất bình thường.
Tra Cực nói: "Đương nhiên là ta, nếu không, ngươi cho rằng là ai? Coi như vận khí của ngươi tốt, có thể kiên trì ôm khúc gỗ, ngươi có biết ta đem ngươi về tốn mất bao nhiêu sức lực không? Thật sự là mệt chết lão nhân gia ta. Tiểu tử kia, ăn một chút gì đi, cái khối gỗ của ngươi đụng phá mất lưới đánh cá của ta, bây giờ chỉ có cháo rau để uống."
Lúc trước bị vây trong sự sợ hãi, Niệm Băng đối với thân thể chính mình cũng không có quá nhiều cảm giác, lúc này vừa nghe Tra Cực cho hắn ăn cái gì, hắn mới phát hiện, cái bụng của mình đã gần dán vào sau lưng rồi. Lúc ấy, hắn nhảy xuống sông Thiên Thanh, bị mặt nước đập vào đau nhức suýt chút nữa làm hắn hôn mê bất tỉnh, hai tay quơ quào, nhưng sau khi lại bị lao ra vài trăm thước, kỳ công bắt được một cây gỗ, ý thức cầu sanh mãnh liệt khiến hắn ôm chặt cây gỗ không buông. Cũng xem như hắn vận khí tốt, Thiên Thanh hà cực kỳ rộng lớn, không có đá ngầm đột nhiên nhô ra, lúc này mới va vào lưới đánh cá của Tra Cực rồi được cứu.
Hắn có phần cẩn thận liếc mắt nhìn Tra Cực, lúc này mới đem bát đồ ăn tỏa ra mùi thơm bưng lên. Khi hắn nhìn qua bên trong bát, không khỏi ngây ra một lúc, cháo màu trắng, nhìn qua rất đặc, tựa hồ trong suốt, lấp lánh sáng bóng, một khối rau màu xanh biếc, mặc dù lớn nhỏ không đều, nhưng rải rác trong bát cháo trắng, tựa hồ có thể cảm giác được nó sở hữu sanh mạng khí tức, tới gần hơn, cả bát cháo nhẹ nhàng tỏa ra mùi thơm ngát, khiếm cho Niệm Băng không kiềm chế nổi nhanh chóng ăn vào. Hắn nào biết, trước kia, một chén cháo bình thường như vậy, tại đại lục ẩm thực giới có mỹ xưng Phỉ Thúy Bạch Ngọc Chúc, cũng không phải người thường có thể ăn vào, mấu chốt của nó không phải ở mặt nguyên liệu, mà là ở phương pháp chế biến.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #2


Báo Lỗi Truyện
Chương 2/461