Chương 162: Thiên Hoa bài đích tác dụng (Thượng)


Niệm Băng cầm trong tay ba bính đao, nếu Lưu Lãng vừa rồi không truy kích, bây giờ cũng sẽ uy hiếp gì đối với mình, quay đầu nhìn về phía Lưu Lãng nói: "Ngươi sao lại biết ta so với ngươi nhỏ hơn?"
Lưu Lãng ha ha cười, nói: "Thanh âm của ngươi vừa nghe đã biết là giả rồi, lừa gạt người bình thường còn có thể, muốn gạt ta sao? Không dễ vậy đâu. Gọi ngươi lại đây ngươi thì lại đây đi, ta sẽ không làm thương tổn của ngươi. Lần này tính là ngươi cướp bóc thành công. Độ Kim Đao Lưu Lãng ta cả đời này đây là lần đầu tiên bị người cướp đấy. Ai, không thể không cấp mặt mũi cho ngươi a!"
Nói xong, ánh mắt của hắn lại rơi vào trước ngực Niệm Băng. Niệm Băng vô thức cúi đầu nhìn lại, lúc này mới phát hiện tự y phục trước ngực mình đã bị tổn hại, Thiên Hoa Bài đeo trên cổ của đã lộ ra, dương chi bạch ngọc tản ra ánh sáng ôn hòa, trong lòng vừa động, hắn lập tức minh bạch, khôi phục thanh âm vốn có của mình, hừ một tiếng, quái dị hỏi: "Ngươi biết chủ nhân của khối bài này?"
Lưu Lãng gật đầu, nói: "Nó là của chị dâu ta gì đó, tiểu tử, ngươi đã có khối bài này hẳn là nhận ra ta mới đúng, sao lại đi đánh cướp ta. Nói đi, ngươi và này chủ nhân của tấm bài này rốt cuộc có quan hệ gì?"
Niệm Băng hừ liễu một tiếng, nói: "Ngươi không sợ tấm bài này là do ta ăn trộm được à? Ta nếu đã có thể cướp, tất nhiên không phải là người tốt."
Lưu Lãng cười ha hả, lại lộ ra bộ răng lớn vàng khè của mình. " Nực cười, đúng là chuyện nực cười nhất thiên hạ, trên đại lục này, có thể trộm đồ từ trong tay chị dâu ta sợ rằng không có mấy người, chỉ bằng ngươi sao? Ngay cả ta cũng đánh không lại, ngươi dựa vào cái gì mà trộm được. Được rồi, nếu ngươi đã không muốn Nói xong, ta cũng không hỏi nhiều, dù sao ta cũng phải cấp mặt mũi cho chủ nhân tấm bài này, cùng lắm thì sau khi trở về này ta bảo nàng trả lại tiền cho ta là được."
Lúc này kẻ dưới tay Lưu Lãng đã cưỡi ngựa trở lại, thuật điều khiển ngựa của hắn cực kỳ tinh xảo, đi tới bên người Lưu Lãng, đem theo một cái túi da không nhỏ. Lưu Lãng cũng không buồn nhìn, trực tiếp đem túi da đưa cho Niệm Băng. "Cầm lấy đi. Sau này không nên làm cường đạo nữa, đây không phải chuyện đùa đâu, nếu ngươi mất mạng, người nhà của ngươi sẽ rất đau lòng đấy."
Niệm Băng nhận lấy túi da. Quang mang trong mắt không ngừng lóe lên, người nhà hai chữ làm cho hắn nhớ tới phụ mẫu của mình, đồng thời, cũng nhớ tới chủ nhân của khối Thiên Hoa bài này. Mình cướp bóc vậy mà lại là thương đội do bằng hữu của Ngọc a di bảo vệ. Không, không được, số tiền này mình sao có thể cầm? Trong lòng hắn, Ngọc Như Yến tặng hắn Thiên Hoa bài là một trong những người hắn tôn kính nhất. Mặc dù Niệm Băng luôn luôn không câu nệ tiểu tiết nhưng đối với ân nhân của mình lại phi thường kính trọng. Hắn đem túi da trả lại Lưu Lãng. "Nếu ngươi biết chủ nhân của tấm bài này, tiền ta không cần. Các ngươi đi đi."
Nói xong hắn xoay người đi về phía Gia Lạp Mạn Địch Tư. Thân ảnh chợt lóe lên, Lưu Lãng vừa mới tiếp nhận túi da đang trong cơn kinh ngạc chỉ cảm thấy trong tay nhẹ bẫng, túi da lại biến mất.
Gia Lạp Mạn Địch Tư dùng tay đánh giá túi da, hắc hắc cười nói: "Không tồi, không tồi, quả thật không ít tiền a! Đủ ăn một trận rồi, nhân gia thập địa tại sao không nên, không lấy cũng được, lấy cũng được. Ngươi không lấy, ta lấy."
Niệm Băng xoay người ánh mắt phức tạp nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, đột nhiên, hắn dường như quyết định cái gì đó, dứt khoát nói: "Gia Lạp Mạn Địch Tư, ngươi đem tiền trả lại cho bọn họ, số tiền này không thể lấy."
Gia Lạp Mạn Địch Tư hừ liễu một tiếng, nói: "Ngươi có quyền yêu cầu ta chắc, ngươi nói không thể lấy ta sẽ không lấy? Ta càng muốn."
"Gia Lạp Mạn Địch Tư, đem tiền trả lại cho bọn họ, cho dù ta trên đường đi ăn xin cũng nhất định cho ngươi ăn no."
Niệm Băng của thần sắc mặc dù rất bình tĩnh, nhưng trong thanh âm của hắn của thanh âm trung lại lộ ra một cỗ khí thế trước đây chưa từng có, Gia Lạp Mạn Địch Tư trong lòng chấn động, hắn lần đầu tiên thấy Niệm Băng ánh mắt chăm chú như thế, cho dù lúc đầu mình uy hiếp tánh mạng của hắn cũng chưa từng thấy hắn như vậy, nhíu mày nói: "Ăn xin, ăn xin có thể được có được bao nhiêu tiền?"
Niệm Băng bước vài bước tới trước người Gia Lạp Mạn Địch Tư, trầm giọng nói: "Trả lại bọn họ đi, ta bán Thần Lộ đi là được chứ gì."
Gia Lạp Mạn Địch Tư trong mắt toát ra quang mang kinh ngạc, tiếp xúc với Niệm Băng một thời gian dài như vậy, hắn biết, Thần Lộ và Chánh Dương thanh hai bảo đao đều là bảo bối quý giá nhất của Niệm Băng, lúc này lại vì một chút tiền của ngoại nhân mà muốn bán Thần Lộ, có thể thấy được hắn đối việc này rất trọng thị. Gia Lạp Mạn Địch Tư không tiếp tục kiên trì, khinh thường ném số tiền về tay Lưu Lãng. "Được, ngươi muốn làm người tốt cũng được, miễn ta có thể ăn no là được." Nói xong, hắn cũng không quay đầu lại theo đường lớn bước đi.
Lưu Lãng trong lòng của rung động vô cùng, hắn căn bản không nhìn rõ Gia Lạp Mạn Địch Tư làm cái gì, nếu đối phương muốn tánh mạng của hắn, tốc độ với như vậy hắn căn bản ngay cả cơ hội né tránh cũng không có, đây là loại lực lượng gì? Sợ rằng ngay cả đại ca của mình cũng vô pháp đạt tới. Chẳng lẻ người trẻ tuổi tóc đỏ này là thần sư sao?
Niệm Băng khom người hành lễ với Lưu Lãng nói: "Xin lỗi, ta không biết các ngươi là bằng hữu của Ngọc a di, vừa rồi đã đắc tội, xin ngài tha thứ, sau này còn gặp lại."
Nói xong, hắn đuổi theo Gia Lạp Mạn Địch Tư. Hắn lúc này cảm giác được, bản thân tựa hồ vừa làm một chuyện đắc ý nhất, ngay cả Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng bị mình thuyết phục, Ngọc a di, ngài sẽ không trách ta chứ, ngài bây giờ thế nào rồi, có khỏe không?
Thương đội tiếp tục lên đường, Lưu Lãng cũng không tiếp tục truy cứu cái gì, hắn chú ý tới một chi tiết, ngựa của cả thương đội lúc gặp Niệm Băng và Gia Lạp Mạn Địch Tư đều run rẩy không ngừng, đến sau khi bọn họ rời đi, lũ ngựa mới một lần nữa khôi phục năng lực hành động. Lai lịch của hai người Niệm Băng hắn đoán không ra, nhưng hắn bây giờ lại hoàn toàn tin tưởng, hai người kia thật sự có năng lực cướp thương đội mà mình bảo vệ.
Lưu Lãng đang mang theo sứ mạng trọng yếu, mặc dù hắn rất thắc mắc về lai lịch của Niệm Băng, nhưng bây giờ cũng không phải hỏi nhiều của lúc, hết thảy đều đợi lúc hoàn thành nhiệm vụ lần này trở về rồi hãy nói. Gia Lạp Mạn Địch Tư mặc dù cố ý ẩn dấu khí tức của mình, nhưng ngựa là loài động vật thông linh, long khí như ẩn như hiện trên người của hắn hoàn toàn bị lũ ngựa cảm nhận được, cho nên, tuấn mã này mặc dù đã kinh qua huấn luyện, nhưng vẫn như trước bị khí tức của Gia Lạp Mạn Địch Tư uy hiếp.
" Niệm Băng, ngươi biết những người vừa rồi?" Gia Lạp Mạn Địch Tư rốt cục cũng mở miệng, đi nửa canh giờ, Niệm Băng thủy chung vẫn bảo trì trầm mặc, với tính cách cao ngạo của hắn tự nhiên cũng nhẫn nại không nói lời nào, nhưng cuối cùng vẫn là hắn chịu không được tịch mịch.
Niệm Băng lắc đầu, nói: "Ta không nhận ra. Gia Lạp Mạn Địch Tư. Ngươi hoàn nhớ không, ta từng với ngươi đã, lúc đầu ta tu luyện Băng Hỏa Đồng Nguyên, từng được khối Thiên Hoa bài này cứu một mạng, không có Thiên Hoa bài chỉ sợ ta sớm đã chết. Cũng không có khả năng tu luyện thành Băng Hỏa Đồng Nguyên, mà quang minh kỵ sĩ vừa rồi giao thủ với ta lại biết này chủ nhân của tấm bài này, cho nên ta thật sự không thể cướp của bọn họ. Bất quá chuyện sau là ta lừa ngươi của, Băng Tuyết Nữ Thần Chi Thạch trên Thần Lộ đao là vật cuối cùng mụ mụ lưu lại cho ta, ta nhất định sẽ không bán. Nhưng ngươi yên tâm, ta tuyệt đối sẽ cho ngươi ăn no, lúc tới Áo Lan thành. Ta tìm một quán ăn trù sư, cho ngươi ăn hẳn là không thành vấn."
Gia Lạp Mạn Địch Tư đột nhiên nắm lấy bả vai Niệm Băng hắc hắc cười nói: "Ta chỉ biết ngươi không bán thôi, lần này cho qua, dù sao đến lúc được ăn là được. Bất quá, đã lâu không thử sức với nhân loại các ngươi, không nghĩ tới nhân loại các ngươi lại trở nên mạnh mẽ như vậy, cái tên vừa rồi trong nhân loại các ngươi có thể tính là trình độ gì? Nhìn trang phục của hắn, hẳn là võ sĩ rất bình thường."
Niệm Băng liếc mắt nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, nói: "Nếu hắn xem như võ sĩ bình thường trong nhân loại. Có lẽ thần giới mà ngươi nói của cũng vô pháp bảo trì thần bí lâu như vậy. Trình độ của quang minh kỵ sĩ như vậy trên khắp đại lục nhiều lắm cũng chỉ có mười người thôi. Thực lức đến gần cảnh giới vũ thánh, mặc dù ta đối với giới vũ giả trên đại lục cũng không hiểu rõ, nhưng đến bây giờ kể cả Độ Kim Đao Lưu Lãng vừa rồi ta mới chỉ gặp ba vũ thánh. Ngươi nói địa vị của hắn trong nhân loại sẽ thế nào?"
Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc, nói: "Nói như vậy, thương đội hắn xuất lĩnh vừa rồi nhất định có không ít bảo vật, nếu không sao lại có thể xuất động vũ thánh?"
Niệm Băng gật đầu, nói: "Sợ rằng như vậy, dong binh trên đại lục thượng cũng không phải nghề nghiệp cao quý gì, vũ giả cao thâm bình thường cũng sẽ không gia nhập dong binh. Vừa rồi hắn tự xưng cái gì Đao Vương dong binh đoàn, ta thấy rất có thể là giả mạo, về phần vận chuyển cái gì ta không đoán không được, chắc là rất trân quý."
Gia Lạp Mạn Địch Tư quay đầu nhìn lại hướng thương đội. "Đáng tiếc a, đáng tiếc, lần này coi như cấp mặt mũi cho ngươi đi. Bất quá, ta còn muốn uống Băng Hỏa Bát Trọng Tiên, ngươi cũng biết rồi đó, ta thích nhất ăn cá."
"Được, không thành vấn đề, tới Áo Lan thành ta nhất định nghĩ biện pháp cho ngươi ăn no."
Càng ngày càng đến gần Áo Lan đế quốc thủ đô Áo Lan thành, trên đường người đi đường dần dần nhiều lên, trong đó chủ yếu là người nghèo, phần lớn y phục không chỉnh tề, bộ dàng nghèo đói, không cần hỏi, đây tất nhiên là kết quả của chiến tranh, chỉ cần có chiến tranh, không may nhất tự nhiên chính là bình dân.
" Niệm Băng, ta đói bụng." Gia Lạp Mạn Địch Tư tựa như một đứa nhỏ tới sát bên người Niệm Băng.
Niệm Băng cười khổ nói: "Vậy ngươi ăn luôn ta đi, ngươi không phải nói bình thường mấy tháng không ăn cơm cũng không vấn đề sao? Ta xem ngươi không phải đói bụng, mà là tham ăn."
Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc, nói: "Ngươi hiểu rõ ta như vậy a! Dù sao ngươi cứ giúp ta giải quyết vấn đề này là được. Ân, như vậy đi, ta giúp ngươi bắt dã thú, ngươi nấu cho ta ăn."
Niệm Băng lắc đầu, nói: "Không nên, Áo Lan thành cũng không còn xa nữa, tới đó rồi hãy ăn, ngươi trước tiên nhẫn nại một chút đi."
"Nhẫn nại? Ta đã đợi ba ngày rồi, ngươi còn tốt, mỗi ngày tùy tiện ăn chút lương khô là được, còn ta ngay cả chút gì đó bỏ miệng cũng không có. Áo Lan thành thì sao, chúng ta tới đó luôn."
Thanh âm chú ngữ quen thuộc mà nghe lại không hiểu được vang lên bên người Niệm Băng, Gia Lạp Mạn Địch Tư bất kể chung quanh có không ít người bình thường, ngân sắc quang mang của bao lấy xung quanh, thân thể của hắn và Niệm Băng chợt lóe rồi biến mất. "Đi theo hướng này đúng không."
Thanh âm của Gia Lạp Mạn Địch Tư vang lên bên tai Niệm Băng. Niệm Băng phát hiện mình bây giờ đang ở trong một không gian kỳ dị, chung quanh đều là một phiến ngân mang, cái gì cũng không thấy rõ được,
" Ta làm sao biết được, ta bây giờ ngay cả nhìn không rõ ràng lắm."
Gia Lạp Mạn Địch Tư cười hắc hắc, nói: "Hẳn là không sai, bất quá đã lâu không dùng không gian ma pháp, thật sự có chút không quen, hy vọng không sai biệt lắm."
Ngân quang chợt lóe, cảnh vật chung quanh đột nhiên xuất hiện, Niệm Băng kinh ngạc phát hiện, chung quanh thân thể mình trừ Gia Lạp Mạn Địch Tư ra cái gì cũng không có, vô thức nhìn xuống phía dưới rồi ngây người ra một chút, sau một khắc, cảm giác không trọng lượng mãnh liệt tỏa khắp toàn thân.
Phanh, hắn ngã dập mặt xuống đất, dọa mọi người đi đường chung quanh né tránh tứ tán, dùng ánh mắt giật mình nhìn hắn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Ngã một cái, toàn thân tựa như kiệt sức, Niệm Băng từ trên mặt đất vừa nhảy dựng lên dùng âm thanh tức giận mắng. "Gia Lạp Mạn Địch Tư, tên hỗn đản nhà ngươi. Ngươi làm hỏng ma pháp đúng không."
Ngân quang lại quấn lấy thân thể của Niệm Băng, đám người chung quanh giật mình của nhìn kỹ, hắn trống rỗng tiêu thất, lại xuất hiện trong không gian không người. Gia Lạp Mạn Địch Tư xuất hiện tại trước mặt, hắc hắc cười nói: "Không có ý tứ, sai lầm chút thôi mà, ta quên mât ngươi không biết bay, cho nên truyền tống ở trên trời, may là mới có độ cao mười trượng, quăng không chết ngươi. Phải tới một trăm trượng, lúc đấy mới khó nói."
Nguyên lai, lúc trước Niệm Băng phát hiện chung quanh cái gì cũng không có, đang trôi nổi giữa không trung, không gian ma pháp đột nhiên tiêu thât, thân thể tự nhiên rơi xuống. Bất quá, ngay cả hắn cũng rất kinh ngạc, từ độ cao mười trượng rơi xuống trên mặt đất, trừ bỏ toàn thân có chút đau đớn ra, cũng không có thương tổn gì, không biết có còn là thân thể người hay không?
"Đáng đời, ai bảo ngươi vài ngày nay không chịu cho ta ăn chút mỹ thực nào, lần này còn nhẹ tay, lần tới sẽ cao hơn một chút. Nơi này hẳn là Áo Lan thành mà ngươi nói, ngươi nghĩ biện pháp kiếm gì cho ta ăn đi."
Niệm Băng lấy lại bình tĩnh, nhìn xung quanh, quả nhiên, rõ ràng đã tới một thành thị, phong cách kiến trúc của thành thị cùng Băng Nguyệt đế quốc bất đồng, kiến trúc của Băng Nguyệt đế quốc phần lớn có đỉnh, mà nơi này lại hiếm thấy nhà cao, phần lớn đều là nhà gỗ một tầng, người đi đường mặc dù không ít, nhưng số lượng người ăn xin lại nhiều tới mức dọa người, cơ hồ cứ cách ba, bốn trượng lại thấy một người ngồi trên mặt đất ăn xin.
Đây là thủ đô của Áo Lan đế quốc sao? Sao lại thê thảm tới mức này? Niệm Băng đâu biết rằng, trong ngũ đại đế quốc trên Ngưỡng Quang đại lục, Áo Lan đế quốc chung quanh có tứ đại đế quốc, trừ bỏ Băng Nguyệt đế quốc giao hảo ra, cùng nó tiếp giáp, Lãng Mộc đế quốc, Hoa Dung đế quốc và Kỳ Lỗ đế quốc đều đối với đất nước này như hổ đói rình mồi, coi Áo Lan đế quốc như một khối thịt béo tốt nhất, chỉ bất quá các đại đế quốc chế ước lẫn nhau, hơn nữa còn có Băng Nguyệt đế quốc trợ giúp, mới khiến cho Áo Lan đế quốc thủy chung có thể bảo trì trạng thái không bị diệt vong, nhưng lãnh thổ của nó so với lúc đầu đã giảm bớt đi rất nhiều.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #162


Báo Lỗi Truyện
Chương 162/461