Chương 156: Băng Hỏa đồng nguyên tiến hóa (Thượng)


Gia Lạp Mạn Địch Tư âm âm cười, tự nhủ nói: "Niệm Băng tiểu tử, ngươi không phải nấu cơm sẽ bị mệt sao? Lúc này ta giúp ngươi rèn luyện thân thể cho tốt một chút, tránh cho ngươi từ nay về sau lười biếng không nấu cơm cho ta. Ma pháp sư rèn luyện thân thể, ài, lựa chọn không sai. Bất quá, ta nói cũng là sự thật, cũng không tính là lừa ngươi. Oa ha ha, Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại thật là thông minh, mĩ thực của ta ơi! Ta tới rồi!"
Tiện tay phẩy một cái trong đống bảo bối, quang ảnh chợt lóe, khi Niệm Băng bị vứt bay lên đến trăm trượng, hắn chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, thân thể đã bị Gia Lạp Mạn Địch Tư nắm giơ lên tại đỉnh đầu, còn không biết rõ sự tình như thế nào, hai người đã xuất hiện tại bên ngoài huyệt động. Nhất thời, không khí trong lành đã đập vào mặt mà đến, Niệm Băng lấy đao chống đất, rốt cuộc không cần ở bên trong tĩnh tọa nhìn trời chịu tội.
Gia Lạp Mạn Địch Tư đem không gian chi giới trong tay chơi đùa, cười hắc hắc nói: "Chúng ta có thể đi rồi. Yên tâm, mấy ngày này ngươi chỉ cần toàn lực chạy đi là được, không cần nấu cơm cho ta."
Niệm Băng nhìn sự mênh mông của ngọn núi lớn, cười khổ nói: "Thực sự muốn để ta tự mình vác đao mà chạy sao? Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại, ngươi xác định phương pháp này đối với tu vi ma pháp có lợi?"
Gia Lạp Mạn Địch Tư bày ra một bộ hình dáng nghiêm túc, " Đương nhiên, Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại sẽ không nói dối. "
Niệm Băng do dự một chút nói: "Vậy nếu theo lời ngươi nói như vậy, võ sĩ không phải càng thích hợp tu luyện ma pháp hay sao? Nhưng mà, ma võ sĩ trong nhân loại lại rất hiếm thấy a ! "
Gia Lạp Mạn Địch Tư hừ một tiếng, nói: "Ngươi biết cái gì, võ sĩ là tu luyện đấu khí, đấu khí cùng ma pháp mặc dù có một chút đồng nguyên nào đó, nhưng phương pháp tu luyện và hiệu quả đánh ra của hai loại này dù sao bất đồng, một cái là tu luyện bên trong, một cái là mượn lực bên ngoài, nếu tu luyện đấu khí, tự thân đối với việc cảm thụ ma pháp nguyên tố trong không khí sẽ có thay đổi rất lớn, dù sao mạnh mẽ song tu cũng sẽ không có cái gì hiệu quả tốt. Đương nhiên, giống như long tộc chúng ta cường đại tồn tại tuyệt đối là ngoại lệ, nhân loại các ngươi không có khả năng đạt tới. Cho nên, ta chỉ nói cho ngươi rèn luyện thân thể, nhưng không có nói để cho ngươi tu luyện vũ kỹ."
Nhìn thấy Thánh Diệu đao nặng nề trong tay, Niệm Băng vẻ mặt đau khổ, khiêng một vật nặng hơn trăm cân như vậy trèo đèo lội suối, không phải là một việc làm thoải mái a! Gia Lạp Mạn Địch Tư nghiêm sắc mặt. Tay phải hướng về một gốc đại thụ trên đỉnh núi vẫy nhẹ, một nhánh cây cứng cỏi bị bẻ gãy, tay phải chộp vào khoảng không, nhánh cây đã rơi vào trong bàn tay của hắn, nhánh cây run lên, tại không trung phát tiếng vi vút nhè nhẹ, "Tiểu tử, muốn cùng ta học ma pháp, không có dễ dàng như vậy đâu. Ta sẽ hảo hảo dạy ngươi, đừng nghĩ có chút nào lười biếng, nếu không, nhánh cây này của ta sẽ không lưu tình" Nói đến đây, giơ tay nhứ roi.
"Đừng, Gia Lạp Mạn Địch Tư vĩ đại , ta đi còn không được mà?" Niệm Băng chỉ có thể bắt đắt dĩ tự khuyên mình, này hết thảy cũng là vì tu luyện ma pháp, miễn cưỡng nhấc Thánh Diệu đao lên, theo đường núi gập ghềnh khó đi, dựa theo phương hướng Gia Lạp Mạn Địch Tư đã chỉ đi đến. Một trăm hai mươi tám cân, mạnh mẽ nhấc lên một chút có lẽ không có gì, nhưng lưng đeo một vật nặng như vậy chạy đi, đã không phải là một chuyện bình thường.
Hỏa long nhân tộc có lẽ đã được Gia Lạp Mạn Địch Tư báo cho biết, cũng không có xuất hiện nữa, theo không ngừng tiến về phía trước, nhánh cây trong tay Gia Lạp Mạn Địch Tư cũng không chỉ đơn giản là vì đốc thúc mình tiến về phía trước, còn trở thành ngọn cỏ cứu mạng của mình. Bước trên đường núi, khiêng Thánh Diệu đao nặng một trăm hai mươi tám cân, Niệm Băng không chỉ một lần không đủ sức mà té ngã, lúc này thì, nhánh cây mềm mại kia sẽ tự nhiên quấn quanh trên thân thể hắn, đưa hắn từ bên bờ nguy hiểm kéo trở về. Gia Lạp Mạn Địch Tư phảng phất như du sơn ngoạn thủy bình thường cùng ở sau lưng của hắn, sau khi trước sau mấy lần bị cứu, Niệm Băng đột nhiên cảm giác được, mình tựa hồ chẳng phải chán ghét Gia Lạp Mạn Địch Tư, đối với lời nói trước kia của hắn đã tin vài phần. Thể lực đại lượng mất đi, quần áo thô sơ trên người hắn đã sớm biến thành gánh nặng, Niệm Băng bây giờ đã không cần mấy cái này.
Sau khi rời đi đỉnh núi được một canh giờ, Gia Lạp Mạn Địch Tư rốt cục hướng về phía Niệm Băng đang từng bước từng bước nặng nhọc đi tới nói: " Tốt lắm, một canh giờ rồi, nghỉ ngơi trong chốc lát đi."
Nghe được câu nói này, động tác thứ nhất của Niệm Băng chính là ngồi phịch xuống đất, Thánh Diệu đao rơi xuống bên cạnh hắn cũng không quan tâm, nằm trên mặt đất từng ngụm từng ngụm thở hào hển.
"Rắc" tiếng xương đau nhức kêu, Niệm Băng đang nằm trên mặt đất toàn thân nhúc nhích một chút, gượng đau nhức ngồi dậy. Cả giận nói: " Còn để cho con người ta sống hay không, ngươi không phải nói nghỉ ngơi trong chốc lát sao? "
Gia Lạp Mạn Địch Tư ngồi xổm bên cạnh Niệm Băng, cười hắc hắc, từ trong lòng lấy ra một thứ đen đen to bằng nắm tay trẻ con nhét vào trong miệng Niệm Băng, Niệm Băng chỉ cảm giác được mùi tinh xú xông vào trong mũi, vừa định nôn ra ngoài, toàn thân lại truyền đến một cỗ khí lưu nóng rực, vô ý há miệng ra, Gia Lạp Mạn Địch Tư tại phía trên hắn vỗ một cái, nhất thời, vật màu đen đen kia liền trôi tuột xuống, mang đến một cỗ khí nóng bức.
Niệm Băng giật mình nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, " Ngươi cho ta ăn cái gì vậy? " Trong ngực, bụng bốc lên cảm giác khó chịu liên hồi truyền đến, nhưng dưới năng lực của Gia Lạp Mạn Địch Tư lại như thế nào cũng nôn không được.
Gia Lạp Mạn Địch Tư thản nhiên: " Đương nhiên là độc dược rồi, ngươi nghĩ rằng ta có thể cho ngươi ăn đồ tốt hay sao?" Vừa nói đến đây, hắn triệt tiêu năng lượng đang tác dụng trên người Niệm Băng, thứ kia đã sớm bị tiêu hóa.
Niệm Băng vươn ngón giữa hướng về Gia Lạp Mạn Địch Tư, dù sao hắn biết Gia Lạp Mạn Địch Tư sẽ không nỡ giết mình, " Độc thì độc, dù sao có ngươi theo bên người, sớm muộn gì cũng bị ngươi chơi đùa đến chết, ngược lại chẳng thà chết vì độc còn tốt hơn. Cho dù phải chết, ta cũng muốn ngủ trong chốc lát." Nói xong, hắn một lần nữa nằm xuống đất, vừa định buông lỏng một chút, đau đớn kịch liệt lại truyền đến.
"Ôi chao" Niệm Băng nghiêng người ngồi dậy, nhìn về phía nhánh cây vừa được Gia Lạp Mạn Địch Tư thu hồi trong tay, trong mắt suýt nữa phun ra lửa "Tại sao lại đánh ta? Độc dược không phải đã ăn rồi sao?"
Gia Lạp Mạn Địch Tư chậm rãi nói: "Muốn tăng lên ma pháp của ngươi, bây giờ là tốt nhất thời điểm, thân thể càng mệt mỏi, tinh thần càng dễ tập trung, còn nhớ rõ lời trước kia ta đã nói qua không? Từ chỗ này mà cảm thụ sự huyền bí của ma pháp đi. Còn dám nằm xuống, có thể đã không phải là quất một cái." Khóe miệng lộ ra một tia nụ cười tà ác, nhánh cây trong tay ở không trung không ngừng phát ra âm thanh.
Nghe xong Gia Lạp Mạn Địch Tư nói, Niệm Băng mới hiểu được hắn là đang chỉ điểm cho mình, trong đầu nhất thời giống như được khai sáng liền tỉnh táo trở lại, hít một hơi thật sâu liếc mắt nhìn Gia Lạp Mạn Địch Tư, tay đỡ thân thể mệt mỏi của mình khoanh chân ngồi xuống, tận lực quên đi mệt mỏi trên người, đem tinh thần hoàn toàn tập trung trong ma pháp lực của mình, giống như Gia Lạp Mạn Địch Tư đã nói trước đó, một bên thong thả hấp thu ma pháp nguyên tố trong không khí, một bên dùng tinh thần lực chú ý đến mấy cái ma pháp nguyên tố rất nhỏ này, từ trong đó cảm thụ đến sự huyền bí của chúng, ngay lúc hắn sắp tiến vào trạng thái nhập định, Niệm Băng trong lòng vừa động, đột nhiên có một ý nghĩ………..
Gia Lạp Mạn Địch Tư lười biếng ở một bên nhìn Niệm Băng, trong lòng vừa nhĩ, tiểu tử này còn có điểm thiên phú, nhìn qua cũng không có ngốc như vậy. Tu luyện cho tốt đi, lấy băng hỏa đồng nguyên làm trụ cột, nói không chừng một đoạn thời gian sau, hắn còn thật sự có năng lực biến đổi bậc thầy, nói như vậy thì không phải lo lắng, không có loại thực phẩm cầu kỳ nào mà không thể ăn. Ân, thất hệ ma pháp, lại phối hợp các loại phương pháp nấu ăn, muốn ăn món gì cũng không còn khó khăn nữa rồi. Ha ha, nghĩ đến ý này, Gia Lạp Mạn Địch Tư không khỏi mặt lộ ra vẻ mỉm cười. Nhìn thấy Niệm Băng, phảng phất thấy được một đống lớn thực vật tuyệt vời.
Đúng lúc này, chung quanh thân thể đang khoanh chân ngồi của Niệm Băng hiện lên hồng, lam nhàn nhạt hai màu khí lưu, hai loại khí lưu vong quanh thân thể của hắn chậm rãi xoay tròn, mặc dù ma pháp nguyên tố bám vào cũng không mạnh, nhưng hình thái xoay tròn lại cùng băng hỏa đồng nguyên trong cơ thể hắn hoàn toàn giống nhau. Tốc độ xoay tròn cực nhanh, Gia Lạp Mạn Địch Tư bắt đầu còn lơ đễnh, đột nhiên, hắn phát hiện tốc độ xoay tròn của khí lưu xoay tròn chung quanh thân thể Niệm Băng càng lúc càng chậm, đang lúc hắn vừa định nhắc nhở Niệm Băng, hai loại ma pháp lực xoay tròn lại dừng lại, tại hai bên thân thể Niệm Băng hình thành hồng, lam hai sắc chói mắt quang đoàn.
"Không tốt rồi, tiểu tử này điên rồi, Gia Lạp Mạn Địch Tư lắc mình tiến đến phía trước Niệm Băng, hai tay đòng thời nâng lên, hào quang màu đỏ chia làm hai cỗ, phân biệt khống chế ma pháp lực đều dừng lại hai bên thân thể Niệm Băng, hắn thật sự không rõ Niệm Băng đang muốn làm cái gì, vốn ma pháp lực đang xoay tròn rất tốt vì cái gì phải dừng lại? Phải biết rằng, cái này đối với hắn mà nói, cái này tương đương đi tự sát a! Thông qua cảm thụ ma pháp lực trong cơ thể Niệm Băng, Gia Lạp Mạn Địch Tư phát hiện, xuất hiện tình huống này cũng không phải bởi vì trong lúc minh tưởng bị tẩu hỏa nhập ma mà tạo thành, mà là Niệm Băng tự mình gây nên, hắn cố ý muốn chết? Không, không có khả năng. Gia Lạp Mạn Địch Tư lập tức bỏ đi ý niệm trong đầu này, tiếp tục cẩn thận khống chế hai loại ma pháp lực hoàn toàn khác biệt trong cơ thể Niệm Băng, hắn không tin Niệm Băng sẽ lựa chọn tự sát. Nhưng là đến bây giờ, cường hãn như hắn cũng đã không cách nào giải quyết cảnh khốn khó trước mắt, Gia Lạp Mạn Địch Tư biết, chỉ cần năng lượng của mình đang trợ giúp Niệm Băng vừa rời đi, băng và hỏa trong cơ thể hắn cũng sẽ phát sinh kịch liệt va chạm. Lúc đó thân thể của Niệm Băng chắc chắc sẽ biến thành tro bụi. Đừng nói lấy cửu cấp quang, thủy hai hệ khôi phục ma pháp của chính mình lấy ví dụ, cho dù là cấp mười hai siêu cấp cấm chú cũng không có khả năng làm cho thân thể bị hủy diệt tái tạo lại một lần nữa. Vì mĩ thực, hắn chỉ có khả năng khống chế thân thể Niệm Băng, long não không ngừng vận chuyển, tự hỏi đến các loại phương pháp có thể thực hiện được.
Thời gian từng giây trôi qua, Gia Lạp Mạn Địch Tư tự hỏi đã gần được hai canh giờ, đối với hắn mà nói, duy trì liên tục khống chế năng lượng trong cơ thể Niệm Băng cũng không có cái gì tiêu hao, nhưng là, như vậy nhàm chán chờ đợi, hắn càng ngày càng không kiên nhẫn, sau hai canh giờ, hắn đã suy nghĩ vô số chủng loại có thể làm được, nhưng mà, hắn mặt dù là hỏa long vương, nhưng đối với việc băng hỏa đồng nguyên xuất hiện trên thân thể nhân loại lại không có biết nhiều lắm, hắn nghĩ tới thử khôi phục sự xoay tròn của ma pháp lực trong cơ thể Niệm Băng, nhưng là, hắn lại không có nắm chắc lúc hai loại ma pháp hoàn toàn khác biệt tiếp xúc cùng một chỗ sẽ phát sinh cái gì. Gia Lạp Mạn Địch Tư thật sự không nỡ để cho Niệm Băng lại chết đi như vậy, mặc dù chỉ tiếp xúc có mấy ngày, nhưng tạo nghệ của Niệm Băng trong trù nghệ làm hắn cực kỳ hài lòng, muốn tìm một đầu bếp chuyên nghiệp như vậy đưa đến tận cửa có thể không dễ dàng a! Cho nên, Gia Lạp Mạn Địch Tư mặc dù trong lòng phiền muộn, nhưng lúc này không có chút ý tứ buông tha cho Niệm Băng, chỉ có thể không chế hai cỗ năng lượng trong cơ thể Niệm Băng, hắn phát hiện, tinh thần lực của Niệm Băng tựa hồ đã bỏ quên đối với việc không chế ma pháp lực của mình, mà là tập trung tại đại não, không biết nghĩ đến cái gì, có lẽ, hắn cũng đang tự hỏi phương pháp thoát khỏi khốn cảnh.
Niệm Băng đang làm gì? Hắn đương nhiên không có lý do gì đi tự sát, sở dĩ đình chỉ băng hỏa đồng nguyên xoay tròn, đem chính mình bức đến tuyệt cảnh tự nhiên có cách nghĩ của hắn, nhiều năm tu luyện ma pháp, băng hỏa đồng nguyên thủy chung nương theo hắn phát triển, nhưng mà,hắn cũng khắc sâu biết, cái này cũng không phải chính thức băng hỏa đồng nguyên, băng cùng hỏa hai loại ma pháp nguyên tố chỉ là tại một tình huống huyền diệu duy trì bình hành mà thôi, tại trong quá trình mình sử dụng, mặc dù đã đối với tính chất đặc biệt của băng hỏa đồng nguyên hiểu được một ít. Nhưng cuối cùng không thể khiến cho những nguy cơ tiềm tàng giữa băng và hỏa biến mất. Như thế nào mới có thể giải quyết vấn đề này, đây là điều bình thuờng khi Niệm Băng tu luyện nghĩ đến nhiều nhất, thông qua Long Trí cùng Hắc Dạ hai người chỉ điểm, cùng với xem qua các loại ma pháp tư liệu mà mình tâm đắc, hắn đã có một ít phương pháp trên lý luận có thể thành công, hơn nữa mấy ngày nay Gia Lạp Mạn Địch Tư đối vớí hắn trên ma pháp điểm tỉnh, Niệm Băng càng khẳng định hơn nữa sự nhận biết của mình. Loại này tu luyện không thể nghi ngờ là phi thường nguy hiểm, mà lúc này chính mình bên cạnh có một vị long vương hộ pháp, tự nhiên là tốt nhất thời cơ, Niệm Băng đánh cuộc là Gia Lạp Mạn Địch Tư không nỡ để mình chết, hắn đối với điểm này vô cùng nắm chắc. Cho nên mới tại sau khi bắt đầu tu luyện, bằng việc mượn tinh thần lực cực mạnh của mình trực tiếp đem băng và hỏa tiến hành chia ra. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Niệm Băng thật sự đuổi đi tất cả ma pháp lực sao? Đương nhiên không, mặc dù hắn bỏ quên không chế tuyệt đại đa số ma pháp lực, nhưng mà, tại tinh thần lạc ấn của mi tâm của hắn vẫn còn để lại một cái hỏa nguyên tố cùng một cái băng nguyên tố. Lúc trước, tại lúc nghiên cứu giải quyết vấn đề băng hỏa đồng nguyên, như thế nào áp dụng từng là hắn tự hỏi chướng ngại lớn nhất, mà Gia Lạp Mạn Địch Tư một câu nói rằng từ nhỏ làm lên, từ một nguyên tố bắt đầu cảm thụ, lại làm cho cách nghĩ của Niệm Băng trở nên sáng sủa, hắn bây giờ cũng đã đem tinh thần lực của mình hoàn toàn tập trung tại trong óc, toàn tâm toàn ý cảm thụ chỗ giống nhau và khác nhau của băng, hỏa hai loại ma pháp nguyên tố.
Từ khi bắt đầu tu luyện đến bây giờ đã trôi qua hơn ba canh giờ, bon họ rời động quật là giữa trưa, mà Niệm Băng tại trong quá trình cảm thụ không ngừng, đối với băng, hỏa hai loại ma pháp nguyên tố nhận biết càng ngày càng mạnh, loại tình huống này là rất khó xuất hiện. Phải biết rằng, bình thời trong quá trình tu luyện, đều là thành ngàn đến vạn ma pháp nguyên tố bị hấp thu và phóng thích, ma pháp nguyên tố thủy chung trong quá trình vận chuyển, hắn đúng là cố tình, cũng không có khả năng chuẩn bị lấy ra gần một ma pháp nguyên tố đến để quan sát. Mà hiện tại bỏ rơi ma pháp lực của vốn có của mình, mới có thể tiến vào tình huống này, đây là một cảm giác huyền diệu, tại trong lúc khắc sâu nhận biết, Niệm Băng bắt đầu cải tạo đối với băng nguyên tố cùng hỏa nguyên tố.
Hắn phát hiện, kỳ thật băng cùng hỏa hai loại nguyên tố đều là nguyên tố tinh khiết, chỉ là tính chất đặc biệt của bản thân bất đồng mà thôi, tương đối xem qua, băng nguyên tố là loại ma pháp nguyên tố ổn định, mà hỏa nguyên tố thì muốn hoạt động nhiều hơn, thủy chung không ngừng xao động.

Băng Hỏa Ma Trù - Chương #156


Báo Lỗi Truyện
Chương 156/461