Chương 90: Thượng thiên vô môn


Lâm Lôi ẩn ở giữa bụi cỏ nín thở nhìn cảnh này: "Cả đống này, tối thiểu cũng phải đến năm sáu gốc a." Trong lòng Lâm Lôi mừng đến phát điên lên được, song điều hắn ngạc nhiên nhất chính là -
Bối Bối tựa hồ như lo là không đủ, cứ tiếp tục thu hoạch các gốc Lam tâm thảo.
"Cặp móng vuốt của Bối Bối vốn nhỏ, một đồi Lam tâm thảo như vậy hắn làm sao mà ôm hết được?" Lâm Lôi có chút nghi hoặc, lập tức dùng linh hồn truyền âm gọi: "Bối Bối, đủ rồi. Mau trở về đi."
Bối Bối ngẩng đầu liếc mắt nhìn hắn, rồi sau đó hếch cái mũi đáng yêu lên: "Không vội, vẫn còn ít lắm."
Lúc này, một con Tấn mãnh long đang ở bên bờ uống nước đã liếc mắt hướng về nơi này, rồi sau đó ánh mắt dần hạ xuống thân hình Bối Bối, Tấn mãnh long hiển nhiên đã thấy nó, hai chi trước đang cúi xuống uống nước lập tức đứng thẳng lên, ánh mắt 'Tấn Mãnh Long' lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Bối Bối.
"Không hay rồi." Lâm Lôi nuốt một miếng nước bọt xuống cổ.
Nếu Bối Bối xảy ra cuộc chém giết với 'Tấn Mãnh Long' này, không chừng sẽ khiến cho nhiều ma thú khác kéo tới, đến lúc đó tình hình sẽ không ổn, ma thú trong sơn cốc này thực sự quá nhiều!
Bối Bối cũng chú ý đến 'Tấn Mãnh Long'. Lúc này nó đang nhìn về phía 'Tấn Mãnh Long', sau đó tựa hồ rất sợ hãi trốn vào bên chỗ đồi Lam tâm thảo mà run rẩy.
"Hống~" 'Tấn Mãnh Long' phát ra một tiếng kêu đắc ý, sau đó hạ chân trước xuống, tiếp tục uống nước ở bên bờ nước.
"Thực là một tên đại ngốc, lừa gạt hắn thực quá dễ dàng a." Bối Bối đắc ý dùng linh hồn truyền âm với Lâm Lôi.
Lâm Lôi lúc này dở khóc dở cười, không ngờ rằng Bối Bối còn biết làm bộ ra vẻ yếu đuối. Hắn hiểu rất rõ, một năm rưỡi về trước, Bối Bối đã có thể đánh cho 'Tấn Mãnh Long' phải bỏ chạy, giờ đã hơn một năm rưỡi trôi qua rồi, hiện tại thực lực của Bối Bối chắc chắn sẽ còn mạnh hơn trước.
Đối với 'Tấn Mãnh Long', Bối Bối tuyệt đối không úy kỵ gì.
Bất quá nó quả nhiên là thông minh, biết là nếu làm hỗn loạn động tĩnh nơi này sẽ dễ làm bại lộ tung tích của Lâm Lôi.
Nhân loại!
Ma thú đối với nhân loại vô cùng địch ý.
Trong mắt 'Tấn Mãnh Long' lúc này, Bối Bối chỉ là một ma thú nhỏ bé vô cùng yếu ớt mà thôi, nó thấy Bối Bối sợ hãi như vậy, nên cứ nghĩ rằng mình đương nhiên có thể giết chết được Bối Bối. Tấn mãnh long dù sao cũng biết được rằng hắc sắc lão thử cũng chỉ là cấp bậc thấp nhất hắc sắc Ảnh thử mà thôi.
Bất quá con 'Tấn Mãnh Long' này không biết được rằng có một đồng loại 'Tấn Mãnh Long' khác của hắn đã từng bị Bối Bối đánh cho thê thảm.
"Lợi hại!" Lâm Lôi giơ ngón cái tán thưởng Bối Bối.
Bối Bối tự đắc cười: "Đó là điều đương nhiên. Ta đương nhiên là một lão thử thông minh nhất." Sau đó nhìn đống Lam tâm thảo cao còn cao hơn mình, thân thể Bối Bối đột nhiên bành trướng lên, từ hai mươi phân biến thành gần nửa thước.
Sau khi thể tích biến lớn, hai trảo trước của Bối Bối dễ dàng ôm gọn đồi Lam tâm thảo vào trong lòng, chân sau nhích động.
Chíu!
Bối Bối đã vào lẩn vào trong bụi cỏ, trực tiếp bỏ xuống cạnh Lâm Lôi.
"Lão đại, tổng cộng là một trăm sáu mươi gốc Lam tâm thảo, Bối Bối ta mà ra tay là không thể gặp phải bất lợi gì a". Bối Bối kiêu hãnh ưỡn ngực lên.
Lâm Lôi mân mê xoa đầu khen ngợi nó, sau đó đem chỗ Lam tâm thảo này bỏ vào trong túi.
"Tiếp tục đi thôi, bây giờ ta đối với sơn cốc này càng ngày càng tò mò hơn." Ánh mắt của Lâm Lôi sáng rực nhìn về phía đông." Sơn cốc này nhiều ma thú như vậy, đặc biệt là mật độ thiên địa nguyên tố dày đặc kinh khủng, ta cảm thấy nơi này so với nơi chúng ta xuống tới ban đầu, mật độ thiên địa nguyên tố còn dày đặc hơn một chút. Thiên địa nguyên tố nơi này có lẽ hơn bên ngoài gấp khoảng mười lần."
Lâm Lôi có cảm giác.
Chắc nguyên nhân thiên địa nguyên tố dày đặc quỷ dị khẳng định là do từ phía đông của sơn cốc này mà ra.
Dọc theo bụi cỏ dày đặc mà đi tới một hồi, thân hình Lâm Lôi dùng phụ trợ ma pháp 'Cực Tốc' đẩy tốc độ toàn thân nhanh một cách đáng sợ, 'Cực Tốc' được thất cấp phong hệ ma pháp sư thi triển có thể giúp cho tốc độ ban đầu tăng nhanh gấp ba lần!
Tốc độ tăng gấp ba lần, hơn nữa bản thân Lâm Lôi còn là tứ cấp chiến sĩ.
"Vù! Vù!"
Lâm Lôi tăng tốc độ di chuyển, tránh thoát khỏi một con ma thú, may là ngoại trừ nơi phi mã tộc quần còn lại các khu vực khác cỏ dại đều tươi tốt phi thường. Lâm Lôi thân hình cao như thế mà vẫn có thể thoải mái di chuyển trong đó.
"Từ khi tiến vào trong sơn cốc đến giờ, ta có lẽ đã hướng phía đông mà đi tới cũng được trăm dặm rồi."
Lâm Lôi vô cùng kinh ngạc.
Bởi vì cả Ma Thú sơn mạch cũng chỉ rộng chừng một nghìn dặm, một sơn cốc rộng như thế này đích thực là phi thường kinh người. Dựa theo khoảng cách mà tính toán, bây giờ Lâm Lôi tiến vào khu vực này, cũng chắc là đã tiếp cận khu vực trung tâm của Ma Thú sơn mạch rồi.
"Ý, lão đại, ma thú nơi này rất ít a." Bối Bối đứng ở trên vai Lâm Lôi, nhón chân sau đứng thẳng lên cẩn thận quan sát bốn phía.
Lâm Lôi khẽ gật đầu.
Trong vòng phạm vi trước sau một dặm, ma thú chỉ có có hai con, số lượng ma thú thưa thớt như thế đích thực là quái dị phi thường. Mà hai ma thú đều là 'Tấn Mãnh Long' có hình thể cực lớn. Điều trọng yếu nhất là ... hai 'Tấn Mãnh Long' này đầu nằm yên trên mặt đất nghỉ ngơi, tựa hồ như đang ngủ.
"Chỉ có hai 'Tấn Mãnh Long', mà đều là đang ngủ." Lâm Lôi tự giễu cười mình." Chắc ở khoảng này, e là mình đang tiến vào vùng nhẹ nhàng nhất của sơn cốc, bất quá hai 'Tấn Mãnh Long' so với 'Tấn Mãnh Long' bình thường có lẽ kích thước không giống nhau."
Lâm Lôi phát hiện, thể tích hai 'Tấn Mãnh Long' này so với 'Tấn Mãnh Long' bình thường còn to hơn, bởi vì đang nằm sát đất nên độ cao không thể xác định, nhưng cứ nhìn cũng có thể xác định được. Hai 'Tấn Mãnh Long' mới nằm thôi mà độ cao đã cao bằng những con 'Tấn Mãnh Long' bình thường khác, đồng thời chiều dài của chúng còn dài hơn 'Tấn Mãnh Long' bình thường gấp hai lần.
Hai con 'Tấn Mãnh Long' khổng lồ nằm ngủ trên mặt đất phảng phất tựa như hai hòn núi nhỏ.
Lâm Lôi cẩn thận nhìn, từ trong bụi cỏ cách hai 'Tấn Mãnh Long' khoảng hơn hai mươi thước mà lén băng qua. Nhưng có một chuyện mà hắn đã không chú ý tơi, khi hắn di chuyển thì trong bụi cỏ dại cũng phát ra thanh âm 'Soạt, Soạt', hai lỗ tai của 'Tấn Mãnh Long' lập tức đều giật giật. Nhưng bọn chúng đều vẫn nhắm mắt nằm yên như cũ.
Di chuyển trong bụi cỏ dại, đương nhiên phải phát ra một ít tiếng động.
Bất quá Lâm Lôi không có để ý, bởi vì hắn xem ra âm thanh gió thổi qua bụi cỏ cũng sẽ phát ra một ít nhanh âm 'Soạt, Soạt'. Khi người đi xuyên trong bụi cỏ cũng chỉ cao lắm là phát ra thanh âm nhiều hơn một tí mà thôi, hơn nữa di chuyển trong bụi cỏ đã lâu rồi mà cũng chưa xảy ra chuyện gì.
"Vù!"
Một đạo ảo ảnh cực nhanh xẹt qua trường không, trực tiếp hướng phía Lâm Lôi đập xuống. Lâm Lôi mặc dù có ma pháp phụ trợ 'Cực Tốc' nhưng cũng kịp thời đình chỉ ngay bước đi.
"Chát!"
Một cái long vĩ cực dài giống như một cây trường tiên bằng thép đập xuống vị trí trước người Lâm Lôi đại khái khoảng nửa thước. Mặt đất bị đập toác ra, để lộ ra một cái hố rộng chừng một thước to. Toàn thân Lâm Lôi nhanh chóng hiện ra trên mặt đất.
"Bị phát hiện rồi!" Trong lòng Lâm Lôi run lên
''Hống!'' ''Hống!''
Liên tục hai tiếng gầm lớn, hai con 'Tấn Mãnh Long' khổng lồ vốn đang nằm ngủ đột nhiên đứng thẳng lên, hai con 'Tấn Mãnh Long' này đều cỡ một căn lầu bốn tầng. Long vĩ cũng dài đến bốn mươi thước, thực là kinh người.
"Thể tích lớn như vậy, e rằng chính là cường giả của 'Tấn Mãnh Long' tộc, phỏng chừng là bát cấp ma thú." Lâm Lôi trong lòng run lên.
Đây là lần đầu tiên hắn gặp được một bát cấp ma thú trong sơn cốc, Lâm Lôi hiện tại dù đã đạt được thất cấp ma pháp sư song kể cả đấu với thất cấp ma thú cũng chỉ tự tin đánh liều được. Nhưng mà gặp bát cấp ma thú, đến ý niệm liều mạng cũng không dám có, bởi vì ma thú càng lên cao thì chênh lệch càng lớn.
Thực sự từ giá trị của ma tinh hạch của ma thú cũng có thể thấy được.
Lục cấp ma thú ma tinh hạch giá trị một nghìn kim tệ.
Mà thất cấp ma thú ma tinh hạch giá trị đã đến năm vạn kim tệ! Sự khác biệt giữa lục cấp và thất cấp có thể tưởng tượng ra.
Còn bát cấp ma thú ma tinh hạch giá trị có thể đạt tới năm mươi vạn kim tệ!
Bởi vậy cửu cấp ma thú ma tinh hạch thì phải đến năm trăm vạn kim tệ!
Đây đương nhiên là do bộ sách trong thư viện của học viện giới thiệu cho biết. Sự thực là ma tinh hạch của cường đại ma thú vô cùng hiếm thấy, bình thường kể cả có tiền cũng không thể thấy được.
Bát cấp ma thú so với thất cấp ma thú còn mạnh hơn rất nhiều.
''Hống! Hống!''
Hai bát cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' liếc mắt nhìn nhau, đột nhiên hiện ra một vẻ quang mang hài hước, rồi sau đó hai cự hình 'Tấn Mãnh Long' nhanh chóng hướng theo Lâm Lôi truy đuổi.
Trí tuệ của bát cấp ma thú so với nhân loại tuyệt đối không thể thấp hơn.
"Vù, vù!" Lâm Lôi tăng tốc cực nhanh, liều mạng nhắm hướng đông mà chạy trốn, đồng thời trong miệng niệm 'Phi Hành Thuật' ma pháp chú ngữ. 'Phi Hành Thuật' đúng là thất cấp ma pháp, ma pháp chú ngữ cũng tương đối phức tạp, phải mất một đoạn thời gian mới có thể hoàn thành.
Bối Bối lúc này cũng không có khả năng cản được.
Nó có khả năng địch lại thất cấp 'Tấn Mãnh Long', nhưng mà với bát cấp 'Tấn Mãnh Long', chỉ với thân hình to hơn rất nhiều Bối Bối cũng đã có thể thấy được rõ ràng, sợ là dùng răng cắn xuống cũng không thể chạm đến được thịt của bát cấp 'Tấn Mãnh Long'. Hình thể lớn thì lân giáp đồng thời cũng dày vô cùng. Mỗi tấm lân giáp của 'Tấn Mãnh Long' đều dày hơn nửa thước, dưới lớp lân giáp mới là lớp da thịt thực sự của cơ thể.
Muốn đả thương bọn chúng, rất khó!
Tốc độ của tứ cấp chiến sĩ, phối hợp với 'Cực Tốc' phụ trợ ma pháp, làm tốc độ của Lâm Lôi so với hành động của 'Tấn Mãnh Long' có vẻ nhanh hơn được một chút. 'Tấn Mãnh Long' khổng lồ tuy hành động chậm hơn nhưng mà mỗi bước chân rộng của chúng bằng đã bằng mười bước chạy của Lâm Lôi rồi.
Điều quan trọng nhất chính là ...
Đuôi của 'Tấn Mãnh Long' giống cương thiết trường tiên, nhanh như tia chớp, so với tốc độ của thất cấp 'Tấn Mãnh Long' còn nhanh hơn nhiều, chỉ loáng một cái là đã lướt qua khoảng cách mấy chục thước. So với tốc độ di động của Bối Bối không hơn không kém.
Mặt đất chấn động, hai cự hình bát cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' không ngừng truy đuổi Lâm Lôi. Chỉ là thỉnh thoảng trao đổi với nhau một ánh mắt quỷ dị.
"Vù!"
Cả người Lâm Lôi chợt phóng lên cao, ma pháp chú ngữ 'Phi Hành Thuật' cuối cùng cũng hoàn thành.
"Rốt cục cũng an toàn." Lâm Lôi bay lên trời cao, lúc này nhìn hai 'Tấn Mãnh Long' khổng lồ phía dưới mới thở dài một hơi, "Hai con bát cấp 'Tấn Mãnh Long' này thực quá âm hiểm, cố ý giả ngủ mê mà đánh lén ta."
Hắn không biết rằng, tuyệt đối không phải là 'Tấn Mãnh Long' cố ý đánh lén hắn.
Mà là bởi vì bát cấp 'Tấn Mãnh Long' đối với cảm ứng xung quanh vô cùng linh mẫn, bọn chúng vẫn nghe thanh âm 'Soạt, Soạt' từ đám cỏ dại vang lên, nhưng tự nhiên tần suất thanh âm này đột nhiên tăng lên, tự nhiên là khiến cho bọn chúng hoài nghi.
"Hống~"
Hai bát cấp 'Tấn Mãnh Long' đã thấy Lâm Lôi bay lên, không một chút phẫn nộ, ngược lại ngẩng đầu rống to lên, tiếng rống nghe phảng phất có chút gì đó vui sướng bên trong.
Phẫn nộ và vui sướng, đương nhiên là Lâm Lôi nhận biết được.
''Hống!'' ''Hống!'' ''Hống!'' ''Hống!'' ...
Đột nhiên bầu trời trên đầu Lâm Lôi vang lên một loạt tiếng long gầm, tiếng long gầm này phát ra liên tục. Chỉ nghe sơ thanh âm cũng đã biết là có rất nhiều ma thú.
"Ở phía trên." Dừng lại ở giữa không trung, Lâm Lôi trong tim chấn động như bị sét đánh ngẩng đầu nhìn qua. Chỉ thấy giữa vùng sương mù trắng có một bầy long hình ma thú khổng lồ đang bay tới. Mỗi con long hình ma thú này dài hơn tám mươi thước, mội đôi cánh trải ra cũng đến năm sáu mươi thước rộng.
Bầy cự hình phi long trong sương mù trắng như ẩn như hiện, số lượng đông đúc, Lâm Lôi mới chỉ đảo mắt qua ...
"Ít nhất cũng hơn chục con." Hắn cảm giác tim như muốn ngừng đập.
Bầy phi long khổng lồ từ trên cao bay xuống, lân giáp toàn một màu đỏ chói mắt, hoả diễm ẩn hiện vờn quanh thân thể.
"Hoả long nhất tộc." Lâm Lôi cảm thấy sự tình đã trở nên nguy hiểm.
Hoả long nhất tộc, thuộc loại bậc trung trong quần thể long tộc. Hoả long bình thường đều là bát cấp ma thú, một cường giả Hoả long cũng có khả năng vượt qua hạn chế của chủng tộc để trở thành cửu cấp ma thú.
"Hai con ma thú bát cấp không bay được đã có thể làm mình khốn đốn đến thế này, giờ lại còn thêm bát cấp ma thú biết bay, đã thế còn hơn mười con nữa." Lâm Lôi cảm thấy trong lòng phát khổ.
Giờ phút này đây ...
''Hống!'' ''Hống!'' ...
Một loạt tiếng rống liên tục từ phía khác truyền đến. Thế rồi sau đó một loạt các long hình ma thú khác to tầm Hoả long đang giương cánh bay đến. Đám phi long khổng lồ mới này lân giáp toàn thân một màu xanh biếc, trong suốt giống như ngọc.
Loại phi long khổng lồ có lâ giáp màu xanh biếc này, số lượng có lẽ còn hơn chứ không kém gì Hoả long nhất tộc.
Mà phía dưới hai bát cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' lại còn đắc ý rống lên, trong mắt bọn chúng đều hiện rõ một sắc màu hàm nghĩa đầy mưu mô.
"Giờ thì ta đã hiểu được vì sao bước vào khu vực này chỉ có hai con bát cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' mà không có các ma thú khác rồi." Lâm Lôi trong lòng phát khổ." E rằng khu vực này chỉ có bát cấp ma thú mới có đủ tư cách tiến vào. Thất cấp ma thú đều không dám tiến vào, Hoả long nhất tộc cùng Lục long nhất tộc đều là bát cấp ma thú tộc quần. Đáng sợ là hai con 'Tấn Mãnh Long' vẫn trêu đùa với ta, muốn ta bay lên, liền lập tức gầm gọi hấp dẫn đám Hoả long, Lục long tới."
Hơn trăm con phi long xoay quanh bầu trời. Lâm Lôi lúc này mới tỉnh ngộ
Giờ phút này, cửa lên trời đã không còn lối để đi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Lão đại, chúng ta làm sao bây giờ?" Thanh âm văng vẳng đáng thương của Bối Bối vang lên trong đầu Lâm Lôi.
 

Bàn Long - Chương #90


Báo Lỗi Truyện
Chương 90/809