Chương 78: Thạch điêu giới cách


Trên con đường nhỏ của Phân Lai thành, Ngải Lệ Tư đang ở trên ban công tầng hai tiểu lâu của mình, hai tay chống vào thành lan can đưa mắt nhìn xuống dòng người đi qua đi lại trên con đường phía trước.
Từ sau lần chia tay với Lâm Lôi, Ngải Lệ Tư dường như mỗi ngày đều ở trên ban công ngắm những người đi đường qua lại phía dưới, mong chờ Lâm Lôi có thể một lần nữa đi qua. Nhưng ...
"Mai đã là ngày khai giảng rồi, hôm nay phải đi thôi." Ngải Lệ Tư trong lòng thầm than, đưa mắt nhìn về phía con đường lần cuối.
Chỉ là Ngải Lệ Tư mong chờ Lâm Lôi có thể một lần nữa tới thăm nàng, nhưng đáng tiếc mười mấy ngày nay Lâm Lôi không một lần đi qua, tới lúc này phía dưới cổng vọng lên giọng hảo bằng hữu của Ngải Lệ Tư: "Ngải Lệ Tư, nhanh lên nào." Ni Nhã, Thác Ni, Tạp Lam ba người đang ở trước cổng đợi nàng.
Ba người Tạp Lam, Ni Nhã, Thác Ni là học viên của Chiến sĩ học viện, học viện của ba người bọn họ cùng với Uy Lâm ma pháp học viện của Ngải Lệ Tư tương đối gần nhau. Nhà của bốn người đều tại Phân Lai thành, vì thế quan hệ cũng khá tốt.
"Được rồi, ta xuống liền đây."
Ngải Lệ Tư liếc mắt nhìn về phía con đường phía trước phủ đệ, sau đó mang trên lưng cái túi đã được chuẩn bị đầy đủ rồi xuống dưới nhà.
Vào lúc hoàng hôn ngày thứ ba sau khi Ngải Lệ Tư rời khỏi Phân Lai thành, Lâm Lôi tới trước khoảng sân nhà nàng, ngẩng đầu nhìn lên ban công tầng hai, nhưng trên ban công lại không có một ai.
"Ê, ngươi làm cái gì đó?" Người trung niên gác cổng của nhà Ngải Lệ Tư nhìn thấy Lâm Lôi liền quát hỏi.
Lâm Lôi quay đầu nhìn ông ta, mỉm cười hỏi: "Xin chào, ta là học viên của Uy Lâm ma pháp học viện, và là hảo bằng hữu của Ngải Lệ Tư. Không biết giờ Ngải Lệ Tư còn ở nhà không?"
"Ồ." Người trung niên đó nghe thấy những lời này, cười ha ha trả lời: "Ngải Lệ Tư tiểu thư đã rời nhà được ba ngày rồi, sớm đã đến Ma pháp học viện rồi."
"Ta biết rồi, cám ơn thúc." Lôi Lâm nhã nhặn nói.
Đoạn hắn xoay người dọc theo con đường nhỏ rời đi, có điều đi tới tận cuối con đường nhỏ rồi mà vẫn ngoái đầu đưa mắt nhìn về phía ban công của tòa tiểu lâu, trong lòng có chút tiếc nuối.
Trên con đường trước Ân Tư Đặc Học viện.
Một đạo bạch sắc lưu quang từ Bàn Long chi giới bay ra, hóa thành Đức Lâm Kha Ốc Đặc với bộ râu trắng cùng trường bào màu nguyệt bạch. Đức Lâm Kha Ốc Đặc mỉm cười nhìn Lâm Lôi: "Lâm Lôi, thích Ngải Lệ Tư rồi phải không?"
"Cũng có một chút." Lâm Lôi cũng không phủ nhận.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc vuốt chòm râu trắng, cười ha ha nói: "Không tưởng được tên tiểu tử nhà ngươi cuối cùng đối với nữ nhân cũng đã động tâm rồi, nhưng Lâm Lôi à, ngươi và con bé Ngải Lệ Tư đó không học cùng một ma pháp học viện, hai đứa phân cách ở hai nơi, muốn tình cảm có gì đó tiến triển, thì thực là khó đó."
"Ta biết, tùy duyên thôi a, có được kết quả thì tốt, mà không có thì cũng chẳng sao." Trong đầu Lâm Lôi không nén được hiện ra cảnh tượng lúc trước ở bên Ngải Lệ Tư.
Lần đầu tiên là dáng vẻ kinh hoàng của nàng lúc gặp Huyết chiến trư.
Rồi khi từ trong Ma Thú sơn mạch trở về, dáng vẻ xấu hổ của Ngải Lệ Tư lúc hai người nói chuyện.
Hay lần trò chuyện dưới ánh trăng, dáng vẻ động lòng người hệt như tinh linh dưới ánh trăng vậy.
"Cái này là lưu luyến chăng?" Lâm Lôi tự cười giễu bản thân mình, tới tuổi này rồi, bốn huynh đệ lúc ở túc xá cũng thường nói chuyện về những nữ sinh, thậm chí Da Lỗ và Lôi Nặc đã sớm có bạn gái rồi.
Đối với chuyện tình cảm, trong lòng Lâm Lôi cũng có chút mong chờ. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
Tại Ân Tư Đặc ma pháp học viện, Lâm Lôi cũng vẫn y như trước chăm chỉ tu luyện, mỗi ngày đều bỏ ra một khoảng thời gian dành cho điêu khắc theo Bình đao lưu phái, vô luận là Tinh thần lực hay Ma pháp lực đều ổn định nhanh chóng đề thăng.
Nháy mắt đã qua một tháng.
Án chiếu theo quy củ từ trước, bốn huynh đệ Lâm Lôi tới xem ba kiện tác phẩm thạch điêu đã được đem tới Phân Lai thành lúc trước. Trong căn phòng của Áo Tư Thác Ni tại Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán của Phân Lai thành.
"Gần một vạn năm ngàn kim tệ, cái này là sao?" Lâm Lôi có chút kinh ngạc với giá của ba kiện tác phẩm thạch điêu.
Áo Tư Thác Ni ha ha cười lớn trả lời: "Lâm Lôi, điều này là rất bình thường. Tác phẩm của một thạch điêu cao thủ bình thường giá cũng đã có thể đạt tới khoảng một ngàn kim tệ. Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán chúng ta còn giới thiệu một cách kỹ lưỡng về thân phận của cậu, tác phẩm của một ma pháp thiên tài mới có mười lăm tuổi làm ra, chỉ bằng thân phận của cậu, đã đủ khiến cho giá của tác phẩm thạch điêu tăng lên gấp bội rồi."
"Mà quan trọng nhất chính là ... tác phẩm thạch điêu của cậu vô cùng đặc biệt, tác phẩm thạch điêu của người khác dù rất đẹp, nhưng mức độ chau chuốt nhất định phải có chút khiếm khuyết, còn tác phẩm của cậu đường nét vô cùng mềm mại, giống như là sử dụng bình đao và ngọc oản đao hai loại cùng một lúc, khiến cho người khác không có cách nào tìm ra vết đứt, sự liên tục vô cùng hoàn mỹ."
Lâm Lôi nghe đến đây không nhịn được cười.
Vết đứt?
Tác phẩm thạch điêu của Bình đao lưu phái bản thân, từ đầu chí cuối chỉ sử dụng bình đao, căn bản không cẩn đổi các loại đao khắc, tự nhiên đường nét phi thường hoàn mỹ rồi.
"Bởi vì điểm đặc thù này, hơn nữa bản thân tác phẩm của cậu ẩn chứa loại khí chất cô ngạo, cộng thêm thân phận của cậu, khiến cho giá của tác phẩm đạt tới gần năm ngàn kim tệ. Chỉ là lúc xử lý các văn ngân tinh tế còn có chút khiếm khuyết, nếu không giá còn có thể cao hơn." Áo Tư Thác Ni khen ngợi nói.
Lâm Lôi trong lòng cũng minh bạch.
"Văn ngân tinh tế thì xử lý thế nào đây?" Hắn trong lòng thầm than lắc đầu, bản thân mình sử dụng là bình đao, mặc dù miễn cưỡng có thể tạo ra những loại đường nét đặc biệt, nhưng luận về hiệu quả, khẳng định là nếu so với các loại như tà đao, viên đao, là các loại đao chuyên dùng cho điêu khắc thì vẫn kém hơn một chút.
Đồng thời trong lòng Lâm Lôi cũng vô cùng cảm thán.
Ba kiện tác phẩm thạch điêu đã có thể bán được một vạn năm ngàn kim tệ. Giờ kiếm tiền thực sự là quá dễ dàng rồi. Nếu Lâm Lôi toàn tâm toàn ý điêu khắc, một tháng chắc chắn có khả năng điêu khắc ra mười tác phẩm.
Mười tác phẩm, giá trị gần năm vạn kim tệ.
"Ta tại Ma Thú sơn mạch hai tháng, trải qua bao nhiêu sinh tử nguy cơ, lại còn giết được mấy sát thủ mới được có bảy tám vạn kim tệ, thạch điêu cao thủ, kiếm tiền thực là đơn giản a." Lâm Lôi cảm thán không thôi.
Giá tác phẩm của Lâm Lôi trong nhóm thạch điêu cao thủ đã thuộc loại cao nhất rồi.
"Thạch điêu cao thủ đã có thể kiếm được nhiều tiền vậy rồi, vậy còn thạch điêu đại sư?" Lâm Lôi trong lòng càng thêm thở than.
Càng hiểu rõ, Lâm Lôi lại càng thêm ngán ngẩm. Cái vòng tròn thạch điêu này, thu nhập sai khác thực quá rõ ràng. Thạch điêu cao thủ của cả Thần Thánh đồng minh cũng chỉ có khoảng một trăm vị, số lượng ít quá sức tưởng tượng.
"Lâm Lôi, nỗ lực vào, ta tin sau này cậu nhất định sẽ trở thành một vị thạch điêu đại sư vĩ đại." Áo Tư Thác Ni cổ vũ.
Thạch điêu đại sư, không những có tài phú kinh nhân, mà đồng thời địa vĩ cũng cực cao. Họ đứng tại vị trí đỉnh cao của môn nghệ thuật tối cổ lão này, cho dù là một đại quý tộc bình thường mà gặp họ, nhất định cũng không dám cao ngạo.
Đại sư!
Đây là một cách xưng hô vô cùng tôn kính.
Cách xưng hô đó không thể bằng tiền, bằng quyền thế mà có thể đạt được, chỉ có những người tại một nghề nào đó đạt tới đỉnh phong, được mọi người công nhận, mới có thể được xưng là đại sư.
 

Bàn Long - Chương #78


Báo Lỗi Truyện
Chương 78/809