Chương 667: Hạ sát thủ


Trung tâm Tinh Hà, Lâm Lôi, Bối Bối hai người đứng trên mặt khối đá lớn đang trôi dạt.
"Không chừng xung quanh có nguy hiểm" Bối Bối nhìn về bốn phía.
"Ẩn núp tại núi đá ở trung tâm Tinh Hà sao?" Lâm Lôi nhịn không được quan sát bốn phía xa xa, lập tức cười nói: "Bối Bối, ngươi đừng nghĩ lung tung vậy chứ, tại trung tâm Tinh Hà chiến đấu, phỏng chừng không có thống lĩnh nào dám làm như vậy. Một khi không cẩn thận, bị hãm nhập vào khe nứt không gian và không gian loạn lưu thì sẽ rất thảm đấy".
"À, cũng đúng". Bối Bối cũng không khỏi sờ sờ cái mũi của mình, cười hắc hắc một tiếng.
"Tốt lắm, đứng ở trung tâm Tinh Hà, rất dễ bị người khác phát hiện, chúng ta mau kiếm đường để đi tiếp. Thực nhanh đi sang bên kia". Lâm Lôi liền nói.
"Đúng." Bối Bối cũng lập tức quan sát khe nứt không gian và không gian loạn lưu phía trước.
Tại trung tâm Tinh Hà, nếu bên kia có người quan sát, rất dễ dàng phát hiện ra Lâm Lôi, Bối Bối hai người.
"Không được, cái này không được". Lâm Lôi lắc đầu bỏ qua một cái thông đạo mà mình mới phát hiện. Đôi khi phát hiện một thông đạo kéo dài đến trăm dặm, nhưng lại bị khe nứt không gian hoàn toàn ngăn trở, không có chút cơ hội nào.
Lâm Lôi cùng Bối Bối đều cấp tốc tìm kiếm.
"Lão Đại, ta phát hiện một cái thông đạo". Bối Bối kinh hỉ nói.
"Vậy sao? Cái nào?" Lâm Lôi cũng không nhịn được vui vẻ.
"Bên này, ngươi xem, theo đường này, tới phía kia ... chuyển thành một đường cong lớn. Lộ tuyến phía dưới tương đối rõ ràng đấy chứ". Bối Bối hưng phấn nói.
Lâm Lôi ánh mắt nhanh chóng đưa mắt nhìn sang phía đối diện, xác định được một cái thông đạo có thể đi qua.
"Xuất phát". Lâm Lôi lập tức hạ lệnh.
Tại trung tâm Tinh Hà, chần chừ càng lâu càng dễ bị đối phương phát hiện. Bình thường lướt qua Tinh Hà sang phía đối diện, rất dễ bị phát hiện, bị đánh lén trong lúc đang vượt qua Tinh Hà.
"Hô!" "Hô!".
Hai đạo ảo ảnh phảng phất như tia chớp di chuyển trong Tinh Hà. Khi thì chậm rãi, khi thì nhanh chóng, khi thì vặn vẹo ... Tóm lại, vừa vặn tránh thoát khỏi những địa phương nguy hiểm.
"Có người" - Ở phía đối diện, có một đám binh lính phát hiện hành tung cực nhanh của Lâm Lôi và Bối Bối. "Có hai người tới?" Thanh niên cầm đầu tóc màu bạc, lãnh khốc nhìn qua, lập tức phân phó: "Hai người này dám chắc có một thống lĩnh, hoặc cả hai người đều là thống lĩnh. Chúng ta lập tức lui lại. Đồng thời ..., nhị ca, ngươi lập tức quay về bẩm báo thống lĩnh đại nhân. Đề phòng hai người này rời đi, chúng ta phải động thủ."
"Biết rồi."
Một đạo nhân ảnh cực nhanh rời đi.
Lâm Lôi cùng Bối Bối căn bản không biết, tại bờ đối diện bọn họ lựa chọn có một quân doanh. Thế nhưng quân doanh đó đã bị núi ngăn cản, nên Lâm Lôi cùng Bối Bối không phát hiện ra. Lúc này Lâm Lôi cùng Bối Bối còn đang chú ý tới nguy hiểm trên thông đạo, căn bản không biết tại phía xa có người đang chú ý theo dõi bọn họ.
"Mấy người các ngươi cũng lui lại, không được đánh bừa. Theo ta, mười người chúng ta cũng không đánh lại được đối phương". Thanh niên tóc màu bạc phân phó: "Khi nào đại quân tới đây, hoặc thống lĩnh đại nhân tới đây hãy nói tiếp". Bọn họ cũng chỉ là tiểu đội tuần tra bên ngoài quân doanh, cách quân doanh hơn mười dặm.
Bọn họ cũng không phải là kẻ ngu, cùng thống lĩnh cấp bậc liều mạng giao chiến sao? Căn bản là chịu chết. Nếu như có mấy trăm hoặc hơn một ngàn binh lính, bọn họ còn có chút tin tưởng.
"Người tới nhanh quá" Những binh sĩ này vẫn chú ý theo dõi, đồng thời bọn họ cũng sớm lùi về gần quân doanh ở sơn khâu, nấp phía trong bụi cỏ.
"Thống lĩnh có lệnh, giết chết bọn họ!". Lúc này mệnh lệnh của thống lĩnh mới tới.
"Các huynh đệ, lên!" Lúc này Thanh niên tóc màu bạc mới hô lớn. Lúc này dù sao bọn họ cũng không đơn độc, trong quân doanh cũng đã tới lượng lớn nhân mã. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Oanh long long"
Lúc này binh lính tại quân doanh cũng đã tới nơi, cùng tiểu đội tuần tra đang hướng về phía quân địch đuổi giết, số lượng binh lính đạt tới ngàn người.
"Sưu!" "Sưu!" Lâm Lôi, Bối Bối hai người nhanh như sét hạ xuống phía bờ đối diện.
"Lão Đại, có người, rất nhiều người". Bối Bối cả kinh nói, Lâm Lôi lúc này cũng phát hiện thấy. Tại bụi cỏ phía xa xa đang có một lượng lớn bóng người đang cực nhanh phi hành tới đây, đồng thời phía xa hơn mười dặm thấy thấp thoáng bóng lều, bị sơn khấu che chắn đi.
"Bất hảo, đây là một quân doanh của quân địch, chúng ta đi mau". - Lâm Lôi không dám chần chừ, cùng Bối Bối lập tức chạy trốn.
"Công kích!" Một tiếng hô vang lên, nếu nói về tốc độ, binh lính không có mấy người có khả năng vượt qua Lâm Lôi, Bối Bối. Nếu như cứ truy kích, càng chạy thì khoảng cách càng xa, không bằng lúc này lập tức công kích. Chỉ nghe thấy một tiếng hô ra lệnh, nhất thời ...
"Oang!"
"Oanh!"
Đủ các loại quang mang ánh sáng, các đạo linh hồn công kích trong suốt tất cả đều cực nhanh lướt qua khoảng cách vài dặm bắn về phía hai người Lâm Lôi, Bối Bối.
Lâm Lôi, Bối Bối tốc độ chạy trốn lập tức gia tăng.
"Phốc!" "Phốc!"
Chỉ thấy công kích giống như mưa, bao trùm lên Lâm Lôi Bối Bối, liền có mấy đạo công kích trúng người Lâm Lôi, Bối Bối.
Trong tiếng nổ mạnh, Lâm Lôi, Bối Bối hai người lập tức chạy nhanh hơn, rất nhanh biến mất khỏi tầm mắt của truy binh.
"Thống lĩnh!" Lúc này hơn một ngàn truy binh hướng tới một người cung kính hành lễ.
Người này như mặt trời chói mắt, mái tóc dài màu vàng tung bay, khuôn mặt trắng nõn như nữ nhân, mặc trường bào màu vàng, tuỳ ý liếc mắt về phía xa xa một cái: "Để cho bọn họ chạy thoát sao?"
"Không đuổi kịp" quan quân vừa hạ lệnh công kích liền nói.
"Không đuổi kịp, nếu lướt qua Tinh Hà này với tốc độ của một thống lĩnh mà nói, rất ngắn ngủi. Hai người này bị chúng ta phát hiện, đã là rất trùng hợp. Nếu có thể giết chết một hai người thống lĩnh, thì vận khí của ta cũng thực quá tốt. Tốt lắm, trở về!". Thống lĩnh tóc vàng cười nhẹ nói.
Trong một bụi cỏ rậm rạp, Lâm Lôi cùng Bối Bối hai người đều ở đó.
"Thực là quá xui xẻo" Bối Bối nhếch môi nói: "Lão Đại, ngươi không sao chứ?"
"Không sao, có tổng cộng bốn đạo vật chất công kích, một đạo linh hồn công kích, ảnh hưởng không lớn". Lâm Lôi cũng cảm thấy xui xẻo, bên bờ Tinh Hà, kéo dài trăm ngàn dặm. Mình tuỳ tiện chọn ra một vị trí đi qua. Ai ngờ phía bờ đối diện vừa vặn lại có một quân doanh.
Lâm Lôi lập tức cười: "Bất quá, cuối cùng chúng ta cũng an toàn ở phía của quân địch".
"Đúng". Mắt Bối Bối sáng lên: "Lão Đại, bây giờ chúng ta bắt đầu tìm kiếm mục tiêu chứ?"
"Bắt đầu thôi, phỏng chừng ở bên này so với bên kia của chúng ta, có rất nhiều".
Lâm Lôi cùng Bối Bối tại phía bên này của quân địch, tương tự lấy sách lược phòng thủ. Tuỳ tiện trên mặt đất, mỗi người đào một huyệt động, hai người ở trong đó yên tĩnh tu luyện, đồng thời đều khống chế một tử thần khôi lỗi dò xét chúng quanh, bắt đầu lặng lẽ hành động hấp dẫn thống lĩnh đối phương đi ngang qua.
Một gã tráng hán mặc quần dài, áo ngắn cao chừng ba thước đang lặng yên hành tẩu. Hắn có một mái tóc màu vàng rối bời như sư tử cùng với chiếc miệng rộng hé ra. Đôi mắt màu vàng sáng mỗi thời khắc đều chú ý bốn phía để tìm kiếm mục tiêu.
"Sao?"
Tráng hán mái tóc kim sắc rối bời mắt toả sáng, nhìn chằm chằm về phía xa, một bóng người đang lặng yên di chuyển. Hắn không khỏi rộng miệng nở ra nụ cười "Không nghĩ tới, lại gặp một người. À, không có khí tức của thân phận huy chương, là quân địch!"
Tráng hán tóc vàng thân hình nhanh như set, đột nhiên bắn nhanh tới.
Mà lúc này, bóng người nọ cũng vừa vặn quay đầu, cũng phát hiện kim sắc tráng hán nọ đánh tới.
"Sưu!" Bóng người không chút do dự, lập tức chạy trốn.
"Còn muốn trốn? Đáng tiếc, tốc độ lại không bằng ta". Tráng hán tóc vàng đôi mắt toả sáng.
Trong huyệt động dưới long đất, Lâm Lôi cùng Bối Bối hai người đang khoanh chân ngồi tĩnh toạ.
"Lão Đại, có mục tiêu, đang đuổi theo tử thần khôi lỗi do ta khống chế". Bối Bối đột nhiên mở to mắt.
Lâm Lôi cũng vui mừng mở to mắt "Tại bên này của quân địch, hiệu suất quả là cao. Mới có bảy ngày, đã phát hiện được người".
"Mau, xuất phát".
Lâm Lôi cùng Bối Bối hai người không chút do dự, trực tiếp phi ra khỏi lòng đất.
Nếu quân địch phát hiện mục tiêu là tử thần khôi lỗi, thì đánh lén sẽ khó khăn hơn nhiều. Lâm Lôi cùng Bối Bối, bản thân khống chế tử thần khôi lỗi tại vùng phụ cận. Bởi vì khoảng cách gần, rất dễ dàng khống chế tử thần khôi lỗi, hướng về phía hai người phi tới.
Trong bụi cỏ dại.
Lâm Lôi, Bối Bối ẩn nấp ở trong đó quan sát hai bóng người một trước một sau đang truy nhau ở xa xa. Tử thần khôi lỗi này là cấp bậc thượng vị thần khí, tốc độ cực nhanh. Bất quá dưới tình huống bình thường, cao thủ cấp bậc thống lĩnh tốc độ hẳn là vượt xa tử thần khôi lỗi này.
"Tráng hán tóc vàng này, tốc độ cũng không quá nhanh" Lâm Lôi liếc mắt một cái liền phán đoán.
"Lão Đại, ta không cảm thấy khí tức huy chương trên người hắn, hẳn là quân địch" Bối Bối vui vẻ nói.
Lâm Lôi con mắt cũng sáng ngời.
Lão Thiên! Ở bên mình một phương, gần nửa năm cũng không có một chút thu hoạch. Chính là ở bên này mới có bảy ngày đã phát hiện quân địch. Hiệu suất quả nhiên cao.
"Bối Bối, chuẩn bị cùng động thủ" Lâm Lôi truyền âm nói.
"Yên tâm, lão Đại" Bối Bối cũng kích động.
Lâm Lôi, Bối Bối yên lặng quan sát tráng hán tóc vàng truy sát tử thần khôi lỗi. Rốt cục ... tráng hán đó cũng đuổi tới, chỉ thấy hắn có một mái tóc màu vàng rối bời, miệng rộng phát ra tiếng gầm nhẹ, quyền phải đột nhiên đánh ra, một quyền xuất ra, không gian giống như nước chảy cuộn lên.
"Thực mạnh". Lâm Lôi Bối Bối sắc mặt biến đổi. Tính ổn định của không gian tại chiến trường vị diện so với chí cao vị diện còn muốn cao hơn
Tử thần khôi lỗi cũng trở tay, quyền đối quyền!
"Bồng!"
Cánh tay phải tử thần khôi lỗi hoá thành mảnh nhỏ, đồng thời cả than thể cũng trở lên chấn động kịch liệt, sau đó trực tiếp băng liệt rơi xuống.
Một màn này cũng làm Lâm Lôi Bối Bối sợ đến nhảy lên. Một quyền làm vỡ tan thượng vị thần khí, đao kiếm cũng không thẻ so sánh được. Một quyền của tráng hán tóc vàng làm nổ nát cánh tay, đất kịch liệt chấn động, làm cả thân thể tử thần khôi lỗi nát. Công kích này, thực quá doạ người.
"Sao?" Tráng hán tóc vật sửng sốt, trên mặt đất không có thần cách lẫn thân phận huy chương.
"Không ổn rồi" - Tráng hán tóc vàng ngẩng đầu.
Liền thấy trên cao chừng trăm thước, một phệ thần hư ảnh cực lớn xuất hiện giữa không trung, một gã thiếu niên cũng đang lạnh lung nhìn vào hắn.
"Ông" một cỗ ba động kì lạ trong nháy mắt phát ra, tráng hán tóc vàng vốn không kịp né tránh, trực tiếp bị hãm nhập vào, một cỗ năng lượng kì dị trực tiếp tiến nhập vào trong óc hắn.
Thiên phú thần thông - Phệ Thần!.
"Oanh" quang mang màu vàng trong nháy mắt phát ra, trực tiếp áp tới kim sắc tráng hán.
"Hưu!" một ảo ảnh màu vàng cực nhanh đánh tới.
Dựa theo kế hoạch của Lâm Lôi cùng Bối Bối, vô luận một chiêu của Bối Bối có tác dụng hay không, Lâm Lôi cũng đồng thời thi triển một kiếm cực mạnh. Có thể chống cự Phệ Thần, cũng không nhất định có khả năng chống lại một kiếm này của Lâm Lôi.
"Hống!" Tráng hán tóc vàng phẫn nộ rống to.
"Cũng không chết." Bối Bối không khỏi thầm mắng, quân địch không phải là Đại viên mãn thượng vị thần, chính là có linh hồn phòng ngự chủ thần khí. Vừa tới trận doanh của quân địch, đã đụng phải một người khó giải quyết như vậy, thực xui xẻo.
"Xuy"
Thần kiếm Lưu Ảnh lập tức vô ảnh xuất ra - Viên không liệt!
Thông qua thần cách binh khí, thi triển một kiếm cực mạnh. Mũi kiếm trực tân công vị trí giữa lông trên trán đối phương.
"Hỗn trướng!" Tráng hán tóc vàng cũng phát hiện được kình khí sắc bén, lền nghiêng đầu né tránh.
"Phốc xích!"
Lưu Ảnh thần kiếm trực tiếp đâm vào đúng vị trí tráng hán tóc vàng, chỉ là chỉ có âm thanh xuy xuy vang lên, hiển nhiên thần kiếm Lưu Ảnh chỉ miễn cưỡng phá được da mặt của tráng hán tóc vàng, nhưng không có cách nào xâm nhập thêm.
"Đây là phòng ngự gì vây?" Lâm Lôi trợn tròn mắt.
Ngoại trừu Bối Bối, Bối Lỗ Đặc, Lâm Lôi cho tới giờ vẫn chưa thấy qua người nào phòng ngự đáng sợ như vậy. Sợ rằng Thanh Long tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm cũng còn kém xa. Một kiếm cực mạnh của mình, đối phương cũng chỉ là da mặt, không phải quyền đầu. Chính mình cũng chỉ phá được da mặt mà thôi. Thực quá khoa trương.
"Chết!" tráng hán tóc vàng phẫn nộ gào lên một tiếng, một quyền hướng về phía Lâm Lôi đánh ra.
Lâm Lôi sợ đến mức lập tức lùi lại.
Quyền đầu đánh ra, cách thân thể Lâm Lôi chừng nửa thước. Song trong khi Lâm Lôi tưởng mình có khả năng chạy thoát, trên nắm tay tráng hán tóc vàng cũng bộc phát một đạo kim quang màu vàng bắn ra, sóng ánh sáng này đến đâu, cũng làm không gian ở đó chấn động gợn lên.
Không thể né tránh.
"Bồng!"
Kim sắc quang mang bắn trúng trên ngực Lâm Lôi, "Phốc" một tiếng, ngực Lâm Lôi đã bị xuyên qua, lộ ra một lỗ thủng như quyền đầu.
 

Bàn Long - Chương #667


Báo Lỗi Truyện
Chương 667/809