Chương 572: Uy tín


Trong Tử vong cốc mọi người yên tĩnh không một tiếng động, khí thế tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm phát ra khiến mọi người ở đó đều cảm thấy áp lực.
"Lực lượng thực mạnh." Tay phải Lâm Lôi tê dại khẽ run nhè nhẹ, như một con gà con bị lão ưng chụp lấy, không cách nào phản kháng, thậm chí nơi cổ tay bị tộc trưởng cầm còn mơ hồ thấy đau. Thực lực của tộc trưởng, rất mạnh!
"tộc trưởng. đây là sinh tử chiến Y Mạn Nữu Nhĩ trưởng lão đưa ra. Trưởng lão đoàn cũng đã thông qua rồi." Lâm Lôi nói.
"Trưởng lão đoàn thông qua?" tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm liếc nhìn các trưởng lão đang ở xa xa. Các trưởng lão một người cũng không dám lên tiếng, trong lòng bọn họ cũng đang phát khổ, đặc biệt là ba vị trưởng lão đồng ý việc này, trong bọn họ ai biết trước được Lâm Lôi lợi hại như thế?
"Thông qua lại thế nào? Mệnh lệnh của ta ngươi không nghe thấy sao?" Cái Tư Lôi Sâm lạnh lẻo nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi cứng lại.
Y Mạn Nữu Nhĩ cũng nói: "Lâm Lôi, tại Thanh Long nhất tộc, mệnh lệnh của tộc trưởng không ai có thể trái. Dù chuyện trưởng lão đoàn thông qua, tộc trưởng cũng có thể một lời phủ quyết, ngươi cũng dám cãi lời."
Khóe mắt Lâm Lôi hơi chú ý tới vẻ mặt các trưởng lão ở xa xa rồi lại chú ý tới vẻ mặt Y Mạn Nữu Nhĩ, không khỏi thầm nghĩ: Tại Thanh Long nhất tộc quyền uy của tộc trưởng tựa hồ cực cao hơn cả trưởng lão đoàn!"
Khi thực lực một người siêu mạnh, thì cả gia tộc cũng rất dễ dàng trở thành một đường!
Thanh Long nhất tộc. Đó là một đường của Cái Tư Lôi Sâm.
"
Tộc trưởng, ta vừa tới Thanh Long nhất tộc không đủ trăm năm, đối với gia tộc rất nhiều chuyện không biết." Lâm Lôi trực tiếp nói.
"
Nga, chưa đủ trăm năm." Tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm nhướng mày.
"
Lâm Lôi, ngươi cãi lại mệnh lệnh của tộc trưởng cùng với việc đi tới Thanh Long nhất tộc bao lâu có quan hệ gì, tộc trưởng chi lệnh. không thể phản kháng ... ngươi coi thường mệnh lệnh tộc trưởng đó là xem thường tộc trưởng." Y Mạn Nữu Nhĩ nổi giận nói.
Nói đến đó, Y Mạn Nữu Nhĩ cũng không tiếp tục nữa. Hắn biết được bất kính với tộc trưởng đó là mức tội danh gì.
Lâm Lôi nghe thấy không thể nhìn được một trận tức giận.
"
Hô!" một đạo ảo ảnh.
"
Ba!" Một cái tát hung hăng hạ trên mặt Y Mạn Nữu Nhĩ, Y Mạn Nữu Nhĩ cả người bị chấn bay đi, máu tươi vãi ra. Y Mạn Nữu Nhĩ vừa rơi xuống đất liền kinh hoảng nhìn Tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm. Hắn không hiểu tộc trưởng tại sao đánh hắn!
"
Câm miệng!"
Cái Tư Lôi Sâm lạnh lẽo nhìn về phía hắn "
Ngươi đường đường một trưởng lão, chẳng lẽ đến bây giờ còn không có biết mình sai? Hôm nay dù ngươi bị hắn giết chết cũng không trách được người ta, ta còn chưa trừng phạt ngươi, ngươi lại còn nói nhảm ở đây. Ngươi nghĩ ta không dám giết ngươi?"
Y Mạn Nữu Nhĩ rùng mình một cái không dám lên tiếng nữa.
Lâm Lôi không khỏi kinh ngạc: "
Xem ra tộc trưởng này, cũng không phải chỉ bảo hộ cho Y Mạn Nữu Nhĩ mà với tính tình tộc trưởng bất kể là ai cũng đừng có đắc tội tộc trưởng." Lâm Lôi cũng không phải kẻ không biết nghĩ.
Con trai duy nhất của lão tổ tông Thanh Long, tộc trưởng của Thanh Long nhất tộc vô số năm qua! Nhân vật nói một không hai trong gia tộc, thủ lĩnh của tứ thần thú gia tộc!
Uy tín, sao có thể xâm phạm?
Cái Tư Lôi Sâm liếc Lâm Lôi, Y Mạn Nữu Nhĩ hai người một cái, lại nhìn một đám trưởng lão xa xa, không khỏi một tiếng hừ lạnh: "
Hai người các người, còn có các trưởng lão, đều đi theo ta!" Nói rồi, Cái Tư Lôi Sâm bay lên trên không.
"
Tiểu tử, ngươi thảm rồi." Y Mạn Nữu Nhĩ liếc Lâm Lôi một cái "Tộc trưởng ghét nhất có người khiêu chiến uy tín của người." Nói rồi lập tức cũng bay lên không.
Lâm Lôi nhìn xa xa một cái, cả đám trưởng lão cũng đều không dám lên tiếng, đều bay theo sát.
"
Cũng không biết tộc trưởng là dạng người gì." Lâm Lôi cũng chỉ có thể bay theo. Vừa rồi ngắn ngủi giao thủ hắn đã có thể phán định, thực lực của tộc trưởng vượt qua chính mình nhiều lắm, muốn giết mình cũng không hề khó.
Bây giờ chính mình tại Thiên Tế núi non, thân nhân các bằng hữu đều ở đây, nhẫn nhịn một chút tốt hơn.
Lâm Lôi quay đầu lại nhìn thoáng qua, trong Tử vong Địch Lỵ Á, Bối Bối, Ba Lỗ Khắc, Tháp La Sa một đám người đều ngửa đầu nhìn trong đôi mắt tràn đầy lo lắng.
"Lão Đại, ngươi cẩn thận một chút, chớ chọc tộc trưởng a, ta cảm thấy hắn không dễ chọc." Bối Bối dụng linh hồn trao đổi lo lắng nói." Ánh mắt của tộc trưởng khiến ta cảm thấy sợ hãi, thực đấy."
"
Biết, yên tâm đi, các ngươi đều về trước đi." Lâm Lôi linh hồn trao đổi.
Đồng thời Lâm Lôi cũng đi theo Y Mạn Nữu Nhĩ, các trưởng lão đang phi hành. Cái Tư Lôi Sâm một mình một người phi ở phía trước một lời không phát. Các trưởng lão cùng Lâm Lôi cũng không rên một tiếng đi theo phía sau, rất là áp lực. Nguồn: http://truyenyy.com
"
Lâm Lôi, lúc nữa cùng tộc trưởng nói chuyện cẩn thận một chút, đừng làm cho tộc trưởng tức giận." Gã thanh niên tuấn mỹ Gia Duy trưởng lão tới gần Lâm Lôi thần thức truyền âm.
"
Cám ơn." Lâm Lôi cũng dụng thần thức truyền âm trả lời.
"
Ta nói cho ngươi, tộc trưởng tối không thích tộc nhân tự giết lẫn nhau, tiếp theo, chính là không tha người khác trái ý hắn. Toàn gia tộc chỉ có Đại trưởng lão, mới có thể khuyên bảo tộc trưởng." Gia Duy trầm trọng nói "Ngươi nếu lại nghịch ý hắn chính là Đại trưởng lão tới cũng không thể nào cứu được ngươi."
Lâm Lôi cảm kích khẽ điểm đầu.
"
Gia Duy trưởng lão, ngươi cho rằng tộc trưởng sẽ xử trí ta thế nào?" Lâm Lôi trong lòng không thể yên tâm, dù sao cho tới bây giờ chưa từng gặp qua tộc trưởng. Mặc dù vừa rồi quan sát qua thời gian ngắn vẫn có thể phán đoán ra tộc trưởng rất bá đạo còn đâu cũng là không biết.
"
Hôm nay gia tộc ta đang bị vây trong nguy cơ. Ta phỏng chừng tộc trưởng hẳn là sẽ không giết ngươi, nhưng có lẽ sẽ trừng phạt ngươi." Gia Duy truyền âm tiếp.
Lâm Lôi trong lòng có chút nhất định.
Chỉ chốc lát, tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm cùng với các trưởng lão đã tới một tòa thành khổng lồ ở nơi cao nhất trong Long Đạo của Thanh Long nhất tộc. Nơi cửa thành mở rộng đám thủ vệ đều cung kính hành lễ.
Với tộc trưởng dẫn theo một đám người rất nhanh tiến vào thành bảo.
Trong đại điện của tòa thành, tộc trưởng cao cao ngồi ở trên cao, các vị trưởng lão kể cả Lâm Lôi đều là đứng ở dưới đại điện.
"Giống như đế vương cùng thần tử vậy." Lâm Lôi nhìn thấy cảnh diện này càng thêm rõ ràng địa vị của tộc trưởng ở gia tộc, có gia tộc quyền lực các trưởng lão rất lớn thế nhưng tại Thanh Long nhất tộc lại hoàn toàn không phải.
"
Hừ!" Tộc trưởng Cái Tư Lôi Sâm nhìn khắp một lượt phía dưới, không khỏi tức giận hừ lạnh một tiếng "Ta sớm đã nói quá, hôm nay gia tộc bị vây trong nguy cơ điều chúng ta phải làm chính là tiêu diệt hết bát đại gia tộc. Tộc nhân chúng ta không nên tự giết lẫn nhau, muốn chết cũng phải chết trên chiến trận với bát đại gia tộc!"
"
Trong gia tộc hai cao thủ thất tinh ác ma giao chiến phải được sự đồng ý của toàn bộ trưởng lão đoàn hoặc là ta đồng ý, mới tính là thông qua, như thế nào? Hai người bọn họ sinh tử chiến cả trưởng lão đoàn đều đồng ý sao?" Cái Tư Lôi Sâm cả giận hỏi.
Nhất thời một vị ngân phát trưởng lão ở phía trước nhất cất cao giọng nói: "
Phụ vương, Lâm Lôi ẩn giấu cực thâm, chúng ta trước đây vẫn nghĩ hắn là trung vị thần, cho nên ..."
Đối với gia tộc mà nói một trung vị thần không toán cái gì.
Thế nhưng thất tinh ác ma đối với gia tộc cũng rất trân quý, để hai thất tinh ác ma tự giết lẫn nhau, đây là chuyện gia tộc tuyệt đối không cho phép, muốn sinh tử chiến trừ phi tộc trưởng đáp ứng hoặc là toàn bộ trưởng lão đoàn đều đáp ứng.
Đó cũng là nguyên nhân vì sao Cái Tư Lôi Sâm phẫn nộ khi phát hiện Lâm Lôi, Y Mạn Nữu Nhĩ lẫn nhau sinh tử chiến.
Muốn chết, liều mạng chém giết bát đại gia tộc mới đáng giá.
"Đừng nói nữa." Cái Tư Lôi Sâm lạnh lùng nói.
Nhất thời trưởng lão không nói nữa, tuy nói là trưởng lão nhưng cũng là con của Cái Tư Lôi Sâm, cha mắng con mình vài câu, toán cái gì! Thanh Long nhất tộc hai người sống lâu nhất đó là hai huynh muội của Cái Tư Lôi Sâm những người khác đều là vãn bối.
Đó cũng là nguyên nhân vì sao Cái Tư Lôi Sâm có thể một lời độc đoán.
"
Việc này không cần bàn lại nữa." Cái Tư Lôi Sâm đạm mạc nói "Quá khứ không phát hiện được thực lực của Lâm Lôi bây giờ nếu biết Lâm Lôi có thực lực thất tinh ác ma, vậy tràng sinh tử chiến không được tiếp tục tiến hành nữa."
"
Lâm Lôi, Y Mạn Nữu Nhĩ, các ngươi có ý kiến gì?" Ánh mắt Cái Tư Lôi Sâm đảo qua hai người.
"
Không ý kiến." Y Mạn Nữu Nhĩ liền nói.
"
Không ý kiến." Lâm Lôi cũng đáp.
"
Tốt lắm." Cái Tư Lôi Sâm tiếp tục nhìn hai người. "Y Mạn Nữu Nhĩ, đầu tiên ngươi cho rằng Lâm Lôi chỉ là một trung vị thần bình thường, ta muốn biết, ngươi một vị trưởng lão tại sao muốn cùng một trung vị thần tiến hành sinh tử chiến? Nói cho ta biết nguyên nhân!"
Lâm Lôi liếc nhìn Y Mạn Nữu Nhĩ, muốn giết chính mình là vì chủ thần khí, bây giờ Y Mạn Nữu Nhĩ dám nói hay không?
Trán Y Mạn Nữu Nhĩ xuất hiện mồ hôi to như hạt đậu: "
Tộc trưởng, Lâm Lôi đối với ta không có chút tôn kính, rất là quá phận, vì phẫn nộ ta mới ..."
"
Hừ." Một tiếng hừ lạnh vang vọng khắp đại điện.
Y Mạn Nữu Nhĩ không khỏi thân thể run lên.
"
Ở trước mặt ta cũng nói sạo?" Cái Tư Lôi Sâm cười một tiếng "Ta cho ngươi cơ hội nói, ngươi không nắm được cơ hội."
Y Mạn Nữu Nhĩ sắc mặt nhất thời trắng bệch.
"
Sẽ không giết ngươi đâu." Cái Tư Lôi Sâm lạnh lẻo nhìn hắn "Chỗ Đại trưởng lão đang thiếu nhân thủ, từ ngày mai, ngươi tới chỗ Đại trưởng lão cho ta, về phần Đại trưởng lão an bài ngươi như thế nào đó là chuyện của Đại trưởng lão."
Y Mạn Nữu Nhĩ thân thể run lên, trong lòng sợ hãi.
"
Rõ, tộc trưởng." Y Mạn Nữu Nhĩ vẫn tuân mệnh.
"
Ngươi lăn tránh ra một bên." Cái Tư Lôi Sâm lớn tiếng mắng một tiếng, Y Mạn Nữu Nhĩ lập tức đứng ở cạnh đại điện, ánh mắt Cái Tư Lôi Sâm chuyển hướng sang Lâm Lôi khóe miệng có chút nhếch lên: "Lâm Lôi đúng không?"
"
Rõ, tộc trưởng." Lâm Lôi đáp.
"
Nhiều năm qua như vậy người dám trực tiếp trái lại lệnh của ta, ngươi biết kết quả của bọn họ không?" Cái Tư Lôi Sâm hỏi.
Lâm Lôi nao nao, không khỏi cảm thấy không ổn, chẳng lẽ Cái Tư Lôi Sâm muốn giết chính mình? Thế nhưng Lâm Lôi vẫn còn nói: "
Tộc trưởng, ta trở lại Thanh Long nhất tộc không đủ trăm năm, đối với chuyện của Thanh Long nhất tộc biết rất ít."
Sắc mặt Cái Tư Lôi Sâm nhất thời trầm xuống: "
Vẫn còn dám nói sạo."
Lâm Lôi kinh ngạc phát hiện, Cái Tư Lôi Sâm đột nhiên từ trên đại điện trực tiếp đi tới trước mặt hắn nhìn kỹ hai mắt rồi lập tức quay đầu trực tiếp hướng phía sau đại điện đi đến: "
Lâm Lôi theo ta tiến đến, những người khác chờ tại đây!"
"
Rõ, tộc trưởng." Lâm Lôi lập tức đuổi kịp.
Sau khi tộc trưởng cùng Lâm Lôi rời đi các trưởng lão mới dám thở ra một hơi.
"
Tộc trưởng một mình triệu Lâm Lôi, các ngươi đoán sẽ phát sinh chuyện gì? Tộc trưởng triệu một mình không có thể có chuyện gì tốt a." Nhất thời có trưởng lão lo lắng nói, toàn bộ người của Thanh Long nhất tộc đối với tộc trưởng đều rất kính sợ.
"
Nếu là quá khứ cha tuyệt đối sẽ giết Lâm Lôi." Ngân phát lão giả nói "Thế nhưng bây giờ hẳn là sẽ không giết, mặc dù không giết thì trừng phạt tuyệt đối không nhỏ, không thể nhẹ hơn so với trừng phạt Y Mạn Nữu Nhĩ."
Nhất thời các trưởng lão nhìn về phía Y Mạn Nữu Nhĩ.
"
Y Mạn Nữu Nhĩ. Tới chỗ Đại trưởng lão ngươi có thể có cơ hội vì gia tộc chánh thức hiệu lực rồi." Có người cười nói.
"
Hừ." Y Mạn Nữu Nhĩ cũng chỉ hừ nhẹ một tiếng.
"
Y Mạn Nữu Nhĩ. Ngươi nói thực đi, tới cùng là chuyện gì a, sao ngươi không muốn giết Lâm Lôi?" các trưởng lão đều bắt đầu tra hỏi. Mọi người đều không thể tin bởi vì mâu thuẫn đơn thuần sẽ khiến Y Mạn Nữu Nhĩ điên cuồng như thế.
"
Đừng hỏi nữa." Đột nhiên một vị kim phát lão giả mắng một tiếng.
"
Cha." Y Mạn Nữu Nhĩ nhìn về phía kim phát lão giả. Đó chính là cường giả đệ tam đại của Thanh Long nhất tộc trong các trưởng lão hắn cũng là người rất có uy tín. Dù sao mẫu thân của hắn chính là Đại Trưởng Lão.
"
Nói cho ta biết, chuyện gì xảy ra?" Kim phát lão giả thần thức truyền âm hỏi.
Y Mạn Nữu Nhĩ biết được Bàn Long giới chỉ hắn sợ rằng không thể chiếm được, chính mình không thể cũng không thể để ngoại nhân có nên liền thần thức truyền âm: Cha, trên người Lâm Lôi có một kiện linh hồn phòng ngự chủ thần khí. Chính là Thanh Long chi giới của lão tổ tông.
Kim phát lão giả nhất thời kinh hãi.
"
Ngươi nói cái gì?" Kim phát lão giả không dám tin tưởng.
"
Thực mà. Chính là Thanh Long chi giới. Tuyệt đối sẽ không nhầm, Lâm Lôi chính xác chỉ là một trung vị thần. Hắn có thể chống cự thượng vị thần linh hồn công kích, chính là nhờ Thanh Long chi giới." Y Mạn Nữu Nhĩ lại dụng thần thức truyền âm.
Trong đầu kim phát lão giả nhất thời hiện lên rất nhiều ý niệm.
Y Mạn Nữu Nhĩ nhìn cha mình: "
Thanh Long chi giới cũng không tới lượt con thế nhưng chỉ cần cha cố gắng một chút đoạt lấy Thanh Long chi giới cũng không phải việc khó."
"
Tiểu tử, may còn sớm nói cùng ta." kim phát lão giả nhìn hắn một cái rồi tiếp "Nói bây giờ, cũng còn không muộn."
 

Bàn Long - Chương #572


Báo Lỗi Truyện
Chương 572/809