Chương 570: sinh tử chiến


Bình minh vừa ló dạng, những tia sáng đỏ như máu xuyên qua sương mù chiếu rọi xuống đại hợp cốc. Lâm Lôi cũng đang từ trong phòng bước ra.
"Khí trời không tồi." Lâm Lôi hít sâu một hơi không khí trong lành vào lồng ngực.
"Sưu!" Một đạo nhân ảnh từ phía trên hạ xuống, "Tâm tình Lão Đại tựa hồ không tồi a." Bối Bối cười nói. Bối Bối chính là ở tại tầng hai của tiểu lâu.
"Thực không tồi, Đến Thiên tế sơn mạch chừng tám mươi năm, chưa từng thực sự chiến đấu lần nào, chưa giết qua ai. Giờ phải giết người. Phải chiến đấu. Tâm tình đương nhiên không tồi." Lâm Lôi cười nói.
Bối Bối nghi hoặc hỏi: "Lão Đại lời này có ý tứ gì?"
"Kông vội. Ngươi chút nữa sẽ biết." Lâm Lôi đáp.
Bối Bối thấy Lâm Lôi ra vẻ thần bí không khỏi bĩu môi. Lúc này Địch Lỵ Á cũng từ trong phòng đi ra, Bối Bối lập tức tới đón: "Địch Lỵ Á, Lão Đại nói sắp chiến đấu, sắp giết người. Tẩu tẩu có biết chuyện gì xảy ra không?"
"Có chuyện này sao?" Địch Lỵ Á nghi hoặc quay đầu nhìn về phía Lâm Lôi.
Lâm Lôi cười, đột nhiên có tiếng phi hành, bèn ngửa đầu nhìn lên.
Trên bầu trời vài đạo nhân ảnh phi xuống, đều mặc thanh long nhất tộc chiến giáp. Lâm Lôi cười nhạt nói: "Bọn họ tới rồi!" Bối Bối cùng Địch Lỵ Á cũng đều nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lên. Chỉ thấy ba gã thanh giáp chiến sĩ đang bay đến.
"Lâm Lôi!" Người cầm đầu liếc mắt một cái liền nhận ra Lâm Lôi, hiển nhiên trưởng lão đoàn truyền lệnh ngay cả bộ dáng Lâm Lôi cũng miêu tả rõ ràng rồi.
"Các vị, có chuyện gì?" Lâm Lôi cất miệng hỏi.
Thanh giáp chiến sĩ cầm đầu này thầm than một tiếng, hắn cũng không rõ một trung vị thần như thế nào lại đắc tội trưởng lão cao cao tại thượng, nhưng vẫn trả lời: "Lâm Lôi, Y Mạn Nữu Nhĩ đại nhân hướng ngươi sinh tử chiến. Trưởng lão đoàn đã thông qua, đi theo chúng ta thôi."
"Phải đi bây giờ?" Lâm Lôi có chút kinh ngạc.
Lâm Lôi đã đoán trước trưởng lão đoàn sẽ sớm thông qua yêu cầu thân thỉnh này, chỉ là Lâm Lôi không ngờ phải lập tức đi ngay.
"Sanh tử chiến được cử hành giữa trưa hôm nay. Bây giờ chỉ là đưa ngươi tới thôi." Thanh giáp chiến sĩ nói, trong lòng hắn còn có chút đồng tình với Lâm Lôi. Dù sao hắn thấy ...
Lâm Lôi ở tầng dưới cùng trong gia tộc, không sai biệt lắm với tuần tra chiến sĩ bọn họ.
Nhưng đồng tình thì đồng tình, bọn họ cũng không có khả năng trợ giúp.
"Lão Đại, chuyện gì xảy ra vậy?" Bối Bối vội vàng hỏi.
"Lâm Lôi, sinh tử chiến là cái gì?" Địch Lỵ Á cũng vội vàng hỏi.
Lâm Lôi cười nhìn bọn họ: "Trong gia tộc có một vị trưởng lão Y Mạn Nữu Nhĩ muốn giết ta, may mắn lúc đó có Gia Duy trưởng lão ở đó, nhưng hắn chính là vẫn còn hướng ta yêu cầu sinh tử chiến, không chết không ngừng."
"Là trưởng lão sao?" Địch Lỵ Á lo lắng.
"Lão Đại, ngươi có nắm chắc?" Bối Bối dò hỏi.
Bọn họ đều rõ thực lực Lâm Lôi. Chính là đối phương dù sao cũng là gia tộc trưởng lão. Bọn họ ở đây tám mươi năm, với gia tộc trưởng lão đoàn cũng biết một chút, muốn gia nhập trưởng lão đoàn, tiên quyết phải là thất tinh ác ma.
Lâm Lôi thần thức truyền âm nói: "Địch Lỵ Á, Bối Bối yên tâm đi, nếu là trước tông từ tẩy lễ ta không nắm chắc mười phần. Giờ trải qua tông từ tẩy lễ, ta đã nắm chắc."
Địch Lỵ Á lập tức yên tâm. Nàng tin tưởng Lâm Lôi.
"Lâm Lôi, hắn muốn giết chàng, chẳng lẽ là vì bàn long chi giới?" Địch Lỵ Á thần thức truyền âm hỏi.
Lâm Lôi gật đầu, thần thức truyền âm đáp: "Ta cũng là đến bây giờ mới biết, chủ thần khí bàn long chi giới này, chính là của lão tổ tông thanh long nhất tộc, liếc mắt một cái đã bị Y Mạn Nữu Nhĩ nọ nhận ra."
Bối Bối cùng Địch Lỵ Á đều chợt hiểu ra.
Bọn họ đều minh bạch thế nào là một kiện linh hồn phòng ngự chủ thần khí, khó trách Y Mạn Nữu Nhĩ như vậy.
"Lâm Lôi, có thể đi chưa?" Thanh giáp chiến sĩ hỏi.
Kỳ thực thanh giáp chiến sĩ này cũng không vội. sinh tử chiến tới giữa trưa mới cử hành, Y Mạn Nữu Nhĩ trưởng lão vẫn là ở chỗ của mình, đến lúc đó mới tới, chỉ là Lâm Lôi thân phận thấp, phải đến đó từ sớm.
"Không phải giữa trưa mới bắt đầu sao, gấp gấp cái gì?" Bối Bối bất mãn.
"Ba vị, các vị đây là ... ?" Vài đạo nhân ảnh cực nhanh phi hành tới, chính là Ba Lỗ Khắc cùng vài người trong gia tộc. Bọn họ thấy thanh giáp chiến sĩ lại đây, lập tức lo lắng một trận. Thanh giáp chiến sĩ đến dám chắc phải có chuyện trọng yếu.
"Y Mạn Nữu Nhĩ trưởng lão, muốn cùng Lâm Lôi tiến hành sinh tử chiến, trưởng lão đoàn cũng đã thông qua." Thanh giáp chiến sĩ lạnh lùng đáp.
Ba Lỗ Khắc bọn họ thảng thốt, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
"Trưởng lão cùng Lâm Lôi?" bọn họ đều không thể tiếp nhận.
"Đường đường một trưởng lão, như thế nào lại cùng Lâm Lôi sinh tử chiến?" Cáp Trạch Đức cả giận nói. Từ ngày Lâm Lôi trở về, địa vị ngọc lan nhất mạch bọn họ tăng lên không ít, hắn cũng rất thích hậu bối Lâm Lôi này.
Trưởng lão đối chiến trung vị thần, quá không công bình!
"Trưởng lão đoàn đã thông qua, không cách nào thay đổi." Thanh giáp chiến sĩ cầm đầu lạnh lẽo đáp, "trừ phi các ngươi mời tộc trưởng đến ngăn lại."
Địa vị cao nhất trong thanh long nhất tộc, không thể nghi ngờ chính là tộc trưởng, thân là nhi tử của lão tổ tông 'Thanh Long'. Khi Thanh Long còn tại thế, tự nhiên tốn kém đại khí lực bồi dưỡng nhi tử của mình, thực lực tộc trưởng có thể tưởng tượng nổi.
Địa vị trong gia tộc, nhất ngôn cửu đỉnh.
"Lâm Lôi, chuyện gì vậy?" Đám Tháp La Sa, Đế Lâm giờ cũng bay tới, lúc nãy có người nói cho bọn họ, đám Tháp La Sa cũng kinh hãi, trưởng lão gia tộc muốn sinh tử chiến với Lâm Lôi.
"Mọi người đừng lo lắng." Lâm Lôi bình thản nói, rồi quay đầu nhìn thanh giáp chiến sĩ nói, "Chúng ta đi thôi."
Thanh giáp chiến sĩ cầm đầu gật đầu.
"Chúng ta có thể đến xem cuộc chiến này không?" Địch Lỵ Á vội vã hỏi.
Thanh giáp chiến sĩ cầm đầu cố liếc mắt qua mọi người rồi gật đầu đáp: "Dù sao cuộc chiến này cũng là trận chiến cuối cùng của Lâm Lôi, các ngươi muốn xem thì cứ đi theo." Nói xong ba vị thanh giáp chiến sĩ trực tiếp cùng Lâm Lôi bay lên.
Địch Lỵ Á, Bối Bối, Ba Lỗ Khắc, cùng với đám Tháp La Sa, Đế Lâm cũng lập tức đuổi theo.
Tin tức trưởng lão gia tộc cùng một trung vị thần tiến hành sinh tử chiến, mọi người bình thường trong gia tộc rất ít người biết, nhưng ở cao tầng gia tộc lại lan truyền phi thường nhanh, đặc biệt một đám các trưởng lão rất nhanh đều biết được.
"Y Mạn Nữu Nhĩ tiểu tử này, hắn muốn sinh tử chiến với một gia tộc tiểu bối sao? Ta không nghe lầm chứ?" Tráng hán tóc ngắn mầu xanh nhíu mày hỏi.
"Thúc thúc, tuyệt đối đúng vậy. Y Mạn Nữu Nhĩ thực sự muốn sinh tử chiến với một trung vị thần." bên cạnh một hán tử cao lớn tóc nâu nói. Hai người này đều mặc thanh sắc khải giáp có kim sắc hoa văn, khoác áo choàng có ma văn địa đặc thù.
Hai người đều là gia tộc trưởng lão.
"Đi thôi. Xem thế nào." Tráng hán tóc xanh nói.
"Hôm nay người xem chắc không ít." Nam tử tóc nâu cười.
"Tộc trưởng có đi không?"
"Tộc trưởng phỏng chừng còn chưa biết tin. Nghe nói tộc trưởng ngày hôm qua cùng với u lan đặc sứ ở cùng một chỗ. Lần này u lan đặc sứ tới hình như là có chuyện trọng yếu." Nam tử tóc nâu có chút nghi hoặc đáp.
"Chuyện trọng yếu, chẳng lẽ sẽ khai chiến cùng bát đại gia tộc sao?" Tráng hán tóc xanh có chút lo lắng. Nguồn: http://truyenyy.com
"Không rõ lắm. Tộc trưởng quay về sẽ rõ." Nam tử tóc nâu lắc đầu.
Hai người nói chuyện xong liền bay tới nơi chuyên tiến hành Sinh tử chiến trong thanh long nhất tộc - 'Tử Vong Cốc'.
Tử Vong Cốc. Hôm nay người tới đây không ít, ngoại trừ đám cao tầng trong gia tộc, Lâm Lôi và vài người nữa, đa số biết được việc này là đám tuần tra chiến sĩ, bọn họ đang vô sự liền lại đây xem.
Gia tộc trưởng lão và trung vị thần!
Loại chuyện này trong gia tộc chính là triệu năm khó gặp.
"Y Mạn Nữu Nhĩ đó ghê gớm thực." Bối Bối bất mãn nói. "Chúng ta đều đã tới. Hắn chính là đến bây giờ còn không có hiện thân. Nói không chừng, còn thực sự như đám thanh giáp chiến sĩ nói, phải giữa trưa mới xuất hiện."
Lâm Lôi cười lạnh đứng ở rìa Tử Vong Cốc nói: "Bối Bối, đừng có gấp."
"Lâm Lôi, ngươi có vẻ nắm chắc mười phần a." Tháp La Sa cười nói.
"Quay về thanh long nhất tộc, ta vốn nghĩ sinh hoạt an tĩnh lâu dài một chút. Xem ra giờ không còn khả năng rồi." Lâm Lôi đảo mắt qua Tử Vong Cốc. Lúc này đã có vài vị gia tộc trưởng lão đi tới, đương nhiên nhiều nhất vẫn chính là đám thanh giáp chiến sĩ.
Thanh giáp chiến sĩ đông đảo tới chừng mấy ngàn người. Đám thanh giáp chiến sĩ này cũng đều là đang bàn luận.
"Nghe nói trung vị thần hôm nay bị trưởng lão khiêu chiến gọi là Lâm Lôi. Trong đám người kia, ai là Lâm Lôi vậy."
"Là người kia, tóc nâu đó. Ở bên là gã thiếu niên đội mũ cỏ đó." lập tức có người chỉ tay. Lần khiêu chiến này, tin tức về Lâm Lôi lan truyền rất nhanh trong đám tuần tra chiến sĩ.
"Đáng tiếc, một kẻ trung vị thần hôm nay lại phải chết."
"Không biết Y Mạn Nữu Nhĩ trưởng lão tại sao làm như vậy đối với một trung vị thần. Hắn muốn giết một trung vị thần, không cần phiền toái như vậy a."
"Trưởng lão cũng thực quá phận. Lâm Lôi hắn cũng giỏi thực, có gan tới đây."
Bênh người yếu là thiên tính, đặc biệt là với người ở cùng tầng thứ với đám tuần tra chiến sĩ. Địa vị ở tầng dưới chót, trong đáy lòng bọn họ đối cao cao tại thượng đích trưởng lão vốn có chút sợ hãi, bây giờ tự nhiên đồng tình Lâm Lôi, đứng ở phía Lâm Lôi.
Đương nhiên, bọn họ chỉ dám ủng hộ Lâm Lôi trong lòng, ngoài mặt không dám biểu hiện gì.
"Y Mạn Nữu Nhĩ trưởng lão tới rồi!" Đột nhiên có người hô.
Nhất thời mọi người cũng đều ngửa đầu nhìn lên. Bọn Lâm Lôi nghe thấy âm thanh lao xao, cũng lập tức ngửa đầu nhìn lại. Chỉ thấy giữa không trung, một vị trưởng lão đầu hói là 'Y Mạn Nữu Nhĩ' cùng vài vị trưởng lão khác đang hạ xuống dưới.
"Rốt cục cũng tới." Lâm Lôi nhìn về phía hắn.
Y Mạn Nữu Nhĩ cũng nhìn về phía Lâm Lôi: "Coi như là có đảm lượng." Y Mạn Nữu Nhĩ khóe miệng mỉm cười. Ánh mắt cũng chú ý tới giới chỉ nhạt mầu trên tay Lâm Lôi, trong lòng không khỏi kích động.
Hắn biết đó là chủ thần khí!
"May mắn tối qua hắn không chạy trốn." Y Mạn Nữu Nhĩ hôm qua lập tức hạ lệnh giám thị nghiêm mật đại hạp cốc, phòng ngừa Lâm Lôi chạy trốn.
"Dựa theo quy củ gia tộc chúng ta, gặp phải mâu thuẫn không thể hoá giải có thể tiến hành sinh tử chiến. Chết không hối hận! Hôm nay hai bên sinh tử chiến đó là Y Mạn Nữu Nhĩ và Lâm Lôi!" Một vị trưởng lão huyền phù tại giữa không trung cao giọng nói.
Toàn bộ Tử Vong Cốc chìm trong yên tĩnh, không ai huyên náo.
"Hai vị, chuẩn bị một chút đi." Vị trưởng lão này đạm mạc nói.
Y Mạn Nữu Nhĩ phiêu nhiên bay lên, phi tới trung ương của Tử Vong Cốc, toàn tức bễ nghễ nhìn về phía Lâm Lôi.
"Lão Đại, cố lên, giết gã trưởng lão kia đi." Bối Bối thần thức truyền âm cổ vũ.
"Lâm Lôi, cẩn thận một chút." Địch Lỵ Á dặn dò.
Lâm Lôi cười nhẹ, trực tiếp phi tới trung ương Tử Vong Cốc, giữa không trung đối mặt với Y Mạn Nữu Nhĩ đằng xa. Cả Tử Vong Cốc, bất luận trưởng lão quan chiến hay đám tuần tra chiến sĩ tất cả đều nín thở.
"Bắt đầu thôi." Vị trưởng lão kia tuyên bố.
Lâm Lôi sắc mặt nhất thời chuyển sang nghiêm túc.
"Lâm Lôi, chỉ cần ngươi chịu thua. Ta có thể tha chết cho ngươi." Y Mạn Nữu Nhĩ từ cao nhìn xuống nói, điệu bộ như nắm chắc tính mạng của Lâm Lôi trong tay.
"Chịu thua?"
Lâm Lôi lạnh lùng cười, "Hôm nay là sinh tử chiến, không phải ngươi tử, chính là ta vong."
Nhất thời tiếng nghị luận nổi lên. Bất kể là các trưởng lão hay là đám tuần tra chiến sĩ đều có chút kinh dị. Trong mắt bọn họ, Lâm Lôi chết chắc không thể nghi ngờ. Y Mạn Nữu Nhĩ có thể nói vậy, tính là đã nhân từ. Vậy mà Lâm Lôi lại thẳng thừng cự tuyệt.
"Hừ. Vậy là ngươi muốn chết." Y Mạn Nữu Nhĩ sắc mặt nhất thời lạnh lùng.
Đột nhiên Y Mạn Nữu Nhĩ nhướng mày khẽ liếc mắt đám vài người Địch Lỵ Á, Bối Bối, Hi Tắc đang đứng ở rìa Tử Vong Cốc, "Mấy người này có chút quen mắt, tựa như đã từng gặp ở đâu." Y Mạn Nữu Nhĩ thoáng nghĩ, nhưng trong nháy mắt liền đem ý niệm này bỏ đi, dù sao giờ phút này là lúc đại chiến, không được phân tâm.
"Oanh!" năng lượng bạo phát.
Lâm Lôi toàn thân lập tức hiện lên đại lượng long lân, long lân mầu vàng kim bao kín toàn thân, các gai nhọn đáng sợ từ lưng, trán cũng mọc ra. Long vĩ sáng bóng lấp lóe ánh vàng khẽ ve vẩy.
"Đến đây!" Hai tròng mắt mầu vàng lạnh lùng của Lâm Lôi nhìn chằm chằm đối phương.
"Là hắn?" Gia Duy trưởng lão cả kinh.
"Là hắn!" Gần mười vị trưởng lão quan chiến từ xa tái mặt.
Phù ảnh truyền đến từ Lệ La Đảo địa, cao tầng nhân viên trong thanh long nhất tộc đều đã xem qua. Bọn họ biết rằng tại địa ngục có một cao thủ của thanh long nhất tộc, khi biến thân trên người mọc ra gai nhọn đáng sợ.
Loại biến thân này, gia tộc đệ tử tới giờ chưa từng có ai, dù sao đệ tử tứ thần thú gia tộc, dưới tình huống bình thường, phải uống máu cửu cấp ma thú 'Bối Thiết Giáp Long' để dẫn động long huyết sao?
Y Mạn Nữu Nhĩ vốn rất tự tin sắc mặt nhất thời biến đổi.
"Là hắn! Là kẻ hiện thân tại Lệ La Đảo. Là tộc nhân cường đại bí ẩn!" Y Mạn Nữu Nhĩ trong lòng rối loạn, lập tức liếc mắt nhìn đám Địch Lỵ Á, Bối Bối đang quan chiến. "Đúng rồi, ta nhớ ra nhìn thấy bọn họ ở đâu rồi, chính là ở trong phù ảnh! Lúc cự hình lập phương thể đó bị chém rách, mấy người đó đang đứng cạnh tộc nhân kia!"
 

Bàn Long - Chương #570


Báo Lỗi Truyện
Chương 570/809