Chương 516: Tử Tinh Quái thú


Tông phát nữ tử Gia Lan cùng Ngân phát nam tử Cố La Đức cũng nhanh chóng rời khỏi.
"Địch Lỵ Á này thực là ngu ngốc". Cố La Đức thấp giọng mắng. "Đường đường một thượng vị thần ma, cư nhiên lại cùng một đám trung vị thần ở chung, còn không chịu rời đi, quả thực là tự đi tìm chết.
"
Đừng nói nữa, Địch Lỵ Á tự mình tìm chết, chúng ta thì có biện pháp sao?"
Gia Lan lắc đầu nói: "
huống chi chúng ta có thể kinh qua lần nguy hiểm này hay không còn khó nói trước được. Đi mau, cách xa lũ quái vật một chút."
Cố La Đức tựa hồ nghĩ tới những con quái vật này, không khỏi run lên liền nói: "
Đi thôi, chúng ta mau đi!" Hai người lại tăng tốc bỏ đi.
"
Vừa rồi, hai thượng vị thần cũng nói, Tử Tinh sơn mạch rất nguy hiểm, chúng ta bây giờ chẳng lẽ còn tiếp tục đi nữa? Ta xem, chúng ta hay là đừng chạy loạn lên, cứ dừng lại ở nơi này đi."
"
Đừng chạy loạn, cứ ở đây là an toàn? Không thấy hai thượng vị thần kia chạy sao, nếu như ở lại an toàn, vậy hai người họ sao không ở lại?"
Lâm Lôi lúc này cũng cau mày, nhìn xung quanh một dải sương mù mờ mịt: "
Tử Tinh quái vật? Hai người kia nói cẩn thận Tử Tinh quái vật, ngay cả thượng vị thần cũng phải sợ hãi chạy trốn, chúng ta đây ..." Lâm Lôi quay đầu nhìn về phía Địch Lỵ Á, Bối Bối cùng Áo Lợi Duy Á.
"
Chúng ta hay là cùng đám người này phân khai đi" Áo Lợi Duy Á truyền âm nói: "Đi cùng bọn họ, có khi sẽ bị nhiều phiền phức hơn."
Lâm Lôi quay đầu thoáng nhìn đám người đó.
"
Lâm Lôi tiên sinh, các ngươi, các ngươi sẽ không bỏ rơi chúng ta chứ?" Nhất thời có người mở miệng hỏi.
"
Địch Lý Á đại nhân, chúng ta nghe lệnh ngươi, nhưng ngàn vạn lần đừng bỏ rơi chúng ta."
"
Địch Lỵ Á đại nhân ..."
Những trung vị thần, hạ vị thần này đều có chung một lo lắng Địch Lỵ Á sẽ bỏ đi, đến lúc đó ai tới bảo vệ họ đây? Có một thượng vị thần ma, bọn họ mới có cảm giác an tâm.
"
Câm miệng" Bối Bối quát to, "Yên tĩnh chút."
Giữa địa ngục, nguy cơ tử vong bất cứ lúc nào cũng có thể rơi xuống, ai lại rỗi hơi đi bảo vệ người khác chứ?
"
Ngươi quát bọn ta cái gì? Không phải chỉ là một trung vị thần, dựa vào cái gì hô to gọi nhỏ!" Nhiều người đều nhìn Bối Bối không thuận mắt.
Bối Bối nhất thời giận dữ.
"
Im lặng!" Thanh âm trầm thấp vang lên.
Mọi người đều nhìn lại hướng thanh âm phát ra, đúng là Lâm Lôi! Lâm Lôi giờ phút này cau mày tựa hồ lắng nghe cái gì, đám người trung vị thần, hạ vị thần cũng dần dần nghe được thanh âm quái dị kia - đó là tiếng hống trầm thấp, bất quá thanh âm rất yếu ớt.
Nhưng chỉ chốc lát, tiếng rống giận dữ lại vang lên, hiển nhiên có một quái vật đang nhanh chóng tới gần.
"Tiếng thú hống?" Nhiều người bắt đầu kinh ngạc.
Lâm Lôi cũng lập tức dùng thần thức truyền âm: "
Địch Lỵ Á, Bối Bối, Áo Lợi Duy Á chúng ta chạy mau!" Lâm Lôi nói xong liền trực tiếp rời đi. Địch Lỵ Á, Bố Bối, Áo Lợi Duy Á ba người cũng không chút do dự đuổi theo Lâm Lôi cực nhanh chạy khỏi.
"
Đi theo Địch Lỵ Á đại nhân." Nhất thời có người hô lên, đồng thời cũng đuổi theo sau.
Hơn trăm người cùng vội vàng hối hả nhanh chóng chạy trốn ở phía sau.
Bất quá tốc độ bốn người Lâm Lôi thực sự rất nhanh, dưới lực hút kinh khủng, thân thể Lâm Lôi và Bối Bối đủ để chống trụ lại lực hút, cũng có thể nhanh chóng bỏ chạy. Địch Lỵ Á là phong hệ thượng vị thần ma, tốc độ cũng nhanh vô cùng, chậm nhất là Áo Lợi Duy Á, cũng là quang minh trung vị thần am hiểu tốc độ.
Hơn trăm người kia cũng bị rớt lại một khoảng.
Thế nhưng ...
"Hống hống"
Tiếng rống giận dữ vang vọng khắp thiên địa, đồng thời cực nhanh tới gần, tốc độ nhanh vô cùng, dĩ nhiên vẫn còn cách xa bọn Lâm Lôi.
"
Tốc độ thực nhanh." Lâm Lôi trong lòng kinh hãi, quái vật kia di chuyển thậm chí còn khiến cho mặt đất chấn động, kịch liệt rung chuyển, làm cho mọi người kinh hãi." Tiếng thú hống tựa hồ ngày càng gần hơn, như từ ngay phía sau truyền tới.
"A, quái vật gì vậy?"
"
Giết nó, giết con quái này!"
"
Ực, chết đi!"
"
A"
"
Địch Lỵ Á đại nhân cứu mạng a! "Thanh âm truyền tới.
Lâm Lôi, Địch Lỵ Á, Bối Bối, Áo Lợi Duy Á không khỏi quay đầu nhìn lại, vừa nhìn không khỏi kinh hồn.
Thân hình nó vừa nhìn tựa như mãnh sư, cao chừng bốn thước, chiều dài cũng chừng hơn mười thước, một mãnh thú toàn thân đều do kim thạch tạo thành, toàn thân lấp lánh tử quang. Thần khí của trung vị thần chém vào người nó, nhưng lại không thể gây cho nó chút thương tổn nào.
Quái dị nhất chính là ...
Trên đầu nó có ba gai nhọn tạo thành hình tam giác, đồng thời trên lưng còn chi chit hơn trăm gai nhọn, phủ kín cả lưng!
"108 gai nhọn!" Lâm Lôi trong nháy mắt phán đoán" Hơn nữa khắp thân tản ra khí tức Tử Tinh, cả thân thể nó cũng lấp lánh tử quang, hình dạng, khí tức cùng tử tinh rất giống, chẳng lẽ ... nó cả thân thể đều do tử tinh tạo thành sao?"
Lâm Lôi chạy vội, đồng thời âm thầm suy đoán trong lòng.
Tử Tinh quái thú đuổi giết phía sau, tổng cộng có hai đầu. Hai đầu Tử Tinh quái thú há ra đỏ lòm như chậu máu lớn, tùy tiện đem một thần cấp cường giả trực tiếp ca sát một cái cắn đứt. Sau đó đem nửa thân trên nuốt đánh ực vào bụng.
"Hai mắt Tử Tinh quái thú kia đỏ sậm, tròng mắt đảo khắp bốn phía, lợi trảo tùy tiện vung lên.
"
Bồng!" Đập bể một thanh thần khí, trực tiếp đập nát thân thể một thần cấp cường giả, thần cấp cường giả kia đầu bay đi nhưng dưới lực hút căn bản khó có thể bay lên được, chỉ thấy Tử Tinh quái thú miệng máu đỏ lòm nuốt một ngụm, đem thần cấp cường giả kia nuốt vào trong bụng.
Như vậy trong nháy mắt thời gian, đã chết đi gần hai chục người.
"
Chạy a!"
"
Quái vật không sợ linh hồn công kích, không sợ vật chất công kích!"
Trận chiến ngắn ngủi, khiến hơn trăm người cũng không còn nửa điểm dũng khí để chống lại, bọn họ toàn lực chém trên thân thể Tử Tinh quái thú nhưng không thể gây một tia thương tổn cho nó. Linh hồn công kích đối với Tử Tinh quái thú cũng không thấy có lấy một điểm phán ứng! Mà Tử Tinh quái thú lại dễ dàng giết chết bọn họ.
Chạy!
Bọn họ chỉ có một lựa chọn như vậy
Những người còn lại điên cuồng chạy khắp bốn phương tám hướng, Tử Tinh quái thú dù lợi hại cũng chỉ có hai đầu, nhiều người như vậy chạy, Tử Tinh quái thú có thể giết được mấy người đây?
"Phốc!" "Phốc!"
Hai đầu Tử Tinh quái thú trong miệng thình lình ọe ra không ít thần cách. Những thần cách này hiển nhiên là do vừa rồi bọn chúng đem mấy người giết chết nuốt vào bụng mà ra.
"
Xem ra hai Tử Tinh quái thú này không cách nào luyện hóa thần cách, chỉ có thể nhổ ra a" Lâm Lôi nghĩ thầm trong lòng.
Hai đầu Tử Tinh quái thú đảo tròng mắt đỏ sậm, đảo nhìn khắp bốn phía, giữa lỗ mũi phun ra tử sắc khí lưu, chợt ánh mắt chăm chú vào nhóm người Lâm Lôi phía xa đang chạy: "
Hống! Thanh âm trầm thấp mơ hồ vang lên. Hai Tử Tinh quái thú trực tiếp hướng bốn người Lâm Lôi đuổi theo.
Nhanh như điện chớp.
Tại Tử Kinh sơn mạch dưới lực hút như vậy, hai đầu Tử Tinh quái thú cũng giống như tia chớp, dùng tốc độ kinh người tới gần bọn Lâm Lôi.
Tại thời khắc Lâm Lôi chú tới Tử Tinh quái thủ, không khỏi cả kinh: "Hai quái vật này, có nhiều người như thế, tại sao lại nhìn chằm chằm bọn ta" Quan sát vừa rồi Tử Tinh quái thú cùng trung vị thần, hạ vị thần chiến đấu, Lâm Lôi đã biết quái vật này không dễ chọc. Bạn đang đọc truyện tại Truyện YY - http://truyenyy.com
Vật chất công kích, linh hồn công kích đều khó có tác dụng.
"Khó có tác dụng, là vật chất công kích, linh hồn công kích uy lực không đủ mạnh." Lâm Lôi trong lòng hiểu rõ đạo lý này." Bất quá, trung vị thần liên thủ công kích cũng không thể gây thương tổn được hai đầu quái thú, ta ra tay sợ rằng cũng khó có tác dụng."
"
Lão Đại, hai con quái vật kia đến gần." Bối Bối vội vàng nói.
"Các ngươi không cần lo cho ta" Áo Lợi Duy Á vội vàng truyền âm nói, trong bốn người hắn tốc độ chậm nhất, bởi vì hắn mới liên lụy mọi người.
"Câm miệng!" Bối Bối gầm nhẹ một tiếng, đột ôm lấy Áo Lợi Duy Á, tốc độ Bối Bối cũng lập tức được gia tăng.
Tốc độ của Lâm Lôi cùng Địch Lỵ Á cũng nhanh chóng đề thăng.
Lâm Lôi trong lòng vẫn khẩn trương như trước. "Hai quái vật kia đang tới gần." Hai quái thú tử sắc khí lưu tỏa ra chính là đang nhằm hướng bọn Lâm Lôi lao tới, khoảng cách không ngừng thu hẹp, từ năm mươi thước, xuống còn bốn mươi rồi ba mươi thước ...
"Còn không đầy mười thước." Lâm Lôi thậm chí còn cảm nhận được hơi thở nóng rực của quái thú phả ra.
"Hống"
Đột nhiên tốc độ hai đầu Tử Tinh quái thú đột ngột tăng lên trong nháy mắt nhảy lên, giống như một đạo tử sắc lưu quang, phút chốc đã chặn phía trước bốn người Lâm Lôi. Hai đầu Tử Tinh quái thú một trước một sau đem bọn Lâm Lôi vây lại.
Bốn người Lâm Lôi không khỏi dừng lại, Bối Bối cũng đem Áo Lợi Duy Á thả ra.
"Tình huống không tốt." Địch Lỵ Á nhíu mày nói.
"Lão đại, chúng ta mỗi người một con." Bối Bối liếm liếm môi nói.
"Ừm." Lâm Lôi gật đầu
Hai đầu Tử Tinh quái thú lại nhìn chằm chằm Địch Lỵ Á trong đó một con phát ra thanh âm trầm thấp lắp bắp: "Thượng, Thượng vị thần ... ăn!" Tức khắc, một đầu Tử Tinh quái thú hóa thành một đạo lưu quang, trực tiếp hướng Địch Lỵ Á đánh tới.
Địch Lỵ Á cầm trong tay Ca Đặc Tư trường mâu, đột nhiên cong người, thân hình giống như một cây trường cung, đột ngột đem trường mâu bắn ra.
"Sưu"
Trường mâu xoay tròn đâm tới, tốc độ nháy mắt đạt tới cực hạn, ngay cả không gian cũng bị xé rách ra.
Phong nguyên tố pháp tắc - Thứ nguyên công kích.
"Phốc xích!" Trường mâu Ca Đặc Tư lại trực tiếp đam tới thân thể Tử Tinh quái thủ, Tử Tinh quái thú từ giữa không trung hạ xuống. Trường mâu Ca Đặc Tư lập tức trở lại trong tay Địch Lỵ Á, tại trên người Tử Tinh quái thú lưu lại một lỗ thủng.
"Cư nhiên lỗ thủng này trong nháy mắt hồi phúc, phảng phất như chưa từng bị thương qua.
"
Đầu Tử Tinh quái thú này phẫn nố hống lên, mặt khác đầu Tử Tinh quái thú kia cũng giận dữ hống lên.
Lâm Lôi, Bối Bối nhìn nhau, cơ hồ thân thể hai người đồng thời mạnh mẽ bộc phát ra lực bạo phá kinh người, tựa như tên nhọn phân biệt bắn về hai đầu Tử Tinh quái thú. Lâm Lôi quyền trái mang theo vô tận lực lượng nhằm hướng Tử Tinh quái thú đập tới.
Tử Tinh quái thú rống lên giận dữ, lợi trảo vung lên.
"Bồng!" Lâm Lôi tay phải bao trùm long lân cùng lợi trảo kia hung hãn va chạm.
Lâm Lôi cùng Tử Tinh quái thú phảng phất như hai vẩn thạch va chạm, dĩ nhiên đều chịu lực lượng phản chấn mạnh mẽ chấn lui, Tử Tinh quái thú bị đánh rơi xuống đất, Trong đôi tròng mắt đỏ sâm tràn đầy kinh ngạc, mà Lâm Lôi rơi xuống đất trong nháy mắt đột nhiên lại bật khỏi mặt đất, giống như môt đạo kình phong rời đi.
"Ha ha" Lâm Lôi trong đôi mắt vàng lợt có một tia hưng phấn
Sau khi thân thân thể hấp thu một giọt chủ thần lực, được cường hóa. Lâm Lôi còn chưa có gặp được địch nhân nào có thân thể có thể cùng mình liều mạng.
Lâm Lôi cả người rắn chắc vô bì, Long trảo thành chưởng đao, thanh sắc quang mang ẩn ẩn vờn quanh chưởng đao cư nhiên hóa thành vô số huyễn ảnh, không gian sinh ra từng đợt sóng gợn, Tử Tinh quái thú gào rống trực tiếp dùng tiêm giác trên đầu hướng Lâm Lôi lao tới!
Lâm Lôi hai mắt tóe lửa giận dữ hống lên.
"Phốc!" Chưởng đao trực tiếp bổ vào tiêm giác trên đỉnh đầu, tiêm giác bị chém gãy, Lâm Lôi chưởng đao lại tiếp tục bổ vào đầu Tử Tinh quái thú.
Tốc độ Áo nghĩa - Mê ảnh!
Lâm Lôi bị phản chấn bắn ngược, mà Tử Tinh quái thú cũng bị đánh "Bồng" một tiếng, chân trước không chịu được quỵ xuống.
"Sừng thực cứng quá." Lâm Lôi nhìn tay mình phát chưởng, long lân tại hữu chưỡng cũng thấm ra một tia máu tươi.
Tử Tinh quái thú lúc này đã hoàn toàn nổi giận: "Ngươi, ngươi muốn chết!" Thanh âm trầm thấp khàn khần từ trong yết hấu Tử Tinh quái thú vang lên, đồng thời đoạn sừng gãy của Tử Tinh quái thú cũng chậm chạm mọc ra. Bất quá hiển nhiên sừng gãy không giống vết thương trên thân nhanh chóng được chữa trị.
"Xem ra ta xem nhẹ ngươi rồi."
Lâm Lôi lật tay, một tay là Hắc Ngọc trọng kiếm, một tay là Tử Huyết nhuyễn kiếm.
"Tới đây đi!" Lâm Lôi bật khỏi mặt đất hướng tới. Áo Lợi Duy Á lúc này kinh ngạc nhìn trước mặt một màn, Lâm Lôi đang đang cùng Tử Tinh quái thú điên cuồng chém giết, phảng phất hai khối vẩn thạch lần lượt mãnh liệt va chạm, mà Bối Bối cùng đầu Tử Tinh quái thú kia cũng đồng dạng điên cuồng chém giết.
"Bọn họ, bọn họ ..."
Áo Lợi Duy Á không khỏi quay đầu nhìn về phía Áo Lợi Duy Á, "Địch Lỵ Á, Lâm Lôi hắn trở thành cái gì vậy?" Áo Lợi Duy Á không biết nên nói gì đây.
 

Bàn Long - Chương #516


Báo Lỗi Truyện
Chương 516/809