Chương 50: Hoa Đức Lập tửu điếm


Theo như lời Da Lỗ nói: "Hôm nay mới biết thì ra lão tam lại là một thạch điêu cao thủ, chúng ta nhất định phải chúc mừng một phen, tới Hoa Đức Lập tửu điếm nào." Thế là cả bốn người cùng tới Hoa Đức Lập tửu điếm, vừa bước vào bên trong, giữa lầu một không ít đệ tử phải ngoái đầu ra nhìn.
Tuyệt đại bộ phận đệ tử ánh mắt đều ngưng tụ trên người lôi lâm.
Địch Khắc Tây, Lâm Lôi!
Ân Tư Đặc Học viện lưỡng vị tuyệt thế thiên tài, đi tới đâu cũng trở thành tiêu điểm. Xa xa không ít đệ tử khẽ thấp giọng đàm luận.
Bốn huynh đệ ngồi xuống, thức ăn cũng tức thì được mang lên.
"Chi, chi ..." Vừa tỉnh ngủ, Bối Bối từ trong áo Lâm Lôi thò đầu ra, quỷ tinh linh hai mắt phát sáng nhìn chằm chằm vào món gà quay trên bàn, Lôi Nặc lập tức đưa con gà quay hướng tới tiểu Ảnh thử: "Bối Bối tới đây."
"Lâm Lôi lão đại, ta ăn đây." Bối Bối liền hướng sang Lâm Lôi phát ra một đạo linh hồn tin tức.
Lâm Lôi còn chưa kịp trả lời, Bối Bối đã thoắt cái lao tới bàn ăn, sau đó hai chân trước nắm lấy con gà quay đứng trụ bằng hai chân sau, thời gian chưa được mười cái nháy mắt, tiểu Ảnh thử đã ăn sạch sẽ con gà so với thân hình của nó còn lớn hơn.
"Lão tam, mỗi lần thấy Bối Bối ăn với tốc độ này, tim ta liền cảm thấy đập thình thịch một trận a." Da Lỗ cười nói.
Bối Bối ăn xong liền quay đầu nhìn về phía Lâm Lôi, Lâm Lôi thấy hai trảo của nó thì không khỏi nhướng mày.
"Chi chi ..."
Bối Bối cố ý nhìn Lâm Lôi kêu vài tiếng, sau đó nheo đôi mắt nhỏ ra vẻ tự đắc, đồng thời toàn thân toát ra hắc sắc quang mang, hơi thở hắc ám vừa phát ra, chốc lát hắc sắc quang mang liền biến mất, mà cặp chi trước cùng với miệng của bối bối đều sạch sẽ.
Bối Bối đưa khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn Lâm Lôi "Chi chi" kêu lên đồng thời linh hồn truyền lại tin tức: "Lâm Lôi lão đại, bây giờ quay lại được rồi chứ?"
Lâm Lôi không khỏi bật cười.
"Xoát." Bối Bối thân hình vừa động đã chui tọt vào bên trong áo Lâm Lôi.
Sau đó bốn huynh đệ liền tùy ý nhàn nhã ăn uống.
"Phải rồi, lão tam, nếu ngươi muốn đưa thạch điêu tác phẩm tới Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán thì cần phải chú ý mấy điểm." Da Lỗ nhìn Lâm Lôi nhắc nhở.
"A, phải chú ý cái gì?" Lâm Lôi hỏi.
Đối với quy củ của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán, Lâm Lôi một điểm cũng không thông.
Da lỗ mỉm cười: "Bình thường đối với thạch điêu tác phẩm phải có tính danh hoặc danh hiệu, chứng tỏ đó là tác phẩm của ngươi, đây là điểm thứ nhất, điểm thứ hai thạch điêu tác phẩm được đưa tới thương khố của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán phải được mật phong (đóng gói, phong kín) lại, là để phòng ngừa quá trình vận truyển thạch điêu tránh không bị hư hao. Mật phong thạch điêu đưa đến Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán sẽ có người kiểm tra tác phẩm có hoàn hảo hay không, hơn nữa kể từ khi ghi nhận tin tức thân phận của ngươi, trong vòng ba ngày tác phẩm của ngươi sẽ được triển lãm ở giữa đại sảnh của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán.
Lâm Lôi gật đầu.
Cần danh hiệu của thạch điêu sư là để phòng ngừa có kẻ mạo danh.
Mật phong bảo hộ thì Lâm Lôi cũng có thể giải thích: "Vận chuyển những tác phẩm thạch điêu rất cần sự cẩn thận, trong quá trình vận chuyển chỉ cần va chạm nhẹ là có thể bị hư hao. Mật phong tựu trung có thể làm cho thạch điêu tác phẩm an toàn hơn."
"
Tiêu giới thu phí của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán như thế nào?" Lâm Lôi hỏi.
Đưa thạch điêu đến Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán, mục đích của Lâm Lôi chính là vì muốn kiếm tiền để cải thiện kinh tế gia tộc.
Da Lỗ đắc ý nói: "
Thạch điêu tác phẩm được triển lẫm ở phòng chính giữa, mặc cho mọi người đấu giá, sau một tháng ai đấu giá cao nhất sẽ được thạch điêu tác phẩm, mà ngươi cũng được thù lao, đương nhiên sau khi giao dịch thành công, Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán thu thủ tục phí là một phần trăm, thủ tục phí cao nhất là mười kim tệ, nếu tác phẩm của ngươi vượt quá một ngàn kim tệ, mà cho dù có cao hơn thì thủ tục phí cũng vẫn là mười kim tệ.
Lâm Lôi trong lòng đã hiểu.
"Lão Tam, ngươi cứ yên tâm, ở Phân Lai thành ta sẽ an bài người lo liệu chu đáo mọi việc, bảo đảm khiến ngươi có thể hài lòng." Da Lỗ nắm hai bả vai Lâm Lôi cười hi hi: "Chúng ta chúc cho tác phẩm của lão tam sau khi đưa đến Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán sẽ bán được giá cao, ta cũng được thêm phần thể diện a."
Kiều trì ở bên cạnh nhìn Lâm Lôi, không tự chủ được than vãn: "Lão tam, ngươi hôm nay đã là đệ tử 5 năm cấp, tương lại lại là thạch điêu đại sư, tiền đồ không thể hạn lượng, so với chúng ta quả là tốt hơn nhiều."
"
Thạch điêu đại sư? Ta chưa có nghĩ tới." Lâm Lôi tự giễu cười.
Bốn huynh đệ vừa ăn vừa nói chuyện linh tinh.
"Cuộc sống trong Ân Tư Đặc Học viện thực là thanh thản a." Da Lỗ buông chén rượu, đột nhiên than vãn, "Nhớ lại ngày trước ở trong nhà, huấn luyện khả dĩ so với nơi này còn khổ hơn."
Lôi Nặc cũng cười nói: "Chúng ta đều là đệ tử của Ân Tư Đặc Học viện, ta từng nghe Lô Mỗ gia gia ta nói, bây giờ thế đạo rất loạn, bên ngoài giết chóc, tranh đấu không ngừng, Ân Tư Đặc Học viện bởi sau lưng còn có Quang Minh giáo đình, không ai dám động đến nên chúng ta mới có cuộc sống an tĩnh a, sau này trong khi đi ra ngoài thí luyện mới biết được thế đạo tàn khốc a."
"
Nói rất đúng."
Lâm Lôi gật đầu than vãn, "Ta bây giờ cũng là ngũ cấp đệ tử, tại ngũ cấp ban không ít đệ tử đã đi ra ngoài huấn luyện, bọn họ nói có một số đệ tử ra bên ngoài chém giết tựu trung vứt bỏ đi tính mạng, tàn phế, trọng thương là chuyện bình thường, không có kinh nghiệm sinh tử chiến đấu quả thực rất khó để phát triển."
"
Chúng ta là những quý tộc được dạy dỗ thành những sủng vật, làm sao có thể ra ngoài cùng dã thú hung tàn chiến đấu?" Kiều Trì cũng cảm thán nói, "Đạt tới ngũ cấp đệ tử là có thể ra ngoài tiến hành sinh tử chiến đấu a, cái loại cuộc sống nhiệt huyết sôi trào này ... thực làm cho người ta hưng phấn a."
Da Lỗ, Kiều Trì, Lôi Nặc, Lâm Lôi cũng đã mười lăm mười sáu tuổi, bọn họ trong lòng đối với cuộc sống bên ngoài đều có sự kích động và khát vọng.
Chỉ là Da Lỗ cùng mấy người thực lực quá yếu, đi ra ngoài đối mặt với cuộc sống sinh tử chiến đấu, xác suất tử vong là quá cao.
"Lâm Lôi, ngươi là ngũ cấp mà." Lôi Nặc hốt nhiên nói.
Da Lỗ, Kiều Trì hai người cùng nhìn về phía Lâm Lôi, cả ba ánh mắt đều tỏa sáng.
Lâm Lôi hít một hơi thực sâu, gật đầu nói: "Đúng, ta là ngũ cấp ma pháp sư, có thể xem như là cao cấp ma pháp sư. Ta chuẩn bị tháng sau sẽ tới Ma Thú sơn mạch rèn luyện hai tháng rồi mới trở về." Lâm Lôi trong lòng đã có sẵn kế hoạch.
"Ma Thú sơn mạch?"
Da Lỗ, Kiều Trì, Lôi Nặc ba người đều hít một ngụm lương khí. Nguồn: http://truyenyy.com
Ma Thú sơn mạch là đệ nhất sơn mạch của cả Ngọc Lan đại lục, nằm ở phía đông cách Ân Tư Đặc Học viện chưa đến trăm dặm, vốn là nơi thí luyện lần thứ 2, thứ 3 của không ít ngũ cấp đệ tử. Đại đa số đệ tử lần thí luyện đầu tiên đều chọn những công việc bình thường một chút.
Ví dụ như hộ tống hàng hóa vật phẩm, tỷ lệ nguy hiểm tương đối thấp.
"Lâm Lôi, ngươi mới lần đầu tiên thí luyện cần gì phải tới Ma Thú sơn mạch?" Lôi Nặc hỏi dồn, Da Lỗ, Kiều Trì hai người cũng có phần lo lắng.
"Yên tâm đi, trong lòng ta rất nắm chắc."
Lâm Lôi trong lòng tương đối tự tin, ngũ cấp ma pháp sư, cộng với tốc độ của tứ cấp chiến sĩ quả thực rất nhanh, một khi phối hợp với Phong hệ máp pháp 'Cực Tốc', khả dĩ tốc độ của Lâm Lôi có thể đạt tới mức tương đương của lục cấp chiến sĩ.
Quan trọng nhất chính là, Lâm Lôi có thể thi triển Phong hệ cao cấp ma pháp 'Phiêu Phù Thuật'.
 

Bàn Long - Chương #50


Báo Lỗi Truyện
Chương 50/809