Chương 47: Bình Đao Lưu phái


[Mới] - Ám Hắc Tru Tiên

Thương Khung Truyện

Vài ngày sau đó, tại Ân Tư Đặc Học viện.
Sáng sớm Lâm Lôi ăn xong bữa sáng, liền xuất phát đi ra phía sau núi chuẩn bị tu luyện.
Đi bộ trên con đường của học viện, tiểu Ảnh thử đứng ở trên vai hắn hướng bốn phương tám hướng nhìn quanh, trong Ân Tư Đặc Học viện người có ma thú không ít, cho nên với Lâm Lôi có một con Ảnh thử lúc này người khác một chút cũng sẽ không để ý đến -
"Đó là Lâm Lôi, là đệ nhất ma pháp sư chính thức của nhất cấp chúng ta đấy." Phía trước cách đó không xa truyền đến thanh âm rõ ràng.
Lâm Lôi không khỏi theo hướng thanh âm nhìn lại, chỉ thấy hai tiểu cô nương đáng yêu cùng nhau nhỏ giọng nói, cũng thỉnh thoảng nhìn về phía Lâm Lôi, đợi đến khi Lâm Lôi đi qua, hai tiểu cô nương này mới cùng nhau thấp giọng che miệng nở nụ cười.
"Ta cũng trở thành người nổi tiếng rồi." Lâm Lôi trong lòng tự giễu cười.
Mấy ngày gần đây, gặp ai cũng đều thường xuyên nghe thấy người ta đang bàn luận về mình. Có thể đánh bại đệ nhất võ đài nhất cấp Lan Đức, Lâm Lôi đã bị ẩn ước cho thành là đệ nhất cao thủ của nhất cấp rồi.
"A, phía trước là?" Lâm Lôi ánh mắt đột nhiên tập trung về phía một tiểu thân ảnh gầy còm ở xa xa. Nguồn: http://truyenyy.com
Tóc ngắn màu vàng, vóc người nhỏ gầy tương đương với Lôi Nặc, cả người lạnh như băng, đang lạnh lùng đi bộ trên con đường.
"Địch Khắc Tây?" Lâm Lôi đồng tử không khỏi co lại.
Địch Khắc Tây, hôm nay cũng mới có chín tuổi, nếu dựa theo tháng phân định, thậm chí so với Lâm Lôi còn nhỏ hơn một tháng. Mới chỉ là một đứa nhỏ chín tuổi, vây mà hiện thời đã là tam cấp ma pháp sư rồi. Mặc dù nói rằng ma pháp sư càng lên cao càng khó tu luyện, cho nên chín tuổi đạt tam cấp ma pháp sư, cũng rất kinh người rồi.
"Là Địch Khắc Tây đó, nghe nói ngày hôm qua kết quả thi kiểm tra cuối năm, Địch Khắc Tây đã đạt tới tứ cấp ma pháp sư rồi." Bên cạnh đó một số cô gái mười bảy mười tám tuổi nói với nhau.
Ở tam cấp ma pháp sư, phần lớn đều là trên mười sáu tuổi rồi, chỉ có Địch Khắc Tây này là siêu cấp thiên tài.
"Tứ cấp ma pháp sư!"
Lâm Lôi chỉ cảm thấy trái tim như bị bóp lại một cách mạnh mẽ, cùng là chín tuổi, hơn nữa Địch Khắc Tây so với chính mình còn nhỏ hơn một tháng, mà hắn đã là tứ cấp ma pháp sư, trong khi chính mình thât sự chỉ là nhị cấp ma pháp sư.
Địch Khắc Tây sắc mặt băng lãnh, đi qua bên cạnh Lâm Lôi.
Tuyệt thế thiên tài 'Địch Khắc Tây', trong bạn cùng lứa tuổi căn bản không thể tìm được một người có thể cùng hắn so sánh.
Một đạo lưu quang từ Bàn Long giới chỉ bay ra, Đức Lâm Kha Ốc Đặc ở bên cạnh Lâm Lôi cười nói: "Lâm Lôi, chênh lệch giữa các ngươi cũng không quá lớn, Địch Khắc Tây vào thời điểm nhập học, tinh thần lực với bạn cùng lứa tuổi đã gấp sáu mươi tám lần. Điều này đã nói lên, hắn dù không tu luyện, thì Tinh thần lực của hắn đã bước vào cấp độ tam cấp ma pháp sư rồi. Cho nên năm thứ nhất hắn tại Ân Tư Đặc Học viện, chỉ là tích lũy đầy đủ Ma pháp lực thì đạt tới tam cấp ma pháp sư ngay. Bây giờ hắn nhập học cũng không sai biệt lắm đã hai năm rồi, đạt tới tứ cấp ma pháp sư, cũng là bình thường thôi."
Lâm Lôi trong lòng cũng hiểu được.
Đối phương thiên phú rất cao, sinh ra Tinh thần lực đã mạnh mẽ như vậy, hơn nữa lực tương tác nguyên tố cũng là siêu đẳng, tích lũy ma pháp lực khẳng định cũng đạt tốc độ rất nhanh.
"Bây giờ hắn tu luyện rất nhanh, cho nên từ tứ cấp ma pháp sư đạt tới ngũ cấp ma pháp sư, ta không chừng hắn cần thời gian ba đến bốn năm, mà ngũ cấp ma pháp sư đạt tới lục cấp ma pháp sư, không chừng phải bốn đến năm năm thời gian."
"Ngươi bây giờ là nhị cấp ma pháp sư, hắn là tứ cấp ma pháp sư, nhưng ta nói một cách tự tin, ngươi trong vòng mười năm sẽ vượt qua hắn." Đức Lâm Kha Ốc Đặc tự tin nói.
Lâm Lôi thât sự không thể nào tin được.
"Đức Lâm gia gia, thiên phú càng cao, tu luyện theo đó tốc độ cũng càng nhanh. Hắn là thiên phú cao hơn so với ta, hơn nữa hiện tại lại so với ta cao hơn hai cấp, ta sao có thể trong vòng thời gian mười năm ngắn ngủi vượt qua hắn?" Lâm Lôi không phải là kẻ ngu, tại Ân Tư Đặc Học viện học tập, làm cho hắn hiểu được ma pháp sư tăng lên mỗi bậc là rất gian nan.
Trước đây Đức Lâm Kha Ốc Đặc có nói qua trong mười năm làm cho Lâm Lôi đạt tới lục cấp ma pháp sư, nhưng đối với việc đó, Lâm Lôi trong lòng cũng có chút hoài nghi. Mặc dù hiện tại tốc độ tiến bộ cũng có chút ít.
Trong thời gian nói chuyện, Lâm Lôi đã đi ra cửa sau Ân Tư Đặc Học viện, trực tiếp tiến vào phía sau núi. Rất nhanh trốn vào trong vùng sơn lâm, Đức Lâm Kha Ốc Đặc đột nhiên nói: "Lâm Lôi, hãy tìm đến một vách đá vững chắc."
"Vách núi đá sao?" Lâm Lôi có chút nghi hoặc.
"Đừng hỏi nhiều, tới đó đi rồi ta nói cho ngươi." Đức Lâm Kha Ốc Đặc cười nói.
Phía sau núi phần lớn bao trùm bởi cỏ dại, cùng với các cây đại thụ to lớn cao ngất, bất quá Lâm Lôi tìm trong chốc lát cũng thấy được rồi một nơi theo Đức Lâm Kha Ốc Đặc phụ họa yêu cầu, nơi đó nhô lên một ngọn núi vài trăm thước, Lâm Lôi dừng chân tại đỉnh ngọn núi.
"Đức Lâm gia gia, ngươi bảo ta tới chỗ này làm gì?" Lâm Lôi nghi hoặc dò hỏi.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc cười nói: "Lâm Lôi, ngươi không phải không tin ta có thể giúp ngươi trong mười năm ngắn ngủi vượt qua hắn sao? Ha ha ... Lâm Lôi, ta Đức Lâm Kha Ốc Đặc thân là Thánh vực ma đạo sư, trên thực tế có một biện pháp tăng cường Tinh thần lực."
"Biện pháp tăng cường Tinh thần lực? Minh tường rèn luyện không phải là có thể sao?" Lâm Lôi nghi hoặc nhìn Đức Lâm Kha Ốc Đặc.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc lãnh đạm cười nói: "Lâm Lôi, ta thừa nhận, Minh tường rèn luyện hiệu quả là rất tốt, thế nhưng sau khi Minh tường rèn luyện, toàn thân sẽ rất mỏi mệt."
"Đương nhiên mỏi mệt, Minh tường rèn luyện chính là không ngừng sử dụng Tinh thần lực, tiêu hao đến một mức nhất định, rồi sau đó làm cho Tinh thần lực tự hành khôi phục, không mỏi mệt mới là lạ." Lâm Lôi cau cau mày.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc tự hào nói: "Biện pháp của ta lại khác biệt, căn bản không phải tiêu hao Tinh thần lực, mà là một loại hoạt động giải trí."
"Hoạt động giải trí?" Lâm Lôi có chút lờ mờ.
"Hoạt động giải trí này, chính là - điêu khắc!" Đức Lâm Kha Ốc Đặc trên mặt nổi lên tia thần sắc tự hào.
"Điêu khắc?" Lâm Lôi kinh ngạc nói, "Chính là cái loại thạch điêu của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán?"
Đức Lâm Kha Ốc Đặc mỉm cười đáp: "Không sai, nghệ thuật điêu khắc này có thể phải hao phí tinh lực, thân thể mang đầy mồ hôi, thế nhưng phương pháp điêu khắc của ta ngay từ đầu có thể mệt đến chết, nhưng ở giai đoạn giữa và sau này, hiệu quả thât sự đặc biệt rất là tốt."
"Thực sự không phải giả chứ?" Lâm Lôi có chút không tin.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc trừng mắt: "Lâm Lôi, ngươi không tin ta ư? Nghĩ ta đường đường là Thánh vực ma đạo sư của Phổ Ngang đế quốc, lúc trước có vài món tác phẩm thạch điêu, không ít quý tộc ra giá trăm vạn kim tệ muốn mua mãi. Bất quá ta Thánh vực ma đạo sư thực sự tự hào về vài món tác phẩm đó của mình, sao có thể cho người khác?"
"Lợi hại như vậy sao, ta như thế nào cho tới bây giờ chưa có nghe nói qua tên Đức Lâm gia gia có trong những điêu khắc đại sư?" Lâm Lôi nghi hoặc nói.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc lúng túng: "Đúng, tác phẩm của ta đều bị ta giấu ở trong mật thất dưới lòng đất, không người nào biết, đã hơn năm ngàn rồi, ta cũng không biết vị trí mật thất lúc đầu ở nơi nào rồi." Hơn năm ngàn năm rồi, vật đổi sao dời, di tích Phổ Ngang đế quốc đều đã bị san phẳng, ai còn biết mật thất dưới đất đó ở đâu?
"Ồ, không một ai biết sao?" Lâm Lôi cười hì hì nói.
"Ngươi không tin ư?" Đức Lâm Kha Ốc Đặc trừng mắt, "Lúc trước mao đầu tiểu tử Phổ Lỗ Khắc Tư kia cũng chạy đến khẩn cầu ta dạy cho hắn một chút kiến thức về tác phẩm của ta, sau khi nghiên cứu tác phẩm của ta, tiểu tử Phổ Lỗ Khắc Tư này mới có chỗ đột phá, cuối cùng trở thành một đời đại sư, có thể nói rằng, hắn coi như là đệ tử của ta."
Lâm Lôi sửng sốt.
"Phổ Lỗ Khắc Tư?" Nó thực sự kinh hãi.
Từ cổ chí kim, đệ nhất nhân trong giới thạch điêu 'Phổ Lỗ Khắc Tư' vậy mà có thể xem như đệ tử Đức Lâm Kha Ốc Đặc.
"Đương nhiên, nếu nói tác phẩm của Phổ Lỗ Khắc Tư là theo đuổi sự hoàn mỹ, thì tác phẩm của ta thât sự theo đuổi một loại tột cùng. Với thạch điêu kỹ nghệ của ta, chính ta mệnh danh mình là 'Bình Đao' lưu phái. Bình Đao lưu phái, so với thạch điêu kỹ nghệ lưu phái hoàn toàn bất đồng, hướng tới một giá trị tột cùng khác, loại phương pháp điêu khắc này lúc bắt đầu thì mệt chết đi được, rất phiền toái, bất quá tới hậu kỳ, ngươi sẽ có được lợi ích chân thực nhất." Đức Lâm Kha Ốc Đặc trên mặt tuyệt đối tự tin.
Ánh mắt quét về phía Lâm Lôi, Đức Lâm Kha Ốc Đặc tươi cười: "Đương nhiên, Bình Đao lưu phái chỉ có một mình ta, từ hôm nay trở đi, Bình Đao lưu phái còn có thể có thêm ngươi."
Lâm Lôi trong lòng đối với Đức Lâm gia gia là đặc biệt tín nhiệm, tự nhiên cũng đã quyết định học tập điêu khắc.
Thay đổi này có huống chi ...
Nếu thực sự có thể theo như lời nói đó của Đức Lâm Kha Ốc Đặc, thực lực chính mình chẳng những có thể rất nhanh tăng trưởng, hơn nữa cũng có thể trở thành thạch điêu cao thủ, chỉ cần dựa vào thạch điêu, cũng đủ giúp đỡ được học phí của đệ đệ.
"Có văn bản ghi lại được khảo chứng lịch sử đến vạn năm, nhưng mà tại những năm tháng vinh quang cách đây đã lâu, văn tự còn chưa chính thức hình thành, nhưng thạch điêu thât sự từ lâu đã tồn tại." Đức Lâm Kha Ốc Đặc cảm thán, "Nói đến vài chục vạn năm trước, thậm chí vài triệu năm trước, tổ tiên môn hội chúng ta đã thấy, đã nghĩ đến việc đem điêu khắc để lại, đây là phương thức cổ kính nhất để truyền lại và nối tiếp văn minh."
Lâm Lôi cũng gật đầu.
Vô luận là một loại tác phẩm nghệ thuật nào, cũng không bằng được nghệ thuật khắc đá cổ.
"Từ cổ chí kim, trong vô số hình thức nghệ thuật, không có một loại nào có thể so với nghệ thuật khắc đá cổ, cũng không có một loại nào có thể so với nghệ thuật khắc đá để biểu đạt hình dáng của mỗi người, biểu đạt sự hỉ nộ ái ố trong lòng. Chính điều này cũng khiến cho nghệ thuật khắc đá qua vô số năm trường thịnh không suy!"
"Bản chất của đá là cứng rắn, điêu khắc rất khó khăn. Nhưng lại yêu cầu mỗi người phải có thần thái riêng biệt, khó khăn còn lớn hơn nữa. Càng khó khăn, tác phẩm thành công lại càng gia tăng giá trị." Đức Lâm Kha Ốc Đặc cảm thán nói.
Lâm Lôi trong lòng cũng đồng ý.
Cũng như là hội họa, ngươi có thể dễ dàng vẽ nên với chỉ một cây bút, nhưng với điêu khắc ngươi có thể dễ dàng khắc nên một tác phẩm không, điều đó là đặc biệt khó khăn a. Bởi vì tảng đá bản thân nó đã rất cứng rắn.
"Trong khối đá có hình dạng, tính chất, hoa văn, sắc thái những cái đó không ẩn chứa hình tượng cụ thể nào, vẻ đẹp phải ở tận sâu trong. Dùng đao khắc loại bỏ những bộ phận dư thừa của khối đá, khiến cho hình tượng tự nhiên đẹp hơn bên trong tỏa lộ ra ngoài, hiển hiện ra. Đấy gọi là điêu khắc."
"Phương pháp điêu khắc, trên thực tế là một loại phương pháp xử lý hình tượng và không gian. Thời điểm tiến hành điêu khắc, phải đi từ ngoài vào trong, từng bước một loại đi phế liệu, tuần tự dần dần tiến vào trong đem 'Hình Thể' phác thảo thành ra một bức tranh, trong quá trình lần lượt lược đi phế liệu, 'Hình Thể' sẽ càng ngày càng rõ ràng, lúc này bắt đầu sẽ khiến tác giả tự nhiên lĩnh hội được tác phẩm 'Thoát Xác Nhi Xuất' một cảm giác tuyệt vời."
Đức Lâm Kha Ốc Đặc nói về vấn đề điêu khắc, là nói không ngừng nghỉ.
Bất quá Lâm Lôi cũng cảm giác được, Đức Lâm Kha Ốc Đặc đối với điêu khắc đá rất tôn sùng.
"Phương pháp điêu khắc thông thường, phải cần rất nhiều công cụ, như: dao tròn, dao thẳng, dao nghiêng, tam giác dao, ngọc oản dao, búa, cưa ... và còn rất nhiều công cụ nữa. Sở dĩ nhiều công cụ như vậy, cũng là do nguyên nhân tảng đá thân mình tương đối cứng rắn, bọn họ sẽ sử dụng dao tròn để xếp đặt, dao thẳng để cắt gọt, tam giác dao để ..."
Nghe giải thích, Lâm Lôi với điêu khắc đá đại khái nguyên lý có thể hiểu rõ.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc đột nhiên nở nụ cười: "Nhưng phương pháp điêu khắc của ta so với tất cả mọi người đều khác biệt, bởi vì, phương pháp điêu khắc của ta chỉ sử dụng một loại công cụ - đao thẳng, cho nên ta tự xưng phương pháp điêu khắc của ta là 'Bình Đao Lưu'!"
"Sao có thể, chỉ dùng riêng bình đao để điêu khắc?" Lâm Lôi lập tức phản bác, "Người vừa rồi nói rằng, ví dụ như lớp vỏ của những chi tiết nhỏ, người sao có thể dùng bình đao để điêu khắc? Căn bản làm sao có khả năng đó?"
"Không, người khác thì không có khả năng, nhưng là Địa hệ ma pháp sư chúng ta thì có thể."
Đức Lâm Kha Ốc Đặc tự tin nói, "Địa hệ ma pháp sư hoàn toàn có thể cảm nhận được khối đá như chính mình, chỉ cần có đầy đủ cơ bắp, có thể đơn độc dựa vào bình đao tiến hành điêu khắc rồi. Đương nhiên Bình Đao Lưu phái này cũng không phải chỉ đơn giản như vậy, ngươi hôm nay nhiệm vụ phải đi mua sắm một đống đầy đủ bình đao sắc bén, từ ngày mai, ta mỗi ngày sẽ cần tốn hao ba giờ tiến hành dạy ngươi chạm khắc đá."
 

Bàn Long - Chương #47


Chương 47/809
Quảng Cáo