Chương 392: Bàn Long giới chỉ


Đêm tĩnh như mặt nước, một cơn gió thổi qua, bóng người Lâm Lôi đã xuất hiện ngoài mười dặm, mặc dù phân bộ của Đạo sâm thương hội cách long huyết thành bảo gần ngàn dặm nhưng đối với Lâm Lôi hôm nay mà nói khoảng cách đó cũng không là gì.
Gió ngừng, bóng người Lâm Lôi lúc này mới dần rõ.
Nhìn sơn cốc liên miên phía dưới, đặc biệt là đại hạp cốc. Đại hạp cốc này chính là một phân bộ trọng yếu của Đạo sâm thương hội, chỉ bằng cảm ứng đối với gió, Lâm Lôi cũng có thể cảm nhận được trong đại hạp cốc có rất nhiều người.
"Chính là nô đãi được vận chuyển đến sao?" Lâm Lôi cười lạnh.
Hôm nay hắn đã biết Đạo sâm thương hội mua rất nhiều nô đãi chính là để cung cấp cho vị thần cấp kia luyện chế linh hồn.
"Mặc dù Bàn Long giới chỉ đã bị tàn phá nhưng ta ít nhất chỉ cần phòng ngự lỗ hỏng kia là được." qua một ngày dung dưỡng, vị trí lỗ hổng của lớp ngăn cách trong suốt hình lân phiến kia đã được tinh thần lực hình thành một lớp bổ sung tương đối cứng cỏi.
Nhìn phía dưới, gió động, cả người Lâm Lôi như một cơn gió đáp xuống. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
Đại hạp cốc, trong một hình phạt mật thất âm lãnh.
Trên mặt đất hình phạt mật thất này có vết máu đen thẫm, một nam tử đầu trọc ở trần đang cầm đồ đao trong tay, trên vách tường phía sau hắn đang treo một thủy tinh cầu, bên trong thủy tinh cầu đang có sương mù nồng nặc.
Một nô đãi đã bị che hai mắt bị thủ vệ đẩy vào.
"Phốc." nam tử đầu trọc tàn nhẫn đâm đồ đao vào tim nô đãi." A." một tiếng hét khàn khàn vang lên liền im lặng.
Nhanh, chuẩn, ngoan!
Nháy mắt giết một nô đãi, mà nô đãi chỉ kêu một hai tiếng liền gục xuống, lúc này liền có thủ vệ đem thi thể ra ngoài.
Sương mù nồng nặc trong thủy tinh cầu lại nhiều hơn một chút, nó vừa hấp thụ một linh hồn.
"Kế tiếp." nam tử đầu trọc liếm một chút máu tươi trên mũi đao, lại có vẻ hưng phấn dị thường.
Nam tử đầu trọc rất thích công tác này, từ sáu năm trước hắn khi được an bày đến đây hắn đã rất thích công việc này. Sáu năm qua, người chết trên tay hắn bao nhiêu ngay cả hắn cũng không rõ.
"Trăm vạn khẳng định là có." nam tử trọc đầu thầm nghĩ.
Giết sáu năm, mỗi ngày giết hơn trăm, nhiều thì đến ngàn. Sau sáu năm cũng đã hơn trăm vạn. Mà trong đại hạp cốc này lại có không ít tên như hắn, mặc dù không rõ số lượng chính xác nhưng với nhận biết của hắn cũng đã có sáu người.
"Sương mù bên trong thủy tinh cầu này hẳn là cũng đã đủ dày." nam tử trọc đầu nhìn thoáng qua.
Hắn đã rất có kinh nghiệm, mỗi ngày giết đến bao nhiêu người thì sương mù trong thủy tinh cầu đạt đến mức nào hắn đều biết rõ, nhưng hắn vừa quay đầu liền phát hiện ...
Bên trong thủy tinh cầu lại trong suốt như chưa từng có một tia sương mù.
"A!" nam tử đầu trọc kinh sợ: "Xảy ra chuyện gì?Sao lại mất?Không thể nào, không có khả năng, không ai đến gần đây được." nam tử đầu trọc có to gan hơn nữa cũng sợ đến phát run.
Đúng vậy, linh hồn trong thủy tinh cầu đã biến mất.
Không đơn giản chỉ là mật thất này mà thủy tinh cầu ở các mật thất khác cũng đồng dạng như vậy.
Lâm Lôi lúc này đang đứng ở một gốc cây to trong đại hạp cốc.
"Này ... này ... chuyện gì xảy ra?" Lâm Lôi kinh ngạc, hắn thông qua Bàn Long giới chỉ rõ ràng cảm giác được trong phương viên một dặm có hơn hai mươi chỗ có rất nhiều linh hồn tụ tập cùng một chỗ. Đúng vậy, chính là thông qua Bàn Long giới chỉ cảm ứng được.
"Nhiều linh hồn như vậy?"
Lâm Lôi nhướng mày, hắn hiểu rõ đây chính là do thần cấp cường giả kia an bày để thu thập linh hồn.
"Hừ, một ngày đã giết nhiều như vậy, mấy năm qua đã giết bao nhiêu?" Lâm Lôi ngẫm lại con số này cũng không khỏi chấn kinh: "Tên thần cấp cường giả này vì thu thập nhiều linh hồn như vậy rốt cuộc đã dùng bao nhiêu thủ đoạn?"
Lâm Lôi đích xác không rõ lắm. Đại vu sư kia không đơn giản chỉ phái chín kẻ dưới tay đi thu thập đồng thời còn khống chế ba đại thương hội lớn nhất của Ngọc Lan đại lục hợp lực không ngừng đem nô đãi tập trung lại.
Dù sao nô đãi trên Ngọc Lan đại lục cũng có rất nhiều.
Tam đại thương hội hợp lực, trong sáu năm đem về ngàn vạn nô đãi cùng không quá khó.
"A?" Lâm Lôi cảm giác được Bàn Long giới chỉ hình như có một lực lượng kì lạ trói buộc linh hồn trong hai mươi khỏa thủy tinh cầu, hắn có cảm giác chỉ cần một ý niệm trong đầu liền có thể đoạt chúng vào Bàn Long giới chỉ.
Lâm Lôi liền thử.
Nháy mắt ...
Rất nhiều linh hồn trong thủy tinh cầu lúc đầu đều biến mất, sau đó xuất hiện trong Bàn Long giới chỉ.
"Nhiều linh hồn như vậy?Hơn vạn a." linh hồn trong hai mươi thủy tinh cầu cộng lại hơn một vạn, mà những linh hồn này đều bị Bàn Long giới chỉ trực tiếp hấp thu làm Lâm Lôi không khỏi cảm thấy kinh hãi, Bàn Long giới chỉ sau khi hút toàn bộ linh hồn không ngờ lại tự mình luyện hóa.
Vô số linh hồn bị luyện hóa trở thành đại lượng sương mù màu vàng. Loại sương mù màu vàng này chỉ cần tinh thần lực của Lâm Lôi tiếp xúc không ngờ lại tự nhiên hút vào vụ khí màu vàng đó.
"Xuy xuy ..." đại lượng sương mù màu vàng dọc theo tinh thần lực Lâm Lôi tiến vào linh hồn không gian.
"Tái Tư Lặc có nói khi nghiên cứu linh hồn đạt đến một trình độ nhất định liền có thể hấp thu linh hồn để gia tăng sự cường đại cho linh hồn chính mình." Lâm Lôi thấy vậy liền có chút hiểu rõ: "Bàn Long giới chỉ này không ngờ lại có thể hấp thu linh hồn, còn có thể luyện chế chúng."
Đến khi sương mù màu vàng này đến gần kiếm hình linh hồn thì kiếm hình linh hồn phảng phất như uống nước, liền thôn hấp toàn bộ.
"Quả nhiên ..." Lâm Lôi cảm nhận được một loại cảm giác cực kì thư thái, linh hồn chính mình đang chậm rãi phát triển. Linh hồn kiếm hình sau khi hấp thu quá vạn linh hồn sau khi đã được luyện hóa thì thể tích thoáng lớn lên một tia.
Chỉ một tia như vậy đã làm Lâm Lôi thoải mái hơn rất nhiều.
"Bàn Long giới chỉ này ... "Lâm Lôi bất đắc dĩ.
Luyện hóa linh hồn là rất phức tạp, trong các hạ vị thần cũng chỉ có một số rất ít có thể làm được, ngay cả đại đa số trung vị thần cũng không làm được vì phải xem mức độ am hiểu của bọn hắn đối với linh hồn, cho dù là Đại vu sư, trong quá trình luyện hóa cũng phải vô cùng cản thận.
"Năng lực này có lẽ chỉ phù hợp với chủ thần khí, mặc dù đã bị tàn phá." Lâm Lôi khẽ cười.
Hắn cẩn thận cảm nhận một chút, Bàn Long giới chỉ này có thể đoạt linh hồn không được bảo vệ, nếu một người không chết thì linh hồn hắn rất khó đoạt đi, mà năng lực trói buộc của thủy tinh cầu kia hiển nhiên là không bằng Bàn Long giới chỉ.
Năng lực lượt đoạt cho đến năng lực trói buộc đều yếu hơn nên linh hồn trong thủy tinh cầu đều bị đoạt đi.
"Phạm vi cũng chỉ có khoảng một dặm, xa hơn cũng cảm ứng không tới." Lâm Lôi phát hiện.
Hít sâu một hơi để làm tâm tình bình tĩnh lại.
"Phóng thích tinh thần lực tinh thần lực, sau khi phát hiện thần cấp cường giả kia phải trong thời gian ngắn nhất giết chết hắn." Lâm Lôi phất tay, trong tay liền xuất hiện Tử huyết nhuyễn kiếm, Lâm Lôi biết rõ khi tinh thần lực mình phát hiện hắn thì mình cũng bị đối phương phát hiện.
Hắn không thể cho đối phương có thời gian chuẩn bị.
"Bắt đầu đi."
Ánh mắt Lâm Lôi trở nên sắc bén.
Trong mật thất hôn ám ...
Đại vu sư trịnh trọng từ không gian giới chỉ lấy ra tám khỏa thủy tinh cầu khác, kể cả một viên trước người là chín khỏa, bên trong chúng đều có sương mù cùng chất lỏng màu vàng.
Dại vu sư phất tay, chín khỏa thủy tinh cầu đều lơ lửng trước mặt.
"Xuy xuy ~"
Chất lỏng màu vàng trong tám khỏa thủy tinh cầu đều bay ra khỏi, đồng thời hướng một viên thủy tinh cầu trọng yếu kia bay đi. Chất lỏng màu vàng được sương mù che chắn làm cả mật thất đều tràn đầy sương mù, kì thực đó đều là linh hồn tinh hoa.
Nếu có người bình thường ở đây hít vào một hơi sợ rằng sẽ hít vào hai ba linh hồn tinh hoa.
Tám chất lỏng màu vàng bay đi trong không trung bay vào khỏa thứ chín, trong quá trình đó, sương mù phát ra sợ rằng cũng là trăm linh hồn tinh hoa, chút linh hồn tinh hoa này Đại vu sư cũng không để vào mắt, chất lỏng màu vàng mới là nặng yếu nhất.
Cuối cùng, chất lỏng màu vàng hội tụ tại khỏa thủy tinh cầu thứ chín.
"Ha ha ..." Đại vu sư phát ra tiếng cười khàn khàn khó nghe: "Chỉ cần hai ngày, hai ngàn vạn linh hồn tinh hoa sẽ lại hình thành thêm một khỏa linh hồn kim châu." Đại vu sư cực kì đắc ý, ở Ba Đạt ngục giam sao có thể có hoàn cảnh tốt như vậy?
Thực lực của hắn tại Ba Đạt nguc giam chỉ xem như trung tầng.
Hai khỏa linh hồn kim châu - bốn ngàn vạn linh hồn loài người.
Sáu năm qua, Đại vu sư thông qua tam đại thương hội cùng chín đại hộ vệ dùng mọi biện pháp thu thập linh hồn, thực ra chính thức có tác dụng lớn chính là ba đại thương hội, vì dù gì họ cũng đã có gốc rễ rất sâu trên Ngọc Lan đại lục.
Sáu năm qua, từ thị trường nô đãi thu được bốn ngàn vạn linh hồn là hoàn toàn có thể.
"Luyện hóa khó, hấp thu cũng chậm, một viên linh hồn kim châu này sợ rằng mấy tháng mới có thể hấp thu xong." Đại vu sư cảm thán một tiếng nhưng trọng giọng nói hắn vẫn ẩn chứa vẻ đắc ý. Một viên linh hồn kim châu có thể chữa trị tất cả thương thế trong linh hồn hắn, đồng thời còn có thể làm linh hồn cường đại hơn mấy lần.
Nếu tu luyện ai biết phải mất bao nhiêu năm?
"A, có người!" hai tròng mắt u lục của Đại vu sư lóe sáng, hắn rõ ràng cảm nhận được một cổ tinh thần lực nháy mắt xẹt qua: "Đúng là thần cấp cường giả."
"Không phải Mục Ba." Đại vu sư từ cổ tinh thần lực phán đoán không phải người quen của mình: "Đây là vị thần cấp cường giả nào?" Đại vu sư đang suy nghĩ, trong tay lại xuất hiện một thanh liêm đao lớn, hơn nữa Đại vu sư còn thuận tay đem thủy tinh cầu kia thu vào không gian giới chỉ.
Nhưng ...
"Cái gì?" sắc mặt Đại vu sư nháy mắt biến đổi, trong mắt lộ vẻ kinh hãi.
Nguyên khỏa linh hồn kim châu kia có chất lỏng màu vàng của hai ngàn vạn linh hồn tinh hoa, nhưng chớp mắt bên trong thủy tinh cầu lại trống rỗng đến trong suốt.
"Linh hồn tinh hoa đâu rồi?Không có khả năng, không có khả năng a!" Đại vu sư cảm thấy quá quỷ dị.
Mặc dù hắn đã luyện chế một quả linh hồn tinh hoa nhưng linh hồn tinh hoa vừa biến mất là do hắn tổn hao đại lượng tâm lực mới thu thập được cùng phải luyện chế cẩn thận trong thời gian dài, sao có thể nháy mắt đã biến mất?
Hắn còn chưa nghĩ ra, một đạo kiếm ngân đã vang lên.
Tiếng kiếm ngân rất êm tai, Đại vu sư nghe cũng cảm thấy thư thản nhưng Đại vu sư đối với linh hồn có am hiểu rất cao nên nháy mắt liền có phản ứng: "Thủ đoạn linh hồn công kích thực lợi hại."
Đại vu sư lúc này cũng bất chấp tìm nguyên nhân biến mất của hai ngàn vạn linh hồn tinh hoa, hắn bây giờ đang gặp phải đại địch!
Theo tiếng kiếm ngân, một đạo tử quang yêu dị đột nhiên phủ xuống, tử quang lướt qua, không gian xuất hiện từng khe hở, tử quang ẩn hiện hơi thở đáng sợ làm Đại vu sư không khỏi khiếp sợ, không chút do dự, hắn liền lui về sau: "Tới cùng là ai?Chẳng lẽ là Vũ thần kia?"
Trong lòng đoán, đồng thời Đại vu sư cũng lui về phía sau, bên ngoài thân tràn ngập từng đợt sóng sương mù màu xám hướng Lâm Lôi cuốn đến.
 

Bàn Long - Chương #392


Báo Lỗi Truyện
Chương 392/809