Chương 234: Đấu võ trường


Màn đêm buông xuống, đế đô Xích Viêm thành vẫn phồn hoa rực rỡ như trước, chỉ là vùng ngoại ô phía đông thành lại vô cùng hoang lương, trên con đường hoang lương ấy, có một người đang đi động nhanh như quỷ ảnh.
Chỉ trong nháy mắt, bóng người này đã ở xa ngoài trăm thước.
Người này chính là Vũ Thần thân truyền đệ tử, ngôi sao mới rực rỡ của đế đô hiện nay - Bố Lỗ Mặc A Kì Tác Luân. Chung quang Xích Viêm Thành Đế Đô có rất nhiều núi, tây thành ngoại ô vũ thần sơn cũng có nhiều núi non, mà tại đông thành ngoại ô cũng có một vài ngọn núi vô danh, Bố Lỗ Mặc rất nhanh đi tới một đỉnh núi cao.
Trên đỉnh núi, có một đỉnh bén nhọn như đao, tại đỉnh núi có một người khoanh chân ngồi ở đó. Nhìn người này ngồi như vậy, gây ra một loại cảm giác kỳ lạ phảng phất như người này đã tồn tại đây mấy ngàn năm rồi.
Bố Lỗ Mặc đi tới, cung kính gọi: "Đại ca."
Rất hiển nhiên, nam nhân đang tĩnh tọa tại ngọn núi này chính là đại ca của Bố Lỗ Mặc, thiên tài kiếm thánh Áo Lợi Duy Á. Trong đêm tối, đặc biệt đêm không trăng không sao như hôm nay, đêm tối đen, làm cho người ta chỉ có thể nhìn thấy thân ảnh của Áo Lợi Duy Á một cách vô cùng mơ hồ.
"Nhị đệ, có việc gì à?" Một thanh âm lạnh lẽo vang lên.
Bố Lỗ Mặc biết, đại ca mình tại ngọn núi hoang này tĩnh tọa tu luyện đã ba năm, ba năm qua, đại ca không ăn không uống, lấy trời làm màn, lấy đất làm giường. Nguồn: http://truyenyy.com
Ba năm trước, khi nhìn thấy đại ca, cảm giác được trên người đại ca có loại khí tức sắc bén đến đáng sợ. Loại khí tức này, phảng phất như chỉ cần một tâm niệm cũng đủ để đánh bại mình.
Nhưng mà ba năm sau, đại ca lại giống như một tảng đá trên ngọn núi hoang, không có một chút khí tức lăng lệ. Ai cũng không biết, Áo Lợi Duy Á của ngày hôm nay, rốt cuộc đáng sợ đến mức nào!
"Đại ca, mùng bốn tháng hai, cũng là mười lăm ngày sau, đệ và đệ tử của Long Huyết chiến sĩ gia tộc sẽ quyết đấu tại đấu võ trường ở Đế Đô." Bố Lỗ Mặc cung kính nói.
"Long Huyết chiến sĩ gia tộc?"
Thanh âm vốn bình thản tựa hồ có chút cảm tình: "Trong truyền thuyết, Thánh Vực Long Huyết chiến sĩ là người mạnh nhất Thánh Vực. Ta cũng rất muốn cùng Thánh vực long huyết chiến sĩ giao thủ, chỉ là tại Ngọc Lan đại lục, Thánh vực Long Huyết chiến sĩ đã sớm không còn. Uhm, đối thủ của đệ thực lực ra sao?"
"Sau khi biến thân, thực lực là ở cao nhất cấp chín." Bố Lỗ Mặc cung kính trả lời.
"Ừ, kiếm pháp ta truyền cho đệ đã là vô địch trong cấp chín." Áo Lợi Duy Á thanh âm đạm mạc vang lên. "Được rồi, đệ có thể quay về."
Bố Lỗ Mặc chần chờ trong chốc lát, sau đó thấp giọng hỏi: "Đại ca, ngày đệ quyết chiến, huynh có thể đến không?"
Áo Lợi Duy Á trầm mặc một lát.
"Mùng bốn tháng hai, ta biết rồi, nếu có thời gian, ta sẽ đến." Áo Lợi Duy Á bình thản trả lời, thanh âm vẫn như trước không chút phập phồng.
"Đệ cáo lui." Bố Lỗ Mặc lúc này mới rời đi.
Ngọn núi hoang lại khôi phục vẻ yên tĩnh, thân ảnh mờ ảo đó vẫn bất động, tựa hồ vĩnh viễn luôn tại đỉnh núi đó.
oOo
Mùng bốn tháng hai, hôm nay là ngày hai đại thiên tài quyết chiến, nhân dân đế đô đều kích động chạy tới đấu võ trường, đấu võ trường sức chứa tám vạn chỗ, vé đã sớm bán hết. Hôm nay tới xem quyết chiến không chỉ có người đế đô mà còn có người thành thị khác, thậm chí cả dân tỉnh lẻ cũng đến.
Đám người Lâm Lôi đã sớm đến đấu võ trường. Bên trong căn phòng được an bài trong đấu võ trường, Lâm Lôi, Lôi Nặc, Da Lỗ ba người đang náo nhiệt đàm luận.
"Da Lỗ lão đại, không nghĩ tới cuối cùng ngươi cũng chạy đến đây!" Lôi Nặc cười nói.
Da Lỗ trên trán vẫn còn mồ hôi, song nhìn thấy Lâm Lôi, Lôi Nặc hắn vui vẻ chào hỏi: "Biết lão tứ ngươi đã đến đế đô, lão tam cũng ở đây, ta dù có chuyện trọng yếu gì cũng phải bỏ, thuận tiện cũng muốn trợ uy cho đệ đệ của lão tam."
"Da Lỗ lão đại, lão tứ, bây giờ chỉ thiếu lão nhị thôi." Lâm Lôi cảm khái nói.
"Lão nhị bây giờ đang ở Ngọc Lan Đế quốc, hơn nữa là một trong các đại thần của Ngọc Lan đế quốc, địa vị rất cao. Khoảng cách ngàn dặm, hắn làm gì có thời gian chạy đến." Da Lỗ cảm thán nói.
Lôi Nặc cười mắng: "Lúc trước trong bốn huynh đệ chúng ta, lão nhị là hoạt bát nhất. Hoạt động của học viện hắn đều tham gia, hơn nữa có năng lực lãnh đạo rất cao. Ta lúc ấy chỉ biết lão nhị thích hợp với quan trường, xem đi, chỉ chưa đầy mười năm đã là đại thần của Ngọc Lan đế quốc."
"Cũng may là Ngọc Lan đế quốc tân đế đăng cơ, địa vị lão nhị càng thẳng tắp bay lên." Da Lỗ nói.
Lúc này ngoài cửa phòng, tiếng bước chân vang lên.
"Ca, chúng ta đến đấu võ trường, đi thôi." Nghe tiếng hò hét, Lâm Lôi, Da Lỗ và Lôi Nặc ba người cũng đều đúng dậy rời khỏi phòng nghỉ.
Trung tâm đấu võ trường là lôi đài rộng ba trăm thước, dài ba trăm thước. Lôi đài thuần túy do khối kiên thạch lớn bẳng phẳng tạo thành, đồng thời tại mặt ngoài bổ trí thêm ma pháp trận.
Ở phía đông và phía tây lôi đài, phân biệt là chỗ ngồi quan sát của thân nhân bằng hữu của hai bên quyết chiến.
Mà tại phía trước lôi đài, là một loạt vị trí của những người chủ trì.
Lâm Lôi, Ốc Đốn một đám người mới từ phía dưới thông đạo đi tới, đã thấy đấu võ trường bốn phương tám hướng tám vạn chỗ ngồi đầy người, trong lòng đều có một loại rung cảm.
"Nhiều người thực." Ốc Đốn cười nói.
Cái Tì trong năm huynh đệ Ba Khắc cười nói: "Ốc Đốn, nơi này hôm nay có tám vạn người đấy, ngươi ngàn vạn lần đừng để mất thể diện."
Bên ngoài tiếng la hét ầm ĩ tựa như sấm. Sự hào hứng của những người chờ đợi cuộc chiến, đám Lâm Lôi có thể cảm nhận được.
Áo Bố Lai Ân là một đế quốc thượng võ, hôm nay hai đại tuyệt đỉnh thiên tài giao chiến, tự nhiên hấp dẫn sự chú ý của vô số người. Có tám vạn người đang xem cuộc chiến, mà tại bên ngoài đấu võ trường, còn có rất nhiều người có khát vọng xem trận đại chiến này.
Ốc Đốn ngồi ở một phương. Lâm Lôi, Da Lỗ, Lôi Nặc, Ba Khắc năm huynh đệ một đám người đều ngồi xuống, mà Bố Lỗ Mặc một phương cũng sớm có người tới.
Bố Lỗ Mặc một phương rất nhiều người, quá trăm tên.
"Không ít người là kí danh đệ tử của Vũ Thần môn, tới xem trợ uy cho Bố Lỗ Mặc." Lâm Lôi cười nhạt nói.
Hắn nhìn ra được đám người này thực lực đều rất mạnh.
"Người đến nhiều có tác dụng gì." Da Lỗ khinh thường cười nói.
Mà lúc này ở khán đài tiếng hoan hô rộ lên, rất hiển nhiên, song phương tham gia quyết chiến xuất hiện, khiến cho tất cả mọi người kích động hẳn lên.
"Tám vạn người, ta trong quân đội thấy nhiều nhất, cũng là hơn một vạn người tập kết huấn luyện." Lôi Nặc nhìn tràng cảnh xung quanh đấu võ trường, hiện nay tứ đại đế quốc đều không có phát sinh đại hình chiến tranh, cho nên rất ít xuất hiện tình huống một quân đoàn tập kết.
"Các vị, im lặng!"
Một đạo thanh âm như sấm sét vang vọng cả đấu võ trường, tám vạn người xem cũng đều im lặng, tất cả mọi người nhìn ngân phát lão giả tại trung tâm lôi đài trên đấu võ trường.
Phía dưới Lâm Lôi nở nụ cười, ngân phát lão giả này là một cửu cấp cường giả. Dùng đấu khí tu vi, để cho thanh âm vang vọng cả đấu võ trường tự nhiên không phải là việc khó.
"Loại chiến đấu này, chủ trì tự nhiên đều phải là cao thủ." Lâm Lôi cảm khái nói.
Ngân phát lão giả cười nói: "Các vị, trận đại chiến hôm nay là một trận chiến quan trọng. Song phương quyết chiến, một vị là Vũ thần thân truyền đệ tử, Bố Lỗ Mặc hầu tước, vị kia là Ốc Đốn bá tước của Long Huyết chiến sĩ gia tộc. Hai người bọn họ không phải nghi ngờ đều là thiên tài, nhưng rốt cuộc là ai mạnh hơn?"
Ngân phát lão giả nở nụ cười: "Đợi lát nữa mọi người sẽ biết. Mà bình ủy của trận đấu hôm nay, nếu mọi người biết được là ai sẽ càng cao hứng hơn!"
"Vị thứ nhất, là Vũ thần môn thân truyền đệ tử Khải Ni Ân đại nhân." Ngân phát lão gia cao giọng nói, chỉ thấy một gã trung niên nhân mặc trường bào màu xanh, mái tóc hoa râm bước ra khỏi thông đạo, sau đó cước bộ vừa động, tựa như một đạo ảo ảnh, vị Khải Ni Ân đại nhân này đã tới vị trí ở bên trái. Hắn ngồi ở bên trái.
Vị Khải Ni Ân đại nhân này hiện thân, đấu võ trường càng trở nên cuồng nhiệt, vô số người xem lớn tiếng hoan hô.
"Là một thánh vực cao thủ." Lâm Lôi rất rõ ràng. Vừa rồi Vị Khải Ni Ân đại nhân này thông qua phi hành, trực tiếp từ thông đạo đến vị trí đánh giá phía bên trái.
"Vị thứ hoàng hai là hoàng đế bệ hạ của Áo Bố Lai Ân đế quốc chúng ta." Ngân phát lão giả thanh âm cao vút lên, chỉ thấy Kiều An mặc hoa lệ trường bào, mặt nở nụ cười chậm rãi đi về phía vị trí bình ủy, cuối cùng Kiều An ngồi ở vị trí trung tâm.
Hoàng đế bệ hạ đến, tự nhiên cũng được một trận hoan hô.
Ngân phát lão gia trên mặt tràn đầy nụ cười: "Vị đánh giá thứ ba hôm nay, sau khi ta biết cũng rất kinh ngạc và kinh hãi." Ngân phát lão giả cố ý dừng lại trong chốc lát, tám vạn người xem đều yên lặng, cẩn thận nghe, vị bình ủy thứ ba này rốt cuộc là ai.
"Vị bình ủy thứ ba, là niềm kiêu hãnh của đế quốc chúng ta - Bàn Thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm đại nhân!"
Theo tên Hắc Đức Sâm đại nhân truyền bá ra ngoài, cả đấu võ trường điên cuồng lên, vô số người xem kích động hét to.
"Hắc Đức Sâm, Hắc Đức Sâm!"
"Bàn Thạch kiếm thánh!"
Một ít chiến sĩ thực lực mạnh, đều dụng đấu khí hô to lên. Giống như ngàn vạn tiếng sấm vang vọng cả đấu võ trường, tất cả mọi người đều kích động điên cuồng.
"Điên rồi, điên rồi." Cái Tì khiếp sợ nói, "Một thánh vực cường giả, đáng để điên cuồng như vậy?"
Tái Tư Lặc liếc mắt nhìn hắn, cười nói: "Ngươi không ở Áo Bố Lai Ân đế quốc lâu nên không biết ảnh hưởng của Bàn Thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm."
Lôi Nặc trong mắt cũng có sự kích động: "Hắc Đức Sâm đại nhân sau khi đạp nhập thánh vực, kinh nghiệm chiến đấu vô số, nhưng mà cho tới bây giờ chưa có thua! Chính là hắn cùng đế quốc thánh vực đỉnh cường giả giao chiến, cũng tuyệt đối thắng. Thánh vực đệ nhất cường giả, trong thánh vực không ai có khả năng đánh bại hắn! Đây là bàn thạch kiếm thánh Hắc Đức Sâm."
Lâm Lôi, Ốc Đốn một đám người đều nhìn về thông đạo xa xa, lẳng lặng chờ đợi Hắc Đức Sâm hiện thân.
Hắc Đức Sâm rốt cuộc cũng xuất hiện.
Hắc Đức Sâm khuôn mặt dạng cổ điển, kiên nghị như được điêu khắc, trên người chỉ mặc trường bào màu xám đơn giản, sau lưng đeo một thanh kiếm nặng màu vàng.
Bước đi ổn định, Hắc Đức Sâm cũng không thi triển phi hành, chỉ đi bộ.
Bước thứ nhất đã từ thông đạo đến trên bậc thang của bình ủy, bước tiếp theo đã tới bên cạnh hoàng đế đế quốc Kiều An, rồi sau đó ngồi bên cạnh Kiều An.
Tựa hồ là Thuấn Di!
"Đây là cái gì?" Lâm Lôi phảng phất nhìn thấy cái gì không thể tưởng tượng được.
Bên cạnh bọn người Ba Khắc đều trợn tròn mắt.
"Là Thuấn Di sao?" Ốc Đốn lẩm bẩm nói.
Nhưng Lâm Lôi lại khẳng định không phải là Thuấn Di! Căn cứ vào những gì Lâm Lôi biết được, đến nay không ai có thể Thuấn Di, căn bản là một truyền thuyết.
"Khi Hắc Đức Sâm đi, cả đại địa hình như đều ba động, hình như trong nháy mắt, khoảng cách tương đối xa đều rút ngắn, một bước tiến mấy chục thước. Căn bản vốn không có dựa vào tốc độ, đơn giản chỉ là bước từng bước một, lộ trình lại bị rút ngắn?"
Thực kinh người.
Lâm Lôi tu luyện chính là thông qua hai đường, một là cảm ngộ địa nguyên tố pháp tắc, một là cảm ngộ phong nguyên tố pháp tắc, mà Hắc Đức Sâm này đơn giản thi triển một chiêu chính có quan hệ với đại địa pháp tắc, nhưng Lâm Lôi căn bản không cách nào giải thích, Hắc Đức Sâm tới cùng là làm như thế nào.
"Hô."
Chậm rãi hô một tiếng, Lâm Lôi bình tĩnh lại.
"Có thể được xưng là Thánh vực đệ nhất cường giả, bao nhieu năm rồi, không ai có thể đánh bại hắn. Nhân vật như vậy, có bản lĩnh như thế cũng là bình thường." Lâm Lôi trong lòng tràn ngập tự tin.
Đối phương có loại thần thông nào, bằng sóng chấn động công kích của mình, cũng không cách nào giải thích được?
Đồng dạng lĩnh ngộ địa nguyên tố pháp tắc, nhưng mà hai người đi trên những con đường khác nhau.
 

Bàn Long - Chương #234


Báo Lỗi Truyện
Chương 234/809