Chương 210: Bất Tử chiến sĩ biến thân


Đọc bức thư mang theo tin tức về Ốc Đồn, Lâm Lôi không khỏi nhíu mày.
"Ốc Đồn nó báo danh tham gia tuyển chọn làm kí danh đệ tử của Vũ Thần môn vào năm tới ư?" Lâm Lôi có chút nghi hoặc và cũng có chút bất mãn, "Nếu tiến nhập vào Vũ Thần môn thì sẽ trở thành thân truyền đệ tử của Vũ Thần, tối đa cũng chỉ đạt tới Thánh vực. Long huyết chiến sĩ lại sợ không đạt tới Thánh vực chắc?"
Lâm Lôi hiểu rất rõ, gia nhập Vũ Thần môn, đối với tiến bộ của bản thân không có tác dụng lớn.
Dẫu sao, Thánh vực đỉnh phong, là Long huyết chiến sĩ một trăm phần trăm có thể đạt tới. Chung cực chiến sĩ đâu phải là thứ bỏ đi.
Còn Thần cấp?
Vũ Thần Áo Bố Lai Ân nhiều năm nay đã không xuất hiện, nhiều kí danh để tử và thân truyền đệ tử như vậy nhưng không có nổi một người đạt tới Thần cấp? Thần cấp, không phải là cứ Thần cấp cao thủ dạy là có thể dạy ra được.
"Đối với lĩnh ngộ về pháp tắc, có phải cứ dạy là được đâu? Mỗi người có một lĩnh ngộ riêng, đạo lộ của người khác không nhất định là thích hợp với mình."
Lâm Lôi đối với việc đệ đệ của mình tham gia tuyển chọn làm đệ tử kí danh của Vũ Thần môn có chút bất mãn.
Bất quá, đệ đệ cũng lớn rồi.
"Ốc Đồn, tuyển chọn này cũng không làm khó được hắn." Lâm Lôi đọc tiếp, nhưng đọc tới đằng sau, trên mặt Lâm Lôi lại hiện nên nét cười, "Ha ha, thì ra tên tiểu tử Ốc Đồn nó, ha ha ..."
Bức thư mà Da Lỗ phái người mang tới đã nói rõ, Ốc Đồn sở dĩ tham gia cuộc tuyển trọn làm Vũ Thần môn kí danh để tử, nguyên nhân chủ yếu là vì thất công chúa của đế quốc.
"Hi vọng Ốc Đồn có một cuộc ái tình hoàn mỹ, ít ra cũng không giống như ta." Lâm Lôi trong lòng thầm chúc phúc cho đệ đệ của mình.
Quả thực, thành đệ tử kí danh của Vũ Thần môn, hơn nữa môn chủ của Vũ Thần môn chính là khai quốc hoàng đế Vũ Thần Áo Bố Lai Ân của đế quốc, gia nhập Vũ Thần môn, muốn cưới đế quốc công chúa đích xác là độ khó sẽ giảm đi nhiều.
Đọc xong bức thư, trong tay Lâm Lôi bùng lên hỏa diễm.
"Xùy xùy." Bức thư trực tiếp bị đốt thành tro.
Lâm Lôi lại cùng với Lệ Bối Tạp đi về phía phủ đệ.
oOo
Tĩnh mịch tu luyện lại tiếp tục, Lâm Lôi luôn luôn quan tâm đến chuyện liên quan đến Ốc Đồn, căn cứ theo những gì trong thư đã viết, vị thất công chúa của đế quốc là một cô nương vô cùng xinh đẹp, hơn nữa tích cách cũng phi thường khả ái, thiện lương. Mặt khác, đế quốc hoàng đế luôn luôn sủng ái nàng, cho nên người theo đuổi đế quốc thất công chúa rất nhiều.
Trong đó có bao nhiêu người địa vị cao hơn Ốc Đốn.
Có điều ...
Đế quốc thất công chúa này, quan hệ giữa nàng và Ốc Đồn vô cùng tốt, vẫn thường cùng Ốc Đồn du ngoạn đó đây.
Năm tiếp theo, cuộc tuyển chọn Vũ Thần môn kí danh đệ tử đã bắt đầu, cũng là năm thứ tư đám người Lâm Lôi sống tại Vân Phong trấn.
"Lâm Lôi đại ca, thư của huynh."
Lệ Bối Tạp lại mang thư đến, Lâm Lôi nhận thư xong lập tức mở ra đọc. Bởi vì án chiếu theo tiến độ, thư của tháng này sẽ có kết quả liên quan đến cuộc tuyển chọn.
Với thực lực của đệ đệ chắc có thể thành công thôi.
"Á, thất bại rồi?" Lâm Lôi đọc nội dung của bức thứ, lông mày nhướng lên.
Cuộc thi tuyển chọn Vũ Thần môn kí danh đệ tử, cuối cùng bị một người trẻ tuổi tên là Bỗ Lỗ Mặc cướp đi danh hiệu. Cuộc tuyển chọn này không phải là thi đến cuối cùng ai đạt đệ nhất.
Mà là lần lượt tuyển chọn, cuối cùng có mười người được chọn. Mười người được chọn này, do Vũ Thần hoặc là thân truyền đệ tử của Vũ Thần tuyển chọn.
Ốc Đồn đích xác tiến nhập vào danh sách mười người sau cùng được chọn. Nhưng cuối cùng Bố Lỗ Mặc lại được Vũ Thần môn tuyển chọn.
"Lại là một thiên tài nữa?" Lâm Lôi rất kinh ngạc.
Bố Lỗ Mặc, năm nay ba mươi tuổi, vừa tiến vào cảnh giới cửu cấp chiến sĩ. Thiên phú kinh người như vậy đích xác là hiếm có.
"Bất quá luận về thiên phú, Ốc Đồn so với hắn có lẽ mạnh hơn một chút, Ốc Đồn năm nay mới hai mươi mốt tuổi đã bước vào cảnh giới bát cấp chiến sĩ." Ốc Đồn tiến vào bát cấp, Lâm Lôi cũng vừa biết tháng trước.
Hai mươi mốt tuổi đã là bát cấp chiến sĩ thực sự là rất kinh người.
"Hả?" Xem lý lịch của Bố Lỗ Mặc, Lâm Lôi chú ý tới một chỗ.
"Ca ca của Bố Lỗ Mặc chính là thiên tài Kiếm thánh Áo Lợi Duy Á." Lâm Lôi trong lòng kinh ngạc, Áo Lợi Duy Á đã sơ nhập Thánh vực, đánh bại cả thiên tài nhân vật Tinh không Kiếm thánh Đế Long.
Sơ nhập Thánh vực, muốn đánh bại Thánh vực cường giả đã bước vào Thánh vực bao nhiêu năng là không có khả năng.
Cái quan trọng là cảnh giới.
Ví dụ như Lâm Lôi, hiện tại cảnh giới cao đã đạt tới Thánh vực đỉnh phong rồi. Chỉ là đấu khí của bản thân, lực lượng còn lâu mới đủ, thế nên mới không có cách nào bước vào Thánh vực.
Lực lượng, đấu khí phải như nhau, mới có thể tiến vào Thánh vực.
Điều này cũng khiến Lâm Lôi mỗi ngày đều tiêu tốn một khoảng thời gian lớn để tu luyện đấu khí, để nhanh chóng đạp nhập vào cảnh gới cửu cấp chiến sĩ. Nguồn: http://truyenyy.com
"Không biết tâm tình của Ốc Đồn lúc này thế nào." Lâm Lôi trong lòng thầm nói, thằng tiểu gia hỏa ngày nào còn ê ê a a, kháu khỉnh bụ bẫm, giờ đây đã thành niên rồi.
Lâm Lôi đối với Ốc Đồn rất thương yêu.
"Hoàng đế của đế quốc, nếu như tính tình không có vấn đề gì, chắc cũng biết Ốc Đồn là tử đệ của Long huyết chiến sĩ gia tộc, rõ ràng là có thể long hóa. Đệ đệ của ta thân là Long huyết chiến sĩ, cưới nữ nhi của hắn, cũng không coi là làm nhục hoàng tộc."
Kì thực Lâm Lôi đối với cái gì hoàng tộc, vương tộc đều không kính nể.
Thứ mà hắn kính nể là cường giả chân chính, là Vũ Thần, Đại Tế Ti, Sát thủ chi vương và hai vị đại cường giả của Hắc Ám sơn mạch cùng Ma Thú sơn mạch đửng ở đỉnh cao.
Cảnh giới quan trọng, lực lượng càng quan trọng hơn! Đặc biệt đối với Lâm Lôi hiện tại mà nói, đấu khí, lực lượng của bản thân còn quá yếu.
Cử trọng nhược kinh đồng dạng, Lâm Lôi thi triển so với Thánh vực cường giả thi triển, lực công kích khác nhau mấy chục lần.
Đại địa áo nghĩa đồng dạng, Lâm Lôi hiện giờ có thể xuất kì bất ý khiến cho Thánh vực cường giả bị trọng thương. Nhưng nếu như Thánh vực cường giả thi triển, hòan toàn có thể khiến cho đối phương chết trong nháy mắt.
Sóng chấn động, sóng tam trọng chấn động cũng tương tự, mặc dù cường độ sóng chấn động của lực lượng đã mạnh như vậy, song cường độ Sóng chấn động của Thánh vực cường giả có thể còn cao hơn gấy bội.
"Cơ sở!"
Lâm Lôi ngồi trên giường trong gian phòng, da thịt toàn thân giống như có kiến bò, gân xanh trên trán nổi lên.
Đấu khí màu xanh đen trong kinh mạch Lâm Lôi nhanh chóng lưu động, từng chút từng chút hấp thu năng lượng đặc thù trong Long huyết chiến sĩ huyết mạch, tu dưỡng Long huyết đấu khí.
Trong đan điền.
Đấu khí đã đậm đặc đến mức rất cao, dịch thể Long huyết đấu khí không ngừng từ tốn xoay quanh trung ương hạch tâm.
"Phù."
Hắn thở ra một hơi, phun khí lưu màu trắng giống như kiếm sắc từ trong miệng ra.
"Từ bát cấp đỉnh phong tới cửu cấp không biết phải tốn bao nhiêu năm." Khổ tu hơn bốn năm, có thể khiến Lâm Lôi đạt tới cảnh giới bát cấp đỉnh phong. Nhưng cứ tu luyện thế này sẽ rất hao phí thời gian.
Lâm Lôi hiện tại nếu biến thâm vẫn chỉ là cửu cấp đỉnh phong.
Mà một khi đạt tới cửu cấp, sau khi biến thân sẽ là Thánh vực sơ giai.
Từ cửu cấp đỉnh phong tới Thánh vực sơ giai là cả một sự thay đổi, chênh lệch rất lớn.
"Ha ha, ha ha ..." Đột nhiên bên ngòai truyền vào tiếng cười lớn, Lâm Lôi nghi hoặc đứng dậy: "Sớm thế này, Ba Khắc ngũ huynh đệ có gì mà cao hứng thế?"
Lúc này, trời vẫn còn mờ mờ sáng, hơn nữa giữa thiên địa còn có sương mù bao phủ. Nếu là người bình thường, trong vòng năm mét không nhìn rõ người, có thể thấy sương mù dày đặc như thế nào.
"Ba Khắc đại ca, các ngươi sáng sớm ra đã hò hét gì đấy, ta và tỷ tỷ còn đang ngủ." Lệ Bối Tạp bất mãn lên tiếng.
Thị lực của Lâm Lôi so với người bình thường cao hơn rất nhiều, liếc mắt đã thấy lão đại Ba Khắc trong năm huynh đệ hứng phấn đến nỗi không thể kiềm chế được bản thân.
"Lão đại, sao ngươi cao hứng thế?" Bốn huynh đệ khác cũng từ trong phòng bước ra.
"Ta thành công rồi, ta đã đạt tới cảnh giới cửu cấp chiến sĩ rồi." Ba Khắc hưng phấn nói với bốn đệ đệ của mình: "Ha ha, sau khi ta biến thân, cuối cùng cũng có thể đạt tới Thánh vực sơ giai rồi."
Bất tử chiến sĩ biến thân quy luật cũng giống như Long huyết chiến sĩ, hình dáng bình thường là cứu cấp, một khi biến thân sẽ là Thánh vực sơ giai.
"Thánh vực sơ giai?" Tái Tư Lặc vừa bước từ trong phòng ra kinh ngạc thốt lên.
Lâm Lôi, Lệ Bối Tạp tỷ muội và bốn đệ đệ của Ba Khắc đều ngạc nhiên.
Lâm Lôi nhãn tình sáng lên.
"Ba Khắc, ngươi thực sự đã có đột phá rồi?" Hắn không thể kiềm chế sự hưng phấn, nói.
Ba Khắc gật gật đầu: "Đúng vậy, đại nhân, ta thực sự đã đột phá rồi." Lúc trước Ba Khắc ngũ huynh đệ gọi Lâm Lôi là Lâm Lôi đại nhân, còn ở trong trấn, đám người Lâm Lôi đều giả trang Lâm Lôi là quý tộc, năm huynh đệ là hộ vệ, đương nhiên đều gọi Lâm Lôi là đại nhân.
Trong bốn năm, Mọi người đều quen với cách xưng hô này.
Dẫu sao Ba Khắc ngũ huynh đệ đều phi thường chính trực hào sảng, đầu óc cũng còn xa mới bằng Lâm Lôi, Tái Tư Lặc. Đám người này quyết đình cái gì cũng đều phải xem chủ ý của Lâm Lôi.
"Đi, chúng ta tới khoảng trống ở phía tây, để ta xem kỹ thực lực hiện tại của các ngươi." Lâm Lôi lập tức nói.
Mọi người lập tức hưng phấn bừng bừng đi ra khỏi phủ đệ, tới khoảng trống ở phía tây. VÌ hiện tại trời còn chưa sáng, người của tiểu trấn còn đang ngủ. Xung quang không có một bóng người nào.
"Biến thân sẽ là Thánh vực sơ giai, chủ nhân, ta lúc nào mới có thể đột phá đây?" Hắc văn vân báo Hắc Lỗ ở bên cạnh Lâm Lôi phiền não nói.
Hắc Lỗ ở cửu cấp đỉnh phong đã rất lâu rồi.
"Hống" Bối Bối ở bên cạnh gầm lên một tiếng tức giận, "Hắc Lỗ, ngươi tâm tư giảo hoạt lắm, ta biết, ngươi muốn xin lão đại cái Thánh vực ma tinh hạch đó."
Lâm Lôi cười cười, lắc lắc đầu.
Cửu cấp đỉnh phong ma thú muốn đạt tới Thánh vực thông thường phải dựa vào đột phá của bản thân. Đương nhiên nếu như ăn một viên Thánh vực ma tinh hạch cùng thuộc tính, cũng rất có khả năng đột phá thành công.
Tất nhiên cũng có khả năng thất bại.
"Hống" Hắc Lỗ cũng gầm lại với Bối Bối, "Bối Bối, ta không phải là ngươi. Thực lực của ngươi bốn năm nay luôn tăng lên, nhưng ta thì vẫn đình trệ."
Bối Bối rốt cuộc thuộc loại ma thú gì, không ai biết được.
Nhưng nó tuyệt đối là loại ma thú có thiên phú đáng sợ hơn Hắc văn vân báo. Tuy bốn năm tước, Bối Bối không hơn Hắc Lỗ, nhưng Bối Bối lúc đó còn chưa trưởng thành.
Sau bốn năm, Bối Bối hôm nay hoàn toàn có thể chà đạp Hắc văn vân báo.
Vô luận là tốc độ, phòng ngự đều đáng sợ đến kinh người.
"Chỉ sợ là Thánh vực cường cường giả, muốn giết Bối Bối cũng phái tốn một số lực khí." Lâm Lôi trong lòng cảm khái vạn thiên, bốn năm trước phòng ngự của Bối Bối đã đáng sợ rồi, hiện tại càng khiến cho người khác không biết phải nói gì."
"
Hắc Lỗ, Thánh vực ma tinh hạc của lão đại là Hắc ám thuộc tính, mà ngươi là Hắc ám, Phong song thuộc tính. Ngươi ăn rồi, xác suất thất bại rất cao. Chưa biết chừng, ta là Hắc ám thuộc tính thuần túy, đợi đến lúc ta đạt tới trưởng thành cực hạn của bản thân, ăn vào, khả năng thành công có thể cao hơn ngươi." Bối Bối ngạo nghễ nói, "Sao, ngươi không phục à, muốn thưởng thức móng vuốt của ta sao?"
Hắc Lỗ gầm lên một tiếng, lại không dám lên tiếng.
Bối Bối kiêu ngạo ngẩng cao đầu, một ma thú ngang ngược như Hắc Lộ lại bị Bối Bối thu phục trở thành ngoan ngoãn.
Lúc này, Ba Khắc đã bắt đầu biến thân.
"
Bối Bối, đừng làm loạn nữa." Lâm Lôi lúc này chú ý nhìn về phía Ba Khắc đang đứng trước mọi người.
"
Ha ha, mọi người nhìn kỹ nhé."
Ba Khắc vô cùng hưng phấn, chỉ nghe thấy tiếng 'Xùy Xùy' của cơ nhục kéo dãn không ngừng vang lên, cơ nhục toàn thân của Ba Khắc bắt đầu điên cuồn bành trướng, đồng thời màu sắc của cơ nhục trên thân thể cũng bắt đầu biến hóa."
"
Bùm bùm."
Ba Khắc thân thể vốn cao hai mét, cơ nhục lồi lên, thân thể cũng bắt đầu biến hóa. Chỉ trong nháy mắt, toàn thân Ba Khắc đã biến thành một quái vật hình người cường tráng đến đáng sợ, cao ba mét.
Da dẻ toàn thân hắn biến thành màu xanh lục.
Cơ nhục bì phu giống như nham thạch, từng khối từng khối cơ nhục bên trong ẩn tàng lực lượng cường đại, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy rồi. Mà sau đó, từ bên ngoài cơ nhục bì phu màu xanh lục của hắn đã bắt đầu lộ ra bạch sắc khải giáp giống như đá của Đại Lý, khải giáo bao phủ toàn thân, ngoại trừ các bộ phận trên mặt. Trên đầu Ba Khắc cũng mang một cái đầu khôi (mũ sắt).
Cái gọi là khải giáp, đầu khôi này đều từ trong thân thể hắn mà ra. Quỷ dị đến đáng sợ.
Hơn nữa toàn thân Ba Khắc đang đứng trên không bỗng nhiên phá không bay đi, trong nhắy mắt lại bay lại, sau đó đứng trên không.
"Ha ha, Thánh vực, đây là sức mạnh của Thánh vực." Ba Khắc hưng phấn đem hai quyền đầu to như bao cát mãnh liệt đấm vào nhau, mỗi lần quyền đầu chạm nhau, không khí đều chấn động.
Đây chính là Thánh vực Bất tử chiến sĩ!
 

Bàn Long - Chương #210


Báo Lỗi Truyện
Chương 210/809