Chương 207: Bất tử chiến sĩ


"Lép bép!"
Lửa trại cháy lên, Hi Tắc, Lâm Lôi, Tái Tư Lặc, Ba Khắc ngũ huynh đệ đều ngồi ở một bên, còn Bối Bối nằm trên đùi Lâm Lôi, Hắc Lỗ thì nằm đằng sau hắn.
Dã ngoại qua đêm khá nguy hiểm, nhưng ai có thể uy hiếp được đám người của Lâm Lôi, đặc biệt là trong nhóm còn có một vị Thần cấp cường giả?
"Ngài vì sao lại cứu chúng ta?" Lão đại trong Ba Khắc ngũ huynh đệ hỏi.
Lâm Lôi, Tái Tư Lặc đều nhìn Hi Tắc, bọn họ cũng rất hiếu kỳ đối với vấn đề này.
Hi Tắc nhìn năm huynh đệ, không trả lời mà ngược lại còn hỏi: "Còn phụ thân của các ngươi? Thân nhân của các ngươi?"
"Thân nhân đều chết rồi, còn phụ thân ư? Chúng ta từ nhỏ đã là cô nhi." Lão đại Ba Khắc trả lời, bọn họ giờ đây đều đã hơn ba chục tuổi, hơn nữa sinh sống tại Bắc vực thập bát công quốc, nơi chiến loạn liên miên, đối với chuyện từ nhỏ đã không có phụ thân cũng không cảm thấy có gì đặc biệt.
Dẫu sao vì chiến tranh, cô nhi của Bắc vực thập bát công quốc rất nhiều.
"Cô nhi ..."
Hi Tắc thở dài: "Không ngờ rằng qua nhiều năm như vậy, A Mạn Đạt gia tộc nổi tiếng Ngọc Lan đại lục năm đó đã suy bại đến mức này."
Bọn Ba Khắc ngũ huynh đệ, Lâm Lôi, Tái Tư Lặc trong lòng chấn động.
"Hi Tắc đại nhân, ngài nói Ba Khắc ngũ huynh đệ là?" Lâm Lôi hoài nghi.
Hi Tắc gật đầu: "Đúng, năm huynh đệ bọn họ chính là người của Bất tử chiến sĩ gia tộc A Mạn Đạt gia tộc trong tứ đại chung cực chiến sĩ gia tộc."
"Bất tử chiến sĩ?" Ba Khắc ngũ huynh đệ ngơ ngẩn nhìn nhau.
"Sao có thể như vậy!"
Năm huynh đệ đều chấn kinh đứng dậy, bọn họ từ nhỏ đã là cô nhi, sao dám nghĩ đến bản thân có thể là người của chung cực chiến sĩ gia tộc?
Lâm Lôi lúc đầu nghe thấy Hi Tắc nói tới A Mạn Đạt gia tộc thì đã đoán ra. Trong bản thư tịch của gia tộc Lâm Lôi ghi lại tứ đại chung cực chiến sĩ gia tộc là: Long huyết chiến sĩ Ba Lỗ Khắc gia tộc, Tử diễm chiến sĩ Hải Đức gia tộc, Hổ văn chiến sĩ Ba Lôi gia tộc, Bất tử chiến sĩ A Mạn Đạt gia tộc.
Tứ đại gia tộc này, năm nghìn năm trước đúng là thanh danh vang dội.
Ngoại trừ Vũ Thần, Đại Tế Ti ra, tối cường giả của nhân loại không nghi ngờ gì nữa chính là tứ đại chung cực chiến sĩ. Tuy nhiên cũng có những Thánh vực đỉnh phong cường giả khác, nhưng những Thánh vực đỉnh phong này cũng không không ngăn cản được chung cực chiến sĩ.
Lực lượng, cảnh giới. Đây là hai phương diễn bổ trợ lẫn nhau.
Ví dụ như Lâm Lôi, cảnh giới lúc này rất cao, vượt qua cả cấp độ của 'Thế', cảnh giới của hắn tiếp cận Thánh vực đỉnh phong nhưng lực lượng lại rất yếu, tự nhiên lực công kích yếu hơn rất nhiều so với Thánh vực cường giả.
Mà ba vị Long huyết chiến sĩ trong lịch sử của Long huyết chiến sĩ gia tộc đều sử dụng vũ khí là trọng chùy.
Trước đây ông ta lúc đạt tới Thánh vực, cũng mới là cảnh giới Cử trọng nhược khinh. Nhưng cho dù như vậy, lực công kích vẫn khủng bố kinh người như trước.
Bởi vì lực lượng của bản thân ông ta đấu khí rất đáng sợ.
Lực lượng của bản thân, đấu khí giống như là một cơ sở. Mà cảnh giới càng cao thì công kính phát huy càng mạnh. Ví dụ như cơ sở là 100 công kích, mà cảnh giới cao, khả năng phát huy 100 có thể phát huy hơn hẳn, đạt tới 200 công kích.
Còn chung cực chiến sĩ, lực lượng cơ sở của bản thân, đấu khí so với các Thánh vực cường giả khác phải mạnh hơn đến mấy lần. Cho dù cảnh giới hơi yếu, công kích vãn đáng sợ. Đây chính là thiên phú của chung cực chiến sĩ chẳng còn gì phải bàn cãi.
"Thân thể của các ngươi rất khỏe mạnh." Hi Tắc thở dài.
Ba Khắc ngũ huynh đệ nhìn nhau, sau đố đều gật gật đầu. Lão nhị An Khoa trong năm huynh đệ nói: "Chúng ta không có cách nào tu luyện đấu khí, nhưng chỉ dựa vào thân thể đã có thực lực của bát cấp chiến sĩ."
"Thân thể bát cấp, ngoại trừ tứ đại chung cực chiến sĩ, người bình thường sao có thể đột phá thân thể đến cực hạn đạt tới mức này." Hi Tắc lắc đầu nói.
Lâm Lôi cũng xác định rồi.
Chỉ có tứ đại chung cực chiến sĩ mới chỉ có thể tu luyện duy nhất đấu khí mật điển đặc biệt, những đấu khí khác không tu luyện được.
"Trong tứ đại chung cực chiến sĩ, thân thể của Bất tử chiến sĩ là cường hoành nhất, bọn họ nổi danh với phòng ngự và công kích rất mạnh, có điều tốc độ lại kém." Hi Tắc cảm thán: "Ba Khắc, năm huynh đệ các ngươi còn trẻ như vậy đã luyện thân thể tới bát cấp. Ngọai trừ Bất tử chiến sĩ thân thể tối cường trong tứ đại chung cực chiến sĩ ra, ai có thể làm được?"
Lâm Lôi cũng gật đầu.
Đúng.
Bản thân là Long huyết chiến sĩ nhưng nếu để bản thân tu luyện thân thể, muốn đạt đến bát cấp cũng không biết phải mất bao nhiêu lâu. Cho dù là đệ đệ Ốc Đồn của mình, cũng tu luyện Long huyết mật điển, hiện tại mười bảy tuổi cũng chỉ đạt tới thất cấp chiến sĩ cảnh giới.
"Ngoại trừ gia tộc tiền bối cuả các người, sợ rằng chỉ có ta là hiểu rõ về Bất tử chiến sĩ. Các ngươi tuyệt đối là Bất tử chiến sĩ, không còn nghi ngờ gì nữa." Hi Tắc nói như chém đinh chặt sắt: "Hơn nữa thiên phú của năm huynh đệ các ngươi rất cao, nếu như tu luyện Bất tử mật điển, hiện tại rất có thể đã bước vào cửu cấp cảnh giới rồi."
"Bất tử mật điển?" Ba Khắc ngũ huynh đệ rất mê hoặc.
Lâm Lôi đứng ở bên cạnh nói: "Ba Khắc, kỳ thực tứ đại chung cực chiến sĩ gia tộc, đới với những đấu khí khác đều có mâu thuẫn, chỉ có thể tu luyện đấu khí phương pháp đặc thù. Bất tử chiến sĩ gia tộc của các ngươi cũng chỉ có thể tu luyện Bất tử mật điển."
"Chắc chắc, bởi vì chúng ta mỗi lần tu luyện đấu khí đều không được." Lão ngũ 'Cái Tì' cảm thán nói.
"Năm huynh đệ các ngươi nếu như có Bất tử mật điển, lúc trước đã không bị người ta bắt rồi." Hi Tắc cảm thán: "Tứ đại chung cực chiến sĩ công kích rất mạnh, trong đó Bất tử chiến sĩ phòng ngự mạnh nhất, Hổ văn chiến sĩ tốc độ nhanh nhất, Tử diễm chiến sĩ có năng lực Niết bàn quỷ dị, còn Long huyết chiến sĩ thì toàn diện nhất: Công kích, tốc độ, phòng ngự đều rất mạnh."
Hi Tắc là nhân vật trong thời đại của Đức Lâm Kha Ốc Đặc.
Lúc trước chung cực chiến sĩ đản sanh, hắn cũng ở thời đại đó.
"Hi Tắc đại nhân, chúng ta tới giờ còn không biết, ngài vì sao lại đối xử với chúng ta đặc biệt như vậy.." Bắc Khắc hiếu kì hỏi. Nguồn: http://truyenyy.com
Hi Tắc nghe thấy những lời này, không khỏi nhớ lại sự tình năm ấy, biểu tình trên mặt cũng biến đổi, rất lâu sau mới cảm thán đáp: "Lão tổ tông A Mạn Đạt của các ngươi là huynh đệ tốt nhất trong đời của Hi Tắc ta."
A Mạn Đạt, đệ nhất đại tộc trưởng của Bất tử chiến sĩ gia tộc, cũng là đệ nhất Bất tử chiến sĩ.
"Năm ngàn năm trước, Ngọc Lan đại lục lúc đang ở trong một thời đại hỗn loạn nhất mà ta đã từng gặp, lúc đó tứ đại chung cực chiến sĩ hoành không xuất thế, một trường đại chiến giữa Vũ Thần Áo Bố Lai Ân và Đại Tế Ti vang danh đại lục. Lúc đó Ngọc Lan đế quốc phân liệt, Phổ Ngang đế quốc phân liệt ... cả đại lục hãm nhập vào trong thủy thâm hỏa nhiệt."
Đám người Lâm Lôi chú ý lắng nghe, kì thực những chuyện này bọn họ đã biết rồi.
"Đây chỉ là bề nổi."
Hi Tắc cười cười với mấy người Lâm Lôi: "Trên thực tế vào thời đại đó, so với tưởng tượng của các ngươi còn phức tạp hơn nhiều. Không chỉ là cao thủ của Ngọc Lan đại lục chúng ta, cả một số cường giả của dị vị diện cũng hàng lâm đến Ngọc Lan đại lục."
"Cường giả của dị vị diện?"
Lâm Lôi, Tái Tư Lặc, Ba Khắc ngũ huynh đệ đều kinh ngạc.
"Đúng." Hi Tắc cười cười, "Những điều này đối với các ngươi mà nói thì rất xa lạ. Nhưng thời đại đó thực sự rất hỗn loạn. Không ít Thánh vực cường giả vẫn lạc như thế. Thời đại đó, Thánh vực cao thủ không tính là gì cả, bởi vì cường giả hàng lâm rất nhiều, hơn nữa có không ít Thần cấp cường giả."
"Không ít Thần cấp cường giả?" Lâm Lôi cảm thấy có chút bấn loạn.
"Đúng."
Hi Tắc gật gật đầu: "Kì thực năm nghìn năm trước, một số cao đẳng vị diện phải trả một cái giá đắt, tiến nhập Ngọc Lan đại lục cũng là có mưu đồ. Lâm Lôi. Ngươi không biết chiến tranh thời đó thảm liệt đến mức nào đâu, lúc đó ta và A Mạn Đạt liên thủ hành tẩu trên Ngọc Lan đại lục. Có vài lân, ta suýt chết đều là A mạn Đạt cứu ta. Đương nhiên ... ta cũng giúp đỡ A Mạn Đạt vài lần."
Nói đến đây, Hi Tắc trầm mặc, tựa hồ nhớ tới những ngày tháng ở cùng với A Mạn Đạt, Lâm Lôi cũng bắt đầu hòai nghi.
Phổ Ngang đế quốc, Ngọc Lan đế quốc đã phân liệt năm nghìn năm trước, Vũ Thần năm ngàn năm trước cũng đạp nhập Thần cấp vang danh đại lục. Tứ đại chung cực chiến sĩ cũng đột ngột đản sinh vào năm nghìn năm trước ...
Theo lời của Hi Tắc, hơn năm trăm năm trước, cường giả của dị vị diện đã hàng lâm.
oOo
"Năm nghìn năm trước. Chắc chắn đã phát sinh đại sự gì đó trọng đại phi thường." Lâm Lôi trong lòng hiểu rõ.
"Không nói nữa, đợi thực lực của các ngươi đạt thới cảnh giới nhất định, tới lúc đó các ngươi không muốn biết, chỉ sợ cũng sẽ có người nói cho các ngươi biết." Hi Tắc cười cười.
Lâm Lôi đột nhiên cảm thấy Ngọc Lan đại lục tịnh không đơn giản như hắn tưởng tượng.
"Kỳ thực làm người bất tất phải cưỡng cầu nhiều làm gì. Cứ giống như ta, cần ăn thì ăn, cần chơi gái thì chơi, thích tiêu diêu bao nhiêu thì cứ tiêu diêu tự tại bấy nhiêu, có phải là thoải mái không? Ngươi xem Áo Bố Lai Ân và Đại Tế Ti, đừng nhìn hai người bọn họ phong quang như vậy mà lầm, trên thực tế không biết phải chịu bao nhiêu áp lực." Hi Tắc nhếch miệng nói.
Lâm Lôi, Tái Tư Lặc, Ba Khắc ngũ huynh đệ, Bối Bối, Hắc Lỗ đều yên lặng lắng nghe.
Nghe Hi Tắc, một Thần cấp cường giả đàm luận về đỉnh phong cường giả của đại lục, Lâm Lôi bọn họ đều có cảm giác rất đặc biệt.
"Cũng chỉ có đạt tới Thần cấp mới có loại hào khí chỉ điểm giang sơn này." Lâm Lôi trong lòng thầm nhủ.
Hi Tắc nhìn Lâm Lôi: "Lâm Lôi, ta khuyên ngươi một câu."
"Hi Tắc đại nhân xin cứ nói." Lâm Lôi khiêm tốn như một học sinh.
Hi Tắc gật đầu nói: "Ta biết giữa ngươi và Quang Minh giáo đình có mâu thuẫn rất lớn, nhưng hiện tại thực lực còn yếu, cho dù có phá hỏng một số hành động của Quang Minh giáo đình thì tối đa cũng chỉ gây được những phiền phức nhỏ cho Quang Minh giáo đình mà thôi, về căn bản là không làm tổn thương được đến gốc rễ. Ta nghĩ, ngươi hiện tại tốt nhất nên an tĩnh tu luyện, không đòi hỏi tu luyện quá cao, chỉ cần lúc ngươi biến thân ở mức thấp nhất có thể đạp nhập Thánh vực là được rồi rồi."
Hi Tắc đã phát hiện Lâm Lôi có cảnh giới rất cao.
Chỉ cần hắn về lực lượng đạp nhập Thánh vực, dưới sự phụ trợ của cảnh giới, như vậy ít nhất khi đối diện với đỉnh phong cường giả cho dù đánh không lại thì cũng có hi vọng đào mệnh.
"Ta hiểu rồi." Lâm Lôi gật gật đầu.
"Ba Khắc." Hi Tắc nhìn sang Ba Khắc ngũ huynh đệ.
"Hi Tắc đại nhân." Ba Khắc ngũ huynh đệ đều rất cung kính, bọn họ hiện tại cũng tin rằng bản thân là con em của Bất tử chiến sĩ gia tộc, người trước mặt là huynh đệ sinh tử với tổ tiên của bọn họ, tự nhiên là phải tôn kính.
Hi Tắc gật đầu nói: "Tứ đại chung cực chiến sĩ gia tộc đều đã suy bại rồi, gia tộc của A Mạn Đạt càng suy bại tới mức cả truyền thừa mật điển cũng thất lạc. Cũng may ... năm đó, khi A Mạn Đạt và ta ở cùng nhau, ta đã lưu lại một bản Bất tử mật điển, để ở trong tổng cơ địa của Quân Đao tổ chức.
Ba Khắc huynh đệ nghe thấy vậy, nhãn tình lập tức sáng lên.
Bọn họ vừa rồi cũng thấy Lâm Lôi biến thân, tứ đại chung cực chiến sĩ đều có thể biến thân. Năm huynh đệ bọn họ chưa biến thân đã là bát cấp chiến sĩ. Một khi có được mật điển, có thể biến thân ... như vậy thực lực đương nhiên là đề cao lên một đoạn lớn.
"Bất quá tổng cơ địa cách đây khá xa, ta chuẩn bị sáng sớm ngày mai tự minh quay về một chuyến." Hi Tắc nói.
Lời này của Hi Tắc, nếu như được nhân vật cấp cao trong tổ chức từng được lão huấn luyện nghe thấy chỉ sợ đều kinh ngạc đến chết đứng.
Lão giáo quang 'Hi Tắc' vốn nổi tiếng là lười nhác.
Tổng cơ địa cách đây hơn vạn dặm, cả đi cả về sẽ rất mệt. Với tính tình của Hi Tắc mà bảo hắn bôn ba đi đi về về thực đúng là rất khó khăn.
"
Đa tạ Hi Tắc đại nhân." Ba Khắc ngũ huynh đệ cảm kích nói.
"
Không cần, hi vọng năm huynh đệ các ngươi sau này đừng làm mất thanh danh của Bất tử chiến sĩ." Hi Tắc lúc này cảm thấy rằng, những ngày tháng sống trong sinh tử cùng A Mạn Đạt vào năm nghìn năm trước thực sự là những ngày tháng khó quên nhất trong đời hắn.
oOo
Màn đêm qua đi, trời đã sáng.
Đống lửa chỉ còn lại một đám tro tàn, đám người Lâm Lôi đềm đứng dậy tiễn Hi Tắc.
"
Hi Tắc đại nhân, chúng ta lập tức sẽ tới ở lại trong một tiểu trấn ở bên ngaòi Ba Tư Nhĩ tỉnh thành, khi nào ngài tới cứ đến đó tìm chúng ta." Lâm Lôi nói.
Lâm Lôi biết rằng Thánh vực cường giả có thể dùng linh hồn khuếch tán để tìm người. Còn Thần cấp cường giả, chỉ cần nói phương vị đại khái, tìm tới bọn họ đương nhiên là dễ dàng.
"
Biết rồi, ha ha, mấy tên tiểu tử các ngươi cố gắng nỗ lực, ta đi trước đây." Hi Tắc khôi phục lại bộ dạng cười cợt, tựa hồ như trôi qua một đêm, cảm tính của lão cũng biến mất.
Đám người Lâm Lôi, Ba Khắc ngũ huynh đệ, Tái Tư Lặc dõi theo thân ảnh của Hi Tắc cực tốc hoa phá trường không, biến mất tại phía chân trời.
 

Bàn Long - Chương #207


Báo Lỗi Truyện
Chương 207/809