Chương 172: Đại địa khiếu lang


Tu luyện kiếm, yếu tố căn bản nhất là lực lượng, vận dụng đấu khí phối hợp với trọng kiếm.
Lúc vừa mới luyện chế Hắc Ngọc trọng kiếm thành công, sau đó ở Hách Tư thành, Lâm Lôi sử dụng Hắc Ngọc trọng kiếm công kích tử bào đặc cấp chấp sự, kể cả lực lượng, đấu khí đều không có cách nào phối hợp vận dụng trôi chảy.
Vận dụng trọng kiếm, không chỉ xài khí lực mà còn cần kỹ thuật huy động trọng kiếm.
Hơn nữa còn phải biết tiết chế lực lượng, có thể làm cho tốc độ trọng kiếm tăng lên, cùng lúc sự phối hợp giữa lực lượng và đấu khí phải đạt tới mức hoàn hảo.
Lâm Lôi tốn hết một năm, cuối cùng đã có thể sử dụng Hắc Ngọc trọng kiếm liền lạc như cánh tay của mình, không hề lãng phí chút xíu lực lượng, khí lực nào. Sử dụng vừa phải lực lượng, đấu khí mà đã đủ khiến cho uy lực Hắc Ngọc trọng kiếm đạt tới tối cao.
Tuy nhiên đây mới chỉ là cơ sở.
Qua được tầng thứ nhất này, tầng thứ hai là một loại cảnh giới khác, chính là vài ngày trước khi Lâm Lôi nhìn dòng nước chảy ào ạt mà lĩnh ngộ ra.
Nói một cách đơn giản là Cử trọng nhược khinh (cầm nặng mà thành nhẹ).
Thực chất là dù khống chế đấu khí, lực lượng hoàn mỹ cách mấy đi nữa, thì cũng như hồng thủy không ngừng bị chặn lại, tới một thời khắc nào đó, lực lượng tập trung sẽ trở thành đáng sợ.
Một chiêu 'Bôn Lôi' chính là từ nguyên lý này.
Nói thì đơn giản, nhưng có thể vận dụng thì phải có căn bản vững vàng, nếu như không có sự vận dụng hoàn hảo giữa đấu khí và lực lượng thì dù có lĩnh ngộ được cảnh ý này, cũng không thể xuất ra dược một chiêu như vậy.
"Lợi hại vậy sao? Lão đại sử dụng trọng kiếm đã đạt tới mức lợi hại nhất rồi có đúng không?" Bối Bối kinh dị hỏi.
Lâm Lôi cười lắc đầu: "Còn xa lắm, căn cứ theo thư tịch gia tộc ta, sử dụng vũ khí hạng nặng, đơn giản chia ra thành ba tầng, tầng cơ bản thứ nhất là đạt tới sự hoàn mỹ, tầng thứ hai là Cử trọng nhược khinh, còn tầng cuối là 'Thế'."
"Thế?" Bối Bối có chút ngơ ngác, "Là cái gì?"
"Ta cũng không biết." Lâm Lôi lắc đầu đáp, "Nói cho cùng bí tịch gia tộc ta 'Long Huyết Mật Điển' trong nội dung chỉ giới thiệu về lịch sử gia tộc cùng với một ít sự tình của các bậc tiền bối lúc xưa. Còn về việc sử dụng trọng chùy (búa tạ) của tiền bối thời đó, cũng chỉ giới thiệu về thực lực của người. Trong sách đó, chỉ thấy nói đệ tam cảnh giới là 'Thế', còn 'Thế' là như thế nào, cũng không có kể lại chi tiết, thành ra ta cũng không biết."
Lâm Lôi không rõ lắm.
'Thế', chẳng lẽ là khí thế?
Nhưng mà cầm trong tay Hắc Ngọc trọng kiếm, dù cho có khí thế đối với việc công kích thì tăng được bao nhiêu uy lực cơ chứ?
"Không lĩnh ngộ được thì không có cách nào hiểu rõ." Hắn lắc đầu.
Lâm Lôi hiểu rất rõ, kỳ thực ngay ở mức 'Cử Trọng Nhược Khinh', hắn còn chưa làm được tới nơi tới chốn. Bởi vì một chiêu 'Bôn Lôi' trọng yếu là lúc cuối cùng trong tích tắc lực công kích mới bùng phát.
Nếu như có thể điều khiển được uy lực phát huy tới mức lớn nhất?
Lâm Lôi hiện tại chỉ mới có thể để cho lực lượng và đấu khí cùng lúc bùng nổ ra một cách thô thiển, nhưng mà hắn cũng rõ, phương cách này là ngu xuẩn nhất.
"Con đường tu luyện, chẳng thể có con đường tắt a." Lâm Lôi mỉm cười, không còn suy nghĩ viển vông nữa.
Vào cuối thu, trong Ma Thú sơn mạch ngay cả lá cây trên những cây đại thụ từ thời nguyên thủy cũng trở nên khô héo ngả vàng.
Hôm nay tính ra là mùa thu năm 10001 Ngọc Lan lịch, Lâm Lôi tiến nhập Ma Thú sơn mạch cũng đã hơn một năm rưỡi rồi. Nhưng cuộc hành trình chỉ mới vượt qua khoảng 5, 6 ngàn dặm mà thôi. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
Mỗi ngày tu luyện là chính, một ngày đi được khoảng mười dặm đường.
Trong một đêm khuya, tại khu vực hạch tâm của Ma Thú sơn mạch, dưới gốc cây đại thụ khoảng bốn năm người ôm mới xuể, Lâm Lôi ngồi khoanh chân lẳng lặng Minh tường.
Dần dần ...
Trời sáng lên, hắn mở mắt, trên khuôn mặt thoáng nét tươi cười.
Gió ban sớm nhè nhẹ thổi, vài chiếc lá khô lãng đãng bay xuống, Lâm Lôi nhìn lá rơi, lặng lẽ không một tiếng động.
"Lão đại?" Bối Bối cũng tỉnh giấc mở mắt, nghi hoặc hỏi, "Huynh tỉnh rồi sao không lên tíếng gọi ta?"
Thực ra mỗi ngày khi Lâm Lôi tỉnh dậy, Bối Bối cũng tự nhiên thức dậy theo. Chi là nó cũng đợi cho Lâm Lôi la lên mới mở mắt. Nhưng hôm nay Lâm Lôi lại không làm vậy.
"Bối Bối, ta hình như có đột phá." Đột nhiên Lâm Lôi dùng linh hồn truyền âm lên tiếng.
"Đột phá?" Bối Bối lập tức chuyển mình đứng dậy, kinh hãi dò hỏi, "Đột phá gì vậy?"
Lâm Lôi cười trả lời: "Tinh thần lực của ta cuối cùng cũng đạt tới bát cấp ma pháp sư rồi."
"Bát cấp ma pháp sư?" Bối Bối kinh ngạc lập tức hô lên.
Trên thực tế vào mùa đông lúc Lâm Lôi mười sáu tuổi, hắn luyện chế ra bức thạch điêu 'Mộng Tỉnh', trong mười ngày đêm Tinh thần lực của Lâm Lôi bất ngờ tăng vọt gấp mười lần, đạt tới thất cấp hậu kỳ Tinh thần lực ma pháp sư.
Vào mùa đông năm hắn mười sáu tuổi, đạt tới thất cấp trung hậu kỳ.
Tính ra đến bây giờ cũng gần ba năm rồi.
Lúc ở Phân Lai thành, tốc độ phát triển Tinh thần lực của Lâm Lôi chỉ có một nửa, tính theo tốc độ đó, chỉ sợ là phải mất năm sáu năm Lâm Lôi mới đạt tới bát cấp ma pháp sư. Nhưng trong thời gian một năm rưỡi ở Ma Thú sơn mạch, linh hồn hoàn toàn dung hợp với tự nhiên, mỗi lần điêu khắc đều hòa hợp với tự nhiên.
Tinh thần lực gia tăng phi thường thấy rõ.
Thời điểm này ...
Tinh thần lực của hắn cuối cùng đã đạt tới mức bát cấp ma pháp sư.
"Lão đại, bát cấp ma pháp sư thì có lợi hại gì?" Bối Bối tò mò hỏi.
"Ngươi thử xem thì biết chứ gì?" Khuôn mặt Lâm Lôi hiện vẻ trêu chọc, Bối Bối đảo mắt nhìn trân trối, sau đó tự tin nói: "Lại đây, Bối Bối ta đến bát cấp ma thú còn không để trong mắt, chẳng lẽ lại sợ cái thứ bát cấp ma pháp sao?"
Lâm Lôi lập tức bắt đầu niệm ma pháp chú ngữ.
Sau một lúc, Địa hệ nguyên tố xung quanh bắt đầu tụ tập nhanh chóng. Trong cơ thể Lâm Lôi Địa hệ Ma pháp lực cũng bắt đầu dao động.
"Vù~" Gió trước người Lâm Lôi đột nhiên nổi lên. Đám lá khô rụng cũng bị cuốn lên theo. Chỉ nghe một tiếng rống lớn, một con sói màu hoàng thổ với thân hình cao chừng ba thước xuất hiện trước mặt hắn, con cự lang khổng lồ này cao khoảng ba thước, dài gần mười thước, toàn thân cơ nhục giống như sắt cứng, tứ chí chắc chắn cường tráng.
Bát cấp địa hệ ma pháp ... Đại địa khôi lỗi (con rối bằng đất) chính là 'Đại Địa Khiếu Lang'.
"Hống!"
Đại địa khiếu lang rống lên giận dữ vọt về phía Bối Bối, Bối Bối vẻ trêu chọc đứng tại chỗ tự tin chờ đợi khiếu lang.
"Phốc xích ..." Vô cùng đột ngột đến bên Bối Bối.
Hiện ra Địa đột thương trận.
"Oa." Bối Bối rít lên quái dị, nhảy dựng lên.
Nhưng mà Địa đột thương trận lại không làm thương tổn Bối Bối tí nào, khi mà Đại địa khiếu lang này tới trước mặt Bối Bối, nó lập tức rít lên một tiếng, thân hình lập tức lớn ra.
"Hống~"
Đại địa khiếu lang há rộng miệng hướng Bối Bối mà cắn, Bối Bối cũng cùng một kiểu tức giận há miệng cắn lại Đại địa khiếu lang. Chỉ nghe âm thanh "Soạt". Bối Bối đã đơn giản cắn đứt một đoạn cổ họng của Đại địa khiếu lang.
Nhưng Đại địa khiếu lang lại không có cảm giác, vì vậy lợi trảo vẫn tiếp tục hướng về phía Bối Bối.
"Chát."
Bối Bối trực tiếp bị một trảo đánh bay, rớt xuống đất cái bịch, mặt đất nứt ra. Bối Bối vừa chạm đất lăn người nhảy dựng lên, tức giận nhìn chằm chằm vào khiếu lang. Trảo vừa rồi uy lực thực là rất lớn.
"Bối Bối, Đại địa khiếu lang này không phải là ma thú thực sự, mà là một Địa hệ khôi lỗi, toàn là do Ma pháp lực, nguyên tố tạo thành, không có yếu hại gì." Thanh âm trào lộng của Lâm Lôi vang lên.
Bối Bối trong nháy mắt hiểu liền.
Đối với một vật tạo thành bởi Ma pháp lực, nguyên tố mà nói, dù cho nó có bị cắn lủng yết hầu hay là cái đuôi thì sự tổn thương không có gì khác biệt.
"Ư~"
Bối Bối rốt cuộc nổi giận, hóa thành một đạo hắc ảnh lao tới Đại địa khiếu lang, Đại địa khiếu lang cũng tợp một cú về phía nó. Nhưng Bối Bối tức tốc né tránh, đồng thời hai tiểu trảo điên cuồng cào xuống về phía Đại địa khiếu lang, trong nháy mắt đã giáng xuống cả trăm trảo trên người Đại địa khiếu lang, làm cho một bên thân thể của Đại địa khiếu lang gần như sụp đổ.
"Ầm!" Thân thể Đại địa khiếu lang nhanh chóng lóe lên quang mang, rồi bùng nổ trong chớp mắt.
Bối Bối bị chấn động đánh bay đi, đập vào gốc đại thụ văng ngược lại rớt xuống đất.
"Bối Bối, có sao không?" Lâm Lôi hiểu rất rõ thực lực của Bối Bối, lực công kích như vậy không thể tổn thương tới nó được.
Chỉ một chút sau Bối Bối đã chạy trở lại, sầu não than: "Lão đại, lực công kích của Đại địa khiếu lang không hề thua kém một bát cấp ma thú bình thường, hơn nữa lại không hề có yếu điểm gì. Thực là biến thái mà, nếu chết thì còn tự bạo."
Khi thân thể sụp đổ, do bản thân là Ma pháp lực, nguyên tố cấu thành, nên khi sụp đổ tự nhiên sẽ bùng nổ.
Bát cấp song hệ ma pháp sư, cho dù ở trong trạng thái nhân loại, Lâm Lôi cũng có thể coi như là một cường giả chân chánh. Uy lực bát cấp ma pháp quả là kinh người
Tỷ như 'Bạo Long Quyển' của Phong hệ, một quyền xuất ra tiêu diệt đội quân cả mấy ngàn người cũng không khó. Hay là xuất kích 'Đại Địa Khiếu Lang', một đội quân nhỏ cũng tan tành. Sức phòng ngự của 'Đại Địa Khiếu Lang' rất kinh hồn, cũng chỉ có cái tên Bối Bối biến thái này mới có thể phá được sức phòng ngự đó một cách đơn giản vậy.
Đại địa khiếu lang, tốc độ thì nhanh, phòng ngự thì kinh người, hơn nữa lại không có yếu điểm gì.
Nếu như nhắm vào một đội quân nào đó, thương tổn có thể tưởng tượng được.
"Bát cấp ma pháp sư đối với một quốc gia mà nói, tầm quan trọng còn hơn quân đội cả vạn người." Lâm Lôi hiểu rõ đạo lý này, vậy thì cửu cấp ma pháp sư tầm quan trọng còn hơn là quân đội cả chục vạn người. Còn đến Thánh vực ma đạo sư thì phải quan trọng hơn đại quân trăm vạn.
Trực tiếp dùng cấm chú 'Hủy Diệt Phong Bạo', đại quân trăm vạn cơ hồ thấy cái chết trước mắt.
oOo
Lâm Lôi Nguyên tố thân hòa lực là siêu đẳng, tự nhiên thời gian luyện hóa Ma pháp lực rất ngắn. Thêm vào phương pháp điêu khắc của 'Bình Đao Lưu Phái', khiến cho hắn không phải hao phí nhiều thời gian để tu luyện ma pháp.
Nếu có thể long hóa, tu luyện chiến sĩ nỗ lực tự nhiên được tăng gấp bội.
Tay cầm Hắc Ngọc trọng kiếm, Lâm Lôi đi lại một ngọn núi lớn. Hắc Ngọc trọng kiếm trong tay tùy ý thi triển bốn loại động tác, chém, chặt, đập, ... Các động tác đều nhẹ nhàng dễ dàng.
Nhưng khi Hắc Ngọc trọng kiếm chạm tới tảng đá lớn đó, chỉ trong tích tắc nó liền vỡ ra.
Hoặc là vỡ vụn thành chục mảnh, hoặc bể nát, hay thành bụi phấn ...
Lâm Lôi không ngừng thử nghiệm, làm sao để thi triển một chiêu 'Bôn Lôi' uy lực mạnh mẽ hơn. Nếu như sử dụng được cùng một số lượng đấu khí ở mỗi tình huống, uy lực lại càng lớn hơn nữa.
"Phù." Hắn cảm giác được Long huyết đấu khí tiêu hao hơn phân nữa, liền thu lại Hắc Ngọc trọng kiếm.
Trong lòng bàn tay, Tử Huyết nhuyễn kiếm xuất hiện.
Cả người Lâm Lôi lập tức nhảy lên, Tử Huyết nhuyễn kiếm trong tay bắt đầu nhoáng lên. Ưu điểm của Tử Huyết nhuyễn kiếm chính là tốc độ và biến hóa quỷ dị.
"Phụp!"
Tử Huyết nhuyễn kiếm bổ về một cây tiểu thụ đàng xa, tới giữa đường toàn thân Tử Huyết nhuyễn kiếm mềm mại uyển chuyển trông giống như là con rắn. Vừa mới chớp lên đã bao lấy thân tiểu thụ, tử quang lóe lên, cây tiểu thụ bị đứt thành hai khúc.
Tử Huyết nhuyễn kiếm rung lên rồi trở thành thẳng tắp.
"Xíuuu." Tử Huyết thần kiếm đâm ra, mũi kiếm bén nhọn hắc sắc quang mang lấp loe, mũi kiếm dể dàng xuyên qua thạch bích bên cạnh.
"Hử?"
Lâm Lôi đột nhiên nhướng mày, đem Tử Huyết nhuyễn kiếm ra nghi ngờ nhìn ngắm: "Tử Huyết nhuyễn kiếm bên trong sao vậy?" Hắn mới rồi dùng Tinh thần lực quán chú bên trong Tử Huyết nhuyễn kiếm, khống chế quá trình biến hóa của nó, đột nhiên phát hiện ra một tia khí tức của con người.
"Chẳng lẽ?" Lâm Lôi trong lòng máy động.
Lúc trước ở trong Quang Minh thần điện khi Lâm Lôi gặp nguy hiểm thì từ Bàn Long chi giới xuất hiện một đạo lực lượng khủng bố. Mà Tử Huyết nhuyễn kiếm này cũng là thần khí, nhưng uy lực thì lại không ghê gớm như Lâm Lôi tưởng tượng. Hắn vẫn hoài nghi là nó có ẩn chứa một bí mật gì đó.
Lâm Lôi lập tức khống chế Tinh thần lực tiến nhập Tử Huyết nhuyễn kiếm, cẩn thận dò xét.
Trong quá khứ vì chưa đạt tới bát cấp ma pháp sư cảnh giới, Lâm Lôi cũng có thử dò xét qua nhưng chỉ là vô dụng. Bây giờ thì đã đạt tới bát cấp ma pháp sư.
"Ủa?" Tinh thần lực của Lâm Lôi cuối cùng cũng dò thấy manh mối.
Một đạo khí tức điên cuồng, bạo ngược trực tiếp tiếp xúc với Tinh thần lực của hắn, Lâm Lôi như là thấy được máu đỏ vô cùng tận, vô số thi thể, bạch cốt ngút trời ...
Đạo khí tức điên cuồng, bạo ngược đó trực tiếp xâm nhập vào tinh thần lực của Lâm Lôi, rồi sau đó một tia chớp ngược lại trực tiếp thẩm thấu vào linh hồn hắn.
 

Bàn Long - Chương #172


Báo Lỗi Truyện
Chương 172/809