Chương 158: Trọng bảo


"Sa Khắc vương tử, cảm tạ ngươi ra tay cứu giúp, chúng ta cũng xin chia tay tại đây." Lạc Y vương tử cười nói.
Sa Khắc liền tức khắc sầm nét mặt, bất mãn nói: "Lạc Y vương tử sao lại cấp bách quá vậy? Lúc này khu vực chung quanh ma thú tụ tập nhiều, các ngươi tổng cộng mới có bảy người. Nếu trên đường lại gặp ma thú, có thể sẽ nguy hiểm đó. Đều là người một nhà cả mà, cùng nhau chạy đi. Chúng ta có nhiều người như vậy hỗ trợ, sự an toàn cũng tăng lên nhiều đó."
Lạc Y vương tử vội hỏi: "Sa Khắc vương tử, không ..."
"Không nên cự tuyệt, nếu không ta sẽ tức giận đấy." Sa Khắc bản mặt tức giận nói.
Lạc Y vương tử vẻ mặt có phần xấu hổ, thế nhưng hắn đáy lòng thât sự tràn đầy tức giận. Lạc Y vương tử hắn cũng không phải đứa ngốc, vừa rồi hành vi của những tay thủ hạ của hắn thu hồi lại những cái bao nang từ những tên đã chết đã khiến cho đối phương hoài nghi.
Đúng vậy.
Những cái bọc trong tay hắn đều là trọng bảo của vương tộc Hán Mục vương quốc, vương tộc Hán Mục vương quốc đảm đương vị trí này đã hơn một ngàn năm, mặc dù không bằng lịch sử lâu đời của Phân Lai vương tộc, thế nhưng tài phú, bảo vật cũng là rất kinh người. Chỉ là vương tộc bọn hắn không có không gian giới chỉ. Chỉ có thể dùng bao nang mang theo.
Kỳ thực, trong lúc hỗn loạn như thế này, một số đại gia tộc của Phân Lai vương quốc, Hán Mục vương quốc cũng chỉ dùng để bao nang mang theo bảo vật gia tộc hoặc là ma tinh tạp mà chạy trối chết thôi. Cả Ngọc Lan đại lục tổng cộng mới có bao nhiêu người có không gian giới chỉ? Ngay cả với thế lực của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán, cũng chỉ có tổng quán trưởng mới có một cái mà thôi.
"Tên Sa Khắc này, thực không có hảo ý." Lạc Y trong lòng rất lo lắng.
Hắn nghĩ cự tuyệt, lo rằng Sa Khắc thực sự sẽ trở mặt.
Kỵ sĩ bên cạnh Lạc Y vương tử nhẹ nhàng kéo một chút, người kỵ sĩ này thực ra là sư phó của Lạc Y vương tử, hắn tiến lên nói: "Sa Khắc vương tử đã chân thành như vậy, chúng ta đây sẽ cùng Sa Khắc vương tử đi. Chỉ e là phiền toái Sa Khắc vương tử thôi."
"Không phiền toái, ha ha, cùng nhau đi thôi." Sa Khắc phát ra tiếng cười hào sảng.
Chỉ nhìn một cách đơn thuần bề ngoài Sa Khắc, thân cao chừng hai thước, lưng hùm vai gấu, tuyệt đối là một hình tượng lỗ mãng. Thế nhưng từ nhỏ sinh sống ở nội bộ vương tộc, này Sa Khắc lại có thể lỗ mãng được hay sao? Hắn cũng đoán được đối phương trong lòng suy nghĩ gì. Thế nhưng hắn không lo lắng.
Hai đơn vị đội ngũ đang xuất phát, một đường thẳng hướng phương Bắc mà tiến.
"Lão Đại, bầu không khí này thực quỷ dị." Bối Bối hướng Lâm Lôi truyền âm nói.
Lâm Lôi cười thầm, Lạc Y vương tử không dám đắc tội với Sa Khắc, nhưng cũng cẩn thận đề phòng Sa Khắc ra tay đối phó bọn họ nên tự nhiên trong cách nói chuyện, hành động cũng sẽ có chút đặc biệt. Lâm Lôi chỉ ở bên cạnh nhưng với tình huống hai bên thế này thấy rất rõ ràng.
Lạc Y vương tử cùng Sa Khắc nói chuyện một lúc sau đó hai người liền tách ra.
Sa Khắc lại điều khiển ngựa cùng Lâm Lôi sóng vai, đồng thời thấp giọng nói: "Lâm Lôi đại nhân, người nhìn thấy được sao?"
"Thấy cái gì?" Lâm Lôi nhìn về phía Sa Khắc.
Sa Khắc liếc đám người Lạc Y vương tử, thấy không có ai ở gần, mới hạ thấp giọng nói: "Hán Mục vương tộc đó lần này chạy trốn, khẳng định là sẽ mang theo trọng bảo tích lũy hơn ngàn năm nay của bọn họ. Ta thấy những cái bọc trên vai những kỵ sĩ này đều là trọng bảo."
Lâm Lôi đã rõ, bởi vì tồn tại tứ quốc kim hành, khiến cho ma tinh tạp rất phổ biến. Cho dù là đại gia tộc, vương tộc cũng đều sử dụng ma tinh tạp. Đối với tài sản khổng lồ hơn triệu kim tệ của gia tộc mà nói, bảo bối bình thường căn bản chẳng là cái gì. Chẳng hạn như một cái Lam Tâm Thảo gần mười vạn kim tệ, trong lúc, gia tộc vương tộc căn bản chẳng muốn mang theo.
Bọn họ mang theo, đều là những thứ quan trọng, trọng bảo có giá trị hơn trăm vạn kim tệ, như ma tinh hạch của cửu cấp ma thú, Thánh vực ma tinh hạch, những bảo bối, thần khí rất trân quý khác ...
"Lâm Lôi đại nhân, chỉ cần người hỗ trợ, đến lúc đó phân chia trọng bảo, tự nhiên người cũng có một phần. Không, là hai phần, người thấy thế nào? Ta xem trọng bảo này, tối thiểu giá trị là mấy trăm vạn kim tệ đó." Sa Khắc thấp giọng nói.
Sa Khắc rất rõ ràng một vương tộc tài phú phải kinh người, bởi vì hắn trong lòng ngực có năm tấm ma tinh tạp, trị giá năm trăm triệu kim tệ.
Hán Mục vương quốc sẽ không thể kém hơn Phân Lai vương, không chừng tài phú cũng kém không nhiều lắm, trọng bảo mang theo không thể kém hơn.
"Tốt lắm!" Lâm Lôi gật đầu: "Động thủ như thế nào, đến lúc đó ngươi cho ta biết."
Sa Khắc nghe xong lúc này mới đại hỉ.
Lúc chạy trối chết mang theo ma pháp sư có thể là phiền toái, thế nhưng những lúc chém giết thực sự thì ma pháp sư uy lực rất có thể kinh người. Lâm Lôi là một song hệ ma pháp sư, trong khi đối phương không hề chuẩn bị, e rằng sẽ có thể sát thương hơn phân nửa đối phương.
Lâm Lôi nhìn kỹ một chút bảy người bên Lạc Y vương tử, bây giờ mỗi người trên vai cũng đeo bốn năm cái bọc. Đặc biệt là ...
"Ơ?"
Lâm Lôi đột nhiên chú ý tới một người trung niên ngồi trên con tuấn mã mà thanh âm móng ngựa phát ra rất nặng nề, hơn nữa con tuấn mã đó so với những con ngựa khác đang được cưỡi trông mệt mỏi hơn nhiều. Điều quan trọng nhất là người trung niên này bên cạnh còn kéo thêm một con ngựa, hắn là một người hai ngựa!
Rất hiển nhiên, người trung niên này thường xuyên đổi ngựa.
"Những con ngựa này đều là những con ngựa tốt được chọn để đi xa, cho dù mang trên lưng ba bốn người cũng chạy băng băng như bay. Thế nhưng người trung niên này tại sao lại có thể khiến cho ngựa mệt mỏi như vậy? Còn phải thường xuyên đổi ngựa?" Lâm Lôi trong nháy mắt đã nghĩ ra nguyên nhân -
Người trung niên này rất nặng, hoặc có thể nói, lưng người này đang đeo một vật rất nặng.
"Tên trung niên này trên người chỉ có một thanh đoản kiếm, chẳng lẽ trong cái bọc ..." Lâm Lôi chỉ có thể cho rằng, trong bốn cái bọc người trung niên này mang trên lưng phải có vật gì rất nặng.
Ban đêm, lúc gió lạnh gào thét.
Nhóm người Lạc Y vương tử cùng đám người Sa Khắc vương tử cũng phải ngủ đêm, con người muốn sức lực khỏe mạnh lại đều là phải nghỉ ngơi. Lạc Y vương tử bảy người tụ tập thành một nhóm, người Sa Khắc vương tử chia làm bốn năm nhóm. Hai bên nhân mã đều đã tách ra.
"Sư phó! Chúng ta lúc nào chạy vậy?" Lạc Y vương tử nhẹ giọng nói, năm người khác trong hội cũng chỉ đang giả vờ ngủ mà thôi.
"Đợi thêm một chút chờ bọn hắn ngủ say đã, sau đó chúng ta sẽ cưỡi ngựa rời đi." Gã trung niên đó thấp giọng nói.
Chay trốn trong đêm đen, là rất bình thường, sở dĩ là bình thường bởi vì có rất nhiều người cũng dùng vì phương pháp này đúng là hữu hiệu!
Ở phía Sa Khắc vương tử, hơn ba mươi người cũng đều đang giả vờ ngủ, không có một người nào ngủ thực sự. Tất cả mọi người hiểu rõ buổi tối hôm nay có một trận chiến cần phải đánh.
"Lâm Lôi đại nhân." Sa Khắc vương tử tại bên cạnh Lâm Lôi nhẹ giọng nói.
"Hả?"
Lâm Lôi nhìn về phía Sa Khắc vương tử.
Sa Khắc vương tử tiếp tục nói: "Lâm Lôi đại nhân người lập tức âm thầm phát ra một cái ma pháp, ngoài dự liệu của bọn chúng, trực tiếp làm một đám người của bọn chúng bị trọng thương. Sau đó đám người chúng ta sẽ giết sạch bọn chúng. Lâm Lôi đại nhân, trông chờ vào ngài đó."
"Được." Lâm Lôi gật đầu.
Trong đêm đen đột ngột thi triển ma pháp, đối phương thực là không thể biết trước được.
Môi Lâm Lôi bắt đầu lẩm nhẩm rất nhẹ, niệm ma pháp chú ngữ, còn Sa Khắc vương tử ở bên cố nén hồi hộp. Đáng thương cho bảy người nhóm Lạc Y vương tử đang muốn đợi người Sa Khắc ngủ say sẽ chạy trốn. Bạn đang đọc truyện tại TruyệnYY - www.truyenyy.com
"Phốc xích!" "Phốc xích!" "Phốc xích!" ...
Trong phạm vi chung quanh mười thước, đến mười đạo địa đột thương sắc bén không hề có dấu hiệu báo trước vọt ra từ lòng đất chui ra. "A!" Tiếng kêu thảm thiết liền tức khắc vang lên, Địa đột thương sắc bén đó ngang nhiên từ kiều đồn đâm xuyên qua thân thể những người chiến sĩ, thậm chí tiếp tục xuyên tiếp thủng qua cả người. Kể cả vị Lạc Y vương tử đáng thương kia, đang sống sờ sờ cũng bị xuyên chết. Hắn là người yếu nhất trong tất cả nhóm.
Một địa đột thương trận chi chít, khiến trái tim người đóng băng.
Địa hệ thất cấp ma pháp - Địa đột thương trận.
Lạc Y vương tử đó có bảy người vậy mà đến bốn người thân thể bị đâm thủng tại chỗ chết chết thảm, còn lại ba bát cấp chiến sĩ cũng bởi vì không có chuẩn bị mà trọng thương.
"Sát!"
Cuồng Lôi tiểu đội gần ba mươi người vốn đang giả vờ nhắm mắt lại ngủ, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, giống như đã nhận được mệnh lệnh, đồng thời vọt đến, hướng ba tên bát cấp chiến sĩ bị thương còn lại giết luôn, gần ba mươi đối phó với ba. Tỉ lệ căn bản là không cân. Hơn nữa Cuồng Lôi tiểu đội bên này bát cấp chiến sĩ đã có hơn mười người rồi.
"Xoẹt." "Xoẹt."
Ba bát cấp chiến sĩ đang bị thương đó trực tiếp bị một đám người dễ dàng cắt cổ, một chút phản kháng cũng không thể có được.
"Nhị điện hạ, toàn bộ mọi người đã chết." Tiểu đội trưởng Cuồng Lôi tiểu đội, một gã trung niên tháo vát tóc ngắn màu vàng hối báo lại.
Sa Khắc đại hỉ: "Ha ha, tốt, mau đem mấy cái bọc thu lại đây cho ta. Chỉ riêng lúc này, mỗi một người các ngươi sẽ được thưởng cho thập vạn kim tệ. Đợi đến khi hội tụ cùng phụ vương ta, tặng phẩm sẽ được trực tiếp ban phát." Sa Khắc rất là hưng phấn.
Gần ba mươi người của Cuồng Lôi tiểu đội, mỗi người có thập vạn kim tệ, cộng hết tất cả mới có gần ba trăm vạn kim tệ. Nhưng tài phú trong hơn mười cái bọc đó cộng lại, khẳng định là hơn trăm triệu kim tệ.
"Lâm Lôi đại nhân, người chọn lấy hai cái trước đi." Sa Khắc vào thời điểm này đối với Lâm Lôi rất khí khái nói.
Tác dụng của Ma pháp sư trong quần chiến đã hoàn toàn thấy rõ, Lâm Lôi lúc đó dùng ma pháp đánh lén, trực tiếp giết chết bốn, trọng thương ba. Nếu để cho người của Sa Khắc, sợ rằng tối thiểu sẽ chết mất không ít người.
Lâm Lôi trực tiếp đi tới tên sư phó của Lạc Y vương tử, cầm lên nhấc thử bốn cái bọc trên người hắn. Sau một chút, Lâm Lôi quả nhiên phát hiện chỗ quỷ dị. Trong đó có ba cái bọc rất nhẹ, rất bình thường.
Cái bọc cuối cùng đó, rõ ràng có thể nắm trong tay, vật thể bên trong cái bọc chỉ có cỡ bằng bàn tay. Thế nhưng sức nặng ... cũng là vượt quá ngàn cân.
"Vật lớn bằng bàn tay, mà vượt qua sức nặng ngàn cân?"
Lâm Lôi thực sự chấn kinh.
Hắn cho tới bây giờ không có nghe nói qua, có vật chất gì mà nặng như vậy, dù cho hoàng kim, kim cương, nếu muốn so với vật chất chưa biết này cũng nhẹ hơn nhiều. Cỡ bằng bàn, mà lại vượt quá ngàn cân.
"Lâm Lôi đại nhân?" Sa Khắc đã đi tới: "Người chọn được rồi chứ?"
"Không cần phải chọn, tiện tay ta lấy hai kiện này đi." Lâm Lôi cầm lấy cái bọc nặng cùng với một cái bọc bất kỳ trong ba bọc còn lại, rồi đeo lên trên người.
Đã thấy cảnh này, Sa Khắc đáy lòng cũng rất là cao hứng. Hắn lo lắng nhất là Lâm Lôi mỗi cái bọc sẽ đều mở ra nhìn một lần, sau đó tuyển chọn, mà nếu điều này sảy ra, hắn sẽ rất tức tối. Thế mà Lâm Lôi bây giờ chỉ là ở trên thân một người tùy ý cân nhắc một chút, rồi lấy hai cái bọc mà thôi.
Sau đó Sa Khắc ra lệnh cho thủ hạ đeo những cái bọc trên lưng.
"Xuất phát." Sa Khắc thời điểm này rất hăng hái.
Lâm Lôi cũng ngồi lên ngựa ngay lập tức, nhưng mà đồng thời lúc lên ngựa Lâm Lôi thi triển trên bản thân một cái 'Phiêu Phù Thuật'. Dùng thực lực thất cấp ma pháp sư của Lâm Lôi, thi triển một cái ngũ cấp ma pháp quả thực dễ dàng. Lâm Lôi khống chế 'Phiêu Phù Thuật' để phù lực vừa vặn triệt tiêu tính chất trọng lực của vật thần bí đó.
Cái này khiến Lâm Lôi ngồi xuống giúp con ngựa vẫn như trước rất thoải mái chạy băng băng.
"Đức Lâm gia gia." Lâm Lôi lập tức nói nhanh: "Người nhìn xem, ta mới đoạt được hai cái bọc bên trong có cái gì vậy?"
"Ô, ngươi đoạt được bảo bối sao?" Trong Bàn Long chi giới không chừng tinh thần của Đức Lâm Kha Ốc Đặc đang ngủ, ngay tức khắc triển khai tinh thần lực, trực tiếp thẩm thấu vào hai cái bọc mà Lâm Lôi mới đạt được.
"Trong cái bọc thứ nhất này là một vài hộp cẩm hạp, bên trong cẩm hạp có bỏ vào một đôi tinh ngọc, tinh ngọc rất đẹp, hơn nữa lại là một đôi, có một phần lịch sử liên quan, nhưng đối với ngươi thì không biết lai lịch của nó." Đức Lâm Kha Ốc Đặc nói.
"Cái bọc thứ hai, a!"
Đức Lâm Kha Ốc Đặc thét một tiếng kinh hãi.
"Làm sao vậy?" Lâm Lôi trong lòng có một chút tử căng thẳng, hắn thế nhưng biết rõ là, vật thể cỡ bàn tay mà lại nặng quá ngàn cân đó đang ở trong cái bọc thứ hai, bởi vì bên trong cái bọc thứ hai chắc chắn không phải là một hộp cẩm hạp nữa.
"Hắc ngọc, Hắc ngọc thạch, tại Ngọc Lan đại lục này ta đã thấy được Hắc ngọc thạch to cỡ bàn tay. Cái này thực kinh người." Đức Lâm Kha Ốc Đặc kinh hô.
Lâm Lôi nghe được tên Hắc ngọc, trái tim cũng đập rất mạnh mẽ.
Trong thế giới của nhân gian thì không hề có loại vật chất này. Loại vật chất này là đến từ một thế giới khác, về mức độ cứng rắn của nó thậm chí với ngay cả thần bình thường cũng rất khó phá hủy. Lúc trước ở tại tòa thánh Quang Minh, xiềng xích đó chỉ là pha tạp một chút Hắc Ngọc thạch, thế mà ngay cả Thánh vực cao thủ cũng khó phá hủy. Chính vì thế có thể tưởng tượng được Hắc Ngọc thạch cứng rắn như thế nào.
"Hắc Ngọc thạch lớn cỡ bàn tay này, so với tinh hạch của Thánh vực ma thú còn trân quý hơn nhiều. Sao mà ngươi lại có một khối to như vậy?" Đức Lâm Kha Ốc Đặc đang rất khó tin.
"Chỉ bằng bàn tay, mà còn là lớn nữa sao?" Lâm Lôi nghi hoặc dò hỏi.
 

Bàn Long - Chương #158


Báo Lỗi Truyện
Chương 158/809