Chương 153: Chích thủ


Trong một đình viện vắng vẻ ở giữa Vương cung đang tụ tập những nhân vật trọng yếu của Vương tộc Phân Lai vương quốc gồm có Khắc Lai Đức cùng với đông đảo thê tử hắn và không ít con cái nhà khác cũng tụ tập ở chỗ này.
"Khắp nơi trên đất cả Phân Lai thành đều là ma thú, tuyệt đối không thể quá nhiều người tập trung cùng một chỗ được, như vậy sẽ hấp dẫn không ít siêu cường ma thú tới đó." Khắc Lai Đức sắc mặt nghiêm túc nói, cái đạo lý này rất nhiều người cũng hiểu được. Cũng là nguyên nhân vì sao mà Mại Á tổng quán trưởng, Môn La Đạo Sâm đội ngũ kỵ binh của họ chỉ có vài người.
Đội ngũ hơn mười người, tại Phân Lai thành có thể dễ dàng tìm thấy vô số, nên sẽ không mấy bị chú ý.
Thế nhưng nếu là đội ngũ mấy trăm người, sợ rằng Cửu cấp ma thú, thậm chí cả Thánh vực ma thú cũng có thể chú ý tới, có lẽ đến giết sạch.
Giờ phút này, hấp dẫn ma thú chú ý là điều không nên nhất.
"Tạp Lôi, con cùng mẫu thân, mang theo một tiểu đội cuồng lôi xuất phát. Nơi này có năm tấm vô chủ ma tinh tạp, nhớ kỹ, cái này là Vương tộc chúng ta mấy ngàn năm tích lũy mới có đó!" Khắc Lai Đức nghiêm túc hướng về người con lớn nhất của hắn nói.
Người vương tộc nhiều lắm, chỉ có thể phân từng nhóm mà chạy.
Khắc Lai Đức cũng không muốn để Vương tộc bị hủy diệt, nên nếu phân nhóm ra chạy thì khả năng gia tộc được kế thừa xác suất cao hơn.
"Vâng, thưa phụ vương." Tạp Lôi đáy lòng mừng rỡ.
Mấy ngàn năm tích lũy, tài phú đó phải lớn biết bao nhiêu.
"Sa Khắc, con với mẫu thân, thêm cả muội muội nữa, cũng mang theo một tiểu đội cuồng lôi xuất phát đi. Chỗ này cũng có năm tấm vô chủ ma tinh tạp." Khắc Lai Đức cũng lấy ra năm tấm ma tinh tạp đưa cho người con thứ hai của hắn. Hai vị vương tử vô cùng hưng phấn từ đáy lòng.
Khắc Lai Đức sắc mặt nghiêm túc nói: "Tinh anh vương tộc chúng ta tổng cộng chia làm ba đợt, Tạp Lôi, Sa Khắc và ta phân thành ba nhóm, vô luận là cuối cùng ai còn còn sống, ít nhất có thể cam đoan gia tộc chúng ta không bị sụp đổ. Được, bây giờ xuất phát!"
"Khải Tát! Ngươi làm Giáo trưởng của Cuồng lôi trung đội, đi cùng ta." Khắc Lai Đức nhìn về phía Khải Tát
"Vâng, bệ hạ." Khải Tát gật đầu nói.
Cuồng lôi trung đội, là trung đội hộ vệ cường đại nhất Phân Lai vương tộc. Tất cả Cuồng lôi trung đội của Khải Tát mới có khoảng một trăm người, mỗi tiểu đội cũng có ba mươi ba người. Nhân số rất ít, chất lượng cũng tất nhiên là cực cao. Trong một trăm người này, yếu nhất có lẽ đã là thất cấp chiến sĩ.
Phân Lai vương tộc lập tức chia làm ba tiểu đội, từ ba phương hướng bắt đầu chạy trốn ra ngoài.
"Xoẹt!" Lâm Lôi cả người cực nhanh nhảy lên. Đồng thời tử sắc quang mang yêu dị hiện lên, giữa không trung bắt đầu không ngừng phát ra lôi điện công kích vào một con Lôi Dực Phi Mã. Nó liền bị Lâm Lôi chém thành hai nửa, rồi sau đó Lâm Lôi lại cực nhanh như thoi đưa đi qua các con đường đến Vương cung.
Dọc theo đường đi, thi thể người và ma thú đều chồng chất khắp nơi.
"Tới Vương cung rồi." Lâm Lôi nhảy vào trong, cả người cũng biến thành một cái tàn ảnh, mỗi một lần di động đều đến mấy chục thước. Loại tốc độ kinh người này cũng khiến cho đại đa số ngũ lục cấp ma thú căn bản không thể công kích hắn.
"Vùn vụt."
Lâm Lôi thoải mái nhảy lên hơn mười thước, nhảy vào trong vương cung.
"Hống ..." Khắp nơi trong Vương cung vang lên một tiếng tiếng rống của ma thú, còn có tiếng bọn lính kêu la chết chóc. Tại cửa lớn Vương cung giờ phút này đã không có đến một gã thủ vệ, có chăng chỉ còn lại có thịt nát, máu tươi, thi thể. Cũng ngẫu nhiên có một cái thi thể ma thú khổng lồ.
Lâm Lôi giống như một con báo, nhanh nhẹn nhảy vào quần thể kiến trúc ở giữa Vương cung.
Thời điểm Lâm Lôi nhảy đến nóc một tòa phòng ốc, đột nhiên đã thấy xa xa một đoàn đội ngũ kỵ binh. Lúc chạy trối chết này thì không còn ai sử dụng xe ngựa nữa vì tốc độ xe ngựa thực sự quá chậm.
"Đó là ..."
Lâm Lôi liếc mắt tựu nhận ra tên kim phát nam tử đang ở giữa, đúng là Khắc Lai Đức mệnh danh Hoàng Kim Sư Tử. Khắc Lai Đức giữa lúc này đang chỉ huy đội ngũ công kích giết sạch ma thú chung quanh bọn họ. Đội ngũ kỵ binh phòng ngự này phối hợp với nhau đặc biệt xảo diệu.
Một đám đội ngũ tinh anh do thất cấp chiến sĩ, bát cấp chiến sĩ tạo thành, một khi phối hợp được, nếu so với một đám bát cấp chiến sĩ hỗn độn thì hiệu suất cao hơn nhiều.
"Khắc Lai Đức!" Lâm Lôi con mắt sáng ngời.
"Lão Đại, chúng ta động thủ đi." Bối Bối cũng hưng phấn theo.
"Chờ một chút, chúng ta lần này phải hành động bất ngờ, đợi đến khi đội ngũ kỵ binh bọn họ chạy đến gần, chúng ta sẽ đột nhiên tập kích một cái." Lâm Lôi cả người cúi xuống trên nóc nhà, đôi mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nhóm kỵ binh cách đó không xa.
"Không nên lãng phí thời gian, nhanh." Cự kiếm trong tay Khắc Lai Đức cũng một kiếm chém bay đầu một con Dực Điểu Long ở trong không trung.
Trong thời gian nửa tháng này, Khắc Lai Đức đã luyện hóa được một chút Dong huyết độc, khiến cho bản thân hắn có thể vận dụng được một phần mười đấu khí. Mặc dù chỉ là một phần mười, cũng khiến cho hắn có được sức lực bát cấp chiến sĩ.
Tuy nhiên còn có chín thành Dong huyết độc nữa, với tài năng của Khắc Lai Đức không chừng trong nửa năm thời gian mới luyện hóa được toàn bộ.
"Thực là có quá nhiều ma thú đã đến đây. Hỗn đản!" Khắc Lai Đức càng nghĩ càng giận.
Ma thú này đã phá hủy Vương cung, bây giờ lại uy hiếp đến tính mạng hắn, hỏi hắn sao lại không tức giận?
"Nhanh."
Giết sạch hết một nhóm ma thú vây công, Khắc Lai Đức lập tức lại thúc giục, đội ngũ kỵ binh lại tăng tốc đi tiếp. Lúc này đám người Khắc Lai Đức chạy băng băng qua một ngã tư đường trong Vương cung, thực sự một chút cũng không phát hiện tại trên vách tường của nóc nhà phía trước lúc này một người đang nằm úp sấp.
Lâm Lôi nhìn càng lúc càng gần đoàn người Khắc Lai Đức, con mắt cũng chớp động một cái.
Bối Bối bộ lông toàn thân cũng dựng thẳng đứng.
"Chính là lúc này!"
Thanh âm Lâm Lôi trực tiếp tại trong đầu Bối Bối vang lên, một người một thú cơ hồ đồng thời từ nóc nhà đang nấp bay về Khắc Lai Đức, chỉ trong khoảng khắc, phía ngoài cả người Lâm Lôi đã hiện lên lân giáp màu đen, còn ở trán, sau lưng, khuỷu tay, đầu gối đều mọc lên những cái mũi nhọn sắc, chỗ xương cụt cũng mọc lên một cái cương thiết long vĩ.
Hoàn toàn long hóa!
Nhóm người đội ngũ kỵ binh này không hổ là tinh anh, khi Lâm Lôi cùng Bối Bối vừa mới từ chỗ nấp bay ra ngoài, bọn họ đã phản ứng lại ngay. Đáng tiếc là Lâm Lôi và Bối Bối có tốc độ quá nhanh!
"Hả, là ngươi sao?" Khắc Lai Đức vừa nhìn bộ dạng khủng bố đó, ngay lập tức đã xác định được người đến chính là Lâm Lôi!
Không đủ thời gian suy nghĩ Lâm Lôi tại sao không chết, long vĩ của Lâm Lôi đã mạnh mẽ quật lại, khoảng cách với thân thể của hắn cũng bất quá chỉ có hơn hai thước mà thôi. Còn phía sau hắn Khải Tát cũng đang vướng mắc với Hắc sắc Ảnh Thử, căn bản không kịp cứu hắn.
"Ba!"
Long vĩ Lâm Lôi không lưu tình chút nào mạnh mẽ quất xuống, Khắc Lai Đức cả người trực tiếp lộn ra phía sau ngã khỏi con ngựa, long vĩ của Lâm Lôi quật xuống con ngựa Khắc Lai Đức đang cưỡi. Con tuấn mã đó bị Lâm Lôi đang ôm hận mà ra tay.
Thân thể bị quật đứt thành hai đoạn, tuấn mã bi phẫn hí lên một tiếng rồi đổ nhào.
Khắc Lai Đức ngã xuống đất, đồng thời hai tay chống xuống, cực nhanh nhảy lùi lại.
Lâm Lôi lao người lại tiếp tục đuổi theo.
"Véo véo ..." Như là đồng thời, tám chiếc trường thương lấp lánh tranh nhau hướng về phía Lâm Lôi.
"A!"
Trong cơ thể Lâm Lôi, Long huyết đấu khí bộc phát, chân phải càng thêm mạnh mẽ đạp xuống đất, cả người trong nháy mắt chấn động năng lực đạt tới cực đại, tựa như một viên cự thạch bị văng ra ngoài va đập lung tung. Thân thể Lâm Lôi mạnh mẽ va chạm với tám chiếc trường thương.
Tám chiếc trường thương cơ hồ đồng thời rung lên, tám cỗ sức lực chấn động như vậy mà đập vào Lâm Lôi sức lực cơ hồ hoàn toàn triệt tiêu.
"Phiền toái." Lâm Lôi nhướng mày.
Hắn không có nghĩ tám kỵ sĩ vậy mà chỉ đơn giản như thế va chạm với hắn.
Lâm Lôi không biết rằng, tám kỵ sĩ đó càng thêm sợ hãi. Bọn họ là tám người hộ vệ sát cạnh Khắc Lai Đức, là một bộ phận tinh anh nhất trong tiểu đội cuồng lôi, tám người này đều là bát cấp cường giả. Bọn họ tám người liên thủ chính là đối mặt với Cửu cấp cường giả cũng có thể ngăn trở được
Kể cả là Cửu cấp cường giả cũng không dám trực tiếp lấy cứng chọi cứng với mũi thương của bọn họ, Lâm Lôi thực sự có dũng khí.
"Phòng ngự tốt dị thường." Giờ phút này đang trốn ở chỗ xa, chừng chục tên kỵ sĩ bảo vệ Khắc Lai Đức trong lòng kinh ngạc.
"U ..."
Bối Bối vừa rít lên một tiếng, lợi trảo đó mạnh mẽ chụp vào Khải Tát, trong khi hàm răng nhe ra lao tới. Khải Tát cả người thực sự tiêu sái không ngừng sử dụng cự kiếm trong tay ngăn cản công kích của Bối Bối. Khải Tát sử dụng kiếm, đơn giản mà hữu hiệu.
Lui bước một cái, kiếm xuất, khiến kẻ khác cảm thấy khó có thể ngăn cản. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Khắc Lai Đức, hôm nay ta xem ai tới cứu được ngươi?" Lâm Lôi nhìn thoáng qua đám chiến sĩ lợi hại này, cười lạnh nói. "Tốt, các ngươi không phải là muốn tất cả lên một lượt sao?" Lâm Lôi vừa mới nói xong, cả người lập tức nhằm phía một người kỵ sĩ trong đó.
Lâm Lôi căn bản không úy kỵ công kích của những kỹ sị khác, chỉ là quan sát công kích của đúng một kỵ sĩ.
Lúc này, bọn họ cùng nhau công kích thì sẽ có hiệu quả.
"Hô." Lâm Lôi tốc độ quá nhanh, đảo mắt tựu đi tới trước mặt một vị bát cấp kỵ sĩ, lợi trảo Lâm Lôi thành quyền đập vào mặt người kị sĩ, mà ở phía sau tên này, long vĩ Lâm Lôi cũng là đột nhiên rút ra trực tiếp đánh vỡ tung tóe cái đầu tên kị sĩ này.
"Tát Nhĩ!" Không ít kỵ sĩ cũng bi phẫn kêu lên.
Đội viên của Cuồng lôi trung đội này đã trực tiếp cùng nhau huấn luyện, cảm tình có thể so với huynh đệ. Không ít kỵ sĩ cũng phẫn nộ xông về phía Lâm Lôi. Cho dù là phẫn nộ, bọn họ cũng vẫn là rất tự nhiên phối hợp cùng xông đến, cự kiếm, trường thương liên tiếp công kích.
"Xoẹt!" Lâm Lôi trong tay đột nhiên xuất hiện Tử Huyết thần kiếm, không để ý công kích, trực tiếp tiến sát một gã kỵ sĩ, đồng thời Tử Huyết thần kiếm đâm vào giữa con mắt một người kỵ sĩ, xuyên qua đầu, khiến cho đối phương bị mất mạng tại chỗ.
"Chết đi." Liền tức khắc một gã kỵ sĩ khác phẫn nộ dùng trường thương đâm vào đầu Lâm Lôi.
Lâm Lôi trở tay Tử Huyết thần kiếm tựu đột nhiên chém qua, đang lúc người kỵ sĩ này muốn cản lại, Tử Huyết thần kiếm vậy mà uốn lượn rất là dễ dàng cắt đứt đầu một người kỵ sĩ. Không có hợp thêm đấu khí Tử Huyết thần kiếm liền có thể dễ dàng giết chết thất cấp chiến sĩ, mà bây giờ Tử Huyết thần kiếm được truyền vào Long Huyết đấu khí, muốn giết chết bát cấp chiến sĩ cũng không khó.
Quỷ dị!
Bát cấp chiến sĩ, đảo mắt đã chết ba người.
"Ta xem các ngươi làm thế nào để ngăn cản ta!" Lâm Lôi cả người nhảy lên, lại nhằm phía Khắc Lai Đức, trong tay Tử sắc thần kiếm yêu dị không ngừng lóe ra, không có kỵ sĩ nào đủ dũng khí lại gần Lâm Lôi. Bởi vì Lâm Lôi trong tay là chiếc thần kiếm trốn 'Yêu'.
"Hống ..."
Đột nhiên xa xa truyền đến một tiếng rống.
"Rầm, rầm, rầm ..." Tiếng bước chân nặng nề vang lên. Tiếng bước chân kịch liệt như thế hoàn toàn có thể tưởng tượng là một con địa ma thú thể hình cực lớn, hơn nữa con ma thú rất lớn đó đang không ngừng hướng sát nơi này.
Lâm Lôi thực sự không để ý hết thảy sự việc này.
"Ngăn cản, ngăn cản hắn!" Khắc Lai Đức hô lớn, đồng thời hắn cũng không ngừng lui về phía sau
Lâm Lôi đột nhiên nghiêng người nhảy lên, đi tại trên vách tường một chút, cả người cực nhanh nhằm phía Khắc Lai Đức. Mà thấy cảnh này Khải Tát lập tức cước điểm mặt đất, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh cự kiếm trong tay bổ về phía Lâm Lôi.
"Đến đây." Lâm Lôi căn bản không để ý một kiếm này, Tử Huyết thần kiếm trong tay trực tiếp bổ về phía Khắc Lai Đức.
"Lần trước có Thánh vực ma pháp quyển trục cứu ngươi, có Hải Đình Tư cứu ngươi. Ta xem thử lần này ai cứu ngươi." Lâm Lôi đồng tử một màu vàng u ám chết chóc nhìn chằm chằm Khắc Lai Đức, trong tay hắn, Tử Huyết thần kiếm giống như độc xà hướng yết hầu Khắc Lai Đức. Khắc Lai Đức đã có phần điên cuồng, vung vẩy cự kiếm trong tay ngăn cản.
"A!" Sắc mặt thay đổi, Khải Tát đột nhiên ném ra cự kiếm trong tay.
"Bịch!" Lâm Lôi phản ứng không kịp, cánh tay phải bị thanh cự kiếm này mạnh mẽ đánh vào, trong cự kiếm có hợp thêm đấu khí nóng rực cũng đột nhiên bộc phát, Lâm Lôi cảm giác cánh tay một trận đau nhức, bị một đập như vậy, tay phải đang cầm Tử Huyết thần kiếm đã lệch khỏi Khắc Lai Đức khoảng cách gần một thước.
"Hừ."
Tử Huyết thần kiếm đó đột nhiên uốn lượn, quấn quanh cự kiếm trong tay Khắc Lai Đức, lên đến trên cánh tay Khắc Lai Đức, xoay chuyển rồi mạnh mẽ cắt lấy!
"Ba!"
Một đoạn tay phải bị cắt đứt của Khắc Lai Đức đó trực tiếp rơi xuống trên mặt đất, ngón tay trên đó vẫn còn đang co giật, cự kiếm đã rơi xuống một bên. Mà ngón giữa trên đoạn tay phải bị đứt đó cũng vẫn đeo một cái giới chỉ, cái đó đúng là không gian giới chỉ cực kỳ trân quý của Vương tộc Phân Lai vương quốc.
"Tay của ta, đoạt lại, hãy đoạt lại." Khắc Lai Đức đau đớn sắc mặt trắng bệch, thât sự vẫn giận dữ hét.
Trong không gian giới chỉ này có tới hai mươi hai tấm ma tinh tạp cũng chính là hai tỷ hai trăm triệu kim tệ, đồng thời còn có hơn mười vật báu hiếm thấy của vương tộc mấy ngàn năm tích lũy. Kể cả bị giết, hắn cũng không thể vứt bỏ không gian giới chỉ này, vì đó là tài sản của Vương tộc sau ngàn năm tích lũy.
"Véo!"
Một bóng đen hiện lên, nhanh chóng ngậm mất cái đoạn tay đó chạy đi, rồi sau đó hạ xuống trên vai Lâm Lôi.
"Lão Đại, cái tên Khắc Lai Đức càng coi trọng, lại càng không thể cho hắn." Bối Bối đứng ở trên vai Lâm Lôi, linh hồn truyền âm nói: "Tuy nhiên, lão Đại, sao hắn lại coi trọng cái cánh tay bị đứt chẳng có gì quý hòa này, chẳng lẽ là cái giới chỉ sao?"
 

Bàn Long - Chương #153


Báo Lỗi Truyện
Chương 153/809