Chương 14: Thiên không trung đích chiến đấu (Thượng)


Sáng sớm ngày thứ hai.
Khoảng đất nằm phía đông của Ô Sơn trấn vẫn như thường lệ là nơi tập trung của một đám hài tử. Lúc này, Hi Nhĩ Mạn 3 vị giáo quan vẫn còn chưa tới, bọn nhỏ tranh thủ tụ tập lại cùng một chỗ sôi nổi đàm luận, đề tài không gì khác hơn ngoài trận chiến kinh động ngày hôm qua.
"Ma thú hôm qua thực là lợi hại. Trong lúc Hi Nhĩ Mạn thúc thúc bọn họ đang lao về phía trung tâm Ô Sơn trấn, ta cũng bí mật theo sau nhìn trộm. Các ngươi không biết chứ cái thủ trảo vừa to vừa thô của ma thú khổng lồ kia chỉ cần đập xuống một cái là gạch đá trên mặt đất đều hoàn toàn vỡ nát, còn nhà cửa thì cũng chẳng khác gì bùn, toàn bộ đều sụp đổ." Giữa đám trẻ, 'Cát Đức Lợi' đầy vẻ am hiểu đang oang oang kể đến nỗi cát bay đá chạy, mây trôi nước chảy cứ như thể trông thấy rõ ràng từ đầu chí cuối mọi chuyện hôm qua vậy.
Mà phần lớn bọn nhỏ cũng đều mở to 2 mắt ngồi nghe Cáp Đức Lợi nói.
"Cáp Đức Lợi, hôm qua ngươi cũng như chúng ta, đều ở khoảng đất phía đông này, có dám đi đâu? Ngươi là như thế nào mà lại thấy được hết vậy?" Một thiếu niên trông ước chừng khoảng 13, 14 tuổi hừ một tiếng nói.
Những thiếu niên lớn tuổi này không thể giống như những đứa trẻ 7, 8 tuổi đều bị Cáp Đức Lợi lừa gạt.
Cáp Đức Lợi nhìn thiếu niên 13, 14 tuổi kia không khỏi trừng mắt quát: "Phất Lạp, ngươi không tin ta ư? Cáp Đức Lợi ta có khi nào lại đi gạt người chưa?"
Thiếu niên tóc nâu tên gọi 'Phất Lạp' kia tỏ vẻ khinh thường: "Ai mà không biết cái miệng của Cáp Đức Lợi ngươi nói ra chẳng biết được đến mấy câu là thực? Ài, mọi người nói thử xem, cái tên tiểu quỷ Cáp Đức Lợi này đã bao giờ nói được câu nào thực chưa?" Phất Lạp quay sang đám thiếu niên bên cạnh nói.
Đám thiếu niên 13, 14 tuổi đều bật cười: "Đúng thế, cái tên tiểu quỷ Cáp Đức Lợi này miệng chuyên môn nói nhăng nói cuội."
Đại đa số đám thiếu niên lớn tuổi đều đứng về phía Phất Lạp.
'Cáp Đức Lợi' nhất thời nóng nảy: "Các ngươi không tin ta ư? Được, các ngươi không tin ta?" Cáp Đức Lợi tức giận nhìn quanh 4 phương 8 hướng, bỗng nhìn thấy Lâm Lôi, đôi mắt không khỏi sáng ngời lên, lập tức to mồm: "Tất cả mọi người đều biết, hôm qua ngoại trừ Hi Nhĩ Mạn thúc thúc 3 người bọn họ, còn có Lâm Lôi cũng đi. Lâm Lôi đã được trông thấy, lời Lâm Lôi nói hẳn là sự thực, các người hãy để cho Lâm Lôi nói một chút, để xem những lời ta nói là đúng hay sai?"
"Lâm Lôi thiếu gia?" Đám thiếu niên cùng nhìn về phía Lâm Lôi.
Lâm Lôi tại Ô Sơn trấn, trong mắt bọn trẻ rất có địa vị. Thứ nhất, nó là trưởng tử của gia tộc Ba Lỗ Khắc; thứ 2 là Lâm Lôi năm ấy dù chỉ là một đứa trẻ mới có 8 tuổi nhưng đã huấn luyện thân thể đạt đến trình độ của thiếu niên 13, 14 tuổi. Ở một nơi thượng võ như Ngọc Lan đại lục, sự ưu tú của Lâm Lôi cũng khiến cho đám thiếu niên Ô Sơn trấn phải nể phục.
"Lâm Lôi thiếu gia hôm qua đích thực là từng nhìn thấy, lời Lâm Lôi thiếu gia nói bọn ta đương nhiên là tin tưởng." Đám thiếu niên gật đầu.
Những thiếu niên 13, 14 tuổi này trong lòng cũng rất hiểu chuyện, biết Lâm Lôi là quý tộc, không giống như dân thường bọn họ, nên bình thường đều gọi là 'Lâm Lôi Thiếu Gia'. Chỉ có Cáp Đức Lợi cùng với đám tiểu quỷ 7, 8 tuổi là không có đại nhân tiểu nhân gì hết, cứ trực tiếp thân thiết xưng hô là 'Lâm Lôi'.
"Lâm Lôi, thử nói xem ta có nói xạo hay không? Lúc ấy đã xảy ra chuyện gì?" Cáp Đức Lợi lập tức chạy đến trước mặt Lâm Lôi, kéo tay nó rồi dùng ánh mắt nháy nháy ra hiệu cho Lâm Lôi.
Lâm Lôi không khỏi bất đắc dĩ, cái tên Cáp Đức Lợi này đứng một bên nói nhăng nói cuội, thế nào lại kéo cả mình cùng dính vào.
"Ma thú tên gọi 'Tấn Mãnh Long' kia là thất cấp ma thú, thực lực vô cùng cường đại. Toàn thân lân giáp vô cùng cứng rắn, đao kiếm đều không thể thương tổn được, lại còn có một cái đuôi lợi hại giống như roi tiên và những móng vuốt vô cùng sắc bén. Những tảng đá cứng rắn hay những phiến đá dưới đuôi hay móng vuốt của Tấn Mãnh Long cũng đều là như nhau, hơn nữa miệng nó còn có thể phun ra lửa, nung thạch bản nóng đến vỡ toác ra." Lâm Lôi thành thực nói.
Một đám hài tử đều lẳng lặng nghe Lâm Lôi kể.
"Kỳ thực không cần ta phải nói, mọi người đều đã từng thấy Tấn mãnh long, hẳn cũng có thể tưởng tượng là nó lợi hại đến như thế nào." Lâm Lôi cuối cùng cười nói.
Đám thiếu niên hơn 10 tuổi đều cùng gật đầu.
Ngày hôm qua, trong khi lần đầu tiên được thấy 'Tấn Mãnh Long', bọn chúng đều bị dọa đến ngây người. Tấn mãnh long thân hình đồ sộ chẳng khác gì một ngọn núi nhỏ, lớp lân giáp bao phủ to lớn toàn một màu đỏ, chỉ mới nhìn thôi cũng đã đoán được là nó cứng rắn đến nhường nào."
"
Đã nghe thấy chưa? Ta đã nói Tấn mãnh long là một ma thú rất lợi hại mà." Cáp Đức Lợi tranh thủ cơ hội lớn giọng la toáng lên.
Thiếu niên tên gọi 'Phất Lạp' cũng trừng mắt lên, muốn tranh cãi lại.
"
Hi Nhĩ Mạn thúc thúc tới." Lâm Lôi đã thấy 3 người Hi Nhĩ Mạn, La Thụy, La Kiệt từ xa bước đến, lập tức hô to. Nhất thời tất cả lũ trẻ lẫn đám thiếu niên đều trở nên im bặt, hết sức quy củ xếp thành 3 đoàn đội.
Khoảng không trên mặt đất lúc này im phăng phắc từ trên xuống dưới, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân của 3 người Hi Nhĩ Mạn.
Hi Nhĩ Mạn 3 người bước lên phía trước, quay mặt về phía lũ trẻ, ông ta trực tiếp mỉm cười nói: "Nội dung huấn luyện hôm nay, tất cả mọi người đã rõ chưa?"
"
Rõ." Thấy thái độ tùy ý của Hi Nhĩ Mạn, lũ trẻ phía dưới cùng đồng thanh trả lời.
"
Được, rất tốt." Sắc mặt Hi Nhĩ Mạn đột nhiên trở nên nghiêm chỉnh: "Ma thú khổng lồ kia là Tấn mãnh long, trên lưng Tấn mãnh long chính là ma pháp sư thần bí. Bọn họ vô cùng cường đại. Nhưng mọi người phải biết rằng!"
Hi Nhĩ Mạn ánh bắt sáng quắc lên, nhìn thẳng vào đám nhỏ đang đứng phía trước: "
Vị ma pháp sư thần bí kia cũng chính là phải từng bước tu luyện mới đạt được như thế. Muốn thu phục được Tấn mãnh long cường đại thì còn phải nỗ lực hơn nữa trong rất nhiều năm. Nếu các ngươi muốn thu phục được ma thú cường đại như Tấn mãnh long vậy, thì các ngươi cần phải cố gắng, không ngừng cố gắng!"
"
Bất luận kẻ nào cũng đều có thể trở thành cường giả. Khác nhau chỉ là ở chỗ ... các ngươi có chịu cố gắng hay không mà thôi."
Hi Nhĩ Mạn nói như chém đinh chặt sắt, ánh mắt lãnh lệ.
Nhất thời toàn bộ đám trẻ con lẫn đám thiếu niên đều cùng im lặng. Chỉ là đám thiếu niên lớn tuổi hơn một chút, trong lòng đều có những ý nghĩ riêng mà ánh mắt trở nên bất đồng mà thôi.
"
Được rồi, bây giờ chúng ta bắt đầu buổi huấn luyện sáng ngày hôm nay, vẫn như cũ - hướng về phía ánh sáng mặt trời, tiến hành rèn luyện 'Uẩn Khí Thức'." Hi Nhĩ Mạn rất rõ ràng đi thẳng vào vấn đề, lúc này cả 3 đoàn đội của bọn trẻ đều bắt đầu tiến hành huấn luyện 'Uẩn Khí Thức'.
Dựa theo sự khác biệt giữa các đoàn đội, Hi Nhĩ Mạn đã ra các nhiệm vụ huấn luyện khác nhau. Dưới sự giám sát của 3 vị giáo quan, tất cả lũ trẻ đều chuyên tâm cố gắng hoàn thành các loại huấn luyện nhiệm vụ của mình. Hôm nay hào khí huấn luyện rất khác so với mọi khi, gần như không có một đứa trẻ nào kêu mệt cả.
Tất cả bọn chúng trong bụng đều kiên nhẫn một hơi, nỗ lực huấn luyện!
"... 50, 51 ..." Lâm Lôi trong lòng âm thầm đếm, lúc này Lâm Lôi đang chống đẩy trên mặt đất, nó chỉ dựa vào 5 ngón trên nắm đấm của một tay cùng 2 chân để chống toàn bộ cơ thể. Thân thể hoàn toàn cố định, nó đang chống 5 ngón trên một bàn tay xuống dưới đất.
Năm ngón trên bàn tay chống xuống đất là bài tập rèn luyện sức mạnh cho các đầu ngón tay, một biện pháp rất đơn giản mà lại vô cùng hiệu quả.
Muốn trở thành một chiến sĩ vĩ đại, bình thường thì phải tu luyện đấu khí mật điển. Mà thành tựu tu luyện đấu khí thường có quan hệ trực tiếp đến sự mạnh mẽ của thân thể. Thân thể càng mạnh mẽ thì đấu khí lại càng nhiều.
"Ta trong cơ thể ẩn chứa huyết mạch của Long huyết chiến sĩ nên không có cách nào tu luyện được đấu khí, chỉ có thể rèn luyện thân thể bỏ xa những người khác." Ánh mắt Lâm Lôi kiên định, 5 ngón nay như 5 cột trụ chống trên mặt đất, hết lần này đến lần khác, khiến cho những thiếu niên bên cạnh đã cạn sức phải vừa hâm mộ lẫn đố kỵ.
"
... 98, 99 ..."
Lâm Lôi tiếp tục kiên trì.
"
Buổi tập sáng hôm nay đến đây là kết thúc." Hi Nhĩ Mạn nhìn 3 đoàn đội của bọn trẻ, dõng dạc hô.
Dứt lời, ông ta liền hít sâu một hơi, trong lòng thầm nghĩ: "
Hôm nay nên kể chuyện gì nhỉ?" Cứ mỗi ngày sau khi buổi tập sáng chấm dứt, Hi Nhĩ Mạn đều kể chuyện xưa cho lũ trẻ nghe. Điều này đã trở thành thông lệ.
"
Hi Nhĩ Mạn thúc thúc, cho chúng ta ..."
Lúc này thanh âm của đứa nhỏ bỗng đột nhiên dừng lại.
Hi Nhĩ Mạn trong lòng đang ngầm chuẩn bị một chút, nghe thấy tiếng đứa trẻ vừa nói được nửa chừng thì bỗng dừng, không khỏi nghi hoặc ngẩng đầu nhìn lại. Lúc này, tất cả lũ trẻ trong 3 đoàn đội đều trợn mắt há hốc mồm nhìn lên bầu trời phía đông. Trong lúc đó, La Thụy, La Kiệt cũng cùng một dạng, đang xoay người nhìn lên bầu trời hướng đó, trong mắt lộ ra vẻ kinh hãi. Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyenyy chấm cơm.
"Ủa?" Hi Nhĩ Mạn ngạc nhiên, cũng không khỏi quay đầu về bầu trời phương đông mà nhìn lại.
Chỉ thấy tại phương đông cách đó không xa, chừng hai ba trăm thước trên bầu trời, một hắc sắc cự long đang không ngừng uốn lượn, ánh mắt hắc long như xa luân khổng lồ, từng phiến lân giáp màu đen trên cơ thể cao lớn lóe lên khiến cho người ta phải ớn lạnh. Một đôi cánh đang dang rộng ra phải dài tới cả trăm thước, rất có lực, chỉ cần nhẹ nhàng phe phẩy.
Ma thú 'Hắc long'!
 

Bàn Long - Chương #14


Báo Lỗi Truyện
Chương 14/809