Chương 120: Sát ý quá nặng


Trong cuộc ám sát lần này, phủ đệ của Lâm Lôi mất mười tám chiến sĩ Quang Minh giáo đình, ngoài ra còn có bốn thị nữ và hai nô bộc. Chiều hôm ấy, Quang Minh giáo đình lập tức tăng cường lực lượng bảo vệ tòa phủ đệ.
Buổi tối, trong khách sảnh phủ đệ.
"Lâm Lôi, ngươi không sao chứ?" Quốc vương Khắc Lai Đức ân cần thăm hỏi.
"Tạ ơn bệ hạ, chỉ là mấy vết thương nhẹ ..." Lâm Lôi nhìn xuống canh tay đang băng bó.
Thực ra lần này hắn không hề xây sát, nhưng Lâm Lôi không muốn để người khác nghĩ rằng mình quá lợi hại nên đã tự tạo ra một số vết thương ngoài da. Chỉ là lấy dao rạch một đường trên cánh tay mà thôi ... Cảm giác đau đớn so với lần Long hóa thoát xác đầu tiên còn dễ chịu hơn nhiều.
"Không sao thì tốt rồi!" Công tước Bạt Đức Sâm đi cùng Khắc Lai Đức cười hòa nhã. Lâm Lôi không nén nổi quay sang nhìn y.
Tối nay đáng lẽ sẽ là cuộc thăm viếng của Bạt Đức Sâm tới phủ đệ của hắn, nhưng vì vụ thích sát mà kế hoạch này phải hủy bỏ.
oOo
"Lâm Lôi đại nhân!" Một kỵ sĩ giáo đình bước tới bẩm báo: "Hồng y đại giáo chủ Cát Nhĩ Mặc đại nhân tới!"
"Cát Nhĩ Mặc đại nhân?" Lâm Lôi chỉnh đốn lại quần áo, đích thân ra tận ngoài cổng đón Cát Nhĩ Mặc.
Tại Quang Minh giáo đình, bề trên mà hắn thân thiết và có quan hệ tốt nhất chính là vị Hồng y đại giáo chủ Cát Nhĩ Mặc này. Người ta đã có mắt xanh để ý tới, tất nhiên mình cũng tận sức bồi đáp.
"Lâm Lôi, ta có một tin vui cho ngươi!" Cát Nhĩ Mặc vừa nhìn thấy Lâm Lôi đã hồ hởi nói ngay.
Lâm Lôi ngờ vực nhìn Cát Nhĩ Mặc: "Đại nhân, chuyện vui gì vậy?"
Cát Nhĩ Mặc cười tươi tỉnh: "Lâm Lôi, ngươi có biết trong Quang Minh giáo đình chúng ta có một số người đặc biệt, những Khổ tu giả hay không?"
"Ta biết!" Lâm Lôi gật đầu.
Lần trước khi hắn bị cao thủ của Hắc Ám giáo đình bắt cóc, chính là một vị phó Tài phán trưởng và một vị Khổ tu giả chỉ huy một đội chấp sự đã dọa cho địch nhân sợ phải bỏ chạy, nhờ vậy mà Lâm Lôi mới về được Phân Lai thành.
"Ở Quang Minh giáo đình chúng ta, một số nhân vật say mê ma pháp hoặc võ đạo đã gia nhập vào hàng ngũ những Khổ tu giả. Có thể nói, cho dù là Kỵ sĩ đoàn trong Thần điện hay Tài phán sở, đã nói đến cao thủ thì không sao sánh được với những Khổ tu giả ..." Cát Nhĩ Mặc cười ha ha, đoạn vỗ vai Lâm Lôi: "Ta nói chuyện này với ngươi, vì ngươi rất có triển vọng sẽ trở thành đệ tử truyền kỳ của một vị Khổ tu giả cao siêu nhất!"
"Khổ tu giả cao siêu nhất?" Lâm Lôi chau mày nghi ngờ.
Cát Nhĩ Mặc cười nhạt: "Vị Khổ tu giả này thuộc vào những nhân vật đứng đầu trong giới khổ tu, cũng có địa vị cực lớn trong Thần điện của Quang Minh giáo đình chúng ta. Thực lực của vị đó, e rằng trong khắp Ngọc Lan đại lục này chỉ ba người là hơn được mà thôi ..."
"Ba người?" Lâm Lôi lập tức cảm thấy rất hiếu kỳ: "Cát Nhĩ Mặc đại nhân, ba người mà ngài nói là ai?"
Vừa đi vừa nói chuyện, hai người đã vào đến phòng khách.
Cát Nhĩ Mặc không trả lời ngay mà ra hiệu với người chủ tế tháp tùng, chủ tế đó vội xua các tì bộc ra ngoài, còn đóng luôn cả cửa chính.
Trong phòng lúc này chỉ còn lại Cát Nhĩ Mặc, Lâm Lôi ... và Bối Bối.
"Lâm Lôi, rất có thể sau này ngươi sẽ gặp họ nên ta nói một chút cũng không sao." Cát Nhĩ Mặc ra vẻ thần bí.
Lâm Lôi tò mò nhìn ông ta.
Cát Nhĩ Mặc thở dài một hơi: "Tại Ngọc Lan Đại Lục có ba người đã hoàn toàn vượt qua ngưỡng Thánh vực, chính là ba người ta muốn nói tới."
"Vượt qua ngưỡng Thánh Vực, đó không phải là Thần ư?" Lâm Lôi kinh ngạc.
"Đúng, có thể gọi họ là Thần!" Cát Nhĩ Mặc gật đầu.
Lâm Lôi lập tức lắng nghe như nuốt lấy từng lời một. Nguồn: http://truyenyy.com
Cát Nhĩ Mặc chậm rãi: "Ba nhân vật này, người thứ nhất là Sinh Mệnh Thần Điện Đại Tế Ti của đế quốc Ngọc Lan, thường chỉ gọi là Đại Tế Ti. Không ai biết năm nay ông ta đã bao nhiêu tuổi rồi, cả ta cũng không rõ, chỉ biết rằng ông ấy sống đã rất lâu rồi ..."
Lâm Lôi nhè nhẹ gật đầu.
"Nhân vật thứ hai cũng đã rất cao tuổi, chính là chủ nhân đích thực của Hắc Ám chi sâm, đệ tam hung của đế quốc Ngọc Lan. Nghe nói người này thuộc một tộc ma thú nhưng đã đạt đến trình độ có thể biến hóa thành người. Lâm Lôi, ngươi phải biết rằng, ma thú ngay cả khi đạt ngưỡng Thánh vực, nhiều nhất cũng chỉ có thể thay đổi kích thước cơ thể, cùng lắm là nói được tiếng người mà thôi, vốn không thể biến thành hình dạng như con người được. Một ma thú tu luyện đến mức có thể mang hình dạng của nhân loại, quả thực là đáng sợ, chỉ nghĩ thôi cũng đủ khiến người ta phải rùng mình ..."
Lâm Lôi khẽ gật đầu.
Hắn đã từng nghe Đức Lâm Kha Ốc Đặc nhắc tới hai nhân vật này, vào thời Đức Lâm Kha Ốc Đặc còn sống thì hai người này là thiên hạ vô địch.
"Vậy còn nhân vật thứ ba?" Lâm Lôi hỏi.
Cát Nhĩ Mặc lại thở dài: "Người thứ ba chính là người mà trong lòng ta khâm phục nhất. Ông ta chính là Khai quốc đại đế của cường quốc quân sự Áo Bố Lai Ân đế quốc hùng mạnh nhất tại Ngọc Lan đại lục. Thiên hạ tụng xưng tụng ông ta bằng cái tên Vũ Thần Áo Bố Lai Ân ..."
"Áo Bố Lai Ân?" Lâm Lôi nhanh chóng ghi nhớ cái tên này.
Đế quốc Áo Bố Lai Ân hóa ra lấy tên theo tên của một người, chỉ riêng chuyện đó cũng đủ thấy sự lợi hại của ông ta.
"Năm ngàn năm trước Vũ Thần đột ngột nổi lên, đánh bại hết vị cường giả này đến vị cường giả khác. Giai đoạn này siêu cấp cường giả trong thiên hạ rất nhiều, ví như tứ đại chung cực chiến sĩ cũng là sinh ra trong thời đó." Cát Nhĩ Mặc cười nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi nhớ đến lão tổ tông Ba Lỗ Khắc của mình. Trưởng tộc đầu tiên của gia tộc hắn đúng là đã nổi lên từ hơn năm ngàn năm trước.
"Lúc đầu, tuy tứ đại chung cực chiến sĩ rất mạnh, nhưng dần dần hào quang cũng bị Vũ Thần che phủ hết. Vũ Thần đánh bại hầu như tất cả các Thánh vực cường giả, cuối cùng quyết chiến với Đại Tế Ti trên Ngọc Lan hà. Hai cao thủ chi Thần đó đại chiến, làn sóng giao tranh này gây ra cái chết cho hơn một vạn người, vì thế mà đế quốc Ngọc Lan và đế quốc Áo Bố Lai Ân mỗi bên đã cắt ra một dải đất làm vùng trung gian giữa hai đế quốc, từ đó mà hình thành nên ba vương quốc như ngày nay." Cát Nhĩ Mặc thở dài.
"Lâm Lôi à, trong hình dung của nhiều người thì Đại Tế Ti chính là vị cường giả hùng mạnh nhất, nhưng Vũ Thần vẫn có thể đấu ngang cơ với ông ta, trong khi thời gian tu luyện lại ngắn hơn không biết bao nhiêu lần, đó chính là điểm khiến ta khâm phục. Từ đó đến nay đã hơn năm nghìn năm rồi, không biết tu luyện của Vũ Thần đã tiến đến mức nào?!" Cát Nhĩ Mặc xuýt xoa.
Lâm Lôi thầm tự gật đầu.
"Vũ Thần và Đại Tế Ti lại ngang nhau ư?" Trong đầu Lâm Lôi vang lên tiếng Đức Lâm Kha Ốc Đặc: "Sao có thể thế được?"
Thời đại mà Kha Ốc Đặc sống chính là thời hào quang của Đại Tế Ti đang chiếu sáng rực rỡ. Trong lòng ông ta đến tận bây giờ, Đại Tế Ti luôn là vô địch thiên hạ, căn bản không thể có đối thủ.
"Đức Lâm gia gia, thời đại nào anh hùng ấy. Nếu gia gia người lúc đó không chết mà tiếp tục tu luyện, nói không chừng một ngày nào đó cũng có thể vượt qua Thánh vực, trở thành cao thủ sánh vai cùng Đại Tế Ti rồi!" Lâm Lôi đáp thầm.
Đức Lâm Kha Ốc Đặc thở dài, không nói thêm gì nữa.
"Nói về ba người đó thế là đủ, người mà ta đưa ngươi tới gặp sau đây cũng chỉ xếp sau ba người đó mà thôi. Nếu ngươi có thể trở thành đệ tử của ông ta, điều đó sẽ rất có lợi cho những đột phá trong ma pháp của ngươi." Cát Nhĩ Mặc nghiêm nghị nhìn Lâm Lôi.
Lâm Lôi khong nén nổi cười thầm.
"Chỉ xếp sau ba nhân vật đó?" Đức Lâm gia gia trước đây chẳng phải cũng từng đứng đầu Thánh vực hay sao?
"Vị truyền kỳ Khổ tu giả ấy, chẳng hay tên họ là gì?" Lâm Lôi hỏi.
"Ông ta là ... Lạc Diệp!"
oOo
Lâm Lôi còn chưa biết đến khu người nghèo trong thành Phân Lai, không thể ngờ giữa Phân Lai thành, tòa thành phồn hoa nhất nhì tại Ngọc Lan đại lục lại có một nơi tồi tàn kiệt quệ như vậy, thậm chí còn thua xa vùng thôn quê hẻo lánh của Ô Sơn trấn.
Lúc này Lâm Lôi và Cát Nhĩ Mặc đang cùng bước tới một con hẻm nhỏ bẩn thỉu.
"Cát Nhĩ Mặc đại nhân, Lạc Diệp đại nhân cư trú ở đây sao?" Lâm Lôi không khỏi ngờ vực.
"Đúng!" Cát Nhĩ Mặc gật đầu: "Lâm Lôi ngươi phải nhớ, Lạc Diệp đại nhân rất ghét loại người tự cho mình là quý tộc cao hơn tất thảy. Cho nên nếu trở thành đệ tử của đại nhân thì ngươi phải hết sức khiêm nhường giữ lễ, khoan hòa với những người nghèo khó ..."
Lâm Lôi nhìn những cư dân xung quanh ... Cách đó không xa, một tiểu nhi khoảng bảy tám tuổi gầy trơ xương, mình khoác một tấm áo rách tả tơi đang trợn mắt nhìn hắn đầy ao ước.
Thân thể tiểu nhi đó quá gầy gò nên cả người hầu như chỉ thấy mỗi đôi mắt.
Ánh mắt ngây thơ đó, khiến Lâm Lôi động lòng.
Tuy nhiên hắn cũng chẳng biết làm gì hơn, đành chầm chậm bước theo Cát Nhĩ Mặc. Trên đường đi Lâm Lôi còn thấy nhiều trẻ con nhà nghèo nữa, không một đứa nào có quần áo lành lặn, đa phần đều xanh xao gầy ốm.
"Đến rồi" Cát Nhĩ Mặc đột nhiên lên tiếng. Lâm Lôi không kìm được ngẩng lên nhìn ...
Chỉ thấy đó là một căn phòng lắp ghép sơ sài từ những tấm sắt gỉ, một lão nhân bộ dạng như khiếu hóa đang ngồi bệt trước cửa. Lão nhân gầy đến mức khiến người ta xót xa, lớp da trên người như bị xương đội lên, đôi tay khẳng khiu như hai chiếc cẳng gà, ngoài xương và da không còn chút gì gọi là sức sống trên mình lão.
Lão nhân ấy đang hứng thú nhìn Lâm Lôi.
"Lạc Diệp đại nhân!" Cát Nhĩ Mặc kính cẩn cúi đầu.
"Ông ta thực sự là Lạc Diệp Đại nhân ư?" Trong lòng Lâm Lôi vốn đang bán tín bán nghi, nhưng khi thấy Cát Nhĩ Mặc hành lễ thì không thể không tin được nữa.
Lão nhân chẳng khác một tên khiếu hóa mạt vận, gầy đến nỗi một trận gió nhẹ cũng có thể bốc đi ấy thực sự là Thánh vực đỉnh cấp cường giả Lạc Diệp đại nhân sao?
"Cát Nhĩ Mặc, đây có phải là tiểu tử mà ngươi nói là rất có thiên phú không?" Lão nhân cất tiếng hỏi.
"Đúng vậy, thưa đại nhân!" Cát Nhĩ Mặc kính cẩn.
"Lạc Diệp gia gia, Lạc Diệp gia gia, mau cứu mẫu thân cháu, mẫu thân bị người ta đánh bị thương rồi!" Giọng nói non nớt chợt vang lên, một bé gái cõng một nữ nhân gầy xác xơ đang vất vả chạy đến.
Lão nhân gầy gò bước nhanh tới, đưa tay phải vuốt nhẹ ... Một vầng hào quanh thanh khiết tỏa ra, nữ nhân kia bỗng hồi phục nhanh chóng đến kỳ lạ.
Ông ta quay lại nhìn Lâm Lôi: "Ta chỉ thu nhận những người có tâm hồn trong sáng lương thiện, nhưng ngươi ... sát khí quá nặng, ta không thể dạy ngươi được!"
Nghe câu nói này Cát Nhĩ Mặc vô cùng ngạc nhiên.
"Sát khí quá nặng?" Mặt Lâm Lôi khẽ kéo ra một nụ cười nhiều ý nghĩa.
Đại thù của phụ thân và mẫu thân còn đó, hàng ngày hắn phải chịu một nỗi giày vò không sao nói nên lời. Từng giây từng phút đều muốn giết Bạt Đức Sâm, nhưng Lâm Lôi vẫn phải bình tĩnh không được manh động. Ức chế ấy khiến cho sát khí trong người hắn càng tăng mạnh.
"Lạc Diệp Đại nhân, vậy tiểu tử xin cáo từ!" Lâm Lôi khẽ cúi người, quay đầu đi thẳng.
Lão nhân thực ra không có ý định dây dưa, nhưng khi thấy Lâm Lôi dứt khoát như vậy cũng không khỏi ngạc nhiên, tuy nhiên sau đó ông ta lại nở một nụ cười ...
 

Bàn Long - Chương #120


Báo Lỗi Truyện
Chương 120/809