Chương 12: Cường giả chi tâm (Thượng)


Thấy thất cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' cùng thần bí ma pháp sư đã rời đi, Hoắc Cách lòng như vừa trút bỏ được gánh nặng.
"Hi Lý thúc thúc" Ông ta trực tiếp quay về phía quản gia 'Hi Lý': "Người lập tức an bài một số người đi tìm kiếm những kim tệ đã bị nung chảy trong đống tro tàn đem luyện hóa thành kim khối, đám dong binh tiểu đội này không phải hạng tầm thường, đoán chừng tiền tài cũng không ít, hy vọng có thể bù đắp được những tổn thất lần này của Ô Sơn trấn chúng ta.
Hoắc Cách nhìn lại bốn phía, nơi đây lúc trước vốn từng là một dãy nhà mọc san sát, vậy mà giờ đây chỉ còn lại một đống hoang phế tiêu điều.
"Vâng, thưa đại nhân." Hi Lý gật đầu đáp.
"
Hi Nhĩ Mạn." Hoắc Cách lại quay sang phía Hi Nhĩ Mạn đang đứng bên cạnh mỉm cười: "Cảm thấy thế nào?"
Hi Nhĩ Mạn cũng gật gật đầu: "
Một phen lo lắng sợ hãi a. Trông thấy thất cấp ma thú 'Tấn Mãnh Long' cùng với vị thần bí ma pháp sư kia, ta chỉ biết Ô Sơn trấn chúng ta đến một chút năng lực phản kháng cũng chẳng hề có. Bát cấp ma pháp sư là ma pháp sư có địa vị cao quý và được tôn sùng, nếu nhất thời cao hứng hủy diệt tiểu trấn của chúng ta, e rằng cũng chẳng có ai dám chỉ trích ma pháp sư đại nhân chứ đừng nói đến chuyện trừng phạt.
Ma pháp sư có địa vị cực kỳ cao quý.
Một ma pháp sư bình thường địa vị cũng đã ngang hàng với quý tộc.
Còn bát cấp ma pháp sư thì kể cả có đối diện với quốc vương bệ hạ của một vương quốc cũng không cần phải quỳ lạy hành lễ mà có thể trực tiếp đứng đối thoại. Bởi vậy, có thể thấy được địa vị của bát cấp ma pháp sư được tôn sùng đến như thế nào.
"Đúng, cho nên chúng ta thực quá may mắn. Ít nhất thì cư dân của Ô Sơn trấn cũng không có ai phải bỏ mạng." Hoắc Cách cười nói.
"Quả đúng là may mắn." Hi Nhĩ Mạn cũng gật đầu cười đồng tình.
"Hi Nhĩ Mạn, ngươi phái người đi hỗ trợ Hi Lý thúc thúc, giải quyết cho xong vấn đề chỗ ở cho những dân thường bị mất đi chỗ ở." Hoắc Cách nhắc nhở.
"Vâng, thưa Hoắc Cách đại nhân." Hi Nhĩ Mạn tuân lệnh.
Hoắc Cách quay về phía sau Hi Nhĩ Mạn nhìn kỹ lại, thắc mắc hỏi: "Ủa, Lâm Lôi đâu? Mới rồi vẫn còn thấy ở đây mà?"
"Không rõ nữa, ta cũng không có chú ý." Hi Nhĩ Mạn lắc đầu.
"Bẩm đại nhân, Lâm Lôi thiếu gia đã về rồi." Hi Lý đứng bên cạnh lên tiếng." Nhưng vừa rồi trong lúc rời đi, thiếu gia có chút gì đó có vẻ không yên, không biết là đang suy nghĩ điều gì."
Hoắc Cách thoáng có chút trầm tư gật đầu.
Phủ đệ của Ba Lỗ Khắc gia tộc, mặc dù nhà cửa thì không nhiều lắm, nhưng số phòng thì lại rất nhiều. Lúc trước, trong khi Ba Lỗ Khắc gia tộc vẫn trong cảnh phồn hoa, đã từng có đến mấy trăm người cùng chung sống. Cho đến hiện tại, mặc dù bên trong vẫn còn có người ở nhưng đã ít đi rất nhiều. Ngay cả một đứa trẻ mới có 8 tuổi cũng một mình độc chiếm cả một dãy phòng.
Phòng ngủ của Lâm Lôi.
Lúc này Lâm Lôi đang ngồi một mình trên giường, nhíu mày suy tư.
Trong đầu nó không ngừng hiện ra cảnh tượng 'Hỏa Xà Chi Vũ' xuất hiện thực kinh khủng, 7 con hỏa xà thân dài đến mấy chục thước cùng bay lên không trung, hỏa lãng bao phủ trên bầu trời. Chỉ chớp mắt bị vây trong biển lửa, cả 1 dong binh tiểu đội bao gồm cả cường đại chiến sĩ lẫn ma pháp sư đều bị đốt thành tro than.
"Ma pháp sư thực mạnh a."
Lâm Lôi trong lòng có phần rung động: "Ta mặc dù có huyết mạch của Long huyết chiến sĩ, nhưng mật độ của huyết mạch lại mỏng, hơn nữa huyết mạch của Long huyết chiến sĩ còn mâu thuẫn với đấu khí mật điển, điều này ... hạn chế rất nhiều chiến sĩ đạo của ta trên con đường phát triển tới cực hạn. Không biết ta ... có thể trở thành ma pháp sư không nhỉ?"
Nó đột nhiên có ước muốn trở thành một ma pháp sư.
"Tấn mãnh long nọ cũng thực khủng bố, nếu ta cũng có được một Tấn mãnh long như vậy ..."
Trong đầu Lâm Lôi bỗng nhớ lại cảnh tượng về Tấn mãnh long.
Long vĩ như một tia chớp, chỉ tùy ý vung lên mà có thể phá nát cự thạch, hủy diệt phòng ốc. Thân hình thì to lớn chẳng khác nào một chiến xa khổng lồ trong quân đội. Một khi lao nhanh, thân thể của Tấn mãnh long với lân giáp cứng rắn bao bọc, sẽ tuyệt đối vô cùng kinh khủng.
"Ma thú. Không biết làm thế nào mới có thể thu phục được một ma thú đây?" Trong lòng nó cũng khát khao được sở hữu một ma thú.
Chẳng biết là có chuyện gì mà nằm trên giường, Lâm Lôi mặc kệ thế nào cũng không thể ngủ được. Lật qua lật lại trên giường, trong đầu tràn ngập toàn là cảnh tượng về 'Tấn Mãnh Long' khổng lồ cùng với hình ảnh ma pháp sư thần bí thi triển 'Hỏa Xà Chi Vũ'.
"Lâm Lôi, sao vậy?" Một âm thanh quen thuộc vang lên.
Lâm Lôi lập tức bật thẳng dậy, ngẩng đầu nhìn, chính là phụ thân Hoắc Cách. Lúc này, Hoắc Cách đang mỉm cười nhìn về phía nó. Bạn đang đọc truyện được copy tại TruyệnYY.com
"Phụ thân." Lâm Lôi cung kính hô, đột nhiên trong lòng đầy nghi hoặc: "Cha cười với ta? Lại có vẻ mặt thế này sao?"
Hoắc Cách đối xử với Lâm Lôi vô cùng nghiêm khắc, rất ít khi mỉm cười thân thiết với nó. Đặc biệt là vẻ mặt lúc này, lại càng khiến cho Lâm Lôi thêm phần kinh ngạc.
"Không sai, không sai." Hoắc Cách tán dương nhìn Lâm Lôi." Không hổ là nam nhân của gia tộc Long huyết chiến sĩ chúng ta. Có phẩm chất ưu tú nhất của chiến sĩ, nếu đời sau của Long huyết chiến sĩ mà lại e ngại chuyện sinh tử, e ngại cảnh chém giết đẫm máu thì thực là đáng cười."
Lâm Lôi vừa nghe liền hiểu được ngay. Phụ thân nói như vậy hẳn là đã nhìn thấy việc mình chứng kiến cảnh Tấn mãnh long nghiến nát 'Lộ Gia' một cách đẫm máu mà không khiếp sợ.
Nó có chút kinh ngạc: "Phụ thân, người nhìn thấy sao?"
"Chuyển động của Tấn mãnh long lớn đến như vậy, ta làm sao lại không thể cảm nhận được mà tới cơ chứ. Khi Tấn mãnh long vừa tới Ô Sơn trấn chúng ta, ta đã đến rồi, chỉ là ta đứng ở một góc khác. Biểu hiện của con lúc đứng cạnh Hi Nhĩ Mạn, ta đều thấy hết." Hoắc Cách gật đầu đáp.
Lâm Lôi khẽ nở nụ cười.
Lúc ấy, ngoại trừ lúc đầu có phần hoảng sợ ra, sau đó thì nó bắt đầu cảm thấy nhiệt huyết sôi trào. Có thứ xúc động trước cảnh chiến đấu như vậy, Lâm Lôi hoài nghi không hiểu duyên cớ có phải là do huyết mạch của Long huyết chiến sĩ hay không nữa.
Hoắc Cách cười nói: "Lâm Lôi, mọi việc hôm nay đã khiến con cảm thấy rung động rất lớn có phải không. Rung động làm con ngay đến cả bữa cơm cũng quên luôn rồi à?"
"Bữa cơm?" Lâm Lôi sửng sốt.
"Ọc ọc ..." Lúc này bộ máy tiêu hóa của Lâm Lôi cũng reo lên, đến tận bây giờ nó mới nhớ ra là khi mình tham gia buổi huấn luyện tối, còn chưa kịp bắt đầu huấn luyện thì đã gặp 'Tấn Mãnh Long' cùng ma pháp sư thần bí.
Theo đạo lý thì khi trở về cũng là đến giờ cơm.
Chỉ là trong đầu Lâm Lôi tràn ngập những rung động tâm linh, toàn là 'Hỏa Xà Chi Vũ' cùng 'Tấn Mãnh Long'.
"Cha, con có điều muốn hỏi rằng chúng ta là thế hệ sau của gia tộc Long huyết chiến sĩ thì có thể trở thành ma pháp sư được hay không?" Cánh tay Lâm Lôi không tự chủ được bấu chặt lấy mép giường, con mắt cũng chăm chú nhìn phụ thân đăm đăm.
Hoắc Cách sửng sốt, trong lòng lập tức hiểu rõ, nhi tử của mình đang muốn trở thành ma pháp sư.
"Có thể." Ông ta gật đầu đáp.
Lâm Lôi ánh mắt tràn ngập vẻ vui sướng.
Hoắc Cách khoát khoát tay, ra hiệu cho nó bình tĩnh trở lại, sau đó nói: "Lâm Lôi, gia tộc Long huyết chiến sĩ chúng ta trong lịch sử cũng từng xuất hiện ma pháp sư, chỉ có điều có đúng 2 vị. Con chắc cũng biết, ma pháp sư vô cùng coi trọng 'thiên phú'. Gần như trong một vạn người bình thường thì chỉ có một là có cơ hội trở thành ma pháp sư. Hy vọng thực quá xa vời. Cho nên con cũng đừng nên ôm kỳ vọng quá lớn."
Lâm Lôi lắc đầu.
"Phụ thân, dù chỉ có 1 tia hy vọng, con cũng sẽ tranh thủ." Sắc mặt nó tỏ ra thực sự nghiêm túc.
Hoắc Cách nhìn cái vẻ mặt nghiêm túc của đứa con trai mới có 8 tuổi của mình, thực sự lúc bình thường thì cái vẻ mặt nghiêm túc của một đứa bé con trông rất là buồn cười. Có điều, trong lúc này Hoắc Cách lại không cười.
Ông ta trầm tư trong chốc lát, đoạn nói: "Lâm Lôi, hàng năm khi đến đợt tuyển quân, cũng là lúc cuối thu, tại vương đô 'Phân Lai thành' cũng có tổ chức đợt kiểm tra để chiêu thu ma pháp đệ tử. Con nếu thực sự muốn, thì đến cuối mùa thu năm nay hãy đi thử đi."
"Đến cuối mùa thu? Chẳng phải chỉ còn có nửa năm nữa thôi sao?" Trong đôi mắt Lâm Lôi lộ rõ vẻ hưng phấn vô cùng.
 

Bàn Long - Chương #12


Báo Lỗi Truyện
Chương 12/809