Chương 109: Phách mại


Giữa thư phòng của tộc trưởng Đức Bố Tư gia tộc Bá Nạp Đức.
"Cái gì? Thất bại rồi?" Bá Nạp Đức nhìn nữ tử mặc hồng bào trước mặt. "Thất bại rồi? Các ngươi chẳng lẽ không thể tiếp tục? Tổ chức Huyết Mai Hoa của các ngươi lẽ nào lại dễ dàng từ bỏ đến vậy?"
Bá Nạp Đức vô cùng bất mãn.
Hắn định mời Quân Đao tổ chức song bị cự tuyệt, đến khi mời tổ chức 'Huyết Mai Hoa' thì tổ chức này lại chỉ đáp ứng việc phá hỏng thạch điêu 'Mộng Tỉnh'. Về phần giết chết Lâm Lôi, Huyết Mai Hoa tổ chức ra giá rất cao, cũng tương đương với giá để giết chết một vị Hồng y đại giáo chủ. Với cái giá như thế, Đức Bố Tư gia tộc không thể kham nổi.
Theo như lời tổ chức này nói, giết chết Lâm Lôi thì cũng tương đương với việc đắc tội cùng Quang Minh giáo đình, đồng thời còn đắc tội với cả Sâm Thương hội.
Còn có một điểm nữa.
Lâm Lôi hiện tại đã là một thạch điêu đại sư. Thạch điêu đại sư có địa vị vô cùng cao, rất nhiều người có địa vị đều rất khâm phục vị đại sư này. Giết chết Lâm Lôi cũng chính là giết chết một vị thạch điêu đại sư. Như vậy mà nói sẽ có không ít người đem lòng thù hận đối với Huyết Mai Hoa tổ chức.
Cho nên cái giá để giết chết Lâm Lôi cũng phải tương đương với giá để giết một Hồng y đại giáo chủ.
"Nhiệm vụ này chúng ta không thể tiếp nhận, thù lao ngươi trả chúng ta cũng sẽ hoàn lại toàn bộ." Hồng bào nữ tử nghiêm mặt nói.
"Có thể cho ta biết nguyên nhân được không?" Bá Nạp Đức có phần không hiểu.
Nếu chỉ phá hỏng 1 bức thạch điêu thì cũng không quá khó khăn a, sao lại mới chỉ thất bại có một lần mà đã vội từ bỏ?
"Nếu nói cho ngươi biết nguyên nhân thì thù lao ngươi trả cũng sẽ không hoàn lại nữa, ngươi có nguyện ý không?" Hồng bào nữ tử lạnh nhạt đáp.
Một tổ chức sát thủ cũng có thể coi như 1 tổ chức tình báo, bọn họ cũng buôn bán các tin tức tình báo.
"Có thể." Là tộc trưởng của Đức Bố Tư gia tộc, Bá Nạp Đức chính là rất hào khí.
Hồng bào nữ tử nhẹ nhàng nói: "Ta có thể nói cho ngươi. Trong số những người thích bức thạch điêu 'Mộng Tỉnh' đó có một người mà tổ chức chúng ta rất không muốn đắc tội. Nhân vật này cũng không phải là người mà gia tộc Đức Bố Tư của các ngươi có thể đắc tội được."
"Tốt lắm. Thông tin đã báo cáo xong." Hồng bào nữ tử mỉm cười, sau đó trực tiếp rời đi.
Bá Nạp Đức điên không chịu nổi.
Hồng bào nữ tử ngay cả thân phận của kẻ không dám đắc tội này cũng không nhắc tới. Bất quá, Bá Nạp Đức cũng hiểu được, một nhân vật có thể khiến cho 'Huyết Mai Hoa' kiêng kỵ đến thế dám chắc là không tầm thường. Cái giá để tìm hiểu thông tin về nhân vật này chắc chắn sẽ cao đến mức không tưởng.
Ngọc Lan lịch ngày 21/4/9999. Giữa gian phòng chuyên dụng để đấu giá của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán.
Phòng đấu giá này tổng cộng có 3 tầng. Tầng thứ 1 là các chỗ ngồi phổ thông, tầng thứ 2 được phân thành các lô riêng biệt, mỗi 1 lô đều dành cho 1 số đại quý tộc. Chỉ những đại phú hào mới có đủ tư cách tiến vào đây. Cái giá phải trả cũng cao đến kinh người. Về phần tầng thứ 3 lại chỉ có 1 phòng khách lớn phi thường, bên trong được trang hoàng hết sức xa hoa.
Lúc này, mấy trăm chỗ ngồi của tầng thứ nhất người đến càng ngày càng đông. Mấy trăm chỗ ngồi này giá của mỗi vị trí cũng đến 100 kim tệ. Về phần mười mấy lô của tầng thứ 2, tùy theo vị trí, có giá chênh lệch từ 1000 kim tệ đến 1 vạn kim tệ.
Còn lại tầng thứ 3 căn bản là không thấy mở cửa.
Mức độ nổi tiếng của thạch điêu 'Mộng Tỉnh' là vô cùng lớn. Lần này tham gia vào phiên đấu giá có rất nhiều những siêu cấp phú hào trên toàn Ngọc Lan đại lục, đa số đều là đại quý tộc. Chính vì chỗ ngồi thì ít, trong khi phú hộ, quý tộc thì lại nhiều cho nên nguyên giá mỗi chỗ vốn là 100 kim tệ song bán ra bên ngoài thì giá lại cao hơn nhiều.
Gia tộc Đức Bố Tư bởi là 1 gia tộc bản địa nên cùng Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán có mối quan hệ bên trong nên có thể may mắn được ngồi ở lô có vị trí kém cỏi nhất thuộc tầng thứ 2.
Trên thực tế, mười mấy lô của tầng thứ 2, ngoại trừ Đức Bố Tư gia tộc ra thì đều là các gia tộc trứ danh trên toàn Ngọc Lan đại lục. Xét về thực lực thì còn cường đại hơn Đức Bố Tư gia tộc không biết bao nhiêu lần. Ví dụ như ... mấy người trong 'Đạo Sâm gia tộc' của Đạo Sâm thương hội cũng chỉ được ngồi ở lô giữa tầng thứ 2. Đương nhiên đại biểu cho Đạo Sâm gia tộc tới đây cũng không phải là người trực hệ.
"Ngải Lệ Tư, qua bên này đi."
Đức Bố Tư gia tộc lúc này đến tổng cộng là 6 người. Còn Ngải Lệ Tư thì đi bên cạnh Tạp Lam cùng mẫu thân của Tạp Lam. Cô ta đội 1 cái mũ, viền mũ phủ xuống che kín mặt.6 người này rất nhanh bước lên cầu thang tiến vào tầng thứ 2.
Tại lô giữa của tầng thứ 2 cơ hồ đều là những siêu cấp đại gia tộc của Ngọc Lan đại lục.
Bá Nạp Đức của Đức Bố Tư gia tộc đã nhìn thấy một số người trên hành lang của tầng thứ 2, lập tức chào hỏi vô cùng khiêm tốn. Ở chỗ này, tộc trưởng của Đức Bố Tư gia tộc tựa hồ chẳng là gì cả, giống như lời Da Lỗ từng đánh giá về gia tộc này - 'một tiểu gia tộc a'.
Đúng, đối với các siêu cấp đại gia tộc tung hoành trên toàn Ngọc Lan đại lục mà nói, nếu tầm ảnh hưởng chỉ bó hẹp bên trong 1 vương quốc thì trên toàn Ngọc Lan đại lục cũng chỉ có thể được xem như một tiểu gia tộc mà thôi.
6 người của Đức Bố Tư gia tộc toàn bộ đều đã tiến vào bên trong.
"Một ngày nào đó, Đức Bố Tư gia tộc của ta cũng sẽ tiếp bước bọn họ, thậm chí so với bọn chúng còn mạnh hơn." Tạp Lam trong lòng thầm nghĩ.
Đức Bố Tư gia tộc tới đây mà nói thực là chí tại tất đắc.
Bất quản thế nào, đem cái thạch điêu này về nhà mình hay để tuột mất vào tay người ngoài cũng tốt, dù sao thì tháng 6 tới Đức Bố Tư gia tộc sẽ cử hành nghi thức đính hôn. Đến lúc đó sẽ có rất nhiều người biết Ngải Lệ Tư chính là người của Đức Bố Tư gia tộc. Đương nhiên là 'Chí Tại Tất Đắc'. Chỉ là 'Chí Tại' mà thôi. Thực lực kinh tế cũng là điều vô cùng trọng yếu.
"Tạp Lam đại ca." Ngải Lệ Tư ngồi ở bên cạnh Tạp Lam.
Đây là nơi tụ tập của các đại quý tộc. Ngải Lệ Tư cũng cảm thấy có chút không tự nhiên. Dù sao thì ở chỗ này, ngay cả gia tộc Đức Bố Tư cũng chưa là cái gì chứ đừng nói đến loại tiểu quý tộc như nhà Ngải Lệ Tư.
"Yên tâm. Muội ngồi ở giữa lô này, người phía dưới sẽ không nhìn thấy muội đâu. Cái tên Lâm Lôi kia cũng thực là quá đáng, tự dưng lại ..." Tạp Lam vừa nghĩ tới thạch điêu 'Mộng Tỉnh' thì vô cùng phẫn nộ. Bởi vì chỉ cần là người có chút nghiên cứu đối với thạch điêu thì đều có thể đoán được cảm tình của Lâm Lôi đối với Ngải Lệ Tư.
Dù sao thì, nếu không phải là tình cảm thực sự, làm sao có thể điêu khắc ra một 'Thần Phẩm' như thế này.
Nếu Tạp Lam hắn thực sự kết hôn với Ngải Lệ Tư, tin rằng rất nhiều người sẽ ngầm xì xào về chuyện giữa Lâm Lôi với Ngải Lệ Tư.
Tạp Lam hắn là người có địa vị, vậy mà lại bị đem ra bàn tán, thực là khó mà chịu nổi.
Tầng thứ 3 của phòng đấu giá.
Lúc này bên trong chỉ có 4 người. Ngoài tổng quán trưởng của Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán Mại Á cùng Áo Tư Thác Ni còn có Lâm Lôi và Da Lỗ.
"Ha ha, Mại Á quán trưởng, vị này là Lâm Lôi a." Tiếng cười to hào sảng vang lên.
Mại Á quán trưởng bước lên phía trước cung kính cúi mình, Lâm Lôi cùng Da Lỗ cũng lập tức khom người: "Bái kiến bệ hạ."
Người đến chính là quốc vương của Phân Lai vương quốc, 'Hoàng Kim Sư Tử' kiêu hãnh Khắc Lai Đức của Phân Lai vương quốc. Thân là 1 quốc vương, lại còn là một cửu cấp chiến sĩ vĩ đại, điều này thực khiến cho người ta phải khâm phục.
Lâm Lôi chăm chú nhìn Khắc Lai Đức.
Vị quốc vương bệ hạ này vô cùng cường tráng, mái tóc dài màu hoàng kim tùy ý phiêu sái giống như một dải bờm sư tử bạo phát lực vô tận, toàn thân toát ra một cỗ chiến khí uy phục nhân tâm. Trong lúc đang mải ngắm nhìn này, loại khí thế ấy cứ tự nhiên mà phát ra.
Khắc Lai Đức nhìn sang Lâm Lôi: "Nếu ta đoán không sai thì vị này chính là Lâm Lôi đại sư."
"Bệ hạ, người có thể gọi ta là Lâm Lôi." Lâm Lôi lập tức đáp.
Kỳ thực Lâm Lôi trong lòng có chỗ cũng rất bất đắc dĩ, từ khi thạch điêu 'Mộng Tỉnh' bị triển lãm, rất nhiều người nhìn thấy Lâm Lôi đều vô cùng khiêm tốn xưng hô là 'Lâm Lôi Đại Sư'. Cái kiểu xưng hô này thực là giả tạo. Ngay cả Kiệt Bố hầu tước có địa vị của Tạp Tư gia tộc lúc trước vốn không chịu bán chiến đao 'Đồ Lục', hiện tại đối với Lâm Lôi cũng tỏ ra rất kính nể. Nguồn: http://truyenyy.com
"Vậy cũng tốt." Khắc Lai Đức vô cùng rõ ràng. "Vị này chính là Da Lỗ phải không, Da Lỗ, phụ thân ngươi vẫn ổn chứ?"
"Phụ thân vẫn khỏe, chỉ là hiện tại không có mặt ở Thần Thánh đồng minh. Nếu không thì lúc này phụ thân nhất định sẽ tới đây." Da Lỗ khiêm tốn đáp.
Khắc Lai Đức khẽ gật đầu.
"Mại Á quán trưởng, hôm nay còn có ai nữa?" Khắc Lai Đức tùy ý hỏi.
Mại Á quán trưởng cười đáp: "Chúng ta hãy đợi một lát nữa.2 vị Hồng y đại giáo chủ Cát Nhĩ Mặc và Lan Phổ Sâm đều có thể đến đây."
Tầng thứ 3 của phòng đấu giá bình thường đều để tiếp đón những nhân vật được Phổ Lỗ Khắc Tư hội quán cực kỳ trọng thị.
Cửa sổ của tầng thứ 3 này được làm bằng một lớp pha lê đặc thù, từ bên ngoài không thể nhìn được vào bên trong, trong khi từ bên trong thì lại rất dễ dàng nhìn ra bên ngoài. Chế phẩm pha lê này là do luyện kim thuật sỹ Đặc Ý chế tạo ra, cực kỳ quý giá, ở những nơi bình thường thì không thể trang bị nổi.
"Cát Nhĩ Mặc cùng Lan Phổ Sâm 2 vị đại nhân đã tới." Mại Á quán trưởng từ chỗ ngồi vừa vặn có thể nhìn ra hành lang bên ngoài.
Lâm Lôi, Da Lỗ cùng quốc vương 'Khắc Lai Đức' của Phân Lai vương quốc đều vô cùng nhiệt tình nghênh đón, đang hoan nghênh 2 vị Hồng y đại giáo chủ đến từ giáo đình này. Hồng y đại giáo chủ Cát Nhĩ Mặc thì Lâm Lôi đã từng có dịp gặp qua, trong khi Hồng y đại giáo chủ Lan Phổ Sâm thì to béo, khi cười rộ lên khiến đôi mắt híp lại như đường chỉ, nhìn hình dáng vô cùng đáng yêu.
"Lâm Lôi phải không?" Lan Phổ Sâm vô cùng nhiệt tình giang tay ôm chặt lấy Lâm Lôi một cái.
"Lan Phổ Sâm đại nhân." Lâm Lôi cũng hữu lễ đáp.
Sau đó tại tầng thứ 3, Lâm Lôi, Da Lỗ, Mại Á, Áo Tư Thác Ni, Khắc Lai Đức bệ hạ, Cát Nhĩ Mặc và Lan Phổ Sâm 2 vị giáo chủ đại nhân, 7 người đều tùy ý ngồi xuống, thông qua cửa sổ chiếu xuống đất mà quan sát hiện trường đấu giá phía dưới.
Thậm chí thông qua cửa sổ, còn có thể thấy được tình hình giữa các lô ở tầng thứ 2.
"Lão tam, ngươi xem." Da Lỗ nhẹ nhàng kéo cánh tay Lâm Lôi, đưa ánh mắt ra hiệu hướng xuống phía dưới.
Lâm Lôi nhìn theo ánh mắt của Da Lỗ, đột nhiên phát hiện ở một lô giữa tầng thứ 2 đúng là đám người Tạp Lam cùng Ngả Lệ Tư đang ngồi. Lúc này Tạp Lam cùng Ngải Lệ Tư dưới lớp khăn che mặt đang cùng nói chuyện với nhau.
"Thực không ngờ là nàng hôm nay cũng tới đây." Da Lỗ khẽ nói với Lâm Lôi.
Lâm Lôi chỉ lạnh nhạt cười.
"Lâm Lôi, các ngươi đang nói gì vậy?" Hồng y đại giáo chủ 'Lan Phổ Sâm' to béo quay sang Lâm Lôi cười hỏi.
"Không có gì." Lâm Lôi lắc đầu.
Cát Nhĩ Mặc vỗ vỗ bả vai Khắc Lai Đức: "Khắc Lai Đức, người cai quản Phân Lai vương quốc thực là tốt, có thể xuất ra một Lâm Lôi thiên tài đến như vậy. Ta trước đó thực sự không hề biết Lâm Lôi lại là 1 siêu cấp ma pháp thiên tài, trong khi đối với lĩnh vực thạch điêu thành tựu lại cao đến như vậy."
Đám người Lâm Lôi, Da Lỗ liền cùng đám người Khắc Lai Đức, Cát Nhĩ Mặc, Lan Phổ Sâm, Mại Á quán trưởng cùng nhau tán gẫu. Những người ở tầng thứ 3 này cùng nhìn xuống bên dưới.
Tầng thứ 1 của phòng đấu giá người đã đến ngồi chật kín.
Bức thạch điêu 'Mộng Tỉnh' đặt trên đài cũng được phủ kín bằng vải. Trên đài có 2 thị nữ xinh đẹp đứng ở 2 bên. Một gã thân sĩ trung niên nhân tóc vàng mỉm cười từ dưới đi lên, nhìn xung quanh cất giọng sang sảng nói: "Các vị tiên sinh, các vị nữ sĩ, hoan nghênh tất cả mọi người đã đến tham gia phiên đấu giá 'Thạch Điêu' tác phẩm của Lâm Lôi đại sư."
Vị trung niên nhân này cũng vô cùng tiêu sái, khàn khàn nói: "Những vị khách đến đây ngày hôm nay cũng đều là các bậc đại danh đỉnh đỉnh. Hội quán chúng ta ngày hôm nay cũng vinh hạnh được mời tới đây Hồng y đại giáo chủ đại nhân Cát Nhĩ Mặc." Vị trung niên nhân này ngước mặt lên tầng thứ 3 cung kính khom mình hành lễ.
Nhất thời phía dưới tất cả mọi người cùng đứng thẳng lên. Cả đại sảnh đều vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
"Còn có Hồng y đại giáo chủ đại nhân Lan Phổ Sâm." Tiếp tục một tràng vỗ tay nhiệt liệt.
"Phân Lai vương quốc bệ hạ của chúng ta hôm nay cũng tới."
"Đồng thời ma pháp thiên tài vĩ đại, thiên tài thạch điêu, Lâm Lôi đại sư cũng tới."
Vị trung niên nhân chủ trì đấu giá này mỗi lần báo xuất 1 cái tên, toàn trường phía dưới lại 1 tràng vỗ tay nhiệt liệt. Đối với đám quý tộc này mà nói, Hồng y đại giáo chủ, một vị hoàng đế của cả 1 vương quốc, còn có cả 1 vị siêu cấp thiên tài sợ rằng trong lịch sử của Ngọc Lan đại lục cũng khó mà gặp được, đều là những nhân vật đáng để ngưỡng mộ."
"
Lâm Lôi đại sư?"
Ở lô giữa, Ngải Lệ Tư thoáng nhìn thấu qua cửa sổ pha lê, đáng tiếc tất cả những thứ mà nàng nhìn thấy chỉ là một lớp pha lê đen bóng.
Nhưng tại tầng thứ 3.
Lâm Lôi đã bắt gặp ánh mắt của Ngải Lệ Tư. Đó là một ánh mắt ẩn chứa thoáng mờ mịt ở trong đó ...
 

Bàn Long - Chương #109


Báo Lỗi Truyện
Chương 109/809