Chương 99: Những pho tượng quỉ dị


Ầm! Tử sương vụ đột nhiên bạo mở trở lại tới mấy trượng, hơn nữa còn cấp tốc lưu chuyển.
Ánh mắt Lâm Hiên hiện chút lo lắng, pháp lực không ngừng lưu chuyển, kiếm khí bắn ra mạnh thêm ba phần.
Phốc phốc….
Có điều kiếm khí chỉ như gió vào nhà trống. Tử vụ xoay tròn càng lúc càng nhanh. Chưa đầy một tuần trà thì một cơn lốc xoáy đã hiện ra. Rất nhanh một cỗ hấp lực đáng sợ kéo hắn về phía trung tâm lốc xoáy.
Hiện Lâm Hiên đã là tu sĩ Ngưng đan Kỳ nhưng dưới lực hút cực mạnh thì chỉ kiên trì được một thoáng.
"Thiếu chủ! "
Diệp Thanh Thành vô cùng sợ hãi nhưng không thể giúp gì. Trong mắt Liễu Quân Hào hiện vẻ vui mừng còn vẻ mặt Điền Tiểu Kiếm thì lạnh nhạt, không biết đang nghĩ gì.
Thượng cổ cấm chế này quá mức thần diệu khiến cho người ta hoảng sợ. Lâm Hiên đã chết, tiếp theo nên làm gì?
Khi ba người đang suy tính thì đột nhiên hắc quang toàn thân Mạc Mãng chợt lóe, hóa thành một đạo độn quang bay vào trong cơn lốc xoáy.
Hai lão hồ ly Diệp Liễu ngẩn ngơ. Nhưng ánh mắt Điền Tiểu Kiếm sáng lên nhìn vào cơn lốc xoáy đang không ngừng thu nhỏ. Chẳng lẽ….
Hắn hơi do dự một chút rồi cũng hóa thành độn quang bay tới. Lúc này lốc xoáy đã thu nhỏ cỡ miệng bát. Trên mặt Điền Tiểu Kiếm hiện lệ khí. Đầu vai rung lên, quỷ sương vụ từ thân thể bắn ra hóa thành hai quỷ trảo cực lớn, nắm lấy hai bên lốc xoáy dùng sức mà kéo ra.
Roẹt roẹt, lốc xoáy bị kéo rộng ra cỡ cái đấu. Điền Tiểu Kiếm mừng rỡ, không chút do dự bay vào!
Một thoáng sau lốc xoáy biến mất, trong động khôi phục lại sự tĩnh lặng, cấm chế trên đỉnh đầu cũng tự động tan đi.
Hai gia chủ liếc nhau, mơ hồ đoán được về cơn lốc cực kỳ cổ quái kia. Trên mặt lộ vẻ cực kỳ ảo não.
Chẳng qua ánh mắt xoay chuyển tới mấy vạn linh thạch trên mặt đất, toát ra vẻ tham lam.
"Liễu huynh, xem ra lần này chúng ta không hẳn là về tay không"
"Diệp huynh nói thế là sao? Vị biểu đệ kia của ngươi không phải đã vào lốc xoáy sao, ta xem thực lực hắn có chút bất phàm a! " Liễu Quân Hào hừ lạnh một tiếng. Khi nói đến hai chữ Biểu đệ thì lại cố ý nhấn mạnh châm chọc.
"Ha ha, cũng thế cả thôi, ngoại tôn của ngươi tuy có chậm hơn một chút nhưng không phải cũng vào sao? " Diệp Thanh Thành không hề e ngại châm chọc lại.
Lúc này hai lão hồ ly đều rõ ràng, Lâm Hiên và Điền Tiểu Kiếm là do đối phương mời đến giúp.
Lại giương cung bạt kiếm vài câu, da mặt hai người này đều vô cùng dày khó phân thắng bại. Liễu Quân Hào ho nhẹ một tiếng:
"Được rồi Diệp huynh, miệng lưỡi có lợi hại cũng vô ích, lần tầm bảo này biểu đệ của ta ngã xuống nhưng cũng may tinh thạch có rất nhiều, chúng ta chia đều chăng? "
"Được. Cứ theo ý của Liễu huynh" Diệp Thanh Thành mỉm cười gật đầu. Thực lực hai người kẻ tám lạng người nửa cân, muốn độc chiếm là không thể.
Hai lão hồ ly vừa giảng hòa thì Liễu Quân Hào mấy máy môi rồi cứng họng, trên mặt lộ vẻ sợ hãi. Nguồn truyện: TruyệnYY.com
"Liễu huynh, ngươi sao vậy?"
Diệp Thanh Thành quay đầu lại nhưng tay vỗ lên trên túi trữ vật. Đồng thời thân hình bắn đi thật nhanh.
Bùng! Một khối cự thạch bị Quỷ đầu đao đánh thành bột phấn mà cây Phi xoa cũng đánh về phía đối thủ.
"Vô sỉ!"
"Hạ lưu!"
Hai lão hồ ly đồng thanh mắng to. Nếu đã trở mặt, tự nhiên là giở toàn lực giết đối phương.
Ngay từ đầu hai người nào có ý định giảng hòa. Giết chết đối phương có thể độc chiếm tinh thạch, hơn nữa có thể giải được ân oán giữa hai gia tộc tranh bá Thanh Diệp Sơn suốt mấy trăm năm nay. Hai mắt Diệp Thanh Thành và Liễu Quan Hào đỏ như máu, đánh tới ngươi chết ta sống.
Lại nói về Lâm Hiên bị hút vào trong lốc xoáy, tuy cả kinh nhưng pháp lực trong cơ thể lưu chuyển đem Cửu Thiên Linh thuẫn mở ra. Chỉ thấy trước mắt là một vùng trắng xóa, sau đó trời đất như xoay chuyển.
Cảm giác này có chút quen thuộc nhưng rất nhanh tan biến. Lâm Hiên đem thần thức thả ra quan sát xung quanh.
Quả nhiên lốc xoáy không phải là cấm chế mà là Truyền Tống Trận. Lúc này hắn đang ở trong một cái hang rất lớn. Sau một lát vẻ mặt hắn trở nên cổ quái. Bên trong hang có rất nhiều pho tượng đá.
Lâm Hiên tiến lên tới trước một tượng đá cao cỡ hai thước, trông thô thiển như một đại hán uy vũ. Trên trán có con mắt thứ ba cùng chiếc sừng dài nửa tấc.
Yêu Tộc! Hơn nữa ít nhất là quái vật Hóa Hình Kỳ cấp bốn.
Tròng mắt Lâm Hiên hơi co rút lại.
Pho tượng bên trái lại là bộ dáng một nữ tu xinh đẹp. Điều chú ý là sau lưng có một đôi cánh đại bàng.
Ngoài ra còn không ít tượng yêu tộc Hóa Hình Kỳ cùng tu sĩ nhân tộc. Quan sát bộ dáng bất phàm, Lâm Hiên những người cũng là lão quái Nguyên Anh Kỳ.
Đếm đúng có mười bảy pho tượng. Lâm Hiên đứng tại chỗ lâm vào trầm mặc.
Đây thực sự là một phế khoáng mỏ sao? Là ai tạo ra những pho tượng nhân tộc và yêu tộc cùng một chỗ, nơi đây còn có bí mật gì…
Lâm Hiên một hồi lâu, không có manh mối thì nhất thời một thanh âm lãnh đạm truyền tới: "Đạo hữu đang ngạc nhiên là tượng nhân tộc cùng yêu tộc đặt cùng một chỗ sao? "
"Quả nhiên ngươi cũng theo vào" Lâm Hiên xoay người thản nhiên liếc nhìn yêu tu, dường như đã đoán trước.
"Ngươi đã sớm phát hiện Mạc mỗ? " Xà yêu thầm rúng động.
"Lời thừa, ngươi nghĩ có thể qua được thần thức của ta sao. Ngươi chủ động mạo hiểm tiến vào trong lốc xoáy, chẳng lẽ sớm biết đó là Cổ Truyền Tống Trận? " Lâm Hiên hỏi ngược lại một câu.
"Đạo hữu quả nhiên thông tuệ. Không sai, Mạc mỗ quả thật biết bí mật nơi này. Thế nào, ngươi có hứng thú hợp tác cùng ta chăng?"
"Hợp tác? " Lâm Hiên nheo mắt: "Đây là ý gì? "
"Rất đơn giản, bảo vật nơi đây chỉ mình ta hoặc đạo hữu rất khó lấy được. Nhưng nếu hai ta liên thủ thì cơ hội sẽ rất lớn." Trong mắt Mạc Mãng ẩn hiện tia xảo trá, thanh âm tràn ngập sự hấp dẫn.
"Ồ! Không phải đây chỉ là một phế quặng mỏ thời thượng cổ hay sao. Vừa rồi chúng ta đã bài trừ hai tầng cấm chế, chẳng lẽ còn có nguy hiểm khác? " Lâm Hiên có vẻ không tin.
"Đạo hữu có gì cứ nói thẳng, cần gì phải quanh co. Các hạ tuy tuổi trẻ nhưng kiến thức cũng bất phàm. Chẳng lẽ ngươi cho rằng đây chỉ là một phế quặng mỏ bình thường sao? "
"Ha ha, là Lâm Hiên lỡ lời. Vậy đạo hữu hãy nói xem, những pho tượng trước mắt là thế nào. Nếu cần liên thủ, tại hạ tự nhiên hợp tác cùng đạo hữu"
Lâm Hiên chưa trực tiếp đáp ứng nhưng Mạc Mãng vô cùng vui mừng, thần tình hưng phấn nói: "Nơi đây đúng là linh quặng từ thời thượng cổ, nhưng không bình thường mà là tiên quặng trong truyền thuyết"
"Tiên quặng?"
Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ kinh ngạc. Hắn xem qua nhiều điển tịch, tự nhiên biết không ít truyền thuyết về nó.
Có chữ Tiên đủ có thể thấy quặng mỏ này vô cùng bất phàm.
Tài liệu luyện khí bên trong ngoại trừ có vài loại nghịch thiên thì còn lại giá trị tuyệt không nhỏ.
Truyền thuyết từ thời cổ chỉ phát hiện được một vài mỏ tiên quặng mà thôi. Ngoại trừ ngàn năm trước, chính đạo tam đại phái liên thủ phát hiện được một mỏ quặng miễn cưỡng gọi là tiên quặng thì không xuất hiện lần thứ hai.
Nghe nói mỏ tiên quặng này đã khiến ba môn phái có quan hệ hảo hữu hơn vạn năm trở mặt thành thù, muốn tấn công lẫn nhau để độc chiếm mỏ tiên quặng đó.
Khi đó thực lực Bích Vân Sơn chưa mạnh như bây giờ. Ba môn phái có thể nói là ngang nhau, cho nên chỉ đấu võ mồm mà không hề động thủ. Sau này ba phái liên thủ quản lý tiên quặng, phân chia tài liệu công bằng mới tránh khỏi một hồi tinh phong huyết vũ.
Tam đại phái quan hệ hơn vạn năm nhưng thiếu chút nữa vì tiên quặng mà trở mặt. Có thể thấy được giá trị của nó khủng khiếp cỡ nào.
Thấy Lâm Hiên có vẻ động tâm Mạc Mãng liền vui vẻ, tính rèn sắt khi còn đang nóng: "Tiên quặng này đã có hơn trăm vạn năm, nghe nói là tiền bối Hóa Hình Kỳ yêu tộc chúng ta và tu sĩ nhân tộc Nguyên Anh Kỳ cùng phát hiện"
"Cùng phát hiện? " Lâm Hiên sửng sốt nhưng lập tức cười lạnh: "Lời này của đạo hữu chỉ e có không thật. Theo ta được biết, nhân tộc chúng ta cùng yêu tộc các ngươi quan hệ không mấy hảo hữu. Gặp mặt chưa đại chiến là may rồi, đời nào lại chịu liên thủ? "
"Ha ha. Các hạ không cần nghi ngờ, là do Mạc Mỗ nói lầm" Xà Yêu không tức giận mà mỉm cười giải thích: "Không phải là cùng phát hiện mà là đồng thời phát hiện"
"Đồng thời phát hiện? "
"Đúng vậy, tám tiền bối yêu tộc Hóa Hình Kỳ chúng ta cùng chín vị tu sĩ Nguyên Anh Kỳ nhân loại đồng thời tìm được tiên quặng này, sau đó liền xuất thủ…"
"Ồ? " Trên mặt Lâm Hiên lộ ra một tia ngưng trọng. Thần thông và pháp bảo của cổ tu sĩ có uy lực vượt xa hiện tại. Mà yêu thú Hóa Hình Kỳ thực nào có nhỏ. Như vậy có thể tưởng tượng ra trận đại chiến năm xưa phải khiến cho thiên địa biến sắc. Trong lòng phấn khích hắn hỏi một câu: "Kết quả cuối cùng như thế nào? "
"Kết quả? Các vị tiền bối sau này hóa thù thành bạn"
"Hóa thù thành bạn?" Trên mặt Lâm Hiên lộ vẻ cổ quái.
"Tại hạ biết rất khó cho người ta tin tưởng nhưng sự thật đúng là như vậy" Mạc Mãng cười khổ nói: "Chuyện cũ trước kia ta cũng chỉ biết qua vào Tàng bảo đồ"
"Tàng bảo đồ…" Lâm Hiên trầm ngâm, hắn nhớ trên ngọc giản hai gia chủ Diệp Liễu đem ra có hơn vạn hàng văn tự cổ quái, chẳng lẽ là ghi lại chuyện này?
"Ngươi nói tiếp đi" Lâm Hiên thản nhiên mở miệng.
"Kỳ thật cổ tu sĩ cùng tiền bối yêu tộc chúng ta cũng không muốn bắt tay giảng hòa nhưng thực lực hai bên ngang nhau, có đánh tiếp chỉ đồng quy vu tận.
Song phương kiêng kỵ lẫn nhau, liên thủ tính khai thác phân chia bảo vật thì tin tức chẳng biết vì sao lọt ra ngoài. Các đại thế lực cũng tham gia cướp đoạt. Trải qua một trường đại chiến các tiện bối đã đánh đuổi được cường địch.
Nguyên là hơn mười vị tiền bối này bắt tay chỉ là tạm thời. Nhưng sau khi liên thủ kháng địch thì hiềm khích tiêu tan, sinh ra hảo cảm, cuối cùng kết bái huynh đệ kim lan"
"Cái gì? " Lâm Hiên cả kinh nhưng lập tức bình tâm trở lại. Tuy nhân tộc là chủng tộc cấp cao khinh thường yêu tộc nhưng tám vị Hóa Hình Kỳ đã mở ra linh trí, không thua kém gì lão quái Nguyên Anh Kỳ. Các lão quái sống mấy trăm năm đứng đầu một phương, hành sự không theo lẽ thường.
Chắc chắn bọn họ đã kết nghĩa kim lan, như vậy có thể lý giải vì sao nơi đây có nhiều pho tượng nhân yêu hỗn tạp như thế.
Nếu như vậy động phủ của cổ tu sĩ nguy hiểm trùng trùng, Lâm Hiên gật đầu: "Nếu như thế ta và đạo hữu hợp tác mới là tốt nhất"
Mạc Mãng mừng rỡ vui vẻ nói: "Đạo hữu tuyệt sẽ không hối hận vì chọn lựa này. Hai ta chung sức hợp tác, đoạt được bảo vật sẽ phân chia đều, thế nào? "
"Rất tốt"
Một nhân một yêu vỗ tay tuyên thệ cười ha hả, thần thái rất thân thiết như trong nháy mắt, hai người trở thành huynh đệ. Chẳng qua có mấy phần thành ý thì trong lòng mỗi người mới biết.
"Việc này không nên chậm trễ, Lâm huynh, chúng ta mau đi tầm bảo"
"Được" Lâm huynh gật đầu có vẻ lơ đãng nói: "Đúng rồi Mạc huynh, tiểu đệ còn một chuyện muốn thỉnh giáo. "
"Hiền đệ cứ nói. "
"Trừ hai chúng ta thì còn người nào khác tiến nhập vào lốc xoáy không?" Ánh mắt Lâm Hiên nhìn thản nhiên nhìn thẳng vào mắt đối phương.
Mạc Mãng không tính nói thật nhưng không biết vì sao, dưới ánh mắt kia như có tà môn. Việc này cũng không quan trọng nên sau một lúc do dự, hắn thành thật trả lời.
"Hai lão giả kia thì không nhanh nhạy bằng nhưng tiểu tử diếm tu vị lại theo sát ta, tiến nhập vào".
Điền Tiểu Kiếm!
Trong lòng Lâm huynh rùng mình, tuy rằng đã đoán được nhưng vẫn nhíu mày. Thiếu chủ Cực Ma Động này quả nhiên có đảm lược.
"Sao vậy, Lâm huynh đang lo lắng tiểu tử kia chăng? Yên tâm, hắn không thể gây nguy hiểm với chúng ta."
"Ồ? " Lâm Hiên khôi phục thường sắc mở miệng: "Vậy là sao?"
"Tiểu tử tiến vào lốc xoáy chậm một bước. Hắn đành thi triển bí pháp nhưng không gian Truyền Tống Trận đã bị phá, căn bản là không thể truyền tống tới đây" Khóe miệng Mạc Mãng lộ ra một tia cười nhạt.
"Ồ, vậy đến nơi nào? "
"Điều này ra cũng không rõ. Có lẽ bị truyền tống xa hơn ngàn dặm, hoặc bị đưa đến địa phương nguy hiểm. Tóm lại là cửu tử nhất sinh, không thể cùng chúng ta đoạt bảo" Nói tới đây Mạc Mãng đắc ý cười to.
Xà yêu đoán cũng không sai.
Cùng lúc này cách Thanh Diệp Sơn khoảng mấy vạn dặm.
Sắc mặt Điền Tiểu Kiếm âm hàn đứng ở một nơi đầy băng tuyết. Không ngờ Truyền Tống Trận lại đưa hắn tới nơi Cực Bắc U Châu.
Hiện cách Thanh Diệp Sơn quá xa, trong thời gian ngắn có mọc cánh cũng không thể quay lại. Vất vả mới phát hiện tin tức U Minh Hàn Thiết nhưng lại thất bại trong gang tấc.
Đáng giận! Điền Tiểu Kiếm ngửa mặt lên trời hú vang, tiếng thét như sóng giận không ngừng lan truyền ra xa…
Tiếng nổ ầm ầm truyền đến, một ngọn núi tuyết cách đó không xa bị chấn sụp, thực lực tu sĩ Ngưng đan Kỳ thực không tầm thường a!
Có điều lúc này Điền Tiểu Kiếm đang trợn mắt. Thật là họa vô đơn chí, nhìn con quái điểu xấu xí đang bay về phía mình, vẻ mặt hắn âm trầm tới cực điểm.
Cả người Quái điểu trơn bóng không có lông, cánh như cánh dơi dài khoảng ba bốn trượng. Nhưng điều khiến người chú ý hơn cả là cái mỏ nhọn dài đến cả thước, bên cạnh miệng còn có răng nanh hung ác vô cùng.
Thi Biên Điểu!
Hung cầm cấp ba này nổi danh về sự hung mãnh. Tu sĩ Ngưng đan Kỳ gặp đều tránh lui, không ngờ lại gặp nó.
Không thể chạy! Thi Biên Điểu đã nhắm trúng con mồi thì đuổi không chết không dừng.
Trong mắt Điền Tiểu Kiếm hiện lệ quang đầu vai rung lên, một tầng quỷ sương vụ tràn ra bao lấy thân thể. Đồng thời tay vỗ vào túi trữ vật, đem Cổ Bảo mà Cực Ác Ma Tôn ban cho là Bạch Cốt thuẫn bài.
Thi Biên Điểu không chút nang núng, há mỏ phun ra một đoàn âm hỏa màu xanh lét. Điền Tiểu Kiếm hừ lạnh một tiếng đầu vai lay động, quỷ sương vụ này vặn vẹo một hồi, rất nhanh huyễn hóa ra vô số quái thú như Sư tửCọp beo trên lưng có mọc hai cánh, rống lên giận dữ đánh tới Thi Biên Điểu.
Linh quang đủ sắc giao nhau trên không, mặt đất bắt đầu chấn động…
Trong lúc Điền Tiểu Kiếm và hung cầm đánh đến thiên hôn địa ám thì Lâm Hiên và Mạc Mãng cũng bắt đầu tầm bảo.
Qua hang sâu hai người tiến vào một thông đạo hẹp và dài. Ở hai bên vách có khắc không ít vặn tự cổ quái.
Lâm Hiên nhíu mày đánh giá đem thả thần thức ra. Đây như là văn tự thời kỳ thượng cổ, có thể là để thiết lập cấm chế gì đó. Thông đạo dài chừng một dặm, rộng chỉ đủ cho hai người cùng đi mà thôi.
"Thực sự chỉ có đường này sao? " Lâm Hiên cười khổ quay đầu lại. "Những thông đạo quỉ dị thế này ta chưa từng thấy"
"Quả thật chỉ có một" Sắc mặt Mạc Mãng cũng không tốt, xuất ra một cái ngọc giản: "Đạo hữu nhìn xem thì biết"
Lâm Hiên vận chuyển pháp lực đến tay phải, một thanh quang hiện lên rồi mới tiếp nhận ngọc giản của đối phương.
Đối với sự cẩn thận của Lâm Hiên Mạc Mãng cũng không tỏ ý bất mãn. Hai người tuy đã tuyên thệ nhưng nếu Lâm Hiên coi hắn là thực bằng hữu thì mới là kỳ quái.
Lâm Hiên đem thần thức truyền vào. Một địa đồ hiện ra trong đầu, có những đường nhỏ như chỉ đỏ đánh dấu. Rất nhanh hắn xác định vị trí hiện tại, quả thật không có đường khác để đi.
Lâm Hiên từng xem qua họa đồ trong tay hai lão họ Diệp Liễu, nếu đối phương có sửa đổi thì hắn vẫn có thể nhận ra.
Hơn nữa đối phương muốn trở mặt thì hẳn cũng đợi sau khi tìm được bảo vật. Lâm Hiên cũng thừa dịp Mạc Mãng thả thần thức đánh giá thông đạo, lặng lẽ lấy một cái ngọc giản đem Yàng bảo đồ phục chế vào.
Hai người do dự chốc lát rồi sánh vai đi vào. Để phong ngừa Lâm Hiên đem Cửu Thiên Linh Thuẫn mở ra. Mạc Mãng thì cũng quát nhẹ, cả người phủ đầy một lớp vảy giáp đen bóng.
Hai người cẩn thận, đồng thời dụng toàn bộ thần thức thả ra. Linh lực trong cơ thể không ngừng lưu chuyển, cần gặp nguy hiểm là sẽ lập tức ứng phó.
A? Lâm Hiên đột nhiên dừng lại, phất tay thu một vật trên mặt đất vào tay.
Vật này to cỡ nắm tay, màu sắc chất liệu có vẻ giống như là kim loại Vàng nơi thế tục, bị một lớp bụi che phủ như đã ở nơi này rất lâu.
Thiên Niên Đồng Tinh! Lâm Hiên hưng phấn reo thầm trong bụng.
Tài liệu này đỉnh đỉnh đại danh ở Tu Tiên Giới dùng để luyện chế rất nhiều dạng pháp bảo.
Nếu ở nơi phường thị xuất ra vật này, thì ít nhất giá trị cả gần vạn linh thạch. Mà lúc này lại lăn lóc trên đất. Tuy vậy Lâm Hiên cũng không ngạc nhiên, nơi này chính là tiên quặng thì giá trị Thiên Niên Đồng Tinh không tính là bao. Lâm Hiên không nói gì thu vào túi trữ vật.
Trong mắt Mạc Mãng chợt lóe vẻ tham lam, định mở miệng nhưng lại thôi. Không nên vì một khối Đồng Tinh nhỏ nhỏ mà trở mặt.
Hai người tiếp tục đi tới chừng bảy tám bước lại có thêm một khối Đồng Tinh khác. Lâm Hiên nhặt lên thì nhíu mày, vẻ mặt trở nên trầm tư.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #99


Báo Lỗi Truyện
Chương 99/2668