Chương 2425 : Thiên Hà quận và Thụ Tiên Thành


"Hàn Long giới?"

Lâm Hiên hết sức mừng rỡ, trong lòng cũng âm thầm thở nhẹ ra một hơi. Phá Giới Châu quả nhiên thần diệu vô cùng, đúng là không phải truyền tống ngẫu nhiên, chỉ cần trước đó động một ít tay chân lúc bố trí trận pháp phụ trợ là có thể truyền tống quay lại giới diện mình đã ly khai.

Cho nên Lâm Hiên mặc dù cũng biết rõ địa điểm truyền tống lần này, nhưng nói đi cũng phải nói lại, sự tình trong tu tiên giới ai dám khẳng định mười phần đây?

Sai một ly đi một dặm, Linh giới có nhiều tiểu giới diện như vậy, trong lòng Lâm Hiên đúng là sợ truyền tống phạm phải sai lầm. Nhưng cũng may, xem ra hết thảy lo lắng của mình hoàn toàn là dư thừa rồi, rốt cuộc mình vẫn là bình an quay về Hàn Long giới. Tuy hắn chưa từng nghe nói đến địa danh này, nhưng cũng đâu có sao, Lâm Hiên đương nhiên biết diện tích Hàn Long giới rộng lớn, đại bộ phận địa phương làm sao có thể biết hết được. Tóm lại chỉ cần trở về Hàn Long Giới là tốt rồi.

Mọi chuyện đã hoàn toàn thông suốt, khóe miệng Lâm Hiên lộ rõ vẻ tươi cười. Sau đó hơn mười đạo thanh mang vô thanh vô tức từ trong tay áo hắn bắn ra, nhanh như chớp xẹt chui vào đỉnh đầu những tu sĩ kia.

Rầm rầm rầm…, toàn bộ Tu tiên giả ở đây đều xoay người ngã quỵ xuống. Tuy nhiên hơi thở vẫn hoàn toàn bình thường, bọn chúng chỉ là ngất đi một chút mà thôi.

Ánh mắt Lâm Hiên nhìn về phía một thiếu niên hai mươi mấy tuổi, đây chính là một trong hai tên gia hỏa đánh nhau sống chết khi nãy.

"Sao? Ngươi không nhìn lầm đấy chứ, thân thể kẻ này thật sự thích hợp đối với ngươi?" Lâm Hiên bình thản mở miệng, những trong lời nói lại có vài phần kỳ quái.

"Đúng vậy. Lão nô tuyệt không nhìn lầm, kẻ này thân mang Cửu Linh kiếm thể, vừa vặn thỏa mãn điều kiện để ta đoạt xá." Một giọng nói có chút hưng phấn từ trong tay áo truyền ra.

Sau đó linh quang lóe lên, một bình ngọc xuất hiện trước mắt, "Bành" một tiếng truyền vào tai, nắp bình bật ra, một đoàn hắc khí từ bên trong chen chúc tuôn ra, cuồn cuộn xoay chuyển một hồi rồi biến thành một mặt quỷ dữ tợn.

Không cần phải nói, đây đương nhiên là Thiên Quỷ Thượng Nhân.

Vốn là trước khi ly khai Ma giới, Lâm Hiên đã thủ tín chuẩn bị giải trừ khế ước chủ tớ cùng lão, nhưng không ngờ lão lại không muốn như vậy. Quả thực điều này khiến cho Lâm Hiên kinh ngạc một hồi, sau đó Thiên Quỷ Thượng Nhân mới chậm rãi giải thích, thì ra lão hi vọng cùng Lâm Hiên đến Linh giới.

Yêu cầu này đối với Lâm Hiên đúng là không đáng nhắc tới, nhưng thực sự làm hắn kinh ngạc, tự nhiên muốn truy vấn một phen. Sau đó Thiên Quỷ Thượng Nhân mới thổ lộ ngọn nguồn, thì ra lão vốn cũng là Tu tiên giả nhân loại dưới Nhân giới, chỉ có điều về sau lại phi thăng đến Ma giới.

Mặc dù trải qua Ma khí quán thể, hóa thân thành cổ ma, nhưng lão vẫn một mực hoài niệm về thân phận Nhân tộc trước kia.

Lâm Hiên nghe đến đó cũng âm thầm thở dài, sau đó trực tiếp nói ra phỏng đoán: "Ngươi muốn theo ta hồi Linh giới hẳn là còn muốn trở lại thân thể nhân loại Tu tiên giả?"

"Chủ nhân nói không sai. Lão nô xác thực có ý định như vậy." Thiên Quỷ Thượng Nhân không do dự chút nào đáp.

"Có ý định, nhưng mà có thể sao?"

"Không có gì là không thể. Bình thường, một khi đã được Ma khí quán thể thì không có khả năng tiêu trừ ma khí ra khỏi cơ thể, nó sẽ luôn song hành cùng tính mạng và pháp lực. Tuy nhiên nhân họa đắc phúc, lão nô tu luyện công pháp đặc thù, hơn nữa thân thể đã bị phá huỷ, Nguyên Anh và hồn phách trải qua nhiều năm như vậy đều suy yếu đi rất nhiều. Với tình cảnh lão nô hiện tại, ma khí trước kia mười thành thì giờ chỉ còn lại có một thành mà thôi, bây giờ ta đoạt xá một cỗ thân thể khác dĩ nhiên là có thể một lần nữa trở lại thân thể nhân loại rồi."

"Thì ra là thế." 

Lâm Hiên lấy tay chống cằm, trên mặt lộ ra vài phần do dự, theo lời nói của đối phương đúng là có nhiều khả năng làm được như vậy.

"Thôi được. Ngươi đã muốn một lần nữa trở thành nhân loại Tu tiên giả thì Lâm mỗ sẽ thỏa mãn nguyện vọng này của ngươi."

"Đa tạ chủ nhân." Thiên Quỷ Thượng Nhân đại hỉ, lựa chọn trở thành cổ ma vẫn là một khuyết điểm trong lòng của lão, hôm nay một lần nữa có cơ hội trở về thân thể con người nên đương nhiên lão rất vui mừng.

"Ha ha, chỉ là tiện tay mà thôi."

Thực lực Thiên Quỷ Thượng Nhân trong mắt Lâm Hiên hôm nay tự nhiên không có điểm gì đặc biệt hơn người. Nhưng tri thức của lão lại hết sức phong phú, lại là người sành sỏi ở Ma giới, đã giúp mình bớt đi không ít khó khăn.

Vì vậy Lâm Hiên mới mang theo lão trở lại Linh giới. Vốn là Lâm Hiên chuẩn bị vì lão tìm kiếm một cỗ thân thể phù hợp để đoạt xá, nào biết được vận khí của lão cũng không tệ, vừa tới đã gặp được một cỗ thân thể vừa ý.

Tiểu tử trước mắt này chỉ là Linh Động hậu kỳ mà thôi, trong mắt Lâm Hiên cũng chẳng khác nào con sâu cái kiến, song thiên phú lại có chút không tệ, không ngờ lại là Cửu Linh kiếm thể. Hơn nữa điều trùng hợp nhất chính là thiên phú như vậy lại vừa vặn thích hợp cho Thiên Quỷ Thượng Nhân đoạt xá. Đã như vầy còn có khách khí gì nữa, tiểu tử này đụng phải hai chủ tớ mình thì coi như hắn xui xẻo rồi.

Đương nhiên, Thiên Quỷ Thượng Nhân không đoạt xá ở chỗ này, gương mặt quỷ liền hóa thành một đạo kinh hồng cuốn thiếu niên không may kia bay về phía chân trời.

Một tháng sau, tại một ngọn núi lớn.

Lâm Hiên đang chắp hai tay sau lưng đứng trên đỉnh núi, hai mắt nhìn về phía xa xa. Đột nhiên, thanh âm ầm ầm truyền vào lỗ tai, đại môn động phủ phía sau hắn không chút dấu hiệu nào bỗng nhiên mở ra.

Sau đó một người trẻ tuổi từ bên trong đi ra, nhìn chỉ hơn hai mươi tuổi, tu vi rất thấp, vẹn vẹn chỉ là Linh Động kỳ mà thôi. Hắn vừa xuất hiện đã ôm quyền thi lễ một cái sau lưng Lâm Hiên: "Đa tạ chủ nhân đã tìm kiếm linh địa, lại hộ pháp để ta đoạt xá, đại ân đại đức của người Thiên Quỷ không biết trả sao cho hết."

"Đã thành công rồi hả? Lâm mỗ chỉ thực hiện lời hứa mà thôi, đây cũng là chuyện nhỏ, không đáng nhắc đến." Lâm Hiên mỉm cười nói tiếp: "Ngược lại đạo hữu đã thuận lợi đoạt xá, trùng hoạch lại thân thể. Thật sự rất đáng mừng.”

"Đều là nhờ hồng phúc của chủ nhân."

Vẻ mặt Thiên Quỷ Thượng Nhân tươi cười nói, tuy tu vi hôm nay của lão chỉ là Linh Động kỳ nhưng dù sao tu luyện một lần nữa cũng dễ dàng hơn rất nhiều, sẽ không gặp phải bình cảnh, làm chơi ăn thật. Tốc độ tu luyện so với bình thường còn nhanh hơn gấp trăm ngàn lần, chỉ cần tối đa mấy trăm năm là tu vi của lão có thể khôi phục lại như cũ, hơn nữa không phải thân thể cổ ma mà là thân phận tu sĩ nhân loại rồi.

Tất cả mọi sự có thể được như vậy là nhờ Lâm Hiên đã ban ân, ở sâu trong nội tâm lão làm sao có thể không cảm tạ cho được. Đây cũng là lý do vì sao mặc dù Lâm Hiên hết lòng tuân thủ hứa hẹn, đã giải trừ trói buộc chủ tớ cho lão, nhưng lão vẫn tự xưng là “lão nô” như trước.

Lâm Hiên cười cười, lơ đễnh khoát tay áo một cái: "Đạo hữu không cần như thế, ta và ngươi sau này còn gặp lại."

Lâm Hiên vừa dứt lời, thanh mang toàn thân hắn đại phóng, hóa thành một đạo kinh hồng bay về phương xa nơi chân trời.

Mấy ngày sau, Lâm Hiên đi tới một tòa thành trì Tu tiên giả.

Đại thành này vô cùng hùng vĩ, tuy nhiên lại không có cấm chế cấm không. Chỉ thấy vô số độn quang đủ mọi màu sắc đang bay ra bay vào trên không trung, làm cho thành này lại càng thêm vẻ phồn hoa náo nhiệt.

"Đây hẳn là là Thụ Tiên Thành rồi." Độn quang của Lâm Hiên dừng lại một chút, tên thành này và phương vị chính là do mấy ngày trước hắn nghe từ miệng vài tên tán tu. Ngoài ra từ lời nói của bọn chúng, Lâm Hiên còn biết được nơi này chính là Thiên Hà quận.

Dù sao Lâm Hiên đã ở Hàn Long giới mấy trăm năm, đối với tình huống giới diện này không thể nhất thanh nhị sở nhưng hắn vẫn biết sơ lược. Là một trong những giới diện cấp cao nhất Linh giới, diện tích Hàn Long giới rộng lớn vô cùng. Toàn bộ Hàn Long giới do chín chín tám mươi mốt quận phủ tạo thành, mà mỗi quận phủ lại bị phân làm hàng trăm hàng ngàn quốc gia phàm nhân.

Tuy Thiên Hà quận không dám nói là môn phái tu tiên phồn thịnh nhất, nhưng tuyệt đối là nổi tiếng nhất. Trong truyền thuyết, phủ đệ của Hoa Hoa Công Tử đệ nhất Linh giới Hàn Long Chân Nhân thiết lập chính tại Thiên Hà quận.

Đương nhiên, cụ thể ở nơi nào thì ngoại trừ số ít đại năng đỉnh cấp ra, còn lại không ai biết được. Nhưng bất kể như thế nào, cho dù chỉ là truyền thuyết thì cũng đủ để uy danh Thiên Hà quận truyền xa.

Hàn Long Chân Nhân... Nếu có thể thì Lâm Hiên rất muốn đi bái phỏng một phen. Thứ nhất là đến cảm tạ lão đã tặng Phân Thần đan cho hắn, thứ hai là giao hảo cùng một Đại năng đỉnh cấp như vậy, chỗ tốt không cần nói cũng biết.

Hơn nữa, nếu so với lão quái vật Độ Kiếp kỳ khác thì giọng điệu Hàn Long Chân Nhân lại không hề kênh kiệu chút nào, rất đáng làm bằng hữu tương giao.

Tuy nhiên hôm nay khẳng định không nên tìm tới phủ đệ của lão. Thứ nhất, nói không chừng Hàn Long Chân Nhân vẫn còn Ma giới, thứ hai, tuy lần trước gặp nhau, Hàn Long Chân Nhân tặng cho mình một ngọc bội với tư cách tín vật, nhưng lão đã quên nói cho mình địa điểm cụ thể của động phủ ở đâu. Điểm này khiến Lâm Hiên dở khóc dở cười, cho dù hắn muốn đến bái phỏng cũng tìm không biết đi đâu mà tìm.

Hay là trước tiên cứ trở về Vân Ẩn Tông đã!

Tuy với thực lực của hắn hôm nay đã không cần dựa vào Vân Ẩn Tông che chở, nhưng dù sao hiện giờ hắn cũng không biết nên đi đâu. Huống chi tông môn đối đãi với mình không tệ, trở về làm Thái Thượng Trưởng Lão xem ra cũng là một lựa chọn không tồi chút nào.

Mặc dù nghĩ như vậy không sai, những chẳng qua chỗ hắn hiện nay cách tổng đà Vân Ẩn Tông quá xa. Đâu chỉ là nghìn vạn dặm, nếu Lâm Hiên muốn bay trở về, mặc dù dùng độn tốc của hắn vô cùng nhanh chóng, nhưng không mất mấy năm thì cũng đừng nghĩ là sẽ về tới nơi. Lâm Hiên đương nhiên sẽ không ngu ngốc đi làm như vậy. Phải biết rằng, giao diện đỉnh cấp tại Linh giới hoàn toàn khác biệt so với Nhân giới, chỉ cần là thành trì hơi lớn một chút là đã có thể thiết lập được truyền tống trận cự ly siêu xa.

Đương nhiên, mỗi lần truyền tống đều tiêu hao một lượng tinh thạch khổng lồ. Hơn nữa thành trì đó còn phải có lợi nhuận một chút chứ, cho nên giá một lần truyền tống quả là một con số xa xỉ, không phải tùy tiện bất kỳ một Tu tiên giả nào cũng có thể bỏ ra nổi.

Tuy nhiên Lâm Hiên lại không hề quan tâm tới vấn đề này. Với thân gia của hắn thì từng ấy tinh thạch cũng chỉ là mưa bụi mà thôi. Vốn dĩ hầu bao của Lâm Hiên đã hơn tồn tại cùng giai nhiều lần, hơn nữa lần này tới Ma giới hắn còn thu hoạch được không ít, thân gia lại càng không như bình thường. Lại còn kế thừa di bảo của một vị Thánh Tổ, tuy vẫn không thể so sánh với lão quái vật Độ Kiếp kỳ nhưng dùng tiêu chuẩn tu sĩ bình thường để cân nhắc thì quả thực hắn quá giàu có.

Lâm Hiên không chút khó khăn trắc trở tiến vào Thụ Tiên Thành, Tu tiên giả bên trong thật đúng là nhiều. Lâm Hiên đã đi qua vô số thành trì nhưng rất ít có nơi nào phồn hoa như vậy. Đã như thế thì mình cứ dạo chơi một lát để mở mang tầm mắt, dù sao bây giờ đã quay trở lại Linh giới, trước mắt cũng chả có việc gì cấp bách cả. Sau đó Lâm Hiên tùy tiện kéo một gã Tu tiên giả cấp thấp hỏi về phường thị trong thành rồi trực tiếp bay đến đó.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #963


Báo Lỗi Truyện
Chương 963/2668