Chương 2413 : Đấu pháp kịch liệt


Khí lực quá lớn!
Trong lòng Lâm Hiên cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi. Nhưng khóe miệng hắn rất nhanh nở ra nụ cười lạnh, uy lực của Sơn Nhạc Kim Ô Đồ không chỉ đơn giản có vậy.
Ngọn núi chỉ là phụ, chỗ đáng sợ nhất của Thông Thiên Linh Bảo này mới chính là bầy Kim ô.
Lâm Hiên nâng hai tay lên, hàng loạt pháp ấn huyền diệu từ trong bàn tay hắn bay ra rồi chui vào bảo vật, một thoáng sau tiếng chim hót huyên náo đã vang lên khắp nơi, vô số hỏa điểu bằng nắm tay từ chín ngọn núi bay ra.
Những hỏa điểu này có lông vũ màu vàng, dưới thân thể chúng là ba chân, thậm chí hỏa diễm toàn thân cũng đều là màu vàng, chúng từ trên các ngọn núi điên cuồng lao xuống.
Hắc bào thiếu niên nhíu mày, tuy rằng chúng không phải là Tam Túc Kim Ô chân chính, nhưng cũng cực kỳ khó chơi khiến gã không dám sơ ý chút nào.
Rống!
Gã giận dữ gào thét, ma vụ trước người bỗng nhiên cuồn cuộn xoay chuyển, sau đó hai tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, một đầu Quỷ hỏa khổng lồ hiện ra từ trong ma vụ. Nó vừa xuất hiện đã không ngừng phun ra những chiếc đầu lâu màu xanh cực lớn.
Lâm Hiên thở dài, thật sự là lão quái vật trước mắt này có thần thông vô cùng quỷ dị. Nhưng không vì thế mà hắn cảm thấy sợ hãi, tiếp theo hai tay hắn nắm lại rồi sử dụng thần niệm điều khiển hàng trăm con Kim ô hung dữ lao tới.
Những chiếc đầu lâu này vừa thấy bầy Kim ô đánh tới, trong hốc mắt trống rỗng của chúng liền lóe lên ánh sáng màu đỏ, vô số ma trơi xanh biếc từ trong miệng của nó điên cuồng bay ra.
Bầy Kim ô cũng không tỏ ra yếu thế, chúng kêu lên những âm thanh giận dữ rồi vội xòe đôi cánh ra. Chỉ một thoáng sau thì xung quanh đã xuất hiện hỏa diễm dày đặc, mặc dù mỗi một đoàn hỏa diễm đều chỉ bằng nắm tay nhưng vô cùng chói mắt, do số lượng của chúng rất nhiều nên cảm thấy cực kỳ diễm lệ.
Rất nhanh, hai loại hỏa diễm đã điên cuồng lao vào nhau, ma trơi màu xanh biếc nhìn cực kỳ hung mãnh nhưng gặp phải kim ô chi hỏa phía trước lại giống như gặp phải thiên địch nên chúng vội vàng chạy trốn
Đáng giận!
Sắc mặt của Hắc bào thiếu niên trở nên tái nhợt, gã hét lên một tiếng, tiếp theo gã đưa tay ra vỗ đằng sau gáy, từ trong mỗm gã phun ra một ngụm máu tươi rồi dung nhập vào trong Ma vụ trước người.
Xoẹt xẹt…âm thanh bén nhọn truyền vào bên tai, Ma vụ đã lan ra bốn phía bên ngoài, sau đó có thêm rất nhiều khô lâu từ bên trong bay ra, chúng khác với đám khô lâu lúc trước, những khô lâu này có màu đỏ như máu, hơn nữa trên trán bọn chúng còn có đôi sừng trâu cực lớn, nhìn vào trông hung lệ dị thường. Số lượng bọn chúng cũng không nhiều, đếm qua chỉ khoảng hơn mười tên.
Mà lúc này, bầy Kim ô phun ra hỏa diễm đã đánh đến trước mặt. Những khô lâu này muốn tránh cũng không kịp, rất nhanh bị hỏa diễm màu vàng bao phủ khiến chúng bay tán loạn trong ngọn lửa.
Nhưng gương mặt Lâm Hiên không xuất hiện vẻ vui mừng, lông mày hắn đã từ từ nhăn lại.
Quả nhiên là từng đoàn hắc khí từ trong miệng khô lâu bay ra không hề đơn giản như vậy. Ban đầu chúng còn chưa biểu hiện ra vẻ bất thường, nhưng rất nhanh sau đó hỏa diễm màu vàng đã bị chúng khống chế rồi hoàn toàn tắt ngấm.
Đột nhiên ma quang đại phóng, mấy chục khô lâu đã hợp lại rồi trước mắt đã xuất hiện một quái vật khổng lồ đáng sợ.
Tuy con quái vật đó chỉ là một bộ xương nhưng nó lại cao tới vài chục trượng, vẻ bên ngoài của nó không chỉ to lớn dị thường mà xương cốt còn trong suốt như ngọc, xung quanh chiếc đầu lâu to lớn quỷ dị của nó còn xuất hiện ra tám chiếc đầu lâu nhỏ .
Quái vật chín đầu!
Con quái vật này vừa hiện thân liền đã ngay lập tức đấm vào lồng ngực, từ trong miệng phun ra Ma hỏa xanh lè, có phần giống với ngọn lửa ma trơi nhưng uy lực lại khác biệt hoàn toàn.
Trên gương mặt của bầy Tam Túc Kim Ô hiện lên vẻ sợ hãi, chúng không dám trực tiếp đối đầu mà chạy trốn khắp nơi.
Đáng ghét!
Tất nhiên là Lâm Hiên sẽ không chấp nhận như vậy, hắn nâng tay phải lên rồi đánh ra vài đạo Pháp quyết.
Bầy Tam Túc Kim Ô đang chạy trốn tán loạn kia giống như bị triệu hồi lại, chúng ngoan ngoãn bay trở về rồi chui toàn bộ vào trong bức tranh.
Sau đó, "PHỐC" một tiếng, một con Kim ô khổng lồ dài hơn mười trượng dang hai cánh từ trong bức tranh bay ra, toàn thân nó được bao phủ bởi tầng hỏa diễm cực kỳ chói mắt, lúc này nó không còn sợ hãi nữa mà lao đến tấn công địch thủ.
Trên đường nó bay đi vang lên những âm thanh giận dữ như muốn xé xác đối phương, ngọn lửa trên người thoáng cái đã tăng vọt lên, hóa thành một quang cầu màu vàng cực lớn bao phủ toàn bộ lên thân hình con Kim ô, trông như thiên thạch đang lao xuống đất.
Đồng tử của Hắc bào thiếu niên hơi co lại, nhưng chưa thấy gã có hành động gì, chín đầu khô lâu ngay lập tức lóe lên ma quang, bộ xương cốt to lớn có động tác như "ngồi trên ngựa", hai tay của nó lập tức đẩy lên phía trước, theo động tác của nó, một quầng sáng trắng bệch xuất hiện rồi che chắn ở phía trước, màn sáng nhìn có vẻ như vô cùng kiên cố, hiển nhiên là có lực phòng ngự rất mạnh.
Oanh!
Một khắc sau thì quang cầu do Kim ô biến thành đã đánh tới.
Toàn bộ không gian dường như đều bị run rẩy, một màn tiếp theo đã xảy ra vượt qua dự đoán, tuy quầng sáng trông có vẻ kiên cố nhưng không thể chống đỡ được quang cầu, nó rất nhanh đã bị vỡ vụn hoàn toàn.
Sau đó, chín đầu Cốt ma bị đánh trúng, mặc dù xương cốt của nó cực kỳ cứng rắn nhưng một kích của Kim ô kích này thực sự có uy lực quá lớn. Nguồn: http://truyenyy.com
Bị đánh một đòn mạnh mẽ như thế, tuy nó không bị diệt trừ nhưng cũng khó tránh khỏi bị trọng thương. Sau đó, quang cầu màu vàng thu lại, thân hình của Kim ô lại một lần nữa hiện ra trong tầm mắt.
Trong khi khóe miêng Lâm Hiên lộ ra vẻ mỉm cười thì gương mặt Cổ ma cực kỳ khó coi, tất nhiên là thần sắc của Kim ô thần sắc cũng có chút uể oải, dù sao đánh ra một kích kia cũng khiên nó tiêu hao quá nhiều pháp lực.
Lâm Hiên nâng tay phải lên như chuẩn bị tiếp tục tiến hành công kích, nhưng mà vào thời khắc này đã xảy ra sự tình ngoài dự đoán, đột nhiên Hắc bào thiếu niên đưa hai tay ôm đầu, trên gương mặt hắn lộ ra vẻ cực kỳ thống khổ. Mặc dù Lâm Hiên kinh ngạc nhưng hắn vẫn không bỏ tay xuống.
Gương mặt của Cổ ma trở nên vặn vẹo, sắc mặt khó coi vô cùng, trong miệng gã vang lên âm thanh kỳ quái: "Do đi sai một nước làm thua cả bàn cờ, bản tôn đã quá xem thường hai tiểu gia hỏa các ngươi, không ngờ một hóa thân khác của ta cũng bị diệt trừ..."
"Một hóa thân khác cũng đã vẫn lạc?" Lâm Hiên nghe thấy thì thần sắc khẽ động, mơ hồ như hiểu được chuyện gì, không cần phải nói, tất nhiên là do Điền Tiểu Kiếm làm được chuyện tốt rồi.
"Hừ, quả nhiên là lúc trước tên Điền Tiểu Kiếm còn ẩn dấu thực lực."
Lâm Hiên thì thào tự nói, trên mặt cũng không xuất hiện vẻ bất ngờ. Người hiểu rõ nhất ngươi thì vĩnh viễn là đối thủ, cũng giống như Điền Tiểu Kiếm tin tưởng mười phần đối với Lâm Hiên, cho rằng hắn có đối mặt với cường địch nào đi chăng nữa thì cũng khó có khả năng bị giết dễ dàng. Ngược lại trong lòng Lâm Hiên cũng nghĩ như vậy, hắn cho rằng Điền hiền cực kỳ lợi hại, cho dù chính mình có đủ các loại kỳ ngộ thì hắn cũng có thể đuổi kịp được, thần thông lại càng không phải bình thường. Đối phương chính là một cỗ hóa thân thì làm sao có thể thua được. Quả nhiên là tiểu tử kia giả heo ăn thịt hổ, tính trước rồi mới làm sau.
Ngược lại thì bản thân mình đã quá nóng vộ nên bị hắn tính toán.
Trong lòng Lâm Hiên thở dài, lúc này Điền Tiểu Kiếm không ở đây thì chính mình phải chịu đựng cơn tức giận điên cuồng của tên Hắc bào thiếu niên này rồi.
Mặc dù trong nội tâm nghĩ như vậy nhưng trên mặt Lâm Hiên lại không lộ ra vẻ sợ hãi, có lẽ bởi vì hắn biết đối phương đã phân ra hai cái hóa thân nên cũng không còn trở nên đáng sợ nữa.
Bản thân mình có thể ứng phó với hắn!
Lâm Hiên nghĩ như vậy, nhưng sau một khắc thì Hắc bào thiếu niên đã ngẩng đầu lên, trên mặt gã lộ ra vẻ dữ tợn dị thường.
"Ban đầu ta muốn chậm rãi đem cấm chế giải trừ, nhưng xem ra bây giờ ta đành phải dùng một ít thủ đoạn rồi. Tuy làm như vậy sẽ tổn hao rất nhiều nguyên khí, nhưng không có vấn đề gì. Trước tiên ta diệt trừ ngươi cùng Điền tiểu tử, sau này sẽ nghĩ ra biện pháp khôi phục sau."
Lời còn chưa dứt, Hắc bào thiếu niên đã nâng hai tay lên, từ trong tay gã bay ra pháp hàng loạt pháp ấn huyền diệu dị thường, chúng vội dung hợp với ma khí hỗn hợp phía trước rồi hóa thành một mặt quỷ cực kỳ dữ tợn, sau đó nó bay ngược trở lại trong cơ thể của hắn.
"A!"
Từ miệng gã phát ra tiếng gầm rú thê lương quái dị, toàn thân Cổ ma run rẩy, khuôn mặt gã trở nên vặn vẹo, giống như đang phải chịu đựng gian khổ khủng khiếp.
Lâm Hiên đột nhiên biến sắc, đối phương đang cắn nuốt hóa thân của Thiên Nguyên Thánh Tổ để đạt được sức mạnh giải trừ cấm chế trong cơ thể.
Lâm Hiên làm sao có thể để cho hắn được toại nguyện, một khi hắn đã không còn cấm chế trói buộc thì chính mình tuyệt đối không thể đối phó được.
Trong lòng Lâm Hiên trở nên khẩn trương, ngay lập tức hắn vận dụng Cửu Cung Tu Du Kiếm phát ra đại thần uy rồi chém điên cuồng lên những cốt mâu khiến chúng bay tán loạn.
Lâm Hiên trở nên mừng rỡ, hắn đưa một ngón tay điểm về phía trước, linh quang của Cửu Cung Tu Du Kiếm đại phóng, nó giống như một giải lụa trảm lên người Cổ ma.
Nhưng như vậy còn khiến Lâm Hiên cảm thấy chưa đủ, hắn đưa tay phải ra, một thanh đoản kiếm dài hơn thước đã xuất hiện ở trong lòng bàn tay. Lâm Hiên duỗi thẳng tay nắm chặt lại, sau đó hắn hít sâu một hơi rồi đem pháp lực toàn thân truyền vào.
Sau một thoáng thì lệ mang nổi lên, tiên kiếm từ trong tay Lâm Hiên đã xuất hiện một cỗ linh khí bàng bạc lao ầm ầm ra ngoài bốn phía. Trên không trung hiện ra ảo ảnh của Tứ linh, sau đó nhanh chóng trở nên rõ ràng rồi giương nanh múa vuốt xông về địch thủ phía trước mà đánh tới.
Chỉ là Lâm Hiên cảm thấy Cửu Cung Tu Du Kiếm vẫn còn chưa đủ, vì vậy hắn triệu hồi ra Phệ Linh Kiếm rồi dốc toàn lực đánh ra một kích như muốn chém giết cường địch.
Tuy tính chất của Tứ linh tính khác nhau nhưng cùng liên thủ thì uy lực của nó lại làm cho người khác phải líu lưỡi, hơn nữa còn có Cửu Cung Tu Du Kiếm phụ trợ, Lâm Hiên tin tưởng rằng đối phương không chết cũng sẽ phải lột một tầng da.
Đối mặt với thế tấn công điên cuồng như vậy làm Cổ ma không thể né tránh, chỉ thấy gã ngẩng đầu lên, trên gương mặt gã tràn đầy vẻ dữ tợn, gã khẽ múa tay, từ trong thân thể của gã ra ngoài đã xuất hiện vô số ma vụ rồi bao phủ lên phạm vi hơn mười trượng.
Sau một khắc, Cửu Cung Tu Du Kiếm cùng ảo ảnh của tứ linh đã ầm ầm đánh đến. Chúng hung hăng lien tiếp đánh thẳng vào ma vụ.
Oanh!
Một tiếng nổ lớn vang lên to đến mức có thể dùng từ "kinh thiên động địa" để hình dung, Ma vụ nhanh chóng trở nên cuồn cuộn, nhưng lại không thấy rõ tình trạng bên trong ra sao, đừng nói là sử dụng thần thức, mà lúc này cho dù có là Thiên Phượng Thần Mục cũng mất đi hiệu quả.
Chẳng lẽ...
Sắc mặt Lâm Hiên càng trở nên khó coi.
Vụ nổ cũng không chấm dứt luôn mà còn giằng co suốt thời gian một chén trà.
Vèo...
Cửu Cung Tu Du Kiếm của Lâm Hiên bay ngược trở về, ảo ảnh tứ linh cũng hóa thành hư vô, nhưng Ma vụ thì vẫn hoàn hảo như lúc ban đầu.
Ầm ầm, Ma vụ chỉ cuồn cuộn trong chốc lại rồi cuối cùng cũng thu vào, thân ảnh Cổ ma bên trong lại xuất hiện trước mắt.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #951


Báo Lỗi Truyện
Chương 951/2668