Chương 2303+2204: Tiến giai Động Huyền hậu k


Nơi này linh khí nồng đậm, lại là nơi hoang vắng rất thích hợp bế quan khổ tu, Lâm Hiên quyết định ở lại nơi này, tu luyện tới Động Huyền hậu kỳ mới xuất quan. Hắn giám nghĩ như vậy cũng vì đan dược hắn mang theo thực sự không ít, dư sức cho hắn tu luyện tới hậu kỳ
Sau khi để Ngân sí Thi Vương vốn đã thụ thương sang thạch thất bên cạnh, cấp cho một loạt âm linh thạch trợ giúp nó trị thương, lại dùng nửa năm ở mật thất chiết xuất toàn bộ phế đan trên người thành đan dược lấy thượng phẩm chiếm đa số, thậm chí không ít cực phẩm, Lâm Hiên mới chính thức đóng cửa động phủ, trường kỳ khổ tu
Tu tiên không tuế nguyệt. Sau hơn 30 năm chỉ làm hai việc phục dụng đan dược và luyện hóa, cuối cùng chủ nguyên anh cũng đã đối mặt với bình cảnh. Lâm Hiên không hề nghỉ ngơi, bắt đầu điều khiển linh lực chuẩn bị trùng quan
Lâm Hiên vận công theo Mặc Nguyệt Thiên vu bí quyết, là hành động chuẩn bị đột phá cuối cùng. Sau ba ngày, Lâm Hiên chậm rãi mở mắt, từ bình ngọc đang lơ lửng trước mắt tự động bay ra ba hạt đan dược trắng muốt như ngọc. Đây là một loại cực phẩm đan dùng để gia tăng pháp lực cho Động Huyền kỳ, nếu là lúc bình thường hắn cùng lắm cũng chỉ giám dùng 2 hạt, nhưng lúc này muốn đột phá bình cảnh nên hắn dùng tới 3 hạt, thống khổ chắc chắn sẽ có, nhưng nếu đột phá thành công thì cũng không tính toán gì
Dược lực cương mãnh vô cùng, lại phát tán rất nhanh, ngắn ngủi mấy canh giờ sau, đan điền Lâm Hiên đã truyền đến cảm giác như đang bị thiêu đốt bùng cháy. Cảm giác thống khổ nói không nên lời, mà đó chỉ mới là bắt đầu mà thôi. Nhưng Lâm Hiên ý chí kiên định há thường nhân có thể so sánh, từ thời Luyện Tâm Lộ cho tới bây giờ, hắn đều dựa vào ý chí và khổ tu để không ngừng vươn lên.
Hai tháng sau, Lâm Hiên cuối cùng cũng từ mật thất bước ra. Tuy trên mặt hắn tràn đầy vẻ mệt mỏi, nhưng khí thế toàn thân lại hoàn toàn bất đồng so với trước đây, mỗi cái dơ tay nhấc chân đều ẩn chứa linh lực dồi dào
Chủ Nguyên Anh của hắn đã đột phá thành công, bước vào hậu kỳ !
Lâm Hiên thở ra một hơi trọc khí, bước tới phòng ngủ nằm xuống, hồi tưởng lại cả quá trình đột phá bình cảnh, đến lúc này mà vẫn còn khiến hắn lạnh rung người. Sau thời điểm nuốt ba hạt cực phẩm đan, nếu không phải nhờ ý chí quật cường chống đỡ, có lẽ hắn đã tẩu hỏa nhập ma bởi thống khổ không cách nào thừa nhận được
Gian nan cũng được, nguy hiểm cũng tốt, cuối cùng hắn đã chân chính tiến giai hậu kỳ, khoảng cách tới Phân Thần Kỳ rút ngắn dường như ngay trước mắt
Lâm Hiên chậm rãi chìm vào giấc ngủ, hắn mơ thấy gặp lại Nguyệt Nhi, Khổng tước cũng về bên hắn, Cầm Tâm đang khiêu vũ, đột nhiên một thân ảnh xinh đẹp tiến vào tầm mắt. Vân Trung tiên tử mỹ mạo vẫn không vướng khói lửa nhân gian như trước, toàn thân mềm mại bao bọc một đám sương, khiến Lâm Hiên có chút mơ mơ màng màng. Tần Nghiên từ lúc còn ở Phiêu Vân Cốc đã để lại ấn tượng rất sâu trong tâm trí Lâm Hiên, dù hai người gặp nhau rất ít, nhưng truyền âm phù quỷ dị nọ lại khiến quan hệ giữa hai người càng thêm mập mờ thần bí
Tần Nghiên mang theo vẻ thẹn thùng trên mặt, gót ngọc bước tới, lời nói chất chứa vài phần u oán :" Hiên lang, cuối cùng thiếp cũng tìm được chàng. Hiên lang, sao chàng không chút ngớ đến thiếp, trong mắt chàng chỉ có Atula Vương thôi sao ?"
"Atula, Tần Nghiên làm sao biết được thân phận Nguyệt Nhi ?" Lâm Hiên đang nghi hoặc không rõ quan hệ hai người thân thiết đến như vậy từ khi nào thì khi nghe xong nội tâm lập tức nhảy dựng
Lâm Hiên kinh ngạc quay đầu cũng là lúc khí chất toàn thân Tần Nghiên thay đổi, từ vẻ ai oán chuyển sang lệ khí xung thiên, ánh mắt còn mang theo vẻ oán độc, một thanh đoản kiếm xuất hiện trong tay, hung hăng đâm tới Lâm Hiên
"A!" Lâm Hiên kêu thảm một tiếng, trừng lớn mắt :"Vì cái gì..."
Tần Nghiên không hề mở miệng, ngược lại hình ảnh mơ hồ rồi biến mất, hóa ra chỉ là một giấc chiêm bao. Lâm Hiên tỉnh dậy, phát hiện ra mồ hôi lạnh đã thấm đẫm toàn thân
Mộng kia... không khỏi quá mức chân thực !
Tuy Nguyên Anh đã tiến cấp, nhưng Lâm Hiên cũng không vì thế mà buông lỏng, sau khi nghỉ ngơi lại lần nữa trở lại phòng luyện công, trước tiên đem cảnh giới củng cố vững chắc
Một buổi trưa 2 năm sau, tiếng ầm ầm truyền ra, cửa động phủ đóng kín mấy chục năm rốt cuộc cũng đã mở ra. Lâm Hiên từ bên trong bước ra, lúc này toàn thân hắn ngược lại không hề tản mát ra khí tức cường giả, nhìn vô cùng bình thường. Đây đúng là hiệu quả Phản Phác Quy Chân khi tu luyện Mặc Nguyệt Thiên Vu bí quyết, lúc này dù hắn không tận lực thu liễm, khí tức toàn thân cũng không hề phóng xuất ra ngoài, nhìn không khác gì phàm nhân
Hắn cả chủ Nguyên Anh và yêu đan đều đã đạt hậu kỳ cảnh giới, cho nên so với đồng giai tu sĩ thì pháp lực thâm hậu hơn nhiều, dù là động huyền đỉnh phong cũng không thể so sánh với
Lần này xuất quan không phải là Lâm Hiên định sẽ không ở nơi này khổ tu nữa, mà hắn muốn ra ngoài lịch lãm một thời gian. Tu tiên cũng không phải cứ ngồi xuống đả tọa là có thể tiến cấp
Lâm Hiên thu hồi Ngũ Hành Uẩn Linh Trận đã bày ra quanh động phủ trước đây, về phần huyễn trận vẫn lưu lại, sao đó hóa thành một đạo kinh hồng, biến mất cuối chân trời. Hắn không hề phi hành toàn lực, nhưng độn tốc cũng vô cùng nhanh chóng. Tuy vậy dù đã bay mấy ngày nhưng trước mắt vẫn là hoang mạc vô cùng vô tận
Không ngờ hoang mạc này lại lớn như thế, trên người hắn lại không có địa đồ nên cũng không biết mình đang ở đâu. Bầu trời tối dần, ma khí trong không khí ngày càng nồng đậm, tựa hồ sâu trong lòng đất hoang mạc cũng có ma mạch
Chỉ cần có ma mạch thì sẽ có thể gặp ma tộc, lúc đó dò hỏi một chút là được, Lâm Hiên bình tĩnh tiếp tục phi hành. Từ lúc ly khai động phủ, hắn đã phi hành suốt nửa tháng, hôm nay, Lâm Hiên đang phi hành đột nhiên thần sắc khẽ động, quay đầu nhìn bên trái
Phía trước chừng ngàn dặm ma khí nồng đậm, tựa hồ có rất nhiều cổ ma đang ở đó, Lâm Hiên kinh hỉ lập tức hướng bên đó bay tới

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #847


Báo Lỗi Truyện
Chương 847/2668