Chương 2217 :Tiến vào ma giới


—— oanh!
Tiếng bạo liệt ầm vang, linh khí cuồng động tụ lại chính giữa,tạo thành một vòng xoáy đáng sợ đường kính hơn một trượng,như chậm mà nhanh hung hăng áp xuông đối thủ.
"Lực chi khí toàn!"
"Không thể nào, chẳng lẽ gã này là yêu tộc. Hắn không phải đệ tử Vân Ẩn Tông sao?"
Tiếng kinh hô truyền lại,trên mặt đám tu sĩ đang quan chiến đều lộ vẻ khó có thể tin.
Mà tu sĩ tóc dài lại càng lo lắng đến cực điểm.Tuy hắn cũng nghĩ rằng Lâm Hiên sẽ ra tay, nhưng tuyệt đối không ngờ tới lại hung mãnh đến vậy.
Biến khởi bất ngờ, muốn tránh né đã không kịp.Bất quá gã là tinh anh của Thiên Thi môn, phản ứng vô cùng nhanh chóng, chỉ thấy hắn vừa há miệng, một khỏa hạt châu đen nhánh bị huyết mang quấn quanh từ bên trong dâng lên.Nó quay tít một vòng rồi trôi nổi trước mặt hắn,từ bên trong tỏa ra hào quang đen nhánh đem thân thể tu sĩ kia bao lại.Lão này bố trí phòng ngự thiệt là nhanh.
Nhưng Lâm Hiên nhìn mà như không thấy, lực chi khí toàn vẫn hung dữ kích tới.
Âm thanh xoẹt xẹt vang lên,tựa như một tấm vải gấm bị xé rách vậy.Mà hào quang kia nhìn có vẻ không tầm thường vậy mà vừa đối mặt với công kích của Lâm Hiên liền bị phá hủy.Thế đi của lực chi khí xoáy không dừng lại chút nào,bao phủ lấy tu sĩ tóc dài,cùng với dó là tiếng kêu thảm thiết từ bên trong vang lên.Nhục thân đối phương trực tiếp sụp đổ,tan rã,thậm chí ngay cả Nguyên Anh cũng không kịp đào thoát.
Toàn trường kinh ngạc! Chúng tu sĩ xung quanh như không tin vào mắt mình nữa.
Chỉ một chiêu liền đánh bại một tu sĩ động huyền hậu kỳ.Mặc dù là đánh lén nhưng kết quả như vậy vẫn khiến mọi người trợn mắt há mồm.Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì bọn hắn tuyệt sẽ không tin tưởng,thậm chí cảm xúc này của bọn họ là dường như mình đang trong mộng.Chẳng lẽ gia hỏa nhìn tầm thường này là một vị thái thượng trưởng lão của Vân Ẩn Tông giả trang sao?
Rất nhiều người trong đầu đều toát ra ý nghĩ như vậy,nhưng rất nhanh lại lắc đầu phủ định.Bởi vì thiên địa pháp tắc nên Tu tiên giả Phân Thần kỳ không thể tiến vào tiếp điểm không gian. Hơn nữa các môn các phái đã sớm có ước định.Vân Ẩn Tông trừ phi muốn trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, nếu không Thái Thượng trưởng lão phái này không thể sơ suất đến đây như vậy.
Rất nhiều người đều hít vào một hơi khí lạnh, nhìn Lâm Hiên bằng ánh mắt cực kỳ phức tạp:kinh ngạc, mờ mịt, hâm mộ... .duy chỉ không có sự khinh thị như vừa rồi.
Lâm Ngọc Kiều lại càng hoảng sợ.Nàng đương nhiên biết Lâm Hiên rất mạnh, nếu không thì đệ nhất động huyền kỳ bổn môn,Thiên Tỏa Kiếm Tôn sẽ không vẫn lạc trên tay hắn.
Nhưng mà vị Lâm sư huynh này lại còn là pháp thể song tu nữa sao?Một kích vừa rồi còn mạnh hơn yêu tộc cùng giai gấp mấy lần.Rốt cục hắn có bao nhiêu bí mật mà mình không biết.
Trong đầu hiện lên nhiều loại ý niệm hỗn loạn,nhưng thần sắc thiếu nữ lại rất nhanh liền khôi phục dáng vẻ thong dong, hướng về phía Lâm Hiên thi lễ: "Đa tạ sư huynh xuất thủ tương trợ, bất quá. . . tiểu muội kỳ thật vẫn có thể ứng phó."
Những lời này cũng không biết là thật hay giả, dù sao Lâm Hiên chưa bao giờ giao thủ cùng nàng này ,có trời mới biết nàng còn con bài gì chưa lật. Nguồn: http://truyenyy.com
"Ha ha, không phải huynh nhiều chuyện mà là chúng ta không có thời gian dây dưa cùng tên kia nữa." Lâm Hiên mở miệng nói, đồng thời ngẩng đầu nhìn lên.
Thanh âm của hắn không lớn, nhưng tất cả tu tiên giả ở đây đều là Động huyền kỳ,tự nhiên là nghe được rành mạch những gì Lâm Hiên nói.Cả đám ngẩn ngơ nhìn lên.Chỉ thấy tiết điểm kia đang kịch liệt cuồng động.
Ầm ầm!
Tiếng sấm rền vang vọng, ẩn ẩn có điện quang xoay quanh,đồng thời thiên địa linh khí trong phương viên trăm dặm chen chúc tiến vào tiếp điểm không gian.Hai mắt Lâm Hiên khẽ nheo lại,nhìn thiên địa dị cảnh mà trên mặt không lộ biểu tình gì,cũng không biết trong nội tâm hắn đang suy nghĩ cái chi.
Cứ như vậy, gần nửa canh giờ trôi qua,sắc trời vốn đang sáng ngời chợt trở nên âm u.Hiện tại đang lúc giữa trưa,mặt trời tựa hồ bị cái gì đó ngăn trở,ảm đạm không ánh sáng.lại qua một lát,ánh mặt trời hoàn toàn biến mất,đưa tay cũng không thấy ngón.Bên tai không ngừng vang lên tiếng cuồng phong cùng tiếng sấm nổ.
"Tiếp điểm không gian đã bắt đầu suy yếu,mau khởi động pháp trận". Đúng lúc này thì một tiếng quát lớn truyền tới.
Chúng tu sĩ ở đây tất nhiên là không ai phản đối,mọi người đều hiểu đây là thời khắc mấu chốt nhất,vội nhao nhao lấy ra một cây trận kỳ đan nhánh.
Tìm được tọa độ không gian suy yếu là quan trọng nhất, bất quá muốn phá toái hư không còn cần trận pháp phụ trợ.Cũng may là các tu sĩ tiền bối đã sớm chuẩn bị. Chúng tu sĩ nhao nhao tế ra trận kỳ.Không gian bỗng dưng tràn ngập các loại lưu quang màu sắc khác nhau,dần dần một cái trận pháp vô cùng phức tạp hình thành trước mắt mọi người.
Đối với trận pháp chi đạo, Lâm Hiên cũng từng nghiên cứu qua, nhưng trận pháp trước mắt lại quá thâm ảo.Hắn hoàn toàn không hiểu,mà những người khác lại càng không khá hơn,bất quá bọn hắn không cần điều khiển mà chỉ cần rót pháp lực vào mà thôi.
Rất nhanh, toàn bộ trận pháp vù vù vận chuyển.Một cột sáng cực lớn,đường kính hơn mười trượng phóng lên trời cao, chìm ngập vào không gian tiếp điểm.
Oanh!
Tiếng bạo liệt kinh thiên động địa chợt vang lên,không gian tiếp điểm bắt đầu kịch liện co rút.Không ít tu sĩ trên mặt lộ vẻ khẩn trương,nhưng mà giờ khắc này bọn hắn căn bản là không làm được gì,chỉ có thể đứng đó trơ mắt nhìn mà thôi.
Ước chừng một canh giờ nữa lại qua,biến hóa trên bầu trời rốt cục ngừng lại.Tiết điểm biến mất không thấy,mà thay vào đó là một vòng xoáy không gian thật lớn xuất hiện trước mắt mọi người.
"Thế nào mà lại là vòng xoáy không gian.Không phải đại trưởng lão từng nói sẽ xuất hiện vết nứt không gian sao?"
"Đúng vậy, sư thúc bổn phái cũng nói rằng sẽ xuất hiện vết nứt không gian."
"Chẳng lẽ là phát sinh dị biến?"
Đủ loại tiếng nghị luận vang lên, chúng tu sĩ mặt mày lo lắng u rũ.Cũng thật khó trách bọn họ.Vết nứt không gian tuy cũng có nguy hiểm lớn nhưng tính ổn định so với vòng xoáy không gian còn tốt hơn nhiều.Nếu đi vào đó thì tám chín phần mười sẽ vẫn lạc trước khi tới được Ma giới a.
Nghĩ thì nghĩ như vậy nhưng không ai nguyện ý lùi bước.Bọn hắn nếu bỏ qua cơ hội này thì khi trở lại tông môn nhất định sẽ bị rút hồn luyện phách.
Lâm Hiên chỉ lắc đầu, trong mắt hiện lên quang mang kỳ lạ, đột nhiên thân hình lóe lên liền chui vào bên trong vòng xoáy.
Những người khác lựa chọn như thế nào thì hắn mặc kệ, nhưng lần tham gia phân thần thí luyện này Lâm Hiên quyết nắm lấy.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #773


Báo Lỗi Truyện
Chương 773/2668