Chương 2214 :Hoang vu băng nguyên


Hàn Long Giới là một trong số ít những đỉnh cấp giới diện ở Linh Giới, diện tích bao la vô cùng, chia làm chín chín tám mươi mốt quận phủ. Diện tích từng quận cũng vô cùng rộng lớn, chỉ sợ so với Đông Hải Tu Tiên Giới cũng hơn kém không nhiều.
Nói cách khác, tài nguyên tu luyện tạm thời không đề cập tới,chỉ riêng về diện tích thì Hàn Long Giới đã hơn Đông Hải cả trăm lần.
Diện tích rộng như vậy, đương nhiên khó tránh khỏi có những nơi đất cằn sỏi đá. Ví dụ như tại phía bắc Thiên Sương Quận là một mảnh Băng Nguyên rộng lớn vô biên vô tận, quanh năm đều có tuyết rơi.Ở đây, băng dày đến cả ngàn trượng, vạn năm không hủ, cho tới bây giờ còn chưa từng tan chảy lần nào.
Ở mảnh Băng Nguyên này,đừng nói là phàm nhân, cho dù là Tu tiên giả hay Yêu tộc cũng rất ít khi xuất hiện ở đây.Khí hậu thật sự quá ác liệt, không chỉ giá rét lạnh lẽo mà linh khí cũng phi thường mỏng manh.
***
Sáng sớm, mặt trời vừa mới nhô lên, tuyết vẫn theo trên bầu trời bay xuống.Ánh mặt trời chiếu lên đại địa mà không có một điểm độ ấm, xung quanh vẫn lạnh lẽo vô cùng.
Oanh!
Tiếng bạo liệt đột nhiên truyền đến khiến không gian yên lặng nơi đây bị phá vỡ. Chỉ thấy xa xa trên bầu trời, một đạo hồng mang cùng một đạo hắc khí tung hoành, không ngừng triền đấu.
Phiến Băng Nguyên này tuy ít người lui tới, nhưng cũng không có nghĩa là không ai đến đây. Cho dù linh khí mỏng manh cùng hoàn cảnh vô cùng ác liệt nhưng cái gì cũng có quy luật của nó.Địa phương ấy ngược lại rất thích hợp cho một vài vị linh dược sinh trưởng.
Bởi vậy mà ngẫu nhiên cũng có vài tu sĩ tới chỗ này tìm cơ hội phát tài. Đáng tiếc là phiến Băng Nguyên ấy thật sự quá lớn, dù không có yêu thú cường đại qua lại nhưng muốn tìm được một khỏa Linh Dược đáng giá cũng không biết cần tốn bao nhiêu công phu. Thường thường thì mười năm,trăm năm cũng không nhất định có thu hoạch.
Hiện tại xuất hiện nơi này là hai đoàn tu sĩ muốn tầm bảo, thực lực song phương chênh nhau không nhiều,thường thì không cần phải đấu đá như vậy,rất dễ dẫn tới lưỡng bại câu thương. Nhưng xảo diệu ở chỗ là địa điểm bọn hắn gặp nhau xuất hiện một khỏa linh vật trân quý. Nguồn: http://truyenyy.com
Tử La thảo!
Có lẽ trong mắt Lâm Hiên thì vật ấy không đáng nhắc tới nhưng đối với Ngưng Đan kỳ tu sĩ mà nói thì bảo vật ấy chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, bán đi cũng thu được lượng linh thạch khổng lồ đủ để bọn hắn tu một mạch tới nguyên anh kỳ
Bảo vật quý giá như vậy thì đâu có ai chịu nhường ?
Đầu lĩnh hai bên đều là Ngưng Đan hậu kỳ,những tu sĩ còn lại đều là sơ kỳ cùng trung kỳ, còn có vài tiểu bối Trúc Cơ kỳ nữa. Nhân số như vậy cũng không hơn kém nhau là mấy,trình độ đấu pháp vô cùng kịch liệt, trong thời gian ngắn khó có thể phân ra thắng bại. Đảo mắt một cái mà thời gian đã trôi qua gần nửa canh giờ, song phương đều vẫn lạc không ít nhân thủ, nhưng không ai nguyện ý bỏ qua.
Bỗng đúng thời khắc này,phía chân trời đột nhiên bay tới một đạo cầu vồng bắt mắt. Bắt đầu từ rất xa, nhưng mà tốc độ cực nhanh, chỉ một cái nháy mắt liền đi tới phía trên chỗ đám tu sĩ đang giao chiến. Hào quang thu liễm lộ ra một vị trung niên hơn bốn mươi tuổi, thân mặc hắc y, dung mạo cũng không có gì thần kỳ.Trên cổ áo hắn có thêu một tiểu kiếm màu bạc, nhìn giống như Chấp Pháp Sứ. Uy áp khổng lồ từ trên trời tuôn xuống khiến toàn bộ tu sĩ ở đây run lên sợ hãi.
Nguyên Anh hậu kỳ đại tu sĩ! Lão quái vật đẳng cấp này sao lại tới chỗ đất cằn sỏi đá làm chi?
Tâm thần đám tu sĩ nhất thời trở nên bất định, màn đấu pháp tự nhiên cũng đình chỉ. Hai gã thủ lĩnh liếc mắt nhìn nhau, vừa mới rồi vẫn còn liều chết chém giết bây giờ cũng vội đi ra ôm quyền thi lễ.
"Tham kiến tiền bối, không biết ngài có gì phân phó, bọn vãn bối nhất định sẽ hết sức làm theo."
"Các ngươi muốn nghe theo bản tôn phân phó, vậy tốt rồi, liền đem mạng nhỏ lưu lại chỗ này đi." Trung niên nhân kia mang trên mặt một tia cười lạnh mở miệng.
"Cái gì?" Chúng tu sĩ xung quanh lập tức quá sợ hãi "Tiền bối sao lại nói vậy, ngài nếu muốn Tử La thảo thì cứ cầm đi là được, vãn bối tuyệt không dám tranh chấp."
"Tử La thảo, hừ, thứ này cũng xem là đồ tốt, nhưng các ngươi nghĩ bản tôn muốn cướp đoạt linh vật này sao.Sai rồi, ta đây là phụng mệnh làm việc.Phương viên hai mươi vạn dặm quanh đây tuyệt không cho phép xuất hiện bất kỳ sinh linh nào, nếu không tất giết không tha.Các ngươi tới tìm bảo lại đi vào đúng khu vực này thì chỉ có thể tự oán chính mình xui xẻo mà thôi." Trung niên nhân kia lời còn chưa dứt, trên mặt liền hiện ra vẻ dữ tợn, sau đó tay phải khẽ búng, mảng lớn hắc vụ liền bay vút ra, ngưng kết thành đại thủ hướng về hai phe tu sĩ kích bắn tới.
Chúng tu sĩ nhân số tuy nhiều, nhưng tu vi cao nhất cũng không quá Ngưng Đan kỳ,sao có thể ngăm cản được chứ,muốn trốn cũng không kịp.Tiếng kêu thảm thiết vang lên không dứt, rất nhanh liền toàn bộ hồn quy địa phủ. Mà đồng dạng một màn này không ngừng xuất hiện trên Băng Nguyên.Chúng tu sĩ đi tầm bảo bị giết chết một cách u mê.Chính như trung niên nhân kia nói, muốn trách, tựu trách bọn họ vận khí không tốt, bởi bên trong Băng Nguyên có một tọa độ không gian xuyên qua Ma giới.
Bình thường không hề có dị tượng gì, nhưng vào thời gian suy yếu liền xuất hiện. Danh ngạch tu sĩ của tất cả thế lực lớn có thể theo tiết điểm này tiến vào Ma giới có hạn, há lại để cho người bên ngoài đi lại ở chỗ này.Cho nên trong phương viên hai mươi vạn dặm đều bị liệt vào cấm khu, do các thế lực lớn phái ra Chấp Pháp Sứ duy trì.Hễ là sinh vật sống thì bất quản là ngươi hay yêu đều giết không tha.
Tử La thảo trên mặt đất tự nhiên cũng bị trung niên nhân thu lấy.Cái này đối với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ như hắn cũng là một khoản tài phú lớn. Vừa mới làm tốt hết thảy,bỗng hắn đột nhiên như phát hiện ra cái gì, ngẩng đầu lên liền thấy ở xa xa chân trời xuất hiện một đầu linh thuyền. Trung niên nhân kia liền thả thần thức ra, rất nhanh trên mặt liền lộ ra vẻ cười lạnh: "Thật đúng là gia hỏa không biết sống chết!"
Lời còn chưa dứt, hắn liền hướng linh thuyền bay tới. Bởi vì khoảng cách quá xa nên không cách nào cảm giác được cảnh giới của tu sĩ phía trên như thế nào, bất quá đã cưỡi phi hành pháp khí đơn sơ như vậy thì tất nhiên không phải đại nhân vật gì.
Rất nhanh liền tới gần, trên linh thuyền có một nam một nữ. Nam tử bất quá niên kỷ chừng hai mươi, dung mạo bình thường vô cùng,mà nữ tử thì thân hình thướt tha, ngũ quan được khăn lụa che lại.

Bách Luyện Thành Tiên - Chương #770


Báo Lỗi Truyện
Chương 770/2668